Chương 46: Ta sẽ cho ngươi biết thất bại là gì (1)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Ngày hôm sau.
Rạng sáng, sau khi kết thúc lịch trình của một ngày.
Tôi đang ngồi trên ghế trong Khu Huấn luyện lau mồ hôi thì bầu trời bỗng sáng lên.
[Chào mừng đến với Pick Me Up!] [Đã tải xong.] [TOUCH! (Chọn)] Là thông báo đăng nhập quen thuộc.
Chỉ là lần này có thêm biểu tượng thông báo mới.
[Về sự cố ngắt kết nối không mong muốn xảy ra vài ngày trước... …………….] Bên dưới là thông báo xin lỗi, giải thích rằng nhiều Master ở các tầng thấp đã đồng loạt bị ngắt kết nối, nguyên nhân là do máy chủ bất ngờ gặp sự cố.
Ả ta.
Kẻ đã xuất hiện ngay trước thời khắc vượt qua tầng 10.
Dù không biết chuyện gì đã xảy ra trước và sau đó, nhưng có thể khẳng định chuyện này có liên quan đến ả.
<Đền bù lỗi! > [1. Quà đặc biệt dành cho tất cả Master! Tặng 500 Gem.] [2. Nhận quà rồi còn có thêm! Tặng 50. 000 Gold.] [3. Chưa hết đâu. Hãy tăng độ hảo cảm của Hero! Tặng một Vé Quà Tặng.] [4. Vẫn chưa kết thúc! Không, cần, biết, là, ngày, nào! Toàn bộ Phó Bản Theo Ngày sẽ được mở trong 3 ngày.] Anytng đóng bảng thông báo, vào hòm thư nhận phần thưởng.
Sau đó bắt đầu chạm vào giao diện điều khiển.
Ting.
Iselle vừa rắc bụi sao vừa bay tới.
[Chúc mừng ngài Loki thăng cấp!] Đoàng!
Iselle lấy từ đâu ra một tràng pháo hoa rồi châm nổ.
"..."
Trong Khu Huấn luyện chẳng còn ai.
Cách đây không lâu Aaron và Dica còn ở đây, nhưng bọn họ cũng đã trở về.
Tôi cứ ngồi im như vậy khiến Iselle nghiêng đầu.
[Trông ngài có vẻ không vui. Có chuyện gì xảy ra sao?]
"Tôi gặp bản gốc của cô."
[Bản gốc? Ngài đang nói gì vậy... …] Iselle trầm ngâm suy nghĩ, rồi há hốc miệng.
"Đồng giám đốc điều hành của Mobius?"
[Kh... không lẽ!] Tôi đưa tay nâng cằm Iselle lên, khép cái miệng đang há ra của cô lại.
Iselle cất giọng run rẩy.
[Ngài đã nghe được đến đâu rồi?] Tôi tóm tắt lại những gì gã đó đã nói với tôi về trò chơi này.
Iselle gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.
Tôi cười.
"Tôi không định truy cứu. Có truy cứu cũng chẳng thay đổi được gì. Tôi sẽ tiếp tục leo tháp. Còn cô chỉ cần giúp tôi làm điều đó."
[V... vâng... …]
"Vậy cô đến có chuyện gì?"
Chắc chắn cô ấy không đến chỉ để tán gẫu.
Iselle xua đi vẻ căng thẳng trên mặt, nở nụ cười đầy đắc ý.
Rồi cô lấy từ trong ngực ra một tấm vé vàng to gần bằng cơ thể mình.
[Ngài biết đây là gì không? Đây chính là Vé Quà Tặng! Chỉ cần ngài muốn gì thì đều có thể mua được!] Cầm tấm vé vàng trên tay, Iselle vừa nói vừa lắc lư như đang nhảy múa.
'Quà tặng sao.'
Trong Pick Me Up có chức năng tặng quà.
Đó là phần thưởng dành cho Hero lập công lớn hoặc Hero mà Master yêu thích.
Đương nhiên không phải miễn phí.
Tùy vào giá trị món quà mà phải trả Gold, còn những món quà hiếm có phẩm cấp cao thì cần Gem hoặc nguyên liệu cao cấp. Chiếc đồng hồ tôi từng yêu cầu khi mở rộng quy mô cơ sở trước đây cũng thuộc khái niệm tương tự.
"Ý cô là định đưa cái này cho tôi?"
[Nói chính xác thì là Master tặng! Khụ khụ! Cuối cùng tên ngốc đó cũng nhận ra sự xuất sắc của ngài Loki rồi.] Iselle đưa tấm vé vàng cho tôi.
Tôi nhận lấy rồi quan sát.
Hai bên tấm vé được chạm nổi hình tiên, chính giữa ghi con số "10. 000".
'Dưới 10. 000 Gold.'
Về cơ bản, tặng quà là tính phí, nhưng nếu dùng Vé Quà Tặng hiếm khi xuất hiện trong các sự kiện thì có thể sử dụng miễn phí chức năng này.
'Có nghĩa là hắn đánh giá rất cao mình.'
Chỉ có một tấm Vé Quà Tặng mà lại đưa cho tôi, điều đó đồng nghĩa trong toàn bộ Hero ở đây, hắn đánh giá tôi cao nhất.
Xét ở một góc độ nào đó thì cũng là điều hiển nhiên.
Không phải tôi tự cao.
Mà sự thật đúng là vậy.
Tôi chính là nhân vật chủ chốt đã liên tiếp vượt qua hai nhiệm vụ tưởng chừng không thể hoàn thành.
Nếu hắn theo dõi màn hình công lược thì hẳn cũng biết, tuy Edis và Eolka đều thể hiện rất xuất sắc, nhưng người giữ vai trò trung tâm vẫn là tôi.
Chắc hắn thấy kỳ lạ lắm.
Rõ ràng bản thân chẳng làm gì đặc biệt, vậy mà các Hero vẫn tự mình cố gắng sống sót.
Ngay cả ở tầng 10 có độ khó vượt xa bình thường, chúng tôi tuy vất vả nhưng vẫn vượt qua.
Kết quả còn đáng khích lệ hơn.
Ngoài hai Hero 1 sao vô dụng bị mất mạng, toàn bộ thành viên chủ lực đều sống sót nguyên vẹn.
Tôi thở dài rồi trả lại tấm vé cho Iselle.
"Không cần đâu. Đưa cho mấy người khác đi."
['Han(★★)' từ chối quà tặng.] Iselle cầm lại tấm vé, mở to mắt.
[Ngài thật sự không cần sao? Muốn gì cũng có thể lấy được mà? Món ngon! Quần áo lộng lẫy! Đồ trang trí đẹp mắt! Đều có thể sở hữu hết!]
"Đâu phải tất cả."
Trong cửa hàng quà tặng có hơn hàng nghìn món đồ.
Mỹ vị được chế biến từ nguyên liệu quý hiếm. Trang phục xa hoa chỉ giới quý tộc mới mặc nổi. Tác phẩm nghệ thuật mang vẻ tao nhã. Nếu nâng điều kiện lên nữa thì cũng không thiếu những món đồ vượt ngoài sức tưởng tượng. Đương nhiên, với 10. 000 Gold thì không thể mua được những thứ đó.
Tôi đứng dậy, rời khỏi Khu Huấn luyện.
Rồi chậm rãi đi về Ký túc xá.
Iselle lẽo đẽo theo sau.
"Theo tôi làm gì? Tôi đi ngủ."
[K... khoan đã.] Iselle xoay một vòng thật lớn ngay tại chỗ.
Bụi sao từ đôi cánh tụ lại thành một chỗ, rồi hóa thành một bức tượng gỗ nhỏ.
[Dùng Vé Quà Tặng để mua 'Tượng Chiến Mã'.] [Tặng 'Tượng Chiến Mã' cho 'Han(★★)'!] [Tips/Bạn có thể tặng quà cho Hero mình yêu thích. Nhận độ hảo cảm của Hero bằng quà tặng!]
"Cái gì đây?"
[Quà của Master!] Đó là một bức tượng chiến mã oai vệ đang giơ cao hai chân trước.
Tôi nhận lấy, lật qua lật lại quan sát.
Chế tác không tệ.
Hoàn thiện cũng rất chỉn chu.
Chắc hẳn sẽ có Hero vui mừng khi nhận được món đồ này.
Tôi tiện tay ném phắt bức tượng đi.
Bức tượng đập vào thành đài phun nước rồi lăn lông lốc.
Hai chân trước gãy rời, phần thân trên và thân dưới cũng tách làm đôi.
Iselle há hốc miệng.
Tôi lại đưa tay nâng cằm cô lên, khép cái miệng đang há lại.
Sau đó mở cửa Ký túc xá bước vào.
'Nếu đã tặng quà thì phải tặng cho tất cả.'
Chỉ tặng cho một người thì những Hero khác sẽ sinh bất mãn.
Dù tôi là người lập công lớn nhất, nhưng đâu phải chỉ mình tôi liều mạng.
Luận công ban thưởng cho hợp lý vốn là điều cơ bản mà một Master phải làm.
Vậy mà chỉ vì nhận được Vé Quà Tặng lại tiện tay ném cho một người.
Không biết sử dụng cho đúng thì thà đừng dùng còn hơn.
'Tượng Chiến Mã à?'
Mỗi Hero đều có sở thích và mong muốn khác nhau.
Không phải đưa đại một món đồ là họ sẽ thích.
Chỉ riêng tôi thôi cũng nắm rõ toàn bộ sở thích và thị hiếu của một trăm Hero cấp cao nhất Niflheim.
Không lâu sau khi nằm lên giường, bầu trời tối sầm lại.
Đang bối rối sao.
Hay là chẳng nghĩ gì cả.
"..."
Tôi không tài nào ngủ được.
Tôi phải tiếp tục leo tháp.
Có hàng chục lý do để làm vậy.
Nhưng tôi đã nhận ra...
So với cấp bậc thấp kém của bản thân.
So với độ khó khốn kiếp của Pick Me Up.
Thì vẫn còn một chướng ngại còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần đang chờ phía trước.
Đó là kẻ địch ở bên trong.
Không chỉ đơn giản là kẻ địch nội bộ.
Nếu Hero gây rắc rối thì tôi vẫn có thể giải quyết.
Giống như vụ đoàn lính đánh thuê Sói Bờm cách đây không lâu, tôi có thể âm thầm xử lý sạch sẽ mà không ai hay biết.
'Nhưng nếu Master vẫn không tỉnh ngộ...'
Hiện tại tôi vẫn chưa dám khẳng định.
Mới chỉ là suy đoán.
Nhưng có lẽ suy đoán đó đúng đến chín phần.
'Bệnh "ta giỏi nhất" sao.'
Bệnh "ta giỏi nhất".
Đó là tiếng lóng lưu truyền giữa cộng đồng người chơi Pick Me Up.
Nghe thì buồn cười, nhưng hậu quả thì chẳng buồn cười chút nào.
Pick Me Up được gọi là trò chơi phụ thuộc hoàn toàn vào may rủi.
Một trong những nguyên nhân là vì ở giai đoạn đầu, khi nhiều công trình và nội dung vẫn chưa được mở khóa, độ khó sẽ khác nhau một trời một vực tùy vào vận may của lần triệu hồi đầu tiên.
Rút được Hero mạnh thì có thể leo tháp nhẹ nhàng, thuận lợi.
Rút phải Hero yếu thì phải trải qua đủ mọi gian khổ, vật lộn sống chết mới có thể tiến lên.
Vậy Anytng thuộc trường hợp nào?
Nếu xét khách quan thì không thể nói là may mắn.
Hero 4 sao đầu tiên đã dùng để Tổng hợp với tôi.
Sau đó trong năm lần Triệu hồi liên tiếp, ngoại trừ một người thì tất cả đều bị đem đi Tổng hợp.
Vậy có phải là vận may quá tệ không?
'Không.'
Lúc mới bắt đầu chơi, hắn đã rất chăm chỉ.
Hắn liên tục mở rộng các công trình, đào tạo Hero và chế tạo trang bị.
Mọi thứ đều được tiến hành đúng theo hướng dẫn công lược mà tôi viết.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi sau tầng 5.
Sau khi nhờ sức của tôi mà vượt qua nhiệm vụ vốn dĩ phải toàn diệt.
Hắn bắt đầu dần đi chệch khỏi lối chơi chuẩn.
Khi điều kiện vẫn chưa đủ, hắn lại Triệu hồi trả phí tới năm lần.
Đến cả thành viên cuối cùng còn chưa đào tạo đàng hoàng đã ném thẳng vào tầng 10.
Ngoài ra còn phạm đủ loại sai lầm khác.
Kiểu Master chỉ biết dựa dẫm vào Hero để vượt màn, nhưng lại không bao giờ nhìn lại trách nhiệm của bản thân như vậy, người chơi gọi là mắc "bệnh ta giỏi nhất".
Bọn họ nhầm lẫn năng lực của Hero với năng lực của chính mình.
'Mang theo loại người này thì có thể lên tới tầng 100 sao?'
Đương nhiên là không.
Ngược lại, những Master đã trải qua vô số lần thất bại ở giai đoạn đầu trò chơi mới là những người có tiềm lực bứt phá mạnh nhất về sau.
Sự nghi ngờ của tôi biến thành chắc chắn vào tối ngày hôm sau.
[Han, Jenna, Aaron, Eolka!] Tiếng Iselle gọi tên các thành viên Đội 1 vang khắp Khu Huấn luyện.
Jenna đang cầm dao găm luồn lách giữa những hình nộm gỗ, xoay người lại.
"Ủa? Đến lượt xuất chiến rồi sao?"
"Có lẽ vậy."
Không phải Phó Bản Theo Ngày.
Cả bốn đều là thành viên chiến đấu.
"Ư..."
Jenna khẽ nhíu mày, chuẩn bị xong rồi bước ra ngoài.
Aaron thở dài một tiếng rồi đi theo Jenna.
Cánh cửa có ma pháp trận bên cạnh Khu Huấn luyện bật mở, Eolka bước ra.
Tà váy tung bay, Eolka rời khỏi Khu Huấn luyện.
Gương mặt cô đầy vẻ khó chịu.
Trông chẳng có chút vui vẻ nào.
'Cũng phải.'
Sau những trận chiến và buổi huấn luyện liên tiếp, chỉ số căng thẳng của mọi người đã gần chạm tới giới hạn.
Đặc biệt, trận chiến khốc liệt ở tầng 10 chính là giọt nước tràn ly.
Tuy tôi vẫn cố gắng xoay xở, nhưng đó cũng chỉ là giải pháp tạm thời.
Muốn giải quyết tận gốc thì chỉ có Master tự mình ra tay.
Bốn thành viên Đội 1 tập trung tại Quảng trường.
[Hãy mở ra, Khe Nứt Thời Không!] Cánh cửa dẫn đến Khe Nứt Thời Không từ từ mở ra.
Tôi bước đi ở vị trí dẫn đầu.
"Giải quyết nhanh rồi quay về."
Ba người còn lại theo sau.
Cánh cửa khép lại.
'Tầng 8 hoặc tầng 9 sao?'
Trong tình trạng hiện tại, khiêu chiến tầng 11 là quá miễn cưỡng.
Dù đã tăng cấp, nhưng cấp của Eolka vẫn còn thấp.
Sau khi vượt qua tầng 10, giới hạn vào các tầng trước cũng được gỡ bỏ.
Theo lẽ thường, nên quay lại những tầng trước để phát triển đến mức tối đa rồi mới tiếp tục.
Ngoài ra còn một điều kiện nữa.
Đó là bổ sung thành viên cuối cùng vào đội, bất kể là Hero 1 sao hay 3 sao.
Gia nhập càng sớm càng tốt.
Không phải cứ đưa ngay vào đội là có thể phát huy tác dụng.
Cần có thời gian để thích nghi và hòa nhập.
[Hãy chinh phục tòa tháp, cứu lấy thế giới!] [Phó bản chính: Tầng hiện tại - 10]
'Cứu lấy thế giới.'
Thì ra là ý nghĩa đó sao.
Nhưng chuyện ấy chẳng liên quan gì đến tôi.
Mục tiêu của tôi chỉ có công lược tòa tháp.
Mọi thứ khác tôi đều đã vứt bỏ.
Tôi khoanh tay tựa vào tường.
Ngay lúc đó, thông báo về tầng chuẩn bị tiến vào hiện lên trước mắt.
[Phó bản chính, tầng khiêu chiến hiện tại là tầng 11.] [Cánh cửa sẽ mở sau 10 giây. Hãy chuẩn bị!]
"..."
'Hừ.'
Xác nhận rồi.
Tôi bẻ khớp cổ kêu răng rắc.
Sau đó rút kiếm, đeo tấm khiên lên tay.
"Chuẩn bị đi. Tầng 11 đấy."
"Hả?"
Jenna vừa hỏi lại thì xung quanh tối sầm.
Trên bầu trời đêm treo lơ lửng một mảnh trăng khuyết.
Ánh trăng rải xuống nơi chúng tôi đang đứng.
Khắp nơi dựng đầy những bia mộ tưởng niệm người đã khuất.
'Bản đồ là nghĩa địa.'
Trong bầu không khí lạnh lẽo và u ám, thứ gì đó phát ra tiếng cót két rồi chậm rãi đứng dậy.
[Tầng 11.] [Loại nhiệm vụ - Thảo phạt] [Mục tiêu - Tiêu diệt toàn bộ kẻ địch!] [Skeleton Lv. 11 × 14] Mười bốn bộ xương đứng trên nghĩa địa dưới ánh trăng.
Đó là cảnh tượng đủ khiến người bình thường run rẩy vì sợ hãi.
Nhưng tôi và các thành viên trong đội đều không hề dao động.
Bởi chúng tôi đã từng trải qua cả những địa ngục còn kinh khủng hơn thế.
Jenna gãi má.
"Là bộ xương à?"
"Trông như đụng nhẹ cũng gãy ấy."
Tôi khẽ cười.
Đám Skeleton va lập cập hai hàm răng rồi bao vây lấy chúng tôi.
Mỗi tên cầm một loại vũ khí khác nhau như kiếm, rìu hay chùy sắt.
Rắc!
Tên Skeleton đứng đầu vung rìu chém xuống.
Âm thanh quê mùa thật.
Tôi nghiêng người né lưỡi rìu, rồi dùng cạnh tấm khiên giáng mạnh vào đốt sống cổ của nó.
Xương cổ vỡ vụn.
Tên Skeleton đó không bao giờ cử động được nữa.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Anytng đang dõi theo chúng tôi từ trên đó.
'Cứ xử lý đám này trước rồi tính sau.'
"Vào vị trí."
"Rõ!"
"Vâng!"
Vẫn là đội hình tam giác như ở tầng 10.
Tôi ở phía trước.
Aaron bên trái.
Jenna bên phải.
Eolka ở trung tâm.
Dưới ánh trăng của nghĩa địa.
Trận chiến bắt đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn