Chương 19: Phần 18: Lễ hội văn hóa là một kho tàng sự kiện
Vì muốn cứu thế giới nên tôi định từ bỏ tình yêu với "Oshi" , ai ngờ lại khiến cô ấy hóa Yandere luôn rồi · Hikittk · 90 chương · ~80 phút đọc · Tạo 29/07/2026
VOL 2: Phần 18: Lễ hội văn hóa là một kho tàng sự kiện Chuyện này xảy ra vào một năm trước.
『Cứu rỗi tất cả những gì trong tầm mắt――』 Vào đúng khoảnh khắc người mẹ tự kết liễu mạng sống ngay trước mắt mình, câu nói ấy đã khắc sâu vào linh hồn của Amaha Rina tựa như một lời nguyền.
Chỉ cần còn mở mắt, cô buộc phải cứu giúp người khác.
Nhưng hễ nhắm mắt lại, cô lại bị bủa vây bởi những cơn ác mộng bị vong hồn của mẹ trách phạt.
Cuộc sống thường nhật của cô chẳng khác nào một địa ngục trần gian như thế.
Nếu là một người bình thường, hẳn tâm trí đã sớm phát điên từ lâu.
Thế nhưng, Rina không hề gục ngã.
――Không, phải nói là cô không được phép gục ngã.
Điều đó một phần là nhờ tài năng siêu phàm thiên bẩm, nhưng trên hết, chính lòng tự trọng của một cô gái được nuôi dạy trong sự ép buộc phải trở nên hoàn hảo đã nâng đỡ cô.
Ngay cả khi bản thân còn chẳng nhận ra sự méo mó ấy, Amaha Rina đã dần tiến gần hơn tới hình mẫu của một siêu nhân hoàn mỹ.
Dáng người thanh tú, năng khiếu vận động xuất chúng, thành tích học tập ưu tú―― Đã vậy, cô lại còn là người luôn cống hiến và tốt bụng.
Chẳng mấy chốc, cô đã thu hút sự chú ý và trở thành thần tượng của toàn trường.
Những nữ sinh hướng về cô với sự ngưỡng mộ lẫn ghen tị.
Những nam sinh hướng về cô với sự ái mộ cùng khát khao.
Cô đã nhận được rất nhiều lời tỏ tình.
Cũng nhận được vô vàn thiện ý từ mọi người.
Thế nhưng―― đối với cô, tất cả những điều đó đều vô nghĩa.
Bởi lẽ sự quan tâm hay chấp niệm của cô chỉ tập trung vào một thứ duy nhất: lời nguyền mang danh "niềm tin".
Đặc biệt là chuyện yêu đương, nó hoàn toàn nằm ngoài phạm vi hứng thú của cô.
Cô không thể hiểu nổi tại sao người ta lại có thể vui buồn vô cớ vì thứ tình cảm đó.
Không, thực ra cô còn chẳng buồn tìm hiểu.
Nếu lỡ mở lòng mình ra...
Nếu lỡ biết đến tình yêu...
―― Chắc chắn, mình sẽ đi vào vết xe đổ giống như mẹ.
Một cách vô thức, cô đã sớm nhận ra điều đó.
Chính vì vậy, ngay cả khi chưa từng trải qua mối tình đầu, Amaha Rina đã tự phong ấn cảm xúc của chính mình.
Cô chỉ đơn thuần vứt bỏ tư dục, sống hết mình vì người khác.
Đó là lý do duy nhất cho sự tồn tại của cô.
Một thánh nữ thuần khiết đến mức đau lòng.
Đó chính là Amaha Rina của ngày xưa.
"Này, cho tớ tham gia với chứ."
... Cho đến khi cô gặp được cậu ấy.
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰
"Hả?"
Amaha Rina dừng tay lại rồi ngẩng đầu lên.
Nơi đây là phòng hội học sinh.
Thứ đang chất đống như núi trên bàn chính là tập sách nhỏ (pamphlet) dùng cho lễ hội trường sắp tới.
Vài ngày trước. Dù chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày khai mạc nhưng ban bồi thẩm thực hiện vẫn chưa chuẩn bị xong xuôi bất cứ thứ gì, và Rina đã nhận được yêu cầu cầu cứu từ họ.
Cứu rỗi tất cả những gì trong tầm mắt.
Sau khi phán đoán rằng lời cầu cứu này phù hợp với niềm tin của bản thân, Rina đã gật đầu đồng ý.
Và rồi với tư cách là người trợ giúp tham chiến, Rina đã thể hiện một màn trình diễn xuất sắc như mãnh sư ra trận bằng năng lực thiên bẩm của mình.
Cô sắp xếp lại tình hình, phân chia nhiệm vụ, điều phối nhân sự, và bản thân cũng hăng hái bắt tay vào làm việc.
Nhờ có cô phát huy thần thái và trí tuệ đỉnh cao đến mức khiến anh hội trưởng học sinh khóa trên hoàn toàn biến thành không khí, công tác chuẩn bị đã tiến triển với tốc độ chóng mặt.
Đến khi xoay xở đưa mọi chuyện tới công đoạn cuối cùng là chỉ còn việc làm tập sách nhỏ―― Sau khi cho các thành viên ban tổ chức đã mệt mỏi rã rời ra về trước, Amaha một mình ở lại phòng hội học sinh và bắt tay vào làm nốt.
Bản thân công việc này rất đơn điệu. Chỉ là kiểm tra nội dung bên trong rồi dùng dập ghim cố định lại để chúng không bị tung ra.
Vì đây là công việc dễ dàng nhất và mức độ quan trọng cũng không quá cao nên nó được để lại sau cùng, Amaha cứ thế một mình lẳng lặng hoàn thành nó.
Chính vào lúc đó, tiếng nói quen thuộc vang lên.
"Ờm... cậu vẫn còn ở lại đây à? Jito-kun."
Một cậu thiếu niên nở nụ cười trông có vẻ rất dễ gần―― Jito Yuto.
Nhờ có trí nhớ xuất chúng, Rina nhớ rõ toàn bộ tên tuổi và khuôn mặt của các thành viên ban tổ chức, nhưng trong số đó, người để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho cô chính là cậu.
Trong khi hầu hết mọi người đều mang tâm trạng bi thương, tuyệt vọng vì phải chạy đua với thời gian ít ỏi còn lại trước lễ hội văn hóa, kèm theo đó là sự bất mãn khi bị Rina sai bảo (dù đó là do họ tự làm tự chịu), thì chỉ có duy nhất một mình cậu là đôi mắt sáng rực, chạy đôn chạy đáo khắp nơi một cách đầy sinh khí và vui vẻ.
Cậu cũng chủ động giao tiếp với Rina, xác định trình tự những việc cần làm rồi bắt tay vào thực hiện, điều này đã để lại ấn tượng tốt trong lòng cô.
Dù cho đến cuối cùng, điều gì đã tạo nên động lực cho cậu vẫn là một ẩn số...
"Ừm. Vì tớ nghĩ là đang có chuyện vui thế này mà lại về một mình thì phí lắm."
Không biết cậu tìm thấy niềm vui ở chỗ nào trong cái công việc nhạt nhẽo và vô vị này nữa.
Né tránh ánh mắt đầy bối rối của Rina một cách tài tình, Jito ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô rồi cầm lấy cái dập ghim.
"Vậy thì, tớ xin phép tự ý tham gia nhé."
"K-Khoan đã, Jito-kun đã cố gắng rất nhiều rồi nên chắc hẳn là mệt lắm đúng không? Hôm nay cậu cứ về nhà nghỉ ngơi đi."
Cô nhẹ nhàng từ chối lời đề nghị của cậu, người có lẽ đang muốn giúp đỡ vì lòng tốt.
Việc cứu giúp người khác mới là "lẽ sống" của Rina, thế nên việc cô được người khác giúp đỡ là điều không thể xảy ra.
Thế nhưng――
"Hả... Ý cậu là tớ đang làm vướng chân cậu à...?"
Nghe thấy lời khước từ khéo léo của Rina, Jito bỗng chốc bày ra vẻ mặt như sắp khóc đến nơi―― rồi gục mặt vào đống giấy tờ đang chất đống.
"H-Hả...?"
"Quá đáng! Quá đáng lắm Amaha-san! Nghĩ tớ là kẻ vướng chân vướng tay..."
Dù hai người có trò chuyện trong suốt thời gian chuẩn bị, nhưng Rina vốn chỉ có ấn tượng rằng cậu là một người nghiêm túc và tốt bụng, thế nên hành động kỳ quặc đột ngột này khiến cô vô cùng hoang mang.
Cô vội vàng phủ nhận sự hiểu lầm thái quá của cậu.
"K-Không! Không phải như vậy đâu――"
"Dối trá! Nếu không thì cậu đã chẳng nói lời cay đắng bắt tớ đi về!"
"T-Tớ đâu có bảo cậu đi về! Tớ chỉ nghĩ là Jito-kun chắc đã mệt rồi nên..."
"Bảo tớ mệt thì lại càng quá đáng!"
"Tớ nói lời cay đắng hồi nào đâu chứ?!"
"Có mà! Tớ không có mệt! Tớ chỉ muốn dùng dập ghim bấm giấy tanh tách thôi màaa~!"
"S-Sở thích kỳ quặc ghê nhỉ..."
"Bảo sở thích kỳ quặc thì lại càng quá đáng!"
"Hả...?"
Có lẽ chính Rina cũng đã mệt mỏi rồi. Vừa buông lời cà khịa không rõ lý do, cô vừa nhìn người bạn cùng lớp đang gục mặt vào đống giấy khóc lóc bằng ánh mắt ái ngại.
Rina lắc đầu với vẻ mặt mệt mỏi.
"Ờm... Được rồi, tớ xin lỗi. Rõ ràng là Jito-kun đang rất muốn dùng dập ghim bấm tanh tách, vậy mà tớ lại nói lời cay đắng bảo cậu đi về nhỉ."
"Cậu chịu thừa nhận lỗi sai của mình rồi đúng không!"
"Cũng không hẳn là thừa nhận... Chỉ là nếu Jito-kun không mệt thì tớ cũng không ngại làm cùng――"
"Ra là vậy. Phù, may quá. Thế thì chúng ta cùng nhau cố gắng nhé?"
"Hả."
"Amaha-san, cậu làm gì thế. Không nhanh tay lên là không xong đâu đấy?"
"Á, t-tớ xin lỗi...!"
Chắc do cơ thể mệt mỏi rã rời nên đầu óc Rina phản xạ chậm hơn ngày thường, cô vội vàng tái khởi động công việc.
"――Ơ kìa, không phải! Jito-kun, vừa nãy cậu chỉ giả vờ khóc..."
"Chuyện đó thì có sao đâu chứ?! Không nhanh tay lên là không kịp đâu đấy?! Lúc này mà hai chúng ta không hợp lực lại thì tính sao đây!"
"Không, thế nên là――"
"Chuyện tớ có khóc thật hay không bây giờ chỉ là vấn đề nhỏ nhặt thôi mà! Nào, hai đứa mình cùng kết thúc công việc này thôi!"
"Ờm, ừm..."
Mặc dù vẫn còn chút lấn cấn chưa thông suốt, nhưng Rina không hề ghét việc làm việc cùng cậu.
Cô chỉ cảm thấy có lỗi khi bắt cậu――người đã hoạt động năng nổ hơn bất cứ ai trong suốt mấy ngày qua――phải tiếp tục làm việc mà thôi.
"Cậu thực sự ổn chứ...?"
"Tất nhiên rồi. Trái lại, xin hãy để tớ làm."
"Tại sao cậu lại làm đến mức đó..."
"Hai người làm thì chẳng phải hiệu suất sẽ cao hơn sao?"
"Chuyện đó thì, đúng là như vậy thật, nhưng mà..."
Rina không thể hiểu nổi.
Từ trước đến nay, có rất nhiều nam sinh muốn giúp đỡ cô.
Tuy nhiên, sau khi chứng kiến cảnh cô cứu giúp người khác một cách không kiềm chế và không chịu thỏa hiệp――họ cứ thế dần dần rời xa cô.
Ngay cả việc chuẩn bị cho lễ hội văn hóa lần này cũng vậy.
Rina vẫn như mọi khi, tuyệt đối không thỏa hiệp.
Cô vận dụng đầu óc nhiều hơn bất cứ ai, động tay động chân nhiều hơn bất cứ ai, và tràn đầy quyết tâm hơn bất cứ ai.
Tinh thần đó tuy rất tuyệt vời, nhưng nếu suy nghĩ một cách bình tĩnh, cô không phải là thành viên ban tổ chức, cũng chẳng phải người có tình cảm đặc biệt gì với lễ hội văn hóa này.
Chỉ vì được người khác cầu cứu, chỉ vì được người khác cần đến, cô đã có thể hành động với nguồn nhiệt lượng vượt trội hơn tất cả mọi người.
Ban đầu, các thành viên ban tổ chức nhìn cô với ánh mắt tôn kính, nhưng khi tận mắt chứng kiến bản chất của Rina――thứ không thể giải thích bằng những từ ngữ như "tốt bụng" hay "khắc kỷ"――họ dần chuyển sang biểu cảm sợ hãi và đố kỵ.
"Tại sao cậu ta lại làm đến mức đó chứ..."
"Cậu ta muốn cái gì vậy...?"
"Mục đích là gì chứ...?"
"Thế này là quá đủ rồi còn gì..."
"Không thể hiểu nổi."
"Về sớm đi cho rồi."
Trở thành một người tốt bụng quá mức kiểm soát, đồng thời là một kẻ theo chủ nghĩa hoàn hảo.
Đôi khi, những phẩm chất này của Rina lại trở thành lý do khiến mọi người vô cùng căm ghét cô.
Bởi vì cô luôn trung thành với người mẹ và chính bản thân mình một cách cực đoan, cô lại một lần nữa bị cô lập.
Ngay cả Rina cũng lờ mờ nhận ra rằng mình đang bắt đầu bị ghét bỏ. Cô biết, nhưng lại chẳng biết phải làm sao.
Bị thúc đẩy bởi một niềm tin cố hữu――không, nói theo thuật ngữ y học hiện đại thì đó là một niềm tin bệnh lý không khác gì chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế――cô hoàn toàn không thể hiểu được những cảm xúc hết sức bình thường.
Về điểm đó, người bạn cùng lớp tên Jito Yuto này lại là một sự tồn tại dị biệt.
Trong suốt những ngày qua, cậu là người tiếp xúc gần gũi nhất với thứ cảm xúc bất thường của Rina, vậy mà cậu không hề tỏ ra e dè hay rút lui chút nào.
Trái lại, cậu còn liên tục yêu cầu thêm việc như muốn bảo "Cứ giao thêm nữa đi!", cứ như thể cậu đang vô cùng tận hưởng việc được làm việc cùng Rina vậy.
Dù là một sự tồn tại không thể lý giải, nhưng đối với Rina, thái độ của cậu lại khiến cô rất dễ chịu.
Nói một cách cường điệu, đó thậm chí còn là một sự "cứu rỗi".
Bởi vì cậu là người đầu tiên luôn ở bên cạnh chở che cho Rina, một người vốn dĩ buộc phải cô độc――không, buộc phải cô đơn.
Chính vì thế, Rina lại càng khó hiểu.
"Tại sao vậy...?"
Tại sao cậu lại chịu đi theo một người mà càng dính dáng vào thì người ta lại càng lánh xa như cô chứ?
"Tại sao cậu lại giúp đỡ tớ đến mức đó...?"
Vì muốn biết câu trả lời nên cô không thể không cất tiếng hỏi.
Trước câu hỏi của Rina, Jito gần như phản xạ có điều kiện―― Cậu buông lời đáp theo bản năng mà không cần suy nghĩ gì cả.
"Thì bởi vì cậu là 'Oshi' (thần tượng/người thương) của tớ mà!"
"Oshi...?"
Oshi. Từ này thì lờ mờ Rina cũng có biết. Hình như đó là từ dùng để thể hiện tình cảm dành cho những idol mà mình yêu thích thì phải.
Cậu ấy có thứ tình cảm đó đối với Rina sao...?
Nói cách khác, Jito Yuto đối với Rina là――
"Ơ, kìa... S-Xin lỗi nhé! Cứ thấy kỳ kỳ sao ấy... Sao tự dưng tớ lại nói ra điều này nhỉ...?"
Người bối rối không chỉ có mình cô, mà không hiểu sao chính Jito sau khi thốt ra những lời đó cũng tỏ vẻ hoang mang.
Cậu nghiêng đầu, tự cảm thấy nghi vấn về câu nói mang tính phản xạ vừa rồi của mình.
Có vẻ như hai gò má cậu hơi ửng đỏ. Đúng là cậu không hề có ý định nói ra như vậy.
"... Mà thôi kệ đi. Dù sao cũng là sự thật."
Thế nhưng, có vẻ cậu đã tự dàn xếp ổn thỏa trong lòng.
Cậu nhanh chóng lấy lại vẻ mặt ôn hòa như thường ngày, khẽ gật đầu một cái rồi mở lời.
"Ừm. Vì Amaha-san là 'Oshi' của tớ. Lý do chỉ có thế thôi."
"R-Ra là vậy..."
Rina không biết thứ tình cảm ẩn chứa bên trong từ "Oshi" đó là gì. Thế nhưng cô không thể xem nó như một chuyện chẳng liên quan.
Bởi lẽ ánh mắt của cậu quá đỗi dịu dàng, và rõ ràng là cô đang cảm thấy vô cùng vui sướng.
"Jito-kun."
"Hửm."
"Ờm, tớ biết là cậu đang mệt, nhưng... cậu có thể giúp tớ một tay được không?"
"Rất sẵn lòng."
Amaha Rina chủ động mở lời nhờ vả người khác――một chuyện cực kỳ hiếm thấy, và Jito Yuto đã đón nhận nó với một nụ cười rạng rỡ trên môi.
Dù hai người đã gặp nhau từ trước――nhưng nếu nhìn nhận lại, có lẽ chính khoảnh khắc này mới được coi là cuộc gặp gỡ đích thực của cả hai.
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰
"À, ra là cũng từng có chuyện như thế nhỉ."
"Chuyện như thế là sao chứ... Đối với em, đó là một kỷ niệm vô cùng quan trọng đấy?"
Tôi đặt cái dập ghim vốn đang được bấm tanh tách một cách đơn điệu xuống bàn rồi quay sang bên cạnh.
Ở đó, cô bạn gái của tôi cũng đang cầm cái dập ghim và nở một nụ cười mỉm.
"Kỷ niệm quan trọng...? Cái sự kiện mà điểm nhấn duy nhất chỉ có sự khôn lỏi của anh ấy á?"
"Tất nhiên rồi. Bởi vì lúc đó, Yuto-kun đã dùng cách của riêng mình để quan tâm đến em, nhằm cứu rỗi một kẻ cố chấp như em đúng không?"
"Không, thực ra anh không hề có ý đó――"
"Anh có lấp liếm cũng vô ích thôi. Vì em hiểu rõ mà. Ngay từ hồi đó, Yuto-kun đã luôn muốn giúp đỡ em rồi."
Vừa nói, nét mặt của Amaha vừa trở nên mềm mại.
Và ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối đang hướng thẳng về phía tôi thật quá đỗi chói lòa. Tôi vô thức quay mặt đi chỗ khác.
"À... Chắc là... vậy rồi..."
"Á, anh đang ngượng đấy à?"
"Rồi rồi. Cứ để Rina tự diễn dịch theo ý mình muốn đi."
"Đúng là đang ngượng rồi. Hì hì, vậy thì em sẽ cứ hiểu theo ý em thích nhé."
Không phải đâu. Không, bảo không phải thì cũng không đúng, nhưng mà nói thế nào nhỉ...
Nhờ có năng lực chuyển đổi thông tin cực kỳ tiện lợi của Rina――người giờ đây đã biến thành "Cỗ máy toàn diện khẳng định Jito Yuto"――mọi chuyện đã được diễn dịch theo hướng có lợi cho tôi. Thế nhưng nói thẳng ra, chuỗi sự kiện hồi đó chẳng qua chỉ là do tôi lên mặt ta đây trước khi kịp nhớ lại ký ức tiền kiếp một cách chính xác mà thôi.
Chuyện tôi làm việc nghiêm túc là có thật, nhưng việc nghĩ lại khoảnh khắc bản thân tận dụng tính cách của Rina vốn đã biết ở cấp độ vô thức để cưỡng ép kết thân với cô ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ―― Nói ngắn gọn thì đó chính là "lịch sử đen tối" của tôi.
Chính vì vậy, mỗi khi nghe cô ấy kể lại chuyện hồi đó với vẻ mặt đầy tự hào, trong lòng tôi lại trào dâng một cảm giác tội lỗi và ngượng ngùng đến mức muốn độn thổ... cảm giác đứng ngồi không yên. Dù đã quyết định sẽ gánh vác tất cả những điều đó nên giờ có dao động cũng chẳng giải quyết được gì, nhưng xấu hổ thì vẫn cứ là xấu hổ thôi.
"Mà này."
Tôi né tránh đầu ngón tay của Rina đang chọc chọc vào lưng mình một cách tinh nghịch, rồi cố tình thở dài một tiếng thật to để lảng sang chuyện khác.
Tầm mắt tôi hướng thẳng về phía đống giấy tờ đang chất đống một cách thảm hại. Một núi tập sách nhỏ. Biểu tượng của một công việc không thấy ngày mai.
"... Thật sự, anh phải ngả mũ thán phục trước sự lười biếng của các thành viên ban tổ chức năm nay đấy."
"Em xin lỗi nhé? Chỉ vì em từ chối giúp đỡ nên mới thành ra thế này..."
"Rina, những lúc thế này em không được xin lỗi. Người sai là mấy cái người trong ban tổ chức kia kìa."
Thật đáng ngán ngẩm. Xem ra các thành viên ban tổ chức năm nay đã quá mức chủ quan.
Chắc hẳn họ đã chứng kiến màn thể hiện xuất sắc như mãnh sư của Rina vào năm ngoái.
Họ đinh ninh rằng năm nay chỉ cần cầu xin Amaha Rina là kiểu gì cũng xong chuyện.
Một Amaha Rina như thế làm sao có thể từ chối lời cầu xin của người khác được chứ.
Với cái tính toán ngây thơ đó, họ chỉ tổ chức những buổi họp vô nghĩa――để rồi sau đó bị Rina thẳng thừng từ chối lời đề nghị một cách dễ dàng. Cô bảo: "Vì tôi phải dành thời gian cho bạn trai của mình rồi."
Dù là do họ giận cá chém thớt nhưng nghe nói Rina đã phải hứng chịu không ít lời mắng nhiếc, xỉa xói, vậy mà cô ấy dường như chẳng mảy may bận tâm.
Nếu bản thân cô ấy không cảm thấy gì thì cũng không có vấn đề gì lớn, nhưng đứng trên phương diện cá nhân, tôi cảm thấy câu chuyện này khá là đáng phẫn nộ.
Năm ngoái, tôi cũng là thành viên ban tổ chức (dù nói đúng ra là bị ép vào thế phải nhận), nên tôi cũng thuộc phe gây phiền hà cho Rina. Thế nhưng việc coi chuyện dựa dẫm vào người khác là điều hiển nhiên thì đúng là không thể ngửi nổi.
Huống chi, người đang bị lợi dụng lại chính là bạn gái của mình thì lại càng không chấp nhận được.
Trong nguyên tác cũng thường xuyên có những sự kiện làm nổi bật sự xấu xa của con người nhằm làm bật lên sự méo mó của Rina, nhưng mỗi khi tận mắt chứng kiến những điều này, tôi lại cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Nhưng mà, đúng là Yuto-kun tốt bụng thật đấy. Năm nay anh đâu có nằm trong ban tổ chức, vậy mà vẫn chủ động đề nghị giúp đỡ."
――Mặc dù vừa mới buông lời sỉ vả họ thậm tệ xong, nhưng đúng như lời Rina nói, năm nay tôi vẫn tham gia giúp đỡ chuẩn bị cho lễ hội văn hóa.
"Không, anh cũng không có ý định giúp đâu, nhưng tại bị người ta khẩn khoản cầu xin quá..."
"Bị khẩn khoản cầu xin á? Bởi ai cơ――" Ngay vào khoảnh khắc cô ấy nghiêng đầu vẻ thắc mắc―― Cạch.
Cánh cửa lớp học bị đẩy ra phát ra tiếng động lớn.
"... Hai đứa vẫn còn ở lại đây à."
Một giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp phòng học.
Đúng là nhắc tào tháo là tào tháo đến liền.
Tôi cảm thấy dạ dày mình quặn lên khi đối mặt với Rina, người có vẻ như tâm trạng vừa mới trở nên tồi tệ, rồi miễn cưỡng quay đầu lại.
Và người đứng ở đó chính là―― Một thiếu nữ sở hữu vẻ đẹp tuyệt thế giai nhân.
Mái tóc bạc óng ả phản chiếu những tia nắng cuối ngày lấp lánh một cách mềm mại.
Đôi chân dài miên man thẳng tắp cùng vóc dáng cân đối, chuẩn không cần chỉnh.
Khuôn mặt thanh tú như búp bê, không biết có phải mang trong mình dòng máu lai hay không mà lại sở hữu một vẻ đẹp hòa quyện giữa nét Á và Âu, chọn lọc những gì tinh túy nhất. Trên khuôn mặt hoàn mỹ ấy là đôi mắt đỏ rực như hai viên hồng ngọc.
Nếu cô ấy nở một nụ cười, hẳn ai nấy cũng sẽ phải xiêu lòng, thế nhưng biểu cảm của cô lại vô cùng cứng nhắc, như để thể hiện bản tính nghiêm túc vốn có, không hề để lộ bất kỳ cảm xúc thừa thãi nào.
"Kirishima-senpai..."
Cô gái toát ra vẻ đẹp lạnh lùng ấy tên là Kirishima Rei.
Cô ấy là tiền bối khóa trên của chúng tôi, là chủ tướng của câu lạc bộ kiếm đạo, đồng thời là nhân vật cốt cán cũ của ban điều hành hội học sinh.
Với sự nghiêm túc và chính trực của mình, cô là một sự tồn tại được kính nể trong trường, sở hữu một ý chí bằng thép quyết không bao giờ dung thứ cho sự thỏa hiệp.
Trong lễ hội văn hóa năm ngoái, cô là người duy nhất nhìn thấu được bản chất thực sự trong cách sống của Rina, và là một trong số ít những đồng minh đã không ngần ngại chìa tay ra giúp đỡ.
Và―― cô ấy cũng chính là thủ phạm đã nói với tôi rằng "Muốn được giúp đỡ một tay lần nữa".
Có vẻ như cô ấy đánh giá rất cao năng lực làm việc của tôi tại lễ hội văn hóa năm ngoái, nên khi cô ấy trực tiếp đến nhờ vả, tôi đã thực sự rất ngạc nhiên.
Đi từ cửa lớp học đến sát chiếc bàn nơi tôi đang làm việc cạnh cửa sổ, cô nhìn xuống mặt bàn rồi lộ ra vẻ mặt đầy hối lỗi.
"À, hóa ra là hai đứa đang chuẩn bị cho lễ hội văn hóa sao... Thật xin lỗi vì lời nhờ vả của chị đã làm phiền hai đứa rồi."
"Không có gì đâu ạ. Mấy công việc kiểu này là sở trường của em nên chị đừng bận tâm."
"Nhưng mà, dù có nói thế đi chăng nữa..."
"Nếu muốn cảm ơn thì xin chị hãy cảm ơn Rina, người đang làm cùng em đây này."
Đến lúc này, tầm mắt của cô ấy mới xoay sang phía Rina.
Ánh mắt của hai người giao nhau.
Cả hai đều không phải kiểu người ngại ngùng khi gặp người lạ, thế nhưng bầu không khí giữa họ lại có chút gượng gạo.
"Amaha, cũng xin lỗi vì đã làm phiền em nhé. Là do chị đã không quản lý tốt đám người trong ban tổ chức..."
"Không có chi đâu ạ. Kirishima-senpai bận rộn với chuyến du đấu của câu lạc bộ nên chuyện này cũng là bất khả kháng thôi ạ."
"Nghe em nói vậy thì chị cũng nhẹ lòng."
Hai người trò chuyện với nhau một cách thân thiện nhưng có phần khách sáo.
Vì nắm rõ bối cảnh của hai người nhờ vào kiến thức nguyên tác nên tôi hiểu lý do của sự gượng gạo này... Có điều, ở hoàn cảnh này tốt nhất là tôi không nên xen vào nói mấy lời thừa thãi.
"Hai đứa còn định ở lại nữa không?"
"Vâng. Bọn em muốn cố làm cho xong đến một công đoạn nhất định luôn ạ."
"Vậy sao... Thật xin lỗi――"
"Chị đừng xin lỗi nữa ạ. Nếu được thì bọn em thà nhận được lời cảm ơn bằng hành động còn hơn."
"... Phải rồi, đúng vậy nhỉ. Đối với những người đang cố gắng hết mình, đáng lẽ chị nên có phần thưởng xứng đáng để ghi nhận công lao chứ."
Nở một nụ cười có phần bất cần đời――nhưng lại vô cùng hợp với cô ấy, cô nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Cảm ơn em nhé, Jito-kun. Năm nay chị cũng muốn mượn sức mạnh của em."
"Không có gì đâu ạ. Nếu em giúp được gì thì cứ việc lên tiếng ạ."
"Được nghe câu đó thì tốt quá rồi.... Amaha cũng cảm ơn em nhé. Chị xin phép mượn bạn trai của em một thời gian nha."
"... Vâng, chị đừng bận tâm. Em cũng vì muốn ở bên cạnh Yuto-kun nên mới giúp đỡ thôi ạ."
Rina trả lời với giọng điệu nhấn mạnh rằng tất cả chỉ là vì tôi.
Nghe câu trả lời ngầm ý rằng cá nhân cô không hề có ý định giúp đỡ lễ hội văn hóa, Kirishima Rei khẽ nở một nụ cười khổ.
"Vậy thì, làm phiền hai đứa nhé, tiếp tục cố gắng nha."
"Vâng ạ. Senpai cũng cố gắng lên nhé."
Khẽ mỉm cười một cái, cô ấy liền quay lưng bước đi.
"Được rồi, vậy thì chúng ta cố thêm chút nữa nào."
"... Ừm!"
Tôi lên tiếng gọi Rina, người đang mang vẻ mặt có chút phức tạp, rồi hai chúng tôi lại tiếp tục bắt tay vào công việc.
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰
"Chà~ Trời tối mịt mờ luôn rồi kìa."
"Đúng thật nhỉ."
Sau đó, hai đứa tôi cứ vừa thong thả buôn chuyện vừa làm việc cho đến khi bị giáo viên đi tuần tra ép phải đi về, giờ mới đang trên đường trở về nhà.
Hai đứa sánh bước bên nhau trên con đường về nhà đã lên đèn.
Tất nhiên là trong trạng thái nắm chặt tay nhau.
"Nhưng mà hôm nay giải quyết xong một công đoạn thế này là tốt rồi. Cảm ơn em nhé, Rina."
"Không có chi đâu. Tại em chỉ muốn ở bên cạnh Yuto-kun thôi mà."
Nói ra những lời khiến tôi mát lòng mát dạ, Rina vừa mỉm cười vừa nép sát vào người tôi hơn nữa.
Dù trời đã tối nhưng trên đường vẫn còn lác đác những học sinh đi học CLB về.
Cảm nhận được vô số ánh mắt sắc lẹm bắn tới từ bốn phương tám hướng, tôi cố gắng ngó lơ chúng và đón nhận lấy cơ thể đang tựa vào của Rina.
Đôi khuyên tai đôi được tặng vào ngày sinh nhật.
Mỗi khi chạm mặt là cô ấy lại nở một nụ cười rạng rỡ rồi tiến lại gần, chủ động có những cử chỉ đụng chạm thân mật mà không hề có ý định giấu giếm tình cảm của mình.
Thế này mà bảo người ta không phát hiện ra mới là lạ――Chỉ trong vòng vài tuần qua, hai đứa tôi đã trở thành cặp đôi nổi tiếng mà ai ai trong trường cũng biết.
Với tư cách là một người đã hạ quyết tâm, tôi không hề ghét bỏ điều đó, nhưng sự thật là tôi đang cảm thấy ngột ngạt hơn trước rất nhiều.
Vô số ánh mắt ghen tị từ cánh đàn ông. Những ánh mắt dò xét, đánh giá từ hội chị em.
Chẳng dễ chịu chút nào, nhưng cũng không đến mức không chịu đựng được.
Vấn đề nằm ở chỗ, Rina lại trở nên cực kỳ vô cảm trước những ánh mắt hay cảm xúc đó của người khác.
Không, nói là vô cảm thì cũng không đúng, phải nói là cô ấy chẳng còn cảm thấy gì nữa thì chính xác hơn...
Nếu là trước đây, cô ấy vẫn còn phần nào để ý đến cái nhìn của thiên hạ, thì giờ đây ai nói gì cô cũng bỏ ngoài tai.
Chẳng phải là tự luyến hay gì cả――mà là một sự thật thuần túy, Rina dường như chỉ quan tâm đến những gì tôi nói mà thôi.
Điều đó chắc chắn không thể coi là một trạng thái lành mạnh.
Cuộc đời đâu chỉ có mỗi tình yêu. Con người ta phải tiếp xúc với nhiều người khác ngoài người yêu hay gia đình thì cuộc sống mới có thể tỏa sáng được――chắc là vậy. Có điều, đối với một kẻ chẳng có mấy bạn bè như tôi, cuộc sống ngoài người yêu ra cũng chẳng lấy gì làm phong phú, nên nói lời này chắc chẳng có chút trọng lượng nào đâu nhỉ...
"Này, Yuto-kun."
"H-Hả... cái gì cơ...?"
Vừa đi vừa suy nghĩ mông lung thì bỗng nhiên Rina cất tiếng gọi.
Trong một khoảnh khắc, tôi giật mình thon thót vì tưởng cô ấy đọc được suy nghĩ của mình, nhưng xem ra không phải vậy.
"Chuyện về Kirishima-senpai ấy..."
"À, chị ấy à. Có chuyện gì sao?"
"... Em nghĩ là anh không nên tiếp cận chị ấy quá nhiều."
Trước những lời được thốt ra với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, tôi đơ người ra, vô thức thốt lên một câu.
"... Em ghen à?"
Tôi lỡ lời mất rồi.
Rina trợn tròn đôi mắt to tròn của mình, nhìn chằm chằm vào tôi rồi khẳng định chắc nịch:
"Chuyện đó là đương nhiên rồi còn gì!"
Là đương nhiên cơ đấy.
Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ ngượng ngùng phủ nhận một cách đáng yêu chứ, xem ra tôi đã quá ngây thơ rồi...
"Nhưng không chỉ có thế đâu... Thật sự thì, anh tốt nhất là không nên đến gần người đó."
"Tại sao vậy?"
Thì ra là vậy, nhờ có kiến thức nguyên tác nên tôi đã biết lý do từ trước rồi, nhưng đứng trên góc độ của Rina thì tôi hoàn toàn là một kẻ mù tịt thông tin, chưa kể vì Mephila nên tôi cũng không thể nói ra điều đó.
Chính vì vậy, dù biết là đang giả nai nhưng tôi vẫn cất tiếng hỏi lý do.
"... Người đó, là một Pháp sư trừ tà đấy."
"Hả."
Dù tự thấy bản thân diễn có hơi giả trân nhưng tôi cũng không thể không đưa ra phản ứng.
Thấy tôi lộ vẻ kinh ngạc trước sự thật vừa được tiết lộ, Rina liền cụp mắt xuống.
"Hơn nữa chị ấy còn thuộc Giáo hội, lại thuộc giáo phái cực kỳ nghiêm khắc với giáo lý nữa. Thế nên là――"
"Nếu bị phát hiện anh là kẻ lập khế ước với ác quỷ, chị ấy sẽ lập tức tới tiêu diệt anh ngay, đúng không?"
"Ừm."
Rina gật đầu với vẻ mặt đầy lo âu. Chính vì bản thân đang sống trong thế giới của các Pháp sư trừ tà nên cô hiểu rõ hơn ai hết sự đáng sợ của "Giáo hội".
Có điều, Kirishima-senpai là một sự tồn tại khá là ngoại lệ nên cô ấy hoàn toàn khác biệt so với những người thuộc Giáo hội mà Rina đang tưởng tượng... Thế nhưng vì khế ước với Mephila nên tôi không thể nói ra điều đó, vả lại nếu có nói ra thì chắc chắn sẽ bị tra hỏi đến chết mất nên tốt nhất là ngậm miệng lại.
"Các Pháp sư trừ tà thường có trực giác rất nhạy bén nên em đã lo sốt vó lên đấy. Nhìn biểu hiện ngày hôm nay thì có vẻ chị ấy chưa nhận ra chuyện của Yuto-kun đâu, em nghĩ là tạm thời vẫn ổn nhưng mà..."
"Anh hiểu rồi. Anh sẽ chú ý hơn. Chỉ cần không bị lộ chuyện mình là kẻ lập khế ước với ác quỷ là được đúng không?"
"Ừm. Với cả, việc Yuto-kun là một Pháp sư trừ tà (dù chỉ là ngụy tạo) thì cũng nên giấu đi thì hơn. Người của Giáo hội không có mấy thiện cảm với những Pháp sư trừ tà tự do không thuộc tổ chức đâu..."
Rina nói với vẻ mặt có chút ái ngại, bản thân cô cũng không phải là một Pháp sư trừ tà thuộc Giáo hội. Xét về gia thế thì gia tộc Amaha tuy là danh gia vọng tộc, nhưng đứng trên góc độ của Giáo hội thì họ cũng chỉ được coi là "những Pháp sư trừ tà tự do ở vùng quê" mà thôi.
Chính vì vậy, trong nguyên tác, mối quan hệ giữa Rina và Kirishima Rei cũng vô cùng vi diệu, phản ánh đúng tình hình của cả hai thế lực.
"Anh biết rồi. Anh sẽ cố gắng không đến gần chị ấy."
Vừa trò chuyện như vậy, hai đứa tôi đã đặt chân đến trước cổng dinh thự của Rina từ lúc nào không hay.
Là một danh gia vọng tộc trong giới Pháp sư trừ tà, dinh thự của nhà Amaha là một tòa biệt thự kiểu Tây được xây dựng vô cùng bề thế.
Về cơ bản, các Pháp sư trừ tà tuy không thể vang danh ở thế giới bề nổi, nhưng mối liên kết của họ với thế giới ngầm lại cực kỳ sâu rộng.
Nghe nói từ xa xưa, những Pháp sư trừ tà có mối quan hệ mật thiết với chính phủ và các địa chủ thường nhận được thù lao là "đất đai" sau khi tiêu diệt ác quỷ.
Tòa dinh thự Amaha này cũng chính là mảnh "đất" được ban tặng nhằm đền đáp công lao của tổ tiên họ ngày trước.
Tòa nhà hai tầng này không hề mang lại cảm giác cũ kỹ, mà nói chính xác hơn thì phải dùng từ "uy nghiêm" để lột tả vẻ bề thế của nó, chỉ cần nhìn từ bên ngoài thôi cũng có thể thấy được số lượng phòng ốc là cực kỳ nhiều.
Thực tế tôi cũng đã đến đây vài lần rồi, chỉ riêng phòng dành cho khách thôi đã có tới 5 phòng, chứng tỏ diện tích khu đất này lớn tới mức kinh ngạc.
Rina, cư dân duy nhất sinh sống trong tòa dinh thự này, lại không hề có ý định bước vào ngôi nhà đã quá đỗi quen thuộc của mình――Trái lại, cô ấy còn ôm chặt lấy cánh tay tôi hơn cả vừa nãy.
"Rina?"
"... Em không muốn rời xa anh đâu."
"... Ừm, anh cũng vậy thôi, nhưng mà anh phải về nhà chứ."
Tôi trả lời bằng chất giọng và ngữ điệu dịu dàng nhất có thể để không làm tổn thương cô ấy.
Rina buông một câu "Đúng là vậy nhỉ" đầy hiểu chuyện, thế nhưng khuôn mặt cô lại đượm buồn rồi cúi gầm xuống.
Khổ một nỗi, dạo gần đây Rina lúc nào cũng như thế này.
Hai đứa cùng nắm tay nhau đi về, rồi đến trước cổng dinh thự là cô ấy lại ôm chầm lấy tôi.
Những cử chỉ và lời nói nũng nịu ấy cứ như liều thuốc kích thích mơn trớn đại não của tôi... thế nhưng không vì vậy mà tôi có thể không rời đi vào lúc này được.
Tôi có nhà của tôi để về, và Rina cũng có nhà của cô ấy để về.
Cho dù có phải ở một mình đi chăng nữa thì đây vẫn là nhà của Rina.
"Để bù lại cho chuyện đó thì..."
Chính vì vậy, tôi lại nói với cô ấy câu nói quen thuộc như mọi khi.
"Hôm nào anh lại sang nhà Rina ngủ lại được không?"
"――Ừm! Tất nhiên là được chứ!"
Thực tế là dạo gần đây, cứ đến thứ Bảy hay Chủ Nhật là tôi lại sang dinh thự của cô ấy chơi, rồi cứ thế xin ngủ lại qua đêm luôn.
Vừa nghe tôi bảo tuần này cũng sẽ làm như vậy, Rina liền nở một nụ cười rạng rỡ như hoa nở mùa xuân.
May quá. Quả nhiên cô ấy hợp nhất là khi mỉm cười.
Tôi mỉm cười vẫy tay chào Rina, người vừa mới buông tay ra với vẻ mặt tràn đầy vui sướng――nhưng vẫn có chút quyến luyến không rời.
"Vậy hẹn gặp lại vào ngày mai nhé. Ở trường."
"Ừm. Hẹn gặp lại ngày mai nha."
Tôi quay lưng bước đi. Trong suốt khoảng thời gian đó, Rina vẫn đứng yên trước cổng dinh thự, ánh mắt không rời khỏi tấm lưng của tôi.
Mái tóc đen của cô tung bay trong gió, nhẹ nhàng đung đưa như thể đang vẫy tay chào tạm biệt.
Đến khúc quanh, tôi quay đầu nhìn lại―― Cô ấy vẫn đứng ở đó, khẽ vẫy tay chào tôi.
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰ Một mình trên con đường trở về nhà, điều tôi đang suy nghĩ chính là về những diễn biến tiếp theo từ đây trở đi.
Nguyên tác vốn đã sụp đổ hoàn toàn rồi.
Chính vì vậy, từ đây trở đi, tôi buộc phải tự mình vạch ra con đường phía trước.
Tuy nhiên, mọi chuyện không hẳn là hoàn toàn mù mịt.
Việc nắm rõ thời gian bắt đầu của các sự kiện sắp tới, kẻ đứng sau giật dây, và thậm chí là cả động cơ của họ nữa chính là một lợi thế cực kỳ to lớn.
Nếu có vấn đề gì xảy ra thì đó chính là về một nhân vật nhất định, người đóng vai trò trung tâm trong sự kiện đó.
... Thật tình, chỉ cần nghĩ đến cô ta thôi là tôi đã thấy đau đầu rồi.
Thế nhưng, không thể vì bản thân không giỏi đối phó mà lại chọn cách không liên can được.
Lần trước, dù đã thiết lập một mối quan hệ rõ ràng với Rina, nhưng tôi lại không thèm suy nghĩ chín chắn về tầm ảnh hưởng mà mối quan hệ đó mang lại, để rồi từ chối can thiệp giữa chừng, chính điều đó đã dẫn đến cơ sự như vậy.
Chính vì thế, lần này tôi dự định sẽ chủ động can thiệp vào tình hình, hướng tới việc giải quyết triệt để trước khi rắc rối kịp xảy ra.
May mắn thay, sự kiện tiếp theo đang chờ sẵn ở phía trước nếu đã biết trước thì việc phòng ngừa cũng không phải là quá khó khăn.
Không, trái lại, giờ đây khi đã có Tử Vương Nữ và Yui-chan đứng về phía mình thì đây có thể coi là loại sự kiện dễ dàng dọn dẹp gọn gàng.
Hơn nữa, tôi còn sở hữu một chiêu trò gian lận mang tên "Ngụy Biện Của Ác Quỷ - Kỳ tích phản nghịch" (Wonder Trick).
Nhờ có sức mạnh và khế ước này, ít nhất là trong vòng 1 năm tới, mạng sống "bất tử" của tôi đã được đảm bảo.
Thêm vào đó, năng lực này còn giúp tôi ngụy trang thành một "Pháp sư trừ tà ưu tú".
Trong cái thế giới mà chỉ cần lơ là một chút là có thể mất mạng dễ dàng như chơi này, tôi tuyệt đối không được để lộ bất kỳ sơ hở nào.
――Ít nhất là tôi luôn tự nhủ với bản thân phải làm như thế.
Chương tiếp theo cũng sắp sửa bắt đầu rồi.
Chính vì vậy, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân phải luôn cảnh giác, tiếp tục đeo chiếc mặt nạ "Pháp sư trừ tà ưu tú" một cách hoàn hảo nhất.
Thế nhưng―― Trong thế giới này, dù cho bạn có cảnh giác đến mức nào, dù cho có chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu đi chăng nữa.
Vẫn tồn tại những điều phi lý mà một kẻ ở tầm cỡ "Pháp sư trừ tà ưu tú" hoàn toàn không thể ngăn chặn nổi.
Đúng vậy――Một sự tồn tại đang lao vào tấn công tôi mà tôi chẳng thể động đậy nổi một ngón tay để phản kháng.
"Hửm?"
Bản năng của tôi vừa bắt thóp được một cảm giác lạc lõng thoáng qua.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, có thứ gì đó đáp xuống vai tôi.
Sức nặng. Một cảm giác âm ấm, nhờn nhợt.
Còn chưa kịp định thần lại để nhận thức được sự lạc lõng đó, một cơn đau nhói thấu xương đã truyền đến.
"Hự...?!"
Một tiếng kêu đau đớn không tự chủ được phát ra từ khe cổ họng.
Cơn đau kịch liệt chạy dọc theo vùng cổ.
Da thịt bị gặm xé, có thứ gì đó sắc nhọn đang cắm sâu vào từ phía sau lưng.
Đó là những chiếc răng nanh.
Những chiếc răng nanh sắc nhọn tựa như thú dữ.
Ực, ực, ực, ực―― Kẻ nào đó đang cắn chặt lấy cổ tôi từ phía sau, vừa phát ra tiếng động từ cuống họng vừa điên cuồng hút máu từ vết thương vừa bị xé rách trên da thịt tôi.
Cứ như thể đang giải khát vậy.
Toàn thân tôi bỗng chốc rã rời, mất hết sức lực. Cảm giác mất sức và trống rỗng ập đến như thể cơ thể vừa trải qua một trận mất nước trầm trọng.
Bộ não đang tê liệt của tôi lập tức nhận ra. thứ đang bị cướp đi không chỉ có mỗi "máu".
Kẻ này, thậm chí còn đang cướp đoạt cả "ma lực" của tôi cùng một lúc――!
"Tên... khốn...!"
Dù không biết kẻ đó là ai nhưng tôi không thể cứ thế chịu trận chịu nhục cho đến chết được.
Về mặt lý thuyết thì tôi "không thể chết", nhưng con người ai chẳng có lòng tự trọng của riêng mình.
"Hự――!"
Tôi rút chuôi thanh kiếm Pháp sư trừ tà bỏ túi vốn được giấu sẵn trong ống tay áo ra, rồi cho bung lưỡi kiếm hướng thẳng về phía khuôn mặt của kẻ đang ở ngay sau lưng.
Lưỡi kiếm co giãn với tốc độ nhanh như lướt bắn của một viên đạn, thế nhưng kẻ đó đã né được chỉ bằng một động tác lắc đầu cực kỳ chuẩn xác.
Phản xạ nhạy bén đến mức đáng sợ.
Tuy nhiên, nhờ có động tác vừa rồi mà kẻ phía sau đã chịu nhả cổ tôi ra.
"Hây à!"
Tôi cứ thế quay người lại, vung lưỡi kiếm chém ngang một nhát chí mạng.
Nhát chém đáng lẽ phải cắt đôi thân mình của kẻ đó, thế nhưng lại chém vào không khí. Kẻ đó đã nhanh chân bật nhảy lên không trung, lộn nhào một vòng rồi đáp xuống giữ khoảng cách với tôi.
Thân thủ nhanh nhẹn và thoăn thoắt tựa như một con mèo rừng.
"Ai đó?!"
Tôi dùng tay trái bịt chặt vết thương ở cổ vẫn đang không ngừng chảy máu, tay phải thủ thế kiếm.
Dù sao tôi cũng là kẻ đã bị Tử Vương Nữ giết đi giết lại không biết bao nhiêu lần rồi.
Tuy cách đây vài tuần vẫn còn là một người bình thường, nhưng (dù không muốn) tôi đã dần quen với những trận chiến khốc liệt.
Dù có bị đánh úp bất ngờ đi chăng nữa, chỉ cần có "Ngụy Biện Của Ác Quỷ - Kỳ tích phản nghịch" (Wonder Trick) trong tay, tôi sẽ không dễ dàng bại trận đâu.
Ít nhất thì cũng không đến mức mất mạng.
Lấy lại sự tự tin, tôi chĩa thẳng mũi kiếm về phía trước để chất vấn kẻ địch――và rồi tôi phải sững sờ kinh ngạc.
Đó là một con quái vật.
Một con quái vật méo mó dị dạng đến mức tôi thậm chí còn không thể nhận diện được hình thù của nó.
Đứng bằng hai chân, hai tay buông thõng, điều đó chứng tỏ nó là một sinh vật có hình dáng con người. Thế nhưng chỉ có bấy nhiêu đó mà thôi.
Ngoài chuyện đó ra, tôi không thể nhìn ra được bất cứ thứ gì khác.
Bởi vì, toàn thân kẻ đó đang bị bao phủ bởi một màn sương đen kịt.
Không thể nhìn rõ màu tóc, màu da, hay hình dáng khuôn mặt.
Là nam hay nữ, già hay trẻ, thảy đều không thể phân biệt nổi.
Một con quái vật dị chất không thể tả bằng từ ngữ nào khác ngoài cụm từ "một tập hợp của màn sương đen kịt".
Giữa màn sương ấy, ở vị trí đáng lẽ phải là khuôn mặt, có một đôi mắt đỏ rực đang long lên sòng sọc.
Tôi đã vô cùng kinh ngạc.
Không phải vì hình dáng dị dạng của con quái vật kia quá mức dị biệt―― Mà là vì tôi biết rõ danh tính thực sự của nó.
"... Tại sao chứ?"
Sự việc xảy ra quá đỗi nằm ngoài dự tính khiến tôi muốn trào nước mắt.
Thế nhưng, hiện thực luôn phũ phàng.
Chẳng có thời gian để mà khóc lóc, tôi buộc phải đối mặt với nữ chính của Route ③――người vừa mới đột ngột lao vào tấn công tôi―― Kirishima Rei.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn