Chương 23: Phần 22: Thảo luận hay lừa dối cũng xin mời tự nhiên
Vì muốn cứu thế giới nên tôi định từ bỏ tình yêu với "Oshi" , ai ngờ lại khiến cô ấy hóa Yandere luôn rồi · Hikittk · 90 chương · ~75 phút đọc · Tạo 29/07/2026
VOL 2: Phần 22: Thảo luận hay lừa dối cũng xin mời tự nhiên
"Hôm nay cũng chuẩn bị cho lễ hội văn hóa sao? Thật xin lỗi vì đã bắt em phải theo sự vô lý của chị."
Bước vào phòng hội học sinh, Kirishima Rei vừa khép hờ cánh cửa một cách lặng lẽ, vừa lên tiếng gọi Jito Yuto đang cắm cúi làm việc bên bàn học.
"Không có gì đâu ạ. Em cũng đang vừa làm vừa tận hưởng niềm vui thôi, nên chị đừng bận tâm."
Yuto đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp.
"Em nói vậy thì chị đỡ áy náy hơn rồi."
Kirishima mỉm cười lộ vẻ hối lỗi, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện cậu.
Vẫn là những lời xã giao mang tính khuôn mẫu giữa tiền bối và hậu bối như mọi khi. Tuy nhiên, bầu không khí căng thẳng ẩn giấu bên trong lại hoàn toàn khác biệt so với một cuộc trò chuyện phiếm thông thường.
"Mà này, chị nghe nói hôm qua em nghỉ học... Sức khỏe ổn cả chứ?"
Bất chợt, Kirishima hạ thấp giọng xuống và khẽ hỏi.
"Vâng, em ổn. Chỉ cần nghỉ một ngày là đã hoàn toàn khỏe mạnh rồi."
Yuto trả lời với nụ cười điềm tĩnh. Nghe thấy những lời đó, gương mặt Kirishima giãn ra, như thể đã trút bỏ được gánh nặng từ tận đáy lòng.
Dù là người trong cuộc — không, chính vì là người trong cuộc nên cô mới lo lắng cho vết thương của Jito.
Nếu lũ ác quỷ nhìn thấy cảnh này, chắc chắn chúng sẽ cười nhạo cô. Một kẻ nửa vời, nhu nhược. Quá lương thiện để đi tấn công con người — và quá nghiêm túc.
"Trời sắp sang đông rồi. Thời điểm giao mùa nên em nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe nhé."
"Em biết rồi. Cảm ơn sự quan tâm của chị. Senpai cũng phải cẩn thận đấy nhé? Em nhớ không lầm thì câu lạc bộ Kendo lại sắp có đợt du đấu đúng không ạ?"
Vừa dứt câu, bầu không khí xung quanh khẽ biến đổi.
Bàn tay Kirishima khựng lại, nét mặt cô dao động nhẹ.
"..."
"Senpai?"
Thấy cô im lặng, Jito thoáng hiện lên vẻ mặt nghi hoặc.
Khi cậu hỏi lại lần nữa, cô mới ngập ngừng nói ra lý do của sự im lặng ấy:
"Thực ra... chị nghỉ ở câu lạc bộ Kendo rồi."
"Hả... Cái gì cơ ạ?!"
Yuto tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng sâu trong đôi mắt cậu không phải là sự hoang mang, mà là một ánh nhìn quan sát vô cùng bình tĩnh.
Quả nhiên là vậy sao...
Một dòng suy nghĩ lặng lẽ lướt qua tâm trí cậu.
"T-Tại sao lại thế ạ? Nhắc đến Senpai là nhắc đến Kendo, nhắc đến Kendo là nhắc đến Senpai vậy mà..."
"Này nhé, em đang nghĩ chị là cái kiểu người gì vậy hả...?"
Kirishima bất đắc dĩ cười trừ trước lời nhận xét đầy định kiến của cậu hậu bối.
Từ trước đến nay, đôi lúc cô lại thốt ra những lời độc mồm hoặc khó lường trước, nhưng tông giọng của cô thì vẫn không hề thay đổi.
"Nhưng thật sự là có chuyện gì vậy ạ? Chị đã tâm huyết với nó đến thế cơ mà... À, hay là chị bận rộn học thi chuẩn bị chuyển cấp?"
"Không, không phải chuyện đó..."
"Nếu vậy thì tại sao ạ?"
Nếu là người khác thì đã thuận theo suy đoán của Jito mà nói dối để qua chuyện, nhưng một Kirishima Rei quá mức nghiêm túc lại không thể làm vậy. Cô bối rối né tránh ánh nhìn của cậu, nhưng rồi ngay sau đó, cô lại nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Jito.
"Chỉ là — việc cần làm đã trở nên rõ ràng rồi thôi."
Đôi mắt đỏ mang chút đượm buồn nhưng lại tràn ngập một quyết ý mạnh mẽ.
Ý chí của cô đã được định đoạt rõ ràng. Cho dù phía cuối con đường đó có là địa ngục đi chăng nữa.
"... Ra là vậy. Tuy em không hiểu rõ là chuyện gì, nhưng dù sao em cũng chúc chị mọi việc đều thuận lợi."
"Ừm, cảm ơn em."
Kirishima Rei thả lỏng bờ vai, cuối cùng cũng khẽ mỉm cười một chút.
Nụ cười của một người vốn luôn mang gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị lại có một sức hút mê hồn, đủ sức làm tan chảy lý trí của bất kỳ người đàn ông nào — Jito thầm nghĩ, giá như ngày thường cô cười nhiều hơn một chút thì tốt biết mấy.
Dù sao cậu và cô cũng chưa thân thiết đến mức để nói ra điều đó, vả lại cậu đã có cô bạn gái yêu dấu nhất đời rồi, nên cậu chỉ giữ lại suy nghĩ ấy trong lòng.
"Mà này, em với Amaha vẫn tiến triển tốt đẹp chứ?"
"Vâng, tụi em vẫn rất hòa thuận... Nhưng bất ngờ thật đấy, không ngờ Senpai lại đi hỏi mấy chuyện này."
"Chị thì cũng là con gái đang tuổi lớn mà. Đương nhiên là cũng có chút quan tâm rồi."
Kirishima Rei tự giễu lẩm bẩm. Đúng như Jito đã chỉ ra, việc cô hứng thú với chủ đề thế này là cực kỳ hiếm thấy.
Nhìn thấy gương mặt như vừa thấy chuyện lạ của Jito, cô cười khổ giải thích:
"Không, chỉ là thế này thôi. Cho đến năm ngoái, Amaha dường như cũng chẳng có chút hứng thú nào với chuyện yêu đương giống chị vậy. Chị chỉ tò mò không biết em đã tán đổ em ấy bằng cách nào thôi."
"Cũng không đến mức gọi là tán đổ đâu ạ..."
"Đừng khiêm tốn thế. Ngay cả chị nhìn vào cũng thấy rõ là Amaha đang si mê em như điếu đổ rồi."
"Ha ha ha... Thực ra em cũng si mê cậu ấy y như vậy thôi ạ."
"Chà, lại còn khoe khoang tình cảm nữa cơ đấy. Em và Amaha đều thay đổi nhiều thật."
Kirishima Rei nhìn Jito bằng ánh mắt như đang chứng kiến một điều gì đó rất ấm áp, đáng yêu.
Tuy nhiên, bất chợt một bóng mờ phủ lên gương mặt cô.
Đối diện với một Jito đang vô thức thủ thế đề phòng, cô thì thầm bằng một giọng nói cực kỳ nhỏ:
"... Nếu hai người đã thân thiết đến mức đó, thì giữa hai người chắc chắn là không có bí・mật・nào rồi đúng không?"
"Bí mật ạ?"
"Phải. Đương nhiên, chị không nghĩ rằng giữa những người yêu nhau thì hoàn toàn không có chuyện giấu giếm. Nhưng những chuyện quan trọng, chắc chắn đều đã phơi bày hết cho nhau rồi chứ?"
"... Chị sao đột nhiên lại hỏi vậy?"
Mới vừa rồi khoảng cách giữa hai người vẫn là tiền bối đứng từ xa ấm áp dõi theo chuyện tình cảm của hậu bối, vậy mà giờ đây cô lại đột ngột bước sâu vào chuyện đời tư như vậy, khiến giọng nói của Jito cũng vô thức trở nên đanh lại.
"Không, chỉ là một kẻ chưa có người yêu như chị tự tiện ảo tưởng rằng nếu có một đối tác như thế thì thật lý tưởng mà thôi. Xin lỗi nhé, chị hơi vụng ăn vụng nói rồi."
Nhận ra mình đang bị đề phòng, Kirishima Rei vội vàng bào chữa.
Jito lộ ra vẻ mặt kỳ lạ, nhưng vẫn trả lời câu hỏi của cô:
"Đúng là lý tưởng thật... Nhưng thành thật mà nói, nếu bảo là không có bí mật gì thì là nói dối rồi."
"Ồ? Bí mật gì thế?"
Như thể bị khơi gợi sự tò mò, Kirishima Rei nhoài người tới trước gặng hỏi.
Với chiều cao vượt trội hơn mức trung bình, lại thêm việc rèn luyện thể thao đêm ngày, Kirishima Rei sở hữu một cơ thể vô cùng săn chắc. Nhưng đồng thời, do mang trong mình dòng máu lai, vóc dáng của cô ở độ tuổi này lại vô cùng đầy đặn và nảy nở — dù chỉ mặc một bộ đồng phục học sinh bình thường, nhưng khi cô nhoài người tới, nó lại vô tình toát ra một thứ mị lực gợi cảm đầy khiêu khích.
Hơn nữa, đôi mắt cô đang nhìn Jito mang theo chút tinh nghịch yêu kiều, biểu cảm lại đầy hiếu kỳ, tạo nên một sự mâu thuẫn giữa vẻ quyến rũ trưởng thành và nét ngây thơ con trẻ.
Chính vì đây là biểu cảm và cử chỉ hiếm khi thấy được ở cô, nên dáng vẻ ấy tràn ngập sức hút khiến đàn ông phải mê muội.
... Có điều, sâu thẳm trong đôi mắt ấy lại ẩn giấu một ánh nhìn lạnh thấu xương.
Không biết là vô tình hay cố ý trước ý đồ của Kirishima Rei, Jito ngượng ngùng dời mắt đi và trả lời:
"Không, chuyện đó thì thực sự em không thể nói được đâu ạ..."
"Cho dù chị có nài nỉ thế nào đi nữa sao?"
"Đó là bí mật mà ngay cả với Rina em cũng không thể nói đấy ạ. Chị tự nhiên hỏi thế, em không trả lời được đâu..."
"... Vậy sao. Cũng đúng thôi. Chị đã hỏi một câu thật thất lễ. Thôi bỏ qua cho chị nhé."
(Đến lúc phải rút lui rồi...) Với mối quan hệ hiện tại, nếu còn tiến sâu thêm nữa thì sẽ chỉ chuốc lấy sự nghi ngờ.
Kirishima Rei đành phải miễn cưỡng rút lui.
Nhưng cô đã hạ quyết tâm, nhất định phải vạch trần bí mật đó — bí・mật・rằng・cậu・ta・là・kẻ・ký・khế・ước・với・ác・quỷ.
"Mà này, thế còn Senpai thì sao ạ?"
"Hửm? Chuyện gì cơ?"
Bước tiếp cận đầu tiên để vượt qua ranh giới tiền bối - hậu bối như vậy là khá tốt.
Mối quan hệ tốt đẹp giữa Jito Yuto và Amaha Rina đã là sự thật mà ai ai trong trường cũng biết, nhưng họ cũng không thể ở bên nhau 24/24. Nếu Kirishima Rei tận dụng quyền lực của mình trong trường, cô hoàn toàn có thể tách hai người bọn họ ra một lát.
Cứ theo đà này, cô sẽ xích lại gần Jito Yuto từng chút một, rồi moi thông tin từ cậu ta mà không để lộ thân phận của mình — cô nhận định đây là thượng sách, và định bụng hôm nay sẽ dừng lại ở đây.
Thế nhưng, như để giữ cô lại, Jito Yuto lại tung ra một câu hỏi.
Với một nụ cười đầy ẩn ý tinh nghịch y hệt như biểu cảm của cô lúc nãy.
"Senpai chắc là cũng giống như em, có những bí mật không thể nói cho ai biết đúng không ạ?"
"Chị sao?... Đúng vậy. Chắc chắn là có bí mật rồi."
Dù không có lý do gì để tiếp tục cuộc trò chuyện này, nhưng xét về lâu dài, nếu cư xử quá lạnh lùng thì sẽ là một nước đi tồi.
Để thuận theo mạch câu chuyện, Kirishima Rei đã nói ra câu trả lời mà cô nghĩ là cậu đang mong đợi.
"Chà, bất ngờ thật đấy. Em cứ tưởng Senpai thuộc tuýp người sẽ đứng chống nạnh rồi dõng dạc bảo: 'Ta đây làm gì có chuyện giấu giếm!' chứ."
"Nói thế là ý gì hả, rốt cuộc trong đầu em chị là cái hình tượng gì vậy...?"
Nghe từ nãy đến giờ, dường như hình tượng của cô trong mắt cậu hậu bối này có phần xa rời thực tế một trời một vực.
Mà thôi, giữa hai người ngoài những cuộc đối thoại mang tính thủ tục về lễ hội văn hóa thì chưa từng nói chuyện riêng tư bao giờ, nên có lẽ đây cũng là điều dễ hiểu...
"Senpai đang ôm giữ bí mật như thế nào vậy ạ?"
"Rất tiếc là không thể nói được rồi. Nhưng nếu em chịu nói ra bí mật của mình trước, thì chị có thể xem xét lại đấy."
"Chơi kỳ vậy, cái này là dụ em nói trước rồi sau đó chị nhất định sẽ quỵt chứ gì nữa~"
"Không có chuyện đó đâu. Chị là người phụ nữ biết giữ lời hứa."
"Thật không đấy ạ~?"
"Thật mà."
Cô nghiêm mặt gật đầu trước câu hỏi trêu chọc của cậu.
Kirishima Rei hoàn toàn nghiêm túc.
Nếu có thể vạch trần bí mật của cậu — nếu có thể kiểm soát được kẻ có khả năng cản trở mục đích của mình — cô không ngại tiết lộ một vài bí mật nhỏ của bản thân.
Tất nhiên, cô tuyệt đối không có ý định nói ra bí mật cốt lõi.
"Hửm... Nếu chị đã nói đến mức đó thì được rồi. Em sẽ kể cho chị nghe bí mật của em. Đổi lại, Senpai cũng phải nói ra bí mật của mình đấy nhé."
"Cuối cùng cũng chịu nói rồi sao. Đương nhiên, chị sẽ giữ lời hứa."
Thành thật mà nói, cô nghĩ cậu ta cũng chỉ khai ra mấy chuyện vặt vãnh mà thôi nên không mấy bận tâm. Do đó —
"Thực ra, em là một ph่・ph่・thủ・đấy ạ."
(Người có phép thuật/Pháp sư) Trong một khoảnh khắc, cô không thể phủ nhận rằng tim mình đã lỡ một nhịp.
Một câu trả lời chạm đến phần cốt lõi — nhưng lại quá đỗi ngây ngô, song cũng không thể — khẳng định là hoàn toàn không liên quan.
Một câu trả lời vô cùng vi diệu.
(Cái gì, cậu ta đang nghĩ cái gì thế? Đang gián tiếp ám chỉ mình là kẻ ký khế ước với ác quỷ sao? Hay chỉ đơn giản là đang trêu chọc mình?... Chắc là vế sau thôi. Trận chiến đêm hôm kia mình đâu có sơ hở đến mức để bị nhìn thấu cái lớp ngụy trang dễ dàng như vậy).
"À, cái nét mặt đó là đang nghi ngờ đúng không ạ?"
"... Bị nói một câu đột ngột thế này, kẻ tin được mới là có vấn đề đấy."
Cô trả lời trong khi cố gắng tỏ ra vẻ mặt khó chịu một cách tự nhiên nhất.
Đây là phản ứng hoàn toàn bình thường của một Senpai khi nhận ra mình vừa bị trêu chọc.
"Đúng là vậy thật... Thế thì để lần tới, em sẽ biểu diễn phép thuật cho chị xem."
"Ồ? Vậy thì chị mong chờ lắm đấy."
"Senpai, rõ ràng là chị vẫn không tin đúng không~?"
"Đâu có đâu có, chị tin mà."
"Thật không đấy~? Mà thôi kệ đi. Lần tới em biểu diễn phép thuật cho xem, nên chị cứ nghĩ trước xem mình muốn xem cái gì đi nhé."
"Chị phải nghĩ sao?"
"Đây là phép thuật chứ không phải ảo thuật đâu nha. Đúng rồi! Nhân tiện đây, em sẽ hiện thực hóa nguyện vọng của Senpai cho nhé."
"————" Nguyện vọng.
Nguyện vọng của Kirishima Rei.
Nguyện vọng mãnh liệt đến mức có thể khiến bản thân cô phải điên cuồng.
"Nguyện vọng của chị sao. Nếu có thể hiện thực hóa nó, bắt chị làm gì chị cũng chịu đấy."
"Ồ, vừa rồi chị nói làm gì cũng chịu đúng không?"
"Này, đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Đó là với điều kiện nếu em làm được đã."
Cô dùng ngón trỏ cốc nhẹ vào trán cậu hậu bối đang rướn người tới quá sát. Jito kêu lên một tiếng "Áu" thảm hại rồi lùi lại.
Nhìn dáng vẻ hồn nhiên không chút phòng bị đó, Kirishima Rei khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên chỉ là một trò đùa giỡn vô thưởng vô phạt.
"Kìa, em đã nói ra bí mật của mình rồi, Senpai cũng phải kể bí mật của chị đi chứ."
"À, đúng là có lời hứa như vậy thật."
Bị gặng hỏi bởi cậu hậu bối đang có đôi mắt sáng bừng lên vì tò mò, cô mới nhớ ra lời hứa suýt chút nữa đã bị quên lãng sau chuỗi đối đáp vừa rồi.
Giờ thì, nên nói ra bí mật nào đây.
Kirishima Rei đang ôm giữ rất nhiều bí mật.
Tuy nhiên, bí mật thì cũng có loại lớn loại nhỏ, nội dung muôn hình vạn trạng.
Từ những điều nhỏ nhặt không muốn nói chỉ vì lòng tự trọng sẽ bị tổn thương, cho đến những bí mật nặng nề tuyệt đối không thể hé răng nửa lời.
Jito tuy nói một câu cực kỳ mập mờ, nhưng rốt cuộc cũng là một câu trả lời mang tính bông đùa, vậy nên chọn một bí mật nào đó có thể nương theo mạch cảm xúc này là tốt nhất.
Kirishima Rei phán đoán như vậy, và chọn ra một bí mật có cấp độ thấp nhất trong lòng mình, đồng thời có thể biến nó thành một câu chuyện cười.
"À, cơ mà không tính vụ thực ra chị là ma cà rồng đâu nhé."
"————" Gương mặt Kirishima Rei hoàn toàn đóng băng.
Đôi mắt đỏ rực mở to vì kinh hãi.
Cậu ta vừa mới thốt ra từ "pháp sư" xong. Nên xét về mặt hình thức, có thể xem như cậu ta chỉ đang nói đùa tiếp một thực thể giả tưởng khác được liên tưởng từ đó mà thôi.
Đúng là ngoại hình của Kirishima Rei rất đặc trưng, đặc biệt là đôi mắt như ngọc hồng bảo của cô rất dễ khiến người ta liên tưởng đến ma cà rồng.
Thế nhưng, ngay trong bầu không khí này, việc cậu ta cố tình chọn đúng chuẩn xác từ ngữ đó, rõ ràng là một cú nhắm bắn quá đỗi chuẩn xác.
—— Cô không thể nào tin được đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
"—— Thức tỉnh đi, Trảm Hà Đao."
Ngay khoảnh khắc cô khẽ thì thầm, thân hình cô đã phóng vút lên không trung. Cô nhảy lên mặt bàn chỉ bằng một bước chân, tay phải đưa về phía hông trái với một động tác vô cùng gọn gàng, dứt khoát.
Và rồi, không gian rung chuyển.
Một luồng ngân quang dao động, không gian như bị xé toạc ra để lộ một thanh kiếm. Đáp lại ý chí của Kirishima Rei, món pháp khí trừ tà vẫn còn nằm nguyên trong bao —— 『Trảm Hà Đao』 xuất hiện giữa không trung.
Từ chuôi kiếm, hộ thủ cho đến tận mũi kiếm đều được thống nhất một màu bạc bóng bẩy, thanh kiếm toát ra một luồng khí thế lẫm liệt, uy nghiêm, vượt xa một món vũ khí thông thường.
Kirishima từ tư thế thủ thế bất ngờ rút kiếm, một vệt sáng bạc xé toạc ngọn gió, lao đi nhanh như một tia chớp.
Thế nhưng —— Jito Yuto lại không hề di chuyển dù chỉ một li.
Cậu không hề lộ ra vẻ sợ hãi, chỉ im lặng ngồi yên tại chỗ như thể sẵn sàng đón nhận đòn đánh đó.
Kết quả, nhát chém của Kirishima đã không lấy mạng Jito, mà dừng lại ngay sát cổ cậu trong gang tấc.
"Ngươi ——!"
"Hôm trước chị bị Rina bắn trúng tay, nhưng nhìn đường kiếm này thì có vẻ vết thương không vấn đề gì rồi nhỉ. Quả không hổ danh là ma cà rồng."
Cậu thiếu niên kỳ dị thản nhiên nói, liếc nhìn mũi kiếm đang chĩa thẳng vào yết hầu mình.
Kirishima Rei cắn chặt môi.
"Ngươi... Ngươi đã nhìn thấu thân phận thật sự của ta từ trước rồi sao...!"
"Nếu không thì em đã chẳng nói thế rồi. Chẳng phải chính Senpai mới là người cố・tình・đến・để・dò・thám・em sao? Lại còn canh đúng lúc em vừa tách khỏi Rina nữa chứ."
"Hự! Đừng có nói cái giọng như thể đi guốc trong bụng người khác như vậy!"
Mũi kiếm chĩa vào cổ cậu khẽ ấn sâu thêm. Lưỡi kiếm rạch rách da thịt, một dòng chất lỏng màu đỏ từ cổ Jito rỉ ra, nhỏ giọt xuống.
"Tch."
Kirishima Rei hoảng hốt dời thanh kiếm ra xa khỏi Jito. Tuy nhiên cô không tra kiếm vào bao, mà vẫn giữ tư thế thủ thế đầy cảnh giác để có thể lập tức lấy đầu Jito nếu cậu ta có bất kỳ hành động bất thường nào.
"Em không có nhìn thấu gì đâu ạ.... Chính Senpai cũng tự nhận thức được chuyện đó nên em nói ra thì hơi phũ phàng, nhưng chẳng phải là do chị quá kém khoản nói dối sao?"
"Câm miệng! Ta không có lời nào để nói với một kẻ láu cá như ngươi!"
"Nhưng chúng ta chẳng phải vẫn đang nói chuyện đấy sao. Senpai lúc nào cũng tự mâu thuẫn với chính mình nhỉ."
"Cái tên này...!"
"Chị đừng làm em bị thương thêm nữa thì hơn đấy. Nếu không, cơn khát máu của chị sẽ không kìm chế được nữa đâu."
Cơn khát máu.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy từ đó, cổ họng Kirishima Rei khô khốc một cách dữ dội.
Ánh mắt cô bị hút chặt vào dòng máu đang chảy xuống từ cổ Jito Yuto.
Muốn hút. Muốn uống. Muốn nạp thứ máu đó vào trong cơ thể.
Muốn cắm sâu răng nanh vào, nuốt chửng toàn bộ ——
"Hự! Đừng có giỡn mặt! Ngươi thì biết cái gì về ta chứ?!"
Nhận ra bản thân đang vô thức tiến lại gần phía Jito như bị mê hoặc, Kirishima Rei liền tự đấm mạnh vào đầu mình, lắc đầu lia lịa để dùng lý trí ép buộc bản năng phải phục tùng.
Cơn giận dữ và —— nỗi sợ hãi trỗi dậy trước những lời nói như thể nắm thóp toàn bộ con người mình, cô dùng ánh mắt như muốn giết người để hạch hỏi cậu.
Jito thản nhiên nhún vai.
"Em cũng chẳng biết gì nhiều đâu ạ. Chỉ biết Senpai là pháp sư trừ tà nhưng thực chất lại là ma cà rồng... à không, là bán ma cà rồng chứ nhỉ? Cái nào cũng thế cả thôi. Rồi đêm đêm lại đi săn lùng các nam sinh để hút máu ——"
"Ta đã bảo là đừng có giỡn mặt rồi mà! Ta không có đi săn lùng trai tráng gì hết!"
"Ồ, hóa ra không phải vậy ạ. Thế thì cho em xin lỗi. Nhưng ngoài chuyện đó ra thì đều là sự thật đúng không?"
"... Tại sao ngươi lại biết đó là ta? Từ trước đến nay chưa từng có ai vạch trần được ta cơ mà ——" Một trong những năng lực ma cà rồng của Kirishima Rei, 『Hắc Sương Y』, là một năng lực cực kỳ mạnh mẽ.
Từ trước đến nay cô đã chạm trán với không biết bao nhiêu pháp sư trừ tà và ác quỷ có trực giác nhạy bén, nhưng chưa một ai có thể nhìn thấu được chân tướng của cô.
Vậy mà, tại sao cậu hậu bối này lại không bị năng lực của cô đánh lừa?
"Chuyện đó dễ ợt mà."
Jito trả lời như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.
"Vì Senpai đã tự mình thừa nhận rồi còn gì."
"Cái gì? Ta có bao giờ ——" Định thốt ra câu "Ta chưa từng nói thế", Kirishima Rei bất chợt nhớ lại cuộc đối thoại vừa rồi.
Đúng vậy. Jito tuy dùng những lời lẽ ma mị để dẫn dụ cô, nhưng bản thân cậu chưa từng đưa ra lời khẳng định mang tính cốt lõi nào.
Chính vì câu nói quyết định đó mà cô đã mất bình tĩnh rút kiếm, chứ nếu lúc đó cô cứ vờ như không biết gì, thì có lẽ đã có thể vượt qua được chuyện này rồi.
"—— Chẳng lẽ, ngươi đã gài bẫy ta?"
Jito Yuto không khẳng định cũng không phủ nhận.
"Mà, manh mối thì có đầy ra đấy thôi. Cách nói chuyện đặc trưng. Rõ ràng là kẻ đến tấn công người ta nhưng thái độ lại vô cùng nghiêm túc. Và cả thời điểm chị bắt chuyện với em ngày hôm nay nữa... Ơ, nhìn lại thì có khi chẳng cần gài bẫy chị cũng tự lộ ấy chứ."
"..."
Những yếu tố định vị ra Kirishima Rei được cậu vạch ra một cách rành mạch.
Những yếu tố mà nếu muốn giấu thì cô thừa sức giấu được này bị phơi bày, chẳng qua là do sự ngạo mạn của chính cô.
Cô đã quá tự mãn vào mức độ che giấu cao cường của năng lực mà lơ là việc ngụy trang cho chính bản thân mình.
Thế nhưng, điều thực sự đáng sợ chính là năng lực đọc vị của Jito Yuto, kẻ đã định vị được cô chỉ bằng ngần ấy manh mối nhỏ nhoi.
"... Vậy thì, vạch trần chân tướng của ta rồi ngươi tính làm gì?"
"Tính làm gì là làm gì đâu ạ, giờ thì thân phận của đôi bên đã rõ ràng rồi, chẳng phải chúng ta nên ngồi lại thảo luận một chút sao."
"Đến nước này rồi mà còn đòi thảo luận... Ngươi đúng là một kẻ theo chủ nghĩa hòa bình đến mức nực cười đấy."
"Senpai thì lại hiếu chiến đến mức đáng sợ."
"Đừng có châm chọc ta.... Rất tiếc, phía bên này không có cái thong thả để ngồi thảo luận hòa bình với ngươi đâu."
Với gương mặt thoáng hiện nét bi tráng, Kirishima Rei hạ thanh kiếm đang chĩa thẳng xuống —— và lần này cô chuyển sang tư thế thủ thế thượng đẳng (giơ kiếm lên cao).
"Mấy lời đùa cợt vừa rồi ta có thể bỏ qua. Nhưng tên kia, ngươi có hiểu không? Nơi này hiện tại chính là tử địa đấy?"
Một luồng sát khí nồng nặc phóng ra từ người Kirishima Rei.
Là một Pháp sư trừ tà đi săn lùng ác quỷ, đồng thời lại là một ma cà rồng đi tấn công Pháp sư trừ tà.
Tuy sự tồn tại của cô mang đầy tính mâu thuẫn, nhưng đổi lại, số lượng huyết chiến mà cô từng kinh qua là áp đảo hoàn toàn.
Áp lực từ một kẻ mạnh có thể khiến người bình thường phải ngất xỉu ngay lập tức đè nặng lên không gian, thế nhưng —— Jito Yuto lại không hề nao núng dù chỉ một chút.
"Chính Senpai mới là người không hiểu đấy ạ. Nơi này chính là quyết・chiến・trường・."
"Ta hiểu rất rõ."
"Không, chị không hiểu."
Ánh mắt Jito nhìn thẳng, đối mặt trực diện với đôi mắt của kẻ mạnh đang ngự trị là Kirishima Rei.
"Tại nơi này, vận mệnh của chị sẽ được định đoạt. Tại nơi này, chúng ta sẽ phân thắng bại."
"Ngươi đang nói cái ——" Kirishima Rei hoàn toàn bối rối trước những lời lẽ không chút sợ hãi, ngược lại còn dồn ép đối phương của Jito.
Giữa bối cảnh quyền chủ động hoàn toàn bị nắm giữ, Jito lại tung ra một câu nói nằm ngoài mọi dự đoán:
"Senpai, chúng ta hãy lập một khế・ước・đi."
"Khế ước?"
"Vâng."
Từ chuyện phân thắng bại, tại sao lại đột ngột chuyển sang chuyện "khế ước"?
Đối diện với một Kirishima Rei đang dao động đến mức mũi kiếm cũng khẽ rung lên, Jito gật đầu với gương mặt vô cùng nghiêm túc rồi nói:
"Nội dung là thế này: Jito Yuto sẽ hiện thực hóa nguyện・vọng・của・Kirishima Rei. Đổi lại, Kirishima Rei phải cắt đứt khế ước với con ác quỷ hiện tại, tuân theo mệnh lệnh của Jito Yuto, đồng thời tuyệt đối không được gây tổn hại đến cậu và các đồng minh của cậu là Amaha Rina, Izayoi Ren, Izayoi Yui —— chị thấy sao?"
"... Cái gì thế này."
Giọng nói của Kirishima Rei run lên khi nghe lời đề xuất của Jito. Đó là sự phẫn nộ.
Đôi mắt đỏ rực nhuộm một màu giận dữ, cô lườm vị hậu bối vô lễ trước mặt.
"Ngươi mà lại có thể thực hiện được tâm nguyện của ta sao...? Trò đùa dai này cũng phải có giới hạn thôi chứ! Ngay cả tâm nguyện của ta là gì ngươi còn chẳng biết, vậy mà dám trơ tráo thốt ra những lời hoang đường như vậy ——"
"Là hồi sinh em trai của chị, đúng không ạ?"
"————" Ngay khoảnh khắc từ đó được thốt ra, Kirishima Rei hoàn toàn bất động.
Mọi cảm xúc biến mất, cô đứng sững người với gương mặt trống rỗng một hồi lâu.
Sau một lúc lâu ngơ ngác, cô chỉ thốt ra đúng một từ:
"... Hả?"
Một âm thanh như vậy lọt ra ngoài.
Nực cười. Không thể nào. Không thể nào có chuyện đó được...!
Kẻ biết được tâm nguyện đó chỉ có chính bản thân cô, và con ác quỷ mà cô đã lập giao ước mà thôi.
Cậu thiếu niên này không thể nào biết được. Không thể và không được phép biết...!
Sự hỗn loạn tột cùng khiến dòng suy nghĩ trong đầu Kirishima Rei xoay mòng mòng.
Jito Yuto nhận ra cô hiện tại không còn giữ được sự bình tĩnh —— và cậu quyết định sẽ dồn ép cô đến cùng tại đây.
"Chị hỏi tại sao thì hơi thừa, nhưng em cũng xin nói luôn là em là một con người đã ký khế ước với ác quỷ. Bí mật của con người đối với em cũng gần như không tồn tại vậy."
Một con người ký khế ước với ác quỷ. Nghe thấy những lời đó, Kirishima Rei khẽ lấy lại được chút lý trí.
Đúng vậy. Cậu thiếu niên này tuy mang một gương mặt vô hại, nhưng thực chất lại là một kẻ nguy hiểm đã phạm vào điều cấm kỵ là ký khế ước với ác quỷ.
Nếu cậu ta sở hữu năng lực kiểu như đọc suy nghĩ của người khác thì cũng chẳng có gì lạ.
"Em không biết chị đang ký khế ước với con ác quỷ nào, nhưng em khuyên chị nên ký lại khế ước với em thì hơn. Lý do chắc chị cũng tự hiểu đúng không?"
"... Không, chị không hiểu. Tại sao?"
Đối mặt với cái lắc đầu thành thật của cô, Jito lại nở một nụ cười có chút châm chọc rồi lắc đầu:
"Chán chị thật đấy, em đã biểu diễn cho chị xem đến mức đó rồi mà chị đã quên sạch rồi sao?"
"Đừng có úp úp mở mở nữa! Ngươi muốn chết hả tên kia?!"
"Chị có giết em thì em cũng chẳng sao đâu ạ. Dù gì thì em cũng sẽ sống・lại・thôi・."
"A."
Cảnh tượng đêm hôm kia bất chợt hiện về trong tâm trí cô.
Thanh kiếm của cô đâm xuyên qua đầu Jito Yuto, cậu ta rõ ràng đã tắt thở —— và sau đó, cậu ta đã sống・lại・.
Cho dù có phải chịu vết thương chí mạng mà ngay cả ma cà rồng cũng không thể sống sót, cậu ta vẫn thản nhiên sống lại.
Phủ nhận chính cái "chết", bị giết cũng có thể hồi sinh.
Điều đó có nghĩa là ——
"Ng-Ngươi cũng có thể hồi sinh em trai ta sao?!"
Kirishima nhoài người qua chiếc bàn ngăn cách hai người, nắm lấy cổ áo Jito như muốn nhấc bổng cậu lên để hỏi.
Trong đôi mắt đỏ rực ấy là một sự khát vọng điên cuồng đang cuộn xoáy, cho thấy ý chí mãnh liệt mà cô đặt vào tâm nguyện đó lớn đến nhường nào.
"Kìa, chị bình tĩnh lại chút đi. Em chỉ mới đọc được tâm nguyện của chị thôi chứ chi tiết thì em vẫn chưa biết gì cả. Em trai chị là người thế nào, chết ở đâu và chết như thế nào. Sau đó, em còn cần thêm một vài thông tin chi tiết nữa."
Jito dùng tông giọng thong thả để liệt kê những điều cần thiết, như để trấn an một Kirishima Rei đang kích động và có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Có lẽ nhờ những lời nói điềm tĩnh của cậu mà cô đã lấy lại chút bình tĩnh, cô lùi lại và bước xuống khỏi mặt bàn.
"Chỉ cần đáp ứng những điều kiện ngươi nói, em trai ta sẽ sống lại đúng không...?"
"Chị có vẻ vội vã quá nhỉ. Hai chị em thân thiết đến thế cơ à?"
"Đừng có đánh trống lảng! Trả lời câu hỏi của ta mau!"
Nếu không trả lời, ta sẽ chém bay đầu ngươi. Đôi mắt đỏ rực như lưỡi kiếm bén ngót đang tuyên bố điều đó.
Áp lực lớn đến mức nếu là người bình thường thì sẽ vì sợ hãi mà đông cứng người, không thể mở miệng, thế nhưng Jito vẫn đón nhận nó một cách vô cùng thong dong.
"Em đã nói rồi đúng không ạ. —— Nguyện・vọng・của・chị・sẽ・thành・hiện・thực・."
"... Ra là vậy."
Nhận được câu trả lời của Jito, Kirishima Rei hạ mắt xuống, ngồi sụp xuống ghế như đang suy nghĩ rất sâu sắc.
"Vì đại nguyện của đời mình nên việc đưa ra quyết định dễ dàng là rất khó, nhưng em nghĩ đây là phương án tốt nhất. Cho cả đôi bên... và cho tất cả những người liên quan."
"Tại sao ngươi lại dám khẳng định như vậy?"
"Vì em không giống như con ác quỷ mà chị đang ký khế ước hiện tại, em không・cần・vật・tế・thần・."
"————" Một lần nữa, gương mặt Kirishima Rei lại cứng đờ. Đôi mắt đỏ rực mở to hết cỡ nhìn cậu, nhưng rồi cuối như đầu hàng, cô thở dài một hơi thật sâu.
"... Hóa ra ngươi đã nhìn thấu tất cả rồi sao."
"Với tính cách của Senpai thì chắc chắn chị sẽ ghét những chuyện như vậy đúng không? Về khoản đó thì em có thể làm tốt hơn nhiều. Em có thể hiện thực・hóa・tâm・nguyện・của・chị・theo cách tốt nhất mà em nghĩ."
Cậu thì thầm những lời ngon ngọt, tận dụng kẽ hở trong lúc cô đang dao động.
Chẳng khác nào một con ác quỷ xảo quyệt.
"... Thật sự là không cần hy sinh sao? Không cần bất kỳ sự hy sinh nào, em trai ta ——"
"Đừng bắt em phải nói đi nói lại nhiều lần thế chứ. Em đã bảo rồi mà, nguyện vọng của chị sẽ thành hiện thực."
"Nhưng ——"
"Mà cũng chẳng sao đâu ạ? Nếu Senpai muốn tuân theo khế ước với con ác quỷ hiện tại, biến・toàn・bộ・người・dân・vô・tội・trong・thành・phố・này・thành・vật・tế・thần・để hồi sinh em trai mình, nếu đó là điều chị muốn thì em cũng chẳng có ý kiến gì."
"Hự! Chuyện đó ——" Kirishima Rei cúi đầu với gương mặt đầy đau khổ.
Nội dung khế ước với con ác quỷ hiện tại chính là yếu tố khiến gương mặt vốn đã lạnh lùng của cô càng thêm phần căng cứng hơn mọi khi. Cô đã quyết định gánh vác mọi tội lỗi và đã chuẩn bị sẵn tâm lý —— thế nhưng, khi phải đối diện trực tiếp với sự tội lỗi sâu sắc ấy, cô lại bị lung lay.
Huống hồ là khi được đề xuất một khế ước với những điều kiện tốt hơn gấp bội như thế này.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, điều kiện này đối với Kirishima Rei lại quá・đỗi・thuận・lợi・.
Dù đã mất đi sự bình tĩnh, nhưng với những kinh nghiệm cay đắng trong cuộc đời từ trước đến nay, cô hiểu rất rõ một điều: Trên・đời・này・chẳng・bao・giờ・có・phép・màu・nào・lại・quá・đỗi・thuận・lợi・cho・mình・đến・thế.
"Để em đoán xem Senpai đang nghĩ gì nhé."
Như thể đọc được trọn vẹn sự giằng xé nội tâm của Kirishima Rei, Jito Yuto lên tiếng với thái độ vô cùng ung dung:
"Điều kiện quá tốt. Chẳng lẽ đây lại là một cú lừa? Chắc chị đang nghĩ thế đúng không?"
"Hự!"
"Có vẻ là trúng tim đen rồi nhỉ."
Cậu cười khổ một cái như thể chê cô quá dễ đoán, rồi nói với một Kirishima Rei đang run rẩy vì kinh hãi:
"Chắc chị quên mất rồi, nhưng đây là 'khế ước' đấy nhé? Em cũng có chuyện muốn chị làm nên mới đưa ra điều kiện như vậy chứ bộ."
"Chuyện muốn ta làm...?"
Dù đầu óc đang rối bời vì chuyện của bản thân, Kirishima Rei vẫn nhớ lại những điều kiện mà Jito vừa đưa ra lúc nãy.
"... Nghĩ lại thì, mong muốn của ngươi là bắt ta phải tuân lệnh ngươi, và không được động đến đồng minh của ngươi đúng không."
"Vâng. À, chị cho em thêm một điều kiện nữa được không? Tuyệt đối không được báo cáo tụi em cho Giáo hội."
Biểu cảm của Jito vô cùng nghiêm túc —— và ở đó thoáng hiện lên một sự nôn nóng.
Cũng phải thôi.
Kirishima Rei là một Pháp sư trừ tà thuộc Giáo hội.
Giáo hội chính là thế lực lớn nhất trong giới Pháp sư trừ tà, sở hữu sức mạnh chiến đấu áp đảo tuyệt đối.
Dù đồng minh của Jito có mạnh đến đâu đi chăng nữa, nếu bị báo cáo lên Giáo hội và bị các Pháp sư trừ tà cấp cao dẫn đại quân đến càn quét, chắc chắn họ sẽ không có cửa thắng.
"... Ra là vậy. Ngươi bằng mọi giá muốn khóa miệng ta lại."
"Vâng. Vì cả em lẫn những người bên em đều mang những hoàn cảnh cực kỳ rắc rối mà..."
Một Pháp sư trừ tà không những làm ngơ cho kẻ ký khế ước với ác quỷ, mà còn duy trì mối quan hệ yêu đương với cậu ta.
Một trong Tứ Kỵ Sĩ, cô bé Homunculus đang mang trong mình Tử Vương Nữ.
Và một ứng cử viên Pháp sư trừ tà mạnh nhất sở hữu tiềm năng lật đổ cả thế giới.
—— Dù là đồng minh của mình nhưng Jito cũng phải thầm nghĩ: "Toàn là lũ quái thai dữ dằn không vậy".
Nếu như đám người vừa dị vừa nguy hiểm này mà lọt vào mắt xanh của Giáo hội... chắc chắn một cuộc "chiến tranh" sẽ nổ ra.
Đối với một Jito muốn tránh mọi cuộc tranh chấp không cần thiết, cậu buộc phải khóa miệng Kirishima Rei bằng mọi giá.
Dù có phải giết người diệt khẩu đi chăng nữa ——
"Ngươi coi trọng đồng minh của mình ghê nhỉ."
"Vâng, đương nhiên là coi trọng rồi."
Không một chút do dự, Jito đáp ngay lập tức.
Có điều, người mà cậu thực sự coi trọng bằng cả mạng sống thì chỉ có duy nhất một cô gái mà thôi.
"Quả là một tên kỳ quặc. Đã là kẻ bất nhân đi ký khế ước với ác quỷ, vậy mà lại đi coi trọng bằng hữu..."
"Không phải ai ký khế ước với ác quỷ cũng đều là kẻ xấu đâu ạ. Có những người lâm vào hoàn cảnh bất khả kháng mới phải làm vậy thôi."
"Hì, cũng đúng nhỉ..."
Cô không hề lầm tưởng mình là "người tốt", nhưng cô hoàn toàn đồng cảm với cách nói của Jito.
Bởi lẽ ác quỷ rất xảo quyệt, chúng luôn biết cách chìa tay ra đúng lúc con người đang tuyệt vọng nhất.
"... Còn một điều kiện nữa là bắt ta phải hủy bỏ khế ước hiện tại. Nhưng rất tiếc ——"
"Vâng, đương nhiên là em biết chứ. Khế・ước・không・thể・ký・trùng・lặp・, ・khế・ước・nào・ký・trước・thì・hiệu・lực・của・nó・sẽ・được・ưu・tiên・tuân・thủ・đúng không ạ?"
"Đúng vậy. Cho nên dù ta có ký khế ước với ngươi đi chăng nữa, khế ước hiện tại cũng không tự động biến mất."
"Nhưng chúng ta hoàn toàn có thể nỗ lực để hủy bỏ khế ước đó mà đúng không?"
"Ý ngươi là...?"
"Nói đơn giản là chúng ta chỉ cần tạo ra một tình huống khiến con ác quỷ đó buộc phải hủy bỏ khế ước là được."
"?"
"Mấy chuyện đó cứ để phía bên em lo, Senpai chỉ cần tuân theo lệnh của em là được rồi. Điều quan trọng hơn là chị sẽ chọn bên nào cơ."
"..."
Kirishima Rei lặng lẽ nhắm mắt lại.
Ngay khoảnh khắc đó, nụ cười của đứa em trai thuở nhỏ chợt hiện về trong tâm trí cô.
Nếu có thể lấy lại nụ cười đã mất ấy.
Nếu có thể hiện thực hóa tâm nguyện đi ngược lại với luân thường đạo lý và luật lệ của thế giới này, cô đã thề sẽ làm bất cứ điều gì.
Theo đúng nghĩa đen, cô đã quyết định dâng hiến tất cả mọi thứ.
Thế nhưng —— trái tim của Kirishima Rei vẫn không ngừng gào thét đau đớn.
Bởi lẽ cô phải hy sinh quá nhiều người vô tội chỉ vì ích kỷ của bản thân.
Cô mở mắt ra và nhìn thẳng vào Jito.
Trong đôi mắt ấy lúc này đang lóe lên một tia hy vọng đầy khẩn thiết.
"Là một kẻ mang dòng máu ma cà rồng, ta biết. Lúc đó ngươi thực sự đã sống lại. Sức mạnh đó là thật. Nếu có sức mạnh đó ——"
"Thì có thể hiện thực hóa tâm nguyện của Senpai."
"... Ta hỏi lại một lần nữa. Ngươi thực sự có thể hồi sinh em trai ta chứ?"
"Nghĩ lại thì, em vẫn chưa giải thích rõ ràng về năng lực của mình cho chị nghe nhỉ."
Đối mặt với ánh mắt đầy hoài nghi của Kirishima Rei, Jito thản nhiên rút từ trong túi áo ra chuôi kiếm vốn là vũ khí chính của mình.
"Năng lực của em tên là 'Sự Ngụy Biện Của Ác Ma (Wonder Trick)', nó có thể bóp méo thực tại bằng những lời ngụy biện đầy lý lẽ. Ví dụ như ——" Jito bấm nút trên chuôi kiếm, khiến lưỡi kiếm xuất hiện.
"Thanh kiếm này đúng như Senpai nói, là vũ khí của Pháp sư trừ tà. Vốn dĩ nếu không có linh lực của Pháp sư trừ tà thì không thể nào kích hoạt được lưỡi kiếm này. Thế nhưng ——"
"Ngươi đã nhờ vào cái 'Sự Ngụy Biện Của Ác Ma' đó mà ngụy tạo thân phận của mình thành một Pháp sư trừ tà, đánh lừa cả thế giới đúng không."
"Chính xác. Việc em bất tử cũng dựa trên nguyên lý tương tự thôi."
"Ra là vậy.... Nói cách khác, nếu ngươi tìm thấy nguyên liệu để ngụy tạo cái chết cho em trai ta."
"Thì chúng ta có thể đánh lừa cả thế giới."
Thu lưỡi kiếm lại vào chuôi, Jito mỉm cười.
"Giờ thì em đã giải thích chi tiết về năng lực của mình rồi, đã đến lúc đưa ra quyết định rồi đấy, Senpai."
"..."
"Nào, cho em nghe câu trả lời đi, Kirishima Rei. Chị sẽ chọn bên nào?"
Jito Yuto ung dung dồn ép cô đưa ra lựa chọn.
Kirishima Rei nhắm mắt lại, đối diện với những ký ức chôn sâu nơi đáy lòng.
Nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai.
Đêm đỏ thẫm đẫm máu.
Nụ cười của những con người sắp sửa phải làm vật tế thần.
Con ác quỷ tàn nhẫn.
Và cậu thiếu niên phủ nhận cái chết.
Thế giới lúc nào cũng bất công, chẳng bao giờ cho ta một đáp án chính xác.
Cậu thiếu niên đang hứa hẹn sẽ thực hiện tâm nguyện của cô kia, biết đâu cũng là một kẻ lừa đảo.
—— Thế nhưng, đồng thời cô cũng hiểu rõ.
Đây chính là một cơ hội ngàn năm có một nằm ngoài mọi kỳ vọng.
"Ta ——" Cô mở đôi mắt đang nhắm nghiền ra.
Kirishima Rei nhìn thẳng vào mắt Jito Yuto, dõng dạc nói ra câu trả lời:
"—— Ta sẽ ký khế ước với ngươi."
Khóe môi Jito Yuto nhếch lên thành một nụ cười thỏa mãn.
Đó thực sự là một nụ cười đầy ma mị của ác quỷ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn