Chương 2: Phần 2: Sau khi chia tay thì đúng là ngượng ngùng thật đấy
Vì muốn cứu thế giới nên tôi định từ bỏ tình yêu với "Oshi" , ai ngờ lại khiến cô ấy hóa Yandere luôn rồi · Hikittk · 90 chương · ~41 phút đọc · Tạo 29/07/2026
VOL 1: Phần 2: Sau khi chia tay thì đúng là ngượng ngùng thật đấy Amaha Rina.
Đó là tên của nữ chính của Route chính, người đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong "Pháp Sư Trừ Tà Đêm Trăng Non".
Cô ấy là một nhân vật siêu nổi tiếng, chưa bao giờ rớt khỏi top 2 trong các cuộc bình chọn nhân vật được yêu thích nhất, và có thể coi là một trong những gương mặt đại diện cho tác phẩm này. ――Vào, dù có hơi mạo muội, nhưng cô ấy cũng chính là bạn gái cũ của tôi.
Với vẻ ngoài khả ái như thiên sứ, cùng năng lực vận động và thành tích học tập đều xuất sắc, cô ấy chính là một mẫu người hoàn hảo toàn diện.
Hơn nữa, thực lực với tư cách là một pháp sư trừ tà — thân phận ẩn giấu của cô ấy — cũng vượt trội hơn người, lại còn sở hữu một "Thánh tích" (Stigma) đặc biệt. Cô ấy đúng nghĩa là một "kẻ được chọn".
Thế nhưng, điểm tuyệt vời nhất của cô ấy là dù được ban tặng ngần ấy thứ từ trời cao, cô ấy vẫn giữ được một tính cách khiêm tốn và dịu dàng.
Ra tay giúp đỡ kẻ yếu, trừng trị kẻ mạnh.
Dù bản thân ở phía kẻ mạnh, cô ấy vẫn có thể dang tay giúp đỡ những người đang đau khổ mà không một chút do dự. Nhân tính ấy khiến cô ấy trở thành một trong số ít những người có tư duy bình thường ở cái thế giới đầy rẫy những kẻ nguy hiểm này, đúng nghĩa là một thiên sứ trần gian.
Ở kiếp trước, tôi cũng từng yêu thích cô ấy như vậy, cô ấy là "Oshi" (thần tượng) độc nhất vô nhị của tôi, vượt qua mọi tác phẩm giải trí thuộc bất kỳ phương tiện truyền thông nào.
Bất kể tác phẩm nào có cô ấy xuất hiện, dù là ngoại truyện đi chăng nữa, tôi đều xem hết sạch.
Tôi cũng lùng sục đọc hết các tác phẩm đồng nhân (Fanfic - Doujinshi).
Bởi vì chỉ với kết cục của nguyên tác thôi thì tôi vẫn chưa thấy thỏa mãn.
Nhìn cô ấy phải gánh chịu những vết thương lòng không thể chữa lành và tiếp tục đau khổ, tôi đã tìm kiếm khắp các tác phẩm khác nhau để thấy được một kết cục mà ở đó cô ấy có thể nói rằng mình hạnh phúc từ tận đáy lòng.
Cứ như vậy, càng biết nhiều về cô ấy, tôi càng chìm đắm vào sự tồn tại mang tên Amaha Rina.
Chính vì thế, dù lúc đó tôi ở trong trạng thái hầu như chưa nhớ lại ký ức tiền kiếp, việc tôi gặp cô ấy ngoài đời thực rồi rơi vào lưới tình có lẽ là một điều tất yếu.
"……Mà, dẫu có vất vả lắm mới hẹn hò được với nhau, nhưng mình lại làm cái chuyện không thể hiểu nổi là đòi chia tay thì mọi thứ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Nghĩ lại hành động ngu ngốc của mình, tôi tự cười giễu một mình.
Thế nhưng, tôi không hối hận.
"Bởi vì một kẻ như mình thì làm sao có cửa đối phó với lũ ác quỷ chứ."
Ác quỷ ở thế giới này vô cùng xảo quyệt và tàn nhẫn.
Bắt cóc con tin, tra tấn, tống tiền là chuyện như cơm bữa.
Chúng mặc định sử dụng những chiến thuật tàn độc kiểu như cấy bom vào người những kẻ bị bắt cóc, rồi sau khi thả tự do và giao trả cho các pháp sư trừ tà thì... BÙM! Nói đến đây thôi là bạn đủ hiểu mức độ khốn nạn của chúng rồi chứ?
Vì vậy, những pháp sư trừ tà được huấn luyện bài bản sẽ chọn cách tiêu diệt luôn lũ ác quỷ cùng với con tin. Nếu không làm thế, số lượng xác chết vô ích sẽ chỉ càng tăng lên mà thôi.
Thế nhưng, Amaha Rina không thể đưa ra lựa chọn đó.
Cô ấy quá đỗi dịu dàng để có thể làm một pháp sư trừ tà.
Ví dụ, hãy thử tưởng tượng ra viễn cảnh tồi tệ nhất xảy ra khi tôi và Amaha vẫn còn đang hẹn hò xem.
Một kẻ không có phương tiện tự vệ như tôi chắc chắn sẽ bị lũ ác quỷ bắt đi với tư cách là người có liên quan đến pháp sư trừ tà.
Amaha nhất định sẽ đến cứu tôi.
Lũ ác quỷ sẽ bảo rằng nếu không muốn tôi chết thì phải nghe lời chúng. Tôi sẽ tuyệt vọng gào lên bảo cô ấy đừng bận tâm đến tôi, nhưng Amaha sẽ không mảy may nghe lọt tai.
Cô ấy không thể bỏ rơi bất kỳ ai. Cô ấy là kiểu người như vậy đấy.
Lũ ác quỷ sẽ cười một cách man rợ và thỏa sức chà đạp lên lòng tự trọng của cô ấy sau khi cô ấy đã khuất phục.
Chúng sẽ đánh đập, hủy hoại cô ấy như một món đồ chơi, và liếm láp những giọt nước mắt của cô ấy.
Sau khi chơi đùa chán chê và xả hết nỗi uất hận đối với loài người, lũ ác quỷ rốt cuộc cũng sẽ chán trò chơi đó.
Và rồi, chúng tuyên bố sẽ giết tôi.
Trước mặt người con gái đang khóc lóc thảm thiết và cầu xin, tôi sẽ bị giết một cách thảm khốc mà thậm chí còn không kịp nói một lời từ biệt――.
Một kết cục như vậy đã hiện lên rõ mồn một.
Bạn nghĩ tôi có trí tưởng tượng phong phú quá mức à?
Đáng tiếc thay, đây lại chính là cái kết tồi tệ nhất (Bad Ending) xảy ra trong nguyên tác khi nam chính chưa thức tỉnh bị đánh bại bởi ác quỷ.
Dù thật mạo muội khi tự đặt mình ngang hàng với nam chính Izayoi Ren, nhưng dẫu sao tôi cũng từng là người đàn ông của Amaha Rina. Khả năng tôi bị lũ ác quỷ đối xử tương tự là cực kỳ cao.
Để ngăn chặn viễn cảnh này, việc bắt Amaha Rina phải luôn túc trực bên cạnh để bảo vệ tôi là điều bất khả thi về mặt vật lý.
Nếu đã vậy, lựa chọn duy nhất mà tôi phải đưa ra là: Tránh xa cô ấy.
Và để Izayoi Ren thuận lợi bước đi trên con đường Route nữ chính chính truyện của Amaha Rina.
Nếu là Izayoi Ren thì sẽ không sao đâu.
Nếu là cậu ta, cậu ta sẽ mang lại hạnh phúc cho Amaha.
Chính vì đã chứng kiến rất nhiều câu chuyện dưới góc nhìn của cậu ta nên tôi mới mạnh mẽ tin tưởng như vậy.
Thực tế, ở thế giới này chúng tôi là bạn cùng lớp, tôi cũng đã từng nói chuyện trực tiếp với cậu ta. Cậu ta thực sự sở hữu "Tinh thần Hoàng kim" đúng như trong nguyên tác, điều đó càng khiến suy nghĩ của tôi trở thành một niềm tin xác đá.
"……Rốt cuộc, nếu không có sức mạnh thì chẳng thể bảo vệ được bất cứ thứ gì cả."
Tôi lẩm bẩm với vẻ bực dọc đầy bất lực.
……Thật xấu hổ khi phải nói ra sự thật, nhưng tôi đã từng muốn trở thành Izayoi Ren. Nếu được chuyển sinh thành cậu ta, tôi đã có thể cứu thế giới bằng lượng linh lực khổng lồ cùng với "Thánh tích".
Tôi đã có thể đường đường chính chính, không một chút hổ thẹn mà trở thành người yêu của Amaha Rina.
Thà rằng đừng nhớ lại ký ức tiền kiếp làm gì, để rồi nhận ra mình chỉ là một kẻ trống rỗng chẳng có gì trong tay, thà cứ sống mà không biết gì có khi lại tốt hơn. Tôi đã nghĩ như vậy không biết bao nhiêu lần.
Thế nhưng, có đòi hỏi những thứ không tồn tại thì cũng chẳng giải quyết được gì.
"Mình phải làm những gì mình có thể làm thôi―― Được rồi, nó đây rồi."
Vì lý do đó, một kẻ thuộc hàng Mob A (nhân vật quần chúng) như tôi, sau khi tan học đã lén lút ẩn nấp sau lưng tòa nhà thể chất để xác nhận một chuyện.
Theo kiến thức từ nguyên tác ở kiếp trước, tôi nhớ rằng tại nơi này có một thuật thức do một nhân vật nọ khắc xuống, và thật may mắn là trí nhớ của tôi đã đúng.
"……Nó vẫn chưa kích hoạt. May quá."
Tôi thử đưa chiếc thập tự giá màu bạc mua ở nhà thờ — thứ cũng xuất hiện trong game — lại gần, nhưng không thấy có phản ứng gì đặc biệt, chứng tỏ nó vẫn chưa hoạt động.
Với một kẻ không có linh lực như tôi, việc chỉ có thể kiểm tra xem thuật thức đã kích hoạt hay chưa thông qua phản ứng của các vật phẩm trong game như thế này thật sự là vô cùng bất tiện.
……Thần linh ơi, giờ có ban linh lực cho con thì cũng chưa muộn đâu mà? Không được à? Dạ, con biết rồi……
"Mà nếu nó kích hoạt rồi thì coi như xong đời luôn, nên thế này là tốt nhất rồi."
Đây chỉ là một bước kiểm tra để xem có sai lệch lớn nào so với thời điểm bắt đầu nguyên tác hay không, và thật nhẹ nhõm khi không có chuyện gì xảy ra.
Mà thật ra, dẫu có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì tôi cũng chỉ biết chạy đi khóc lóc cầu cứu thủ phạm hoặc bạn gái cũ mà thôi, nên cũng chẳng biết việc kiểm tra này có thực sự mang lại ý nghĩa gì không nữa……
Á, không được rồi. Suýt nữa thì khóc thật đấy.
"Về thôi……"
Sau khi xác nhận được rằng không có sự cố nghiêm trọng nào xảy ra cũng như nhận ra sự bất lực của chính mình, tôi không còn việc gì ở đây nữa.
Tôi lững thững bước đi. Nếu là mọi khi, tôi sẽ đợi cô ấy ở cổng trường sau khi tan học, nhưng giờ đây lời hứa đó đã không còn nữa. Nghĩ đến việc từ nay phải lầm lũi đi về một mình, một cảm giác trống rỗng không thể tả xiết bất chợt trào dâng trong lòng.
Dù đã cố gắng không nghĩ đến, nhưng có vẻ như tôi vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều.
Thật là nực cười. Rõ ràng đã biết trước sự trân quý của cô ấy ngay cả trước khi đánh mất, vậy mà lại tự tay vứt bỏ vì sự ích kỷ của bản thân, để rồi giờ đây phải gánh chịu đau khổ như một lẽ tất nhiên.
Thật sự, chính bản thân tôi cũng thấy mình hết thuốc chữa rồi.
"Hơizzz……"
"――Cứ thở dài thườn thượt như thế là hạnh phúc nó bay mất đấy nhé?"
"ッ!?"
Một giọng nói mang vẻ trêu chọc vang lên, nhắm vào tiếng thở dài mà tôi vô thức thốt ra vì tự chán ghét chính mình.
Tôi giật nảy mình đến mức suýt nhảy dựng lên rồi quay ngoắt người lại phía sau―― và suýt chút nữa thì ngất xỉu vì quá sốc.
Đứng ở đó là một tuyệt thế giai nhân.
Mái tóc màu xanh thẫm tuyệt đẹp. Đôi mắt màu hổ phách tỏa ra thứ ánh sáng ma mị. Đường nét khuôn mặt hoàn hảo đến rợn người, cùng với một nụ cười có chút gì đó giống như một tiểu ác ma.
Nếu cô ta không khoác trên mình bộ đồng phục của cùng một trường học, tôi chắc chắn đã nhầm tưởng cô ta là một quý tộc nước ngoài nào đó rồi.
"Cậu... cậu là……"
Tôi cất tiếng hỏi với giọng run rẩy, khản đặc.
Cô gái tóc vàng (ánh kim) khẽ nở nụ cười sâu hơn, (edit: chịu đoạn này nêu 2 màu tóc)
"Rất vui được gặp cậu. Tôi là Kisaragi Mephila. Xin được chỉ giáo nhé?"
Đúng nghĩa đen, nhân vật mà tôi không muốn gặp nhất trên cái thế giới này đang đứng ngay trước mắt tôi.
♰♰♰♰♰♰♰♰✜♰♰♰♰♰♰♰♰ Kisaragi Mephila.
Đó là tên của một nữ chính (gọi là vậy đi) đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong "Pháp Sư Trừ Tà Đêm Trăng Non".
Như việc tôi thêm chữ "gọi là vậy đi" vào, việc có nên gọi cô ta là nữ chính hay không thật sự khiến tôi cảm thấy vô cùng…… không, cực kỳ kháng cự.
Có rất nhiều điều tôi muốn nói về cô ta (theo nghĩa tiêu cực), nhưng trước mắt, chỉ cần nói cô ta là nữ chính của Route ④ là bạn đủ hiểu mức độ nguy hiểm rồi chứ?
Route ④: Cái loại nhân loại này thì diệt vong là đáng đời lắm, Hya-haaa!! Ác quỷ muôn năm!! Nữ chính của "Route Sát Tận" — nơi nam chính bị tha hóa bởi một nữ chính thuộc hệ tiểu ác ma (nhưng là ác quỷ thứ thiệt), để rồi quay sang nhe răng nanh tàn sát chính nhân loại.
Vâng. Nhìn kiểu gì thì cô ta cũng là kẻ thù của toàn nhân loại.
Dù vẻ bề ngoài là một mỹ thiếu nữ, nhưng bản chất bên trong của cô ta đơn giản là sự tà ác thuần túy.
Một người phụ nữ có khả năng hủy diệt cả thế giới như vậy đang mỉm cười đứng ngay trước mặt tôi.
Cảm nhận được mồ hôi lạnh đang tuôn ra như tắm khắp toàn thân, tôi biết mình không thể im lặng sau khi người ta đã tự giới thiệu, liền mở cái miệng đang khô khốc ra nói.
"R-Rất vui được gặp…… Tôi là Jito Yuto."
"Hi hi, chúng ta bằng tuổi nhau mà, đừng dùng kính ngữ nữa đi."
"À, v-vậy sao……"
Tôi suýt chút nữa đã bị thái độ cởi mở của cô ta làm cho lơ là, nhưng liền vội vã chấn chỉnh lại tinh thần.
Người này―― không, thậm chí còn không phải là người. Con ác quỷ này là một sinh vật phi nhân loại, kẻ tìm thấy khoái lạc trong việc làm tha hóa, mục nát và hủy hoại con người.
Chỉ cần sơ hở một chút thôi là có thể bị cô ta biến thành một kẻ phế nhân ngay lập tức.
"Vậy thì tôi sẽ gọi cậu là Kisaragi nhé. Cậu cứ gọi tôi là Jito là được rồi."
"Gọi bằng tên cúng cơm không được à?"
"Mới gặp lần đầu mà gọi thế thì hơi……"
"Hửm, vậy à. Thế thì tạm thời cứ thế đi vậy. Giúp đỡ nhau nhé, Jito-kun."
Dáng vẻ mỉm cười dịu dàng kết hợp với dung nhan mỹ miều của cô ta trông vô cùng cuốn hút, nhưng đối với tôi, cô ta chẳng khác nào một Tử thần đang liếm chiếc lưỡi hái của mình.
Tôi đã cố gắng nặn ra một nụ cười để đáp lại, nhưng có lẽ mặt tôi đang co rúm hết cả lại rồi.
"Tôi cũng vậy. ……Mà tiện thể, cậu có việc gì tìm tôi à?"
Tôi cất tiếng hỏi trong khi vẫn giấu kín sự cảnh giác ở sâu bên trong.
Vừa hỏi vừa suy nghĩ.
Liệu có phải cô ta đã nhìn thấy cảnh tôi kiểm tra thuật thức vừa nãy không? Vì vậy nên mới nảy sinh hứng thú với một con người nhỏ bé?
Nhưng cái đó đâu phải do cô ta bày ra. Tôi không hiểu lý do tại sao người đàn bà này lại bận tâm đến cái bẫy nhỏ nhặt đó ―― dù sau này nó sẽ gây ra vết thương chí mạng, nhưng hiện tại thì chẳng đáng là bao.
Chứ đừng nói đến việc cô ta lại có lý do để tiếp cận một kẻ chỉ vừa mới lướt qua xem tình hình như tôi.
Cái gì thế này? Người đàn bà này rốt cuộc có mục đích gì――?
"Không cần phải cảnh giác đến mức đó đâu mà. Tôi có ăn thịt cậu đâu."
"ッ!"
Tôi kinh ngạc nghĩ rằng tâm trí mình đã bị đọc vị, nhưng liền nhanh chóng lấy lại bình tĩnh khi nhớ ra con ác quỷ này không có năng lực thấu thị tâm can. Chuyện vừa rồi đơn giản chỉ là vì khả năng quan sát của bản thân cô ta quá xuất sắc mà thôi.
Con ác quỷ nhún vai trả lời cho câu hỏi của tôi.
"Chẳng qua là hôm kia tôi được xem một vở kịch rất thú vị. Nên hôm nay đến đây để cảm ơn thôi."
"Hôm kia……? Không lẽ nào!?"
Hôm kia đã xảy ra chuyện gì? Chẳng cần phải suy nghĩ nữa.
Đó là ngày tôi chia tay Amaha Rina. Ngày tôi đơn phương làm tổn thương cô ấy.
Con ác quỷ tâm địa xấu xa này, hóa ra đã rình mò xem ở đâu đó rồi sao……!
"Chà~, tôi chưa từng thấy người đàn bà đó lộ ra vẻ mặt như vậy bao giờ cả, thực sự là rất thú vị đấy."
"……Đó không phải là trò hề cho cậu xem đâu."
"Đối với tôi thì nó là trò hề đấy. Mọi thứ trên đời này chỉ là một công cụ giải trí, một trò tiêu khiển mà thôi."
Con ác quỷ thản nhiên tuyên bố những lời điên rồ đó trong khi nở một nụ cười tà ác đầy nham hiểm.
"Hì hì hì…… Những giọt nước mắt của người đàn bà đó, nếu liếm thử chắc là ngon lắm nhỉ."
"Cậu……!"
Tôi quên mất thực tế rằng đối phương là một kẻ siêu việt có thể băm vằn tôi ra thành từng mảnh chỉ bằng một đầu ngón tay, để mặc cho cơn giận dữ chiếm lấy lý trí mà trừng mắt lườm cô ta.
"Ồ, đáng sợ quá, đáng sợ quá. Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó chứ. ――Làm tôi muốn hủy hoại cậu luôn đấy?"
"ッ!"
Cảm giác giống như vừa bị một gáo nước đá dội thẳng từ trên đỉnh đầu xuống.
Nhiệt độ toàn thân lập tức giảm mạnh, cái đầu đang bốc hỏa vì giận dữ bị ép phải hạ nhiệt ngay tức khắc.
Sẽ chết, mình sẽ bị giết.
Cái vẻ nhuệ khí vừa rồi đã bay biến đi đâu mất. Tôi đã bị cô ta bẻ gãy hoàn toàn ý chí chiến đấu chỉ bằng một cái liếc nhìn.
"Hì hì hì, ngoan lắm. Cậu biết rất rõ sự bất lực của chính mình. Những đứa trẻ biết lượng sức mình luôn khiến tôi có thiện cảm đấy."
"……"
Thật thảm hại, tôi không thể thốt ra được một lời nào để vặn lại, nhưng bảo tôi hoàn toàn bị khuất phục và bẻ gãy ý chí thì cũng không hẳn, tôi chỉ biết trân trân nhìn vào đôi mắt của Kisaragi Mephila.
"Mà, vì lý do đó nên hôm nay tôi chỉ đến để chào hỏi và cảm ơn thôi. ――Dù sao thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau thôi mà."
"……Cậu đang nói cái gì thế."
"Không cần phải giả vờ ngốc đâu."
Thân hình của Kisaragi Mephila bất chợt tiến lại gần. Tôi vô cùng muốn lùi lại để tạo khoảng cách, nhưng cơ thể lại bất động như thể đang bị trúng thuật bất động vậy.
Một mùi hương ngọt ngào, mê hoặc lòng người thoảng qua.
Con ác quỷ tiến lại gần đến mức khoảng cách có thể thực hiện một nụ hôn, rồi khẽ thì thầm vào tai tôi.
"――Cái thứ đó tuy là đồ bỏ đi, nhưng tôi phải khen ngợi cậu vì đã nhận ra nó đấy. Tôi rất mong chờ được khiêu vũ cùng cậu khi lễ hội diễn ra sau này."
"……Từ nãy đến giờ cậu đang nói về chuyện gì thế?"
"Lại giả vờ nữa rồi. Một con người bình thường không biết gì làm sao có thể nhận ra thứ đó được. Tôi đã định giết cậu nếu cậu là một pháp sư trừ tà, nhưng có vẻ cậu chỉ là một con người bình thường, hửm~"
"Thú vị thật đấy."
Cô ta thốt ra lời nhận xét bằng một chất giọng mà chỉ cần nghe thôi cũng đủ khiến đại não như muốn tan chảy ra. Quả không hổ danh là giọng thoại thượng hạng sử dụng seiyuu (diễn viên lồng tiếng) đang ở đỉnh cao phong độ. Tôi suýt chút nữa đã bị hớp hồn, nhưng nhờ có những ký ức từ kiếp trước đã được nghe đi nghe lại giọng nói này vô số lần, tôi cố gắng dùng ý chí để trụ vững, rồi tiếp tục lườm con ác quỷ.
Kisaragi Mephila khẽ híp mắt đầy thích thú.
Sự kháng cự ít ỏi của tôi, đối với cô ta chẳng qua cũng chỉ là một trò đùa dai mà thôi. Chắc trong mắt cô ta, nó giống như một con chó cảnh đang sủa ăng ẳng vậy.
"Mà, thế nên hôm nay tôi chỉ đến để chào hỏi thôi. Từ giờ trở đi mong được giúp đỡ nhé."
"……Ai thèm giúp đỡ cậu."
"Hì hì hì, có vẻ như tôi bị ghét bỏ hoàn toàn rồi nhỉ. Đau lòng quá đi mất."
"Xạo sự."
Nhìn thấy nụ cười tà ác của cô ta rồi buông lời cà khịa, quả nhiên con ác quỷ lại cười một cách vô cùng khoái trá.
"Vậy thì tạm biệt nhé, Jito-kun. Hẹn gặp lại."
Cầu mong là sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Vừa nghĩ thầm trong lòng như vậy, tôi — kẻ cuối cùng cũng được giải thoát — định bước chân rời khỏi nơi đó thì――
"Ấy chết."
"ッ! Cậu làm cái――" Cánh tay phải của tôi bất chợt bị giữ chặt lấy, kéo giật ngược trở lại. Tôi đang bị một con ác quỷ chạm vào người. Cảm giác rùng mình kinh hãi ập đến khi tôi trừng mắt nhìn Kisaragi Mephila, khuôn mặt của cô ta liền tiến sát lại gần―― Cái gì cơ?
"Tự dưng tôi mới nhớ ra là có chuyện quên chưa nói với cậu đấy."
"Chờ…… Gần quá rồi đấy……!"
Như thể sắp hôn tôi đến nơi, cô ta ghé sát mặt lại, phả làn hơi thở ngọt ngào vào mặt tôi, rồi nói bằng một nụ cười vô cùng tà ác."
Nhớ・gửi・lời・chào・của・tôi・đến・cô・ấy・nhé・" Giọng điệu của cô ta không hề thay đổi. Cũng không có dấu hiệu nào cho thấy cô ta vừa sử dụng một loại tà thuật nào cả. Thế nhưng, cái khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó, một luồng khí lạnh cực đại chưa từng có từ trước đến nay chạy dọc sống lưng tôi.
Con ác quỷ đang cười. Cô ta đang cười, một nụ cười vô cùng khoái trá.
Nụ cười và ánh mắt đó của cô ta đang hướng về phía góc của tòa nhà thể chất — nơi mà tôi không thể nhìn thấy được vì đã bị thân hình của Kisaragi che khuất――
"Chà, có vẻ như mọi chuyện sắp trở nên vui nhộn rồi đây."
Như thể không thể kìm nén được nữa, Kisaragi Mephila thốt ra một giọng điệu đầy thích thú, rồi khẽ hôn nhẹ lên má tôi giống như cách người phương Tây chào hỏi, trước khi thong thả bước đi dạo bước rời khỏi.
"……"
Một mình tôi đứng trơ trọi lại nơi đó, trong lòng dấy lên một điềm báo chẳng lành khi nhớ lại nụ cười đặc biệt khoái trá vừa rồi của Kisaragi Mephila, rồi quay đầu nhìn về phía nơi mà cô ta vừa hướng ánh mắt tới.
"Á――――" Ở nơi đó, người con gái tôi yêu nhất, người tôi đã nhẫn tâm làm tổn thương ―― Amaha Rina, đang đứng chết lặng với khuôn mặt cắt không còn một giọt máu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn