Chương 29: Triệu Hồi 5 Lần Trả Phí (4)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
"Đầ..."
Tôi đá mạnh vào chuôi kiếm đang cắm trên lưng Avant.
"Ư... Aaaaaaaa!"
"Nói cho rõ vào chứ. Ta nghe không thấy."
"Dừng lại đi. Bọn ta thua rồi! Tha cho Avant đi!"
"Tha sao?"
Tôi nắm lấy chuôi kiếm rồi xoay mạnh.
Âm thanh da thịt bị xé toạc vang lên, miệng vết thương lập tức bị banh rộng. Avant chỉ còn biết phát ra những tiếng rên đứt quãng.
"Lúc nãy các ngươi có định tha cho bọn họ không? Ta thấy các ngươi háo hức muốn nuốt chửng họ lắm mà."
"C... Chuyện đó thì liên quan gì chứ!"
"Ta bảo có liên quan thì là có liên quan. Hơn nữa đây là Đấu tay đôi do hai bên tự nguyện đồng ý. Các ngươi lấy tư cách gì mà xen vào? Dừng hay không là do người trong cuộc quyết định. Chỉ cần kẻ thua chịu nhận mình thua là xong."
"Đầu hà... Ưm!"
Tôi bịt chặt miệng Avant.
"Không nói thì chưa xong đâu."
Đám lính đánh thuê đứng ngây người nhìn tôi.
Tôi ngồi hẳn lên lưng Avant. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến hắn đau đến vặn vẹo.
"Hắn là con mồi của ta. Sống chết thế nào mặc kệ. Cút đi ngủ đi."
"Tên điên! Ngươi tưởng làm thế này rồi còn sống yên được sao? Ngươi biết bọn ta là ai không?"
"Đội lính đánh thuê Sói Bờm, đúng chứ?"
Tôi nhìn sang Edis.
Cô vẫn cúi đầu, gương mặt cứng đờ.
Tôi hỏi.
"Edis, Sói Bờm thật sự là lính đánh thuê sao?"
Edis nhắm chặt mắt rồi lên tiếng.
"Trước đây thì đúng. Còn bây giờ... bây giờ chỉ là..."
"Vậy là bọn cướp. Hoặc loại chuyên phản chủ, đâm sau lưng người thuê. Tôi biết ngay mà. Thế còn cô? Sao lại đi cùng lũ đó?"
"T... Tôi là do cha nhờ..."
"Edis. Nghĩ cho kỹ đi. Cô muốn tiếp tục đi cùng đám rác rưởi đó, hay là sang phía tôi?"
"Tôi..."
"Con đĩ kia! Mày dám ve vãn kẻ địch à? Muốn chết phải không?"
"Con tép cũng lắm mồm."
"Mày...! Edis, chính mày mới nên nghĩ cho kỹ. Mày biết phản bội sẽ có kết cục thế nào rồi chứ?"
"Kết cục của rác rưởi thì như thế này."
Bốp!
Tôi đập mạnh vào sau đầu Avant.
"Sang đây đi. Đúng lúc tôi đang thiếu một người."
"Edis! Cô biết cái giá của sự phản bội rồi đấy!"
"..."
Như đã hạ quyết tâm, Edis ngẩng đầu lên rồi bước về phía tôi.
Tôi mỉm cười.
"Con người vẫn nên chọn đúng phe mà theo."
['Edis(★★★)' đã rời khỏi 'Đội lính đánh thuê Sói Bờm'!] [Quan hệ 'Đội lính đánh thuê Sói Bờm' đã giải thể.]
"Khốn kiếp..."
"Tôi không có việc gì với đám còn lại. Cút hết đi."
"Đầu..."
"Nhưng ngươi thật sự định nói sao? Dù sao ngươi cũng sẽ bị ta đem đi Tổng hợp."
Avant dùng tay phải lần mò trên mặt đất.
Thanh kiếm của hắn nằm cách đó không xa.
Tôi giẫm mạnh lên mu bàn tay hắn.
"Ư... Khục! Ngươi... ngươi sẽ phải hối hận vì dám... Aaaaaa!"
Tôi nắm lấy chuôi kiếm đang cắm xuyên bả vai hắn rồi xoay liên tục.
"Phiền quá. Nói nhanh đi."
"Không! Không nói! Ư... Khặc... Aaaa!"
"Thằng khốn! Thằng khốn kiếp!"
Ba tên đồng thời rút vũ khí lao tới.
Iselle lập tức chắn trước mặt họ.
[Đấu tay đôi vẫn chưa kết thúc! Không được xen vào!]
"Con chuột kia tránh ra! Cản đường thì chết!"
Zacken vung rìu bổ thẳng xuống đỉnh đầu Iselle.
Hai tên còn lại cũng từ hai bên đâm thương và kiếm tới.
Rồi...
'Dính bẫy rồi.'
"Tạm biệt."
['Zacken(★★★)' đã trở về trong vòng tay Nữ Thần. Ý chí chiến đấu của hắn sẽ được ghi nhớ mãi mãi.] ['Weyf(★★★)' đã trở về trong vòng tay Nữ Thần. Ý chí chiến đấu của hắn sẽ được ghi nhớ mãi mãi.] ['Veigin(★★★)' đã trở về trong vòng tay Nữ Thần. Ý chí chiến đấu của hắn sẽ được ghi nhớ mãi mãi.] [Đột tử!] [Nguyên nhân tử vong - Tự sát do căng thẳng.] [Đã bảo đừng xen vào rồi. Ta sẽ không bỏ qua lần thứ hai đâu.] Ba cỗ thi thể không còn đầu đổ gục giữa quảng trường.
Iselle thản nhiên phủi máu trên tay, rồi đôi mắt sáng rực bay về phía tôi.
[Ngài Loki, tôi thế nào? Ban nãy ngầu lắm đúng không? Tôi làm tốt chứ? Thế nào?]
"Tốt lắm."
[Thích quá!] Iselle xoay một vòng ngay tại chỗ rồi biến mất.
Tôi nhìn về phía Avant.
Hắn nhìn chằm chằm vào thi thể đồng đội bằng đôi mắt vô hồn rồi lẩm bẩm.
"Đầu... hàng..."
Đầu Avant gục xuống.
['Han(★)' đã thoát khỏi trạng thái Cuồng Bạo.] Tôi kéo lê Avant đến Phòng Tổng hợp.
Hắn không hề chống cự.
['Han(★)' đã giành chiến thắng trong trận Đấu tay đôi với 'Avant(★★★)'!] ['Avant(★★★)' sẽ bị Tổng hợp.] Trên cửa sổ điều khiển của Master hiện lên liên tiếp những gợn sóng.
Hắn đang chạm loạn lên màn hình.
'Muốn hủy sao?'
Nếu thế thì ngay từ đầu đừng đồng ý.
Có vẻ hắn còn chẳng biết trong trò chơi có hệ thống Đấu tay đôi.
[Hoàn tất Tổng hợp!] ['Avant(★★★)' hóa thành ánh sáng và biến mất.] ['Han(★)' lên cấp! Kỹ năng 'Kiếm Khiên Thuật Hạ Cấp' và 'Kháng Đau' tăng cấp!] [Hero đã đạt đến giới hạn cấp độ. Muốn tiếp tục tăng cấp, hãy nâng bậc Hero!] [Tips/Nâng bậc có thể thực hiện bằng Đá Thăng Bậc hoặc Hero cùng bậc và đạt cấp độ yêu cầu. Hero có thể thăng bậc tối đa đến 7 sao.] Tôi bước ra quảng trường rồi bật cười.
Đám Hero cao cấp đầu tiên mà hắn Triệu hồi được còn chưa kịp sử dụng cho ra hồn đã mất sạch.
Chỉ nhìn việc hắn dùng lượt Triệu hồi miễn phí 10 lần chỉ để kiếm nguyên liệu Tổng hợp cũng đủ biết hắn đã kỳ vọng lớn thế nào.
Nhưng biết làm sao được.
Toàn hàng phế mà.
Dù có nuôi chúng lên thì cũng chỉ lỗ vốn.
Có thể sức chiến đấu sẽ tăng trong thời gian ngắn, nhưng nếu để loại như chúng tung hoành thì Phòng chờ sẽ chẳng thể vận hành bình thường.
Sau này khi biết rõ sự thật, có lẽ hắn còn phải cảm ơn tôi.
'Chắc cũng biết nguyên nhân là do tôi rồi nhỉ.'
Tôi đã lên cấp 10.
Sở hữu bốn kỹ năng.
Tổng chỉ số cũng đã gần chạm đến mức của Hero 3 sao.
Gần như trận chiến nào tôi cũng giành được MVP.
Tôi còn chế tạo được trang bị cấp C mà Anytng hiện tại còn chưa dám mơ tới, đồng thời thu thập được một đống nguyên liệu hiếm từ Phó bản Theo Ngày.
'Cứ việc loại tôi đi.'
Nếu trong tình huống này mà hắn vẫn ngu ngốc đến mức loại bỏ tôi...
Thì dù sao hắn cũng không thể leo lên đỉnh tháp được.
Những thi thể trong quảng trường dần hóa thành ánh sáng rồi biến mất.
Edis đứng nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt nặng nề.
"Cô có tình cảm với bọn họ à?"
"Không... nhưng dù sao trước đây tôi cũng cùng một phe với họ..."
Cũng chẳng quan trọng.
Đó chỉ là chuyện quá khứ.
Bản thân tôi cũng đâu phải lúc nào cũng sống ngay thẳng.
"Bình tĩnh lại rồi thì vào đi. Tự tìm một phòng trống mà ở."
Tôi đi lướt qua Edis rồi trở về Ký túc xá.
Đã rất khuya.
Vừa mở cửa, hàng chục ánh mắt trong sảnh lập tức đổ dồn về phía tôi.
Rất đông người đang tụ tập ở đó.
'Cái gì đây?'
"Quả nhiên đại ca đúng là lợi hại!"
Dica siết chặt nắm đấm, hai mắt sáng rực.
'Ha... đúng là hết nói nổi.'
Tôi đi đến chỗ Jenna đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa.
Sau đó không chút nương tay kéo mạnh hai má cô.
"A... Đau đau đau đau! Anh làm gì thế hả!"
"Tôi đã bảo đừng có nhiều lời rồi mà?"
"Em chỉ kể lại chiến tích của anh thôi mà!"
Tôi buông tay.
Jenna vừa xoa hai má đỏ bừng vừa nói.
"Em chỉ muốn cho mọi người biết anh ngầu thế nào thôi."
"Thôi đi."
Tôi cốc một cái lên trán Jenna.
Cô ôm trán, nhăn mặt.
Đúng lúc hai chúng tôi còn đang chí chóe, một người đàn ông trung niên tiến lại.
Là Jeffery, người vừa bị tôi mắng lúc nãy.
"C... cậu Han. Tôi nghe hết rồi. Cảm ơn cậu. Tôi cũng nghe chuyện bọn chúng gây ra. Nghe nói chúng còn dùng kiếm uy hiếp những người mới đến, định giết họ..."
"Đúng đó! Bọn chúng xấu lắm!"
Một người phụ nữ ngồi ở góc sảnh lên tiếng.
Bà là một trong những người suýt bị giết ngoài quảng trường ban nãy.
"Có vẻ ông hiểu lầm rồi."
"H... hiểu lầm?"
"Tôi cứu chỉ là đám Hero mới được Triệu hồi."
"Còn các người thì chẳng liên quan gì đến tôi."
"Ý... ý cậu là sao?"
Tôi cười nhếch mép.
"Có vẻ Master nổi điên thật rồi."
[Master bắt đầu Tổng hợp.] [Hãy kéo và thả Hero dùng làm vật liệu vào Hero muốn Tổng hợp! Hero được chọn sẽ cung cấp kinh nghiệm rồi biến mất.] Tiếng Iselle vang lên từ quảng trường.
[Lewis, Jeffery, Owen, Andio, Arnold, Duncan, Harold! Sáu người, tập trung trước mặt ta!] Sắc mặt những người bị gọi tên lập tức tái mét.
Jeffery mồ hôi vã ra, quay đầu lại.
"M... Mọi người đừng lo! Chắc cũng như mọi lần thôi, đi săn Goblin..."
"Thật sự ông nghĩ vậy sao?"
Cả người Jeffery cứng đờ.
Lão già này rất biết nhìn sắc mặt người khác.
Chính vì thế mới luôn khôn lỏi được đến giờ.
Vậy thì chắc hẳn cũng hiểu việc Iselle vừa gọi sáu người có ý nghĩa gì.
Nếu định cử một đội phụ đi làm nhiệm vụ thì chỉ cần gọi năm người.
Nhưng Iselle vừa gọi tổng cộng sáu người.
Thừa ra một người.
Vậy nên mục đích đã thay đổi.
"Chúng tôi sẽ chia thành hai đội, mỗi đội ba..."
"Đầu óc ông đúng là chỉ toàn mơ mộng."
Tôi chậm rãi bước đến chiếc sofa giữa sảnh.
Mỗi bước tôi đi, mọi người đều lùi sang hai bên nhường đường.
Vài người đang ngồi trên sofa cũng vội vàng đứng dậy tránh xa.
Trên sofa chỉ còn mỗi Jenna.
Tôi ngồi xuống cạnh cô rồi bắt chéo chân.
"Các người tưởng có thể sống qua ngày kiểu đó mãi sao?"
"Ch... Chúng tôi đã cố gắng hết sức!"
"Aaron, Dica. Theo hai cậu thì bọn họ thật sự đã cố hết sức chưa? Trong lúc các cậu đổ mồ hôi cả ngày ở Khu Huấn luyện thì đám đó đã làm gì?"
Hai người không trả lời.
Chỉ cúi đầu đứng ở góc sảnh.
"Jenna! Bọn họ từng giúp cô săn bắn tử tế lấy một lần chưa?"
"Có giúp em khiêng thịt và da thú sau lúc em làm thịt."
"Việc khuân vác thì chó mèo cũng làm được. Xét ở phương diện đó, giá trị của các người cũng chỉ ngang súc vật thôi."
"Cậu nói ai là súc vật hả!"
Tôi đứng dậy, đá văng tên vừa bước lên.
Hắn lộn nhào trên tấm thảm.
"Đừng có sủa."
Lewis ôm lấy ống quần tôi.
"Làm ơn cứu bọn tôi! Nếu là lời cậu thì Master nhất định sẽ nghe!"
[Mau ra quảng trường! Không nghe ta nói à! Được nước lấn tới thật rồi đấy!] Iselle xuất hiện rồi quát lớn.
[Lewis, Jeffery, Owen, Andio, Arnold, Duncan! Không muốn bị phạt thì mau ra đây!]
"Các người định làm gì bọn tôi?"
[Còn hỏi gì nữa? Tổng hợp chứ gì.]
'Là để Tổng hợp cho Edis.'
Edis vừa mới được Triệu hồi nên cấp độ còn thấp.
Đó là một quyết định hợp lý.
Mỗi khi có Hero cấp cao mới được Triệu hồi, một đống Hero cấp thấp vô dụng sẽ bị đem ra làm vật liệu Tổng hợp.
"Không! Tôi không đi!"
Những người bị chọn làm vật liệu quay đầu bỏ chạy vào sâu trong Ký túc xá.
Iselle nở nụ cười tinh quái, lần lượt tóm từng người rồi ném qua cánh cửa đang mở ra quảng trường.
Vài người khác chạy đến hành lang, cố kéo tay nắm cửa các căn phòng nhưng tất cả đều không mở được.
Cuối cùng cả sáu người đều bị tống ra quảng trường.
Rồi...
[Hoàn tất Tổng hợp!] ['Lewis(★)' hóa thành ánh sáng và biến mất.] ['Jeffery(★)' hóa thành ánh sáng và biến mất.] ['Owen(★)' hóa thành ánh sáng và biến mất.]...
['Edis(★★★)' lên cấp! Nhận được kỹ năng Gỡ Bẫy!] Cả sảnh chìm trong im lặng.
Tôi lên tiếng.
"Trước khi đến đây các người là ai, tôi không quan tâm. Là người giàu hay kẻ ăn mày cũng vậy. Quên hết đi."
"Đừng nghĩ đến chuyện dựa dẫm vào người khác. Đừng tưởng sẽ có ai bảo vệ các người."
"Muốn sống thì hãy chứng minh bản thân có giá trị."
Đúng lúc đó, một người đang nấp giữa đám đông lau nước mắt rồi bước lên.
"Tôi không có năng khiếu chiến đấu. Chỉ cần cầm kiếm là cả người run bần bật. Tôi phải làm sao đây? Chẳng lẽ chỉ còn cách chờ chết sao?"
"Chloe. Enoch. Alter. Patrick."
Bốn người bị gọi tên đồng loạt nhìn về phía tôi.
Đó là bốn Hero phụ trách nghề hỗ trợ trong Phòng chờ hiện tại.
Lần lượt là đầu bếp, thợ mộc, thợ rèn và thợ thuộc da.
"Nếu ai muốn học thì truyền nghề cho họ."
"Tay nghề rèn đâu phải thứ muốn học là học được..."
Người đàn ông râu tóc bạc trắng lên tiếng.
Đó là Alter, thợ rèn.
"Nếu bản thân có quyết tâm thì tự khắc sẽ học được."
Trong Phòng chờ, những hành động được lặp đi lặp lại sẽ dần chuyển hóa thành kỹ năng.
Điều đó cũng có nghĩa là việc học nghề sẽ nhanh hơn nhiều.
"Ai muốn chiến đấu thì đến tìm tôi. Tôi sẽ dạy các người cách đánh nhau. Muốn học săn bắn hay mổ xẻ thì tìm Jenna. Muốn học nghề mộc thì tìm Enoch."
"Con đường còn nhiều lắm."
"Chỉ là trước giờ các người chưa chịu đi thôi."
[Master, bạn có muốn đăng xuất không?] [Yes (Chọn) / No] [Hẹn gặp lại!] Bầu trời dần tối sầm.
Mọi người lần lượt trở về phòng.
Gương mặt ai nấy đều phủ kín vẻ nặng nề.
Ở lại sảnh chỉ còn tôi, Jenna, Aaron và Dica.
Jenna ngồi bên cạnh khẽ nói.
"Anh tốt bụng thật đấy."
"Tôi á? Buồn cười."
"Anh đã chỉ cho họ cách để sống mà."
Cũng không sai.
Nếu làm đúng như lời tôi nói thì sẽ không chết một cách vô nghĩa như vậy.
Việc vừa rồi chẳng qua chỉ là để Anytng trút giận.
Dù không phải hôm nay thì sớm muộn gì đám đó cũng sẽ bị xử lý.
Dica lẩm bẩm.
"Đại ca, còn bọn em..."
"Các cậu cứ tiếp tục như trước là được."
"Cảm ơn đại ca."
'Thật chẳng muốn ôm thêm mấy việc phiền phức này.'
Chỉ riêng việc của bản thân thôi cũng đủ khiến tôi đau đầu rồi.
Tôi chợt nhớ đến Edis vẫn đang đứng lặng người ngoài quảng trường.
Cô từng nói mình xuất thân từ một đội lính đánh thuê.
Đã đi nhiều nơi, chắc hẳn kinh nghiệm cũng rất phong phú.
Sắp đến tầng 10 rồi.
Đã đến lúc cần một đội thứ hai.
Không phải một đội phụ chỉ để cho có.
Mà là một lực lượng đủ mạnh để sánh ngang với đội chủ lực.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn