Chương 45: Phần 44: Khi Tsundere trở nên thẳng thắn thì có gì đó sai sai
Vì muốn cứu thế giới nên tôi định từ bỏ tình yêu với "Oshi" , ai ngờ lại khiến cô ấy hóa Yandere luôn rồi · Hikittk · 90 chương · ~48 phút đọc · Tạo 29/07/2026
VOL 3: Phần 44: Khi Tsundere trở nên thẳng thắn thì có gì đó sai sai Tôi đang bị kéo đi.
Bị kéo đến một nơi nào đó không phải là nơi này.
Tầm nhìn đảo lộn một cách hỗn loạn, vô số cảnh tượng cứ lần lượt lướt qua rồi biến mất như đèn kéo quân.
Trong một không gian lộn xộn không thể phân biệt nổi trên dưới trái phải, tôi bị xoay mòng mòng như quần áo bị tống vào máy giặt và bị dẫn dụ đến một nơi nào đó.
Tôi hoàn toàn không thể kháng cự nổi――dù vậy, tôi vẫn ôm chặt lấy món quà dành cho Rina vào lòng để không làm mất nó.
Tầm nhìn cứ xoay tròn.
Vốn dĩ tiền đình của tôi cũng không khỏe khoắn gì cho cam, nên bắt đầu cảm thấy buồn nôn rồi đấy...
Trông thì chẳng ra dáng chút nào, nhưng cứ đà này thì tôi sẽ nôn mửa ngay tại cái không gian bí ẩn này mất. Dù gì thì tôi cũng là nhân vật chính (?), về mặt hình ảnh thì thế này là không ổn rồi.
Tôi dùng ý chí để ra sức chịu đựng (theo cảm giác) tầm vài phút.
Ngay khi sắp chạm tới giới hạn――cuối cùng, cảm giác vừa nhảy vọt qua một "ranh giới" đã chạy dọc khắp cơ thể.
"!"
Cơ thể bỗng nhẹ bẫng đi.
Và khoảnh khắc tiếp theo, tôi đáp đất bằng một cú ngã ngồi mông chạm đất.
"Ui da da da..."
Không hẳn là bị ném từ trên trời xuống, nhưng cú tiếp đất không kịp chuẩn bị tâm lý này khiến mông tôi ê ẩm.
Tôi vừa phủi bụi bẩn bám trên quần vừa chậm rãi đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh.
Những cửa hàng được viền bằng hai màu đỏ và xanh.
Những ánh đèn thắp sáng lung linh lấp lánh.
Bầu không khí lạnh giá.
Chắc chắn rồi, đây chính là khung cảnh đường phố đêm Giáng sinh mà tôi vừa đứng lúc nãy.
Ngoảnh mặt nhìn lại phía sau, tôi thấy cửa hàng của thương hiệu thời trang lớn đứng đầu thế giới mà Mephila vừa ngắm nghía. Mephila... Phải rồi, Mephila!
"Con mụ đó đâu rồi... Ờ mà làm sao cô ta còn ở đây được chứ."
Tôi dáo dác tìm kiếm kẻ vừa chơi một vố lừa đảo trắng trợn, nhưng bóng dáng của con ác quỷ xảo quyệt đó chẳng thấy đâu.
Cái tính ích kỷ, tự ý ném người ta vào đây rồi chuồn lẹ của cô ta đúng là chuyện thường như ở huyện, nhưng quả thực vẫn khiến tôi tức điên lên được. Bực vcl.
Tôi bất giác giậm chân bành bạnh ngay tại chỗ, nhưng chợt nhận ra mọi người xung quanh đang nhìn mình bằng ánh mắt như nhìn sinh vật lạ, nên tôi đành hậm hực dừng lại.
――Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật.
Giậm chân ăn vạ giữa thanh thiên bạch nhật thế này, suýt chút nữa là bị đóng mác kẻ tâm thần giống như Yui-chan rồi.
"Phùuu, bình tĩnh, bình tĩnh lại nào tôi ơi. Trước hết phải nắm bắt tình hình cái đã."
Cảm thấy hơi mệt mỏi trước những ánh nhìn và tiếng xì xào bàn tán xung quanh, tôi ôm chặt túi quà của Rina rồi rảo bước đi.
Tôi vừa lùng sục lại đống kiến thức nguyên tác vừa đảo mắt liếc nhìn xung quanh.
Có vẻ như tôi đã bị Mephila kéo vào bên trong gương――nhưng cảnh vật xung quanh trông chẳng có gì khác biệt so với thế giới trước khi bị hút vào.
Nó khiến tôi có cảm giác hiện tượng lúc nãy chỉ là một trò ảo giác, và tôi vừa bị Mephila chơi một vố thôi miên rẻ tiền.
"Nhưng làm sao có chuyện đó được chứ..."
Riêng với con ác quỷ đó thì cô ta không bao giờ làm mấy trò vô bổ đâu.
Mọi trò đùa nghịch của Mephila đều có ý đồ ẩn giấu đằng sau. Chuyện lần này cũng vậy, nếu dự đoán của tôi là đúng thì chắc chắn mọi chuyện đang chuyển biến theo một hướng vô cùng rắc rối rồi.
"Thật tình chứ, mình đang cần phải về sớm mà..."
Tôi nhanh chân luồn lách qua đám đông để hướng về phía dinh thự Amaha.
Dù phần nào đoán được chuyện gì đang xảy ra, nhưng nếu không tự tay xác nhận thì tôi vẫn chưa thể tin nổi. ――Cũng một phần vì tôi không muốn thừa nhận bản thân lại bị cuốn vào rắc rối ngay trong đêm Giáng sinh thế này, tâm lý muốn trốn tránh thực tại thúc đẩy tôi bước nhanh hơn về phía ngôi nhà của mình.
"Kya!"
"Ối, tôi xin lỗi."
Vì vừa đi vừa mải suy nghĩ nên tôi đã va phải một người đi ngược chiều.
Nhưng ở nơi đông đúc thế này, chỉ cần đứng khựng lại một giây thôi là sẽ gây cản trở cho những người xung quanh. Nghe tiếng kêu thì có vẻ đối phương là một cô gái, trong lòng tuy thấy rất có lỗi nhưng tôi chỉ kịp xin lỗi qua loa rồi tính bước tiếp.
"――Ủa? Senpai?"
Một giọng nói dễ thương quen thuộc vang lên. Lúc nãy tôi không nhìn kỹ mặt đối phương, đến tận bây giờ tôi mới nhìn thẳng vào toàn thân cô gái vừa va phải.
Mái tóc màu đỏ rực rỡ. Đường nét khuôn mặt thanh tú. Bình thường cô ấy luôn gây ấn tượng với những bộ trang phục lấy tông màu đen làm chủ đạo, nhưng hôm nay lại khoác trên mình một chiếc áo măng tô màu trắng mang đậm không khí mùa đông.
Vâng, không ai khác, chính là chuyên gia độc thoại và châm biếm, cô nàng Tsundere đáng yêu ―― Izayoi Yui-chan đang đứng ngay trước mặt tôi.
"À, Yui-chan. Kỳ ngộ thật... Chờ chút, chúng ta ra phía bên kia đi."
Ở giữa đám đông thế này thì không thể thong thả chào hỏi nhau được.
Tôi nắm lấy tay cô ấy dắt ra khỏi dòng người, đi đến sát mép đường.
"Nào, chào lại một lần nữa―― Kỳ ngộ thật đấy, Yui-chan."
Dù rất ngạc nhiên trước cuộc chạm trán bất ngờ này, tôi vẫn nở một nụ cười rạng rỡ (kiểu mẫu) để chào cô ấy.
Chắc là cô ấy đang đi mua sắm trước thềm Giáng sinh chăng. Gương mặt Yui-chan rạng ngời hẳn lên, nở một nụ cười rực rỡ như hoa nở.
"Vâng ạ! Được gặp Senpai vào đêm Giáng sinh thế này... em vui lắm! Hôm nay em đúng là may mắn thật đấy!"
"……Hửm? ……Hả, …………Ủa?"
Lạ lùng chưa kìa. Nếu là Yui-chan ngày thường thì――
『Kỳ ngộ? ……Vâng, đúng là một sự trùng hợp kỳ quái thật đấy. Không ngờ tôi lại phải chạm mặt Senpai ngay trong đêm Giáng sinh. Mà thôi, chưa phải ngày Giáng sinh chính thức nên có lẽ Chúa Jesus vẫn còn chút lòng thương xót. À, xin lỗi anh nhé. Hãy quên chuyện đó đi. Dù sao chúng ta đều là ác quỷ, làm sao nhận được sự thương xót của Thần linh chứ』 ――Kiểu gì cô ấy cũng sẽ bồi cho tôi một cú đấm móc đầy nồng nặc mùi thuốc súng như thế cơ chứ...
Làm sao cô ấy có thể có những hành động như một cô hậu bối đáng yêu trong mơ thế này được…… À, ra là vậy. Giáng sinh sắp đến rồi, nên lần này cô ấy định thả lỏng một chút để tích tụ sát thương, sau đó sẽ tung một cú đấm thẳng chí mạng chứ gì?
Hừm. Yui-chan cũng trưởng thành hơn rồi đấy.
Nếu đã vậy thì tôi cũng phải tiếp chiêu cho xứng với thành ý của cô ấy mới được.
"Ha ha, anh cũng vậy, được gặp Yui-chan đúng là may mắn tột cùng luôn ấy."
"Thật thế ạ!? Em cảm ơn anh nhiều lắm!"
"Tất nhiên là thật rồi. Anh đã bao giờ lừa dối em chưa?"
"Chưa bao giờ ạ!"
Điêu vừa thôi cô nương. Tôi xạo ngôn đầy ra đấy chứ. À không, tôi có xạo bao giờ đâu.
"Ha, Ha ha ha…… M-Mà này, Yui-chan đang làm gì ở đây thế?"
Thấy mãi mà cú phản đòn của cô ấy vẫn chưa bay tới, tôi bắt đầu thấy bối rối ngược lại, liền đánh trống lảng sang chuyện khác cho an toàn.
"Em đi mua đồ ạ! Ngày mai tụi em tính tổ chức tiệc Giáng sinh chung với mọi người!"
"Ồ, nghe vui vẻ vậy."
"Chắc chắn là sẽ vui lắm luôn! Còn Senpai…… quả nhiên là không tham gia được đúng không ạ……?"
"À, kh-không, anh――"
"E-Em xin lỗi! Anh phải ở bên cạnh chị Amaha đúng không ạ! Thật sự cho em xin lỗi! Em đúng là sớn sác quá, lại đi hỏi một câu thừa thãi như vậy..."
Yui-chan một tay vội vã quạt quạt vào khuôn mặt đang đỏ ửng lên, ngượng ngùng cúi đầu xuống. Trong mắt cô ấy đong đầy sự tội lỗi cùng một chút đượm buồn, cảm giác thất vọng của cô ấy truyền đến tôi một cách vô cùng rõ rệt.
"Có gì đâu mà sớn sác chứ. Cảm ơn em vì đã rủ anh nhé. Để xem nào…… nếu đi được anh nhất định sẽ ghé qua."
Nếu là Yui-chan bình thường thì hẳn sẽ nói――
『Rốt cuộc là anh không đến chứ gì? Nếu vậy thì ngay từ đầu cứ nói thẳng ra cho xong. Làm lãng phí thời gian của đôi bên…… Đúng là Senpai có khác. Ngay cả đêm Giáng sinh mà anh cũng không quên tấu hài nhỉ』 ――Kiểu gì cũng sẽ cà khịa một câu như vậy, thế mà,
"Thật thế ạ!? Em cảm ơn anh! Nhất định anh phải đến đấy nhé! Tụi em luôn hoan nghênh Senpai bất cứ lúc nào!"
Yui-chan phiên bản này lại đón nhận lời nói của tôi một cách vô cùng thẳng thắn, nở một nụ cười mãn nguyện.
Nụ cười tỏa nắng ấy như găm thẳng vào tim tôi.
"Được em nói vậy anh vui lắm. Nếu không phiền chuyện anh đột ngột ghé qua, anh sẽ cố gắng đến chào hỏi một tiếng."
Đến tầm này rồi mà còn không thèm thò mặt qua thì đúng là quá có lỗi, nên tôi hạ quyết tâm ít nhất cũng phải đến chào hỏi một câu.
Yui-chan cười tít mắt đầy hạnh phúc.
"Nhất định nhé anh! Anh trai em cũng sẽ vui lắm đấy!"
"À, nhắc mới nhớ, Ren đang làm gì vậy? Anh không nghĩ cậu ta lại để Yui-chan đi mua sắm một mình thế này đâu..."
"Ái chà chà! Anh hai em cũng đâu có quá mức bảo bọc như vậy đâu. Hiện tại ảnh bảo lười ra đường nên đang rú rú ở nhà cày game rồi."
Yui-chan nở một nụ cười bất lực khi nói về ông anh trai của mình.
Để em gái đi mua sắm một mình còn bản thân thì ở nhà cày game, Izayoi Ren―― Toi rồi. Cậu ta cũng thuộc v·ề b·ê·n k·i·a rồi à.
"Mà, anh cũng hiểu cảm giác muốn ở nhà cày game mà."
Nếu ở nhà thì đã chẳng bị cuốn vào mấy cái rắc rối quái đản này rồi.
"Qua nhà em đi, nhà em có nhiều game lắm luôn á~?"
"Chèo kéo nhiệt tình ghê ha, Yui-chan."
"Á, em xin lỗi. Có phải em hơi phiền phức quá không ạ...?"
"Làm gì có chuyện đó. Em làm anh càng muốn qua phá bĩnh nhà Izayoi hơn rồi đấy."
"Tuyệt quá! Kế hoạch thành công rực rỡ nha!"
Yui-chan hớn hở nhảy chân sáo rồi làm một động tác ăn mừng nhỏ.
"Ha ha ha! Yui-chan của ngày hôm nay, nói sao nhỉ, cứ kiểu như..."
"Kiểu như sao ạ?"
"Thì, nói sao ta…… Từ trang phục cho đến cách nói chuyện……"
"?"
Nếu tôi buột miệng bảo "Lạ lùng ghê" thì có cảm giác ông già Noel sẽ không thèm tặng quà cho tôi nữa mất―― thế nên sau một hồi đắn đo, tôi đã chọn một từ ngữ vô cùng chuẩn xác mà hiếm khi tôi dùng đến.
"Đáng yêu lắm."
"Đá……――――!"
Yui-chan mấp máy môi liên tục, trông chẳng khác nào một chú cá vàng đang đớp mồi trên mặt nước.
Khuôn mặt đỏ bừng lên, cô ấy vừa ngượng ngùng dùng tay vuốt lại mái tóc vừa ngước đôi mắt lên nhìn chằm chằm vào tôi.
"……Anh thật sự nghĩ vậy ạ?"
Đôi đồng tử màu đỏ đang rơm rớm nước mắt.
Tôi rơi vào một trạng thái cảm xúc khó tả―― vừa nơm nớp lo sợ vừa hồi hộp chờ đợi xem bao giờ thì cú phản đòn chí mạng kia mới bay tới, tôi khẽ gật đầu.
"Ừm. Anh thật sự nghĩ vậy đấy. Yui-chan hôm nay mang lại một ấn tượng rất khác so với ngày thường, nhưng lại cực kỳ đáng yêu."
Mà, nói một cách công bằng thì Yui-chan hôm nay đúng là đáng yêu kinh khủng.
Từ cử chỉ lời nói cho đến trang phục đều tuyệt vời.
Bình thường cô ấy hay mặc đồ tông màu đen, nhưng chiếc áo măng tô màu trắng hôm nay lại làm nổi bật lên mái tóc đỏ rực rỡ của cô ấy, tôi cảm nhận sao thì khen vậy thôi.
Nào, tung chiêu đi xem nào――!?
"Đáng yêu……"
Cô thiếu nữ tóc đỏ mắt đỏ đôi gò má ửng hồng,
"Yeahhh!"
Rồi hớn hở giơ một tay lên trời reo hò đầy vui sướng.
"Em được Senpai khen kìa! Hi hi, dẫu chỉ là đi mua đồ thôi nhưng thật may là mình đã cất công ăn diện!"
Cô ấy vừa nhảy chân sáo vừa thể hiện niềm vui sướng ra toàn bộ cơ thể.
Tôi vốn đang giơ tay thủ thế để đề phòng một cú đấm móc phản đòn, nhưng hóa ra trên sàn đấu, tiếng chuông kết thúc trận đấu đã vang lên từ lâu rồi.
………………………………………… Hừm.
Phải bình tĩnh lại cái đã nào.
Tôi lặng lẽ hít một hơi thật sâu―― rồi nghiêng đầu một góc 90 độ.
Ai đây? Đứa nhỏ này là ai?
Không, tôi không biết thật mà. Ai đây hả trời. Tôi không quen đứa hậu bối thẳng tính như thế này đâu nhé. Không châm chọc, không mỉa mai, thẳng thắn biểu lộ cảm xúc rồi vui buồn lộ rõ ra mặt. Ai? Đứa nhỏ này là ai vậy hả trời!? Chẳng phải là một cô hậu bối đáng yêu vcl ra sao! Không, không phải tôi bảo Yui-chan ngày thường không đáng yêu nhé.
Không phải thế, chỉ đơn giản là cái biểu cảm vui sướng một cách trực diện, những lời nói thẳng thắn cùng gương mặt thẹn thùng kia đang thấm đẫm vào từng khúc ruột của tôi mà thôi. Kh-Không phải tôi bảo Yui-chan phiên bản Tsundere không đáng yêu đâu nhé! Đừng có mà hiểu lầm đấy biết chưa!?
――Ủa mà tôi đang đi giải thích và biện hộ với ai thế này không biết……
"Phải chi cái đứa ở nhà có được một phần trăm sự thẳng thắn của Yui-chan lúc này thì tốt biết mấy……"
"Dạ?"
"Không, không có gì. Anh chỉ đang bị vùi dập bởi cái thực tại không như là mơ này, và đang gặm nhấm sự vô tình của cuộc đời mà thôi."
"Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà anh đã trải qua những chuyện gì vậy hả trời!?"
Anh hoàn toàn bị em hớp hồn rồi đấy, Another Yui-chan ạ.
"Thì cuộc đời luôn tràn ngập những cơ hội để chúng ta nhìn nhận lại bản thân mà, Yui-chan."
"D-Dạ…… Nghe có vẻ…… sâu sắc ghê á."
"Cảm ơn em. Anh đã được em cứu rỗi rất nhiều điều đấy."
"Kh-Không có chi ạ……?"
Another Yui-chan vừa nghiêng đầu vừa cố gắng hết sức để thấu hiểu câu nói của tôi.
Một lần nữa xin cảm ơn em nhé.
Chỉ riêng sự quan tâm đó thôi cũng đủ làm động lực cho anh chiến đấu thêm vài tháng nữa rồi.
"Nào, dù rất luyến tiếc nhưng anh phải đi đây."
Dù rất muốn đứng đây buôn chuyện với cô ấy mãi, nhưng ngặt nỗi hoàn cảnh không cho phép.
Trông thì có vẻ bình tĩnh nhưng thực chất đầu óc tôi đang hỗn loạn tột độ, thế nên tôi cần một khoảng thời gian yên tĩnh một mình để suy ngẫm.
――Cũng là để đẩy nhanh tiến độ phân tích về cái thế giới này nữa.
"Vậy ạ…… Tiếc quá, nhưng em không thể cứ giữ chân Senpai mãi được đúng không anh."
Yui-chan ủ rũ cúi đầu xuống, nói ra một câu nghe sao mà nũng nịu lọt tai đến thế.
Tôi suýt chút nữa đã rút lại lời nói lúc nãy để ở lại buôn dưa lê với cô ấy đến tận khi mặt trời mọc, nhưng tôi phải nghiến răng để tự kiềm chế bản thân.
Nhịn đi tôi ơi.
"Vậy nhé, trời lạnh lắm nên nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, Yui-chan."
"Vâng ạ! Senpai cũng nhớ giữ ấm nhé! Với lại, ngày mai nếu anh bận quá thì không cần phải ép bản thân đâu ạ…… Tuy là nếu anh đến được thì em sẽ vui lắm luôn……!"
"Không sao đâu. Cho dù cư dân của cái thành phố này có đứng ra ngáng đường thì anh cũng sẽ chặt đầu hết sạch bọn chúng để lao đến đây với em."
"Anh chuẩn bị tâm lý quyết tử quá vậy hả trời!?"
"Đừng có coi thường quyết tâm của anh chứ."
Chắc là cô ấy nghĩ tôi đang nói đùa nên Yui-chan cười khúc khích đầy vui vẻ, nhưng phát ngôn của tôi là thật lòng đấy nhé. Dù gì thì tôi cũng là người đàn ông chưa từng nói dối một lời nào mà. ――Xạo đấy.
Nào, không thể cứ đứng đây diễn trò tấu hài để giữ chân cô ấy mãi được.
"Tạm biệt nhé, Yui-chan."
Tôi khẽ vẫy tay chào, Yui-chan cũng nở một nụ cười rạng rỡ――
"Vâng ạ! Được nói chuyện với anh em vui lắm! Senpai!"
Cô ấy khẽ cúi đầu chào rồi xoay người bước đi.
Và cho đến tận giây phút cuối cùng, cô ấy không hề thốt ra một lời mỉa mai châm chọc nào―― Người thiếu nữ thẳng thắn và khả ái ấy lướt đi với những bước chân nhẹ nhàng rồi chìm dần vào dòng người đông đúc.
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰ Tựa game visual novel "Pháp sư trừ tà đêm trăng non" không chỉ có phần truyện chính mà còn có một vài phần ngoại truyện (spin-off) khác nữa. Một trong số đó chính là "Pháp sư trừ tà đêm trăng non ――Remnant in the mirror――".
Câu chuyện bắt đầu ngay sau khi kết thúc một năm đầy biến động và vừa bước sang năm mới.
Vào dịp Tết, trên đường đi lễ chùa đầu năm về, Izayoi Ren bị hút qua một chiếc gương sang một thế giới kỳ lạ, và tại đó cậu ta chạm trán với các cô nàng nữ chính có tính cách hoàn toàn khác biệt so với ngày thường.
Dù rất hoang mang nhưng Izayoi Ren vẫn cùng họ đón mừng năm mới. Thế nhưng trước sự thay đổi quá mức này, cậu ta bắt đầu nảy sinh nghi ngờ về cái thế giới này.
Và rồi khi sự sai lệch của thế giới chạm đỉnh điểm, cậu ta nhận định đây là một thế giới ảo và đặt mục tiêu trốn thoát khỏi đây――Đó là mạch truyện đại khái của phần ngoại truyện này.
Đúng chất là một tác phẩm ngoại truyện được làm ra để phục vụ cho các fan của phần truyện chính, nếu phải dùng một câu để khái quát về concept của phần này thì đó là: "Một sự kiện năm mới có chút kỳ bí, nơi bạn được quẩy banh nóc cùng các nữ chính bị thay đổi tính cách".
Vừa chú ý để không làm ảnh hưởng quá nhiều đến mạch truyện chính, vừa cài cắm các yếu tố chiều lòng fan ở khắp mọi nơi để người chơi tận hưởng những khía cạnh khác lạ của các nữ chính. Đó chính là cái hay của phần ngoại truyện này.
Nhân tiện, dựa vào tiêu đề và cách thức đi vào thế giới này, những ai nhạy bén chắc cũng đã nhận ra rồi, đây chính là "Thế giới trong gương".
Cái thế giới được tạo ra bởi một con ác quỷ nào đó, một "thế giới hư cấu" được kiến tạo dựa trên nền tảng của thế giới hiện thực.
Người ta thường hay nhầm lẫn chỗ này, đây tuyệt đối không phải là "thế giới song song".
Một thế giới mà bạn có làm cách nào đi chăng nữa cũng không bao giờ đặt chân đến được.
Một thế giới đầy rẫy sự mâu thuẫn và không bao giờ tồn tại một khả năng nào xảy ra ngoài đời thực.
Đó chính là thế giới trong gương.
Ví dụ như trường hợp của Yui-chan mà tôi vừa gặp lúc nãy là một minh chứng điển hình.
Ở thế giới này, cô ấy trở nên tươi tắn, thẳng thắn, khả ái…… và không cần phải nói lại lần nữa làm gì, cực kỳ đáng yêu (ơ mà vốn dĩ cô ấy đã đáng yêu rồi nhé? Chỗ này tôi phải đính chính lại cho chắc ăn).
Thế nhưng sự thay đổi đó không phải là "một khả năng có thể xảy ra ở một thế giới song song nào đó".
Nó đơn thuần chỉ là một hình ảnh được tạo ra bằng cách "đảo ngược" hoặc "khúc xạ" từ tính cách gốc mà thôi.
Tsundere biến thành thẳng thắn.
Lạnh lùng biến thành ấm áp.
Điềm đạm biến thành nhiệt huyết.
……Tôi biết thừa tính cách của con người không phải là một thứ đơn giản như vậy, nhưng vì đây là thiết lập của game nên đành nhắm mắt cho qua vậy.
Dù sao thì thế giới này được xây dựng bằng cách lấy thực tại gốc làm bộ khung, rồi thêm thắt sự "đảo ngược" và "khúc xạ" vào giống như một tấm gương vậy.
Do đó, tính logic hay sự nhất quán trong cốt truyện hoàn toàn bị vứt xó.
Mâu thuẫn hay không mâu thuẫn thì mặc kệ xác nó.
Thế giới này được vận hành dựa trên lý do của người lớn (doanh thu), lý do của người lớn (biên kịch thuê ngoài) và lý do của người lớn (bí ý tưởng).
Được rồi. Sau khi đã hoàn tất việc sắp xếp lại ký ức và phân tích về cái thế giới này, giờ là lúc tôi phải bước vào vấn đề chính.
Đó chính là――
"Làm sao để thoát ra ngoài bây giờ hả trời……"
Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế băng trong công viên, hai tay ôm đầu suy nghĩ.
Đến tầm này rồi thì phải vận dụng kiến thức nguyên tác để giải quyết định đoạt sự cố trong một nốt nhạc chứ―― Tôi biết thừa đống suy nghĩ này của các bạn độc giả mà.
Nếu tôi mà ở vị trí của các bạn thì tôi cũng sẽ có chung một suy nghĩ như vậy thôi.
Thế nhưng, ngặt nỗi là tôi lại không làm được điều đó.
Bởi vì――
"Tôi có nhớ cái vẹo gì đâu chứ! Cái đống ngoại truyện đó……!"
――Tôi quên sạch sành sanh rồi chứ sao ☆ Tôi xin nhắc lại, đây là thế giới của một "tác phẩm ngoại truyện" vạch rõ ranh giới với cốt truyện chính.
Một phần ngoại truyện mang tính chất lễ hội được làm ra chỉ để cho các fan giải trí mà thôi.
Đúng là với tư cách một fan cứng, tôi cũng đã xuống tiền mua về trải nghiệm đầy vui vẻ…… nhưng nói thật là mấy cái chi tiết nhỏ nhặt thì tôi chịu chết không nhớ nổi.
Thì đúng là tôi vẫn nhớ cái cốt lõi của tác phẩm là độ đảo ngược, khúc xạ của các nhân vật và một vài phân cảnh ấn tượng, chứ còn về mạch truyện cụ thể thì tôi quên gần hết rồi.
Dù gì thì cốt truyện của nó cũng kiểu mông lung như một trò đùa ấy…… Chỉ mang tính chất giải trí vui vẻ chứ không có mấy tình tiết cao trào thắt nút mở nút gì cho cam, nên tôi chỉ nhớ mang máng là nó có một cái kết hạnh phúc, chứ còn đống tình tiết cụ thể dẫn đến cái kết đó thì chịu chết không tài nào nhớ nổi.
Lúc đó mình làm cái gì ấy nhỉ? Tôi chỉ nhớ mang máng là tập hợp đống nhân vật bị thay đổi tính cách lại rồi làm cái trò gì đó theo đúng mô-típ…… À, chịu rồi. Hoàn toàn không nhớ ra nổi.
"Gay go rồi đây……"
Từ trước đến nay, tuy bản thân tôi luôn vượt qua hàng tá sự cố và biến dị bằng những ý tưởng thiên tài cùng thủ pháp sành điệu, nhưng suy cho cùng tất cả đều là nhờ vào việc dựa dẫm vào kiến thức nguyên tác mà thôi, giờ mới thấy thấm thía cái cảnh này.
Ít nhất thì cũng phải nhớ ra được một chút manh mối để phá giải chứ―― Ngay khoảnh khắc tôi đang một mình vò đầu bứt tóc trên chiếc ghế băng trong công viên.
"――Ồ! Yuto!"
Một giọng nói đầy oai nghiêm và dõng dạc vang lên. Giọng nói thì nghe rất quen tai, nhưng câu thoại thì lại chưa nghe thấy bao giờ.
Ngay khi tôi định quay đầu lại nhìn xem là ai, thì phập một cái―― da mặt tôi va phải một thứ gì đó vô cùng mềm mại.
Ủa? Cái gì mềm mềm vậy?
Một cảm giác vô cùng dễ chịu cùng một mùi hương ngọt ngào xộc thẳng vào mũi.
Tôi định nhúc nhích theo phản xạ nhưng cơ thể đã bị khóa chặt bởi một cánh tay đang quàng qua vai tôi.
Chắc là tôi vừa bị ai đó lao đến bá vai bá cổ từ phía bên cạnh rồi―― Tôi lờ mờ đoán vậy.
Dựa vào vóc dáng và độ mềm mại của cơ thể này, cái người đang gạt phăng khoảng cách cá nhân để lao vào ôm ấp tôi chắc chắn là một cô gái. Giọng nói tuy hơi trầm nhưng đúng là giọng nữ mà.
Nếu đã vậy.
Nếu người bên cạnh là một cô gái.
Thì cái thứ mềm mại đang va chạm trực diện với khuôn mặt của tôi chính là――
"――Ấy, oa! Đột nhiên chị làm cái trò gì thế hả!?"
Trong tích tắc, câu trả lời lóe lên trong đầu, tôi dùng hết sức bình sinh để đẩy người đó ra xa.
Dù tôi đã dùng một lực khá mạnh để đẩy theo đà, nhưng cô ấy vẫn bất di bất dịch, không hề suy suyển một phân.
Dựa vào tư thế đứng vững chãi kia thì có vẻ như các cơ lõi của cô ấy được rèn luyện vô cùng bá đạo―― Một dòng suy nghĩ lạc quẻ bỗng xẹt qua đầu tôi.
Chứng kiến cái hành động cuống cuồng đó của tôi, cô ấy bật cười một cách vô cùng sảng khoái.
"Ha ha ha! Khỏe khoắn gớm nhỉ! Thấy cậu có vẻ đang ủ rũ nên tôi mới đến, giờ thì an tâm rồi."
Sau khi đã dãn khoảng cách với cô ấy ra, cuối cùng tôi mới nhìn rõ được toàn thân đối phương.
Đường nét khuôn mặt sắc sảo và thanh tú.
Thân hình có tỷ lệ vô cùng chuẩn chỉnh.
Chỉ cần gác một tay lên thành ghế băng, ngồi vắt chéo chân thôi là đã đủ tạo nên một vẻ đẹp tạo hình như một bức tranh vẽ rồi.
"Gặp nhau vào đêm Giáng sinh thế này, kỳ ngộ thật đấy!"
Cô thiếu nữ sở hữu mái tóc màu bạc đặc trưng được buộc cao theo kiểu đuôi ngựa―― Kirishima Rei đang nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn