Chương 37: Phần 36: Tiến về phía trước, hướng đến nơi hẹn gặp
Vì muốn cứu thế giới nên tôi định từ bỏ tình yêu với "Oshi" , ai ngờ lại khiến cô ấy hóa Yandere luôn rồi · Hikittk · 90 chương · ~79 phút đọc · Tạo 29/07/2026
VOL 2: Phần 36: Tiến về phía trước, hướng đến nơi hẹn gặp
"Này Rina. Tớ có một thỉnh cầu."
"Chuyện gì?"
Sau khi đã xác nhận đối phương chính là "hàng thật", Rina và Ren cùng nhau tiến sâu vào trong mê cung.
Mỗi khi vong linh xuất hiện, Rina lại ra tay quét sạch, còn Ren thì trốn một góc dõi theo. Cục diện này so với lúc nãy cũng chẳng thay đổi là bao.
Hồi tưởng lại màn giải cứu ở bệnh viện năm xưa, Ren cất tiếng gọi bóng lưng của cô thiếu nữ đang lầm lũi tiến bước.
"Sau khi thoát khỏi đây, cậu có thể dạy tớ cách chiến đấu được không?"
"Cách chiến đấu?"
Rina đứng khựng lại, quay đầu nhìn.
Ren gật đầu một cách đầy dứt khoát.
"Ừm. May mắn là tớ cũng có thứ gọi là tố chất để trở thành Pháp sư trừ tà đúng không? Tớ muốn cậu cho tớ mượn sức mạnh để rèn luyện nó."
"... Chuyện đó chẳng phải đã bị em gái cậu cấm rồi sao?"
Izayoi Yui, vì bản thân là kẻ lập khế ước với ác ma, nên chắc chắn rất ghét việc anh trai mình tiếp tay cho phe Pháp sư trừ tà — thế lực đối địch.
Việc cô bé có hờn dỗi chút đỉnh thì không sao, nhưng lỡ như cơn thịnh nộ đạt đến đỉnh điểm và khiến Tử Vương Nữ bên trong nổi giận thực sự, hậu quả sẽ ra sao thì không ai lường trước được.
"Đúng là vậy, nhưng tớ sẽ thuyết phục Yui cho cậu xem."
Thế nhưng, Ren không hề chùn bước.
Dù có bị em gái phản đối đến mức nào, trong lòng cậu đã hạ quyết tâm sắt đá rằng nhất định phải thuyết phục bằng được.
"Sao tự dưng cậu lại nói vậy?"
Về cơ bản, Rina vốn dửng dưng với những người không phải Jito, nhưng điều đó không có nghĩa là cô hoàn toàn không có phản ứng.
Cô thoáng hiện vẻ nghi hoặc trước lời thỉnh cầu ích kỷ hiếm hoi của Ren. Cậu thiếu niên cụp mắt xuống, nghiến răng một cách đầy cam chịu.
"... Tớ nghĩ là do tớ đã quá ngây thơ. Vì luôn có Jito, Rina và Yui ở đây giải quyết mọi chuyện, nên tớ đã lầm tưởng. Tớ đã nghĩ rằng từ nay về sau, chỉ cần có mọi người thì chuyện gì cũng sẽ qua. Đúng như Yui nói, tớ chẳng cần phải chiến đấu làm gì."
Nghĩ như vậy vốn dĩ không phải là cái tội.
Izayoi Ren suy cho cùng cũng chỉ là một người bình thường, chỉ là ẩn chứa tố chất của một Pháp sư trừ tà mà thôi.
"Nhưng quả nhiên như thế là sai lầm. Bắt mọi người phải chiến đấu, còn bản thân thì chỉ biết trốn ở nơi an toàn đứng nhìn, tớ không thể làm được chuyện đó."
Thế nhưng, bản thân cậu không cho phép điều đó xảy ra.
Cậu không thể chịu đựng nổi tình cảnh mình chỉ là một kẻ luôn được bảo vệ.
"Thế nên Rina, cậu huấn luyện tớ được không? Tớ biết đây là một thỉnh cầu quá vô lý. Nhưng dù vậy... tớ vẫn muốn trở nên mạnh mẽ để chiến đấu!"
Đôi đồng tử màu xanh lam rực cháy.
Đó chính là sự bừng sáng từ linh hồn của cậu. Là sự bộc phát của một tinh thần hoàng kim không một ai có thể xâm phạm.
Trong nguyên tác, đây chính là ánh hào quang đã cứu rỗi biết bao vị nữ chính từ dưới đáy địa ngục, và giờ đây Rina đang trực diện đón nhận nó——
"Ừm. Trước mắt, để tớ hỏi ý kiến của Yuto-kun đã nhé."
Cô không trả lời "Có" hay "Không", mà chỉ bảo sẽ hỏi ý kiến của bạn trai mình.
Vì Jito từng đau đầu về chuyện này, nên Rina nghĩ tốt nhất là nên xác nhận trước ý muốn của anh. Đó là sự chu đáo theo cách riêng của cô.
... Việc cô không từ chối ngay lập tức tại đây chứng tỏ Rina đã thấu hiểu nỗi lòng của kẻ đang oán hận sự bất lực của chính mình như Ren, và đã đưa ra sự nhượng bộ lớn nhất có thể. Thế nhưng đối với Ren, đây lại là câu trả lời khiến cậu khó xử lý cảm xúc nhất.
Chính vì thế.
"À, vâng."
Ren lại phơi bày gương mặt trống rỗng, vô thần như chú mèo hoang giữa vũ trụ, như một thói quen.
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰
"——Senpai!"
Ngay vào khoảnh khắc nam chính của nguyên tác đang trưng ra bộ mặt ngơ ngác đó, Jito đang bao bọc trong làn sương đen và càn quét lũ vong linh bên trong mê cung.
Không chỉ dùng kiếm, cậu còn sử dụng những móng vuốt sắc nhọn đặc trưng của ma cà rồng để xé toạc kẻ địch.
Năng lực chiến đấu và kho tàng chiêu thức đột ngột tăng vọt, Jito nhìn về phía trước rồi vội vã gọi "thanh kiếm" của mình.
"Chị hiểu rồi!"
Một sự phối hợp ăn ý đến mức hoàn hảo — vừa gọi là có phản hồi ngay lập tức.
Chỉ cần nghe tiếng gọi, Rei đã lập tức thấu hiểu ý đồ của chủ nhân. Cô quấn lấy làn sương bạc, quét sạch lũ vong linh xung quanh trong vòng một nốt nhạc.
Chưa dừng lại ở đó, cô dứt khoát phóng mạnh thanh dao trên tay đi.
Thanh kiếm xé toạc không trung, xoay vòng theo chiều ngang, lao đi thẳng tắp như một chiếc boomerang.
Chẳng mấy chốc, nó cắm ngập vào khe hở của bức tường đang chuẩn bị khép lại, kẹt chặt ở đó.
Hành động này đã chặn đứng sự đóng lại của bức tường ngay trong gang tấc.
"Ngay lúc này!"
Cùng với tiếng hét của Rei, Jito hoàn toàn hóa thành trạng thái sương mù, len lỏi xuyên qua bầy vong linh.
Không hề giảm tốc độ, cậu lách qua khe hở của bức tường đang khép dở—— Ngay phía sau, làn sương bạc bám đuổi sát nút.
Rei thu hồi thanh dao đang làm vật chêm tường, rồi tiếp bước Jito —— lướt qua khe hở suýt soát ngay trước khi nó đóng chặt hoàn toàn.
"Phù... Thật là nghẹt thở quá đi."
Sau khi trở lại thực thể, Jito vừa cằn nhằn vừa dùng mũi chân đá vào bức tường quái ác đột ngột xuất hiện.
"Dù bức tường có đóng lại thì chị nghĩ chúng ta vẫn dễ dàng đột phá được thôi."
Rei, người cũng đã trở lại thực thể, khẽ mỉm cười bất lực trước người chủ có phần trẻ con của mình, nhưng đồng thời cũng lộ ra sự tự tin rằng với sức mạnh của họ thì việc đột phá là chuyện dễ dàng.
Jito cũng đồng ý với ý kiến đó, nhưng cậu nhanh chóng lắc đầu.
"Đúng là vậy thật... nhưng phía trước vẫn còn trận quyết chiến đang chờ đợi. Em nghĩ tốt nhất là nên để dành và bảo toàn thể lực, tránh tiêu hao vào những việc không cần thiết."
"Hừm. Nói cũng phải."
Huyết mê cung này giờ đây không còn là thứ đáng sợ nữa, nhưng kẻ giật dây đứng sau nó là Đại Công Tước thì vẫn còn vẹn toàn. Nếu không kết liễu được hắn, trận chiến này sẽ không bao giờ kết thúc.
Rei gật đầu như đã thông suốt, trên môi nở nụ cười đầy tán thưởng.
"Em lúc nào cũng nhìn xa trông rộng và hành động nhỉ."
"---Được thế thì đã tốt rồi. Chỉ là em tự tưởng tượng mình đang nhìn xa trông rộng thôi, chứ thực ra toàn là những màn ứng biến tùy cơ ứng biến để chữa cháy tại chỗ."
"Một cuộc đời mà mọi thứ đều diễn ra theo đúng ý muốn thì chỉ thấy đáng sợ mà thôi. Hơn nữa, ngay cả trong những lúc không suôn sẻ, em vẫn vận dụng cái đầu để vượt qua được đó sao. Chuyện đó đáng được khen ngợi."
"Thật vậy sao... Dù rằng bối cảnh tương lai mà em nhìn thấy rõ ràng hơn thế này nhiều."
Jito gạt đi lời tán dương, gương mặt thoáng hiện vẻ cay đắng.
Dù sở hữu thứ năng lực chẳng khác nào tiên tri tương lai mang tên "Kiến thức nguyên tác", nhưng thực tế là lần nào cậu cũng rơi vào thế bị động.
Biết thừa rằng lũ người này toàn là những kẻ không dễ đối phó, nhưng cậu vẫn không thể xua tan đi cảm giác bất lực và cay đắng trong lòng.
"Hừm."
Nhìn thấy người chủ của mình có vẻ đang phiền muộn về điều gì đó, Rei vô tình đưa bàn tay phải của mình ra——
"... Xin lỗi, senpai đang làm gì vậy?"
"Như em đang thấy đấy, chị đang an ủi chủ nhân của mình mà."
Rei thản nhiên nhưng đầy dứt khoát đưa tay lên đầu Jito.
Là một người phụ nữ có chiều cao ấn tượng, cô cao hơn Jito một chút. Vì vậy, chỉ cần khẽ vươn tay là cô đã có thể xoa lên mái tóc đen của cậu.
Có lẽ do liên tục cầm kiếm nên lòng bàn tay cô có chút thô ráp. Những đầu ngón tay mang theo sự thô sần ấy chậm rãi vuốt ve, luồn qua mái tóc của Jito như đang chải tóc vậy.
Động tác được lặp đi lặp lại theo một nhịp điệu nhất định.
Cảm nhận được một sự bình yên kỳ lạ từ hành động đó, Jito suýt chút nữa đã nhắm mắt lại——
"D, Dừng lạiiiiii!"
Cậu mở to mắt, vội vàng ngăn chặn hành động của cô.
"Hửm. Xong rồi sao?"
Với gương mặt tiếc nuối ra mặt, nhưng Rei vẫn tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân mà dừng tay lại.
"Thế là đủ rồi! Mà khoan đã, tự dưng senpai làm cái gì vậy hả!?"
"Thì đã bảo là đang an ủi rồi mà. Yuu lúc nào cũng thích được làm thế này, nên chị nghĩ chủ nhân cũng sẽ vui..."
"Em không phải là em trai của senpai đâu..."
"Chị biết chứ."
Thật không đấy? Jito bất giác nhìn cô với ánh mắt đầy nghi ngờ.
Rei dùng đôi đồng tử sâu thẳm như viên hồng ngọc chăm chú nhìn cậu.
Trước ánh hào quang màu đỏ thẫm ấy, Jito cảm thấy bồn chồn và dời mắt đi chỗ khác.
"... Với lại, senpai có thể thôi gọi em là 'Chủ nhân' được không? Kiểu, nghe nó trịnh trọng quá làm em thấy ngứa ngáy thế nào ấy."
"Hừm. Đúng là nghe có chút trịnh trọng thật."
Đối với Rei, danh xưng "Chủ nhân" là một thứ quan trọng để xác định rõ lập trường. Thế nhưng, nếu Jito đã ghét thì cũng đành chịu.
Đang suy nghĩ xem có danh xưng nào phù hợp hơn để thay thế không, cô chợt lóe lên một ý nghĩ.
Nghĩ lại thì —— tên của cậu là Jito "Yuto".
"Vậy thì... chị gọi em là Yuu được không?"
"Xin miễn."
Trả lời ngay lập tức.
Không biết có phải cô đã quên mất cuộc đối thoại vừa rồi hay không mà lại định gọi cậu bằng tên của em trai mình, Jito thẳng thừng từ chối không chút nể tình.
Cái đó đơn thuần là quá nặng nề. Quá sức nặng nề rồi.
Thêm vào đó, Kirishima Yuu trong ký ức được chia sẻ với Jito là một kẻ có tính cách khá là dị hợm, cậu hoàn toàn không muốn bị đánh đồng với loại người đó.
——Người ta gọi đó là sự bài xích giữa những kẻ cùng hội cùng thuyền, nhưng Jito thì chẳng bao giờ nhận ra điều đó.
"Chị đùa thôi."
Nở một nụ cười trưởng thành, Rei nhìn cậu với ánh mắt đầy tinh nghịch.
"Nhưng mà, dẫu sao em cũng là quyến thuộc duy nhất trên đời này của chị, thế nên đừng dùng họ để gọi nhau một cách khách sáo như người dưng nước lã nữa, hãy để chị gọi bằng tên cúng cơm đi."
Và rồi, cùng với hơi thở mang theo hơi nóng.
Cô chậm rãi thốt ra cái tên đó.
"Yuto."
... Không hiểu sao, cảm giác cách gọi này có chút gì đó giống với cách cô gọi em trai mình thì phải, chắc là do cậu hoang tưởng thôi.
Chắc chắn là hoang tưởng rồi.
Nếu không thì mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng rắc rối.
"... Cứ gọi là Jito như cũ không được sao?"
"Nếu em bảo thế thì chị sẽ làm vậy... nhưng có khi chị lại lỡ miệng gọi thành 'Yuu' đấy."
"Gớm quá..."
Nghĩ đến cậu thiếu niên có tính cách tệ hại gấp đôi tưởng tượng kia, Jito nhăn mặt.
So với việc bị gọi như thế thì thà gọi bằng tên riêng nghe còn đỡ hơn... nhưng Rina mà ở đây thì hỏng bét.
Nhìn thấy Jito đang phiền muộn, Rei khẽ mỉm cười như muốn đưa tay ra cứu vớt cậu:
"Chị chỉ tự tiện gọi tên em thôi mà. Em cứ gọi chị như bình thường là được rồi. Phải rồi, cứ gọi là 'Kiếm' thôi, chị sẽ lập tức bay đến ngay."
"Không, em không đến mức muốn senpai phải vứt bỏ nhân quyền như thế đâu, em sẽ gọi bình thường thôi. Senpai."
Jito tuyên bố bằng giọng điệu rõ ràng.
Rei khẽ mỉm cười, thốt lên một câu đầy thích thú:
"---Em trai chị từng bảo chị là một kẻ bướng bỉnh, nhưng em xem ra cũng chẳng kém cạnh gì đâu. Y·u·t·o·"
"Senpai muốn nói gì thì tùy. Thôi được rồi, mau chóng tiến về phía trước thôi. S·e·n· p·a·i·" Hướng mắt về phía trước mê cung, cơ thể Jito dần hòa tan vào làn sương đen.
Nhìn theo bóng lưng đang vội vã bước đi như để che giấu sự ngượng ngùng ấy, Rei mỉm cười dõi theo.
"Hiểu rồi. ——Dù có đi đến đâu, chị cũng sẽ đi theo em."
Cơ thể cô cũng hóa thành làn sương bạc rồi tan biến.
Hai ma cà rồng lại tiếp tục lao đi, chuẩn bị dùng sự phi lý để nghiền nát cái mê cung phi lý này một lần nữa.
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰
"Rina, chỗ này là..."
"Ừm. Xem ra chúng ta đã đến nơi rồi."
Trước câu hỏi của Ren, Rina khẽ gật đầu ra hiệu.
Vượt qua biết bao đợt càn quét của bầy vong linh lao vào như một trò đùa, hai người họ cuối cùng đã tiến vào sâu trong mê cung.
Thế nhưng, khi đặt chân đến nơi này, một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt so với từ trước đến nay đang trải rộng ra trước mắt.
Khác hẳn với cái mê cung mang lại cảm giác ngột ngạt được bao bọc bởi những bức tường màu đỏ —— thứ đang hiện ra trước mắt là một không gian vô cơ rộng lớn đến mức áp đảo.
Không gian được cấu thành từ những phiến đá màu xám, thiết kế gợi liên tưởng đến một nhà hát lớn hay một đấu trường La Mã.
Bao quanh xung quanh là cấu trúc giống như những hàng ghế bằng đá được bố trí theo hình tròn. Càng tiến lại gần trung tâm, các bậc thang lại càng lún sâu xuống bên dưới như những nấc thang. Hình dáng đó ngay ngắn đến mức đáng sợ.
Nơi đây im phăng phắc như một quảng trường phán xét.
Chính giữa cấu trúc dị thường đó —— dưới đáy của những bậc thang lún sâu, có một tia sáng duy nhất đang rọi xuống.
Đó chính là ánh sáng phát ra từ ngôi sao màu đỏ đang tỏa sáng nơi sâu thẳm của bóng tối trên trần mê cung.
Nó lặng lẽ chiếu rọi nơi đó, giống hệt như một ánh đèn sân khấu chỉ tập trung vào khu vực trung tâm vậy.
"Đây chính là trung tâm của mê cung sao..."
Ren vừa nhìn dáo dác xung quanh vừa ngơ ngác lẩm bẩm.
Khác với cái mê cung ngột ngạt lúc nãy, nơi đây tràn ngập một sự tĩnh lặng và rộng lớn đến đáng sợ. Bầu không khí như thể đang nín thở chờ đợi một điều gì đó chuẩn bị bắt đầu.
Trong khi đó, Rina bận rộn nhìn quanh quất như đang tìm kiếm thứ gì.
Rồi như nhận ra thứ mình hằng tìm kiếm không có ở đó, cô khẽ thở dài một tiếng thật sâu.
"Yuto-kun vẫn chưa đến sao..."
"..."
Cậu quyết định không nói gì thêm.
Ren ngậm chặt miệng để không đưa ra bất kỳ phản ứng nào. Bởi vì cậu không muốn chỉ vì một cái cớ nào đó mà sự cuồng loạn của cô lại trào dâng, khiến cậu phải trưng ra bộ mặt mèo hoang vũ trụ một lần nữa.
"Được rồi. Vậy thì chúng ta tạm thời chờ ở đây chứ? Lỡ như tự mình thoát ra trước rồi bỏ lại Yui và mọi người ở lại thì hỏng bét."
"Phải rồi. Chúng ta sẽ chờ Yuto-kun ở đây."
Ren, người đã học được cách phớt lờ một cách tự nhiên việc Rina kiên quyết chỉ nhắc đến tên người yêu, gật đầu rồi ngồi xuống mặt đất vốn là một chiếc ghế dài.
Vì vẫn chưa thể kiểm soát linh lực một cách nhuần nhuyễn, thể lực và năng lực thể chất của cậu vẫn chưa vượt qua ranh giới của một người bình thường, việc liên tục đi bộ đến tận đây đã khiến sự mệt mỏi tích tụ đáng kể.
Mặt khác, Rina có vẻ không hề thấy mệt chút nào. Hoặc có lẽ, tâm trí cô đang bận để ý chuyện khác rồi.
Cô vẫn giữ khư khư khẩu súng trên tay, mắt không ngừng dáo dác nhìn xung quanh để ngóng trông người trong mộng.
Nhìn thấy cô gái nếu cứ bỏ mặc thì có thể đứng thẫn thờ ở đó suốt hàng giờ liền, Ren khẽ thở dài.
"Này Rina. Trước mắt cậu cứ ngồi xuống đi đã? Cứ đứng đó ngóng trông như chú chó trung thành Hachiko như vậy, tớ nghĩ Jito ngược lại sẽ thấy nặng nề lắm đấy?"
"... Coi người khác là chó, cậu thật là vô lễ quá đi."
Rina vừa lườm vừa đáp lại. Thế nhưng, cô vẫn không có ý định nhúc nhích.
Ren nhún vai, tiếp tục thuyết phục.
"Đừng có xua đuổi tớ như thế chứ. Với tư cách là một người đàn ông, tớ cho cậu một lời khuyên: việc bắt một cô gái phải chờ đợi lâu như vậy, đứng từ góc độ đàn ông mà nói thì cảm giác tội lỗi lớn lắm đấy. Thế nên, nếu cậu cứ thảnh thơi thư giãn thì bên kia nhìn vào cũng sẽ thấy an tâm hơn."
"Chuyện đó là thật sao?"
"Thật chứ sao không. Kiểu hội thoại kiểu: 'Tớ có bắt cậu chờ lâu không?'
'Không, tớ cũng vừa mới đến thôi' —— cậu chẳng phải thường thấy trên phim truyền hình suốt đó sao?"
"... Nghe cũng có lý đấy chứ."
Đối với Rina, việc khiến Jito phải bận tâm không phải là ý nguyện của cô.
Bởi vì cô muốn anh được sống một cách tự do tự tại theo ý mình.
Cô thích dáng vẻ đó của anh.
"Ồ, xem ra đề xuất của tớ đã được cậu đánh giá là có ích rồi nhỉ."
"Bởi vì tớ không thể để Yuto-kun phải bận tâm được. Cảm ơn cậu nhé. Ý kiến rất có ích đấy. Tớ sẽ lấy đó làm tài liệu tham khảo cho sau này."
Rina, người vừa ngỡ mình đã thấu hiểu được tâm lý đàn ông, gửi lời cảm ơn rồi ngồi xuống bên cạnh Ren.
Hai người họ cùng nhìn vào trung tâm mê cung nơi ánh sáng đỏ đang rọi xuống, tận hưởng một chút thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi.
"——Này, Rina."
Ren, người nãy giờ vẫn im lặng nhìn vào trung tâm, bỗng nhiên như hạ quyết tâm mà mở lời.
"Chuyện gì?"
Rina vẫn đảo mắt nhìn xung quanh như cũ để hỏi lại.
Khẽ mỉm cười bất lực trước cô gái dường như chẳng thèm chia sớt chút sự chú ý nào cho mình, Ren chậm rãi thốt ra những lời đó.
"——Tớ thích cậu."
Lời tỏ tình đột ngột được thốt ra.
Rina, người đang nhìn dáo dác xung quanh, lúc đầu còn chưa hiểu hết ý nghĩa của câu nói nên định gạt đi như một lẽ thông thường —— thế nhưng, khi nhận ra hơi nóng chứa đựng trong lời nói đó, cô mở to mắt.
Cô chậm rãi quay sang phía Ren.
Nhìn thẳng vào đôi đồng tử màu tím cuối cùng cũng chịu hướng về phía mình, Ren một lần nữa biến tâm tư thành lời nói.
"Tớ thích cậu."
Chắc chắn là vậy, ngay từ cái đêm đầu tiên hai người gặp gỡ.
Trận tử chiến ở bệnh viện.
Dáng vẻ ở trường học.
Dù biết rõ cô đã có một người bạn trai mà mình vô cùng yêu thương.
Dù đã tận mắt chứng kiến dáng vẻ cuồng loạn của cô.
Thứ tình cảm đó vẫn không hề lung lay.
"————" Rina vì quá kinh ngạc nên hiếm khi trưng ra bộ mặt đờ đẫn mất hình tượng —— thế nhưng cô nhanh chóng chỉnh đốn lại tư thế.
Rồi cô đối diện với Ren bằng một ánh mắt vô cùng chân thành.
Ren biết rõ cô chuẩn bị nói điều gì tiếp theo.
Thế nhưng, để tự mình chấm dứt mọi chuyện, cậu vẫn dỏng tai lên nghe để không bỏ sót một từ một chữ nào.
"X·i·n· l·ỗ·i· c·ậ·u·."
Chất giọng tuyệt đẹp như tiếng chuông ngân vang thốt ra lời từ chối.
Đúng như những gì Ren đã dự đoán.
"Tớ đã có người mình thích rồi. Cho nên, tớ không thể đáp lại tình cảm của cậu được."
Không một chút lay động.
Cũng không cho đối phương bất kỳ hy vọng hão huyền nào.
Thế nhưng, đó không phải là một sự tuyệt tình, mà là một câu trả lời thẳng thắn đối diện với đối phương.
Nói đúng hơn, đó là một cách từ chối khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.
"Ra vậy... Đúng thế nhỉ."
Ren nở một nụ cười đượm vẻ cay đắng, khẽ cúi đầu xuống.
Đó là chuyện cậu đã biết rõ từ trước.
Cậu tự nhủ mình đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi.
Thế nhưng —— dù có chuẩn bị kỹ càng đến mức nào đi chăng nữa, khi sự thật phơi bày trước mắt, nỗi đau thất tình không thể cứu vãn vẫn nhói lên trong lồng ngực.
Tuy nhiên, ở một khía cạnh khác, tâm trí Ren lại có chút nhẹ nhõm.
"... Xin lỗi nhé Rina. Tự dưng lại nói ra những lời này. Nhưng mà, nhờ cậu mà tớ đã được giải thoát rồi."
Phải rồi. Cứ phiền muộn lo âu mãi thì chẳng giống phong cách của cậu chút nào.
Trước một cô gái quá đỗi thẳng thắn như cô, và trước sự tự ti của bản thân khiến cậu suýt chút nữa bị tha hóa, Ren cuối cùng đã tìm lại được chính mình.
"Nếu Izayoi-kun thấy thỏa mãn thì tớ cũng không bận tâm đâu nhưng..."
Rina trưng ra vẻ mặt hoang mang như muốn bảo mình hoàn toàn chẳng hiểu đầu đuôi tai nheo gì cả.
Ren, người vừa tự mình kết thúc mối tơ vò, khẽ mỉm cười.
"Ừm. Tớ không sao rồi. Giờ thì tớ có thể tiến về phía trước."
Lúc nào cũng vậy.
Cứ làm cho trắng đen rõ ràng rồi tiến bước thôi.
Dù hiện tại có chút đau đớn, nhưng câu trả lời đã có rồi, cứ đối diện với nó mà bước tiếp thôi.
Ren ngẩng đầu lên với gương mặt rạng rỡ —— rồi lập tức đanh mặt lại.
"... Xem ra thời gian nghỉ ngơi đã kết thúc rồi."
"Có vẻ là vậy đấy."
Cậu lặng lẽ đứng dậy.
Rina cũng cầm súng kiếm đứng lên, chĩa thẳng họng súng về phía trung tâm.
『Chà chà... Ta cứ ngỡ sẽ được thưởng thức một màn kịch hay ho nên mới mong chờ dõi theo, ai dè lại phải xem một vở kịch rẻ tiền vô vị thế này chứ. 』
"Tôi không muốn bị một kẻ như ông nói câu đó đâu —— Huyết Đại Công Tước Wolfenhait."
Một người đàn ông khoác trên mình bộ trang phục quý tộc đột ngột xuất hiện ở không gian trung tâm.
Kẻ chủ mưu đã kéo Rina và mọi người vào cái mê cung này.
Mang theo uy nghiêm và ma lực xứng tầm với một ác ma cấp cao, Huyết Đại Công Tước nở một nụ cười tà ác.
"Gương mặt thì đẹp đẽ, nhưng bên trong lại là một con mụ điên dại như chó dữ nhỉ, Amaha Rina. —— Chả trách ngươi có thể thản nhiên giết chết người mẹ yêu dấu của mình một cách dễ dàng như vậy."
"Ông quên thêm từ 'đồ giả' rồi đấy."
Rina thản nhiên gạt đi lời khiêu khích lộ liễu với gương mặt không chút cảm xúc.
Đại Công Tước nở một nụ cười chế giễu.
"Nhưng chuyện nó mang hình dáng y hệt thì có gì khác nhau đâu chứ?"
"Dù có bắt chước hình dáng bên ngoài thì cũng còn lâu mới sánh được với hàng thật. Thêm vào đó ——" Đôi đồng tử màu tím của Rina ẩn chứa một thứ ánh sáng mãnh liệt chẳng khác nào sự cuồng loạn, cô lườm một cách đầy căm ghét vào tên ác ma đang đắm chìm trong trò chơi tồi tệ này.
"—— Người quan trọng đối với tôi, chỉ có duy nhất một người mà thôi."
Kẻ này hoàn toàn không xứng đáng để cô phải tốn lời.
Rina không chút do dự bóp cò.
Vô số viên đạn được bắn ra, lao thẳng về phía Huyết Đại Công Tước.
Những viên đạn diệt ma vốn có thể tiễn đưa ác ma cấp thấp trong một nốt nhạc và khống chế cả ác ma cấp trung nay bắn trực diện vào Huyết Đại Công Tước ——
『Vô vị. 』 Chỉ với một cái phất tay, hàng chục viên đạn đều tan biến không còn dấu vết.
"Cái——" Ren, người biết rõ sức mạnh từ những viên đạn của Rina, thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Trong khi đó, Rina — kẻ vừa bị khắc chế đòn tấn công một cách dễ dàng — vẫn giữ được sự bình tĩnh.
"Xem ra không dễ dàng như vậy rồi..."
Đối phương e rằng là một ác ma cấp cao.
Dù Rina có là một Pháp sư trừ tà thiên tài đi chăng nữa, với tuổi đời còn quá trẻ, hắn không phải là đối thủ có thể dễ dàng hạ gục.
Dự đoán được đây sẽ là một trận chiến vô cùng khốc liệt, cô vẫn giương họng súng, tập trung linh lực luân chuyển trong cơ thể.
Huyết Đại Công Tước nhìn cô thiếu nữ đang cố gắng kháng cự một cách vô ích, khẽ hừ mũi cười lạnh.
『Sau màn đọ sức vừa rồi, ngươi chắc chắn đã hiểu rõ sự chênh lệch về sức mạnh rồi đúng không? Vậy mà vẫn muốn thử kháng cự vô ích sao? 』
"Tiếc là tôi không phải kiểu phụ nữ biết điều đến mức thấy thế mà bỏ cuộc đâu. Hơn nữa —— so với lúc đối mặt với Tử Vương Nữ, ông còn chưa mang lại cho tôi cảm giác tuyệt vọng bằng một góc đâu."
『Chậc! 』 Gương mặt Đại Công Tước vặn vẹo.
Tử Vương Nữ —— một trong "Tứ Kỵ Sĩ".
Hắn từng khao khát cái vị trí đó đến cháy bỏng.
Hắn luôn ước ao có được huân chương cao quý chỉ đứng sau Ma Vương ấy.
Thế nhưng, dù có nỗ lực rèn luyện đến mức nào đi chăng nữa, hắn vẫn không thể nào chạm tay vào được——
『... Hừ. Nghĩa là ngươi chê sự tuyệt vọng còn chưa đủ đúng không. Được thôi. Nếu đã vậy thì ——』 Có vẻ lời nói của Rina đã chạm vào vảy ngược của hắn.
Huyết Đại Công Tước đổi sắc mặt, dang rộng hai tay.
Hắn nhìn bao quát trung tâm mê cung như một rạp hát, như thể đang tự hào về lãnh địa của chính mình.
『Ta cũng sẽ dốc toàn lực ra chơi với các ngươi vậy. 』 Cùng với lời nói đó, mặt đất khẽ rung chuyển.
Bức tường đá của mê cung bắt đầu phát ra ánh hào quang màu đỏ như máu, tựa như đang mạch đập vậy.
Giống hệt như những mạch máu.
Bản thân cái mê cung này giống như một sinh vật sống đang đập nhịp nhàng.
Nhận mệnh lệnh của chủ nhân, nó dồn máu về tim.
『Đã đặt chân đến tận đây rồi thì lũ vong linh kia cũng chẳng còn giá trị lợi dụng nữa đúng không? Vậy thì, nếu ta dồn toàn bộ ma lực của chúng vào cơ thể mình —— chuyện gì xảy ra tiếp theo, chắc ngươi tự hiểu chứ? 』
"Chậc!"
Nhận ra ý đồ của Đại Công Tước, Rina dốc sức nã đạn, nhưng tất cả đều bị ma pháp phòng ngự của hắn chặn đứng, không thể gây ra nổi một vết xước.
『Ha ha ha! Nào, hãy nếm trải sự tuyệt vọng đi! Pháp sư trừ tà! Kẻ mà ngươi chuẩn bị đối đầu từ bây giờ chính là bản thân cái mê cung này đấy! 』 Huyết Đại Công Tước ngự trị ở trung tâm mê cung.
Một lượng ma lực khổng lồ đang được truyền vào cơ thể hắn giống như những dòng máu.
Đó chính là lượng ma lực được hoàn trả khi lũ vong linh tan biến, đúng như những gì hắn đã nói.
Lượng ma lực mà mỗi cá thể vong linh sở hữu tuy nhỏ bé đến mức không đáng kể.
Thế nhưng —— số lượng của chúng lại là vô biên.
Tích tiểu thành đại.
Vô số vong linh tan biến, ma lực của chúng hội tụ lại một chỗ, biến Đại Công Tước ở hiện tại —— chính xác là một "ngọn núi khổng lồ".
Sự biến đổi đó hiện rõ mồn một về mặt thị giác.
Theo dòng chảy ma lực cuồn cuộn bao bọc quanh thân, dáng vẻ của Đại Công Tước dần biến đổi thành một thứ dị hình.
Làn da dần nhuốm một màu đỏ thẫm. Đôi đồng tử màu vàng có con ngươi nứt dọc ra, lóe lên tia sáng sắc lẹm như loài bò sát đang rình mồi.
Cơ thể vốn dĩ mang hình dáng con người nay phình to ra, to lớn đến mức làm rách toạc cả bộ trang phục quý tộc.
Và —— từ phía sau lưng, một đôi cánh khổng lồ nhuốm máu xòe rộng ra.
Nó mang hình dáng của một loài dơi, nhưng lớp màng cánh lại rách rưới tơi tả, từng giọt máu nhỏ giọt xuống nhuộm đỏ cả mặt sàn bằng đá.
Biến thành một con quái vật đúng nghĩa, Đại Công Tước dùng chiếc lưỡi dài của mình liếm môi một cách thô bỉ —— rồi cười lên bằng một chất giọng trầm đục phát ra từ sâu trong cổ họng.
『—— Đã lâu lắm rồi ta mới lại phải sử dụng đến dáng vẻ này đấy. Đừng có chết dễ dàng quá đấy nhé? Lũ kiến cỏ! 』 Ma lực cuộn xoáy, biến thành một trận cuồng phong thổi quét thẳng vào hướng của Rina và mọi người.
Dù chỉ là một hành động đe dọa chứ chưa phải là tấn công, nhưng phạm vi và uy lực của nó đã đạt đến mức này.
Rina không hề để sự sợ hãi làm đông cứng cơ thể —— trái lại cô vô cùng bình tĩnh lao ra khỏi vị trí đó, bế thốc Izayoi Ren đang suýt chút nữa ngã bệt dưới đất lên.
"Rina!?"
"Tạm thời rút lui thôi. Cứ đà này thì không có cơ hội thắng đâu."
Chỉ trong một khoảnh khắc đã phán đoán được sự chênh lệch chiến lực giữa mình và ác ma, Rina nhanh chóng hành động để rút lui.
Vì ở nơi này không có "anh ấy" — người mà cô phải liều mạng bảo vệ bằng mọi giá, nên việc cô phải bỏ mạng trong một trận chiến vô nghĩa mới là vấn đề lớn.
Rina đưa ra phán đoán vô cùng chính xác để lựa chọn rút lui.
Thế nhưng.
『Dám bỏ chạy giữa chừng khi buổi biểu diễn đang diễn ra trong rạp hát do chính tay ta chuẩn bị sao, gan to gớm nhỉ. —— Có điều, sự vô lễ như vậy, ta không có ý định dung thứ đâu. 』 Rina đứng khựng lại. Con đường dẫn đến nơi này từ lúc nào đã bị che phủ bởi một bức tường đột ngột xuất hiện.
"Lối ra...!"
Ren được Rina bế trên tay thốt lên một tiếng đau đớn trước tình cảnh tuyệt vọng này. Cách duy nhất để thoát khỏi đây là dùng vũ lực phá hủy bức tường này.
Thế nhưng ——
"Chậc!"
Cảm nhận được một luồng sát khí mãnh liệt, Rina bế Ren lập tức nhảy lùi lại né tránh theo bản năng.
Ngay vị trí cô vừa đứng lúc nãy, con quái vật màu đỏ xuất hiện, vung cánh tay phải đập tan nát bức tường thành trăm mảnh.
『Ồ? Chuyển động khá đấy chứ. Xem ra không phải kiến cỏ, mà là một con bướm à. 』 Đại Công Tước sau khi biến thành quái vật vẫn phát huy được sự nhanh nhẹn không tưởng so với thân hình hộ pháp của mình, hắn thò chiếc lưỡi dài ra, nở nụ cười của một kẻ săn mồi.
Rina tiếp tục nhảy lùi lại phía sau để kéo giãn khoảng cách, đồng thời nhìn vào bức tường lối ra vào ở phía sau lưng Đại Công Tước.
Bức tường vừa bị phá hủy tan nát bởi sức mạnh của chính Đại Công Tước nay lại —— ngay lập tức được tái tạo lại như thể thời gian đang quay ngược, trở lại hình dáng ban đầu.
(Khả năng phục hồi đáng nể thật đấy. Để vượt qua bức tường đó, ngay sau khi phá hủy phải lập tức lách qua liền. Nhưng với đòn tấn công của mình thì không biết có thể đục nổi một cái lỗ đủ cho con người chui qua hay không...) Nếu sở hữu dị năng có thể hóa cơ thể thành "sương mù" thì may ra mới khả thi, chứ cả Rina lẫn Ren đều không có loại sức mạnh đó.
(Việc thoát khỏi đây gần như là bất khả thi. Vậy thì chỉ còn cách cầm cự cho đến khi Yuto-kun đến cứu thôi ——)
『Có thời gian để thong thả suy nghĩ sao? 』
"Chậc! Izayoi-kun, xin lỗi nhé!"
"Hả? —— Úi da!?"
Rina vừa xin lỗi vừa ném Izayoi Ren ra khỏi vòng tay mình.
Dù thốt lên một tiếng ngớ ngẩn, nhưng nhờ vận dụng năng khiếu vận động vốn có, Ren vẫn tiếp đất và lộn nhào một cách an toàn rồi ngẩng đầu lên.
Rina, người vừa ném Ren đi bằng chất giọng không chút thảnh thơi, đang dùng hai khẩu súng kiếm đan chéo vào nhau để cố gắng đỡ lấy cánh tay to như khúc gỗ của Đại Công Tước.
Chấn động từ đòn đánh làm mặt đất nứt nẻ, toàn thân Rina rên rỉ vì đau đớn.
Dù cố gắng nghiến răng chịu đựng, nhưng sự chênh lệch về sức mạnh là quá đỗi rõ ràng.
『Yếu ớt quá. Quả nhiên cũng chỉ là một con nhóc miệng còn hôi sữa mà thôi. 』
"Hự——" Thốt ra một chất giọng đầy chán nản, Đại Công Tước vung chân đá mạnh.
Cánh chân phình to găm thẳng vào phần bụng không chút phòng bị của Rina khi cô đang giơ cả hai tay lên để thủ thế đỡ đòn.
Chấn động quá lớn khiến cô thậm chí còn không thể hét lên thành tiếng, Rina bị đánh văng đi giống như một viên đạn.
"Rina!"
Cơ thể cô đập mạnh vào bức tường mà không hề có một chút lực đàn hồi nào.
Chấn động mạnh làm đôi mắt cô mở to, máu tươi trào ra từ khóe miệng.
Thân hình Rina đập vào tường rồi từ từ trượt dài xuống đất——
『Con người thật là mong manh dễ vỡ. Nhưng mà ——』
"Hự!"
Áp sát khoảng cách chỉ trong một nốt nhạc, Đại Công Tước bóp nghẹt lấy cổ cô, không cho cô cơ hội ngã sụp xuống đất mà treo lơ lửng cô giữa không trung.
"Khụ... hự..."
Rina kiên quyết không làm rơi khẩu súng, trong tầm nhìn đang nhạt nhòa và khó thở, cô vẫn cố gắng nhấc cánh tay lên, chĩa thẳng họng súng vào gương mặt của Đại Công Tước đang ở ngay trước mắt.
Thế nhưng, sự kháng cự đó trở nên vô ích khi khẩu súng của cô bị Đại Công Tước thản nhiên dùng một tay gạt phăng đi giống như đuổi ruồi, rơi loảng xoảng xuống đất.
『—— Ngươi tuy không bằng thằng nhóc bên kia, nhưng xem ra cũng sở hữu một lượng linh lực khá là dồi dào đấy chứ. Làm món khai vị thì quá là đủ rồi. 』
"Khụ... ặc..."
Cảm nhận được nhịp đập của sinh mạng yếu ớt nằm trọn trong lòng bàn tay mình, Đại Công Tước cười một cách đầy mãn nguyện vì rốt cuộc cũng có thể lấp đầy chiếc bụng đói.
Trong đầu Đại Công Tước đã có một kế hoạch hoàn hảo.
Trước tiên, hắn sẽ hành hạ cô gái này một cách triệt để để cô ta phải nếm trải sự tuyệt vọng, từ đó làm tăng hương vị của thịt và linh lực lên mức tối đa.
Sau đó, hắn sẽ vắt kiệt nguồn linh lực này —— và cuối cùng là thưởng thức cậu thiếu niên — món chính của bữa tiệc.
Một kế hoạch không thể hoàn hảo hơn.
Có như vậy thì công sức hắn vất vả dắt mũi hai đứa này đến tận đây mới không bị uổng phí.
Đại Công Tước đang liếm môi trước đống nguyên liệu cao cấp được bày sẵn trước mắt —— thì,
"Thả Rina ra mau!"
『Hửm? 』 Hắn nhíu mày nhìn về phía con mồi đáng lẽ không có cơ hội thắng, vậy mà lại dũng cảm lao lên, dùng khẩu súng kiếm rơi dưới đất đâm thẳng vào phần bụng của Đại Công Tước.
Hắn chậm rãi nhìn xuống. Đôi đồng tử màu xanh lam quyết không chịu khuất phục đang lườm một cách đầy căm ghét vào Đại Công Tước.
Thật là ngứa mắt.
Chỉ là một con mồi mà thôi.
Một lũ gia súc mà lại dám lườm vào kẻ bề trên sao.
『Biết lượng sức mình đi, thằng nhóc. Ngươi để sau. 』
"Hự——" Đại Công Tước dùng một tay tát bay Ren giống như đang xua đuổi một con côn trùng làm phiền bữa ăn của mình.
Đối với hắn thì đó là một đòn đánh đã có phần nương tay, nhưng đối với Ren — một kẻ thậm chí còn không biết cách dùng linh lực để cường hóa cơ thể — thì đó là một đòn đánh chí mạng.
Bị tát trúng mặt, Ren nảy lên trên mặt đất nhiều lần rồi lăn lộn khắp sảnh lớn.
Khi chuyển động dừng lại, ý thức của cậu đã bay mất.
Chẳng cần đến bác sĩ khám cũng biết cậu đang bị trọng thương.
Tuy nhiên, nghĩ bụng chỉ cần cậu ta còn sống là được, Đại Công Tước dời ánh mắt trở lại phía Rina — kẻ vẫn đang cố gắng kháng cự một cách vô ích.
『Nào, trước khi chết ngươi có lời trăn trối gì không? Con nhóc. Mà thôi, với tình trạng đó thì chắc ngươi cũng chẳng thốt nên lời đâu nhỉ! Ha ha ha! 』
"Khụ..."
Dốc hết sức lực. Dù có bị bảo là thảm hại đi chăng nữa, Rina vẫn kiên trì kháng cự để giành giật sự sống. Cô dùng tay đập, cào cấu vào cánh tay của Đại Công Tước, cố gắng luân chuyển linh lực trong cơ thể xem có thể thực hiện màn "giải phóng" được hay không.
Thế nhưng, cơn đau và sự thiếu oxy khiến cô không thể luân chuyển linh lực một cách trơn tru, ý thức của cô bắt đầu dần dần mờ nhạt đi.
(Yuto, kun...) Vào khoảnh khắc cận kề cái chết, người cô nghĩ đến quả nhiên vẫn là anh.
Trong dòng ký ức quay chậm giống như chiếc đèn kéo quân —— đột nhiên, cô nhớ ra trước đây cũng từng có một chuyện tương tự xảy ra.
Phải rồi. Đó chắc chắn là chuyện xảy ra ở bệnh viện.
Khi cô bị Tử Vương Nữ dồn vào bước đường cùng trước ranh giới của cái chết.
Vào lúc đó, Rina cũng đã nghe thấy tiếng bước chân của tử thần và nghĩ về anh.
Nghĩ đến nước này thì đúng là mắc bệnh nặng rồi, Rina khẽ mỉm cười bất lực trong khoảng không gian tĩnh lặng nơi thời gian như đang trôi chậm lại.
Nhưng cô không hề ghét cảm giác đó.
Nếu có thể chết đi trong những ký ức hạnh phúc, thì đó chắc chắn không phải là một kết cục quá tồi tệ.
Tiếc thay, chỉ riêng lần này thì có lẽ anh sẽ không kịp nữa rồi.
Bức tường đó có tốc độ phục hồi cực kỳ nhanh, dù có phá hủy được thì con người cũng không thể chui qua nổi.
Hoàn toàn bế tắc.
—— Thế nhưng.
Dù vậy, từ sâu thẳm thâm tâm của Rina vẫn vang lên một tiếng nói.
Nếu là anh ấy.
Nếu là bạn trai của Rina, anh ấy chắc chắn sẽ có cách giải quyết.
Người đàn ông đó, nhất định sẽ...
Thế nên ——
"Yuu... u, to... kun" Có cảm giác chỉ cần gọi tên là anh sẽ đến, Rina đã thốt lên cái tên đó.
Thế nhưng, chất giọng đó đã bị tiếng cười nhạo báng lạnh lùng của tên ác ma nuốt chửng.
Huyết Đại Công Tước khẽ hừ mũi cười lạnh, dùng một tay bóp nghẹt lấy chiếc cổ thon thả của Rina như muốn bẻ gãy nó. Cánh tay cứng cáp của hắn cũng tàn nhẫn chộp lấy cánh tay cô ——
『Trước tiên là cánh tay phải nhé. Hãy tấu lên một tiếng thét thật hay ho nào. 』 Răng rắc, tiếng động ghê rợn vang lên.
Xương cốt kêu răng rắc, mạch máu bị bóp nghẹt, da thịt sắp sửa bị xé rách —— Chính vào lúc đó.
Một tiếng nổ lớn vang dội.
Bức tường của mê cung bị phá hủy.
Bức tường đá dày cộp nổ tung, gạch đá văng tứ tung khắp bốn phương tám hướng. Thế nhưng, khả năng phục hồi của mê cung lại lập tức định vá lại vết thương đó —— nhưng lọt qua khe hở đó, một làn "sương mù" phi nhân loại đã len lỏi vào trong.
Hai bóng đen xâm nhập vào rạp hát của Đại Công Tước.
Đó chính là một làn sương màu bạc và một làn sương màu đen.
Hòa quyện vào nhau tạo thành một dòng thác lũ lao ra giống như một con rồng, làn sương mang theo thế như chẻ tre lao thẳng về phía Huyết Đại Công Tước.
『Cái gì——』 Kẻ đột nhập bất ngờ khiến Đại Công Tước bất giác dừng tay và dời ánh mắt sang.
Nhận ra chân tướng của làn sương giống như một con rồng khổng lồ, hắn mở to mắt trước sự xuất hiện sớm hơn dự kiến của họ.
Vì biết rõ mối đe dọa đó, Đại Công Tước buông Rina ra, vung cánh tay về phía làn sương ——
"—— Dám làm gì bạn gái của tao hả."
Cùng với chất giọng lạnh thấu xương, một cậu thiếu niên đột ngột hiện thực hóa từ trong làn sương đen, tung một cú đá sấm sét thẳng vào mặt Đại Công Tước.
『Hự——』 Chấn động áp đảo khiến hắn không thể giữ vững trọng tâm, Đại Công Tước đành phải lùi lại phía sau.
Thế nhưng, mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.
Làn sương bạc hiện thực hóa, thanh đao màu bạc nắm trong tay cô gái lóe lên một đường sắc lẹm.
"Trùng hợp quá nhỉ, Đại Công Tước. Không ngờ lại được gặp ông ở một nơi như thế này đấy."
Vừa chém lưỡi đao xuống, cô gái sở hữu đôi mắt màu đỏ vừa nở một nụ cười đầy ngạo nghễ.
『Kirishima Rei...! 』 Huyết Đại Công Tước nghiến răng kèn kẹt, giơ cánh tay lên để đỡ lấy lưỡi đao đó.
Thế nhưng, cô gái sương bạc không hề nao núng mà tiếp tục tung đòn truy kích.
Trong lúc trận chiến giữa Huyết Đại Công Tước và Pháp sư trừ tà sương bạc đang tóe lửa khắp nơi —— Cậu thiếu niên sương đen đã kịp thời đỡ lấy Rina ngay trước khi cô bị rơi xuống đất trong gang tấc.
Nằm trọn trong vòng tay anh, một cách dịu dàng —— nhưng chứa đựng một sức mạnh vô cùng chắc chắn.
Nhịp đập con tim của anh truyền sang một cách rõ rệt giữa bầu không khí căng thẳng của chiến trường.
Thay vì đôi mắt màu đen như cũ, anh nhìn cô gái trong lòng mình bằng đôi đồng tử màu đỏ rực như viên hồng ngọc.
"... Xin lỗi nhé. Anh bắt em phải chờ rồi."
Nghe thấy chất giọng đó, Rina run lên vì sung sướng.
Quả nhiên là vậy —— anh ấy đã đến.
Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, anh ấy nhất định sẽ lao đến bên cạnh Rina.
Một thứ cảm xúc không thể gọi tên cứ thế trào dâng từ sâu thẳm con tim, khiến toàn thân cô run rẩy.
Về làn sương đen và đôi mắt màu đỏ bao bọc quanh thân anh thì để sau này cô sẽ hỏi han kỹ lưỡng sau —— còn hiện tại, Rina vô cùng vui sướng trước màn tái ngộ này.
"Không đâu... vì em cũng vừa mới đến thôi mà."
Vận dụng một cách trung thành lời khuyên mà Ren đã dạy cho, Rina nở một nụ cười rạng rỡ giống như một cô bé vừa được trở về nhà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn