Chương 3: Tutorial (1)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Bỗng nhiên tôi tỉnh dậy.
Một cơn đau nhói lan dọc lên đầu. Cảm giác chẳng khác gì sáng hôm sau khi uống say bí tỉ.
Say rượu, mình bị say rượu à?
Thuốc đau đầu đâu rồi?
Tôi lần mò bên đầu giường. Chắc vẫn còn hộp Tylenol tôi hay dùng. Hai viên chắc không đủ, phải uống khoảng bốn viên mới đỡ.
Nhưng chẳng chạm được thứ gì.
Tôi mở mắt.
[Master, chào mừng!] [Để khởi chạy, cần tải dữ liệu nội bộ. Bạn có muốn tải xuống không? - Khuyến nghị sử dụng Wi-Fi.] [Yes (Chọn) / No] [Downloading...... 001/537] Một căn phòng trắng.
Trên, dưới, trái, phải... tất cả đều trắng xóa.
Tôi đang nằm trên nền trắng ấy. Chống người ngồi dậy, tôi đưa mắt nhìn quanh. Không gian trắng trải dài đến tận cuối tầm mắt, vượt qua cả đường chân trời.
Đây là đâu?
Ở góc trên bên phải tầm nhìn, một cửa sổ hiện lên với những dòng chữ.
[Downloading...... 004/537] [Tips / Pick Me Up là một Hyper Roguelike Summon RPG. Thực ra, nó gần với game mô phỏng hơn là RPG.] Tôi phủi người rồi đứng dậy.
Ý thức vốn mềm nhũn như bông thấm nước dần trở nên tỉnh táo.
Không gian vẫn chỉ một màu trắng.
Tôi đứng trên mặt đất của nơi kỳ lạ ấy. Mỗi lần cửa sổ hologram nhấp nháy, con số bên phải lại tăng thêm.
[Downloading...... 009/537] [Tips / Phòng chờ nơi các Hero tụ tập được gọi là Room.] Theo tiến trình tải dữ liệu, không gian trắng bắt đầu xuất hiện thêm đồ vật.
Một chiếc bàn ăn.
Nó đột ngột hiện ra giữa không trung như có phép thuật.
Tiếp đó là ghế, tủ lạnh, lò nướng, thảm, sofa.
Rồi chẳng biết từ đâu, những bức tường xuất hiện, bao kín bốn phía. Trần nhà cũng được dựng lên. Mặt sàn trắng tinh ban đầu được thay bằng lớp sàn kim loại gọn gàng.
Không gian dần mang hình dáng của một căn phòng.
[Downloading...... 015/537] Tôi ngơ ngác nhìn cảnh tượng ấy, rồi đưa hai tay vỗ mạnh vào má.
Bình tĩnh. Trước hết phải bình tĩnh.
Người ta bảo, dù bị hổ tha vào hang, chỉ cần giữ được bình tĩnh thì vẫn còn đường sống.
Hãy nhớ lại từng chuyện một.
Vì sao mình lại đến đây? Hôm qua mình đã làm gì?
"... Nào, hôm qua mày đã làm gì vậy, Han Seojin?"
Thức dậy, đánh răng rửa mặt, ăn sáng.
Như mọi khi, tôi mở máy tính rồi đăng video hướng dẫn lên MewTube. Sau đó ghé cửa hàng tiện lợi mua bữa tối rồi về nhà.
Trước khi về có xảy ra chuyện gì không?
Mình uống rượu à?
Không.
Tôi đã bỏ rượu từ lâu rồi.
'Về đến nhà, thay pin điện thoại...'
Phó bản Giáng Lâm.
Nhân sự kiện cán mốc một trăm triệu lượt tải, Phó bản Giáng Lâm với độ khó siêu việt đã được mở.
Tôi cử đội tiên phong tiến vào, và họ bị quét sạch không còn một ai.
Ngay lúc đang nghĩ nước đi tiếp theo thì...
'Xuất hiện bug.'
Một bug chưa từng nghe qua.
Đồ họa lẫn chữ viết đều vỡ nát. Cấp của Boss thì hiện thành 999.
Xét việc giới hạn cấp của anh hùng, ngoại trừ Hero 7 sao, chỉ là 99 thì đó đúng là một con số vô lý.
Sau khi cả đội bị tiêu diệt, tôi định quay về màn hình chính thì điện thoại bỗng treo cứng.
Sau đó mình làm gì nhỉ?
À, mình nhấn nút nguồn của điện thoại.
Ký ức dừng lại ở đó.
[Downloading...... 045/537] Mình ngủ quên lúc nào vậy?
Mình mệt đến thế sao?
Tôi nghiêng đầu.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi đi đến kết luận rằng đây là một giấc mơ.
Chắc mình ngủ gục trên sofa rồi nằm mơ.
Hơn nữa còn là mộng sáng suốt, kiểu biết rõ bản thân đang mơ.
Nhưng tôi vốn không phải người thường xuyên nằm mơ.
Đến cả lần cuối cùng mình mơ là khi nào, tôi cũng chẳng nhớ nổi.
[Downloading...... 055/537] Nội thất của căn phòng trắng dần hoàn thiện.
Căn phòng vốn trống rỗng đang được bài trí từng chút một. Thế nhưng toàn bộ đồ nội thất đều bằng kim loại, màu sắc chỉ có xám hoặc trắng toát.
Không phải gu của tôi.
Dù có thể gọi là phong cách hiện đại, nhưng chẳng có chút cảm giác của nơi con người sinh sống.
"Có ai ở đây không?"
Tôi thử cất tiếng gọi.
Không có lời đáp.
Thật tình.
Cứ tưởng chỉ những giấc mơ về quá khứ đen tối hay ma quỷ mới là ác mộng.
Tôi mở cánh cửa vừa mới xuất hiện rồi bước ra ngoài.
Bên ngoài là một quảng trường.
Nó rộng cỡ sân vận động của trường học, nhưng lại là quảng trường trong nhà chứ không phải ngoài trời. Cuối quảng trường là một bức tường cao sừng sững.
Phía trên không phải trần nhà, mà là một bầu trời trắng đục đang mờ mịt lay động.
"Không có ai sao? Có thì trả lời một tiếng đi!"
Tôi hét lớn.
Vẫn không có bất kỳ hồi âm nào.
"Đây là cái giấc mơ chết tiệt gì vậy?"
Dù là mơ nhưng lại chân thực đến đáng sợ.
Không khí mát lạnh chạm lên da. Tiếng giày gõ xuống nền đất. Màu sắc rõ nét. Mọi giác quan đều chân thật đến lạ.
Thế nên mới càng khiến tôi khó chịu.
Trên bức tường bao quanh quảng trường là những cánh cổng bằng sắt.
Cổng đều đóng kín, phía trên treo một tấm biển ghi "Khe Nứt Thời Không".
Không chỉ có một cánh cổng.
Khắp bức tường đều dựng những cánh cổng giống hệt nhau.
Tôi chậm rãi đi quanh quảng trường, quan sát từng tấm biển gắn trên mỗi cánh cổng.
"Khe Nứt Thời Không, Khu Huấn Luyện, Khu Tổng Hợp, Kho Vũ Khí..."
Tôi nắm tay nắm cửa của Kho Vũ Khí rồi thử lắc mạnh, nhưng cánh cửa chỉ rung lên lạch cạch chứ không hề mở.
"Giấc mơ quái quỷ gì thế này."
Tôi thử mở những cánh cửa khác nhưng kết quả vẫn y hệt.
Cuối cùng, tôi quay trở lại căn phòng ban đầu.
Trong phòng không còn xuất hiện thêm vật gì nữa, nhưng những dòng chữ giữa không trung vẫn liên tục cập nhật.
Tôi mở tủ lạnh.
Bên trong chất đầy nước cam.
Tôi lấy một hộp ở ngăn dưới, rót ra cốc.
[Downloading...... 362/537] [Tips / Hoàn thành Tutorial sẽ nhận được phần thưởng vô cùng hấp dẫn.] Tôi ngả người sâu vào sofa.
Lưng chìm trong lớp đệm mềm mại. Dòng nước cam mát lạnh trôi xuống cổ họng.
Tôi véo má mình.
Đau.
Nghĩ lại thì lúc nãy, khi tự tát vào hai má để lấy lại bình tĩnh cũng đau lắm.
Không, phải là đau khủng khiếp.
Rốt cuộc đây là cái gì?
Rốt cuộc là cái quái gì?
Chắc chắn đây là một giấc mơ.
Ly nước cam tôi đang uống, cảm giác êm ái của chiếc sofa, cả cơn đau trên má... tất cả đều chỉ là mơ.
Ngay khi ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, một giọng nói thì thầm vang lên trong đầu.
'Nếu không phải là mơ thì sao?'
Đó là một giọng nói lạnh lẽo đến rợn người.
Tôi lắc đầu, xua giọng nói như đang cười nhạo mình ấy ra khỏi tâm trí.
[Downloading...... 511/537] [Tips / Hãy dùng Tổng Hợp để tăng cấp Hero.]
"Chắc mình phải bớt chơi game lại quá."
Tôi nhìn cửa sổ đang lơ lửng trong tầm mắt.
Đó không phải là một giao diện xa lạ.
Phông chữ này.
Những dòng Tips này.
Những con số này.
Đây chính là màn hình hiện ra khi lần đầu cài đặt Pick Me Up.
Tải xong là mình sẽ tỉnh lại sao?
Đúng là một giấc mơ khó chịu.
Tôi chẳng muốn mơ thấy nó thêm lần nào nữa.
Mau kết thúc đi.
Tôi không muốn ở lại đây dù chỉ thêm một giây.
[Downloading...... 537/537: Hoàn tất!] Một cửa sổ xuất hiện giữa phòng rồi phát đoạn phim.
[Vùng đất Townia, nơi con người và các dị chủng cùng chung sống.] [Thế nhưng, một kẻ địch bí ẩn đã xâm lược lục địa vốn ngập tràn hòa bình và phồn vinh!] Đồ họa 2D thô sơ.
Một tòa thành đang bốc cháy.
Những người lính và quái vật giống hệt các hình nhân giấy lao vào chém giết lẫn nhau.
[Cuối cùng, cả lục địa bị sức mạnh bóng tối nuốt chửng và tan vỡ thành từng mảnh.] [Nhưng hy vọng vẫn chưa tắt.] [Hỡi Master! Nếu muốn cứu lấy thế giới, hãy chinh phục tòa tháp!] [Vô số Hero sẽ đồng hành cùng ngài.] Đoạn phim kết thúc.
Tôi há hốc miệng nhìn chằm chằm.
[Tôi là Iselle, Tiên Khởi Nguyên sẽ hỗ trợ Master trong thời gian tới. Trước tiên, xin hãy cho tôi biết tên của Master!] [Độ dài từ 2 đến 6 ký tự. Không được dùng khoảng trắng hoặc ký tự đặc biệt.] [Pick Me Up] [Tên này đã tồn tại.] Có vẻ không phải tôi là người gõ.
Bàn phím tự động nhập ký tự rồi hiện ra một cái tên.
[Tôi Là Giỏi Nhất] [Tên này đã tồn tại.] [ABC] [Tên này đã tồn tại.] [Anytng] [Tên này có thể sử dụng. Bạn có muốn dùng tên này không?] [Yes (Chọn) / No] [Chào mừng Master Anytng đến với thế giới Pick Me Up!] [Bạn có muốn bắt đầu Tutorial không? Hoàn thành sẽ nhận được phần thưởng.] [Yes (Chọn) / No] Đến cả lựa chọn cũng tự quyết định.
Con trỏ màu trắng nhấn vào "Yes", tầm nhìn của tôi lập tức đảo lộn.
Ánh sáng bao trùm trước mắt.
Tôi còn chưa kịp suy nghĩ.
Khi mở mắt ra lần nữa...
Một ngôi làng đang bốc cháy.
[Năm 351 theo lịch Đế quốc, đại quân Ma tộc xâm lược lục địa.] [Tại một ngôi làng nhỏ thuộc vùng Heim, có một thiếu niên tên Han Israt.] Mùi khói khét xộc thẳng vào mũi.
"Khụ... Khụ!"
Tôi khom người ho sặc sụa.
Cổ họng nóng rát như bị lửa thiêu.
'Đây lại là đâu nữa...'
Lửa cháy ngút trời khắp bốn phía.
Những ngôi nhà dân đang bốc cháy.
Nhà cửa, hàng rào, kho lương, cây cối... tất cả đều bị ngọn lửa dữ dội nuốt chửng.
Dòng người hoảng loạn ùn ùn chạy ngang qua.
"G-Goblin!"
"Đừng tới đây! Đừng mà!"
"Mau sang bên này! Phải nhanh lên!"
Tôi bật cười khan.
Trong tay phải là một thanh kiếm sắt cũ kỹ.
[Tutorial Quest 1. Tiêu diệt Goblin đang xâm chiếm ngôi làng!] [Chiến đấu sẽ diễn ra tự động. Hãy thưởng thức khả năng chiến đấu đỉnh cao được AI của Hero điều khiển!]
"Kẹc! Kẹc kẹc!"
Ở dưới sườn đồi phía xa, một đám quái vật da xanh đang tràn lên.
Chúng cao khoảng một mét rưỡi, đội mũ sắt, cầm những thanh đao cong.
Lưng còng xuống, làn da xanh lở loét trông vô cùng gớm ghiếc.
[Goblin Lv. 1]
"Đám quái vật kia là cái gì vậy?"
Lũ Goblin đang tàn sát những người dưới chân đồi.
Bất kể đàn ông hay phụ nữ, chúng đều vung đao chém giết không thương tiếc.
Tay trái cầm đuốc, tiện thể phóng hỏa khắp nơi.
Đúng là địa ngục.
['Han(★)' cảm thấy sợ hãi! Toàn bộ chỉ số giảm 30%.] [Tips / Hero đôi khi sẽ rơi vào trạng thái Sợ Hãi.] Hero Han?
Nói nhảm gì vậy!
Không biết đây là đâu, nhưng phải chạy đã.
Tôi lao lên sườn đồi.
Chỉ cần đi theo hướng mọi người đang chạy thì kiểu gì cũng thoát được.
Cộp.
Mới chạy được vài bước, cơ thể tôi khựng lại như vừa đâm vào một bức tường.
"Sao... sao không qua được?"
Những người xung quanh vẫn chạy xuyên qua bình thường.
Tôi đưa tay về phía trước.
Đầu ngón tay chạm phải một lực cản vô hình.
"Khốn kiếp!"
Tôi dốc toàn lực húc thẳng vào.
Một cơn đau buốt truyền từ vai, rồi tôi bị bật ngược ngã lăn xuống đất.
Tôi lập tức bật dậy.
"Không được thì đi vòng!"
Cộp.
Bức tường vô hình còn kéo dài sang cả hai bên.
Tôi dồn hết sức đẩy mạnh.
Nó không hề nhúc nhích.
Cuối cùng...
Tôi bị nhốt cứng tại chỗ.
"Này! Các người là ai vậy?"
Tôi hét với những người dân đang chạy ngang qua.
"Đây là đâu? Có nghe tôi nói không? Trả lời đi!"
Nhưng họ vẫn chỉ cắm đầu bỏ chạy, như thể không nghe thấy, hoặc vốn chẳng thể nghe thấy.
Tôi định chộp lấy vai một người đàn ông vừa nhảy qua hàng rào.
Thế nhưng bức tường vô hình lại chặn tay tôi.
Lũ Goblin dưới chân đồi đang càng lúc càng tiến gần.
['Han(★)' rơi vào trạng thái Hoảng Loạn! Toàn bộ chỉ số giảm 50%.] [Master, hãy sử dụng Thuốc Chống Sợ Hãi cho Hero đang gặp nguy hiểm! Thuốc Chống Sợ Hãi có giá 50 Gem, nhưng lần này sẽ được cung cấp miễn phí.] [Sử dụng?] [Yes (Chọn) / No] Đột nhiên, một lọ thuốc màu tím xuất hiện trước mặt.
Nắp chai bật mở.
Ngay sau đó, toàn bộ chất lỏng hắt thẳng vào mặt tôi.
"Ặc!"
Tôi chống hai tay xuống đất, quỵ hẳn xuống.
Thứ chất lỏng vừa đắng vừa cay chảy thẳng xuống khí quản.
"Khụ! Khụ khụ!"
Cảm giác như bị ai rắc tiêu vào mũi.
Đã bắt uống thì chí ít cũng cho uống tử tế chứ!
Nhưng ngay lúc ấy, gáy tôi bỗng lạnh buốt.
Tầm mắt vốn chao đảo nhanh chóng trở nên rõ ràng.
Cứ như có ai vừa dội một gáo nước lạnh lên cái đầu đang bốc hỏa.
Điều đầu tiên bật ra khỏi miệng tôi là...
"Đệt…"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn