Chương 50: Ta sẽ cho ngươi biết thất bại là gì (5)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Công tác chuẩn bị để chinh phục tầng 15 được tiến hành đâu vào đấy.
Các thành viên của tổ đội 3 đã được cấp vũ khí phụ, trang bị đang mặc cũng được nâng cấp thêm một bậc. Bề ngoài thì các thành viên tổ đội 3 cũng giống chúng tôi, dành phần lớn thời gian trong Khu Huấn luyện để rèn luyện sức mạnh.
"Chúng ta không làm gì thật sao?"
Eolka vừa chạy trên đường chạy bên cạnh vừa hỏi.
Đã có thể vừa chạy vừa nói chuyện, xem ra thể lực của cô đã khá hơn nhiều.
"Cứ thế này thì họ sẽ đuổi kịp mất. Tôi mặc kệ đấy. Anh tự lo đi."
"Tôi vẫn đang tự lo đây. Nếu muốn đổi tổ đội thì tôi cũng không cản."
"Tôi không muốn sang với đám đó đâu. Nhìn đã thấy khó chịu rồi."
"Vậy thì cứ chờ đi. Chờ đến khi cơ hội tới. Cô luyện Niệm Lực đến mức dùng được chưa?"
"Tất nhiên rồi. Anh xem tôi là ai chứ."
Đôi mắt Eolka ánh lên sắc xanh.
Bao cát đặt ở góc sân tập từ từ bay lên giữa không trung.
Thi triển không niệm chú, đồng thời di chuyển. Trên Cửa sổ trạng thái cũng đã xuất hiện kỹ năng Niệm Lực Hạ cấp. So với lúc mới đến thì đúng là tiến bộ vượt bậc. Chỉ có ma pháp hỏa diễm vẫn chẳng khá lên chút nào.
Tôi đưa mắt nhìn khắp Khu Huấn luyện.
Các thành viên tổ đội 1 đang chạy theo tôi. Tổ đội 2 đang luyện đội hình ở phía bên trái sân tập. Tổ đội 3 thì ở phía bên phải, mượn danh nghĩa đấu tập để hành hạ lẫn nhau. Ở một góc khác, mấy Hero 1 sao không gia nhập được tổ đội nào đang vụng về vung kiếm.
Chỉ tính người đang hoạt động cũng đã hơn hai mươi.
Khu Huấn luyện từng rộng thênh thang giờ đây lại trở nên chật chội. Việc triệu hồi miễn phí cũng diễn ra đều đặn nên Phòng chờ hiện đã gần như quá tải.
Đã đến lúc xây dựng các công trình cấp 3 rồi.
'Nhưng có vẻ hắn chẳng có ý định đó.'
Sau khi vượt qua tầng 10, một số công trình vốn chưa thể xây dựng đã được mở khóa.
Thế nhưng chẳng có công trình nào được xây cả.
Tôi thở dài rồi tiếp tục chạy.
Đám người của tổ đội 3 do Nokin dẫn đầu dường như đã nhận ra Master đặc biệt ưu ái mình nên bắt đầu lộ rõ bản chất. Hiện giờ chúng chỉ mới làm mấy chuyện vặt như quát nạt Chloe để cướp thêm phần thịt của cô, hay chiếm chỗ sofa trong đại sảnh. Nhưng nếu vượt qua được tầng 15 thì tình hình chắc chắn sẽ trở nên nghiêm trọng hơn.
Vài ngày sau.
[Tổ đội 3, tập trung ra Quảng trường!] Giọng của Iselle vang khắp Phòng chờ.
"Khà khà, cuối cùng cũng đến rồi."
Nokin lẩm bẩm khi đang nện bù nhìn gỗ trong sân tập.
Trên mặt hắn hiện rõ vẻ hưng phấn không giấu nổi.
"Đi thôi. Có gì ghê gớm đâu."
Winard bẻ răng rắc các khớp ngón tay.
Trên mặt hắn tràn đầy tự tin.
'Có vẻ mấy tầng dưới khá dễ.'
Nhiệm vụ được chọn ngẫu nhiên nên đôi khi cũng sẽ gặp màn chơi có độ khó đặc biệt thấp.
Có vẻ chúng vẫn chưa biết cứ mỗi 5 tầng sẽ có một màn Boss.
Cũng phải thôi. Chưa ai nói cho chúng biết cả.
Vút!
Đâu đó vang lên tiếng gió xé không khí.
Tôi quay đầu lại.
Một mũi tên đang bay thẳng về phía vai trái của tôi.
Đúng lúc đó tôi vẫn đang luyện tập.
Khiên và kiếm đều đang buông thõng.
"Anh, nguy..."
Tôi buông kiếm rồi dùng tay không chộp lấy mũi tên.
Da bàn tay bị cứa rách, một ít máu rịn ra.
Đồng thời, một cảm giác sảng khoái quen thuộc lan khắp đầu óc.
Đó là cảm giác mỗi khi kỹ năng thăng cấp.
[Ting!] ['Han(★★)' - kỹ năng 'Phòng Ngự Phi Tiêu' đã tăng lên Lv. 2.]
"Nguy hiểm cái gì?"
"... Không có gì ạ."
Tôi tiện tay ném mũi tên trong tay phải đi rồi tra kiếm trở lại vỏ.
"Hôm nay luyện tập đến đây thôi. Có trò hay để xem, bỏ lỡ thì phí."
"Nghe nói tổ đội 3 sắp xuất phát."
"Cậu cũng đi theo à?"
"Nếu đại ca đi."
"Em cũng đi, em cũng đi."
Jenna và Aaron cất vũ khí.
Eolka vẫn đang hăng say luyện Niệm Lực trong Viện nghiên cứu Ma Pháp.
Tôi quyết định không làm phiền cô.
Quảng trường đã tụ tập khá đông người.
Ngay cả những người làm công việc hỗ trợ như Chloe hay Enoch cũng có mặt.
Khung cảnh này khiến tôi nhớ đến lần trước.
Lần lũ Sói Bờm xuất trận.
Edis đã đến từ trước, khẽ lẩm bẩm.
"Lúc chúng ta lên tầng 10 thì chẳng có ai cả."
"Thế mới tốt."
Tôi ngồi xuống một chiếc ghế dài gần đó.
Jenna và Aaron cũng ngồi xuống cạnh tôi.
[Đỡ lấy!] Iselle kéo xe hàng từ kho ra rồi ném thuốc cho các thành viên tổ đội 3.
Nokin bắt lấy lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu đỏ đang sóng sánh.
Ngay sau đó, những lọ thuốc lần lượt bay qua không trung.
Tổng cộng có ba lọ.
['Trang bị 'Thuốc Hồi Sinh Lực Hạ cấp' cho 'Nokin(★★★)'.] ['Trang bị 'Thuốc Hồi Sinh Lực Hạ cấp' cho 'Winard(★★★)'.]
"Khó khăn lắm mới kiếm được mà."
Jenna chu môi.
Nguyên liệu để chế tạo những lọ thuốc đó đều do chúng tôi thu thập trong Phó Bản Theo Ngày. Tôi cũng không hề nhúng tay vào quá trình điều chế. Anytng phải thất bại hơn mười lần mới miễn cưỡng làm ra được ba lọ. Không có nhà giả kim chuyên nghiệp thì kết quả như vậy cũng là điều đương nhiên.
"Rõ ràng là tụi mình kiếm về để dùng, vậy mà lại đem cho người khác. Master quá đáng thật."
"Cùng lắm thì kiếm thêm nguyên liệu là được."
"Vâng."
[Mở ra đi, Khe Nứt Thời Không!] Cạch.
Cánh cửa phía trước Quảng trường mở ra.
Hai Hero 1 sao đang co rúm vì sợ hãi bước vào trước.
Tiếp đó là hai Hero 3 sao.
Sau khi hai người kia tiến vào, Nokin, đội trưởng, là người vào cuối cùng.
Trước khi bước qua cánh cửa, hắn nhìn tôi rồi nói.
"Thằng kia! Thằng khốn láo toét! Cứ chờ đấy! Tao sẽ mách Master cho mày một trận nên thân. Rồi mày sẽ biết! Ha ha ha!"
Nói xong, Nokin vội vàng chui vào như chạy trốn.
Cánh cửa đóng lại.
"..."
"Được yêu mến ghê nhỉ?"
Edis cười, huých khuỷu tay vào hông tôi.
'Nếu còn quay về được.'
Tôi cũng bật cười.
Mọi chuyện rồi sẽ thế nào, cứ như lời Nokin nói, chờ rồi sẽ biết.
"Nếu bọn họ thành công thì sao?"
Aaron, người vẫn im lặng nãy giờ, lên tiếng.
Bề ngoài cậu ấy vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại dao động.
"Ý cậu là vượt qua tầng 15?"
"Vâng."
"Thì phải hủy lệnh đình chiến thôi. Nếu không sẽ chết sạch."
Khả năng tổ đội 3 vượt qua tầng 15 không phải là bằng không.
Độ khó của Pick Me Up nhìn chung rất cao, nhưng với xác suất cực thấp vẫn có thể xuất hiện nhiệm vụ rất dễ. Không ít lần những tổ đội bị đưa đi chịu chết lại hoàn thành được nhiệm vụ.
Nếu điều đó thật sự xảy ra, dù xác suất còn chưa đến 1%, thì cuộc đình chiến của chúng tôi sẽ hoàn toàn vô nghĩa. Anytng sẽ càng tin chắc vào suy nghĩ của mình, đồng thời cũng chẳng còn lý do gì để mặc kệ chúng tôi nữa.
"Nếu bọn chúng quay về, nhớ nghe lời Master. Đừng chống đối."
Dù sao thì đến lúc đó tôi cũng đã bị Tổng hợp rồi.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần.
Tôi ngồi trên ghế dài, lặng lẽ chờ kết quả.
Những người tụ tập ở Quảng trường lần lượt trở về chỗ cũ.
Trên gương mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ bất an.
Có vẻ họ đều mong đám đó đừng quay trở lại.
Khoảng năm phút sau khi tổ đội 3 tiến vào tầng 15.
Quảng trường gần như không còn ai.
Không thể biết bên trong nhiệm vụ đang diễn ra thế nào.
Chỉ có thể khẳng định rằng nguy cơ vẫn chưa xuất hiện.
Những thông báo về trạng thái bất thường như...
"Ừm?"
Cùng với tiếng hiệu ứng, hàng loạt thông báo liên tiếp hiện lên.
[Nhiệm vụ thất bại!] [Đối tượng - Toàn diệt] ['Nokin(★★★)' đã trở về trong vòng tay Nữ Thần. Ý chí chiến đấu của hắn sẽ được ghi nhớ mãi mãi.] ['Winard(★★★)' đã trở về trong vòng tay Nữ Thần. Ý chí chiến đấu của hắn sẽ được ghi nhớ mãi mãi.] ['Jellan(★★★)' đã trở về trong vòng tay Nữ Thần. Ý chí chiến đấu của hắn sẽ được ghi nhớ mãi mãi.] ['Roberil(★)' đã trở về trong vòng tay Nữ Thần. Ý chí chiến đấu của hắn sẽ được ghi nhớ mãi mãi.] ['Jian(★)' đã trở về trong vòng tay Nữ Thần. Ý chí chiến đấu của hắn sẽ được ghi nhớ mãi mãi.] ['Tổ đội 3' đã toàn diệt.] [You Lose!] Chưa đến mười phút kể từ khi họ tiến vào.
'Là nhiệm vụ đặc biệt sao.'
Năm người chết cùng một lúc.
Trước khi chết cũng không hề xuất hiện các trạng thái như Chảy Máu hay Hấp Hối.
Rầm!
Toàn bộ Phòng chờ chợt rung chuyển dữ dội.
Jenna loạng choạng ngay trên ghế.
"Cái... cái gì vậy? Sao tự nhiên..."
Tách! Tách!
Kèm theo tiếng điện nổ lách tách, những tia điện màu lam chạy dọc theo bức tường Quảng trường.
Iselle với gương mặt tái nhợt chạy ra nói.
[Master đã ném điện thoại.]
"Vậy à."
[Master, bạn có muốn đăng xuất không?] [Yes(Chọn) / No] [Vậy xin tạm biệt!] Anytng đã đăng xuất.
Iselle bám chặt lấy vạt áo tôi.
[Chuyện này thật sự lớn rồi! Phải làm sao đây!]
"Đông người nhìn lắm, buông tôi ra trước đã."
Tôi gỡ Iselle đang bám lấy ống quần mình ra rồi nói với những người đang nhìn về phía này.
"Hết trò để xem rồi. Mọi người giải tán đi."
"Còn tổ đội 3 thì sao?"
"Toàn diệt."
Đừng nói là hoàn thành nhiệm vụ, bọn chúng còn bị quét sạch ngay khi vừa bắt đầu.
Chắc chắn chẳng thu thập được bất kỳ manh mối nào về tầng 15.
Một cái chết vô ích.
Edis lẩm bẩm với giọng thất thần.
"Mới vào chưa được bao lâu..."
"Chỉ có thể nói thực lực của bọn chúng chỉ đến thế."
Dù sao cũng xem xong rồi.
Không cần ở lại Quảng trường nữa.
Tôi quay về Ký túc xá.
Sau đó, Anytng không đăng nhập suốt một thời gian dài.
Tối nào Iselle cũng đến phòng tôi, vừa sụt sùi vừa hỏi phải làm sao.
Khóc cũng chẳng thay đổi được gì.
Dù ở trong hoàn cảnh nào, chỉ cần làm điều mình có thể làm.
Đó là nguyên tắc đầu tiên tôi đặt ra để sinh tồn ở nơi này.
Cuộc sống hằng ngày vẫn không thay đổi.
Sáng thức dậy, ăn xong thì luyện tập.
Ăn trưa xong lại luyện tập.
Rồi luyện đến tận tối.
Đã rất lâu tôi không tham gia chiến đấu thực tế.
Để không đánh mất cảm giác chiến đấu, các trận đấu tập đều sử dụng vũ khí thật.
Hơn một tuần trôi qua.
Đám Hero 1 sao, ngoại trừ những thành viên nòng cốt, bắt đầu trở nên lơ là.
Nỗi sợ bị Tổng hợp đã biến mất.
Số người luyện tập trong Khu Huấn luyện giảm mạnh.
Ngay cả Phó Bản Theo Ngày mà trước đây họ tự nguyện đi cũng chỉ còn vài người tiếp tục tham gia.
Thời gian tiếp tục trôi đi.
Ngày thứ mười theo thời gian ở Phòng chờ.
Cũng là lúc ngoài thực tế, Anytng đã không đăng nhập hơn ba ngày.
Đột nhiên, bầu trời bừng sáng.
[Chào mừng đến với Pick Me Up!] Thông báo đăng nhập quen thuộc hiện lên.
'... Cuối cùng cũng đến.'
Tôi vẫn luôn chờ đợi.
[Đã tải xong.] [TOUCH! (Chọn)] Đó là lúc đêm đã khuya.
Trong Khu Huấn luyện chỉ còn lại mình tôi.
Đoàng! Đoàng!
Từng luồng chớp lóe liên tiếp bùng lên trên bầu trời rực sáng.
[Tách!] [Đã chụp ảnh màn hình. Hình ảnh đã được lưu vào thư viện.] [Master, bạn có muốn đăng xuất không?] [Yes(Chọn) / No] [Vậy xin tạm biệt!] Anytng hiếm hoi mới đăng nhập, vậy mà chỉ chụp một tấm ảnh màn hình rồi lập tức thoát ra.
Từ lúc đăng nhập đến khi đăng xuất còn chưa đầy một phút.
Tôi tra kiếm vào vỏ.
Bỏ lại con bù nhìn gỗ đã rách nát phía sau, tôi rời khỏi Khu Huấn luyện.
Vừa bước nhanh, tôi vừa gọi.
"Iselle!"
[Ưm...] Iselle vừa dụi mắt vừa xuất hiện.
Thay vì chiếc váy đen thường ngày, cô mặc bộ đồ ngủ có hình mèo trắng và đội một chiếc mũ lông.
[Gọi tôi làm gì? Tôi đang ngủ mà...]
"Master vừa đăng nhập."
[Ừ, Master vừa... Cái gì cơ?!] Iselle mở to mắt rồi nhìn quanh.
[Đâu? Ở đâu? Master đâu rồi?!]
"Vừa đăng xuất."
[Lâu lắm mới vào, vậy mà chẳng làm gì sao? Chẳng lẽ thật sự chỉ vào để đăng nhập thôi...]
"Không phải không làm gì. Hắn đã chụp ảnh màn hình."
[Chụp ảnh màn hình để làm gì?]
"Thì còn để làm gì nữa?"
Chụp ảnh kỷ niệm à?
Không đời nào.
Tôi khép cửa phòng lại.
Iselle nhìn tôi với vẻ mặt đầy khó hiểu.
"Sở thích của cô là gì, Iselle?"
[Trước đây tôi đã nói là lướt web rồi mà. Tự nhiên hỏi cái đó làm gì?]
"Vậy tức là cô có thể truy cập Internet."
[Đương nhiên rồi. Ơ?] Iselle nghiêng đầu.
Tôi nói.
"Tôi cần cô giúp một việc."
Ở thời điểm này, chỉ có duy nhất một lý do để chụp ảnh màn hình.
Hắn đã mang nó lên diễn đàn hướng dẫn để hỏi rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn