Chương 25: Phần 24: Sự tử tế của Ác ma
Vì muốn cứu thế giới nên tôi định từ bỏ tình yêu với "Oshi" , ai ngờ lại khiến cô ấy hóa Yandere luôn rồi · Hikittk · 90 chương · ~97 phút đọc · Tạo 29/07/2026
VOL 2: Phần 24: Sự tử tế của Ác ma Ngày hôm sau, sau khi ăn món sủi cảo ngập ngụa tỏi, tôi kết thúc các tiết học một cách bình yên vô sự rồi cùng Rina đi thẳng đến phòng hội học sinh.
Đúng như những gì đã nói trong cuộc điện thoại thừa thãi hôm qua, Kirishima-Senpai đã ở sẵn trong phòng hội học sinh, cô ấy đang đợi chúng tôi với một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Chào hỏi qua loa xong, chúng tôi lập tức đi vào cuộc thảo luận.
"—— Mà, chuyện là như vậy đó, em cũng đã giải thích mọi chuyện cho Rina hiểu rồi, bao gồm cả chuyện lập khế ước, nên có gì mong Senpai giúp đỡ nhé."
Tôi thẳng thắn nói với cô ấy rằng mình đã giải thích toàn bộ cho Rina nghe.
Kirishima-Senpai thoáng hiện lên một vẻ mặt phức tạp khó tả, sau đó,
"…… Ra vậy."
Cô ấy chỉ thốt ra đúng từ đó.
Đúng là một người nghiêm túc. Chắc hẳn trong lòng cô ấy đang có rất nhiều suy nghĩ ngổn ngang.
Cô ấy không nhìn tôi nữa mà quay sang phía Rina, hai người chạm mắt nhau.
Và rồi——
"Amaha…… xin lỗi em."
"Lời xin lỗi đó là dành cho chuyện gì ạ?"
"Tất cả mọi chuyện. Việc chị giấu giếm chuyện mình là bán ma cà rồng, việc chị tấn công bạn trai em, và cả chuyện khế ước nữa…… Chị xin lỗi vì đã giấu em tất cả mọi thứ. Chị thấy mình đã cư xử vô cùng thiếu thành thật với em."
Kirishima-Senpai cúi đầu thật sâu với một vẻ mặt nghiêm nghị.
Dù Rina có vẻ vẫn còn nhiều điều lấn cấn với cô ấy, nhưng đứng trước một người biết cúi đầu nhận lỗi một cách chân thành đến mức này, cô ấy không phải kiểu người sẽ tiếp tục giữ cơn giận.
Rina khẽ thở dài với vẻ mặt hơi khó xử rồi lắc đầu.
"Chị ngẩng đầu lên đi, Senpai. Đúng là nội dung của những chuyện chị giấu giếm không hề đơn giản, và em vẫn còn giận chuyện chị làm Yuto-kun bị thương…… nhưng tạm thời, em sẽ tha thứ cho chị. Coi như là nể sự thành thật từ trước đến nay của chị."
"…… Xin lỗi em. Và cũng cảm ơn em."
Cả hai người họ về bản chất đều là những người tốt bụng và biết điều.
Rina tha thứ cho Kirishima-Senpai dễ dàng hơn tôi tưởng, và Kirishima-Senpai cũng đón nhận sự tha thứ đó một cách đầy trân trọng.
"Tuy nhiên, xin chị hãy nhớ kỹ điều này. Nếu lần tới chị còn làm tổn thương Yuto-kun—— em sẽ tuyệt đối không tha thứ cho chị đâu."
"…… Chị sẽ khắc cốt ghi tâm."
Nhưng việc cô ấy không quên buông một lời cảnh cáo sắc lẹm cho thấy trong lòng cô ấy vẫn còn chút gợn sóng.
Kirishima-Senpai dù hơi tái mặt trước sát khí của Rina nhưng vẫn gật đầu một cách kiên định.
"Được rồi, giờ thì chúng ta thảo luận về chuyện sắp tới nhé."
Vì từ giờ trở đi sẽ hành động cùng nhau, tôi cũng muốn hai người họ trở nên thân thiết hơn một chút, nhưng ngặt nỗi do có quá nhiều sự việc bủa vây nên chúng tôi không có nhiều thời gian xa xỉ đó.
Tôi vội vàng chuyển chủ đề như để giục giã.
"Senpai và em đã lập một khế ước mới, nhưng như mọi người đã biết, hiệu lực của các khế ước không thể chồng lên nhau. Chính vì thế, chúng ta phải tìm cách hủy bỏ khế ước trước đó."
"Chuyện là vậy sao. …… Nhưng cụ thể thì em định làm thế nào?"
"Đơn giản lắm ạ. Chỉ cần tạo ra một tình huống khiến khế ước trước đó không thể thực hiện được là xong. Senpai, chị có thể nói cho em biết nội dung của khế ước hiện tại được không?"
"…… Kirishima Rei phải sử dụng Hấp Huyết Tỏa Trận để hồi sinh Huyết Đại Công Tước xuống nhân thế trước ngày 15 tháng 11. Đổi lại, Huyết Đại Công Tước sẽ hồi sinh em trai của Kirishima Rei—— chỉ có vậy thôi."
"Ngắn gọn súc tích thật đấy."
Mục đích, phương tiện và thời hạn đều rõ ràng, thực sự rất đơn giản.
Và cũng chính vì nó đơn giản nên đây là một khế ước rất ít kẽ hở để lợi dụng.
"Yuto-kun, Hấp Huyết Tỏa Trận là cái gì thế?"
"Đó là một kết giới nghi thức do Huyết Đại Công Tước chuẩn bị sẵn."
Tôi giải thích cho Rina khi thấy cô ấy khẽ nghiêng đầu thắc mắc.
"Sao em lại biết cái đó…… À không, tôi quên mất là không thể giấu giếm em điều gì mà."
Dù có chút kinh ngạc nhưng Kirishima-Senpai nhanh chóng bỏ cuộc, cô ấy thở dài một tiếng rồi ngẩng mặt lên.
"Việc làm cho khế ước này không thể thực hiện được…… nghĩa là chúng ta sẽ phá hủy Hấp Huyết Tỏa Trận sao?"
"Chính xác là vậy ạ. Khế ước này tuy rất đơn giản, nhưng cũng chính vì đơn giản nên nó thiếu đi sự linh hoạt. Việc sử dụng Hấp Huyết Tỏa Trận để hồi sinh Huyết Đại Công Tước xuống nhân thế là điều kiện bắt buộc, nói cách khác, nếu không thể làm được điều đó thì khế ước sẽ bị sụp đổ."
"Ra là vậy……"
Nhìn Kirishima Rei gật đầu tỏ vẻ đồng tình, tôi đưa ra một đề xuất.
"Vậy thì Senpai, chị có thể dẫn đường cho chúng em không? Đến chỗ những cây cột trụ của kết giới Hấp Huyết Tỏa Trận ấy."
"Ngay bây giờ sao? Em lúc nào cũng đột ngột như vậy à……"
"Người ta bảo việc gì làm được thì nên làm ngay mà."
Dù Kirishima Rei có vẻ hoang mang, nhưng việc tôi đưa ra đề xuất gấp gáp thế này đều có lý do cả.
Đó là để ngăn chặn sự cản trở từ Huyết Đại Công Tước.
Gã đó về cơ bản không thể can thiệp nhiều vào nhân thế, nhưng gã vẫn có khả năng buông những lời dư thừa làm lung lạc tâm trí của Kirishima Rei.
Nói thẳng ra là, ở giai đoạn này, tôi chưa thực sự tin tưởng Kirishima Rei cho lắm.
Chỉ cần có biến cố là cô ấy có thể lật lọng ngay lập tức, cô ấy quá mù quáng vì nguyện vọng của mình, lại đang túng quẫn và đứng ở thế lửng lơ, bảo tôi tin tưởng cô ấy lúc này chẳng khác nào chuyện không tưởng.
Chính vì vậy, cần phải giải quyết dứt điểm thật nhanh chóng.
"Chị hiểu rồi. Vì đã lập khế ước với em nên chị sẽ dẫn đường đến chỗ các cột trụ kết giới như em nói. Nhưng mà——"
"Em biết rồi ạ. Chị đang tự hỏi nên dẫn chúng em đến cây cột nào trong số 13 cây cột đúng không?"
"…… Nếu em đã biết đến mức đó thì đâu cần tôi phải dẫn đường nữa?"
"Không, đáng tiếc là em lại không biết vị trí chính xác của chúng."
"Biết số lượng cột nhưng lại không biết vị trí sao…… Đúng là một năng lực kỳ lạ."
"Nó là ngụy biện của ác ma mà. Đại khái lắm, đủ thứ chuyện trên đời."
Tôi dùng những lời lẽ vu vơ để lấp liếm trước cái nghiêng đầu thắc mắc của Kirishima Rei.
Mà nói thật, tôi cũng chẳng biết vị trí các cột trụ ở đâu thật.
Bởi vì trong nguyên tác, làm gì có đoạn nào miêu tả cảnh đi phá hủy kết giới đâu cơ chứ.
"Ra là vậy sao…… Được rồi. Nếu thế thì chị sẽ dẫn các em đi từng cột một. —— Mấy thứ đó tốt nhất là nên phá hủy càng sớm càng tốt."
Gật đầu một cái, Kirishima-Senpai đứng dậy.
Để bám theo cô ấy, tôi và Rina cũng đứng dậy đi phía sau.
"Mà này Jito-kun, trước khi xuất phát chị hỏi cái này chút được không?"
"Dạ?"
Thấy cô ấy vẫy vẫy tay gọi, tôi khẽ nghiêng đầu ghé tai lại gần. Cô ấy nói nhỏ vào tai tôi.
"Hôm qua em đã ăn cái gì thế?"
"Dạ?"
"…… Nói ra thì hơi phũ phàng, nhưng em có ngửi thấy mùi tỏi không đấy?"
"À…… À ha ha, hôm qua em có ăn chút sủi cảo……"
Mà nhắc mới nhớ, món sủi cảo đó không chỉ xuất hiện vào tối qua, phần còn thừa lại tiếp tục chễm chệ trên bàn ăn sáng nay của tôi. Dù cô ấy có nói "Em xin lỗi. Tại nó bị thừa mất tiêu" nhưng chắc chắn đó là hành vi có chủ đích.
Trong "Pháp Sư Trừ Tà Đêm Trăng Non", các ma cà rồng xuất hiện thường mang những đặc tính vô cùng kinh điển giống như trong truyền thuyết thời hiện đại.
Dù chỉ là bán ma cà rồng, nhưng Kirishima Rei cũng không ngoại lệ (dù nghe nói mùi vị không đến mức khiến cô ấy không chịu nổi……), cô ấy rất sợ ánh nắng mặt trời và tỏi.
Nhìn Kirishima-Senpai đang nhăn mặt, phía sau cô ấy, Rina đang nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ và vui vẻ.
…… Có vẻ như chiến thuật của Rina-san đã thành công mỹ mãn rồi, thật đáng mừng.
Tuy nhiên, tôi vẫn có lòng tự trọng của một chàng trai đang tuổi lớn. Tôi thầm hạ quyết tâm bằng được là lát nữa đi qua cửa hàng tiện lợi phải mua ngay kẹo ngậm thơm miệng.
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰ Trong nguyên tác "Pháp Sư Trừ Tà Đêm Trăng Non", Kirishima Rei đi khắp nơi thu thập linh lực và ma lực để thực hiện mục đích "hồi sinh em trai", nhưng lý do cốt lõi của việc thu thập này là do khế ước giữa cô ấy với ác ma mà cô ấy giao dịch—— Huyết Đại Công Tước Wolfenhait.
"Với một kẻ tầm cỡ như Huyết Đại Công Tước, có vẻ như việc bước xuống nhân thế đòi hỏi những phương thức vô cùng rắc rối. Phương thức đó chính là 'Hấp Huyết Tỏa Trận', nhưng để kích hoạt nó thì cần một lượng linh lực và ma lực khổng lồ."
"Chính vì vậy nên Senpai mới tấn công Yuto-kun đúng không ạ?"
Ba người chúng tôi gồm Rina, tôi và Kirishima-Senpai vì lười thay đồ nên cứ thế mặc nguyên đồng phục trường bước ra phố.
Trên đường hướng tới đích đến, tôi để Senpai tự mình giải thích cho Rina nghe lý do tại sao cô ấy lại tấn công tôi, coi như là một cách để giải thích cho Rina hiểu tình hình.
"Đúng vậy. …… Chuyện lúc đó, chị thực sự xin lỗi nhé."
"Em không bận tâm đâu nên Senpai đừng lo. …… Cơ mà, tấn công một kẻ tép riu như em thì tổng lượng ma lực thu được cũng chẳng đáng là bao đúng không?"
"Đừng tự hạ thấp mình như thế chứ."
"Nhưng mà nó ít thật đúng không ạ?"
"…… Thì đúng là không nhiều thật."
"Quá đáng!"
"Thế em muốn chị phải trả lời thế nào đây?!"
Không phải tôi tự ti đâu, mà lượng ma lực của tôi thấp thật.
Vốn dĩ tôi chỉ là một người bình thường không thể cảm nhận được cả linh lực lẫn ma lực, nên điều đó là hiển nhiên thôi.
"Nhưng Senpai thừa biết việc đó không hiệu quả, tại sao vẫn chọn tấn công một kẻ nhỏ bé như em?"
"…… Thực ra, chị có một mục tiêu chính khác. Nếu có thể đoạt lấy linh lực của cậu ta thì mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi. Kế hoạch ban đầu là như thế. Nhưng mà——"
"Cậu ta—— mục tiêu của chị là Izayoi Ren-kun, nưng bên cạnh cậu ta lúc nào cũng có Izayoi Yui bám dính lấy, nên chị không có cơ hội ra tay. Có phải vậy không?"
"…… Em thực sự cái gì cũng biết nhỉ."
Senpai nhìn tôi với ánh mắt ngán ngẩm, xen lẫn một chút sợ hãi.
Quả nhiên dự đoán của tôi đã chính xác. Vì đang có tâm trạng tốt, tôi nhún vai rồi đáp lại cô ấy.
"Em đâu có biết hết mọi thứ đâu. Em chỉ biết những gì em biết thôi."(câu nói của nàng mèo Hanekawa)
"???"
"Yuto-kun……"
"…… Xin lỗi. Xin hãy quên câu vừa rồi đi ạ."
Vừa rồi tôi lỡ lời "thả miếng" hơi vô duyên nên coi như chưa có chuyện gì xảy ra nhé. Tôi ho một tiếng để lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục hỏi.
"Vậy là ngay từ đầu Senpai đã nhắm vào Ren-kun rồi sao?"
"Phải…… Nói thẳng ra, việc chị chuyển vào học ngôi trường này cũng là vì cậu ta. Lượng linh lực bất thường đến mức dị hợm đó…… Chị đã nghĩ nếu có thể sở hữu được nó, nguyện vọng bấy lâu nay của chị sẽ thành hiện thực."
Tôi biết chứ. Trong nguyên tác cũng vậy mà.
Nhưng tất nhiên là tôi không thể nói ra điều đó, nên tôi chỉ nghiêm nghị gật đầu.
"Ra là vậy. Nghĩa là Senpai là kẻ bám đuôi (stalker) nhỉ."
"Em vừa nói cái gì cơ?"
"…… Dạ không, em không nói gì cả. Em xin lỗi ạ."
Bị lườm bằng ánh mắt như sói đói nhìn cừu non, tôi vội vàng xin lỗi theo bản năng. Trải nghiệm từ cái đêm hôm nọ đã đủ để tôi hiểu rằng mình không thể thắng nổi người phụ nữ này.
Dù đã dùng "Khế ước" để trói buộc cô ấy nên không lo bị tấn công, nhưng cứ mỗi lần bị cô ấy lườm bằng ánh mắt đầy sát khí là tôi vẫn thấy sun cả vòi.
Nên cười nhiều hơn chút đi chứ……
Một câu thoại đậm chất sến sẩm thoáng qua đầu tôi, nhưng tôi quyết định nuốt ngược vào trong. Vì nếu nói ra, chắc chắn khuôn mặt của cô ấy trông sẽ còn đáng sợ hơn nữa.
Và cả Rina đang đi bên cạnh tôi nữa, cô ấy cũng sẽ trưng ra bộ mặt đáng sợ không kém.
"Em hiểu mục đích của Senpai rồi, nhưng Yui-chan bám Ren-kun như hình với bóng, nhắm vào cậu ta khó lắm đấy ạ."
"Chắc chắn rồi. Nhưng thực tế là dù không hấp thụ được linh lực của Izayoi Ren thì cũng chẳng sao cả. Vì ngay từ đầu, phương thức triệu hồi Huyết Đại Công Tước đã là một phương thức khác rồi."
"Chị nói vậy có nghĩa là Izayoi-kun chỉ là phương án dự phòng thôi sao?"
Trước câu hỏi của Rina, Kirishima-Senpai im lặng gật đầu.
"Phải. Nếu có được sức mạnh nguyên bản của Hấp Huyết Tỏa Trận thì linh lực của cậu ta là không cần thiết. …… Mặc dù đó là phương thức mà chị tuyệt đối không muốn sử dụng."
Giọng cô ấy chùng xuống, lộ rõ vẻ đau khổ khi cúi mặt nói.
Cũng phải thôi. Kirishima Rei dù là ma cà rồng nhưng lại có thế giới quan và đạo đức vô cùng chuẩn chỉ của một con người bình thường, lại thêm tính cách nghiêm túc bẩm sinh.
Một người như cô ấy mà phải chuẩn bị các công đoạn để phát huy chân giá trị của Hấp Huyết Tỏa Trận thì chẳng khác nào tự tay mài mòn tâm can của chính mình.
—— Thực tế là trong nguyên tác, khi kế hoạch được thực thi, cô ấy đã suýt chút nữa thì sụp đổ hoàn toàn về mặt tinh thần.
Cứ thế, vừa đi vừa hỏi han đủ điều từ Kirishima-Senpai, chúng tôi đã đặt chân đến một địa điểm quen thuộc.
"Đến nơi rồi."
"Đây là…… Công viên ven biển sao?"
Nơi chúng tôi đặt chân đến là công viên ven biển nằm ở cực nam của thành phố này. Đây chính là nơi tiên phong của Hồng Chiến Quân từng xuất hiện và bị chúng tôi dùng hỏa lực áp đảo đập cho ra bã trước đây. (chap 17) Vào thời điểm sau giờ học, tức là buổi chiều tà như hiện tại, ánh hoàng hôn rực sắc cam chuẩn bị chìm xuống phía bên kia đường chân trời.
"Ồ…… Cảnh đẹp thật đấy……"
"Đẹp quá nhỉ, Yuto-kun."
"Đi hướng này."
"Á, từ từ đã!"
Đứng trước khung cảnh tuyệt mỹ này, tôi và Rina còn đang mải mê ngắm nhìn, vậy mà Kirishima-Senpai chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, cô ấy cứ thế đi thẳng vào sâu bên trong công viên—— hướng về phía một bến tàu nhỏ. Tôi và Rina vội vàng rảo bước đuổi theo sau lưng cô ấy.
"Senpai ơi, chị cũng nên tận hưởng chút phong cảnh——"
"Mấy thứ đó không quan trọng."
Cô ấy lạnh lùng gạt phắt lời đề nghị của tôi, khi đi đến tận cùng của bến tàu, cô ấy giơ tay chỉ về phía khoảng không phía trước.
"Đó chính là cột trụ kết giới."
Nhìn qua thì nơi đó chỉ là một khoảng không vô định. Tuy nhiên, khi tôi tập trung ma lực vào đôi mắt và nhìn kỹ lại, một ký hiệu mờ mờ màu đỏ bắt đầu hiện lên. Nó trông rất giống với cột trụ kết giới mà Tử Vương Nữ từng triển khai ở bệnh viện. Có vẻ như đây là thiết kế mặc định cho các kết giới do ác ma sử dụng.
"Không ngờ ở một nơi như thế này lại có một cột trụ kết giới mạnh mẽ đến vậy tồn tại……"
Rina lẩm bẩm với vẻ mặt bàng hoàng. Đối với một Pháp sư trừ tà có nhiệm vụ bảo hộ thành phố này như cô ấy, việc không thể nhận ra một cột trụ kết giới tầm cỡ thế này được đặt ở đây quả là một cú sốc lớn.
"Em không nhận ra cũng là điều dễ hiểu thôi. Bởi vì đây là 'Ác ma Hí cụ' thuộc sở hữu của Huyết Đại Công Tước."
Hí cụ. Đó là những công cụ đặc biệt do một số ác ma cụ thể sở hữu, tuy có chữ "Hí" (vui chơi) nhưng mỗi thứ đều là những vũ khí mang trong mình năng lực vô cùng hung ác.
"Vì nó sở hữu khả năng ẩn nấp ở mức độ cao nên trước khi được kích hoạt, không ai có thể cảm nhận được nó cả. Hơn nữa nó lại được đặt ở tận cùng phía nam của thành phố này nên lại càng khó phát hiện hơn."
"Kết giới này có tác dụng gì vậy ạ?"
"Nghe nói nếu nạp đầy một lượng ma lực nhất định vào mỗi cột trụ, kết giới sẽ được kích hoạt, và Huyết Đại Công Tước sẽ có thể bước xuống nhân thế."
"Ra là vậy. Nghĩa là nó có tác dụng tương tự như kết giới mà Tử Vương Nữ từng triển khai ở bệnh viện đúng không."
Rina đưa ra nhận xét của mình. Không hiểu sao câu nói đó lại khiến tôi có chút bận tâm. Nhắc mới nhớ, cái kết giới lúc đó——
"Không, đây là loại kết giới có tính chất tồi tệ hơn nhiều. Bởi vì——" Như muốn cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, Kirishima Rei nghiến chặt răng, cố gắng rặn ra từng chữ từ tận đáy lòng.
"—— Nó sẽ biến toàn bộ cư dân trong thành phố này thành vật tế thần."
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰ Linh lực và ma lực.
Hai khái niệm này thường xuyên được phân tách rõ ràng, và theo lẽ thường tình của thế giới này, những người sở hữu "linh lực" là các Pháp sư trừ tà, còn những kẻ sở hữu "ma lực" là các ác ma—— nhưng thành thật mà nói, thực tế giữa chúng không có quá nhiều sự khác biệt.
Nếu phải ví von thì nó giống như nhóm máu "A" và nhóm máu "B" vậy. Trong việc truyền máu thì sự khác biệt nhóm máu là tối quan trọng, nhưng không phải là không thể cưỡng cầu ép buộc được, đó chính là sự khác biệt giữa "linh lực" và "ma lực".
Và Kirishima Rei, một "bán ma cà rồng" không thuộc về bất kỳ chủng tộc nào trong hai chủng tộc trên, lại sở hữu một thể chất đặc biệt có thể chuyển hóa linh lực thành ma lực, và ma lực thành linh lực. Có giả thuyết cho rằng chính năng lực đặc dị của bán ma cà rồng này đã đẩy cô ấy vào cảnh bị cô lập hoàn toàn—— nhưng chuyện đó cứ tạm gác lại đã.
Dù là linh lực hay ma lực, chỉ cần hấp thụ được là có thể chuyển hóa thành loại năng lực mình cần, Kirishima Rei không màng đến chủng loại mà chỉ khao khát "số lượng". Chính vì thế cô ấy mới nhắm vào Izayoi Ren, nhưng như đã giải thích lúc nãy, bên cạnh cậu ta luôn có Tử Vương Nữ và Izayoi Yui túc trực nên việc tấn công là vô cùng gian nan.
Do đó, cô ấy đã quyết định kích hoạt sức mạnh nguyên bản của kết giới thuật thức do Huyết Đại Công Tước chuẩn bị—— "Hấp Huyết Tỏa Trận".
Tác dụng của thuật thức này cực kỳ đơn giản. Đó là hấp thụ linh lực và ma lực của tất cả những thực thể nằm trong phạm vi ảnh hưởng của nó. Hơn nữa, đây là một thuật thức vô cùng tàn độc khi nó sẽ vắt kiệt sức lực của mục tiêu cho đến chết mới thôi. Ngay cả những người bình thường không có linh lực hay ma lực, một khi đã sinh ra trên thế giới này, họ vẫn sở hữu những mảnh vỡ năng lực tiềm ẩn dù ít dù nhiều. Nếu bị vắt kiệt cho đến chết, họ chắc chắn sẽ sản sinh ra một chút linh lực hoặc ma lực dù là nhỏ nhất.
Tích tiểu thành đại. Thuật thức này một khi đã kích hoạt thành công, nó sẽ tạo ra một lượng linh lực và ma lực khổng lồ. —— Đổi lại bằng mạng sống của toàn bộ cư dân trong thành phố này làm vật tế thần.
Mà nhắc mới nhớ, kết giới này hầu như trong tất cả các route đều được kích hoạt. Sau đó, nó đẩy vô số người dân vô tội vào cái chết, biến thành một dạng sự kiện giúp nhân vật chính trưởng thành, giúp họ nhận ra ý nghĩa của việc chiến đấu và sức nặng của trách nhiệm trên vai mình.
Kirishima Rei sau khi ép bản thân kích hoạt kết giới trong trạng thái tinh thần sụp đổ hoàn toàn đã được Huyết Đại Công Tước thực hiện nguyện vọng bấy lâu nay—— nhưng đến cuối cùng, cô ấy lại bị gã chà đạp và hành hạ đến chết như một chiếc giẻ rách, trút hơi thở cuối cùng trong sự tuyệt vọng cùng cực trước cảnh tượng hoang tàn và tội lỗi do chính tay mình gây ra.
Dù phải trải qua một số phận vô cùng bi thảm, nhưng ngoại lệ duy nhất chính là Route 3. Trong Route 3, Kirishima Rei đã thực hiện thành công vụ tấn công nhắm vào Izayoi Ren và đoạt lấy lượng linh lực khổng lồ từ cậu ta. Tổng lượng linh lực của Izayoi Ren ở mức dị hợm, sở hữu một lượng dự trữ điên rồ đến mức còn nhiều hơn tổng lượng linh lực của tất cả mọi người trong thành phố này cộng lại.
Đoạt được sức mạnh của một kẻ như vậy đồng nghĩa với việc cô ấy có thể tiến hành kế hoạch mà không cần phải hy sinh mạng sống của người dân trong thành phố. Kirishima Rei còn chưa kịp vui mừng thì một biến số ngoài dự tính đã xảy ra.
Cô ấy, không hiểu sao, lại đem lòng yêu Izayoi Ren.
Trớ trêu thay, sau cái bẫy hút máu đó, hai người họ đã kết thành một sợi dây duyên nợ, họ liên tục trải qua những xung đột rồi lại thảo luận, dần dần thấu hiểu đối phương hơn. Nhận ra bản chất ngay thẳng cùng linh hồn mang đậm tính nhân nghĩa của Izayoi Ren, Kirishima Rei đã bị lung lay—— để rồi sau đó cô ấy phải giằng xé dữ dội giữa một bên là chấp niệm của bản thân và một bên là tình cảm dành cho cậu ta.
Tiếp tục bán linh hồn cho ác ma để thực hiện nguyện vọng hồi sinh em trai. Hay là vứt bỏ nguyện vọng vốn đã trở thành vọng tưởng đó để chọn cách làm lại từ đầu cùng Izayoi Ren.
Kirishima Rei dù vô cùng đau khổ nhưng thời gian lại không cho phép cô ấy có cơ hội để chần chừ đưa ra quyết định. Năng lực bẩm sinh của cô ấy đã bẻ cong vận mệnh theo hướng tồi tệ nhất—— và thế là thế giới bắt đầu rơi vào trạng thái hỗn loạn tột cùng.
Đó chính là bộ mặt thật của Route 3. Route này là câu chuyện về nguyện vọng và tội lỗi của một cô gái mang tên "Kirishima Rei"—— người luôn phải giằng xé giữa thân phận ma cà rồng, ác ma và con người.
Thế nhưng, dù đây là cái route tồi tệ nhất, thực ra việc ngăn chặn nó lại không hề khó đến thế. Lý do khiến cô ấy đau khổ chính là cái kết giới thuật thức sẽ tước đi sinh mạng của biết bao con người—— vậy thì chỉ cần phá hủy nó là xong.
Cụ thể là phá hủy cây cột trụ kết giới này.
"Đúng là ép buộc vắt kiệt linh lực và ma lực của tất cả mọi người bao gồm cả những người không liên quan…… Quả là một kết giới có tính chất tồi tệ thật đấy."
"Phải. Và chị, kẻ đã nhúng tay vào việc này, cũng là một con ma cà rồng tồi tệ không kém. …… Em thấy khinh bỉ chị rồi đúng không?"
Kirishima Rei tự giễu và hạ thấp bản thân khi đặt câu hỏi. Tôi không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ dửng dưng nhún vai.
"Đừng đi hỏi một con người tồi tệ đang lập khế ước với ác ma như em chứ. Nếu Senpai muốn đối diện với tội lỗi của mình, em khuyên chị nên đến nhà thờ thì hơn."
"…… Phụt, em hóa ra lại là một người lạnh lùng đến thế sao."
"Senpai thấy khinh bỉ em à?"
"Không…… Ngược lại chị thấy biết ơn lắm. Lúc này đây, sự lạnh lùng đó của em lại khiến chị thấy nhẹ lòng."
Để hoàn thành thuật thức này, Kirishima Rei theo đúng nghĩa đen đã phải tự vắt kiệt bản thân. Cô ấy thậm chí đã đánh cược cả mạng sống của mình để hoàn thành thuật thức này bằng cách tiêu hao cả lượng ma lực cần thiết để duy trì sự sống của bản thân. Việc cô ấy buông bỏ nó một cách dễ dàng như vậy cho thấy cô ấy đã phải chịu đựng cảm giác ghê tởm cái kết giới này đến nhường nào.
"Nếu phá hủy cây cột này thì có thể ngăn chặn việc kích hoạt thuật thức không ạ?"
"Không, như Jito-kun đã nói lúc nãy, có tổng cộng 13 cây cột tất cả. Chỉ phá hủy một cây cột này thì thuật thức không dừng lại được. Nhưng…… nếu cứ phá hủy từng cây một, kết giới sẽ không thể kích hoạt được nữa."
Bản thân mỗi cây cột này đều sở hữu một phạm vi ảnh hưởng nhất định, và bằng cách kích hoạt chúng theo chuỗi liên hoàn, chúng sẽ bao phủ toàn bộ thành phố. Đây là một công việc đòi hỏi sự kiên trì, nhưng đúng như những gì Kirishima-Senpai nói, nếu phá hủy từng cây một, phạm vi ảnh hưởng sẽ bị thu hẹp lại, và cuối cùng thuật thức sẽ không thể kích hoạt được nữa.
"Tình trạng nạp ma lực hiện tại như thế nào rồi ạ?"
"…… Vẫn chưa tiến triển được bao nhiêu. Chính vì vậy nên nếu kết giới được kích hoạt, mạng sống của gần như toàn bộ cư dân trong thành phố này sẽ bị biến thành ma lực ngay lập tức."
Kirishima Rei nói với một vẻ mặt vô cùng nặng nề. Ra là vậy. Quả nhiên là lượng ma lực ít ỏi của tôi không đủ để lấp đầy cây cột này.
"Nếu vậy thì tốt nhất là nên phá hủy nó càng sớm càng tốt. —— Rina, nhờ em đấy."
"Cứ giao cho em."
Rina vừa triệu hồi vũ khí vừa đưa ra câu trả lời đầy tự tin khi cô ấy vào tư thế sẵn sàng bắn.
"…… Chị cũng sẽ giúp một tay. Với tư cách là kẻ từng nhúng tay vào việc này, chị không thể cứ trơ mắt đứng nhìn mà không làm gì được."
Điều kiện khế ước cốt lõi chỉ là
"phải sử dụng Hấp Huyết Tỏa Trận để hồi sinh Huyết Đại Công Tước xuống nhân thế trước ngày 15 tháng 11". Khế ước không hề cấm cô ấy giúp sức phá hủy Hấp Huyết Tỏa Trận, nên chắc chắn sẽ không có hình phạt nào cả.
Hai đại nữ chính của "Pháp Sư Trừ Tà Đêm Trăng Non" đang đứng sát cánh bên nhau. Tấm lưng của họ trông mới đáng tin cậy làm sao. Còn tôi á? Tôi đứng đây cổ vũ thôi. Biện pháp tấn công tầm xa của tôi thì ngoài việc ném kiếm ra thì chẳng còn cái vẹo gì nữa cả.
"Cả hai người cố lên nhé! —— Giờ thì xem kết quả thế nào nào."
Như tôi đã nói lúc nãy, thực tế là trong nguyên tác không hề có một cảnh nào miêu tả việc phá hủy cây cột này cả. Bởi vì trong truyện chỉ có hai bối cảnh được miêu tả: hoặc là nó được kích hoạt, hoặc là hoàn toàn không. Do đó, cảnh tượng phá hủy kết giới này về cơ bản chỉ tồn tại trong các tác phẩm đồng nhân (fanfiction) mà thôi, và đây cũng là lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy cột trụ kết giới này.
Dù có chút lo lắng vì đây là một thử thách không hề có trong nguyên tác—— nhưng chuyện sai lệch so với nguyên tác thì đến nước này có gì mà phải xoắn nữa. Đây chắc chắn là phương pháp giúp giảm thiểu thương vong xuống mức thấp nhất, chẳng có lý do gì để không làm cả. Với sức mạnh của Rina và Kirishima-Senpai thì không đời nào lại không phá hủy được, dù việc phải dựa dẫm vào hỏa lực của cô ấy có hơi thảm hại thật nhưng biết làm sao được giờ.
"Thập Ngân Súng."
Lượng linh lực khổng lồ bắt đầu tích tụ vào họng súng của hai khẩu súng mà Rina đang cầm trên tay.
"Trảm Hà Đao."
Lượng linh lực khổng lồ bắt đầu hội tụ vào thanh kiếm bạc đang được đặt trong tư thế rút kiếm của Kirishima Rei.
Vào khoảnh khắc nguồn năng lượng đó vượt qua giới hạn cực đại, Rina bóp cò, còn Kirishima Rei thì rút kiếm vung ra một nhát chém sấm sét. Luồng linh lực cuồn cuộn được phóng ra hòa cùng nhát chém. Viên đạn linh lực màu ngọc bích tuyệt đẹp cùng nhát chém màu bạc đồng loạt đánh trúng cây cột trụ——
"Ơ——" Giọng nói ngơ ngác của Rina vang lên. Hiếm khi thấy cô ấy mở to mắt, há hốc mồm kinh ngạc đến mức này. Bản thân tôi và Kirishima Rei cũng không ngoại lệ.
"Không thể nào, chuyện này là sao chứ……"
Cứ ngỡ là sẽ dễ dàng phá hủy, vậy mà cây cột trụ kết giới vẫn sừng sững đứng đó không một vết xước.
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰
"Phen này thì chịu chết thật rồi."
Sau đó, Rina và Kirishima-Senpai liên tục tung ra đủ loại chiêu thức đa dạng về phía cây cột—— nhưng kết quả là vẫn không thể mảy may làm lung lay nó. Tất nhiên là tôi cũng không chịu đứng chơi. Dù sức lực có hạn nhưng tôi cũng đã thử vung kiếm chém, và tất nhiên là kết giới không hề hấn gì.
Tuy nhiên, nhờ thử nghiệm đủ cách nên tôi cũng đã nhận ra một vài điều.
"Cây cột này, chắc là không tồn tại ở nhân thế đâu."
Tôi thử vung kiếm thêm một lần nữa, thanh kiếm xuyên qua khoảng không mà không chạm vào bất cứ thứ gì.
"Nhưng kết giới được triển khai ở bệnh viện rõ ràng đã bị Izayoi-kun phá hủy rồi mà?"
"Anh nghĩ đó là do kết giới lúc đó đã được kích hoạt rồi chăng? Vì đó là kết giới dùng để ép buộc kết nối một thứ không thuộc về thế giới này với nhân thế, nên sau khi kích hoạt, ranh giới giữa hai bên trở nên mờ nhạt, chính vì vậy mới có thể phá hủy được."
"Ra là vậy."
Rina gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Kết giới này từng xuất hiện vài lần trong nguyên tác, nhưng do mạch truyện phát triển nên không có cảnh nào đi phá hủy nó cả nên tôi không biết, nhưng có lẽ suy luận của tôi không sai đâu. Tiện đây nói luôn, việc không có cảnh đi phá hủy trong truyện có lẽ là do nguyên nhân mang tính "meta"(hệ thống) từ phía tác giả: nếu không làm vậy thì cốt truyện không thể tiếp tục tiến triển được.
"Thảo nào cả đòn tấn công của Rina lẫn của Senpai đều không có tác dụng. Làm sao có thể đánh trúng một thứ không tồn tại ở đây được cơ chứ."
"Em xin lỗi nhé, Yuto-kun……"
"Sao Rina lại phải xin lỗi chứ? Chuyện này là do gã Huyết Đại Công Tước đã bày ra cái kết giới tồi tệ này thôi. Đúng vậy. Tất cả đều là lỗi của tên đó."
Tôi vỗ nhẹ vào vai Rina để an ủi khi thấy cô ấy tỏ vẻ xuống tinh thần. Thực tế là một thứ không thể chạm vào thì làm sao mà phá hủy được, Rina hoàn toàn không có một chút lỗi nhỏ nào cả, và rõ ràng kẻ đáng trách nhất chính là tên khốn đã bày ra trò này.
À mà nhắc mới nhớ, vị Senpai đã nhúng tay vào việc đặt cây cột này đang lảng tránh ánh mắt của tôi với vẻ mặt vô cùng ái ngại. …… Hửm? Nhúng tay vào việc đặt cột……?
"Senpai này. Huyết Đại Công Tước không thể đến nhân thế, nên chính Senpai là người đã đặt cái này ở đây đúng không? Nếu vậy thì chị có biết cách hóa giải nó không?"
"…… Nếu biết thì chị đã không phải khổ sở thế này rồi. Chị chỉ làm theo những gì Đại Công bảo: vẽ thuật thức bằng máu ở đây rồi đọc thần chú thôi."
"Nếu vậy thì chỉ cần giải mã cái thuật thức đó——"
"Chị xin lỗi nhưng chị không am hiểu về ma thuật của ác ma cho lắm…… Việc phân tích chắc chắn sẽ mất rất nhiều thời gian."
"Vậy sao ạ……"
Quả nhiên là mọi chuyện không bao giờ diễn ra suôn sẻ theo ý muốn mà. Tôi đã nghĩ đây là một nước đi rất hay, nhưng thế này thì chịu chết rồi.
"Ma thuật của ác ma sao……"
Giờ phải làm sao đây. Tôi đưa tay lên cằm suy nghĩ mông lung. Những lúc thế này, giá mà có ai đó am hiểu tường tận về ma thuật của ác ma, lại có thể phá hủy được cả những thứ không tồn tại ở nhân thế thì tốt biết mấy. Nhưng làm gì có ai tiện lợi đến mức—— À, có một kẻ như vậy thật.
"—— Xem ra các người đang gặp rắc rối nhỉ. Có cần ta giúp một tay không?"
Đúng lúc chúng tôi đang đau đầu suy nghĩ, từ phía sau vang lên một giọng alto trầm ấm đầy quyến rũ vô cùng quen thuộc. Trớ trêu thay, câu thoại đó lại giống hệt với câu nói vào cái ngày tôi giao dịch khế ước. Không cần quay đầu lại tôi cũng thừa biết kẻ đang đứng phía sau là ai.
"Hầy…… Sao lần nào lần nấy cứ vào những lúc rắc rối nhất là ngươi lại mò mặt đến thế hả……!"
"Thì bởi vì ta là ác ma mà. Khế ước giả yêu dấu của ta ơi."
Tôi uể oải quay người lại, quả nhiên là cô ta. Mái tóc màu xanh lam quyến rũ. Đôi mắt màu vàng kim sáng rực. Cô ta diện bộ đồng phục trường một cách vô cùng hiên ngang và thanh lịch, dáng đứng đón gió biển trông chẳng khác nào một bậc vĩ nhân. Ác ma tồi tệ nhất và cũng là tai ương lớn nhất. Và cũng chính là đồng phạm của tôi, Kisaragi Mephila đang đứng đó với một nụ cười đầy ngạo nghễ.
"Ngươi……!"
"Ngươi là ai!"
Rina trưng ra bộ mặt vô cùng hung ác trong khi giơ hai khẩu súng lên hướng về phía cô ta. Nhìn thấy luồng khí tức vô cùng dị hợm đó, Kirishima Rei cũng ngay lập tức bước vào tư thế chiến đấu. Cô ấy đặt tay lên chuôi kiếm chuẩn bị sẵn sàng lấy đầu đối phương trong chớp mắt.
"Rina, Senpai, hai người bình tĩnh lại đi ạ. Đó là ác ma mà em đang lập khế ước cùng."
"Cái gì……?"
Senpai đảo mắt nhìn qua lại giữa tôi và Mephila. Tuy nhiên, cô ấy nhanh chóng tỏ ra hiểu ra vấn đề và hạ bớt thế thủ một chút. —— Khoảng chừng đó, cái hành động đó có nghĩa là gì vậy hả?
"Ta là Kisaragi Mephila. Rất vui được gặp cô, tiểu thư."
Chẳng lẽ cô ấy lại nghĩ tôi cùng một giuộc với con ác ma đó sao……? Trong lúc tôi còn đang mải mê với những suy đoán vô cùng tồi tệ trong đầu, Mephila đã nở một nụ cười vô cùng thân thiện để chào hỏi.
"…… Kirishima Rei. Ta là người đã giao dịch với khế ước giả của cô. Mong được cô giúp đỡ."
Dù đã hạ bớt thế thủ nhưng Senpai vẫn không hề lơ là cảnh giác, cô ấy bình tĩnh xưng danh đáp lễ.
"Ồ hô! Khế ước giả yêu dấu của ta ơi, ngươi lại lập thêm khế ước mới nữa rồi à? Đúng là một kẻ tồi tệ mà."
"Tôi chẳng làm gì tồi tệ cả. Đây là khế ước được lập sau khi hai bên đã thảo luận kỹ lưỡng và có sự đồng thuận từ cả hai phía."
"Hửm——?"
Tôi buột miệng phản bác lại theo bản năng, nhưng Mephila chỉ nở một nụ cười vô cùng đểu cáng như thể đã đi guốc trong bụng tôi tất cả mọi chuyện. Chết tiệt, đúng là khó nhằn mà. Bởi vậy nên tôi mới ghét cái bản mặt của cô ta……
"Mà, cho dù ý đồ của khế ước giả yêu dấu của ta có là gì đi chăng nữa, một khi cô đã lập khế ước với cậu ta thì cô cũng là đồng minh của ta rồi. Từ giờ trở đi chúng ta hãy chung sống hòa bình và thân thiết với nhau nhé."
Được một kẻ đang tỏa ra vầng hào quang "tuyệt đối không được phép dây vào" như Mephila nói những lời đó thì chẳng có ai vui vẻ nổi đâu.
"…… Tôi sẽ cố gắng."
Senpai chỉ rặn ra được đúng câu đó với vẻ mặt như vừa phải nuốt phải một con bọ. Dù bị từ chối lời mời kết thân một cách vô cùng lịch sự nhưng Mephila không hề tỏ ra khó chịu, cô ta vẫn nở nụ cười rạng rỡ rồi gật đầu "Ừm" một tiếng.
"Yuto-kun."
"Anh biết rồi. —— Thế rốt cuộc ngươi đến đây có việc gì? Bên này cũng không rảnh rỗi đâu. Nếu đến chỉ để xem trò vui thì mời ngươi đi về cho."
Tôi gật đầu trước lời nhắc nhở nhỏ nhẹ của Rina rồi ném câu hỏi về phía Mephila. Nếu cứ để cô ta huyên thuyên theo nhịp độ của mình thì chúng tôi sẽ bị cô ta dắt mũi suốt mất.
"Xem trò vui đâu mà xem. Ta chỉ đến đây để ứng cứu khi thấy khế ước giả yêu dấu của mình gặp nguy hiểm thôi mà."
Tôi đã nói giảm nói tránh bằng câu "mời ngươi đi về cho" một cách khá gắt rồi, vậy mà cô ta vẫn ngó lơ lời thỉnh cầu của tôi một cách vô cùng ngoạn mục, Mephila giơ ngón trỏ thon dài trắng muốt của mình chỉ về phía sau lưng chúng tôi.
"Các người muốn phá hủy cây cột đó đúng không? Có cần ta giúp một tay không?"
"…… Ngươi lại đang mưu tính cái gì đây?"
"Nói mưu tính nghe tổn thương ghê. Ta chỉ muốn ngăn chặn việc những người dân vô tội phải hy sinh thôi mà."
"Xạo sự vừa thôi!!"
Tôi lườm bạt mạng con ác ma đang thản nhiên thốt ra những lời mà cô ta tuyệt đối, mảy mọc, không hề nghĩ đến dù chỉ 1mm trong đầu.
"Nói xạo sự nghe phũ phàng thế. Đúng là ta có nói những lời không đúng với thâm tâm thật, nhưng chuyện ta muốn hợp tác phá hủy cây cột là sự thật đấy."
"…… Ngươi phá hủy được cái này sao?"
"Tất nhiên rồi."
Hình bóng của Kisaragi Mephila đang nở nụ cười ngạo nghễ bỗng chốc bị bao phủ bởi một làn sương mù màu xanh lam. Làn sương tan biến vào hư không, ngay khoảnh khắc tiếp theo——
"—— Ngươi nghĩ ta là ai cơ chứ?"
"Oái?!"
"Ngươi!"
Cô ta đột ngột tái hiện hình thể ngay sát phía sau lưng tôi và thì thầm vào tai tôi. Bị rót một giọng nói vô cùng quyến rũ vào tai một cách đột ngột, tôi ôm lấy tai phải của mình rồi vội vàng lùi lại phía sau. Bị họng súng chứa đầy sát ý thực sự của Rina chĩa thẳng vào mặt, Mephila giơ hai tay lên phân trần "Đáng sợ quá, đáng sợ quá" rồi lùi ra xa giữ khoảng cách.
"Phụt—— Biểu cảm đáng yêu thật đấy."
"Đừng có mà giỡn mặt! …… Quay lại chuyện chính, nếu là ngươi thì có thể phá hủy cái này thật sao?"
"Đúng vậy. Tuy nhiên, sẽ có điều kiện."
Nghe đến từ đó, tôi lại thấy nhẹ lòng hẳn ra.
"Biết ngay mà…… Xin lỗi nhé nhưng ta từ chối."
Tất nhiên câu trả lời đã được định đoạt sẵn rồi. Từ chối. Ngoài cái đó ra thì không còn lựa chọn nào khác cả. Mephila phụng phịu tỏ vẻ không hài lòng.
"Ta còn chưa nói nội dung điều kiện là gì mà."
"Chưa cần nghe cũng biết là không được rồi."
"Không phá hủy được cây cột cũng không sao à?"
"Chẳng sao cả. Vì ta đã nghĩ ra giải pháp rồi."
"Hửm?"
Rina và Kirishima-Senpai đồng loạt quay sang nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên. Tôi dõng dạc nói ra câu trả lời của mình.
"Đó là Tử Vương Nữ và Yui-chan. Nếu là hai người họ thì chắc chắn sẽ phá hủy được cột trụ kết giới này."
Việc nào thì cứ giao cho đúng người có chuyên môn làm. Ma thuật của ác ma thì cứ để ác ma giải quyết. Nghĩ kỹ lại thì chuyện đơn giản đến thế mà. Do tôi quá sợ việc để Izayoi Ren tiếp xúc với Kirishima Rei nên đã vô tình xóa bỏ lựa chọn này ra khỏi đầu, nhưng nếu là hai người họ thì chắc chắn việc phá hủy là hoàn toàn khả thi. Bởi vì họ là những ác ma thuần chủng, hơn nữa lại còn là Tứ Kỵ Sĩ nắm giữ quyền năng của "Cái Chết".
"Chán chết đi được. Hóa ra ngươi nhận ra rồi à."
Mephila bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng. Theo cùng một logic đó thì chắc chắn cô ta cũng có khả năng phá hủy cây cột đó. Nhưng vì đã tìm ra giải pháp tối ưu nhất rồi nên tôi chẳng việc gì phải đi cầu xin cô ta cả.
"Senpai này, dù hơi phụ lòng Senpai đã cất công dẫn chúng tôi đến đây, nhưng việc phá hủy cây cột này để đến ngày mai chắc cũng không sao đúng không ạ?"
"À, ừm…… Không có vấn đề gì cả."
Cũng đâu phải kết giới đang được kích hoạt đâu, chậm trễ một ngày thì có chết ai đâu chứ.
"Chuyện là vậy đó, nên hôm nay mời ngươi đi về cho."
"Ra vậy. Xem ra hôm nay ta là kẻ không được chào đón rồi."
Mephila nhún vai với vẻ mặt đầy tiếc nuối. Tôi không biết cô at định bắt tôi phải chấp nhận điều kiện gì thông qua chuyện này, nhưng tôi thừa hiểu việc để mọi chuyện diễn ra theo đúng ý đồ của cô ta là một điều vô cùng tồi tệ. Tốt nhất là nên đuổi gã đi trước khi gã kịp giở trò.
"—— Vậy thì, để ta thiết lập lại cục diện sao cho sự xuất hiện của ta trở nên cần thiết nhé."
Một lời thì thầm khẽ lọt vào tai tôi. Ngay khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó, không hiểu sao một luồng ớn lạnh bỗng chạy dọc khắp sống lưng tôi. Đồng thời đầu óc tôi bắt đầu vận hành với tốc độ chóng mặt. Nghĩ lại thì, tại sao cô ta lại chọn đúng thời điểm này để thò mặt ra chứ? Giống như thể cô ta chọn đúng thời điểm để khến chúng tôi nghĩ rằng ngoại trừ cô ta ra thì không còn ai có thể phá hủy cột trụ kết giới nữa vậy—— Bàn tay phải được giơ lên ngang mặt của cô ta đang tạo thành một tư thế vô cùng quen thuộc.
Thôi tiêu rồi.
"Khoan đã——"
"Làm gì có chuyện ta chịu khoan chứ. Ta là ác ma mà."
Nở một nụ cười vô cùng tà ác—— Mephila không một chút do dự búng tay một cái.
Tách Ngay khoảnh khắc đó, cây cột trụ kết giới vốn dĩ chỉ đang bay lơ lửng mờ ảo giữa không trung bỗng chốc bị nhuộm thành một màu tím ngắt, nó bắt đầu tỏa ra một luồng chướng khí đen kịt và gặm nhấm, nhuộm màu toàn bộ không gian xung quanh.
"C-Cái này là…… Kết giới đã được kích hoạt rồi sao?!"
Kirishima-Senpai hét lên một tiếng gần như thất thanh để giải thích tình hình. Trong lúc chúng tôi còn đang bàng hoàng chưa kịp định thần, không gian màu tím vẫn tiếp tục lan rộng bạt mạng. Nó đang lan rộng ra hướng trung tâm thành phố, cách nơi này một khoảng khá xa.
"H-Hỏng bét rồi! Cứ đà này thì các kết giới khác sẽ bị kích hoạt theo chuỗi liên hoàn mất!"
Kirishima-Senpai cắt nghĩa sự nghiêm trọng của tình hình với khuôn mặt cắt không còn một giọt máu. Tôi lườm bạt mạng kẻ đầu sỏ đã gây ra cái tình cảnh khốn nạn này.
"Mephila! Ngươi……!"
"Fufufu, ta xin lỗi nhé. Tại lỡ tay tí thôi mà. Cơ mà—— Giờ thì ngươi đã chịu lắng nghe lời đề nghị của ta chưa?"
Đón nhận luồng gió tà ác phát ra từ cây cột vào thẳng người, con ác ma nở một nụ cười vô cùng đắc chí—— và tà ác. Con khốn nạn này! Quả nhiên cô ta là kẻ tồi tệ nhất! Một con ác ma đê tiện và tồi tệ nhất! Bởi vậy nên tôi mới ghét cay ghét đắng việc phải nói chuyện với cái loại như cô ta! Đủ thứ từ ngữ chửi rủa tục tĩu nhất đang hiện lên trong đầu tôi.
Không, đừng có nóng giận. Phải bình tĩnh lại. Đây không phải là lúc để cảm xúc chi phối rồi đi trút giận vô cớ. Trước mắt phải tìm cách ngăn chặn cái kết giới này lại đã. Nếu không—— sẽ có biết bao nhiêu người phải bỏ mạng.
"Yuto-kun!"
"Không sao đâu! Anh sẽ gọi điện cho Yui-chan ngay lập tức!"
Giờ phải gọi điện cho Yui-chan ngay lập tức để bảo cô ấy khẩn trương đến đây. Dù phải đi nhờ vả người khác thì có hơi nhục nhã thật nhưng lúc này chẳng còn cách nào khác cả. Tôi cuống cuồng thò tay vào túi quần định lấy điện thoại ra nhưng——
"Ơ, ơ kìa……?"
"Yuto-kun?"
"Jito-kun! Em đang làm cái quái gì thế?!"
"Không, điện thoại của tôi……"
"Có phải thứ ngươi đang tìm là cái này không?"
Tôi giật mình ngẩng mặt lên. Chiếc điện thoại mà tôi đang tìm kiếm lúc này đang bị kẹp giữa ngón trỏ và ngón cái của Mephila, cô ta đang vẫy vẫy nó một cách đầy đắc ý ngay bên cạnh khuôn mặt mình.
"Từ bao giờ thế……!"
À, chắc là lúc cô ta đột ngột hóa thành sương mù rồi tiếp cận phía sau lưng tôi để ăn trộm đây mà. —— Ngay từ đầu cô ta đã tính toán trước mọi chuyện để đẩy tôi vào tình cảnh này rồi.
"Chết tiệt! Rina! Cho anh mượn điện thoại của em với!"
"Yuto-kun, em xin lỗi……!"
"Chị xin lỗi! Chị cũng vậy……"
"Dạ?"
Nhìn theo ánh mắt đầy tiếc nuối và cái lắc đầu của Rina, Kisaragi Mephila đang nở một nụ cười vô cùng đắc thắng trong khi dùng ngón tay lướt trên màn hình điện thoại của tôi, cô ta đồng thời phô diễn cả chiếc điện thoại của Rina—— và của cả Senpai mà cô ta đã cuỗm đi từ lúc nào không hay. Không một kẽ hở luôn ạ…… Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đó mà cô ta đã nẫng tay trên điện thoại của cả hai người họ rồi sao.
"Nào, thời gian không còn nhiều đâu. Nếu không mượn sức mạnh của ta thì mạng sống của người dân trong thành phố này sẽ bị đem làm vật tế thần đấy. Nếu không muốn điều đó xảy ra thì khôn hồn mà chấp nhận điều kiện của ta đi."
"Chết tiệt……!"
Một thủ đoạn vô cùng bỉ ổi và không từ một thủ đoạn nào. Con khốn nạn này! Tôi không biết cô ta đang âm mưu cái gì, nhưng xem ra lần này cô ta quyết tâm chơi tới bến với tôi rồi……!
"Ngươi muốn cái gì……?!"
"Có gì to tát đâu mà."
Mephila chuẩn bị thốt ra yêu cầu của mình với một nụ cười vô cùng đắc thắng như kẻ bề trên. Cứ đà này, tôi lại chuẩn bị bị cô ta dắt mũi thêm một lần nữa sao. Không thể làm được gì, cứ thế bị cuốn theo và ép buộc phải lập một khế ước vô lý sao.
—— Tôi tuyệt đối không muốn điều đó xảy ra.
Như thế thì không phải là con người nữa rồi. Chỉ là một con nô lệ không hơn không kém. Một con thú cưng của ác ma mà thôi. Phải suy nghĩ đi chứ. Tôi là con người mà. Tôi sở hữu một bộ não để tư duy cơ mà. Lúc này đây tôi có thể làm được gì——? Đầu óc tôi bắt đầu vận hành với tốc độ chóng mặt. Cảm giác giống như từ trước đến giờ nó mới được thức tỉnh vậy. Trong khoảng thời gian tuyệt vọng đang rút ngắn lại từng giây từng phút, chỉ có mình tôi bị bỏ lại trong một thế giới đang quay chậm. Phải suy nghĩ. Phải suy nghĩ.
Jito Yuto đang nắm trong tay những quân bài gì?
"Điều ta muốn là——"
"Không, khoan đã!"
Tôi cắt ngang lời Mephila khi cô ta chuẩn bị nói ra nguyện vọng của mình. Tôi quay sang phía Kirishima-Senpai, người đang rệu rã sắp sửa khuỵu gối xuống đất vì tuyệt vọng.
"Senpai, lúc nãy chị có nói là mình làm theo lời Huyết Đại Công Tước để đặt kết giới ở đây đúng không?"
"À, ừm…… Chị có nói vậy nhưng……"
"Nếu vậy thì chị hoàn toàn có khả năng phá hủy kết giới này."
"Cái gì?"
"Chính kẻ đã đặt kết giới thì làm sao có chuyện không thể phá hủy được nó cơ chứ. Có đúng không?"
"Ngụy biện của Ác ma - Wonder Trick" —— Kích hoạt.
"N-Nhưng mà——"
"Chính em, một khế ước giả của ác ma đang khẳng định với Senpai điều đó đấy? Mấy cái kết giới do ác ma bày ra thì chị dư sức phá hủy, chắc chắn là như vậy rồi."
"Ngụy biện của Ác ma - Wonder Trick" —— Kích hoạt.
"Nhưng mà! Chị thậm chí còn không nhớ nổi câu thần chú lúc đó nữa——"
"Không cần đến thần chú đâu ạ. Bởi vì đây là loại kết giới chỉ cần búng tay một cái là đã có thể kích hoạt được rồi cơ mà? Làm sao có chuyện thanh kiếm của chị không chém đứt được nó chứ."
"Ngụy biện của Ác ma - Wonder Trick" —— Kích hoạt.
Bóp méo Bóp méo Bóp méo Hiện thực bắt đầu bị bẻ cong. Bị xoắn vặn hoàn toàn. Tôi gom góp mọi yếu tố có thể, liên tục chồng chất những lời ngụy biện lên nhau để cải biến hiện thực theo hướng có lợi cho bản thân.
"Hô? Cách sử dụng này khá là thú vị đấy chứ. Tuy nhiên, ta đã nói với ngươi từ trước rồi đúng không? Khế ước giả yêu dấu của ta ơi. Ngươi đối với cái đó——"
"Kisaragi Mephila có phủ nhận đi chăng nữa thì tôi vẫn đang tiếp tục sử dụng
'Ngụy biện của Ác ma - Wonder Trick'. Đến nước này rồi mà bảo không dùng được nữa thì nghe có vẻ phi lý quá đúng không?"
"Chủ nhân còn chưa cho phép thì làm sao kẻ hầu người hạ có thể sử dụng được cơ chứ."
"Không đâu. Ngươi đã cho phép rồi. Nếu không thì làm sao một kẻ không có tim như tôi lại có thể sống sót đến tận bây giờ được."
"——" Mephila mở to mắt kinh ngạc. Ngay sau đó, cô ta gập người lại—— và cười ngặt nghẽo. Giống như thể cô ta vừa bị một vố vô cùng hài hước vậy.
"Phụt—— Ha ha ha ha ha! Thú vị lắm! Trận này ta chịu thua rồi! Khá khen cho ngươi đấy! Phải như thế mới xứng đáng là khế ước giả yêu dấu của ta chứ!"
"Đã thỏa mãn chưa? Lần này tôi thắng rồi nhé."
"Ừm, có vẻ là vậy rồi. Xem ra ta đã quá coi thường ngươi rồi."
Mephila nhún vai với một vẻ mặt vô cùng sảng khoái. Dù gã là một kẻ rất khó đoán biết tâm can, nhưng tôi thừa hiểu cô ta là một kẻ vô cùng sòng phẳng trong những trận cá cược thế này. Hành tung sắp tới hay bối cảnh của cuộc viếng thăm lần này của cô ta vẫn là một ẩn số, nhưng trước mắt hãy hạ màn cho sự cố này cái đã.
"—— Senpai, nhờ chị đấy ạ."
"…… Chị hiểu rồi."
Nhờ vào việc chồng chất nhiều lớp
'Ngụy biện của Ác ma - Wonder Trick', hiện thực đã hoàn toàn bị cải biến. Senpai của hiện tại chắc chắn sẽ phá hủy được cột trụ kết giới này. Kirishima Rei bước vào tư thế rút kiếm—— và vung một nhát chém dứt khoát. Trong khoảnh khắc, cây cột trụ kết giới vốn dĩ không thể chạm vào được lúc nãy giờ đây bị chém làm đôi một cách vô cùng dễ dàng mà không gặp bất kỳ sự kháng cự nào. Bầu trời vốn bị hoen ố bởi luồng chướng khí màu tím ngắt giờ đây đang từ từ rũ bỏ vẻ u ám, trả lại một bầu không khí trong lành vốn có.
"…… Hoàng hôn đẹp thật đấy."
Cùng với sự sụp đổ của kết giới, hình ảnh hiện ra trước mắt chúng tôi chính là vệt nắng cuối ngày chuẩn bị chìm xuống. Luồng ánh sáng màu cam ấm áp nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể chúng tôi.
"Ừm. Thực sự là một buổi hoàng hôn rất đẹp nhỉ……"
Rina khẽ tiến lại gần bên cạnh tôi. Bàn tay cô ấy đan chặt lấy tay tôi một cách vô cùng tự nhiên, những ngón tay xen kẽ vào nhau. Để cùng nhau khắc sâu hình ảnh buổi hoàng hôn tuyệt mỹ này vào trong tâm trí.
"…… Hai đứa tụi em, thực ra là những kẻ có máu mặt lắm đúng không?"
Chứng kiến hai con người vừa mới trải qua một trận chiến sinh tử lúc nãy giờ đây đã quay ngoắt sang một thế giới chỉ có hai người và bắt đầu giở trò chim chuột nhau, Kirishima Rei chỉ biết nhìn về một nơi xa xăm với ánh mắt vô hồn. Lời mỉa mai của cô ấy hoàn toàn không thể chạm tới tai của Jito và Rina lúc này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn