Chương 70: Vòng Tuyển Chọn (1)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Một ngày sau đó, tổ đội 1 trở về Phòng chờ.
Thành quả thu được không hề ít. Chúng tôi đã nắm được thông tin về Phó bản, đồng thời kiếm được những vật phẩm hữu ích như Đá Tái Hiện. Chỉ số căng thẳng tích lũy cũng giảm xuống, nhờ vậy lại có động lực để tiếp tục tiến lên.
Khi hội đủ điều kiện sử dụng Khắc Ấn, chúng tôi sẽ quay lại Phó bản Thăm Dò một lần nữa.
"Không ra biển được."
"Cô thật sự đi xem à?"
"Tất nhiên rồi."
Sau khi trở về từ Khe Nứt Thời Không, Eolka cầm chiếc quạt, gương mặt đầy vẻ bất mãn.
Có vẻ như không thể đi ra ngoài khu vực quy định. Phó bản Thăm Dò sẽ mở khóa từng khu vực sau mỗi 10 tầng. Có lẽ phải chinh phục đến tầng 100 mới có thể đặt chân tới toàn bộ khu vực.
"Mà đã qua bao nhiêu ngày rồi? Em thấy có mấy người lạ."
"Khoảng một tuần."
"Hả? Lâu vậy sao?"
Tôi gật đầu.
Dòng chảy thời gian giữa màn chơi và Phòng chờ là khác nhau. Điều này đã được chứng minh qua nhiều lần thử nghiệm.
Đúng như Eolka nói, trên quảng trường tầng hai đã xuất hiện vài Hero trước đây chưa từng thấy.
Tôi biết họ là ai. Đó là những trợ lý của các nghệ nhân trong Xưởng Chế Tạo Trang Bị. Họ đang vận chuyển nguyên liệu từ kho đến xưởng.
'Đã chính thức lên tầng hai rồi sao.'
Đó là một thay đổi không tệ.
Nếu mọi người tận mắt chứng kiến Hero ở tầng một được chuyển lên tầng hai, đó sẽ là động lực rất lớn. Chiều ngược lại cũng vậy.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Anytng không đăng nhập, bầu trời đêm phủ một màu nâu xám như đất. Nhìn màu trời thì chắc đã là đêm muộn.
Chúng tôi cất chiến lợi phẩm vào kho rồi tập trung ở quảng trường.
"Về nghỉ đi. Sáng mai tập trung ở sân huấn luyện."
"Haizz, mai lại bắt đầu nữa à."
"Đi tắm thôi, chị!"
Jenna và Eolka đi về phía ký túc xá.
Aaron thì đang bước về phía sân huấn luyện.
"Cậu đi đâu thế?"
"À... chuyện là..."
"Bảo nghỉ thì nghỉ đi. Sao cứ thích làm trái lời vậy? Muốn hỏng người à?"
"Nhưng đại ca..."
"Tôi nói là từ ngày mai. Về đi."
Aaron rụt vai, đổi hướng bước về ký túc xá.
Tôi lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần.
'...'
Sau khi trở về từ tầng 15, triệu chứng ngày càng nghiêm trọng.
Ở Niflheim cũng từng có vài kẻ như vậy.
Những kẻ nghiện luyện tập đến mức quên cả sự ăn mòn.
Đa số đều không có kết cục tốt.
Không phải cứ tăng thời gian luyện tập là xong. Muốn đạt hiệu quả, điều quan trọng là cân bằng giữa luyện tập và nghỉ ngơi.
Mấy lý luận kiểu chỉ cần có ý chí là được chỉ tồn tại trong truyện tranh.
Nếu vẫn không đủ...
Thì chỉ có thể là không có thiên phú.
Hoặc tìm con đường khác.
Hoặc chết giữa chừng.
Đương nhiên cũng có trường hợp một Hero tưởng như vô dụng bỗng nhiên thức tỉnh, nhưng xác suất cực kỳ thấp. Ngay cả ở Niflheim, trường hợp như vậy cũng chỉ có đúng một.
Từ ngày hôm sau, cuộc sống thường ngày lại bắt đầu.
Sau bữa sáng sớm, tôi cùng ba người của tổ đội 1 tiếp tục luyện tập như mọi khi.
Tuy nhiên, khung cảnh ở sân huấn luyện đã có một thay đổi.
"Nhanh hơn nữa! Cậu chậm quá!"
"Vâng, chị!"
"Toàn thân cậu đang gồng cứng đấy."
"Vâng!"
Trên sân đấu, Edis và Asher đang giao đấu.
Cả hai đều dùng vũ khí thật. Mỗi lần Edis vung dao găm, trên cơ thể Asher lại xuất hiện thêm một vết máu. Dù đau đến nhăn mặt, Asher vẫn tiếp tục tấn công.
"Thật bất ngờ. Em cứ tưởng tổ đội 2 không tập kiểu nguy hiểm như thế."
Jenna vừa chạy bên cạnh tôi vừa lẩm bẩm.
Đúng là vậy.
Tổ đội 2 cũng dành rất nhiều thời gian để rèn luyện, nhưng họ luôn cố tránh những bài tập đổ máu như chúng tôi.
Vậy mà giờ cách làm đó đã thay đổi.
"Có chuyện gì khiến họ đổi ý sao..."
"Dica không còn ở đây."
Trong sân huấn luyện chỉ có Edis, Asher và Roderek.
Không thấy Dica, thành viên từ những ngày đầu.
"Đúng rồi. Để em qua hỏi."
Jenna dừng chạy rồi tiến đến chỗ Roderek đang đứng gần sân đấu.
Roderek chống mũi thương xuống đất, đứng đó với vẻ mặt nặng nề.
Hai người nói chuyện một lúc ngắn, rồi Jenna quay lại.
Gương mặt cô cũng cứng lại.
"Dica xuống tầng một rồi."
"Lý do?"
"Vì cậu ấy không thể giết người."
Câu trả lời vang lên từ bên cạnh.
Edis vừa lau máu trên dao găm bằng một mảnh vải.
Trước mặt cô, Asher mình đầy thương tích nằm vật ra đất.
"Quả nhiên."
Tôi cũng đã đoán được phần nào.
Dica vẫn không thể hồi phục sau cú sốc ở tầng 10.
Tư chất của cậu ấy chỉ ở mức bình thường, hơn nữa tính cách lại quá yếu đuối. Đối phó với quái vật thì còn được, nhưng khi phải ra tay với người sống, xem ra cậu ấy không thể phát huy hết thực lực.
"Chẳng những không tăng thành viên mà còn mất người. Chỉ còn ba người thì chẳng đi đâu được. Vì thế bọn tôi cũng quyết định tăng cường độ luyện tập. Giá mà Master chịu Triệu hồi Cao cấp thì tốt."
"Tôi nghĩ hắn sẽ không làm đâu."
Kể từ lần thất bại trước, Anytng chưa dùng Triệu hồi Cao cấp bằng Gem thêm lần nào.
Đó là triệu chứng mang tên "mất niềm tin vào quay thưởng".
Triệu chứng này thường xuất hiện ở những Master đã tiêu tốn quá nhiều Gem vào quay thưởng cao cấp. Một khi mắc phải, họ sẽ có xu hướng dồn Gem vào các công trình thay vì Triệu hồi.
"Quay thưởng có thể phản bội bạn, nhưng công trình thì không."
Đó cũng là một câu châm ngôn lưu truyền rộng rãi trong Pick Me Up.
Ngày trước tôi cũng từng mắc rất nặng.
Đơn giản là vì mãi chẳng quay ra nổi Hero từ 4 sao trở lên.
Edis cắn môi, vẻ mặt đầy nặng nề.
"Nếu vậy thì tổ đội của bọn tôi..."
"Cứ đến tận nơi gây áp lực cho Master thử xem."
"Tôi không muốn làm đến mức đó."
"Vậy thì bỏ cuộc đi. Không còn cách nào đâu."
Tôi nói.
Dù đã đồng hành với nhau lâu đến đâu cũng không thể ép người ta tiếp tục.
Dù sao thì để cậu ấy quay về vẫn tốt hơn là miễn cưỡng kéo theo rồi cuối cùng chỉ nhìn thấy xác chết.
Ít nhất còn có một điều an ủi là khả năng bị đem đi Tổng hợp cũng không cao.
Edis cũng là lính đánh thuê từng trải, nên hiểu rất rõ một thành viên yếu kém sẽ trở thành gánh nặng lớn đến mức nào.
Chính vì thế cô mới không yêu cầu Master đưa Dica trở lại.
"Đúng là không dễ."
Edis cười chua chát rồi bước xuống khỏi sân đấu.
Asher chống người đứng dậy với cơ thể đầy thương tích.
Ngay sau đó Roderek bước lên sân đấu.
Asher siết chặt thanh kiếm, môi mím cứng.
Cậu vừa tận mắt chứng kiến đồng đội bị loại ngay bên cạnh mình.
Quyết tâm của cậu rõ ràng đã khác trước.
"Ôi trời, mùi máu."
Eolka phẩy tay trước mũi.
Jenna và Aaron đều mang vẻ mặt nghiêm túc, chỉ có mình cô như đang đứng ngoài cuộc.
'Đúng là Pháp sư.'
Nghề này vốn an toàn nên cũng khó trách.
Tôi bật cười rồi tiếp tục luyện tập.
Vài ngày sau, vào một buổi tối, Anytng thay đổi phân đội của các Hero.
Belkist và Nerissa được gọi tên, triệu tập xuống quảng trường tầng một.
[Tiến hành tổ đội!] [Kéo thả Hero!] ['Belkist (★★)' đã được loại khỏi 'Tổ đội 3'.] ['Nerissa (★★)' đã được loại khỏi 'Tổ đội 3'.] Hai thành viên nòng cốt của tổ đội 3 đều bị rút ra.
Ý nghĩa đã quá rõ ràng.
Họ được thăng lên đội chủ lực.
Tổ đội 3, tức đội dự bị, sẽ được bổ sung thành viên mới.
[Thay đổi ký túc xá của Hero.] [Hiển thị sơ đồ ký túc xá.] [Kéo thả Hero!] ['Belkist (★★)'...] [Thay đổi quyền hạn của Hero.] [Danh sách công trình hiện có - 'Nhà Ăn Lv. 2', 'Nhà Tắm Lv. 1', 'Phòng Nghỉ Lv. 1'...] Một loạt thiết lập tiếp tục được thực hiện.
Giọng đầy vẻ phiền phức của Iselle vang lên tận tầng hai.
[Hai người các ngươi thu dọn đồ rồi lên đây.] Lúc đó tôi đang luyện Kiếm Thuật trong khu huấn luyện cá nhân.
Tôi tra kiếm vào vỏ rồi bước ra ngoài.
Asher đứng nhìn quảng trường với vẻ mặt căng thẳng.
"Người mới lên rồi."
Tôi khẽ cười.
Một lát sau, Belkist và Nerissa bước lên cầu thang dẫn tới tầng hai.
Cả hai đều không có gì thay đổi.
Belkist vẫn giữ vẻ tự tin đặc trưng.
Còn Nerissa thì vẫn bình thản như cũ.
Dù được bảo thu dọn hành lý, có vẻ họ chẳng có tài sản cá nhân gì, chỉ mang theo mỗi vũ khí bên mình.
"Hôm nay dừng luyện tập. Tập trung."
Hiện tại cả hai đều chưa được phân vào tổ đội nào.
Anytng cố tình không sắp xếp trước, ý là để đội trưởng của tổ đội 1 và tổ đội 2 tự quyết định.
Các thành viên của hai tổ đội nhanh chóng kết thúc việc mình đang làm rồi tập trung tại một góc sân huấn luyện.
"Có vẻ đã đến lúc bổ sung nhân sự rồi."
Hiện tại tổ đội 1 còn trống một vị trí, tổ đội 2 còn trống hai vị trí.
Chỉ có hai người được đưa lên tuy hơi bất ngờ, nhưng dù sao cũng đến lúc tuyển thành viên mới.
Tôi mở chiếc ghế gấp rồi ngồi xuống.
"Để em đi lấy thăm nhé?"
"Đợi đã."
Nếu bốc thăm thì sẽ cần, nhưng bây giờ không thích hợp.
Trước hết, số lượng thành viên không cân bằng. Hơn nữa, Anytng cũng không có vẻ gì là định dùng Triệu hồi Cao cấp.
'Hắn định tập trung xây dựng cho một tổ đội hoàn chỉnh trước sao.'
Đã khá lâu kể từ khi chinh phục tầng 15.
Nếu còn trì hoãn việc leo tầng, cảm giác chiến đấu thực tế sẽ dần mai một.
Không cần cho người đi gọi.
Hai người vừa lên quảng trường lập tức đi thẳng đến sân huấn luyện nơi chúng tôi đang ở.
Belkist đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi lẩm bẩm.
"Đúng là khác hẳn. Chẳng giống tầng một chút nào."
Các thành viên cũ nhìn hai người mới, nửa tò mò, nửa cảnh giác.
Belkist cười nhếch mép.
"Mọi người nhìn gì dữ vậy? Muốn nuốt sống tôi luôn à? Tôi chỉ đến chào hỏi thôi."
"Tôi thì không."
Nerissa bước lên chắn trước mặt Belkist.
"Chúng tôi sẽ được phân vào tổ đội 1 hoặc tổ đội 2, đúng chứ? Tôi đã nghe đồn rồi. Có đúng không?"
"Hỏi thừa. Chẳng phải quá rõ rồi sao?"
"Vậy tôi xin nói thẳng."
Nerissa nhìn thẳng vào tôi rồi nói.
"Xin hãy để tôi vào tổ đội 1."
"..."
"Tôi tự tin mình sẽ không trở thành gánh nặng. Tôi sẽ không khiến anh thất vọng."
Belkist khẽ cười.
Ngay sau đó, ánh mắt hắn bỗng trở nên đầy sát khí, trừng trừng nhìn Nerissa.
"Con nhóc này điên rồi à? Biết thân biết phận đi."
"Sức mạnh không phải là thước đo duy nhất của giá trị. Ngoài chiến đấu, tôi còn thành thạo rất nhiều kỹ năng khác."
"Ngoài cái đó ra thì còn có ích gì?"
"Nếu cậu đã xem thì phải biết chứ."
Nerissa lạnh lùng nhìn Belkist.
Belkist nhăn mặt khó chịu rồi im lặng.
Edis bước lên.
"Vào tổ đội nào không phải do các cậu quyết định."
"Tôi biết. Hoặc là Master quyết định, hoặc là hai người quyết định."
Dù đang trả lời Edis, ánh mắt Nerissa vẫn hướng về phía tôi.
Trong ánh mắt ấy có một sự nóng bỏng kỳ lạ.
Jenna ghé sát tai tôi thì thầm.
"Chị ấy bị sao vậy? Có vẻ rất muốn vào tổ đội 1."
"Tôi biết sao được."
Belkist cũng vậy.
Cho đến cách đây không lâu, cả hai còn tỏ vẻ vào tổ đội nào cũng được.
Vậy mà thái độ giờ đã thay đổi hoàn toàn.
"Tại sao nhất quyết muốn vào tổ đội 1?"
Tôi ngồi trên ghế hỏi.
Nerissa nhắm mắt rồi tiếp tục.
"Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là những lời đồn phóng đại."
"Ý cô là gì?"
"Những lời đồn về anh. Lúc đầu tôi cũng không tin."
Lời đồn về tôi sao.
Tôi cũng lờ mờ biết dưới tầng một đang lan truyền không ít tin đồn kỳ quái về mình.
Chỉ là hễ tôi đến gần thì mọi người lại tránh đi, nên chưa từng nghe được nội dung cụ thể.
"Nhưng rồi tôi đã tận mắt chứng kiến."
"... Đá Tái Hiện."
Tôi chỉ nghĩ đến được một nguyên nhân.
Không hiểu vì sao hai người này thường xuyên vào Khe Nứt Thời Không.
Đích thân trở thành Hero để trải nghiệm.
Hoặc xem lại ký ức chiến đấu của người khác.
Đá Tái Hiện có thể được sử dụng theo một trong hai cách đó.
Cách đầu tiên mới là cách sử dụng thông thường.
Nhưng Anytng đã cho hai người xem lại hình ảnh của nhiệm vụ hôm đó bằng cách thứ hai.
"Xem đến đâu rồi?"
"Tất cả."
Nerissa khẽ nheo mắt.
"Hóa ra những lời đồn còn nhẹ hơn sự thật. Giờ thì tôi thật sự đã mở mang tầm mắt. Muốn sống sót thì phải đi theo kẻ mạnh. Đó là lý do duy nhất tôi muốn vào tổ đội 1."
"Thế còn tổ đội 2?"
"Nếu có thể, tôi xin phép từ chối."
"Cô nói cái gì? Tổ đội 2 của bọn tôi cũng đâu có tệ!"
Asher lớn tiếng.
"Cậu thật sự nghĩ vậy sao?"
"Đ... đương nhiên."
Nerissa nở một nụ cười lạnh.
Đó rõ ràng là một nụ cười chế giễu.
Sắc mặt Asher lúc đỏ lúc xanh.
"Cái đồ này, chỉ là lính mới mà..."
"Đến sớm hay đến muộn thì có ý nghĩa gì? Kẻ mạnh thì tiến lên, kẻ yếu thì bị loại. Vị tiền bối này đến trước bọn tôi, nhưng xem ra vẫn chưa hiểu rõ thế giới này. Có đúng không, tiền bối?"
Belkist nhìn tôi rồi cười nhếch mép.
Hắn dựa lưng vào hàng rào sắt của sân đấu.
"Dù sao tôi cũng đồng ý. Ngoài tổ đội 1 thì tôi chẳng muốn vào đâu cả. So với cô ta, tôi chắc chắn hữu dụng hơn."
Tôi khoanh tay.
'Rắc rối rồi.'
Có vẻ cả hai đều không có ý định nhường nhịn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn