Chương 68: Phó Bản Thăm Dò (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Phó bản Thăm dò.
Khác với Phó bản chính có mục tiêu là hoàn thành nhiệm vụ hay Phó Bản Theo Ngày dùng để thu thập nguyên liệu, loại phó bản này có đặc điểm là không thể đoán trước mục đích. Có nhiều lần chẳng mang được gì về, nhưng cũng có lúc lại thu được những nguyên liệu cao cấp khiến người ta phải sáng mắt. Không ít vật phẩm chỉ có thể kiếm được trong Phó bản Thăm dò.
"Trước mắt chỉ còn cách vào xem thôi."
"Đúng vậy."
Eolka gật đầu đáp lời tôi.
Cứ vào trong thành trước đã. Hành động thế nào thì quyết định sau cũng chưa muộn.
Chúng tôi men theo con đường trên đồng bằng phía đông, tiến về cổng đông của Nelsa.
Thương nhân, lính đánh thuê cùng những người qua đường với đủ loại trang phục qua lại không ngớt. Hai binh sĩ đang kiểm tra người ra vào ở cổng thành. Phía trước chúng tôi là một người đánh xe ngựa.
"Vất vả rồi."
Người đánh xe vung roi, chiếc xe chở đầy hàng hóa bắt đầu lăn bánh.
Có vẻ việc kiểm tra đã xong. Đến lượt chúng tôi.
Một tên lính đảo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân rồi cau mày đầy nghi ngờ.
"Xuất trình giấy thông hành."
"Giấy thông hành?"
"Đừng nói là ngươi không biết chứ? Không có giấy thông hành thì không được vào."
Hai tên lính giao chéo trường thương, chặn kín lối đi.
Tôi lấy từ trong ngực ra một đồng Gold.
"Cái này được chứ?"
"Khụm! Cái này không phải giấy thông hành."
"Nếu không thích thì chỉ còn cách đi cổng bắc thôi. Có vẻ bên đó sẽ thông qua đấy."
"Đưa đây!"
Tên lính giật phắt đồng Gold khỏi tay tôi, đảo mắt nhìn quanh rồi hạ giọng thì thầm.
"Chúng tôi sẽ cho các vị qua, nhưng xin đừng gây chuyện quá mức."
"Yên tâm."
Tên lính nuốt khan, cất đồng Gold vào ngực.
Ngay sau đó, hắn lập tức đổi sang vẻ mặt nghiêm nghị.
"Những người phía sau là đi cùng ngài sao?"
"Đúng."
"Vậy thì..."
"Muốn thêm Gold à? Thế thì bọn ta đi cổng bắc."
"Đ, được qua! Khụ khụ."
Tên lính ho khan rồi dựng trường thương sang một bên.
Chúng tôi bước qua cổng.
Đi được nửa đường, Eolka chậc lưỡi.
"Đúng là một đám đáng thương."
"Đối với loại người như thế thì tiền là trên hết."
Chúng tôi bước ra phố.
Hai bên đường là vô số tòa nhà san sát nhau. Đại lộ đông nghịt thương lái và dân chúng mua bán đủ loại hàng hóa. Bầu không khí căng thẳng từng cảm nhận được trong lúc làm nhiệm vụ giờ chẳng còn sót lại chút nào.
"..."
Tôi chống tay lên cằm.
Ngay trước khi vượt qua tầng 10, Nelsa đã bị quân địch đánh thủng đến tận nội thành, chỉ còn cách thất thủ một bước. Có thể nói phần lớn thành phố đã bị xâm chiếm. Số người thương vong ít nhất cũng phải hơn một nghìn.
Thế nhưng thành phố hiện tại lại không hề để lộ bất kỳ dấu vết nào của một cuộc thảm sát.
'Phải tìm hiểu thông tin mới được.'
Tôi mở tin nhắn hệ thống ở phía trên tầm nhìn.
['Đội 1', đang thăm dò - Bán đảo Heim] [Thời gian còn lại trước khi trở về: 47: 48: 22]
'48 giờ.'
Hai ngày sau sẽ quay về Phòng chờ.
Trong khoảng thời gian đó, phải thu thập càng nhiều thông tin về Phó bản Thăm dò càng tốt.
Bây giờ có thể chưa cần, nhưng về sau Phó bản Thăm dò sẽ trở thành lộ trình bắt buộc. Muốn xây dựng tuyến farm hiệu quả thì đây là việc không thể thiếu.
"Chúng ta cứ đi quan sát xung quanh thôi sao?"
"Cần tìm loại thông tin nào vậy?"
Dù tôi chưa hề ra chỉ thị, Jenna và Aaron vẫn chủ động đến hỏi.
Tôi bật cười rồi đáp.
"Gì cũng được."
"Gì cũng được ạ?"
"Ừ, cứ tìm đại thứ gì đó đi."
Cả ba nhìn tôi với vẻ đầy nghi hoặc.
Tôi nhìn quanh ba người rồi nói tiếp.
"Không nghe à? Mỗi người tự thu thập thông tin, tiện thể đến chỗ mình thích mà chơi. Master đã đưa tiền rồi, chắc cũng đủ đấy. Đi ăn món ngon, tham quan một chút."
"Ý anh là..."
"Đừng giả vờ nghỉ ngơi nữa, mà hãy nghỉ ngơi thật sự. Chuyện còn lại cứ để tôi lo."
Thu thập thông tin một mình là đủ.
Nếu tình hình nguy hiểm thì không còn cách nào khác, nhưng quan sát xung quanh rồi, tôi thấy một mình mình cũng làm được.
Giảm chỉ số căng thẳng.
Đó cũng là một trong những tác dụng quan trọng của Phó bản Thăm dò.
Suốt thời gian qua, các thành viên Đội 1 chưa từng được nghỉ ngơi đúng nghĩa lấy một lần. Dù bảo nghỉ thì bọn họ cũng bảo chẳng biết làm gì, rồi lại lũ lượt kéo đến sân huấn luyện.
"Sao nào? Không thích à?"
Tôi lên tiếng với ba người vẫn đang đứng ngây ra với vẻ mặt khó hiểu.
"Anh không đùa đấy chứ?"
"Đùa gì."
"Ý anh là bọn em muốn làm gì cũng được sao?"
Tôi phải giải thích đi giải thích lại mấy lần thì các thành viên mới chịu tin.
Anytng hẳn cũng không gửi chúng tôi vào Phó bản Thăm dò với kỳ vọng sẽ thu được thành quả gì lớn. Cấp nghiên cứu hiện tại còn quá thấp. Muốn farm đúng nghĩa thì tối thiểu phải nâng Nghiên cứu Chuyên Sâu Phó Bản lên Lv. 4. Lần này chẳng qua chỉ là một cuộc thử nghiệm.
Sau khoảng mười phút thuyết phục, cuối cùng tôi cũng khiến cả đội hiểu ra.
Nghỉ ngơi là điều cần thiết. Quản lý thể trạng và chỉ số căng thẳng là một trong những điều tôi coi trọng nhất khi điều hành Niflheim.
"Hừ, hừ hừ... Vậy tôi đi đây nhé. Tôi định ra ngoài thành. Đừng có cản tôi đấy. Tôi sẽ đi thật xa."
"Tùy cô."
"Đ, đi thật đó nhé? Tôi định đi ngắm biển đấy."
Eolka cười gượng rồi biến mất sau cổng thành.
Tôi không giữ cô ấy lại.
"Hai ngày nữa sẽ quay về Phòng chờ. Sau khi trở về, cho đến lúc vượt qua tầng 20 sẽ không còn thời gian nghỉ ngơi nữa đâu, nên nhớ lấy. Điều chỉnh thể trạng cũng là một phần của nhiệm vụ."
"Nếu anh đã nói vậy."
"Em sẽ đi cùng anh."
"Đừng theo."
Jenna tỏ vẻ hụt hẫng, nhưng sau khi tôi nói sẽ gặp lại vào tối hôm sau thì cô mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.
Nhờ vậy, tôi có được khoảng thời gian để tự do hành động.
Sau khi tách khỏi hai người, tôi vừa đi dọc đại lộ vừa quan sát xung quanh.
Không phát hiện điều gì đặc biệt. Chỉ là một thành phố có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.
Chỉ có điều lính đánh thuê xuất hiện nhiều một cách khác thường. Khắp các con phố đều có thể thấy những người mang theo vũ khí. Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, trò chuyện với nhau.
"... Việc công phá... thế nào rồi?"
"Không được. Bị chặn lại rồi."
"Quả nhiên... phải mời... thôi."
Tiếng ồn ào của thành phố át mất phần lớn câu chuyện.
Không cần vội.
Hai ngày là đủ.
Tôi vuốt đồng Gold trong túi áo rồi tiếp tục bước đi. Tôi định ghé một quán trọ hoặc tửu quán để nghe ngóng tin tức.
Đúng lúc đó, ở ngã tư xuất hiện một tòa nhà ba tầng đồ sộ. Trên biển hiệu vẽ hình một cốc bia và một con gà.
Ngay trước khi bước vào, tôi phát hiện một tấm bảng dựng cạnh lối vào.
Trên bảng dán đầy các loại lệnh truy nã.
Một tên tội phạm đâm linh mục rồi bỏ trốn.
Một băng cướp chuyên cướp bóc thương lái.
Một con sói hai đầu.
Cho đến cả Goblin đột biến.
Và nổi bật nhất là một bức chân dung.
Một cô gái tóc bạc, mắt vàng, đội vương miện.
Màu sắc đã phai đi đôi chút, nhưng tôi không thể nào quên được gương mặt ấy.
'Là con nhóc đó.'
Tiền thưởng truy nã khác hẳn một đẳng cấp.
Cho dù cộng toàn bộ tiền thưởng của những tờ truy nã khác lại cũng chưa chắc bằng con bé này.
Phía trên bức chân dung liệt kê hàng loạt tội danh.
'Tội danh là theo tà giáo, triệu hồi ác ma.'
Ngoài ra còn có xúc phạm hoàng quyền, giết người, phóng hỏa, trộm cắp, cưỡng hiếp... Hầu như mọi tội danh có thể gán đều được gán hết.
Cuối cùng còn ghi rằng, tuy là người thừa kế mang huyết thống vĩ đại, nhưng vì phạm phải những tội ác tày trời nên bị tước bỏ thân phận hoàng tộc.
"Anh cũng định săn mụ phù thủy đó à?"
Tôi quay đầu lại.
Một cậu bé đeo cặp quai chéo đang nhìn tôi. Trong chiếc túi mở hé nhét đầy những tờ lệnh truy nã.
"Có chí lớn đấy, nhưng không được đâu. Bao nhiêu nhân vật ghê gớm lật tung cả đại lục vẫn không tìm thấy. Nếu anh cũng là thợ săn tiền thưởng thì chắc biết rồi nhỉ?"
Cậu bé thành thạo rút một tờ lệnh truy nã ra rồi dán lên bảng.
"Con nhóc này bị gọi là phù thủy sao?"
"Đúng vậy. Nghe nói kinh khủng lắm. Nó moi tim trẻ sơ sinh còn sống ra làm vật hiến tế. Hàng chục đứa luôn đấy. Còn sử dụng cả Hắc Ma Pháp cấm nữa."
"Hắc Ma Pháp cấm?"
"Nghe nói là triệu hồi những tồn tại không được phép tồn tại. Em cũng không rõ lắm."
Dán xong tờ truy nã, cậu bé quay người định đi.
Tôi giữ lấy vai cậu.
"Đợi đã."
"Hả? Sao vậy? Em bận lắm."
"Tôi muốn nghe thêm."
"Em đang làm việc mà. Muốn đủ chỉ tiêu hôm nay thì còn phải dán nhiều lắm."
Tôi không nói gì, chỉ đưa ra một đồng Gold.
Cậu bé trợn tròn mắt rồi nhận lấy đồng Gold.
"C, cái này..."
"Kể cho tôi biết chi tiết."
"Ha ha, giá này hình như hơi cao thì phải..."
"Không muốn thì thôi."
Tôi đưa tay định lấy lại đồng Gold.
Cậu bé vội lắc đầu nguầy nguậy rồi ôm chặt đồng Gold vào lòng.
"Vậy... mình nói ở đâu đây, đại ca?"
"Trong quán trọ."
"Tuyệt!"
Cậu bé cười toe toét rồi chạy vào quán trọ.
Tôi cũng bước theo.
Một nữ phục vụ tiến đến, tôi gọi một chỗ ngồi dành cho hai người.
Chúng tôi ngồi xuống chiếc bàn ở góc tầng hai của quán trọ.
"Đại ca muốn nghe chuyện gì?"
Cậu bé cười tươi rồi vuốt ve đồng Gold.
Lúc thì cắn thử, lúc lại nhẹ nhàng xoa nó trong lòng bàn tay.
Nhìn phản ứng của tên lính và cậu bé thì đồng Gold này quả thật rất có giá trị, nhưng dù sao cũng chỉ là một nghìn Gold. Chỉ cần càn quét một vòng các tầng thấp là kiếm được.
"Kể về mụ phù thủy đó đi."
Tôi nhấp một ngụm thứ đồ uống có hương vị kỳ lạ rồi nói.
Cậu bé bắt đầu thao thao bất tuyệt.
"Tên là Priasis Al Ragna. Giờ bị tước họ rồi nên chỉ còn là Priasis thôi. Trước đây là người có quyền kế vị hoàng vị của Đế quốc..."
Những thông tin cơ bản đều giống với những gì tôi biết.
Nhưng vẫn có vài điểm không khớp.
"Ý cậu là lệnh truy nã được ban hành từ một năm trước?"
"Vâng, đúng tròn một năm. Khi đó Giáo đoàn ban lệnh truy nã. Đại ca thấy con dấu trên tờ truy nã này chứ?"
Cậu bé lấy tờ lệnh truy nã của Priasis từ trong túi ra.
Phía dưới tờ truy nã có đóng một con dấu hình cây thánh giá với đôi cánh.
'Một năm trước sao.'
Từ lúc chia tay Priasis ở tầng 15 còn chưa đến một tuần.
Con dấu trên tờ truy nã này tôi cũng từng thấy. Đó chính là hoa văn được khắc trên áo giáp của đám người mà tôi đã giết.
Tôi hỏi thêm vài chuyện về Hoàng nữ, nhưng cậu bé nói ngoài những điều vừa kể thì không biết gì nữa.
Dù sao tôi cũng không trông đợi một đứa trẻ có thể biết nhiều hơn.
Tổng hợp các thông tin lại thì...
Ngay sau khi Priasis trốn khỏi thành phố, lệnh truy nã đã được ban hành.
Sau đó, suốt một năm qua cô ấy lang bạt khắp nơi.
Có vẻ cô ấy vẫn còn sống ở đâu đó.
Nếu đã bị bắt rồi xử tử thì tờ lệnh truy nã này đã không còn được lưu hành đến tận bây giờ.
"Tiếp theo."
Tôi nói tiếp.
Đương nhiên tôi chưa định dừng ở đây.
"Vâng, tiếp theo."
"Thành phố này từng bị quái vật tấn công chưa?"
"Tấn công... Tấn công à... À!"
Cậu bé vỗ tay.
"Trước đó em ở nơi khác nên không rõ lắm, nhưng có nghe loáng thoáng. Nghe nói từng có một đàn Goblin tràn vào thành phố. Chắc là hai năm trước thì phải?"
"Rồi sao nữa?"
"Cuối cùng cũng đẩy lùi được. Nghe nói rất nhiều người chết, nhưng nhờ Giáo đoàn đứng ra xử lý nên mọi chuyện cũng được giải quyết."
Quả nhiên.
Đã hai năm trôi qua rồi.
Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, cậu bé ghé sát lại thì thầm.
"Đây chỉ là tin đồn thôi nhé. Có người nói chính mụ phù thủy là kẻ đứng sau vụ tấn công đó. Bình thường quái vật đâu có hành động với quy mô lớn như vậy."
Tôi khẽ cười.
Mọi chuyện xấu đều bị đổ hết lên đầu cô ấy.
Hẳn là đã chịu không ít khổ cực.
"Còn chuyện gì kỳ lạ khác xảy ra không?"
"Ừm... Câu hỏi này hơi khó trả lời."
"Gì cũng được. Cứ kể đi."
"Có dịch bệnh này. Quái vật nổi loạn này. Thời tiết cũng hình như lạnh hơn. Nhưng nếu nói chuyện kỳ lạ nhất thì chắc vẫn là Phó bản."
Cậu bé bắt đầu kể.
"Chắc là vài năm trước. Khắp đại lục bỗng nhiên mọc lên rất nhiều thứ giống như di tích. Người ta gọi những nơi đó là Phó bản. Nhưng chỗ này mới thật sự kỳ lạ. Người bình thường muốn vào cũng không được vì bị một bức tường vô hình chặn lại."
Bức tường vô hình.
Tôi biết nó là thứ gì.
"Xem ra có người vào được và cũng có người không vào được."
"Đúng luôn. Cái này cũng chỉ là tin đồn thôi, nhưng nghe nói ở tận cùng Phó bản có một viên đá kỳ lạ. Ai lấy được viên đá đó sẽ sở hữu sức mạnh đặc biệt."
"... Sức mạnh."
Nếu là viên đá ban cho sức mạnh đặc biệt thì chỉ có một.
Đá Giáng Lâm.
Đó là nguồn gốc của Khắc Ấn, năng lực thứ ba của Hero bên cạnh chỉ số và kỹ năng.
"Ở đây chắc cũng có một cái."
"Hả? Sao đại ca biết..."
"Nhìn là biết."
Thảo nào lính đánh thuê lại tụ tập nhiều đến vậy.
Tôi uống cạn ly nước rồi đứng dậy.
"Dẫn đường đi. Đến lúc cậu làm tròn giá trị của đồng Gold rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn