Chương 8: 10 lượt triệu hồi miễn phí (3)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~30 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
[Han, Jenna, Dajil, Grete, Gael vào!]
"Những người đi lúc nãy sao vẫn chưa về... vậy?"
Dajil nói lấp lửng.
Gael, người vẫn đang nằm rên hừ hừ, lên tiếng.
"Này, cô tiên. Bệnh thấp khớp của ta tái phát rồi, đi không nổi nữa đâu. Cho ta ở lại đi."
"Thấp khớp? Ban nãy ông vẫn đi lại bình thường mà."
"Đột nhiên đau thì ta biết làm sao!"
[Mấy người đúng là…………….] Tôi nhún vai rồi bước qua cánh cửa phía trước quảng trường.
Bên trong là một căn phòng hình tròn rộng lớn. Ba tấm gương khổng lồ cao phải hơn mười mét dựng song song với nhau.
Thông tin về các Phó bản hiện lên trên mặt gương.
[Chinh phục tòa tháp, cứu lấy thế giới!] [Phó bản Chính: Tầng đang chinh phục - 0] [Mỗi ngày là một Phó bản khác nhau!] [Phó bản Theo Ngày] [Không thể vào! Hãy vượt qua tầng 5 của Phó bản Chính.] [Thu thập đủ loại nguyên liệu quý hiếm!] [Phó bản Thám Hiểm] [Không thể vào! Hãy vượt qua tầng 10 của Phó bản Chính.] Hai tấm gương còn lại, ngoại trừ tấm bên trái, đều tối đen mờ mịt.
'Thì ra là vậy.'
Cảm giác khi nhìn từ trên xuống với tư cách Master và khi ngước nhìn từ góc nhìn của Hero đúng là khác nhau một trời một vực.
Không sao.
Mình làm được.
Không thể chết ở cái nơi quái quỷ này khi còn chẳng biết lý do.
Chỉ có ý nghĩ đó mới khiến tôi dần lấy lại bình tĩnh.
Một lúc sau, những thành viên còn lại cũng bước vào Khe Nứt Thời Không.
"Ta đã bảo ta bị thấp khớp mà!"
"Ông cứ vào trước đi! Có chết thì cùng chết, có sống thì cùng sống chứ!"
[Ồn quá, ồn quá, ồn quá! Im lặng hết rồi chuẩn bị đi.]
"C... chuẩn bị cái gì?"
"Tôi còn chưa từng cầm giáo bao giờ..."
[Phó bản Chính, tầng thử thách hiện tại là tầng 1.] [10 giây nữa cánh cửa sẽ mở. Hãy chuẩn bị!] Tôi nhìn những người phía sau.
Jenna và Gael vẫn cãi nhau không ngớt.
Dajil thì mồ hôi đầm đìa.
Còn Grete thì co rúm trong góc, run cầm cập.
'Không có lấy một người ra hồn sao.'
Tôi chỉ biết thở dài.
Tấm gương bên trái bắt đầu phát sáng.
Ánh sáng càng lúc càng mạnh, che khuất tầm nhìn rồi bao trùm cả căn phòng.
"C... cái ánh sáng gì thế này!"
"Đừng có đứng ngây ra! Bắt đầu rồi!"
Tôi quát lớn.
Vừa là nói với cả đội, cũng vừa là nói với chính mình.
Ở thế giới này, thứ duy nhất tôi có thể tin tưởng chỉ có bản thân.
Nếu tôi mất bình tĩnh thì coi như xong.
Tôi lẩm bẩm câu đó hết lần này đến lần khác như tự thôi miên mình.
Đến khi ánh sáng tan đi, tôi đã đứng ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
[Tầng 1.] [Loại nhiệm vụ - Thảo phạt] [Mục tiêu - Tiêu diệt toàn bộ kẻ địch!] Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Đồng cỏ rộng mênh mông kéo dài đến tận đường chân trời.
'Kiểu địa hình, đồng cỏ.'
Cả loại nhiệm vụ lẫn địa hình đều khá dễ chịu.
Nhân tiện, các màn chơi của Pick Me Up đều được tạo ngẫu nhiên.
Không ai biết sẽ gặp loại nhiệm vụ hay địa hình nào.
"Đ... đây là đâu vậy?"
"Đâu nữa, chiến trường chứ đâu!"
Tôi dùng thanh kiếm sắt cũ gõ mạnh lên tấm khiên.
Cách khoảng mười mét, bốn con Goblin đang tụ tập thành một nhóm.
Chúng đội mũ sắt, cầm những thanh đao cong.
Có một con cầm cả ná quăng để bắn đá.
[Goblin Lv. 3] × 4 Cao hơn hai cấp so với lúc ở hướng dẫn.
Phát hiện ra chúng tôi, đôi mắt lũ Goblin lập tức đỏ rực.
"Lúc nãy tôi nói rồi đấy. Không chiến đấu thì chỉ có chết. Cho nên tỉnh táo lại mà..."
Đang nói, tôi quay đầu nhìn ra sau.
Không còn ai cả.
"Đệt."
['Jenna(★)' cảm thấy sợ hãi. Tất cả chỉ số giảm 30%.] ['Dajil(★)' cảm thấy sợ hãi. Tất cả chỉ số giảm 30%.] ['Grete(★)' cảm thấy sợ hãi. Tất cả chỉ số giảm 30%.] ['Gael(★)' cảm thấy sợ hãi. Tất cả chỉ số giảm 30%.] Cả bốn người đang thi nhau bỏ chạy.
Gael, người vừa bảo mình bị thấp khớp, lại là kẻ chạy nhanh nhất.
Tôi cũng đã đoán trước rồi.
Nhưng không ngờ bọn họ lại vô dụng đến mức này.
Cú va vào rìa của khu vực khiến Gael lăn lông lốc trên mặt đất.
Ba người còn lại cũng chịu chung số phận.
"Ối da! Cái lưng của ta!"
"Sao không ra được?"
"Mở cửa ra! Cho tôi ra ngoài! Tôi mắc... mắc vệ sinh rồi!"
['Dajil(★)' rơi vào trạng thái Hoảng loạn. Tất cả chỉ số giảm 50%.] ['Grete(★)' rơi vào trạng thái Hoảng loạn. Tất cả chỉ số giảm 50%.] ['Gael(★)' rơi vào trạng thái Tuyệt vọng. Tất cả chỉ số giảm 80%.] Bọn họ hoàn toàn không có ý định chiến đấu với Goblin, chỉ cuống cuồng vùng vẫy ở một góc.
Dajil vung rìu bổ vào bức tường, rồi ôm cổ tay ngã lăn ra.
Grete dùng trường thương đập mạnh vào tường.
Còn Gael thì có vẻ bị trẹo lưng, nằm mãi không đứng dậy nổi.
Chỉ có Jenna lững thững quay trở lại.
"Anh... nếu đánh bại mấy con Goblin đó thì chúng ta sẽ ra được phải không?"
Đôi mắt màu hổ phách khẽ run lên, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Nhưng Jenna vẫn siết chặt cây cung trong tay.
"Biết dùng cung chứ?"
"Cha em là thợ săn."
"Tôi sẽ ra ngoài chiến đấu, còn cô bắn yểm trợ. Làm được chứ?"
"Được!"
['Dajil(★)' rơi vào trạng thái Tuyệt vọng. Tất cả chỉ số giảm 80%.] ['Grete(★)' rơi vào trạng thái Tuyệt vọng. Tất cả chỉ số giảm 80%.]
"Còn bọn họ..."
"Đừng bận tâm. Có cũng như không thôi. Đi!"
Tôi dồn sức vào cánh tay trái đang giữ tấm khiên rồi lao lên.
Tôi chưa từng dùng khiên.
Kiếm cũng vậy.
Nhưng bây giờ, tôi buộc phải dùng.
Lũ Goblin gào rú rồi xông tới.
Một hòn đá bay vút qua khoảng trống giữa chúng!
Tôi lập tức giơ khiên che trước mặt.
Một cú va chạm nặng nề truyền thẳng vào cánh tay trái.
Nếu không có tấm khiên này thì tôi đã trúng đòn.
Qua khoảng hở dưới mép khiên, tôi thấy một con Goblin vung kiếm.
Tôi hạ khiên xuống đỡ đòn, rồi đâm thanh kiếm trong tay phải tới!
Con Goblin bị chém sâu vào cánh tay lùi lại.
Tôi cũng lùi vài bước để quan sát tình hình.
'Sao chỉ có một con?'
Tôi nhanh chóng hiểu ra.
Ngoài con Goblin cầm ná quăng, hai con còn lại đã lao về phía đám đồng đội đang gào thét.
Ba người đó thậm chí còn chẳng nhận ra Goblin đã đến sát.
"Mọi người, chiến đấu đi! Quái vật đến kìa!"
Jenna nhanh chóng lắp tên rồi bắn.
Mũi tên sượt qua trên đầu con Goblin.
"Chết rồi, trượt mất!"
Jenna vội vàng rút mũi tên khác từ ống tên với vẻ mặt đầy tiếc nuối.
'Đã bảo đừng bận tâm đến bọn chúng rồi mà!'
Tôi quyết định mặc kệ.
Ngược lại còn là chuyện tốt.
Nếu bọn chúng làm mồi nhử, tôi có thể hạ từng con một.
Tôi siết chặt chuôi kiếm rồi lao về phía con Goblin đang gầm gừ.
Giữa đường, một hòn đá lại lao tới.
Tôi dùng khiên hất văng nó.
Thanh đao cong bị kiếm sắt chặn lại.
Ngay sau đó, tôi nện mạnh tấm khiên vào mặt nó!
"Kí éc!"
Con Goblin ngã vật xuống đất.
Được rồi.
Mình làm được.
Hoàn toàn làm được!
Tôi đâm thẳng thanh kiếm vào ngực con Goblin đang nằm dưới đất.
"Khụ... khụ khụ..."
Con Goblin sùi bọt máu nơi khóe miệng rồi gục đầu xuống.
"Kiaaaa!"
"Aaaaaaaaaaaa!"
['Dajil(★)' đã trở về trong vòng tay Nữ Thần. Ý chí chiến đấu của anh ấy sẽ được ghi nhớ mãi mãi.] Tôi không quay đầu lại.
Vẫn còn một con.
Con Goblin đánh xa đang xoay chiếc ná quăng.
Tôi giơ khiên lên rồi lao thẳng tới.
Con Goblin lập tức bắn đá.
Hòn đá bị tấm khiên chặn lại.
Quả nhiên...
Chọn khiên là quyết định đúng đắn.
['Grete(★)' đã trở về trong vòng tay Nữ Thần. Ý chí chiến đấu của cô ấy sẽ được ghi nhớ mãi mãi.] Sau lưng tôi vang lên tiếng hét thảm thiết, rồi là âm thanh máu thịt bị xé toạc.
Một thứ âm thanh ghê rợn như đang cắt nát từng mảng thịt.
"Còn định chạy à!"
"Kí ra rắc!"
Tôi lao tới từ phía sau, húc ngã con Goblin như một cú vật.
Nó giơ hòn đá định đập vào trán tôi.
Tôi dùng khiên chặn lại.
"Cái khiên muôn năm, đồ khốn!"
Tôi đâm thanh kiếm vào mạn sườn gầy trơ xương của nó.
Lưỡi kiếm cào lên xương, truyền đến cảm giác vô cùng khó chịu.
Mặc kệ.
Tôi tiếp tục đâm sâu hơn.
Rút ra.
Rồi lại đâm vào.
Phập! Phập! Phập! Phập!
Sau bốn nhát đâm liên tiếp, tôi buông tay.
Con Goblin mềm nhũn rồi đổ gục xuống.
['Gael(★)' đã trở về trong vòng tay Nữ Thần. Ý chí chiến đấu của ông ấy sẽ được ghi nhớ mãi mãi.]
"A... anh..."
"Hai con còn lại đâu?"
"Một con em hạ rồi!"
Ở một góc của đồng cỏ, một con Goblin nằm úp mặt xuống đất, sau đầu cắm một mũi tên.
"Nhưng những người khác..."
"Chuyện đó để tính sau! Mau lại đây!"
Con Goblin còn lại gầm lên điên cuồng rồi lao về phía Jenna.
Jenna hét thất thanh, cắm đầu chạy về phía tôi.
Tôi giơ khiên lên trước rồi lao thẳng vào nó.
"Khự!"
Trong khoảnh khắc, trước mắt tôi đỏ lòm.
Máu phun xối xả từ cánh tay phải bị chém sâu.
Thanh kiếm sắt cũng tuột khỏi tay.
['Han(★)' bị Chảy máu. HP sẽ giảm theo thời gian.] Tôi vung khiên nện mạnh vào con Goblin.
"Kuệch!"
"Đồ khốn!"
Tôi dùng cạnh khiên giáng mạnh xuống mặt con Goblin đang ngã dưới đất.
Răng gãy và máu bắn tung tóe.
Lại nện thêm một cái.
Thêm một cái nữa.
Rồi thêm một cái.
Lại thêm một cái!
Con Goblin đang co giật tứ chi cuối cùng cũng mềm nhũn, bất động.
"Anh... cánh tay anh..."
"Về đó là khỏi."
Tôi đã xác nhận điều này từ lúc hướng dẫn rồi.
Dù vậy...
Đau thật.
Vết chém dài trên cánh tay phải vẫn không ngừng tuôn máu như suối.
Có lẽ vì mất máu nên đầu tôi bắt đầu choáng váng.
[Màn chơi hoàn thành!] ['Jenna(★)' thăng cấp!] [Phần thưởng - 2. 000G, Quặng sắt (C) ×2, Đồng (C) ×1, Da thuộc (C) ×1] [MVP - 'Han(★)'] Ánh sáng bao trùm toàn thân.
Tôi nhắm mắt rồi mở ra.
Chúng tôi đã trở lại Khe Nứt Thời Không, căn phòng hình tròn với những tấm gương xếp thành hàng.
[Chết tận ba đứa cơ à? Chậc chậc, đúng là đám 1 sao.] Iselle liếc tôi và Jenna bằng ánh mắt đầy vẻ chán chường.
Tôi nhìn cánh tay phải của mình.
Vết thương đã biến mất không còn dấu vết.
Cơn đau vẫn còn âm ỉ, nhưng cũng dần tan biến.
Quả nhiên.
Chỉ cần còn sống để quay về phòng chờ thì mọi vết thương đều sẽ hồi phục.
Trong game cũng vậy.
Đã từng có thời người ta còn dùng chiến thuật "đội hình zombie", lợi dụng cơ chế chỉ cần giữ được mạng là có thể hồi phục hoàn toàn.
[Về quảng trường đi. Ta sắp đóng cửa.] Iselle chỉ vào cánh cửa đang mở.
Tôi lặng lẽ bước ra.
Jenna thấp thỏm đi theo phía sau.
Cánh cửa đóng lại.
[Chúc mừng các bạn đã vượt qua tầng 1!] [Đang tiến lên tầng 2.] Rầm.
Ầm ầm...
Một âm thanh máy móc kỳ lạ vang lên, mặt sàn quảng trường bắt đầu rung chuyển.
"Cái... cái gì vậy?!"
"Đang đi lên."
"Lên đâu?"
"Tầng 2."
Rung động dừng lại.
Giờ thì...
Tiếp theo sẽ thế nào?
Vượt tầng 2?
Đừng mơ.
Chỉ cần xem trận chiến vừa rồi thôi cũng đủ biết.
Hẳn Master cũng đã nhận ra rằng với tình hình hiện tại thì không có cửa thắng.
[Master, bạn có muốn tăng cường sức mạnh cho đội hình không?] [Tips/Hero nhận được từ Triệu Hồi Cao Cấp mạnh hơn Hero thông thường.] [Tips/Xây dựng các công trình như Khu Huấn Luyện để bồi dưỡng Hero.] Đối với người chơi không nạp tiền, lúc này có hai lựa chọn.
Triệu hồi trả phí.
Hoặc xây dựng công trình.
Những ngày đầu game, cộng đồng từng chia thành hai phe.
Một phe dùng Gem để triệu hồi Hero.
Phe còn lại dùng Gem để xây dựng hạ tầng.
Nhưng sau khi chính tôi trực tiếp kiểm chứng và chứng minh bên nào hiệu quả hơn, cuộc tranh cãi cũng chấm dứt.
[Tiến hành xây dựng công trình. Hãy chọn loại công trình muốn xây.] ['Khu Huấn Luyện' đã được chọn. Xây dựng sẽ tiêu tốn 500 Gem. Bạn có muốn tiếp tục không?] [Yes (Chọn) / No] Đúng rồi.
Xem ra hắn cũng không phải chưa từng đọc hướng dẫn.
Cánh cửa Khu Huấn Luyện vốn bị khóa giờ đã mở ra.
[Khu Huấn Luyện đã hoàn thành. Từ giờ các Hero sẽ tự rèn luyện bản thân. Nếu nâng cấp Khu Huấn Luyện bằng Gem, Gold và bản thiết kế, bạn sẽ nhận được nhiều hiệu quả mạnh mẽ hơn.] [Tips/Chiến đấu liên tục sẽ khiến Hero mệt mỏi. Nghỉ ngơi hợp lý sẽ giúp duy trì sức chiến đấu tối đa.] Những mẹo hữu ích lần lượt hiện lên.
[Master, bạn có muốn thoát trò chơi không?] [Yes (Chọn) / No] [Vậy tạm biệt!] Đến đây là kết thúc sao.
Nhìn vào cách chơi hôm nay, Anytng là kiểu người chơi miễn phí thiên về xây dựng công trình.
Đó cũng chính là kiểu Master mà tôi mong muốn nhất.
Không cần phải cạnh tranh với những Hero đắt đỏ đầy sao.
Nền tảng phát triển cũng được xây dựng vững chắc.
Đa số người chơi không nạp tiền đều sẽ chạm trần ở các tầng cao của tòa tháp.
Nhưng đó là chuyện của sau này.
[Haa... mệt chết đi được.] Không biết từ lúc nào, Iselle đã xuất hiện, vừa vươn vai vừa ngáp dài.
Jenna run giọng hỏi.
"Giờ chúng ta sẽ thế nào?"
[Thế nào là thế nào? Cứ nghỉ đến lúc Master đăng nhập lại thôi. Khu Huấn Luyện mở rồi đấy, muốn thì vào đó tập luyện. Còn chỗ ở thì bên kia. Tự kiếm chỗ mà ngủ.]
"Những người còn lại... đều chết rồi sao?"
[Ngốc thật. Nhìn là biết còn gì.] Sắc mặt Jenna trắng bệch.
"Tại sao các người lại gọi chúng tôi đến đây? Mục đích là gì?"
[Ngươi cũng phiền như hắn vậy. Muốn biết thì leo lên tòa tháp đi.]
"Lúc nãy bảo đi lên... là lên tòa tháp đó sao?"
Tôi nhún vai.
"Trả lời em đi, anh!"
"Tôi trả lời rồi còn gì. Đi lên."
Có vẻ mỗi khi hoàn thành Phó bản Chính, phòng chờ cũng sẽ cùng được đưa lên tầng tiếp theo.
Còn cơ chế kỳ quái đó vận hành thế nào thì tôi không tưởng tượng nổi.
Cứ xem như thế giới này vốn hoạt động như vậy là được.
Jenna siết chặt nắm đấm rồi hét lên.
"Em sẽ trở về!"
"Ký túc xá ở bên kia."
Tôi chỉ về phía cánh cửa dẫn đến khu nhà ở.
Jenna hậm hực bước tới rồi đóng sầm cửa lại.
"Tôi cũng có một câu hỏi."
[Mới vượt được có tầng 1 mà đòi hỏi cái gì.]
"Thời gian ở đây và Trái Đất trôi khác nhau sao?"
[Đã bảo đừng hỏi nữa mà! Ta không trả lời đâu!]
"Xem ra đúng là vậy."
Nếu giả định như thế thì mọi chuyện đều hợp lý.
Ở đây...
Thời gian trong phòng chờ trôi nhanh hơn ở Trái Đất.
Nhanh gấp bao nhiêu thì tôi chưa biết.
Sau này phải tìm hiểu thêm.
Và mấu chốt nằm ở cô tiên Iselle.
"Mấy cái Tips vừa nãy hay đấy. Lần sau cứ làm vậy nhé."
[Ng... ngươi! Chỉ là đồ 1 sao hạng bét mà dám...!] Iselle chỉ biết giậm chân tức tối rồi bỏ chạy như trốn.
'Quả nhiên.'
Có lẽ cô tiên không thể tùy tiện ra tay với tôi.
Theo suy đoán của tôi, chỉ có hai trường hợp cô ta có thể can thiệp.
Một là phòng vệ chính đáng như lúc Molmont gây sự.
Hai là khi Hero chống lại mệnh lệnh của Master.
Cứ từ từ tìm hiểu từng quy luật của thế giới này.
Đang định quay về khu nhà ở, tôi chợt nhận ra bàn tay mình đang run lên.
"..."
Chín người đã chết.
Trong số mười một người được triệu hồi, có tới chín người bỏ mạng.
Chỉ cần sơ suất một chút...
Có lẽ tôi cũng đã nằm trong số đó.
'Bình tĩnh.'
Không thích nghi được thì sẽ bị đào thải.
Đó là quy luật duy nhất của thế giới này.
Phải gần một giờ sau, tôi mới trở về khu nhà ở.
Tình hình hiện tại.
11 người được triệu hồi.
9 người tử vong.
2 người sống sót.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn