Chương 58: Loại Nhiệm Vụ - Hộ Tống (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Đó là một đạo lý rất đơn giản.
Trong nhiệm vụ Phòng thủ ở tầng 10, những NPC binh sĩ và kỵ binh đứng về phía ta không thể quan sát được chúng tôi.
Nhưng lũ này lại nhìn thấy chúng tôi rất rõ. Khi tôi tiến lại gần, tên địch kia đã lập tức nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh giác. Điều đó có nghĩa chúng không phải NPC bình thường.
Eolka bối rối nói.
"Biết đâu... bọn họ không phải kẻ địch thì sao?"
"Khả năng đó không phải là không có. Yên tâm đi. Tôi chưa giết chúng."
"Trông như chết mất một nửa rồi còn..."
Xôn xao.
Trò hề bất ngờ vừa xảy ra lập tức thu hút một đám người hiếu kỳ kéo tới.
Một nhân chứng vừa khoa chân múa tay vừa giải thích.
"Này nhé! Tên lính kia tự dưng phun máu mũi rồi ngã lăn ra! Còn thằng bên cạnh thì sao? Tự dưng nó đập đầu vào tường luôn! Đây này, như thế này này!"
Người đàn ông hói đầu vừa nói vừa làm động tác lấy đầu đập vào tường.
Nhờ đám đông tụ tập xem náo nhiệt, con đường dẫn đến quảng trường bỗng trở nên thông thoáng hơn đôi chút. Tôi giật lấy chiếc còi treo trên cổ tên lính rồi ném thẳng xuống cống.
"Đi thôi. Không còn thời gian nữa."
Chúng tôi vượt qua cổng, tiến vào quảng trường.
Quảng trường chật kín người, đông đến mức không còn chỗ đặt chân. Tiếng ồn ào phát ra từ hàng trăm người khiến cả khu vực náo nhiệt vô cùng. Tôi lắng tai nghe những lời bàn tán.
"Chỉ cần được chạm tay vào ngài ấy một lần là chết cũng mãn nguyện."
"Tao thì không tin đâu. Thế nào cũng chỉ toàn nói nhảm."
"Loại người như mày mà cũng dám nghi ngờ ngài ấy à? Suốt ngày chỉ biết uống rượu."
"Cái gì? Mày muốn chết hả?"
"Không phục thì nhào vào đi, đồ già. Tao ngứa mắt mày từ lâu..."
Phần lớn đều là những lời vô nghĩa, nhưng có một từ được lặp đi lặp lại.
'Ngài ấy.'
Họ không gọi tên mà chỉ dùng đại từ.
Có vẻ "ngài ấy" chính là nguyên nhân khiến từng này người tụ tập tại quảng trường.
'Khả năng rất cao là tên đó.'
Ở chính giữa quảng trường là một công trình khổng lồ, tráng lệ chẳng khác nào một tòa thành.
"Đó là Điện Bạc sao?"
"Vâng."
Chỉ riêng chiều cao đã khoảng hai mươi mét. Toàn bộ công trình được xây bằng đá cẩm thạch trắng, cửa sổ là những ô kính màu rực rỡ. Trên mái vòm sừng sững một bức tượng khắc hình hai Nữ Thần song sinh. Khắp các bức tường đều được chạm khắc tinh xảo những hoa văn và cảnh tượng không rõ ý nghĩa.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung về Điện Bạc, chính xác hơn là một vị trí trên đó.
Đó là ban công của thần điện ở độ cao khoảng mười lăm mét.
"Đợi chút, anh. Hình như có người đi ra."
Jenna chỉ về phía lối vào ban công.
Đúng như cô nói, có người đang bước ra.
Đó là một ông lão tóc đã điểm bạc, khoác trên mình bộ pháp bào trắng tinh của giáo sĩ. Ông lão đảo mắt nhìn khắp quảng trường rồi dùng gậy gõ mạnh xuống nền.
[Mọi người im lặng!] Giọng nói trầm hùng, uy nghiêm vang khắp quảng trường.
Đám đông đang ồn ào lập tức im bặt.
Eolka khẽ lẩm bẩm.
"Là ma pháp khuếch đại."
[Thái Dương Chi Tử sắp xuất hiện. Tất cả giữ trật tự, không được gây náo loạn!]
'Không còn nhiều thời gian.'
Tôi không đến đây để tham quan.
Bộ đếm vẫn đang từng chút một giảm xuống.
"Từ bây giờ chúng ta sẽ vào thần điện."
"Vào thần điện sao?"
"Ừ."
Vẫn chưa rõ mục tiêu Hộ tống là ai.
Thông tin thu thập được còn quá ít. Nhưng không còn thời gian để do dự nữa. Đến lúc phải đưa ra quyết định rồi. Nếu một sự kiện như thế này xuất hiện trong màn chơi, thì đối tượng Hộ tống rất có thể là nhân vật chủ chốt của sự kiện.
'Phải quyết đoán.'
Tôi đưa mắt nhìn về lối vào thần điện.
Hai bên cánh cổng lớn được chạm nổi hình đôi cánh là hàng binh sĩ mặc giáp đứng canh nghiêm ngặt. Họ đang kiểm soát chặt chẽ mọi người ra vào. Đúng lúc ấy, tôi chợt chạm mắt với một tên lính.
Tôi rút thanh kiếm khỏi vỏ.
Trong mắt tên lính hiện rõ vẻ kinh hãi.
'Quả nhiên, bọn chúng cũng nhìn thấy chúng ta.'
Tôi hạ thấp mũi kiếm rồi tiến thẳng về phía cổng.
Đám binh sĩ lập tức ùa tới. Một kẻ có vẻ là đội trưởng bước lên với vẻ mặt đầy cảnh giác.
"Các ngươi là ai?"
"Tránh ra. Không muốn chết thì cút."
"Thần điện cấm vào! Các ngươi là dị giáo sao?"
"Dị giáo?"
"Đúng vậy. Chúng ta phụng thờ Nữ Thần..."
Tôi tung một cú đá vào bức tượng Nữ Thần bằng thạch cao bên cạnh.
Bức tượng gãy đôi ngang eo rồi vỡ tan thành từng mảnh.
"Thế này có gọi là dị giáo không?"
"Thằng điên này! Giết hắn!"
Cùng với hiệu ứng âm thanh, một cửa sổ cảnh báo hiện ra.
[Warning!] [Binh sĩ loài người Lv. 13] X?
[Kẻ địch không rõ danh tính Lv.???] X?
Đó là thông báo chiến đấu báo hiệu kẻ địch.
"Quả nhiên là vậy."
"Haizz, anh đúng là bạo lực thật."
"Các cô cũng là tín đồ của cái Giáo đoàn thờ Nữ Thần gì đó à?"
"Không."
"Em chỉ tin chính em thôi. Với cả anh nữa."
Aaron rút cây thương ra.
Jenna giương cung, lắp tên.
"Xông qua đám này rồi tiến vào thần điện. Mục tiêu Hộ tống ở trong đó."
Keng!
Đám binh sĩ đồng loạt rút vũ khí.
Kiếm, thương và kích.
"Trục xuất lũ dị giáo!"
Theo lệnh của tên đội trưởng, đám binh sĩ lao tới.
Tôi giương khiên lên tay trái rồi nói.
"Xông lên."
"Rõ!"
Tên lính đi đầu vung cây kích.
Tôi dùng khiên gạt bật nó ra rồi đâm thẳng vào cổ hắn.
"Ặc! Khụ..."
Hắn phun bọt máu rồi ngã gục. Đúng lúc đó, tên lính phía sau đâm thương tới. Tôi xoay người, mũi thương chỉ sượt qua bên hông bộ giáp da.
Một nhát chém dài.
Lưỡi kiếm xuyên qua lớp thép mỏng rồi cắt nát phần thịt bên trong.
"Gaaa!"
"Yaaaaa!"
Một tên khác cầm kích xông tới.
Tôi hạ thấp trọng tâm rồi hất hắn lên bằng chiếc khiên. Cơ thể hắn xoay một vòng trên không.
Phập!
Tôi thuận thế đâm kiếm xuyên qua người hắn.
"Đừng phí thời gian giao chiến. Chạy thẳng vào trong!"
Không cần phải giết hết.
Tôi đá văng tên lính lao tới từ bên cạnh rồi bắt đầu chạy.
Ba người còn lại lập tức theo sau.
Một số người trong đám đông ở quảng trường phát hiện ra thi thể.
"Á! Có người chết! Có người chết rồi!"
Tiếng thét chói tai vang khắp quảng trường.
Chúng tôi lao lên bậc thang dẫn tới cổng lớn.
Tên đội trưởng vừa vung kiếm vừa hét.
"Chặn chúng lại! Bảo vệ thần điện khỏi lũ dị giáo!"
Vút!
Phập!
Mũi tên xuyên thẳng vào giữa trán tên đội trưởng.
Jenna vừa chạy lên cầu thang vừa liên tục bắn tên vào đám binh sĩ đuổi theo.
Mục tiêu đều là chân và tay.
Những tên lính nấp sau các cột đá cẩm thạch bên cầu thang cũng lao ra.
"Mặc kệ chúng! Không còn thời gian!"
Aaron quật mạnh cán thương vào tên lính đang canh giữ cổng.
Rầm!
Tôi tung một cú đá bật tung cánh cổng dẫn vào bên trong thần điện.
Xác nhận Eolka cũng đã vào, tôi dùng lưng đẩy cửa đóng sầm lại.
"Eolka."
"Tôi biết rồi!"
Eolka nhanh chóng niệm chú.
Một khúc gỗ trong thần điện tự động bay lên rồi kẹt chặt giữa hai tay nắm cửa.
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng đập cửa dữ dội vang lên từ bên ngoài.
Tên giáo sĩ trung niên đang đọc sách trước tế đàn trợn tròn mắt.
"Các... các ngươi là ai? Sao lại vào được đây..."
Tôi nhanh chóng quan sát bên trong.
Hai bên trái phải đều có lối đi.
Từ hành lang bên phải, bảy tên binh sĩ cầm vũ khí lao ra rồi đồng loạt rút kiếm.
"Dám xông vào thần điện sao!"
"Giải quyết rồi theo sau."
"Còn anh thì sao?"
"Tôi đi trước."
"Bọn em sẽ theo ngay."
Tôi rẽ vào hành lang bên trái.
Đó là một hành lang trải thảm trắng.
Cuối hành lang là một cầu thang dẫn lên trên.
"Tao sẽ giết mày..."
Tôi dùng cạnh sắc của chiếc khiên nện mạnh vào mũ sắt của tên lính đang lao về phía mình.
Bốp!
Tôi chạy lên cầu thang xoắn ốc.
Giữa đường, một cánh cửa bật mở.
Một hiệp sĩ mặc trọng giáp lao ra.
Hắn giơ cao thanh kiếm nạm đầy châu báu rồi cất giọng đầy uy nghiêm.
"Ta là Kyle von Strauss! Trưởng nam của gia tộc Strauss! Thánh kỵ sĩ thay mặt Nữ Thần giáng cơn thịnh nộ! Ta sẽ tiêu diệt tên ác đồ trước mắt..."
Tôi lướt qua gã hiệp sĩ rồi tiếp tục chạy lên.
"Này, khoan đã. Ta còn đang giới thiệu bản thân mà... Đợi đã! Đừng có phớt lờ ta!"
Bên cạnh lan can cầu thang.
Có một cột trụ hình trụ đặt một chiếc bình trên đỉnh. Tôi đá đổ cây cột.
Nó phát ra tiếng động ầm ĩ rồi lăn xuống cầu thang.
"Ơ, chết tiệt, khoan..."
Tôi tiếp tục chạy lên.
Cuối cầu thang xoắn ốc là một hành lang dài.
Qua khung cửa kính của hành lang có thể nhìn thấy khung cảnh quảng trường.
Tôi đảo mắt nhìn ra bên ngoài.
Từng tốp binh sĩ vũ trang đang từ khắp nơi tập trung về phía thần điện.
Tôi bước dọc hành lang.
Một trong vô số cánh cửa hai bên hành lang chợt bật mở.
"Ta là..."
Rầm!
Tôi tung mạnh một cú đá.
Cánh cửa đang hé mở bị đạp đóng sầm lại, đập thẳng vào mặt tên hiệp sĩ định bước ra.
"Ặc!"
Hắn ôm mặt rồi ngã vật xuống đất.
Tôi tiếp tục lao về phía cuối hành lang.
Giữa đường cũng gặp vài người, nhưng tất cả đều lướt qua tôi với vẻ mặt như chẳng hề nhìn thấy gì.
Ngay cả trong thần điện cũng có người nhìn thấy chúng tôi, và có người không.
Cuối hành lang là một khu vườn rộng lớn và tráng lệ.
Ánh nắng từ khe hở trên trần nhà rọi xuống khu vườn.
Ở cuối khu vườn là ban công mà tôi đã nhìn thấy từ quảng trường.
Sau tấm rèm của ban công thấp thoáng bóng người.
'Ở đó.'
Thời gian còn lại chỉ khoảng ba phút.
Không còn thời gian nữa.
Vừa mở cửa bước vào khu vườn, ba hiệp sĩ từ dưới bóng cây bước ra.
Họ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo rồi hạ mặt nạ xuống.
"Ban cho dị giáo cái chết."
Ba người chĩa trường kiếm về phía tôi rồi từ từ tiến lại.
Khác hẳn đám binh sĩ tép riu trước đó.
Đó là tư thế của những người đã trải qua huấn luyện kiếm thuật chính quy.
Cái bóng phía sau ban công khẽ động.
Một bóng người khác mặc pháp bào giáo sĩ hiện lên sau tấm rèm.
"Đến lượt ta rồi sao?"
"Vâng, thưa Hoàng nữ. Người dân đang chờ người ở quảng trường."
"Nhưng bên ngoài sao lại ồn ào như vậy?"
"Có vẻ có thích khách đột nhập. Chúng thần sẽ nhanh chóng tiêu diệt hắn, xin người đừng bận tâm."
Hai người phía sau ban công đang trò chuyện.
Cùng lúc đó, ba hiệp sĩ đã áp sát, bao vây lấy tôi.
Đó là đội hình tấn công không hề do dự.
Tôi hít sâu một hơi rồi siết chặt chuôi kiếm trong tay phải.
"Haa!"
Tên hiệp sĩ ở giữa quát lớn rồi đâm kiếm tới.
Tôi dùng khiên đỡ lại.
Hai tên bên cạnh lập tức phối hợp, lần lượt đâm tới theo nhịp lệch nhau.
Tôi bước chếch sang phải, dùng kiếm gạt mũi kiếm sang bên.
Ba người lập tức tung ra chuỗi liên kích.
Ba thanh kiếm vừa phối hợp nhịp nhàng, vừa không hề cản trở phạm vi tấn công của nhau.
Lưỡi kiếm sượt qua má tôi.
Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ những chiếc lá trong bồn hoa.
Tôi lăn người trên mặt đất tránh hai nhát chém rồi vung kiếm thật mạnh.
Đúng như dự đoán, tên hiệp sĩ lập tức đỡ được.
Ngay khi đứng dậy, tôi giẫm mạnh lên bàn chân phải của hắn.
"...?!"
Phập.
Tôi xoay mũi kiếm xuống dưới rồi đâm xuyên bàn chân trái của hắn.
Tên hiệp sĩ loạng choạng.
Tôi cướp lấy thanh kiếm trên tay hắn rồi chém phăng đầu.
Sau đó ném thanh kiếm còn dính máu về phía tên hiệp sĩ phía sau.
Hắn lùi lại vài bước rồi vung kiếm đánh bật nó ra.
Tôi rút thanh kiếm đang cắm trên mu bàn chân của hắn.
Tên hiệp sĩ phía trước chớp mắt đã đâm liên tiếp ba nhát.
Tôi dùng khiên đỡ toàn bộ.
Sau đó đâm thẳng mũi kiếm vào khe hở trên chiếc mũ giáp hắn đang đội.
Máu lập tức chảy thành dòng từ khe hở.
Hắn đổ gục như một con rối bị rút mất dây.
Chỉ còn lại một tên.
Hắn chỉnh lại tư thế, hai tay nắm chặt trường kiếm rồi vào thế kiếm.
Tôi khẽ cười.
Sau đó lao thẳng tới, một kiếm cắt đứt yết hầu hắn.
Khắp khu vườn nhuộm đỏ bởi máu phun ra từ những thi thể.
Tôi vẩy mạnh thanh kiếm để rũ sạch máu rồi bước về phía ban công.
"Ta sẽ ghi nhớ ân tình này. Cảm tạ vì đã cho ta cơ hội."
"Ngài quá lời rồi. Chắc hẳn Nữ Thần cũng sẽ vui mừng."
"Vậy ta đi đây."
Tôi vén tấm rèm của ban công sang một bên.
Ánh nắng chói lòa lập tức đổ xuống khiến tôi phải nheo mắt.
Trong tầm nhìn còn hơi mờ, khung cảnh trên ban công dần hiện rõ.
"..."
Ánh mắt tôi chạm phải ông lão giáo sĩ đang đứng bên trong.
Đôi mắt đầy nếp nhăn của ông ta trợn to như không thể tin nổi.
Ông ta hốt hoảng giơ cây trượng lên.
Nhưng đầu trượng không nhắm vào tôi.
Nó đang hướng về một người nào đó đứng cạnh lan can ban công.
Luồng khí đen kịt xoáy tròn tụ lại nơi đầu trượng.
Tôi từng thấy nó.
Chính là mũi tên ma lực mà tên Hắc Tế tư ở tầng 10 từng sử dụng.
Phập!
Đầu tên giáo sĩ lập tức lìa khỏi cổ.
Kiiiiing!
Luồng khí đang tụ nơi đầu trượng mất kiểm soát, xuyên thủng trần ban công rồi bắn vọt lên trời.
Đến lúc ấy, người đang đứng trên ban công mới quay đầu nhìn tôi.
Một thiếu nữ mặc chiếc váy dài màu bạc.
Trên mái tóc bạc buông xõa là chiếc vương miện vàng.
Ước chừng khoảng mười lăm, mười sáu tuổi.
Thiếu nữ nhìn tôi với vẻ hoảng hốt rồi cất cao giọng.
"A... Anh là ai?"
Tôi đáp ngắn gọn.
"Không cần biết."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn