Chương 19: Loại nhiệm vụ - Sinh tồn (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
"Mấy nghìn con Goblin á? Không nhìn nhầm đấy chứ!"
"Tôi cũng muốn là mình nhìn nhầm lắm!"
"Xuống đây trước đã."
Sau khi Jenna nhảy xuống, tôi gọi mọi người tập trung lại.
Tôi biết phải làm gì trong tình huống thế này.
Tôi có kinh nghiệm quan sát và phân tích hàng nghìn trận chiến. Trong đó có cả những bản ghi chiến đấu của người khác chứ không chỉ của riêng tôi.
Thoạt nhìn thì có vẻ bất khả thi, nhưng chắc chắn vẫn tồn tại cách vượt qua.
Chỉ có điều, độ khó của nhiệm vụ lần này cực kỳ cao.
"Đại ca, mấy nghìn con Goblin... Có phải có gì sai không? Chỉ năm người thì làm sao mà..."
"Đừng hoảng. Đâu phải giết sạch mấy nghìn con đó. Nhiệm vụ lần này không phải tiêu diệt mà là sinh tồn. Chỉ cần cầm cự trước bọn chúng trong một khoảng thời gian là được."
"V, vậy... chúng ta trốn đi thì sao?"
"Trốn đi đâu?"
Zeeth bật dậy, chạy vào một căn nhà bỏ hoang.
Một lát sau cậu ta trở lại với vẻ mặt chua chát.
"Không vào được bên trong..."
"Không chỉ không vào được nhà, mà cũng không thể rời khỏi thành phố. Chúng ta phải quyết chiến ngay tại đây. Không phải trốn, mà là cầm cự."
"Năm người chống lại cả một đạo quân Goblin..."
"Trước hết đổi vị trí đã."
Quảng trường không phải nơi thích hợp để phòng thủ. Đường sá tỏa ra bốn phía, lại có vô số lối tiến vào như khe hở giữa những tòa nhà đổ nát. Nếu ở lại đây, chẳng mấy chốc cả đội sẽ bị bao vây rồi tiêu diệt.
'Lối tiến công của địch phải được giới hạn, và phải là nơi hẹp đến mức mỗi lần chỉ có thể đối đầu một con.'
"Phải cầm cự bao lâu?"
"Mười phút. Chỉ cần sau khi chạm trán địch mà cầm cự được mười phút thì sẽ được quay về."
"Vậy thì vẫn còn có hy vọng!"
[30: 00] Không cần nói chính xác thời gian.
'Đúng là xui tận mạng.'
Nếu nhiệm vụ sinh tồn xuất hiện ở tầng thấp, xác suất cả đội sống sót chỉ vỏn vẹn 9%.
Ở tầng cao thì chẳng đáng là gì, nhưng tại tầng thấp, nhiệm vụ sinh tồn nổi tiếng đến mức bị gọi là "máy nghiền Hero".
'Dù thế nào cũng phải sống sót.'
Mới chỉ tầng 5 thôi.
Nếu chết ở đây thì cái danh Master of Master chỉ đáng để người ta cười nhạo.
"Di chuyển! Tìm một nơi năm người có thể cố thủ! Tiến vào sâu trong thành phố!"
"Rõ!"
Nếu giả định nơi chúng tôi được triệu hồi nằm ở phía nam thành phố, thì mức độ tàn phá càng lên phía bắc càng nghiêm trọng. Theo báo cáo của Jenna, Goblin cũng đang kéo đến từ phía bắc.
Vậy thì phải đi về phía nam, nơi các tòa nhà còn tương đối nguyên vẹn.
"Đừng đi đường lớn. Đi hẻm."
Mấu chốt của nhiệm vụ lần này là tìm được vị trí phòng thủ trọng yếu.
Chúng tôi rẽ vào một con hẻm bên cạnh đại lộ. Con đường hẹp đến mức chỉ vừa đủ cho một người dang vai bước qua.
Ít ra vẫn chưa đến mức bị dồn vào đường chết.
Chẳng mấy chốc chúng tôi đã tìm được một vị trí thích hợp để phòng thủ.
Đó là một ngã ba hẻm.
Không có khe hở nào đủ để chui lọt, tường cũng cao đến mức rất khó trèo.
"Chọn chỗ này."
Vẫn còn vài vị trí khác có thể cân nhắc, nhưng hoặc tường rào đã sập nhiều chỗ, hoặc tường quá thấp khiến địch dễ xâm nhập.
Tốt nhất vẫn là một khu vực hẹp chỉ có một lối vào, bốn phía đều bị chặn kín.
Đáng tiếc, thời gian không còn nhiều.
Kiaaa!
Tiếng Goblin gào rú vọng đến từ phía xa.
"Tập trung lại. Tôi sẽ phân công vị trí."
"Vị trí ạ?"
"Mỗi người phụ trách một lối. Các con hẻm đều hẹp, nên mỗi lần chỉ phải đối đầu một con. Dù là mấy nghìn hay mấy vạn con thì cũng chỉ từng con một. Làm được chứ?"
"Vâng! Chúng tôi sẽ làm!"
Zeeth đáp đầy khí thế.
Được, vậy thử xem.
"Lối bên trái tôi phụ trách, lối bên phải Aaron."
"Rõ, đại ca!"
"Lối phía dưới do Zeeth và Hanson phụ trách. Một người chặn, mệt thì đổi người. Nhớ kỹ, không phải cùng chiến đấu, mà là thay phiên nhau. Sau khi rút xuống thì đừng lao lên giúp linh tinh, cứ nghỉ cho khỏe. Hiểu chưa?"
"Rõ!"
Tôi phụ trách lối bên trái, nơi hẹp nhất.
Lối bên phải rộng hơn giao cho Aaron. Hắn ta dùng thương, ít nhất cũng cần đủ không gian để vung vũ khí.
Jenna lên tiếng.
"Còn em thì sao?"
"Cô đứng chờ ở giữa ngã ba."
"Đứng chờ ư?"
"Đừng bắn tên. Cứ đứng chờ."
"Nếu anh lo em bắn trúng đồng đội thì yên tâm đi. Em tự tin vào khả năng của mình."
"Không phải vì chuyện đó. Mũi tên phải tiết kiệm bằng mọi giá."
Vị trí của Jenna là khoảng đất trống nhỏ ở trung tâm, nơi ba con hẻm hội lại.
Nếu cô bắn từ đó thì đúng là vẫn có khả năng trúng đồng đội. Những người chặn ở các lối đều quay lưng về phía Jenna, hai bên lại là tường cao nên góc bắn cũng bị hạn chế rất nhiều.
Nhưng còn một lý do khác.
"Dù sao thì cứ tiết kiệm tên. Chỉ bắn khi tôi bảo. Hiểu chưa?"
"Vâng."
Hiểu thì chưa hiểu, nhưng Jenna vẫn gật đầu.
"Tôi nói trước vài mẹo. Mở to tai mà nghe."
"Vâng!"
"Đầu tiên, cố gắng đẩy xác Goblin ra phía trước. Dùng chúng làm tường chắn. Không gian để địch di chuyển càng hẹp càng tốt. Hiểu chưa?"
"Vâng!"
"Nếu đánh đến mức kiệt sức không trụ nổi nữa thì gọi Jenna."
"Vậy em sẽ bắn tên!"
"Không. Cô cầm dao găm rồi vào đó thay người. Để người đang giữ vị trí lùi lại lấy hơi, sau đó lại đổi ca."
"Ư..."
"Nếu thật sự không còn cách nào thì cứ bắn. Nhưng nhất định phải thu hồi mũi tên. Hoặc người giữ vị trí ném chúng về phía sau, hoặc cô tự chạy đến nhặt."
"Em hiểu rồi."
Trong ống tên của Jenna chỉ có 20 mũi tên.
Trong khi kẻ địch phải đối mặt có đến hàng nghìn con. Tên chỉ được sử dụng ở những thời điểm thật sự cần thiết.
"Khắc ghi cho kỹ. Chỉ cần một trong ba lối bị chọc thủng, tất cả chúng ta đều sẽ chết ở đây. Một khi bị bao vây cả trước lẫn sau thì không ai sống nổi."
"Em nhớ rồi!"
"Về vị trí!"
Bốn người mang theo vẻ mặt quyết tâm rồi tản ra.
"Khe-rựk?"
Tiếng Goblin gào thét giờ đã vang lên ngay trước mắt.
[30: 00]
'Ba mươi phút...'
Có lẽ thời gian trong màn chơi cũng trôi giống hệt ngoài Trái Đất, chỉ khác phòng chờ.
Chỉ là bộ đếm thời gian sẽ bắt đầu chạy ngay sau khi giao chiến với Goblin.
"Tranh thủ dựng chướng ngại trước khi Goblin tới!"
"Rõ!"
Tôi chất những đống đá vụn và mảnh gỗ vỡ chồng lên nhau chắn trước lối đi.
"Đừng phí thể lực! Ra đòn ngắn gọn, đơn giản thôi!"
"Rõ!"
Ít nhất thì thái độ đáp lời khiến tôi hài lòng.
Tôi tận dụng đồ vật xung quanh dựng nên một bức tường chắn đơn sơ. Ngoảnh đầu nhìn lại thì Aaron, Zeeth và Hanson cũng đang làm như vậy.
"Kyaaa!"
Cuối cùng Goblin cũng phát hiện ra chúng tôi.
[29: 59]
'Cứ đến đi.'
Đây không phải nhiệm vụ chỉ cần bảo vệ bản thân là đủ.
Chỉ cần một phía bị xuyên thủng, tất cả mọi người ở khoảng sân trống sẽ rơi vào nguy hiểm.
'Đành phải tin Jenna.'
Nhìn bề ngoài thì vai trò của cô ấy có vẻ là thừa thãi nhất, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại.
Với đặc thù của nhiệm vụ lần này, thể lực sớm muộn cũng sẽ cạn kiệt. Nếu Jenna không kịp lấp vào những khoảng trống đó, phòng tuyến sẽ nhanh chóng sụp đổ.
"Kiiaaa!"
Lũ Goblin bắt đầu tràn vào con hẻm.
Tôi đâm kiếm qua khe hở giữa đống gỗ. Lưỡi kiếm xuyên thủng cổ một con Goblin. Máu phun xối xả từ cổ, nó ngã vật xuống.
"Chất xác lên! Dùng chúng làm tường chắn!"
Để cả đội đều nghe thấy, tôi liên tục lặp lại câu đó.
"Rõ!"
Tiếng Aaron và Zeeth vọng lại từ phía xa.
Ngay sau đó là âm thanh kiếm và thương va chạm.
Một chiêu, một mạng.
Nhắm vào ngực hoặc đầu.
Tôi liên tục đâm kiếm qua những khe hở.
"Kii! Kii! Kiii!"
Đám Goblin cũng thò kiếm qua các khe hở của chướng ngại.
Tôi dùng khiên đỡ rồi phản kích.
"Khặc!"
Lại một con ngã xuống.
Bên ngoài con hẻm, trên đại lộ, Goblin tụ tập đông đến mức không sao đếm xuể. Chúng chen lấn, xô đẩy nhau, con nào cũng muốn lao vào hẻm trước.
'Khốn kiếp...'
Có lẽ nhận ra đống xác nằm dưới đất đang cản đường, vài con Goblin bắt đầu kéo lê thi thể đồng loại ra khỏi con hẻm. Lối đi vốn chỉ đủ một người qua lại, nhưng với thân hình nhỏ bé của Goblin thì chuyện đó hoàn toàn có thể làm được.
"Kyaaa!"
Con Goblin dẫn đầu đâm kiếm tới.
Chỉ có đúng một kiểu.
Đỡ.
Rồi đâm trả.
Ngay bên dưới, một con Goblin khom người bắt đầu tháo dỡ chướng ngại. Tôi nện mạnh khiên vào cái đầu vừa ló ra qua khe hở.
Bốp!
Đầu nó vỡ nát, máu bắn tung tóe.
Tôi ngoái đầu nhìn lại.
Ba người kia vẫn đang vung vũ khí qua những khe hở của chướng ngại do mình dựng lên, không ai lùi lấy nửa bước.
"Nếu không trụ nổi thì nói ngay nhé!"
Jenna từ khoảng sân trống hô lớn.
'Vẫn còn sớm.'
Tôi vung kiếm chém ngược lên.
Một cánh tay Goblin bị chặt đứt văng lên không trung.
Con Goblin mất một tay lập tức dùng tay còn lại cào vào chướng ngại. Bộ vuốt sắc bén của nó xé toạc miếng bảo vệ cổ tay bằng da của tôi.
Tôi cắm phập kiếm vào đầu nó.
Ngay lập tức, lũ Goblin phía sau kéo xác nó đi.
'Lũ khốn...'
Đã ngu thì cứ ngu cho trót đi.
Chúng đang dần học được cách ứng phó.
Mỗi khi một con phía trước chết, đám phía sau lập tức lôi xác ra khỏi con hẻm. Chúng còn ngồi xổm dưới đất, từ từ chuyển từng tảng đá và tấm ván gỗ chắn đường ra ngoài.
Thậm chí có con còn giẫm lên vai đồng loại để trèo qua phía trên lối đi.
Con đường dần bị mở rộng.
[26: 48] Từ sau con thứ mười, tôi chẳng còn buồn đếm mình đã giết bao nhiêu nữa.
Lũ này rất yếu.
Chỉ là đám quái vật tép riu đáng lẽ chỉ xuất hiện ở tầng 1.
Thân hình gầy trơ xương.
Sức lực cũng chẳng ra gì.
Nhưng...
Số lượng thì quá nhiều.
Nhiều đến mức phát ngấy.
"Kii! Kiiii!"
Mũi kiếm rạch toạc nhãn cầu của một con Goblin.
Nó gào lên thảm thiết.
Tôi giữ nguyên thanh kiếm cắm trong mắt nó rồi vặn mạnh sang bên.
Sau đó tung một cú đá.
Nó cùng mấy con phía sau lăn thành một đống.
Thế nhưng số Goblin tụ tập trên đại lộ vẫn không hề có dấu hiệu giảm bớt.
Lũ này không biết sợ là gì sao?
Chúng cứ chen chúc lao tới như thể chỉ mong được chết.
Chướng ngại đã bị phá quá nửa.
Tôi lùi nhẹ chân phải về sau.
Một con Goblin đang thò người qua khe hở lập tức đâm dao găm vào đúng vị trí chân tôi vừa đứng.
Tôi bổ kiếm xuống sau gáy nó.
Tôi liếc sang phía sau.
Aaron đang cầm ngắn cây thương, liên tục dùng những cú đâm để giải quyết Goblin.
Tầm đánh của thương vượt trội hoàn toàn.
Đến lúc này, hắn vẫn chống đỡ rất tốt.
Ở lối phía dưới, Zeeth đã mồ hôi nhễ nhại, thở dốc liên hồi.
"Zeeth, đổi người!"
"T-tôi... vẫn còn đánh được..."
"Câm miệng! Bảo đổi thì đổi!"
"Cậu nghỉ đi! Để tôi!"
Hanson, người đã chờ sẵn, cầm kiếm và khiên lao lên.
Zeeth lùi về khoảng sân trống, cố lấy lại hơi.
'Thể lực của cậu ta vẫn còn quá thấp.'
Đó là lý do tôi xếp Zeeth và Hanson thành một cặp.
Cả hai đều cấp thấp, kỹ thuật cũng chưa đủ.
Không biết vì hưng phấn hay căng thẳng, nhưng mỗi lần ra đòn, bọn họ đều dồn hết sức lực.
Nói cách khác...
Rất nhanh mệt.
Chỉ cần một kiếm là đủ.
Mỗi lần một con.
Thả lỏng cơ thể.
Vung kiếm thật mềm mại.
Dùng lượng thể lực ít nhất để đạt hiệu quả cao nhất.
Đâm.
Chém.
Rồi lại đâm.
Tốc độ xác Goblin chất thành đống bắt đầu nhanh hơn tốc độ bọn chúng dọn xác.
[22: 58]
"Đổi người nữa!"
"Hanson!"
"Đ-được!"
Hanson lập tức đổi vị trí với Zeeth.
Chướng ngại ở lối phía dưới do hai người phụ trách gần như đã bị phá thủng hoàn toàn.
Sau lối đi ấy, hàng chục con Goblin chen cứng cả con hẻm.
Có con bị đồng loại giẫm chết.
Nhưng chẳng con nào thèm để ý.
'Chỗ đó nguy hiểm nhất!'
Tôi định gọi Jenna.
Một người chặn địch.
Người còn lại gia cố chướng ngại.
Đúng lúc ấy...
"Kii!"
Trên bức tường cao ở một bên khoảng sân, một cái đầu Goblin thò lên.
"Đừng để chúng vượt qua!"
"Em chờ câu này nãy giờ!"
Vút!
Mũi tên xuyên thẳng qua đầu Goblin.
Con Goblin đang định trèo qua tường lập tức cắm đầu ngã vào trong khoảng sân.
Ở bức tường đối diện, đám Goblin khác cũng bắt đầu leo lên.
"Jenna! Cô phụ trách xử lý tất cả Goblin trèo vào khoảng sân! Rõ chưa?"
"Rõ!"
Lại một con Goblin thò đầu lên từ bức tường đối diện.
Mũi tên của Jenna lần nữa xuyên chính giữa trán nó.
"Nhớ thu hồi tên!"
Jenna lập tức chạy tới rút mũi tên khỏi xác Goblin.
Cùng lúc đó, ở bức tường phía bên kia, lại có thêm Goblin đang leo lên.
Nếu để bọn chúng xông vào khoảng sân...
Cả đội sẽ bị bao vây từ hai phía.
"Đ-đại ca! Anh chẳng phải bảo chỉ mười phút thôi sao?"
"Thằng ngốc! Mới có năm phút thôi!"
[18: 49]
"Aaaa!"
Zeeth ôm chặt bàn tay rồi lăn lộn dưới đất.
Hai ngón tay bên trái đã bị chém đứt.
Máu phun xối xả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn