Chương 17: Phần 17: Phần kết
Vì muốn cứu thế giới nên tôi định từ bỏ tình yêu với "Oshi" , ai ngờ lại khiến cô ấy hóa Yandere luôn rồi · Hikittk · 90 chương · ~83 phút đọc · Tạo 29/07/2026
VOL 1: Phần 17: Phần kết Vẫn là giờ nghỉ trưa như mọi khi.
Tôi đang cùng cô ấy ngồi trên chiếc ghế băng nơi sân thượng, vừa tận hưởng làn gió se lạnh mang theo hơi thở của đầu đông, vừa ăn hộp cơm bento đặc chế do chính tay cô ấy làm.
Nếu được hỏi "Có ngon không?", tôi sẽ không chút dối gian mà trả lời từ tận đáy lòng là "Ngon lắm". Mỗi lần như vậy, cô ấy lại nở một nụ cười rạng rỡ, trông như thể là người hạnh phúc nhất trên đời.
Mái tóc đen mượt mà của cô ấy khẽ bay đưa theo gió. Qua kẽ tóc được vén khéo léo bằng tay, chiếc khuyên tai bằng bạc tuyệt đẹp chợt lóe sáng trong tích tắc.
Đôi mắt khẽ nheo lại khi cười của cô ấy có màu tím, khẽ thay đổi sắc độ tùy theo góc nhìn, và ánh mắt ấy luôn đong đầy sự dịu dàng.
Bờ môi mỉm cười có đường nét thật đẹp, và những đường nét trên khuôn mặt — thứ tưởng chừng như được Thượng đế dày công nhào nặn — cân đối tựa như một bức tượng tạc. Chính vì quá hoàn hảo nên khi cô ấy giữ khuôn mặt lạnh tanh, nó lại mang một cảm giác đáng sợ đến kỳ lạ, thế nhưng bầu không khí mềm mại tỏa ra xung quanh cô ấy đã mang lại cảm giác vô cùng gần gũi.
Có được một cô bạn gái sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, đến mức mười người đi trên phố thì cả mười người phải ngoái lại nhìn như thế, đến tận bây giờ tôi vẫn thấy thật khó tin. Tôi đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần rằng liệu đây có phải là mơ, nhưng đó hoàn toàn là hiện thực.
Tôi đã yêu cô ấy.
Tôi đã vô cùng hạnh phúc.
Tôi từng ước sao cho thực tại như mơ này cứ mãi tiếp diễn.
Và dĩ nhiên, bản thân tôi hoàn toàn không có một chút mảy may ý định sẽ tự tay chấm dứt nó.
Chính vì vậy, nếu như giấc mơ này có phải kết thúc, thì đó hẳn là――
"Senpai, anh ở đây đấy à. Trận phân thắng bại hôm nọ, hôm nay nhất định chúng ta phải giải quyết dứt điểm thôi."
"N-Này, Yui! Cắt ngang buổi hẹn hò của người ta thế này có hơi bất lịch sự quá không……?"
"Là tại các Senpai cứ thản nhiên tán tỉnh nhau ở nơi công cộng đấy chứ. Tụi em chỉ tình cờ lên đây ăn trưa thôi mà. Đúng không, Niisan?"
"Không, chuyện đó―― Á đau! Anh biết rồi! Biết rồi nên đừng có giẫm lên chân anh nữa!"
――Đó chính là lúc hai anh em nhà kia ồn ào cắt ngang bầu không khí.
Cô gái khoác trên mình bộ đồng phục của Học viện Seisei, mái tóc đỏ rực bay trong gió ―― Izayoi Yui.
Có vẻ như việc bị những lời đường mật của tôi lừa phỉnh trong sự cố lần trước đã khiến cô nàng không vừa ý chút nào. Kể từ đó đến nay, cô tiểu thư rắc rối này luôn tìm đủ mọi lý do để thách đấu với tôi, hòng âm mưu cập nhật lại nội dung bản hợp đồng.
Dĩ nhiên, làm sao có chuyện tôi đồng ý cập nhật hợp đồng được, nên lần nào tôi cũng tìm đủ mọi lý do này nọ để chuồn lẹ……
Anh trai cô ấy, Izayoi Ren, dẫu đã rất cố gắng để cản cô em gái mình lại, nhưng nhìn bộ dạng anh ta bị kéo lê lếch thếch thế kia, rõ ràng là đã bị cô em áp đảo hoàn toàn rồi.
Tôi bỗng cảm thấy dạ dày mình thắt lại.
Tôi rụt rè quay sang nhìn người bên cạnh.
"……A, là nhỏ tóc đỏ."
Ngồi ở đó là cô bạn gái đáng tự hào của tôi, trên môi nở một nụ cười lạnh tanh.
Đôi mắt màu tím huyền bí của cô ấy đã mất đi những đốm sáng bóng bẩy vốn có, nói thẳng ra là nhìn đáng sợ vcl.
Đáng sợ kinh khủng khiếp luôn ấy.
"Hứ, nhỏ tóc đỏ là sao chứ. Đến cái tên ngắn ngủi của tôi mà cô cũng không thèm nhớ, đúng là một kẻ vô lễ như mọi khi nhỉ."
"Tôi không nghĩ mình đáng bị cô chỉ trích về sự vô lễ đâu. Với lại, câu nói vừa rồi làm tôi khá tổn・thương đấy nhé. Cô đã quên mất điều khoản hợp đồng là đôi bên không được làm tổn thương nhau rồi à?"
"Hự! N-Nếu nói về chuyện đó, thì tôi đây cũng đang bị tổn thương sâu sắc bởi thái độ của cô đấy thôi?!"
Vừa mới chạm mặt nhau chưa được bao lâu, cả hai đã lao vào khẩu chiến.
Họ lấy bản hợp đồng mà tôi đã ép buộc ký kết làm lá chắn, vừa dè chừng dò xét ranh giới của nhau, vừa tuôn ra những lời lăng mạ qua lại.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này cơ chứ……
Ngay khi tôi bỗng chốc muốn bật khóc, ánh mắt tôi chợt chạm phải Izayoi Ren.
"「……」"
Ánh mắt mệt mỏi của hai gã đàn ông giao nhau.
(Nói sao nhỉ, chuyện đó…… xin lỗi ông nhé.) (Không, tôi mới là người phải…… xin lỗi.) (Vất vả cho ông quá rồi……) (Ha ha ha…… chúng ta đều như nhau cả thôi mà?) Cả hai chúng tôi đều khẽ gật đầu trong im lặng.
Ở đó, một sự đồng cảm kỳ lạ giữa những người đàn ông đã được thiết lập.
"Rina. Dừng ở đó được rồi đấy? Bữa trưa vẫn còn dang dở mà, tụi mình cùng ăn tiếp nhé?"
"――Vâng! Dĩ nhiên rồi ạ!"
Khuôn mặt vô cảm như mặt nạ kịch Noh vừa hướng về phía Izayoi Yui bỗng chốc quay ngoắt 180 độ.
Amaha Rina đã trở lại làm một cô gái tràn ngập hạnh phúc, cô ấy khẽ bày ra vẻ mặt như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi lại bắt đầu đút "A~m" cho tôi ăn.
Dĩ nhiên, việc bị đối xử như thể một kẻ vô hình khiến cô nàng kia cảm thấy chẳng vui vẻ gì.
"C-Cái cô này……! Cô định trốn chạy khỏi trận đấu đấy à?!"
"Thôi nào thôi nào. Yui cũng dừng ở đó được rồi đấy? Nào, tụi mình cùng ăn thôi. Món thịt viên hamburger hôm nay anh làm khá là tự tin đấy nhé."
Ren nhảy vào can ngăn đúng lúc một cách vô cùng tinh tế.
Đúng là anh trai, tâm lý thật đấy.
"……Đành chịu vậy. Hôm nay tôi sẽ tạm thời tha cho cô đấy."
Dù tỏ ra vô cùng tiếc nuối, nhưng có vẻ như Izayoi Yui không thể cưỡng lại được sự cám dỗ từ hộp cơm bento.
Vừa lẩm bẩm cằn nhằn, cô nàng vừa ngồi bệt xuống cạnh anh trai mình. Và rồi, Yui-chan cùng Ren đã ngồi xuống ngay sát bên cạnh chúng tôi.
……Ơ kìa, tại sao chứ?
"Yuto-kun, anh sao thế? Anh không ăn à? Ch-Chẳng lẽ, hương vị không hợp khẩu vị của anh sao……?"
"K-Không phải đâu! Món măng tây cuộn thịt này là tuyệt nhất luôn ấy! Chỉ là, có chút, ừm, anh hơi bận tâm đến ánh mắt của người hàng xóm bên cạnh thôi……"
Tôi vội vàng trấn an Rina, người đang chực khóc khi vẫn đang chìa đôi đũa ra, đồng thời hướng ánh mắt về phía hai anh em đang thản nhiên ngồi bên cạnh mở bento ra ăn.
Dù đã hạ quyết tâm sẽ chấp nhận mọi thứ thuộc về Rina, nhưng quả thực việc ân ái ngay trước mặt người khác — lại còn là trước mặt nam chính nguyên tác và nữ chính nguyên tác nữa — khiến tôi thấy vô cùng ngượng ngùng.
"Cứ mặc kệ tụi em đi ạ. Xin mời hai người cứ tự nhiên ân ái một cách hiên ngang ở nơi công cộng mà không cần bận tâm đến ánh mắt của người khác, rồi cứ thế mà lan tỏa bầu không khí ngột ngạt này ra nhé."
"Yui! Em có thể chọn cách nói nào lọt tai hơn chút được không?"
"Anh không hề phủ nhận nội dung câu nói của em đúng không, Niisan."
"……Không, không phải như vậy nhưng mà……"
Izayoi Yui buông lời mỉa mai với ánh mắt lạnh lùng.
Vừa răn đe cô em gái, Izayoi Ren vừa liếc nhìn về phía Rina và tôi với một biểu cảm vô cùng phức tạp.
"Này, Yuto-kun ―― nếu bọn họ làm phiền quá, em xóa sổ họ luôn nhé?"
Và rồi, Amaha Rina ghé sát tai tôi thì thầm một điều vô cùng đáng sợ, trong khi tôi vẫn đang đờ người ra với vẻ mặt không biết phải nói sao.
Tôi bị nhìn chằm chằm bởi một đôi mắt như đang hờn dỗi, một đôi mắt phức tạp trộn lẫn sự ghen tuông, và cả một đôi mắt lạnh lùng tàn nhẫn tựa như ác quỷ.
……Ủa, cái gì thế này? Bầu không khí địa ngục này là sao đây……
Nếu chỉ nhìn vào kết quả, tình hình hiện tại đáng ra không hề tệ chút nào.
Trong nguyên tác, ở thời điểm này Izayoi Yui đáng lẽ ra phải nằm liệt giường trong bệnh viện vì bệnh tình chuyển biến xấu, thế nhưng giờ đây cô nàng đã hoàn thành việc cộng sinh với Tử Vương Nữ và đang tràn đầy sinh lực.
Hơn nữa, nhờ vào bản "hợp đồng" mà cô nàng đã đứng về phía bên này, trở thành một lực lượng chiến đấu vô cùng đáng gờm.
Izayoi Ren dẫu vẫn chưa thức tỉnh sức mạnh của mình, nhưng tinh thần hoàng kim của anh ta vẫn vẹn nguyên, anh ta vô cùng vui mừng khi thấy em gái mình khỏe mạnh trở lại (dù quá trình có ra sao đi chăng nữa), và có vẻ như anh ta cũng đã chấp nhận sự hiện diện của Tử Vương Nữ bằng tấm lòng rộng mở của mình.
Còn Amaha Rina thì…… chuyện của cô ấy cứ tạm gác sang một bên đã.
Đứng từ góc độ khách quan mà nhìn, mọi chuyện rõ ràng là đã tiến triển tốt hơn so với nguyên tác (dù cho mọi thứ diễn ra hầu như không theo đúng ý muốn của tôi), thế nhưng bầu không khí lúc này lại chẳng ổn chút nào.
Hoàn toàn không ổn một tí nào luôn.
Bị cả ba nhân vật cốt cán của nguyên tác đồng thời chĩa ánh mắt về phía mình khiến đầu óc tôi rối bời như tơ vò.
Nên làm gì đây.
Phải làm sao bây giờ.
Tôi cố gắng vận dụng hết công suất của não bộ――
"Tr-Trước mắt…… mọi người cùng ăn cơm đi ha?"
Tôi đã tung ra một nước đi trốn chạy như thế đấy.
♰♰♰♰♰♰♰♰✜♰♰♰♰♰♰♰♰
"Hừm. Làm khá tốt đấy chứ. Tôi sẽ ban lời khen cho anh đấy. Niisan."
"Xin nhận lòng thành…… Mà này, em không thể bỏ cái giọng điệu trịnh thượng đó đi được à? Bị ảnh hưởng bởi cô nàng Molveria đó thì cũng vừa phải thôi chứ?"
"Hứ, em ở trước mặt người ngoài vẫn cư xử rất đúng mực đấy nhé. Hơn nữa, việc bị nói như thể một kẻ dễ bị ảnh hưởng bởi bất cứ thứ gì khiến em thấy không phục chút nào."
"Không không, rõ ràng hôm nọ em còn bắt chước y hệt giọng điệu của cô diễn viên trên tivi cơ mà? Ngây thơ thì tốt thật đấy, nhưng em nên giữ cái tôi của mình một chút đi chứ……"
"N-Nếu định giáo huấn thì để sau đi! Hiện tại em đang thưởng thức hộp cơm bento này cơ mà!"
"Vậy sao, vậy sao. Thế thì em cứ ăn cho thật ngon lành đi nhé. Có muốn ăn thêm thịt viên hamburger của anh không?"
"! ……Em xin nhận vậy."
"――Yuto-kun, anh không ăn sao?"
"Anh ăn chứ. Nhưng Rina cũng phải tự mình ăn cho thật tốt vào, đừng có chỉ chăm chăm đút cho anh mãi thế."
"Em đang ăn mà. Hơn nữa, em muốn Yuto-kun được ăn thật nhiều cơ."
"Hừ, đúng là một cô bạn gái bao đồng. Lại còn ép buộc người Senpai đang tỏ vẻ khó chịu kia ăn cho bằng được nữa chứ."
"――Yuto-kun, anh ghét lắm sao?"
"Anh không có ghét đâu mà! Yui-chan, không được nói năng hàm hồ như vậy chứ?"
"Thật thất lễ quá. Có vẻ như Senpai đang bị áp đảo hoàn toàn, nên tôi chỉ thay mặt anh ấy nói ra tiếng lòng mà anh ấy không thể mở lời thôi mà."
"Yui, người ta đã phủ nhận rồi thì em đừng có chọc ngoáy nữa. Đứa trẻ hư như vậy là anh không cho ăn bento nữa đâu đấy?"
"Hự."
"Nào, mau xin lỗi đi."
"……Tôi xin lỗi."
Dù buổi tiệc trưa bốn người này được bắt đầu một cách vô cùng bộc phát, nhưng hiệu quả mang lại lại tốt đến không ngờ.
Hai anh em nhà Izayoi vẫn náo nhiệt như mọi khi, Yui-chan thì lúc nào cũng muốn ganh đua tìm cách gây hấn, nhưng vì đã có người anh trai Ren nắm chặt dây cương nên không có một trận sóng gió thừa thãi nào nổi lên cả.
Mặt khác, về phần Rina, cô ấy vẫn cứ tìm mọi cơ hội để đút "A~m" cho tôi ăn, nhưng bản thân cô ấy không hề có ác ý, trái lại khuôn mặt cô ấy còn ngập tràn hạnh phúc đến mức như thể hai anh em nhà Izayoi hoàn toàn không lọt vào tầm mắt của mình vậy.
Thỉnh thoảng, Yui-chan lại kiếm chuyện chọc ngoáy một cách vô ích, nhưng vì cô nàng tính tình khá đơn giản nên việc đối phó cũng chẳng có gì khó khăn.
Ren cũng đứng về phía tôi (hay nói đúng hơn là anh ta đang cố gắng dạy dỗ cô em gái quá đỗi ngây thơ của mình……?), bầu không khí không hề rơi vào trạng thái căng thẳng, một khoảng thời gian yên bình hiếm hoi cứ thế trôi qua.
――Chính vì vậy.
Sự xuất hiện của kẻ đó, không gì khác ngoài một sự cản trở vô cùng phiền toái.
"Món thịt viên hamburger này ngon thật đấy. Lửa được căn chuẩn ghê luôn."
Giữa buổi sum vầy của bốn người, một giọng nói trong trẻo bỗng chốc vang lên cắt ngang bầu không khí.
Nó tự nhiên đến lạ lùng.
Tự nhiên đến mức khiến người ta có ảo giác rằng kẻ đó đã ngồi ở đó ngay từ đầu vậy.
Trong một khoảnh khắc, tôi không thể nhận diện được giọng nói đó là của ai khiến mọi động tác đều khựng lại.
Nhưng rồi, tôi đã hiểu ra ngay sau đó.
Làm sao tôi có thể nghe nhầm cái giọng nói đáng ghét này được cơ chứ.
"!"
"Ngươi, tại sao lại ở đây!"
"――" Ba người bày ra ba phản ứng hoàn toàn khác nhau.
Yui-chan nhíu mày, Ren ngay lập tức đứng chắn trước em gái mình trong tư thế phòng thủ.
Rina ngồi cạnh tôi, đôi mắt màu tím lóe lên tia nhìn sắc lạnh, cô ấy liền triệu hồi ra cặp súng đôi.
Còn tôi―― khẽ thở hắt ra một hơi thật dài, rồi chậm rãi quay đầu nhìn lại.
Ngồi ở đó, thản nhiên hòa mình vào vòng tròn của chúng tôi như thể đã ngồi đó ngay từ đầu, chính là Kisaragi Mephila.
"Chà chà, đừng có bày ra vẻ mặt đáng sợ như vậy chứ? Bữa ăn khó khăn lắm mới có được, tụi mình nên ăn uống một cách vui vẻ không phải sao."
Nở một nụ cười đầy thách thức, Mephila thản nhiên đưa miếng thịt viên hamburger vào miệng như một lẽ tất nhiên.
『Tên khốn nhà ngươi! Đến đây làm gì hả con em ngu ngốc kia! 』 Trước sự xuất hiện của con ác quỷ tâm địa xấu xa, Tử Vương Nữ Molveria — kẻ vốn dĩ luôn chìm trong giấc ngủ suốt khoảng thời gian mặt trời mọc — đã vội vã bật dậy.
Cô ấy dùng vũ lực bán cưỡng chế cướp lấy quyền chủ động cơ thể vốn thuộc về Yui-chan, rồi hiện thân ra thế giới thực với đôi mắt hoàng kim để bảo vệ cô nàng.
Dẫu biết rằng không thể làm tổn thương đối phương do ràng buộc của hợp đồng, nhưng đứng trước kẻ lừa đảo này, không ai có thể lơ là cảnh giác được.
Khoác lên mình bộ hắc y bên ngoài bộ đồng phục, cô ấy chuẩn bị sẵn sàng tư thế chiến đấu để đối phó với bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra.
"Ả này chính là Kisaragi Mephila sao……!"
Có vẻ như đã được nghe kể từ Yui.
Izayoi Ren cũng nâng mức cảnh giác lên tối đa và đưa mình vào tư thế chiến đấu.
"―――――Giết."
Rina đã triển khai Phế Khí ngay bên cạnh tôi, chĩa thẳng họng súng về phía Mephila.
Lời thì thầm lặng lẽ chứa đựng một sát ý và sự phẫn nộ khôn lường. Cô ấy đã lập giao ước với tư cách là người thuộc phe tôi, chứ chưa hề lập giao ước với Mephila.
Trong tình cảnh mà Tử Vương Nữ không thể ra tay, còn tôi thì bị vô hiệu hóa chiêu thức "Ngụy Biện Của Ác Quỷ Wonder Trick", cô ấy chính là nhân lực duy nhất có khả năng giết chết Mephila.
"Chao ôi, mọi người tự dưng lại nổi sát khí đùng đùng thế kia…… Bộ tôi nổi tiếng đến vậy sao? Hỡi người lập giao ước yêu dấu của ta ơi?"
Dù đang phải hứng chịu sự thù địch đầy áp lực vật lý từ Tử Vương Nữ và Rina, con ác quỷ ấy không hề tỏ ra nao núng, trái lại còn cười một cách vô cùng thích thú.
Tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ có thể ưa nổi cái bản mặt của kẻ này, nhưng cũng phải công nhận rằng lá gan của ả ta quả thực không hề nhỏ chút nào.
"Nếu biết về cô, thì ai ai cũng sẽ có phản ứng như thế này thôi. ……Vậy, có chuyện gì sao? Nếu chỉ đến để phá phách giải khuây thì mau biến về giùm cái."
"Hì hì hì…… Người ta đã cất công chạy đến cứu viện khi người lập giao ước gặp nguy cơ, vậy mà anh lại lạnh lùng quá nhỉ."
"……Nguy cơ?"
Từ ngữ mang đầy điềm báo bất ổn khiến tôi bất giác phải vểnh tai lên nghe.
Mephila nở một nụ cười đầy thách thức.
"Có vẻ như Tứ Kỵ Sĩ đã bắt đầu hành động rồi đấy. Nghe bảo sau khi biết tin Thượng tỷ hồi sinh, bọn họ đã bắt đầu tiến quân vào thế giới thực rồi."
Ả ta vừa liếc nhìn về phía người chị ruột của mình, vừa hồ hởi truyền đạt lại thông tin vừa thu thập được.
Tứ Kỵ Sĩ.
Là thuộc hạ trực thuộc dưới quyền của Ác Quỷ Vương, kẻ ngự trị trên đỉnh cao của loài ác quỷ.
Bắt đầu từ Tử Vương Nữ — kẻ có thể đạt đến trạng thái mạnh nhất tùy thuộc vào điều kiện — đây là một tập hợp của những con quái vật sở hữu những năng lực gian lận kinh hoàng.
Và một kẻ trong số đó đã bắt đầu hành động.
Nghe thấy tin tức vốn dĩ có thể coi là nguy cơ diệt vong của thế giới, tôi―― lại cảm thấy nhẹ nhõm.
"Cái gọi là 'bắt đầu hành động' đó, cụ thể là đã có chuyện gì xảy ra?"
"Hửm? Anh không ngạc nhiên mấy nhỉ."
Mephila lẩm bẩm với vẻ mặt như thể muốn nói "Chán ngắt".
"Nếu không nghe nội dung cụ thể thì làm sao tôi biết đường mà hốt hoảng được chứ."
"Cũng đúng nhỉ…… Vậy thì, nói một cách cụ thể thì có vẻ như một trong Tứ Kỵ Sĩ, Hồng Chiến Quân Barnahalt, đã phái tiên phong của hắn tiến vào thế giới thực rồi."
Hồng Chiến Quân Barnahalt.
Một trong Tứ Kỵ Sĩ, và là con ác quỷ hung ác sở hữu lực lượng chiến đấu có quy mô lớn nhất trong giới ác quỷ.
Hắn là một con ác quỷ phiền phức sẽ nhảy vào phá phách kể từ Chương 2, một con quái vật mà mọi đường đi nước bước đều vượt xa quy chuẩn thông thường.
Đây không phải là đối tượng mà bạn có thể chiến thắng bằng những trận chiến thông thường.
Nếu kẻ này thực sự nghiêm túc hành động, thế giới thực sẽ dễ dàng bị chà đạp và đi đến bờ vực diệt vong.
『Barnahalt…… là cái thằng ranh con đó sao. Vẫn cứ thích làm mấy trò vặt vãnh như mọi khi nhỉ. 』 Tôi quyết định sẽ tạm nhắm mắt làm ngơ trước lỗi bẻ cong hệ thống mang tên "Tử Vương Nữ — kẻ có thể gọi con quái vật kia là thằng ranh con — đang đứng về phe mình".
"Thượng tỷ có quen biết hắn nhỉ. Người nghĩ sao về đường đi nước bước của vị đó?"
『Hừ. Tên đó dẫu tốt hay xấu thì cũng quá đồ・sộ. Việc trực tiếp hiện thân ra thế giới thực đối với hắn là điều vô cùng khó khăn, thế nên hắn mới phái bừa vài tên thuộc hạ đến trước ấy mà. Chắc cũng có ý định muốn thể hiện bản thân trước Phụ vương đây mà. 』 Tử Vương Nữ — kẻ am hiểu tường tận sự tình của giới ác quỷ — đưa ra lời suy đoán.
Đúng là không hổ danh cựu Tứ Kỵ Sĩ.
Lời cô ấy nói hoàn toàn chính xác.
Barnahalt có dung lượng quá đỗi đồ・sộ. Lượng thông tin của hắn là quá nhiều để có thể cài đặt vào thế giới thực.
Về điểm này, Tử Vương Nữ — kẻ dẫu cũng thuộc Tứ Kỵ Sĩ và xét về năng lực chiến đấu đơn độc đáng ra còn xếp trên một bậc — sở dĩ có thể hiện thân ra thế giới thực dẫu đang bị suy yếu là vì lượng thông tin của cô ấy vô cùng gọn nhẹ và tinh túy.
Nhờ vào quyền năng đơn độc nhưng vô cùng mạnh mẽ vô song, cô ấy có thể thản nhiên hiện thân ra thế giới thực, hơn nữa còn có thể chiến thắng những con quái vật có lượng thông tin lớn hơn mình.
……Ừm. Đúng là Tử Vương Nữ gian lận vcl.
Quay lại chủ đề chính.
Dẫu câu chuyện có hơi lạc đề một chút, nhưng Hồng Chiến Quân không thể trực tiếp hành động.
Chính vì vậy, trong giai đoạn đầu, hắn sẽ thông qua thuộc hạ của mình để bày mưu tính kế ở thế giới thực.
Và báo cáo của Mephila đã chứng minh rằng động thái đó hoàn toàn diễn ra đúng như dự kiến.
Bởi điều đó đồng nghĩa với việc sự kiện vốn dĩ có trong nguyên tác hiện cũng đang được tiếp diễn ngoài đời thực.
Tôi không hề có ý định sẽ bấu víu vào mạch truyện nguyên tác vốn dĩ đã sụp đổ hoàn toàn từ lâu.
Thế nhưng, với tư cách là một cột mốc để nắm bắt động thái của những kẻ nguy hiểm, kiến thức nguyên tác vẫn luôn vô cùng hữu hiệu.
Cái gì tận dụng được thì cứ tận dụng.
Đó chính là suy nghĩ của tôi.
"Hì hì hì…… Ra là vậy, cái gọi là tiền・định・hài・hòa là thế này sao."
"!"
Mephila lẩm bẩm đầy ẩn ý, trên môi nở một nụ cười vô cùng tà ác.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Đôi mắt hoàng kim — biểu tượng của ác quỷ cấp cao — đang chăm chú nhìn thẳng vào tôi. Phía sau bờ môi khẽ mở, chiếc lưỡi đỏ hỏn khẽ chuyển động một cách đầy mê hoặc.
Hình ảnh đó tựa như một con rắn đang rình rập con mồi vậy.
"May quá. Ta cứ ngỡ đây là đại sự có thể làm ảnh hưởng đến tương・lai của người lập giao ước yêu dấu của ta cơ, nhưng hóa ra hiện tại vẫn chỉ dừng lại ở mức thăm dò tình hình thôi nhỉ."
Tôi rùng mình kinh hãi trước những lời nói vừa cười vừa thốt ra của ả ta.
Ra là vậy. Cái con mụ này, ả cất công đến đây là để xác nhận xem liệu có sự sai lệch nào so với kiến thức nguyên tác của tôi hay không đấy à……!
『Dẫu chỉ là thăm dò, nhưng nếu cứ bỏ mặc thì thông tin sẽ bị hắn thích làm gì thì làm mà rút sạch mất thôi. Tốt nhất là nên giết quách đi cho rảnh nợ. ――Này, con nhóc kia. Ngươi mau đi giết hắn đi. 』
"……Tôi sao?"
『Chứ còn ai vào đây nữa. Ngươi chẳng phải là một Pháp sư trừ tà sao? Với thực lực của ngươi thì đối phương không phải là đối thủ quá tầm đâu. Hãy cung kính mà hoàn thành nghĩa vụ đi. 』 Tử Vương Nữ buông lời ra lệnh cho Rina với giọng điệu vô cùng trịnh thượng.
Có vẻ như Tử Vương Nữ đánh giá rất cao năng lực của Rina sau khi chứng kiến trận chiến vô cùng dũng cảm của cô ấy, thế nên cô ấy nghĩ rằng mấy trò diệt quỷ vặt vãnh này cứ giao cho cô ấy giải quyết là được.
Dẫu tôi nghĩ lý do đơn giản chỉ là vì bản thân cô ấy lười vận động mà thôi……
Mặt khác, về phần Rina, người vừa được Tử Vương Nữ đánh giá cao và ra lệnh, cô ấy lại đang chĩa thẳng một luồng sát khí nồng nặc tương đương với luồng sát khí dành cho Mephila về phía Tử Vương Nữ.
Cô ấy thừa hiểu rằng hai bên buộc phải hợp tác với nhau dựa trên điều khoản của bản hợp đồng.
Thế nhưng.
Dù thế nào đi chăng nữa―― cô ấy vẫn không thể tha thứ cho kẻ đã nhẫn tâm giết chết tôi không biết bao nhiêu lần.
Tỏa ra một bầu không khí nguy hiểm như thể sắp sửa lao vào xé xác đối phương đến nơi, nhưng vì có sự ràng buộc của hợp đồng nên cô ấy chỉ dừng lại ở mức lườm nguýt chứ không chĩa họng súng về phía cô ấy nữa.
『……Cái gì thế, ánh mắt đó là sao chứ? Chẳng lẽ ngươi dám bất tuân lệnh của bổn vương sao? Ngươi định bắt bổn vương phải tự tay làm mấy trò vặt vãnh này à? 』 Chứng kiến thái độ phản kháng của Rina, ánh mắt của Tử Vương Nữ ngày càng trở nên sắc lạnh hơn. Tỷ lệ thuận với điều đó là luồng áp lực ma lực kinh hoàng đang không ngừng tăng lên.
Một dòng thác sức mạnh cuồn cuộn đổ ra, mang lại một ảo giác nặng nề như thể trọng lực vừa được tăng cường vậy.
Th-Thôi xong rồi! Cứ đà này thì ngôi trường này sẽ bị thổi bay mất thôi!
Dẫu biết bản hợp đồng sẽ ngăn chặn điều đó xảy ra, nhưng chứng kiến sự vượt trội vượt tầm quy chuẩn của Tử Vương Nữ khiến tim tôi như muốn bắn ra ngoài mỗi khi cô ấy nổi giận.
Đành chịu vậy. Tôi vỗ tay cái "Bép" để thu hút sự chú ý của mọi người, rồi lên tiếng cắt ngang.
"Ờm thì, hai người có đứng đây cãi nhau đi chăng nữa thì cũng đâu giải quyết được gì đâu đúng không? Hiện tại đúng như lời Tử Vương Nữ nói, chúng ta buộc phải làm gì đó với đám ác quỷ kia trước đã……"
『Cái gì, ngươi định tự mình đi sao? 』 Đôi mắt hoàng kim của Tử Vương Nữ lườm thẳng vào tôi. Có vẻ như cô ấy vô cùng căm ghét tôi — kẻ đã dùng trò lừa gạt để lập khế ước với Yui-chan — thế nên cô ấy liền phóng ra một luồng sát khí nồng nặc đến mức nếu không có bản hợp đồng ràng buộc, hẳn cô ấy đã chém bay đầu tôi ngay lập tức rồi.
Trong lòng dẫu đang run bần bật, tôi vẫn cố gắng giữ cho vẻ bề ngoài không bị lộ sơ hở rồi quay sang hỏi Mephila.
"Mephila, đám ác quỷ mà Hồng Chiến Quân phái đến có quy mô khoảng bao nhiêu?"
"Chắc tầm một phân đội trinh sát thôi nhỉ? Cấp thấp có khoảng từ 10 đến 15 con, cấp trung thì có 3 con. Có vẻ như đội hình được phân bổ khá cân bằng giữa hệ trinh sát và hệ chiến đấu trực diện đấy."
"Địa điểm xuất hiện ở đâu?"
"Hiện tại tụi nó đang lảng vảng quanh khu vực Công viên ven biển đấy."
Tôi lại một lần nữa thở phào nhẹ nhõm.
Hoàn toàn đúng như nguyên tác.
Vì đây chỉ là sự kiện nhằm tung hỏa mù cho sự hiện diện của Hồng Chiến Quân nên không có gì quá khó khăn cả.
Nếu đã như vậy thì――
"Vậy thì để tôi đi cho. Chỉ là 3 con cấp trung thôi đúng không? Tôi sẽ dọn dẹp sạch sẽ ngay thôi."
Kể từ sự cố ở bệnh viện ngày hôm đó đến nay đã trôi qua hai tuần rồi. Trong suốt khoảng thời gian đó, tôi cũng đâu có ngồi chơi xơi nước đâu chứ.
Tôi đã không ngừng suy nghĩ về cách thức vận hành sao cho hiệu quả nhất thứ sức mạnh vừa có được ―― "Ngụy Biện Của Ác Quỷ", đồng thời cũng ra sức rèn luyện bản thân để chuẩn bị cho những diễn biến tiếp theo.
Chỉ với 3 con cấp trung và một bầy cấp thấp thì tôi hoàn toàn có thể tự mình giải quyết được.
"Nếu Yuto-kun đi thì em cũng đi nữa."
Rina — kẻ vốn dĩ chẳng mảy may hứng thú khi bị Tử Vương Nữ gây áp lực — ngay khi nghe tôi bảo sẽ đi liền lập tức giơ tay ứng tuyển. Cô ấy khẽ bước tới đứng sát bên cạnh tôi.
Tất cả mọi người đều sững sờ trước sự thay đổi thái độ đột ngột của cô ấy.
『Hửm, Yui? ……Được rồi. Nếu ngươi đã nói vậy thì ta sẽ nhường chỗ vậy. 』 Chợt, Tử Vương Nữ vừa hướng ánh mắt vào khoảng không vô định vừa lẩm bẩm một mình.
Cô ấy nhắm nghiền đôi mắt hoàng kim lại, và khi mở ra lần nữa―― màu mắt đã trở lại sắc đỏ như thường lệ.
"――Chà, có vẻ như Molveria-san không mấy hứng thú cho lắm, nhưng nếu Senpai đi thì tôi cũng sẽ đi cùng vậy. Thi đấu xem ai diệt quỷ nhanh hơn nghe cũng có vẻ thú vị đấy chứ."
Dẫu trên danh nghĩa cũng là một ác quỷ, nhưng Izayoi Yui lại chẳng hề mảy may bận tâm đến mạng sống của đồng loại, cô nàng thản nhiên nói với giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng.
Mà nói thật nhé, em dai như đỉa đói vậy luôn á Yui……
"Nếu Yui đi thì anh cũng đi nữa. Với lại…… anh không thể nhắm mắt làm ngơ trước đám ác quỷ nguy hiểm như vậy được."
Có vẻ như vì quá lo lắng cho cô em gái lúc nào cũng đầy rẫy hiểm nguy của mình, Ren đã chủ động tham gia vào sự kiện một cách tích cực hơn hẳn so với nguyên tác.
Lý do vế sau của anh ta mang một sự cao thượng đúng chuẩn phong thái của một nam chính―― khiến tôi cảm thấy có chút chói mắt.
"Hì hì hì…… Dĩ nhiên là ta cũng đi rồi. Người ta thường nói 'kẻ khởi xướng phải làm gương' mà lại."
Nở một nụ cười đầy thách thức, Kisaragi Mephila cũng chủ động xin đi cùng.
Thế là, tất cả những người có mặt ở đây đều đồng lòng lên đường đi diệt quỷ.
……Ủa, khoan đã nào.
Dẫu đang bị suy yếu, nhưng đứng đầu hàng ngũ ác quỷ mạnh nhất chính là Tử Vương Nữ Molveria và Izayoi Yui.
Một Pháp sư trừ tà xuất chúng sở hữu tài năng thiên bẩm, Amaha Rina.
Một Pháp sư trừ tà của định mệnh, kẻ nắm giữ vận mệnh của cả thế giới, Izayoi Ren.
Kẻ lừa đảo tồi tệ nhất, sở hữu sức mạnh sánh ngang với Tứ Kỵ Sĩ, ác quỷ Kisaragi Mephila.
Và cuối cùng là tôi, kẻ đã lập khế ước với Mephila và có thể sử dụng năng lực gian lận.
……Ơ kìa, chúng tôi định dùng cái lực lượng chiến đấu mà dẫu có dùng từ 'dư thừa' thì nghe vẫn còn quá nhẹ nhàng này để đi tiêu diệt đám ác quỷ cấp thấp và cấp trung đấy à?
Sự chênh lệch này thậm chí còn vượt xa cả khái niệm giữa người lớn và trẻ con nữa rồi.
Nếu phải ví von, thì nó giống như việc trẻ con đánh nhau mà phụ huynh lại vác cả súng bazooka đến viện trợ vậy…… mang lại một cảm giác quá tàn bạo.
Dẫu tôi không hề có chút lòng trắc ẩn nào dành cho đám ác quỷ, nhưng quả thực đây đúng chuẩn là định nghĩa của cụm từ 'dùng dao mổ trâu để giết gà'.
Mà nói thẳng ra là hiệu suất làm việc như vậy quá tồi đi.
"……H-Hay là thôi vậy, tôi không đi nữa đâu……"
"Ủa, anh định chạy trốn đấy à? Senpai."
Yui-chan vừa cười vừa khích bác, nhưng trò đó không hề có chút tác dụng nào đối với tôi cả.
Xin lỗi nhé, cơ mà cái danh dự của tôi đã bị vứt sọ rác từ lâu rồi.
"Có ngần này lực lượng chiến đấu rồi thì đâu cần đến tôi nữa chứ."
"Nếu Yuto-kun không đi thì em cũng thôi vậy."
Rina, người đang dính chặt lấy cánh tay tôi, thản nhiên lên tiếng.
"……Thế thì em cũng thôi vậy."
『Nếu Yui không đi thì bổn vương cũng không đi. 』
"Ta cũng thôi luôn vậy."
"A-Anh vẫn đi mà……?!"
……Ngoại trừ nam chính Izayoi Ren ra, hóa ra không một mống nào chịu đi hết hả trời?!
Đến lúc này tôi mới hoàn toàn thấu hiểu.
Cái giá phải trả cho một nguyên tác đã bị phá vỡ…… chính là kẻ đã phá vỡ nó là tôi đây phải tự mình đứng ra gánh vác trách nhiệm.
"……Xin lỗi nhé. Tôi lại đi vậy. Ác quỷ thì bắt buộc phải bị tiêu diệt mà."
"Đúng là Yuto-kun có khác."
"Trời ạ! Senpai làm ơn bỏ cái tính ba phải đó giùm em cái đi!"
『Cái gì, rốt cuộc là ngươi vẫn đi sao? 』
"……Cảm ơn ông nhé, Jito."
"Hì hì hì…… Quả thực, ở bên cạnh anh không bao giờ thấy chán mà."
Sau khi gửi lời xin lỗi vì sự thay đổi xoạch xoạch như chong chóng và tuyên bố sẽ lên đường diệt quỷ, quyết định tất cả cùng đi một lần nữa lại được thiết lập.
Thật tình, tại sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này cơ chứ……
"Senpai, tụi mình thi đấu xem ai nhanh hơn đi nhé. Nếu tôi thắng, anh phải xem xét lại bản hợp đồng chết tiệt kia đấy."
"Dẫu cô có tự tiện quyết định như vậy thì――"
"Rồi! Trận đấu bắt đầu! Nào, mau đi thôi Niisan."
"N-Này Yui! Em định làm gì――" Mặc sức nói những lời theo ý mình, Yui-chan trong bộ hắc y nắm lấy tay anh trai mình rồi lao vút đi từ sân thượng.
Con mắt bên phải của cô nàng bỗng chốc chuyển sang màu hoàng kim lạnh lùng tàn nhẫn.
Có thể tự do giải phóng sức mạnh của ác quỷ, cô nàng mượn đà lao tới bế thốc Izayoi Ren lên theo kiểu bế công chúa.
Và thế――
"Coi như đây là bài thể dục sau giờ ăn trưa vậy!
Tụi・mình・bay・thôi・nào, Niisan."
"Ủa, bay là sao…… É-É-É-É-É-C-C-C-C-C-C?!"
Cô nàng dang rộng bộ hắc y như một chiếc áo choàng rồi nhảy vọt qua hàng rào sân thượng, theo đúng nghĩa đen là cứ thế bay thẳng lên bầu trời.
Đó là phi hành ma thuật vốn dĩ chỉ có ác quỷ cấp cao mới có thể sử dụng.
"LẠI NỮA HẢ TRỜIIIIIIIIIIII?!"
Tiếng hét thảm thiết của người anh trai tội nghiệp bị bỏ lại phía sau bởi hiệu ứng Doppler, cô gái đã đồng hóa cùng Tử Vương Nữ cứ thế bay đi mất hút.
"……Hay là cứ để hai người đó giải quyết luôn cho rồi nhỉ."
Dẫu trong lòng không phải là không có suy nghĩ đó, nhưng sự thật là nếu tôi không đi thì hậu quả nhận lại sau đó sẽ vô cùng đáng sợ.
"Đi thôi nào, Rina."
"Vâng."
Rina, người luôn túc trực bên cạnh tôi tựa như một cận vệ trung thành, mỉm cười gật đầu.
Nụ cười ấy tuy rất đẹp, nhưng đồng thời cũng để lại một khoảng lặng trong lòng tôi.
Nếu là Amaha Rina của ngày trước, hẳn cô ấy đã là người tiên phong lên đường diệt quỷ rồi.
Hẳn cô ấy đã dốc hết sức mình để hoàn thành sứ mệnh của một Pháp sư trừ tà.
Vậy mà giờ đây, cô ấy lại cư xử như thể cái sứ mệnh mà mình từng ôm ấp chưa từng tồn tại vậy.
Cứ như thể―― cô ấy là một kỵ sĩ chỉ tồn tại vì một mình tôi vậy.
Nếu bản thân cô ấy cảm thấy hài lòng với lối sống đó, tôi hoàn toàn không có tư cách để phủ nhận nó…… nhưng dẫu vậy, trong lòng tôi vẫn không khỏi suy nghĩ.
Thế nhưng, tôi đã quyết định sẽ gánh vác trách nhiệm rồi.
Một khi đã quyết định thì phải làm cho đến cùng.
Dẫu cho phía trước có điều gì đang chờ đón đi chăng nữa.
"――Thế, cô cũng đi nữa hả? Mephila."
"Dĩ nhiên rồi. Chẳng phải lúc nãy ta đã nói vậy rồi sao? ……Mà, để tránh làm phiền hai người đang mặn nồng, ta sẽ chỉ đứng từ xa đứng nhìn thôi nhé."
Con ác quỷ vừa giơ hai tay lên đầu tỏ ý đầu hàng vừa cười hơ hớ.
Dĩ nhiên, làm sao tôi có thể tin tưởng ả ta được cơ chứ.
"Mà, chúc anh may mắn với công việc dọn dẹp sân vườn nhé."
"……Không cần cô phải nhắc."
Bày ra vẻ mặt như thể muốn nói 'bắt tôi làm mấy việc vặt vãnh này thì xin kiếu', có vẻ như ả ta thực sự không có ý định phá phách trong một sự kiện tầm thường như thế này.
Dĩ nhiên, tôi không hề có ý định sẽ lơ là cảnh giác.
Tôi vừa nâng mức cảnh giác đối với Mephila lên cao nhất, vừa cùng Rina chuẩn bị lao ra khỏi sân thượng.
"À, phải rồi. Ta có một lời khuyên dành cho anh đây."
Từ phía sau lưng, một câu nói mang đầy điềm báo bất ổn bỗng chốc được ném tới như thể ả ta vừa chợt nhớ ra điều gì đó.
Lại nữa hả……
Quay đầu nhìn lại với vẻ mặt đầy mệt mỏi, Mephila vẫn cứ bày ra cái nụ cười đầy thách thức như mọi khi.
Rina bên cạnh lườm ả ta với ánh mắt ngập tràn thù địch, nhưng con ác quỷ ấy thậm chí còn tỏ ra thích thú với điều đó, ả thản nhiên đón nhận nó tựa như một làn gió thoảng qua.
Mephila chậm rãi tiến lại gần tôi.
Tôi dùng một tay cản Rina — người đang định giật họng súng lên ngay lập tức — lại, rồi tự mình đứng ra đối mặt với con ác quỷ.
Kisaragi Mephila thì thầm vào tai tôi với một khuôn mặt vô cùng thích thú.
"――Cái gọi là biết・quá・nhiều, đôi khi không phải là vũ khí mà lại biến thành một lời nguyền đấy. Thông tin chỉ thực sự phát huy giá trị khi nó lọt vào tay kẻ biết cách tận dụng nó mà thôi."
"……Cô muốn nói cái gì?"
Bản năng mách bảo tôi rằng đây là một điềm báo chẳng lành.
"Có gì đâu nào. Cái gánh nặng mà anh đang phải gánh vác trên vai ấy, chẳng phải nó đã biến thành bản hợp đồng mà chỉ một mình ta có thể sẻ chia cùng anh rồi sao?"
Nụ cười của con ác quỷ ngày càng trở nên sâu hoắm hơn.
"――Nếu thấy đau khổ quá thì cứ việc tìm đến ta bất cứ lúc nào nhé. Mephila này sẽ dẫn dắt anh đi đúng hướng cho mà xem."
Giọng nói ấy vừa ngọt ngào, lại vừa tàn nhẫn khôn cùng.
Như thể đang chặn đứng mọi đường lui của Jito Yuto.
Ả ta thao thao bất tuyệt về cái lợi của việc không biết gì, và ngầm ám chỉ rằng nếu là ả thì ả có thể xử lý thông tin một cách vô cùng mượt mà.
……Dẫu có tức điên người đi chăng nữa, nhưng tôi buộc phải thừa nhận rằng lời Mephila nói không hề sai chút nào.
Chính vì biết, nên mới bị dao động.
Chính vì biết, nên mới nảy sinh tham vọng.
Chính vì biết, nên mới xuất hiện sự do dự.
Nếu như không biết gì cả, có lẽ tôi đã có thể sống một cuộc đời hạnh phúc hơn rồi.
Nếu cứ sống một cuộc đời vô tri vô lo, hẳn tôi đã không phải nếm trải nỗi đau khổ tột cùng như thế này.
Điều đó một phần là do bản thân tôi không có sức mạnh, nhưng phần lớn là vì tôi không biết cách xử lý cái kho kiến thức đó sao cho đúng đắn.
Bản thân tôi hoàn toàn không có đầu óc mưu lược.
Tôi chỉ có thể đưa ra những phương án đối phó tạm thời mang tính chắp vá, chứ tuyệt nhiên không thể xây dựng được một chiến lược tổng thể mang tính vĩ mô tựa như một ván cờ vua được.
Về điểm này, Mephila lại là một bậc thầy lão luyện.
Ả ta sở hữu bộ óc mưu lược thuộc hàng top đầu của thế giới này, và là một nhà chiến lược đại tài biết cách phát huy tối đa lợi thế của nó.
Dẫu việc rẽ sang Tuyến đường ④ là điều khiến tôi vô cùng khiếp sợ, nhưng nếu phó mặc bản thân cho cái con mụ này, biết đâu tôi lại có thể quét sạch được đám phiền phức kia một cách dễ dàng thì sao.
Thế nhưng―― dẫu có mang lại bao nhiêu lợi ích đi chăng nữa, câu trả lời dành cho kẻ này đã được định đoạt từ trước rồi.
"Xin lỗi nhưng tôi từ chối. Tôi sẽ tự mình bước đi trên con đường mà tôi đã chọn."
Tôi dứt khoát tuyên bố.
Mephila trong một khoảnh khắc khẽ mở to hai mắt vì ngạc nhiên.
Nhưng rồi, ả ta ngay lập tức nở một nụ cười vô cùng thích thú.
"……Hì hì hì, lại bị từ chối rồi sao. Nhưng ánh mắt đó được đấy."
Tôi có cảm giác như trong câu nói đó có pha lẫn một chút tán thưởng hiếm hoi.
Mỉm cười một cách đầy mãn nguyện, Mephila quay lưng lại với chúng tôi.
Cơ thể ả ta được bao bọc trong một luồng ánh sáng màu lam, rồi từ từ tan biến vào hư không.
"Thứ gì dễ dàng có được thì làm sao có giá trị được cơ chứ. ――Hãy cứ việc giãy giụa hết sức mình đi nhé, hỡi người lập giao ước yêu dấu của ta ơi."
Buông lại những lời nói theo ý mình, ả ta hoàn toàn biến mất.
Chắc là ả ta định hướng thẳng đến Công viên ven biển để thưởng thức trận chiến của chúng tôi đây mà.
Vẫn cứ tự do tự tại và mang đậm phong thái của một con ác quỷ như mọi khi.
"……Yuto-kun."
"Cảm ơn em đã nhẫn nhịn nhé, Rina."
"Không có gì đâu ạ. Nếu là lời Yuto-kun nói thì em có thể nhẫn nhịn bao nhiêu cũng được. Thế nhưng――" Cái con mụ đó, em nghĩ tốt nhất là nên giết quách đi cho sớm chợ đấy ạ?
Rina thì thầm bằng một giọng nói lạnh tanh.
Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến đó, nhưng với thực lực của Rina hiện tại thì không thể chiến thắng nổi ả ta.
Và bản thân tôi cũng vậy.
Chính vì vậy, hiện tại chính là lúc buộc phải nhẫn nhịn.
"Xin lỗi nhé, Rina. Anh muốn em nhẫn nhịn chuyện giết cái con mụ đó thêm một chút nữa thôi. Khi thời khắc chín muồi đến―― đích thân anh sẽ định đoạt kết cục với ả."
"……"
"Rina?"
Tôi lên tiếng gọi cô ấy khi trên sân thượng rốt cuộc chỉ còn lại hai người chúng tôi.
Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ ngay lập tức đáp lời, nhưng cô ấy chỉ dùng đôi mắt màu tím đăm đăm nhìn thẳng vào tôi.
"Khi định đoạt kết cục, tụi mình phải cùng nhau đấy nhé."
"……Anh xin lỗi nhưng bản hợp đồng với ả ta là vấn đề của riêng anh――"
"Phải cùng nhau cơ."
"……Anh biết rồi, anh biết rồi mà. Nên là Rina――" ――Làm ơn đừng có cắm móng tay vào tay anh nữa giùm cái.
"! E-Em xin lỗi nhé……? Tại em lỡ tay……"
"Không sao đâu mà. Tại anh cũng có lỗi trước nữa."
Tôi sẽ không bỏ rơi cô ấy. Tôi sẽ không để cô ấy phải cô độc một mình.
Dẫu vừa mới thề thốt như vậy xong, nhưng vừa rồi tôi lại suýt chút nữa nói ra những lời như thể định bỏ rơi cô ấy vậy.
Tôi khẽ đưa tay xoa đầu Rina, người đang tái mét mặt mày vì lo sợ.
Ngay lập tức, cô ấy khẽ nheo mắt lại, rồi dụi đầu vào tay tôi tựa như một chú mèo con vậy.
"Này, Rina."
"Dạ?"
Biểu cảm nhắm nghiền hai mắt rồi phó mặc bản thân cho tôi của cô ấy trông mới dịu dàng làm sao―― Bất giác, tôi cất lời hỏi.
"Hiện tại, em có hạnh phúc không?"
Rina trong một khoảnh khắc khẽ chớp mắt đầy ngạc nhiên.
Thế nhưng, cô ấy ngay lập tức mỉm cười.
"Em hạnh phúc lắm."
Nụ cười ấy chính là nụ cười của cô ấy mà tôi đã đem lòng yêu mến.
Một biểu cảm hạnh phúc thuần khiết, được trào dâng từ tận sâu trong con tim.
"……May quá."
Tôi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Dẫu có hơi méo mó một chút, nhưng nếu tôi có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy, thì bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để cứu rỗi linh hồn tôi rồi.
Việc còn lại―― chính là liệu tôi có thể tiếp tục bảo vệ niềm hạnh phúc đó từ nay về sau hay không mà thôi.
Tương lai là điều không ai có thể biết trước được.
Thế nhưng, nếu có một tương lai mà mình khao khát, thì không còn cách nào khác ngoài việc tự tay mình nắm giữ lấy nó.
"――Nào, tụi mình cũng đi thôi chứ nhỉ, Rina."
"Vâng!"
Giọng nói của cô ấy tràn ngập sự phấn khởi.
Trong đôi mắt ấy không còn chút do dự hay sợ hãi nào nữa, chỉ đơn thuần là niềm vui sướng tột cùng khi được đồng hành cùng tôi.
Cùng với Rina lúc này đã hoàn toàn vui vẻ trở lại, tôi nhẹ nhàng nhảy vọt qua hàng rào sân thượng.
Ngay khoảnh khắc lao mình vào khoảng không, bầu trời bỗng chốc mở rộng ra trước mắt.
Phong cảnh của ngôi trường được nhìn xuống từ một nơi trên cao. Tiếng xôn xao của đám học sinh loáng thoáng vọng lại từ phía xa.
Dưới chân là một cảm giác rơi tự do rợn ngợp.
Thế nhưng, trong lòng không hề có chút sợ hãi.
Một làn gió mạnh thổi qua.
Mái tóc nhạt màu của Rina tung bay, khẽ mơn trớn lên gò má tôi.
Chiếc khuyên tai bằng bạc mà cô ấy tặng cho tôi khẽ lấp lánh một cách mềm mại dưới ánh nắng mặt trời.
Trước khi bức màn đêm buông xuống―― Trận chiến giữa Pháp sư trừ tà và ác quỷ chính thức bắt đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn