Chương 32: Phần 31: Mùi của máu và mùa hạ 【Phần giữa】
Vì muốn cứu thế giới nên tôi định từ bỏ tình yêu với "Oshi" , ai ngờ lại khiến cô ấy hóa Yandere luôn rồi · Hikittk · 90 chương · ~101 phút đọc · Tạo 29/07/2026
VOL 2: Phần 31: Mùi của máu và mùa hạ 【Phần giữa】 Bầu trời cao rộng bao la, xanh ngắt một màu trong vắt.
Cơn gió thổi qua vùng cao nguyên mang theo hương vị của mùa hè, ánh nắng ở vùng cao tuy gay gắt nhưng lại có phần sảng khoái.
Cảnh sắc tuy tuyệt đẹp, nhưng vì vốn không chịu được ánh nắng mặt trời, Rei kéo thấp chiếc mũ rơm mà Kirishima Yuna đã tặng để che khuất tầm mắt.
"Onee-chan! Tới đây nàyyy!"
"Đến đây."
Tiếng cười nói vui vẻ của cậu thiếu niên vang vọng khắp thảo nguyên.
Rei đáp lời một cách ngắn gọn rồi thủ thế với chiếc gậy gỗ——hay nói chính xác hơn là cây gậy bóng chày tự chế.
Kirishima Yuu nắm chặt quả bóng trong tay, vung người thật mạnh ra sau như một cầu thủ ném bóng chuyên nghiệp.
"Lên luônnn!"
Cú ném bóng tốc độ cao được tung ra——nhưng nói đúng hơn thì đó là một đường bóng khá yếu ớt.
Rei vung gậy, thực hiện một cú đánh chuẩn mực không chút nương tay, đánh bật quả bóng trở lại.
"Oa!"
Quả bóng bay vút lên không trung.
Nhìn theo quả bóng đang lao đi như muốn xuyên thủng bầu trời xanh, Yuu dù bị đánh bại nhưng vẫn nở nụ cười rạng rỡ đầy hạnh phúc, cậu lao đi như một chú cún con.
"Onee-chan! Chị đánh xa quá rồi đấy!"
"Xin lỗi nhé!"
Yuu vừa hét lớn than phiền vừa điên cuồng chạy đuổi theo quả bóng trên thảo nguyên. Rei cũng lớn tiếng đáp lại lời xin lỗi, rồi khẽ sải bước chạy theo sau cậu.
Để nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra, cô có thể lập tức bế cậu chạy ngay về nhà.
"Hộc, hộc, hộc..."
Đuổi theo quả bóng được khoảng mười mét, Yuu đứng khựng lại, cúi đầu thở dốc dồn dập. Thế nhưng, cậu nhanh chóng ngẩng mặt lên, lấy hết quyết tâm tiến về phía quả bóng đang lăn——
"B-Bắt được rồi nèee~" Cậu loạng choạng giơ cao quả bóng lên khỏi đầu, rồi ngã nhào xuống bãi cỏ.
"Yuu!"
Chứng kiến khoảnh khắc cậu ngã xuống, Rei thu hẹp khoảng cách chỉ trong một chớp mắt. Cô lập tức lao đến bên cạnh cậu em trai đang nằm bệt, lo lắng nhìn vào khuôn mặt cậu.
"Em không sao chứ?!"
"E-Em không sao đâu..."
Mặt cậu hơi ửng hồng. Có vẻ như việc vận động sau một thời gian dài đã khiến tuần hoàn máu tăng cao.
Dù không thấy có triệu chứng gì quá nghiêm trọng, nhưng tuyệt đối không được phép lơ là.
"Em đứng dậy nổi không?"
"Vâng. Đứng được... ạ."
Yuu chống tay xuống đất, từ từ nhấc người lên để cố gắng đứng dậy.
Rei đưa tay ra ở góc khuất mà cậu không nhìn thấy, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào.
"Phù... Ơ, ơ kìa?"
Chỉ còn một chút nữa là đứng thẳng dậy được, cơ thể Yuu bỗng nhiên mất đà đổ rạp sang một bên.
Cứ đà này, đầu cậu sẽ đập mạnh xuống đất.
Yuu nhắm nghiền mắt lại, chuẩn bị sẵn sàng hứng chịu cơn đau——
"Này, em ổn chứ?"
Nhận ra bản thân đang được ai đó ôm lấy một cách dịu dàng, cậu khẽ mở mắt.
Mái tóc màu bạc đung đưa trong gió, phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh như những sợi tơ.
Đôi mắt nhìn qua có vẻ lạnh lùng ấy, lúc này lại ngập tràn sự dịu dàng và yêu thương chăm sóc.
Yuu lập tức nở nụ cười với người chị đã đỡ lấy mình.
"Em không sao hết!"
"... Thật không đấy?"
"Thật mà!"
Trông cậu chẳng có vẻ gì là ổn cả, nhưng Rei đã rút ra được bài học trong vài ngày qua: nếu cô tỏ ra quá lo lắng, cậu sẽ càng tìm cách giấu nhẹm tình trạng của mình đi. Vì vậy, cô chỉ lẳng lặng gật đầu rồi quỳ một gối xuống đất.
"... Onee-chan?"
"Nào, leo lên đi. Chị cõng trên vai. Chị sẽ chở em về."
"Đã bảo là em tự đi được mà——" Dù nhìn bên ngoài có vẻ bướng bỉnh nhưng thực chất Yuu lại là một đứa trẻ cực kỳ sợ làm phiền người khác. Cậu lên tiếng từ chối, nhưng Rei đã nói một điều mà cậu không ngờ tới.
"Chị sẽ bật mí cho em một bí mật."
"Bí mật ạ...?"
Yuu tròn xoe mắt trước câu nói đột ngột của Rei.
Rei nở một nụ cười đầy tinh nghịch:
"Thật ra ấy, chị là ma cà rồng đấy."
"Hả!"
Một cơn gió xào xạc thổi qua thảo nguyên.
Cô thiếu nữ khoác trên mình chiếc váy liền thân màu trắng được mẹ tặng, đội chiếc mũ rơm dưới ánh nắng chói chang——trông cô chẳng có bất kỳ điểm nào giống một ma cà rồng cả.
"... Thật ạ?"
"Thật mà."
Rei khẳng định chắc nịch, rồi nói với vẻ đầy tự hào:
"Chính vì thế nên chị mới chạy nhanh hơn bất kỳ ai đấy. Việc cõng em trên vai đem về chỉ là chuyện nhỏ như con muỗi thôi."
Trước lời thú nhận đột ngột này, Yuu lộ rõ vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt——
"Ma cà rồng chạy nhanh lắm ạ?"
"... Em lại chú ý vào chỗ đó đấy à."
Rei thở dài một tiếng bất lực. Quả nhiên cậu em trai này có chút ngốc nghếch, hoặc giả là suy nghĩ có phần hơi lệch sóng.
Mà thôi, chính những điểm đó mới khiến cậu trở nên đáng yêu.
"Thế giờ sao đây Yuu? Cứ thế này thì 'Chuyến tàu Chị gái' chuẩn bị khởi hành rồi đấy nhé?"
"Em đi!"
Yuu là một cậu bé có lòng hiếu kỳ cực kỳ cao. Đương nhiên cậu vô cùng hứng thú với cái gọi là 'Chuyến tàu Ma cà rồng' của chị mình.
Trái ngược hoàn toàn với sự ngần ngại lúc nãy, Yuu leo tót lên vai chị, hướng ngón tay về phía trước một cách đầy khí thế:
"Xuất phát thôii!"
"Rõ——Bám cho chắc vào đấy nhé. Với lại, cẩn thận kẻo cắn vào lưỡi đấy."
"Dạ?"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo——Rei đã hóa thành một cơn gió.
"Oa á?!"
Cơ thể Rei tăng tốc đột ngột, lao vút đi trên thảo nguyên với vận tốc kinh hoàng.
Yuu trợn tròn mắt, cảnh vật xung quanh lướt qua hai bên vùn vụt.
Hứng trọn làn gió tạt vào mặt, Yuu hét lên một cách đầy phấn khích:
"Tuyệt quá! Tuyệt đỉnh luôn Onee-chan!"
Nghe thấy tiếng reo hò vui sướng của em trai, Rei khẽ mỉm cười trong lúc chạy.
Từ trước đến nay, cô luôn căm ghét thứ sức mạnh này.
Cô cho rằng chính vì sở hữu sức mạnh này mà bản thân mới luôn phải cô độc một mình.
Thế nhưng——nếu như nó có thể đem lại niềm vui cho em trai thế này, thì có lẽ thứ sức mạnh này cũng không đến nỗi tồi tệ như cô nghĩ.
Đây là lần đầu tiên Rei có suy nghĩ như vậy.
Sau khi lao đi một lúc trên thảo nguyên, Rei dừng lại ở một nơi cách ngôi nhà một đoạn ngắn.
Cô chưa từng nói cho Kenichi và Yuna biết về sức mạnh này.
Nếu đột nhiên thể hiện tốc độ vượt xa giới hạn của con người, chắc chắn sẽ khiến họ một phen khiếp vía.
Dừng chân lại, Rei từ từ hạ cậu bé đang phấn khích tột độ xuống đất.
Cậu nhóc vừa chạm chân xuống đất liền ngước mặt lên với đôi mắt sáng rực đầy ngưỡng mộ:
"Kinh khủng thật đấy! Chị chạy siêu cấp nhanh luôn!"
Trước câu nói đó, Rei khẽ bật cười nhẹ.
"Chuyện chị là ma cà rồng phải giữ bí mật với bố mẹ đấy nhé?"
"Vâng ạ!... Nè chị, lần sau chị lại chở em đi tiếp nhé?"
"Nếu em ngoan ngoãn nghe lời."
"Em hứa! Nhất định đấy nhé!"
Mái tóc bù xù đung đưa, Yuu gật đầu lia lịa đầy tràn trề năng lượng.
Rei bất giác định đưa tay lên định xoa đầu cậu——nhưng rồi lại ngập ngừng.
Thế nhưng.
"Onee-chan?"
Yuu nghiêng đầu, cất tiếng gọi ngây thơ.
Chỉ một lời gọi ấy đã khiến mọi sự do dự của Rei tan biến như làn sương khói.
Cô nhẹ nhàng đặt bàn tay lên mái đầu nhỏ nhắn ấy, dịu dàng, chậm rãi xoa tóc cậu.
"Con về rồi đây ạ!"
"Con đã về ạ."
"Mừng hai đứa đã về."
Hoàn thành buổi chơi đùa trên thảo nguyên, hai chị em dắt tay nhau bước vào nhà và nhận được lời chào đón bằng giọng điệu dịu dàng thường ngày của Yuna.
"Ủa? Bố đâu rồi mẹ?"
"Bố đang sửa lại chiếc xe điều khiển từ xa đem theo đấy. Bố bảo chiều nay có thể chơi được rồi."
"Thật ạ?! Ôi, thích quá đi mất!"
Từ sáng sớm, Kenichi đã tự giam mình trong căn phòng phía trong.
Căn phòng đó vẫn luôn là khu vực cấm đối với trẻ con, cả Rei và Yuu chưa bao giờ bước chân vào.
Nghe nói trong đó chứa rất nhiều món đồ chơi sẽ dùng sắp tới, và ông không muốn tụi nhỏ vào trước vì muốn nhìn thấy phản ứng bất ngờ của chúng.
"Háo hức thật đấy. Trước đó thì ăn trưa đã nào. Tầm mười phút nữa là xong rồi, hai đứa đi rửa tay đi nhé~"
"Vâng ạ."
"Vâng."
Hai chị em ngoan ngoãn gật đầu, rủ nhau đi vào phòng vệ sinh.
Sau khi rửa tay sạch sẽ, cả hai quay lại phòng riêng, cùng chơi bài Tây một lát để giết thời gian.
Cảm thấy thời gian đã hòm hòm, hai chị em định quay lại bàn ăn——chính lúc đó.
"Ủa...?"
"Oái! Có chuyện gì thế chị?"
Yuu đâm sầm mũi vào lưng Rei khi cô đột ngột đứng khựng lại giữa hành lang, cậu tò mò hỏi.
Rei khẽ hít hà chiếc mũi thon gọn của mình, khuôn mặt cau lại.
"... Em có ngửi thấy mùi gì lạ không?"
"Hả? Em không thấy gì hết. Bụng em đang reo trống rầm rầm rồi đây này!"
Nói rồi, Yuu lách qua người Rei chạy vội lên phía trước.
"Á, này, chờ đã!"
Rei hốt hoảng định đuổi theo, nhưng càng tiến gần về phía nhà bếp, mùi hương ấy lại càng nồng nặc hơn.
Thứ mùi vị kích thích khoang mũi, mang lại một cảm giác đầy nguy hiểm.
Sự bất an thoáng qua dần biến thành sự khẳng định chắc chắn.
Và khi Rei bước sau Yuu một bước đến bàn ăn, đập vào mắt cô là những món ăn vừa mới ra lò được bày biện vô cùng đẹp mắt trên bàn.
Bốn phần ăn đang nghi ngút khói. Những sợi mì trộn lẫn với các nguyên liệu đầy màu sắc trông vô cùng ngon miệng——thế nhưng, chiếc mũi của cô đang rú chuông cảnh báo một cách dữ dội.
Chính lúc đó, Yuna đang đứng bếp liền tươi cười thông báo thực đơn bữa trưa như mọi khi:
"Bữa trưa hôm nay là món mì Ý ngập tràn tỏi! Mì Ý sốt tỏi (Garlic Pasta) giúp tăng cường thể lực đâyyy!"
——Xong đời rồi.
Khuôn mặt Rei lập tức co rúm lại.
Cô đứng chôn chân tại chỗ, ngửa mặt lên trần nhà, đưa hai tay che mặt với vẻ mặt kiểu "Thôi tiêu rồi".
Suốt thời gian qua không hề có món ăn nào như vậy xuất hiện nên cô đã hoàn toàn mất cảnh giác, cô quên khuấy mất việc phải thông báo về những nguyên liệu mà bản thân không thể ăn được.
Yuna không hề có lỗi. Đây hoàn toàn là sai sót của Rei.
"Ồ, trông ngon thế."
"A, bố. Chiếc xe điều khiển chạy được chưa bố?"
"Rồi con. Lúc đầu bố cứ lo vì mạch điện có vấn đề, nhưng chỉnh sửa lại một chút là ngon lành ngay. Ăn xong rồi chúng ta cùng chơi nhé."
"Tuyệt cú mèoo!"
"Vẫn còn đồ ăn thêm nên cứ ăn thoải mái nhé, ăn vào cho khỏe người nha con."
"Vâng ạ!"
"..."
"Kìa, Rei-chan cũng ngồi xuống đi chứ. Chúng ta cùng ăn nào."
"..."
"Rei-chan, con sao thế...?"
Trong khi mọi người đã yên vị chỗ ngồi, Yuna hướng ánh mắt đầy nghi hoặc về phía cô con gái lớn vẫn đang đứng trơ ra đó.
Rei nhìn chằm chằm vào đĩa mì Ý với khuôn mặt vô cùng đau khổ——
"Cô Yuna."
"Có chuyện gì vậy con?"
"Con xin lỗi, nhưng cô có thể làm một phần không có tỏi giúp con được không ạ?"
Dù biết là bất lịch sự, cô vẫn phải đưa ra một yêu cầu đầy vô lý.
Kết luận lại là, cô không được đổi phần mì không tỏi.
"Cô xin lỗi nhé, cô không biết là con không ăn được... Lỡ làm mất rồi nên..."
Nhìn khuôn mặt lộ rõ vẻ áy náy hối lỗi của Yuna, Rei không tài nào từ chối nổi.
"Không đâu ạ, là do con đã đòi hỏi vô lý thôi."
Cố gắng chịu đựng cảm giác như chiếc mũi sắp bị vặn vẹo đến nơi, Rei nhắm mắt nhắm mũi xúc mì ăn một cách vô thức.
Dù đây là món ăn khắc tinh của chủng tộc, nhưng nó cũng chỉ là điểm yếu chứ không đến mức bùa chết người.
Sau khi xử lý sạch sẽ đĩa mì, Rei đặt nĩa xuống và chấp tay lại.
"Con xin phép. Món ăn ngon lắm ạ."
"... Rei-chan, con không cần phải ép buộc bản thân thế đâu?"
"Ép buộc ạ? Ý cô là sao?"
"Con nói vậy mà đôi mắt cứ long sòng sọc lên thì chẳng có tí thuyết phục nào cả..."
Nhìn Rei đang run rẩy bần bật với khuôn mặt lộ rõ vẻ chịu đựng, Kirishima Yuna bất lực thở dài.
"Cô xin lỗi nhé. Từ lần sau cô sẽ không cho tỏi vào nữa."
"Dạ không sao đâu ạ. Con sẽ không chịu thua đâu."
"Con đang chiến đấu với cái gì vậy chứ."
Kirishima Yuna nhìn đứa con gái bướng bỉnh đầy bất lực rồi bật cười khúc khích.
Rei không hiểu tại sao cô ấy lại đột nhiên cười nên chỉ biết nghiêng đầu chấm hỏi "???".
"A, mẹ cười kìa! Tại chị Rei làm trò kỳ cục đấy!"
"Trò kỳ cục á?! K-Không, chị có làm gì đâu..."
"Chơi xe điều khiển thôi nào! Ủa, sao mọi người lại cười thế?"
Rei bối rối nghiêng đầu, Yuu nhìn biểu cảm của chị mình mà cười hớn hở, còn Kenichi vừa ôm chiếc xe điều khiển từ căn phòng phía trong bước ra thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhìn dáng vẻ của mọi người buồn cười như vậy, Yuna lại tiếp tục bật cười.
Vì không muốn phá vỡ khung cảnh hạnh phúc này—— Cô chỉ biết mỉm cười mà thôi.
Những ngày tháng cứ thế trôi qua như một cái chớp mắt.
Bóng chày, bóng đá, cầu lông——Yuu, cậu bé vốn phải chịu cảnh giam cầm trong bệnh viện, giờ đây đang say sưa với các môn thể thao vận động hết mình giữa thảo nguyên bao la cùng bố và chị gái.
Dù có những lúc phấn khích quá đà dẫn đến ngất xỉu, nhưng ngày nào cậu cũng nở nụ cười vô cùng hạnh phúc.
Họ cùng chơi những chiếc xe điều khiển từ xa mà Kenichi đem tới.
Từ ô tô, máy bay trực thăng, cho đến flycam.
Yuu điều khiển với đôi mắt sáng rực, và Rei cũng tỏ ra vô cùng hứng thú với những món đồ mới lạ này.
Người chị chạy đuổi theo chiếc xe do em trai điều khiển.
... Có một bí mật là vì lỡ lơ đễnh thể hiện toàn lực, cô đã dùng năng lực thể chất vượt xa người thường khiến Kenichi một phen hú vía.
Khi mặt trời lặn, cả nhà lại cùng nhau chơi trò chơi.
Từ UNO, bài Tây, cho đến rút gỗ... vô số trò chơi đa dạng đã mang lại bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Họ cùng nhau nướng thịt BBQ.
Cùng nhau đốt pháo hoa.
Cùng nhau nằm dài trên bãi cỏ ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao.
Ký ức cứ thế chồng chất lên nhau.
Càng tích lũy nhiều, chúng lại càng tỏa sáng lấp lánh như những vì sao trên trời.
Chẳng bao giờ biết chán.
Chẳng có một khoảnh khắc nào là không vui.
Chẳng có thời gian để mà buồn bã.
Bởi vì "tất cả" những điều đó, đều quá đỗi lung linh tỏa sáng.
Nhưng họ đều đang giả vờ như không nhận ra.
Rằng đôi lúc hơi thở của Yuu khi chạy trên thảo nguyên trở nên đứt quãng, rằng cậu luôn cố kìm nén tiếng ho sau mỗi tràng cười, Và cảm giác ảo ảnh như thể bóng dáng cậu đang ngày một mờ nhạt đi theo từng ngày—— Tất cả, họ đều nhắm mắt làm ngơ.
Họ chỉ cố gắng sống hết mình cho từng ngày, tận hưởng niềm vui—— Và rồi, ngày đó rốt cuộc cũng đã đến.
"Khụ! Khụ! Khụ!"
"Yuu...?"
Đó là một ngày khi cô đang làm công việc bổ củi như thường lệ.
Yuu có vẻ đã chán việc xem bổ củi, cậu mải mê dùng những thanh củi thừa để đẽo gọt thành một thanh kiếm gỗ tự chế. Hoàn thành xong tác phẩm đắc ý của mình, cậu cầm thanh kiếm trên tay nở nụ cười đầy mãn nguyện nhưng rồi—— Bất thình lình, thanh kiếm trên tay cậu rơi bịch xuống đất, và cậu bắt đầu ho khan một cách dữ dội.
Rei lập tức quăng chiếc rìu sang một bên, lao vội đến bên cạnh cậu.
Dù sức khỏe của Yuu có trồi sụt theo từng ngày, nhưng dạo gần đây tình trạng của cậu khá ổn định. Chính vì vậy, cơn phát bệnh đột ngột này khiến lồng ngực Rei dâng lên một nỗi bất an tột cùng.
Cô nhẹ nhàng vuốt lưng cho cậu, cố gắng giúp cậu làm dịu đi cơn đau——chính lúc đó.
"Khụ... Ự khụ!"
"──!"
Khoảnh khắc tiếp theo, một ngụm máu tươi bắn ra từ chiếc miệng nhỏ nhắn của Yuu.
Đó là khung cảnh đầy ám ảnh và đáng nguyền rủa mà cô đã từng chứng kiến vào ngày đầu tiên đặt chân đến căn lều này.
Sắc mặt Rei cắt không còn một giọt máu.
Cô chẳng còn tâm trí đâu để mà cảm nhận ham muốn hút máu đang trỗi dậy.
Chỉ biết điên cuồng bế xốc cơ thể nhỏ bé của cậu lên——Rei không chút do dự lao thẳng vào bên trong căn lều.
"Chú Kenichi! Cô Yuna! Yuu em ấy...!"
Cô hét lớn gọi tên hai người giống hệt như ngày hôm đó.
Hai người họ lập tức lao ra từ căn phòng phía trong mà Rei chưa từng được phép bước vào.
Nhìn thấy tình trạng của Yuu, mặt họ cắt không còn giọt máu——nhưng họ vẫn cố tỏ ra cứng cỏi để động viên cậu, cho cậu uống thuốc, uống nước rồi đỡ cậu nằm nghỉ trên giường.
Thế nhưng——
"Khụ! Khụ! Khụ...!"
"M-Mình ơi...! Máu của Yuu, máu của Yuu không chịu cầm lại...!"
"... Anh đi lấy túi máu truyền đây. Em giúp thằng bé nằm tư thế nào cho dễ thở đi."
Yuna rơi nước mắt với khuôn mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
Kenichi với nét mặt nghiêm nghị lao vội vào căn phòng phía trong để lấy túi máu.
"Yuu..."
Đặt tay lên gương mặt đang đau đớn của em trai, Rei dịu dàng cất tiếng gọi.
Yuu, người mà mọi khi dù có đau đớn đến mấy cũng sẽ cố gượng cười, giờ đây lại chỉ có thể rặn ra từng hơi thở thoi thóp đầy khó nhọc—— Rei chợt nhận ra.
Rằng ngày mà cô hằng cầu nguyện nó đừng bao giờ đến, nay đã cận kề ngay trước mắt.
Đêm hôm đó, Rei bước ra ngoài một mình ngắm nhìn bầu trời sao.
Vạn vì tinh tú vẫn tỏa sáng lấp lánh rực rỡ, giống hệt như cái đêm mà cô và Yuu chính thức trở thành chị em.
Dù cho có chuyện hạnh phúc hay bất hạnh xảy đến với nhóm của Rei đi chăng nữa, những ngôi sao kia dường như chẳng hề bận tâm.
Chúng chỉ đơn thuần được sinh ra rồi chết đi ở nơi cách xa hàng vạn năm ánh sáng mà thôi.
Rei thở dài, vùi mặt vào hai đầu gối.
Trong đầu cô lúc này chỉ tràn ngập hình ảnh về cậu em trai bạc mệnh——người em trai mà cô chỉ được làm chị trong vỏn vẹn một mùa hè này.
Nhắm mắt lại, hình ảnh cậu bé ho sặc sụa, nôn ra máu đầy đau đớn lại hiện lên trong tâm trí cô.
Tiếng thở dốc hụt hơi như sắp chết, vậy mà cậu vẫn cố gượng cười để bố mẹ khỏi lo lắng, rồi hướng đôi mắt mờ đục nhìn về phía Rei.
Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến lồng ngực cô thắt lại.
Cố gắng lau đi giọt nước mắt lăn dài trên má, Rei ngẩng mặt lên nhìn bầu trời đêm.
Cứ đà này, Yuu——sẽ chết.
Thế nhưng, cô vẫn còn một "biện pháp".
Nhìn vào lòng bàn tay phải của mình. Chỉ cần tập trung ý nghĩ, những móng vuốt sắc nhọn sẽ lập tức dài ra.
Đó chính là minh chứng không thể chối cãi cho thấy cô là một ma cà rồng.
Cô từng nghe mẹ kể lại.
Ma cà rồng sở hữu một bí thuật: bằng cách hút máu liên tục, họ có thể biến kẻ khác thành quyến thuộc của mình, ban cho kẻ đó tuổi thọ và năng lực tái sinh vượt xa giới hạn của con người.
Thế nhưng, Rei chưa từng thử nghiệm điều đó một lần nào.
Quy trình ra sao, điều kiện thế nào, tỷ lệ thành công là bao nhiêu, cô hoàn toàn mù tịt.
Hơn nữa, một kẻ mang dòng máu lai như cô liệu có thể làm được điều đó hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn.
Dù vậy, nếu có một phép màu xảy ra và thành công, Yuu có thể sẽ được cứu sống.
Biết đâu đây chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất vào lúc này.
Thế nhưng——Rei lại không thể dễ dàng chấp nhận phương án đó.
Bởi vì hơn ai hết, cô là người hiểu rõ nhất việc phải sống dưới thân phận một ma cà rồng đau khổ đến nhường nào.
Phải lang thang trong đêm tối, trốn chui trốn lủi trong bóng râm, bị xua đuổi, bị truy lùng suốt cả cuộc đời.
Một tồn tại không thể chìa tay ra với bất kỳ ai, và cũng không ai cần đến sự hiện diện của mình.
Liệu cô có nên bắt Yuu phải gánh vác một số phận nghiệt ngã như vậy hay không?
——Để cậu kết thúc một kiếp người ngắn ngủi nhưng ngập tràn trong tình yêu thương?
——Hay là biến cậu thành một kẻ sống trong bóng đêm giống như mình, kéo dài mạng sống trong sự đau khổ tột cùng?
Cô không biết đâu mới là câu trả lời chính xác. Cô không thể nào đưa ra lựa chọn.
Nhưng có một điều cô biết chắc chắn.
Nếu cứ tiếp tục khoanh tay đứng nhìn——cậu chắc chắn sẽ chết.
Chính vì vậy, cô đã quyết định.
Cô không thể tự mình đưa ra quyết định này chỉ dựa trên nỗi dằn vặt của bản thân.
Dù sao thì, cô cũng chỉ là một người gia đình hờ mà thôi.
Sau khi đưa ra kết luận, Rei chậm rãi đứng dậy và rảo bước quay trở về nhà.
"Cô Yuna...?"
Khi Rei quay trở lại bên trong ngôi nhà, Kirishima Yuna đang ngồi ở phòng khách.
Dáng vẻ gục mặt xuống bàn của cô ấy trông chẳng có chút sức sống nào cả——Rei bất giác tiến lại gần và nhẹ nhàng lay vai cô ấy.
"... Ơ, Rei-chan."
Ngẩng mặt lên, Yuna cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Sắc mặt tiều tụy cùng nụ cười méo mó của cô ấy trông thật đau lòng.
"Hôm nay cô nên đi nghỉ sớm đi ạ...? Nếu cô cũng ngã bệnh thì Yuu sẽ buồn lắm đấy."
Rei cất tiếng hỏi thăm với vẻ mặt lo lắng.
"Ừ nhỉ... đúng là phải đi nghỉ thôi. Nhưng cô xin lỗi nhé. Trước đó, cô phải dọn dẹp chỗ này đã."
"Đây là... mì Ý ạ?"
"Ừ. Cô biết là con không ăn được tỏi, nhưng hôm qua Yuu bảo là thằng bé muốn ăn nên cô mới đặc biệt làm món này. Thế nhưng, thằng bé bây giờ có vẻ không ăn nổi nữa rồi..."
Không thể thốt lên lời cuối cùng, Kirishima Yuna đưa hai tay che mặt và bật khóc nức nở.
"Cô thực sự xin lỗi con... Cô cũng không đành lòng vứt nó đi..."
Rei nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng của cô ấy, hỏi:
"... Nếu cô không phiền thì để con ăn phần này cho ạ? Vứt đi thì lãng phí quá."
"Sao có thể chứ... Con không ăn được tỏi mà đúng không? Đừng ép buộc bản thân..."
"Dạ không sao đâu ạ. ——Con sẽ không chịu thua đâu."
Giống hệt như ngày hôm đó, Rei cố tỏ ra mạnh mẽ khiến Yuna khẽ mỉm cười, cô ấy đứng dậy như thể đã lấy lại được chút tinh thần.
"... Hì hì, con đúng là bướng bỉnh thật đấy. Để nguội thế này ăn sẽ càng chán hơn đúng không? Chờ cô một chút, cô đi hâm nóng lại rồi đem ra nhé."
"Vâng ạ."
Và thế là Rei ăn sạch đĩa mì Ý đã được hâm nóng lại. Ăn thay cho phần của cậu em trai lúc này không thể ăn nổi nữa.
Đầu lưỡi cô tê dại.
Cơ thể ma cà rồng của cô đang gào thét thảm thiết.
Thế nhưng, Rei dùng chính ý chí kiên cường của mình để áp chế phản ứng cơ thể, xử lý gọn gàng đĩa mì.
"Con ăn xong rồi ạ. Món ăn ngon lắm."
"... Con đúng là một đứa trẻ tử tế cho đến tận phút cuối cùng nhỉ."
"Dạ không có gì đâu ạ——" Nghĩ rằng mình vừa được khen nên Rei định khiêm tốn đáp lại, nhưng cô chợt nhận ra có điều gì đó bất thường trong từ ngữ cô ấy vừa dùng, cô nghiêng đầu:
"Xin lỗi cô, từ 'phút cuối cùng' nghĩa là sao ạ...?"
"... Rei-chan, con là người trong gia đình của tụi cô đúng không?"
"D-Dạ... Vâng... Đúng là vậy ạ..."
Mọi khi Rei sẽ thẹn thùng đáp lại, nhưng biểu hiện của Kirishima Yuna lúc này có gì đó rất kỳ lạ.
Cảm nhận được bầu không khí bất ổn, Rei định đứng bật dậy từ chiếc ghế——
"Đã là người trong gia đình thì việc hy sinh vì gia đình là điều hiển nhiên đúng không con?"
"──!"
Không thể đứng dậy nổi, Rei mất thăng bằng ngã nhào xuống sàn nhà.
Cơ thể không còn nghe theo sự điều khiển của cô nữa.
Toàn thân cô đang bị một cơn tê liệt dị thường tấn công dữ dội.
"C-Cái này là...!"
"Cô xin lỗi nhé, Rei-chan."
Kirishima Yuna tiến lại gần với một tấm vải thấm đẫm một loại chất lỏng kỳ lạ. Rei điên cuồng cố gắng cử động cơ thể nhưng bất thành.
"Làm ơn—— Hãy chết vì Yuu đi."
Cô ấy áp thẳng tấm vải lên mũi Rei. Ý thức của cô nhanh chóng chìm vào bóng tối.
Vào khoảnh khắc đó——vở kịch địa ngục kinh hoàng nhất chính thức bắt đầu.
"Ư..."
Khi Rei mở mắt tỉnh dậy, cô nhận ra mình đang ở trong một căn phòng lạ lẫm.
Cố gắng cử động chiếc cổ đang tê cứng để nhìn xung quanh, cô thấy căn phòng chứa đầy những món đồ thờ cúng và sách vở ma quái kỳ dị.
Chưa kể trên tường còn vẽ những ký tự chú văn vô cùng phức tạp, và dưới sàn nhà là một trận pháp ma thuật khổng lồ.
Bình thường nếu có những món đồ nguyền rủa ở khoảng cách gần thế này cô sẽ nhận ra ngay, nhưng điều kỳ lạ là không có bất kỳ món đồ nào trong căn phòng này tỏa ra "ma lực" cả.
Thế nhưng, dù không có ma lực thì bầu không khí nguy hiểm nồng nặc bao trùm căn phòng này là điều không thể bàn cãi.
Rei cố gắng dùng sức để cử động cơ thể đang tê dại—— Lạch cạch!
"──!"
Cô nhận ra cơ thể mình đang bị xích chặt một cách kiên cố.
Hai tay bị kéo ra sau và khóa chặt bằng còng số tám thực sự, chưa kể còn bị quấn thêm mấy vòng xích sắt bên ngoài, hai chân cũng phải chịu tình cảnh tương tự.
Nếu là bình thường, mấy sợi xích cỏn con này cô chỉ cần dùng lực tay là có thể giật đứt dễ dàng, nhưng hiện tại cơ thể đang bị tê liệt nên cô không thể dồn lực được.
Rei điên cuồng giãy giụa hòng thoát khỏi sự kìm kẹp——
"Tỉnh rồi đấy à."
"──!"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía trên khiến sống lưng cô lạnh toát. Trương mắt nhìn lên, đập vào mắt cô là gương mặt lạnh lùng tàn nhẫn của Kirishima Yuna, hoàn toàn khác xa với ánh mắt dịu dàng mà cô vẫn thường thấy suốt thời gian qua.
"C-Cô Yuna... Chuyện này là sao?"
Cố gắng cử động chiếc lưỡi đang tê cứng, cô khó nhọc cất tiếng hỏi.
Yuna rút ra một tờ giấy và giơ trước mặt Rei. Trên đó là hình ảnh của Rei bị chụp lén từ lúc nào không hay——cùng với bảng lý lịch trích ngang của cô.
"Cô nghe từ bên gã cung cấp thông tin rồi. Con thực chất là ma cà rồng đúng không?"
"──!"
Đôi mắt Rei trợn tròn vì kinh hãi.
Yuna nở một nụ cười vặn vẹo:
"May quá... Mà thật ra thì nhìn vào việc con không ăn được tỏi và loại thuốc chống ma cà rồng mà cô chuẩn bị có tác dụng, cô đã nắm chắc mười mươi rồi."
Cô ấy vừa cười vừa tỏ ra vui mừng trước việc Rei là ma cà rồng. Hơn nữa, dựa theo những gì cô ấy vừa nói, cô ấy đã biết rõ Rei là ma cà rồng ngay từ đầu, và đã lên kế hoạch gài bẫy trộn thuốc vào món mì Ý sốt tỏi khắc tinh để bắt sống cô.
Nghĩ đến đây, Rei rốt cuộc cũng đã thông suốt mọi chuyện.
Tất cả mọi thứ——đều đã nằm trong kế hoạch ngay từ đầu.
"Lời đề nghị này có chút kỳ lạ đấy nhỉ."
"Ma cà rồng đáng giá cả mớ tiền mà."
Khuôn mặt nịnh bợ gian xảo của gã cung cấp thông tin bỗng hiện lên trong tâm trí cô.
Bản thân yêu cầu công việc này ngay từ đầu đã là một cái bẫy được dựng lên để săn lùng Rei.
"T-Tại sao chứ...?"
Cố gắng cử động chiếc lưỡi tê dại, Rei rặn ra từng chữ bằng chất giọng khàn đặc.
Tại sao họ lại phải tốn công tốn sức lừa gạt cô đến mức này?
Những ngày tháng ấm áp đó, những nụ cười đó, chẳng lẽ tất cả đều chỉ là màn kịch giả tạo thôi sao?
"Gia đình" mà cô hằng tin tưởng và yêu thương bằng cả tấm lòng, hóa ra chỉ là một sản phẩm của sự dối trá sao?
Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô một cách bất lực.
"──!"
Thế nhưng, trên khuôn mặt của Kirishima Yuna lại không hề có "nụ cười vặn vẹo" như Rei hằng tưởng tượng.
Người phụ nữ trước mặt cô lúc này đang rưng rưng nước mắt, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn dằn vặt.
Đó là khuôn mặt của một người mẹ tội lỗi, đau đớn vì thương con.
"... Cô biết là có lỗi với con. Thế nhưng... cô không còn cách nào khác cả."
Giọng của Yuna run bần bật. Đó không phải là lời bào chữa. Cũng chẳng phải lời sám hối.
Đó chỉ là một tiếng khóc than vang vọng, giải tỏa nỗi lòng dồn nén bấy lâu nay——
"Dù cô có cầu xin ai, có cầu nguyện thế nào đi chăng nữa, cũng không có cách nào cứu được Yuu cả...! Họ bảo cô hãy từ bỏ đi... hãy tiễn đưa thằng bé đi... Những lời đó, làm sao cô có thể chấp nhận được chứ!"
Nắm chặt hai nắm đấm, cô ấy hét lên.
Một giọng nói như xé lòng.
"Cô... Cô chỉ muốn được nhìn thấy thằng bé mỉm cười nhiều hơn nữa thôi mà. Được tổ chức sinh nhật cho con, nhìn con khôn lớn, cùng con bàn chuyện tương lai... Chỉ bấy nhiêu thôi là đủ rồi mà!"
Sự điên cuồng bắt đầu hiện rõ trong đôi mắt vốn dĩ vô cùng dịu dàng của Kirishima Yuna.
Cô ấy vừa khóc vừa thốt ra những lời lẽ ngập tràn sự phẫn uất dồn nén bấy lâu:
"Nếu con người, nếu thần linh đã bỏ rơi thằng bé, thì chúng ta chỉ còn cách dựa dẫm vào thứ khác mà thôi. Thằng bé không được chết! Tuyệt đối không! Phải sống, phải sống tiếp... và chúng ta sẽ tiếp tục dõi theo sự trưởng thành của con!"
Từ phía sau lưng Kirishima Yuna, Kirishima Kenichi đang bế cậu bé Yuu đang ngủ say lẳng lặng bước lên phía trước.
Và rồi, Yuna cầm lên một cuốn sách cổ có khắc ma trận trận pháp.
"Bắt đầu thôi anh."
Lau đi giọt nước mắt, Yuna thông báo.
"Ừ. Bắt đầu thôi."
Kenichi đáp lại.
Một giọng nói trầm đục, tràn đầy sự quyết tâm.
"——Triệu hồi ác quỷ."
Trước câu nói đó, trái tim Rei như lỡ một nhịp.
Ác quỷ. Thực thể đến từ dị giới được gọi ra thông qua ma thuật.
Thứ sức mạnh dị giáo đi ngược lại với quy luật của thế giới, mang lại phép màu bằng cách đánh đổi bằng dục vọng.
Dù đã có vài lần chứng kiến sự hiện diện của chúng trước đây, nhưng Rei cũng không hiểu rõ lắm về lũ ma vật này.
"Tụi cô không có đủ ma lực. Và cả một vật tế quan trọng để dâng hiến nữa."
Đôi mắt của Yuna lóe lên một tia sáng lạnh lùng đầy u buồn.
Đó chính là——lý do cho tất cả mọi chuyện.
Tại sao cô lại đột nhiên được thuê với danh nghĩa vệ sĩ.
Tại sao suốt mùa hè qua, họ lại đối xử với cô nồng hậu như người trong gia đình đến vậy.
Tất cả chỉ là bước chuẩn bị cho buổi triệu hồi ngày hôm nay.
Tình yêu thương, sợi dây gắn kết, những món ăn ngon, những nụ cười rạng rỡ kia——tất cả mọi thứ.
Chỉ đơn thuần là những quân cờ được sắp xếp nhằm biến Rei thành một "vật tế" hoàn hảo mà thôi.
"Rei-chan, cô xin phép được nhận ma lực và máu của con nhé."
"——──!"
Con dao găm đang tiến lại gần.
Dù cố gắng cử động cơ thể để kháng cự, nhưng bàn tay của Kirishima Yuna không một chút do dự giữ chặt lấy vai Rei—— Lưỡi dao bạc lạnh ngắt dứt khoát rạch một đường ngang cổ họng cô.
"──!"
Cơn đau đớn tột cùng ập đến khiến cô muốn quằn quại đau đớn——nhưng với cơ thể đang tê liệt thì điều đó là không thể, Rei chỉ biết cam chịu hứng chịu cơn đau đớn tột cùng của địa ngục.
Đôi mắt trợn trừng hết cỡ, cơ thể co giật liên hồi vì đau đớn, dù có thoáng chút xót xa hiện lên trên gương mặt nhưng vợ chồng Kirishima lập tức nghiêng người cô để dòng máu chảy thẳng vào bên trong trận pháp ma thuật.
"Ư... Ự... Ưựựựựự" Giữa cơn đau đớn tột cùng, Rei vẫn có thể nhìn thấy dòng máu của chính mình đang chảy tràn vào bên trong ma trận.
Dòng máu chứa đựng lượng ma lực dồi dào của cô nhanh chóng bị trận pháp nuốt chửng hoàn toàn—— Khoảnh khắc tiếp theo, trận pháp ma thuật vốn không hề có chút hơi hướm ma lực nào bỗng chốc phát ra luồng ánh sáng chói lòa.
Luồng sáng bùng nổ mạnh mẽ, tạo nên phản ứng dây chuyền với những món đồ nguyền rủa xung quanh căn phòng.
Kirishima Yuna bắt đầu cất tiếng xướng chú ngữ được ghi chép trong cuốn sách cổ trên tay.
"───、───、" Mỗi khi tiếng xướng chú vang lên, trận pháp lại càng thêm tỏa sáng rực rỡ, không gian xung quanh bắt đầu phát ra những tiếng cọt kẹt như thể sắp vỡ vụn.
Ma lực tăng tiến dữ dội.
Một "lối đi" nhỏ bắt đầu mở ra giữa hiện thế và ma giới vốn bị ngăn cách.
Chẳng mấy chốc, một làn chướng khí màu đen xộc ra từ chính giữa trận pháp, lặng lẽ bao phủ khắp không gian xung quanh.
Thứ đó mang lại một cảm giác hiện diện vô cùng đậm đặc, nặng nề và rõ rệt, làm chủ hoàn toàn căn phòng này.
Bản năng mách bảo cô——đây là thứ tuyệt đối không được phép gọi ra.
Thế nhưng vợ chồng Kirishima đã dùng chính ý chí của mình để đè bẹp lời cảnh báo ấy.
Đối với họ, điều quan trọng duy nhất lúc này chính là tâm nguyện của bản thân.
Thần linh hỡi.
Nếu Người đã nhắm mắt làm ngơ trước lời cầu nguyện của chúng tôi—— Vậy thì, chúng tôi thà cầu xin kẻ thù đối nghịch với Người còn hơn.
Kirishima Yuna đọc xong chương cuối cùng.
Ánh sáng của trận pháp đạt đến đỉnh điểm, và hiện ra trước mặt họ chính là——
『Thật là bất kính... cơ mà một lũ con người thấp kém lại có thể gọi được ta ra đây, xem ra cũng thú vị đấy chứ』 Đó là một bóng đen kịt.
Trông có vẻ giống hình người, nhưng lại không phải.
Đường nét cơ thể mờ ảo, một tồn tại dị giáo như kéo theo cả vực thẳm bóng đêm sâu thẳm đến thế giới này.
Toả ra bầu không khí vô cùng hung hãn tà ác, hắn ngự trị ngay chính giữa trận pháp.
Kirishima Kenichi và Yuna bất giác nhìn nhau.
Có gì đó sai sai ở đây.
Con ác quỷ này dường như không phải là "thứ" mà họ định gọi ra.
Kenichi dè chừng cất tiếng hỏi:
"Kẻ đã đáp lại lời triệu hồi của chúng tôi... có phải là Huyết Đại Công Tước Wolfenhait không?"
Wolfenhait.
Đại công tước máu cổ xưa được ghi chép tên tuổi trong những cuốn cấm thư.
Con ác quỷ tinh thông ma thuật lấy máu làm dung môi, đồng thời sở hữu kiến thức thâm sâu liên quan đến việc thao túng sinh mệnh.
Nếu là sức mạnh của hắn, chắc chắn có thể níu giữ mạng sống cho con trai họ.
Chính vì tin tưởng vào điều đó nên họ mới thực hiện nghi lễ này.
『Hả? Wolfenhait á? Dám nhầm lẫn ta với loại tép riu đó thì gan của ngươi cũng to đấy——À, cuốn sách đó, trông hoài niệm ghé nhỉ! Ra là vậy, hèn chi ta lại nhận được thông báo! 』 Không biết có chuyện gì buồn cười, bóng đen kịt ấy rung lắc dữ dội cơ thể rồi bật cười khanh khách.
Trong khi đó, hai vợ chồng sau khi nhận ra con ác quỷ trước mặt không phải mục tiêu hướng đến liền lộ rõ vẻ thất vọng tràn trề.
"Mẹ kiếp! Đã chuẩn bị đến mức này rồi mà lại thất bại sao!"
Ném mạnh cuốn sách xuống sàn nhà, Yuna điên cuồng vò đầu bứt tóc.
Họ đã đánh đổi tất cả, chà đạp lên mọi luân thường đạo lý để đi đến bước này. Vậy mà kết cục nhận lại lại là thế này sao——
『Này này, lũ con người các ngươi thật là vô lễ quá đấy nhé. Dám xem ta như một món đồ hỏng à. Ta đây cũng đang bực mình vì bị gọi ra trong tình trạng không hoàn hảo thế này đây. Đừng có tỏ thái độ lộ liễu thế chứ』 Nhìn vào cơ thể cấu thành từ bóng đen của chính mình, con ác quỷ lẩm bẩm than phiền.
Yuna trợn trừng mắt lườm con ác quỷ:
"Thế thì ngươi mau thực hiện tâm nguyện của ta đi! Ngươi là ác quỷ đúng không?!"
『Ha ha ha! Tuyệt vời tuyệt vời, nỗi tuyệt vọng đang được nuôi dưỡng ở một mức độ rất ngon lành đấy. Xem ra các ngươi đã phải nếm trải không ít đau khổ nhỉ. Được thôi, ta khá thích điều này đấy. Thử nói ra tâm nguyện xem nào. Còn việc có thực hiện hay không thì là chuyện khác nhé』
"Ngươi dám giễu cợt ta?!"
Yuna nổi trận lôi đình, nhưng Kenichi đã kịp thời ngăn cô lại.
"Chờ đã em! Đây là con ác quỷ được gọi ra sau khi chúng ta đã thực hiện đúng mọi quy trình. Biết đâu hắn có thể thực hiện được tâm nguyện của chúng ta thì sao?"
"..."
Yuna trầm ngâm suy nghĩ một lúc. Đúng là bầu không khí mà con ác quỷ này tỏa ra vô cùng dị thường.
Hơn nữa, dù mới chỉ là trạng thái triệu hồi không hoàn chỉnh thôi mà hắn đã sở hữu một áp lực kinh khủng đến thế này rồi.
Nếu là một ác quỷ sở hữu tiềm năng lớn đến vậy thì biết đâu——
"... Ngươi sẽ lắng nghe tâm nguyện của chúng tôi chứ?"
『Ừm, được thôi. Nói nghe thử xem nào』 Bị cuốn theo bầu không khí cởi mở của con ác quỷ, hai người họ liền nói ra nội dung tâm nguyện mà mình hằng mong ước bấy lâu nay.
Con ác quỷ lẳng lặng lắng nghe từ đầu đến cuối không hề ngắt lời, rồi gật đầu như đã hiểu rõ.
『Ra là vậy. Muốn ta chữa khỏi căn bệnh cho thằng nhóc này chứ gì』 Đôi mắt ẩn giấu sau bóng đen của con ác quỷ khẽ liếc nhìn Yuu đang nằm trong vòng tay của Kenichi.
『Một tâm nguyện khá phổ biến đấy chứ, cơ mà các ngươi tính trả cái giá thế nào đây hả? 』 Điều quan trọng nhất trong việc giao dịch với ác quỷ chính là "cái giá" tương xứng. Tâm nguyện càng lớn thì cái giá phải trả lại càng phải đắt.
Yuna chỉ tay về phía Rei đang bị xích chặt nằm bệt dưới sàn:
"Đứa con gái này! Tôi xin dâng hiến mạng sống của nó làm cái giá!"
『Ha ha ha ha ha ha! Này này, đúng là một cặp phụ huynh chẳng ra gì nhỉ』 Để cứu mạng con trai mà sẵn sàng dâng hiến mạng sống của con gái.
Con ác quỷ ôm bụng cười ngặt nghẽo. Chính vì thế nên loài người mới thú vị đến vậy.
『Bị người ta nói như vậy đấy, con nhóc kia, ngươi thấy sao hả? Hửm? 』
"Khụ... Ự... Ưựựựựự"
『Hả? Gì thế, bị rạch cổ họng rồi nên không nói được à. ——Nào, thế này là nói được rồi đấy』 Nhìn con nhóc đang bị xích chặt nằm dưới chân, con ác quỷ vừa cười vừa muốn xác nhận ý chí của cô.
Thế nhưng, nhận ra cô đang bị rạch cổ họng nên không thể nói chuyện, hắn khẽ phẩy cánh tay phải.
Khoảnh khắc tiếp theo——vết thương trên cổ họng Rei đã hoàn toàn lành lặn. Giống như một phép màu vậy.
Đôi mắt của Rei và hai vợ chồng trợn tròn vì kinh hãi.
"C-Cái này là..."
『Nào, ta đã ban cho ngươi lời nói rồi đấy. Mau nói đi chứ, con nhóc kia』 Bị con ác quỷ nhìn xuống, Rei chậm rãi ngẩng mặt lên. Đôi mắt đỏ rực của cô nhìn thẳng vào hắn.
Trong đôi mắt ấy——không hề có chút oán hận hay sợ hãi nào cả.
『Ồ? 』 Con ác quỷ thốt lên một tiếng đầy thán phục.
Rei bình thản đáp lại câu hỏi của hắn:
"Tôi không bận tâm."
Chỉ một câu ngắn gọn, bấy nhiêu thôi là đủ.
『... Ý ngươi là không bận tâm kể cả khi bản thân bị biến thành vật tế cho em trai mình đúng không hả? 』" Đúng vậy."
Dù con ác quỷ có hỏi lại với giọng điệu đầy nghi hoặc, câu trả lời của Rei vẫn không hề lay chuyển. Ánh mắt cô lộ rõ vẻ kiên định, tuyên bố sẵn sàng dâng hiến mạng sống của mình.
Nhận được câu trả lời của cô, trong căn phòng bỗng vang lên hai tiếng nấc nghẹn ngào.
"Rei... Con... Con..."
"Rei..."
Rei cố gắng cử động cơ thể đang tê dại của mình, quay đầu lại nhìn.
Và rồi, cô cố nặn ra một nụ cười gượng gạo trên gương mặt đang đơ cứng.
"... Cô Yuna, chú Kenichi. Con đã làm mất thời gian của hai người rồi. Thật ra hai người không cần phải tốn công tốn sức làm chuyện này đến mức này đâu."
"Nghĩa là, con——"
"Con đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi.... Ngược lại, bây giờ con cảm thấy nhẹ nhõm lắm. Thế này tốt hơn. Thế này chắc chắn là tốt nhất rồi."
Tốt hơn nhiều so với việc phải sống một cuộc đời bị xua đuổi dưới thân phận đồng tộc của họ.
Rei mỉm cười nhẹ nhàng như thể trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
"Nếu được thì hai người bàn bạc trước với con một tiếng thì hay biết mấy.... Mà thôi, một kẻ giấu giếm chuyện mình là ma cà rồng như con thì cũng chẳng có tư cách gì để nói câu đó."
Nghe thấy từ "ma cà rồng", con ác quỷ dường như có chút phản ứng——nhưng hiện tại cô không có tâm trí đâu để để ý chuyện đó.
Rei với gương mặt bình thản chuẩn bị đưa ra lời từ biệt cuối cùng với hai người họ——những người mà cô đã coi là gia đình trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.
Nghe những lời chân thành của cô, Kirishima Yuna gục mặt xuống:
"... Làm sao cô có thể nói ra được chứ. Đưa con vào gia đình này vì một mục đích ích kỷ như vậy, rồi khi đã thân thiết với nhau lại bảo con hãy chết đi, làm sao cô có thể mở lời được chứ!"
"..."
Yuna hét lên với gương mặt giàn giụa nước mắt, và Kenichi cũng cúi gầm mặt xuống với vẻ mặt như muốn khóc.
Nhìn biểu cảm của họ, Rei bỗng cảm thấy vô cùng an lòng.
À, may quá.
Hóa ra tình cảm mà họ dành cho cô trong những ngày tháng qua, không phải là "giả tạo".
"Hai người đúng là như vậy mà. ——Chính vì thế nên hai người đóng vai phản diện trông chẳng có tí thuyết phục nào cả."
"Rei..."
"Con cảm ơn hai người nhiều lắm. Khoảng thời gian sống ở đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời con từ trước đến nay... Con không có gì hối tiếc cả."
Giống như một cụ già thấu hiểu sự đời trước lúc lâm chung——nhưng đồng thời lại giống như một vị thánh vị tha dung thứ cho tất cả, Rei gửi lời cảm ơn đến những người đã mang lại cho cô những kỷ niệm tuyệt đẹp này.
"... Cô xin lỗi con, Rei-chan."
"Chú xin lỗi con, Rei-chan."
"Hai người đừng xin lỗi con nữa. Đây chính là số phận của con rồi. Được chết vì Yuu. Nghĩ như vậy thì mọi thứ đối với con đều đã được đền đáp xứng đáng rồi."
Một cuộc đời lang thang vô định, không thể tìm thấy đồng bào của mình, bị truy đuổi ráo riết khắp nơi.
Trái tim Rei vốn đã quá mệt mỏi rồi——chính vì vậy, cô cho rằng đây là một kết cục đúng đắn dành cho mình.
Nếu nghĩ rằng mọi vận rủi, mọi bất hạnh từ trước đến nay đều là để chuẩn bị cho ngày hôm nay, Rei cảm thấy mình có thể bao dung cho tất cả mọi chuyện.
"Cảm ơn con.... Cô sẽ không nói lời hẹn gặp lại đâu. Bởi vì tụi cô chắc chắn sẽ phải xuống địa ngục thôi."
"Cô cứ yên tâm đi ạ. Chúng ta sẽ lại được gặp nhau thôi mà.... Vì con kiểu gì cũng sẽ xuống địa ngục thôi."
Để sinh tồn, cô cũng từng phạm phải không ít tội lỗi.
Chính vì vậy, ngay từ đầu Rei đã biết bản thân không thể đặt chân lên thiên đàng.
Thế nhưng——dù có là địa ngục đi chăng nữa, nếu có thể được tái ngộ với những người này thì đó cũng không phải là điều tồi tệ.
Chỉ tiếc là không được gặp lại Yuu nữa thôi... nhưng chắc chắn cậu bé sẽ sống một cuộc đời hạnh phúc để lên thiên đàng thôi.
Bộp, bộp, bộp—— Trong khi họ đang chia sẻ tâm tư tình cảm của nhau và chuẩn bị trở thành một gia đình thực sự theo đúng nghĩa đen——thì trong căn phòng bỗng vang lên những tiếng vỗ tay khô khốc.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía phát ra âm thanh.
『Tuyệt vời, tuyệt vời quá đi mất, ôi trời ơi, thật là cảm động! Thực sự vô cùng cảm động và nhảm nhí làm sao! 』 Con ác quỷ vốn giữ im lặng nãy giờ để theo dõi cuộc trò chuyện giữa Rei và Kirishima Yuna bỗng vỗ tay một cách đầy hời hợt, cất tiếng giễu cợt đầy khinh miệt dành cho họ.
『Các vị bằng hữu! Trò chơi gia đình nhảm nhí này, vất vả cho các ngươi quá rồi!... Mẹ kiếp, làm ta tụt hết cả hứng thú rồi đây này』 Ác quỷ vốn dĩ thích những bi kịch.
Chúng lấy nỗi đau khổ của con người làm thức ăn.
Chính vì vậy, đối với con ác quỷ này, cuộc trò chuyện giữa Rei và Yuna chẳng có gì thú vị cả.
"Đừng có ăn nói hàm hồ. Ngươi đã được gọi ra đây, và tụi ta đã chấp nhận dâng hiến cái giá tương ứng, chẳng phải ngươi có nghĩa vụ phải thực hiện tâm nguyện hay sao?"
『Nếu là lũ ác quỷ thông thường thì đúng là vậy đấy. Thế nhưng đừng có đánh đồng ta với lũ ác quỷ tầm thường đó chứ. Làm sao ta có thể thực hiện một tâm nguyện tầm thường thế này——』 Con ác quỷ uể oải cất tiếng, nhưng rồi đột ngột im bặt.
Dù con ác quỷ được bao phủ bởi bóng đen kịt không rõ có mắt hay không, nhưng mọi người vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của hắn đang chăm chú nhìn vào Rei.
Trong lúc Rei còn đang ngơ ngác, con ác quỷ bỗng nhiên nói với cô:
『Này, con nhóc kia, lại gần đây chút xem nào』 Ngay khoảnh khắc con ác quỷ ngoắc ngón tay trỏ, cơ thể Rei liền bị một lực vô hình kéo tuột về phía trận pháp ma thuật.
Và rồi——
"──!"
Đối diện với bóng đen kịt không rõ mặt mũi đang áp sát, Rei bất giác định hét lên. Con ác quỷ nhìn thẳng vào đôi mắt cô——
『——Ồ?
"Nguyên Chủng Phản Vệ" (Genshu-gaeri) à. Hiếm gặp đấy chứ』 Híp đôi mắt vàng kim ẩn giấu sau bóng đen lại, hắn thốt lên những lời đó.
Không hiểu hắn đang nói về cái gì, Rei chỉ biết nghiêng đầu ngơ ngác.
『Cơ mà phí phạm thật đấy, vẫn chưa thức tỉnh à.... Mà thôi, nếu thức tỉnh rồi thì đã chẳng phải chịu tình cảnh thảm hại thế này nhỉ』
"N-Ngươi đang nói cái gì vậy..."
『Tự bản thân còn không nhận ra à. Thú vị đấy chứ, cô nhóc』 Con ác quỷ bật cười khanh khách.
Dù không hiểu hắn đang nói về chuyện gì, nhưng Rei biết chắc chắn con ác quỷ đã nhìn ra một điều gì đó bên trong cô.
"Tôi không biết ngươi đang nói về chuyện gì... nhưng ý ngươi là mạng sống của tôi có đủ giá trị để cứu sống Yuu đúng không?"
『Ừ, có chứ. Ngược lại, nó thừa thãi đến mức khiến ta phải đau đầu đây này』
"Thế thì——"
『Nhưng vì nó quá thừa thãi nên đâm ra lại mất cân bằng. Ta không thể nhận được』 Nghe thấy lời từ chối đó, Kirishima Yuna đang đứng phía sau theo dõi cuộc trò chuyện liền nổi trận lôi đình:
"Đừng có đùa giỡn với tụi ta! Ngươi là ác quỷ đúng không?! Nếu có lợi cho mình thì cứ việc im lặng mà nhận đi chứ!"
『Không được, chuyện này cần phải có sự cân bằng.... Mà thôi, tuy cái con nhóc hư hỏng nhà ta có hơi lập dị khi chẳng màng đến sự cân bằng gì cả, nhưng ta thì không được đâu. Dù sao ta cũng có vị thế của riêng mình mà』
"Đúng là một kẻ vô dụng!"
Yuna tức tối nghiến răng kèn kẹt.
Thế nhưng, cô nhanh chóng nảy ra một ý tưởng và lập tức liến thoắng nói:
"T-Thế thì! Không chỉ dừng lại ở việc chữa khỏi bệnh cho Yuu, hãy ban cho thằng bé một thứ gì đó tuyệt vời hơn nữa đi!"
『Ý ngươi là sao? 』
"Thì một thứ gì đó vượt trội ấy! Ví dụ như một cơ thể khỏe mạnh không bao giờ mắc bệnh tật nữa, hay một sức mạnh có thể giúp thằng bé né tránh mọi bi kịch, đại loại là thế!"
『Ra là vậy. Muốn ta thực hiện một tâm nguyện vượt quá giới hạn của con người chứ gì. Nghĩ ra một nước đi hay đấy chứ』
"Thấy sao hả?! Như vậy là đã đủ cân bằng với mạng sống của Rei rồi đúng không?!"
『À thì, đúng là có cân bằng hơn rồi đấy, cơ mà không cần phải tốn công tốn sức lấy mạng của con nhóc đó làm gì, các ngươi vẫn còn cái giá khác có thể trả để cứu mạng con trai mình mà』
"Ngươi đang nói cái gì vậy chứ! Tụi ta làm gì còn cái giá nào khác——"
『Có chứ. Ngay tại đây này——』 Khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể của Kirishima Kenichi và Kirishima Yuna nổ tung thành trăm mảnh.
Hai con người chỉ đơn thuần cầu nguyện cho hạnh phúc của con trai mình, đã phải bỏ mạng một cách đầy chóng vánh như vậy.
"Ơ..."
Rei bàng hoàng ngơ ngác nhìn lên những mảnh thịt và máu của hai người đang đổ xuống như mưa từ trên đầu.
『Đã muốn cứu con trai đến mức đó thì trước hết hãy dâng hiến mạng sống của chính mình đi chứ, lũ ngu xuẩn. ——Mà thôi, thế này là ta đã tha thứ cho mọi sự bất kính của các ngươi rồi đấy nhé. Mau biết ơn đi chứ, lũ con người』 Con ác quỷ bật cười khanh khách.
Cứ thế cười khanh khách, cười khanh khách.
Giẫm nát mạng sống con người như giẫm nát một con kiến, tận hưởng niềm vui một cách đầy thống khoái từ tận đáy lòng.
Giống hệt như hiện thân của sự tà ác, một bạo chúa thực sự.
『Ha ha ha! Ôi trời ơi, vui quá đi mất. Nào, nhận được cái giá rồi thì phải thực hiện tâm nguyện thôi... cơ mà thế này thì phiền phức thật đấy. Lỡ tay giết sạch cả hai người họ rồi, nên nếu chỉ chữa khỏi bệnh thôi thì đâm ra lại mất cân bằng mất』 Tắm mình trong dòng máu của những con người vừa bị kết liễu mà không cần động một ngón tay, con ác quỷ trầm ngâm suy nghĩ.
Ánh mắt của hắn đảo quanh căn phòng——
『... Hừm. Dù sao hôm nay cũng được chứng kiến một thứ khá quý giá, hay là ta sẽ ban tặng cho thằng nhóc một món quà tuyệt đỉnh luôn nhỉ』 Dừng ánh mắt lại phía Rei đang thẫn thờ như người mất hồn, con ác quỷ nở nụ cười gian xảo.
Hắn từ từ giơ cánh tay phải lên——
『Tạm biệt nhé, cô nhóc. Nếu còn sống thì hẹn ngày tái ngộ』 Hắn búng tay một cái, một động tác giống hệt như đứa con gái của mình.
Căn phòng bỗng chốc được bao phủ bởi một luồng ánh sáng trắng xóa.
Chói mắt đến mức phải nhắm nghiền mắt lại, khi Rei từ từ mở mắt ra lần nữa——
"Ủa, cái gì thế này...?"
Mấy sợi xích trói buộc cô, những mảnh thịt và máu đáng lẽ phải đổ xuống đầu cô, trận pháp ma thuật khổng lồ, những ký tự chú văn... tất cả mọi thứ đều đã biến mất không còn một dấu vết.
Cứ như thể tất cả những chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ hoang đường.
"Ưm... Ủa? Onee-chan?"
Cậu em trai đang nằm trên sàn khẽ cựa mình tỉnh giấc.
"... Yuu."
"Ơ kìa? Bố với mẹ đâu rồi chị?"
Vừa dụi mắt vừa đứng dậy, cậu em trai dáo dác nhìn xung quanh rồi bắt đầu chạy khắp nhà để tìm kiếm.
Thế nhưng, dù có tìm thế nào, tìm ở đâu đi chăng nữa thì cũng chẳng thể nào thấy được.
Không, làm sao có thể thấy được cơ chứ.
——Nếu như cơn ác mộng lúc nãy là sự thật.
"Nè Onee-chan, bố mẹ đi đâu mất tiêu rồi ạ~?"
"... Yuu, cơ thể em thấy thế nào rồi?"
Cô không trả lời câu hỏi của cậu, mà ngược lại cất tiếng hỏi thăm tình trạng của cậu.
Yuu nghiêng đầu nhìn lại cơ thể mình rồi——
"Ơ? Hình như, em thấy người khỏe khoắn lắm luôn á!"
Cậu nhảy cẫng lên đầy vui sướng.
Cứ thế, cậu hớn hở chạy nhảy nô đùa khắp trong nhà.
Nhìn dáng vẻ tràn đầy năng lượng của cậu, Rei biết chắc chắn một điều.
Rằng chuyện vừa xảy ra, tuyệt đối không phải là một giấc mơ.
"..."
Luồng ánh sáng bao phủ thảo nguyên bắt đầu nhạt dần.
Từ lúc nào không hay, bầu trời mùa hè trong xanh đã bị thay thế bởi những tầng mây xám xịt phủ kín.
Giọt mưa đầu tiên lặng lẽ rơi xuống, làm ướt đẫm bãi cỏ mà không phát ra một tiếng động.
Chẳng mấy chốc, những tiếng mưa rơi bắt đầu vang vọng, làm ẩm ướt toàn bộ bầu không khí xung quanh.
Rei thẫn thờ nhìn kính thưa bãi thảo nguyên đang hứng chịu những trận mưa xối xả.
Mùa hè, rốt cuộc cũng đã đi đến hồi kết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn