Chương 11: Muốn sống thì phải biết chọn phe (3)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Ngày hôm sau, việc huấn luyện vẫn tiếp tục.
Sau ba ngày rèn luyện, lịch trình hằng ngày cũng dần ổn định.
Buổi sáng là các bài tập thể lực cơ bản như chạy bộ, chống đẩy và gập bụng. Jenna bắt chước làm theo toàn bộ những bài tập của tôi. Tôi cũng không ngăn cản.
Kết thúc phần thể lực, chúng tôi chuyển sang luyện kỹ năng sử dụng vũ khí.
Nói là luyện kỹ năng vũ khí, nhưng thực ra chỉ có tôi vung kiếm gỗ, còn Jenna bắn cung vào hình nộm.
Dù vậy, cả hai đều không hề lười biếng.
Mỗi lần vung kiếm, tôi đều cảm nhận rõ mình dần nắm được cách phân phối lực, tư thế thích hợp và những kỹ thuật cơ bản.
Chỉ cần nhìn vào cửa sổ trạng thái với hai kỹ năng Kiếm thuật hạ cấp và Khiên thuật hạ cấp vừa xuất hiện là đủ hiểu.
Tuy vậy, trình độ ấy vẫn còn kém rất xa một kỵ sĩ được đào tạo bài bản.
Nếu có chuyên gia đứng bên cạnh chỉ dạy thì còn khác. Dù chỉ là đấu tập thôi, chắc cũng sẽ lĩnh hội được nhiều điều.
Nhưng tôi chỉ có một mình.
Jenna đã quyết định dùng cung làm vũ khí chính, nên cũng không thể yêu cầu cô ấy đấu tập bằng kiếm.
Ba người còn lại không hề đến sân huấn luyện.
Thỉnh thoảng tôi chỉ thấy họ đứng ở một góc quảng trường, lẩm bẩm về việc tìm lối ra hay trốn khỏi nơi này.
Dĩ nhiên, chẳng có lối ra nào cả.
Thêm hai ngày nữa trôi qua.
Tôi và Jenna đứng đối diện nhau ở hai đầu sân huấn luyện.
"Thật sự không sao chứ?"
"Không sao."
Tôi gõ thanh kiếm gỗ lên tấm khiên.
Jenna giương cung.
Cả hai chúng tôi đều hiểu đã đến lúc cần một kiểu huấn luyện thực chiến hơn.
Đấu kiếm với nhau thì không khả thi.
Nhưng vẫn còn cách khác.
"Có thể sẽ bị thương đấy."
"Chỉ cần chưa chết là được."
Đã có mấy lần tôi vung kiếm quá sức đến mức trật cổ tay.
Nhưng vết thương nhanh chóng hồi phục như cũ.
Có vẻ chính phòng chờ này mang hiệu quả chữa trị.
Chỉ cần không chết ngay lập tức như Molmont thì cơ thể sẽ tự hồi phục.
Đây là một trong những phương pháp huấn luyện tôi nghĩ ra từ tối qua.
"Bắn!"
"Đừng trách em nhé!"
Jenna lập tức bắn tên.
Mục tiêu là vai phải.
Tôi đưa cánh tay trái lên.
Phập!
Mũi tên cắm phập vào tấm khiên với một tiếng trầm đục.
Tôi rút mũi tên ra rồi ném trả cho Jenna.
Có lẽ vì là tên luyện tập nên rút ra rất dễ.
"Lại."
Việc bắn tên tiếp tục.
Đối với Jenna, đây là bài tập bắn vào mục tiêu sống.
Còn với tôi, đây là bài luyện Khiên thuật để đỡ những mũi tên đang bay tới.
Tôi còn thêm một điều kiện nữa.
Vừa dùng kiếm tấn công hình nộm bên cạnh, vừa dùng khiên chặn tên.
Luyện tập tấn công và phòng thủ cùng lúc.
Tôi cũng liên tục thay đổi vị trí tấn công.
Đầu tiên là đầu.
Tiếp theo là ngực.
Rồi đến chân.
Những gì tôi đang làm chẳng khác nào dùng tay phải vẽ hình tròn, đồng thời tay trái vẽ hình vuông.
Phải chia sự tập trung thành hai phần.
"...!"
Một cơn đau buốt chạy dọc bắp chân khiến tôi khuỵu xuống.
Mũi tên không cắm trúng.
Nhưng nó sượt qua, xé mất một mảng thịt.
"An... anh không sao chứ?"
"Tôi đã bảo đừng để ý rồi mà."
Ngồi nghỉ một lát, lớp thịt mới nhanh chóng mọc lên trên vết thương.
Tôi đứng dậy, phủi phủi chân phải.
Hoàn toàn không có vấn đề.
Vẫn cử động được.
"Cô cũng thử nghĩ cách khác đi. Kẻ địch sẽ không đứng yên như tôi đâu, chúng còn tấn công cô nữa. Chẳng lẽ cứ đứng một chỗ bắn mãi sao?"
Nghe vậy, Jenna bổ sung thêm một bài luyện.
Vừa đi vừa bắn.
Bắn khi di chuyển.
Khi sự tập trung giảm xuống, số lần tôi trúng tên cũng ngày càng nhiều.
Có vài lần còn suýt chết.
Vết thương thì có thể hồi phục, nhưng đau vẫn là đau.
'Mình thật sự phải làm tới mức điên rồ thế này sao?'
Những suy nghĩ tiêu cực bắt đầu len lỏi trong đầu.
Nhưng tôi không dừng lại.
Đau thì càng tốt.
Ít nhất điều đó chứng minh tôi vẫn còn sống.
Vẫn chưa đủ.
Tôi sẽ leo lên đỉnh tháp.
Tôi sẽ sống sót.
Và...
['Kiếm thuật hạ cấp' của 'Han(★)' đã tăng lên Lv. 2!] ['Khiên thuật hạ cấp' của 'Han(★)' đã tăng lên Lv. 2!] ['Han(★)' đã học được kỹ năng 'Kháng Đau'!]
'Đúng như mình nghĩ.'
Tôi đã học được Kháng Đau, kỹ năng bị động thiết yếu của hệ chiến binh.
Chỉ cần nâng Kháng Đau lên cấp 10 là có thể tiến hóa thành Tiếp Tục Chiến Đấu.
Đó là kỹ năng hạng A giúp Hero duy trì sức chiến đấu ngay cả khi đã ở bên bờ vực cái chết.
Còn lại...
'Bình Tĩnh.'
Đó là kỹ năng cấp dưới của Tư duy Chiến đấu.
Khi Bình Tĩnh đạt cấp 10 sẽ tiến hóa thành Tư duy Chiến đấu.
Tiếp tục nâng Tư duy Chiến đấu lên cấp 10 sẽ nhận được kỹ năng tối thượng Minh Kính Chỉ Thủy.
Một khi đạt tới Minh Kính Chỉ Thủy, mọi loại hiệu ứng trạng thái tác động lên tinh thần đều có thể bị vô hiệu hóa.
Đi theo nhánh kỹ năng đối lập như Cuồng Bạo, Cuồng Chiến hay Cuồng Hóa cũng không phải không được.
Nhưng ưu thế lớn nhất của tôi là lượng kiến thức khổng lồ về Pick Me Up.
Cuồng Hóa có thể tăng mạnh sức chiến đấu, nhưng đổi lại sẽ đánh mất lý trí.
Với tôi, đó là chất độc.
Dù trong bất cứ tình huống nào cũng không được kích động.
Phải bình tĩnh quan sát cục diện chiến đấu.
Trong phần hướng dẫn và trận chiến đầu tiên, tôi đã không làm được điều đó.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì tôi cũng sẽ đi theo nhánh Cuồng Hóa.
Bình Tĩnh và Cuồng Bạo là hai kỹ năng không thể cùng tồn tại.
'Phải ghi nhớ.'
Trong hàng nghìn kỹ năng của Pick Me Up, chắc chắn tồn tại những sự cộng hưởng.
Tôi biết kỹ năng nào kết hợp với kỹ năng nào sẽ phát huy hiệu quả lớn nhất.
Thêm vài ngày nữa trôi qua.
Anytng vẫn chưa đăng nhập.
Có lẽ hắn đang bận.
Tôi không hề nghĩ đến khả năng hắn đã bỏ game.
Dù có thật sự bỏ đi nữa thì vẫn còn lựa chọn khác.
Ít nhất, theo dự đoán của tôi là vậy.
Tôi chém hình nộm bằng kiếm gỗ.
Đỡ mũi tên bằng khiên.
Chém và đỡ.
Không thể coi đó là hai động tác riêng biệt.
Phải gộp chúng thành một.
Mũi tên lao tới.
Giờ đây tôi thậm chí không cần nhìn đến cuối quỹ đạo của nó.
Tôi chỉ cần đưa khiên đến đúng vị trí mũi tên sẽ bay tới, đồng thời dùng kiếm đâm vào cổ hình nộm.
Đúng vậy.
Kiếm và khiên là một.
Tôi bắt đầu xem kiếm và khiên là "một vũ khí".
[Ting!] [Kỹ năng Thức Tỉnh!] ['Kiếm thuật Hạ cấp' và 'Khiên thuật Hạ cấp' của Hero 'Han(★)' đã hợp nhất, tạo ra một kỹ năng mới.] ['Han(★)' đã học được 'Kiếm Khiên thuật Hạ cấp (Lv. 3)'!] Một cảm giác sảng khoái lan khắp toàn thân.
Tôi có cảm giác kỳ lạ như thể kiếm và khiên đã trở thành một phần cơ thể mình.
"Hôm nay đến đây thôi."
Tôi hạ tấm khiên xuống.
Chiếc khiên gỗ đã cắm đầy hàng chục mũi tên, trông chẳng khác nào một con nhím.
Không chỉ mình tôi tiến bộ.
Jenna cũng liên tục tăng độ khó cho bài tập bắn cung.
Vừa đi vừa bắn.
Vừa chạy vừa bắn.
Bắn liên tiếp hai phát.
'Cung thuật Hạ cấp' của Jenna cũng đã đạt Lv. 4.
Jenna cất cung vào giá vũ khí rồi nói.
"Nhưng có vẻ Master không đến nữa. Nếu cứ thế này mà không quay lại thì sao? Chẳng lẽ chúng ta sẽ mãi bị nhốt ở đây?"
Trên gương mặt Jenna hiện rõ vẻ bất an.
Tôi khẽ cười.
"Nếu một tháng mà hắn vẫn không đến..."
"Không đến thì sao?"
"Đến lúc đó rồi sẽ biết."
Tôi đặt kiếm và khiên trở lại chỗ cũ.
[Chào mừng đến với Pick Me Up!] Đúng là vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến.
[Đã tải xong.] [TOUCH! (Chọn)]
"Đến đúng lúc thật."
"Tốt quá. Chỉ tập luyện mãi cũng ngứa ngáy tay chân rồi."
"Hình như cô thích nghi còn nhanh hơn cả tôi."
"Tại em vốn mạnh mẽ mà."
Trong lúc nghỉ ngơi, Jenna từng kể rằng cô đã sống một mình trong khu rừng hẻo lánh.
Cha cô chỉ về nhà khoảng mỗi tháng một lần.
Nhưng một năm trước, ông đã chết trong một trận chiến với quái vật.
Khi chúng tôi ra quảng trường, Iselle đang lôi ba người kia ra khỏi khu ký túc.
[Đi mau! Ta bảo ra quảng trường khi Master đến mà! Sao không chịu nghe hả? Muốn ăn đòn à?] Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Nói đúng hơn thì phòng chờ vốn không có trần nhà.
Phía trên chỉ là một bầu trời xám trắng mờ nhạt.
Mỗi khi Master đăng nhập, bầu trời ấy sẽ chuyển sang rực rỡ bảy sắc cầu vồng.
Ngoài các thông báo hệ thống, cũng có thể dựa vào dấu hiệu này để biết Master đã vào.
"Lại bắt bọn ta đi đánh nhau đúng không? Ta không đi! Không đi!"
"N... nếu là tiền thì ta sẽ trả! Nhà ta có tiền mà! Xin hãy đưa ta về! Ta chịu hết nổi cái cảnh chỉ ăn khoai tây rồi!"
[Trời đất ơi, phát điên mất!] Cuối cùng Iselle cũng bùng nổ.
Từ bàn tay bé nhỏ của cô, một cú đấm thẳng bốc lửa lao ra.
"Ặc!"
[Này! Ta chịu hết nổi rồi! Có phải viết báo cáo thì ta cũng chịu! Lại đây! Không lại đúng không? Hôm nay các ngươi chết chắc!] [Loading...] Một lúc sau, cả ba đã đứng ở quảng trường.
Dưới mũi ai nấy đều dính đầy máu khô.
[Hãy mở ra, Khe Nứt Thời Không!] [Tips/Nếu Hero không chịu nghe lời, hãy bắt họ chạy vòng vòng. Khả năng phục tùng sẽ tăng lên.] Iselle đúng là quyết tâm rồi.
Khe Nứt Thời Không và Kho Vũ Khí đồng thời mở ra.
Sau khi lần lượt lấy khiên và cung, chúng tôi bước vào Khe Nứt Thời Không.
Tấm gương lập tức phát sáng.
[Leo lên tòa tháp, cứu lấy thế giới!] [Phó bản chính: Tầng hiện tại - 2] Ánh sáng tan đi.
[Tầng 3.] [Loại nhiệm vụ - Thảo phạt] [Mục tiêu - Tiêu diệt toàn bộ kẻ địch!] [Goblin Lv. 5 × 4] Địa hình: Đồng bằng.
Lần này, kẻ địch của chúng tôi là bốn con Goblin.
"Keeerr!"
Ba con được trang bị kiếm và khiên.
Con đứng phía sau không cầm ná, mà cầm một cây nỏ.
Ba con Goblin kiếm khiên lần lượt áp sát từ bên phải, bên trái và chính diện.
Con Goblin dùng nỏ thì đang lên dây.
'Trang bị lẫn chiến thuật đều tốt hơn rồi.'
Đó là điều tất nhiên khi tầng càng lúc càng cao.
Sau khi lên dây xong, con Goblin chĩa nỏ về phía tôi.
Nhưng còn chưa kịp bóp cò.
Vút!
Một mũi tên từ phía sau xé gió bay tới, xuyên thẳng qua trán nó.
"Khặc!"
Con Goblin ngã vật xuống với động tác khoa trương rồi chết ngay.
"Ồ."
"Em đã bảo rồi mà. Em cũng có ích đấy."
Tôi lập tức lao lên.
Phải chủ động tấn công trước khi chúng kịp hợp kích.
Mục tiêu đầu tiên.
Con Goblin khom người, giơ khiên lên phòng thủ.
Nhưng vẫn có sơ hở.
Tôi xoay vai, đâm thẳng kiếm vào khoảng trống ấy.
Con thứ hai.
Nó giương khiên rồi lao thẳng tới.
Tôi đón đầu, dùng khiên hất văng nó.
Chiều cao, cân nặng lẫn sức mạnh đều là tôi chiếm ưu thế.
Tôi chớp lấy sơ hở, cắt phăng cổ nó.
Con cuối cùng.
Có lẽ vì sợ hãi nên nó bắt đầu lùi lại.
Tôi chậm rãi tiến đến.
Một mũi tên xuyên qua ống đồng của nó.
Đó là vị trí khó dùng khiên để phòng thủ.
Tôi đâm kiếm xuyên tim nó.
[Hoàn thành màn chơi!] ['Jenna(★)' đã lên cấp!] [Phần thưởng - 7. 000G, Da thuộc (C) ×1, Quặng sắt (C) ×1] [MVP - 'Jenna(★)'] Hero được chọn làm MVP của trận chiến sẽ nhận thêm điểm kinh nghiệm.
Lần này Jenna là MVP.
Có lẽ vì con Goblin dùng nỏ bị hạ ngay từ đầu nên được tính nhiều điểm hơn.
'Ba người kia vẫn chưa định chiến đấu sao?'
Cả ba chỉ đứng nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy bất an.
Cũng chẳng sao.
Tôi cũng không muốn chia điểm kinh nghiệm cho hạng người như họ.
Nếu không đóng góp trong chiến đấu thì sẽ không nhận được điểm kinh nghiệm.
Chúng tôi quay lại Khe Nứt Thời Không.
"Ơ, xong rồi à?"
"Lần này hơi dễ thật."
Không phải kẻ địch quá yếu.
Mà là chúng tôi đã mạnh hơn.
Tôi có thể cảm nhận rất rõ.
Việc huấn luyện không hề vô ích.
Kiếm và khiên phối hợp trơn tru hơn, các động tác cũng không còn sơ hở.
"X... xong rồi hả? Thế bọn ta..."
Toby vừa định bước ra thì sắc mặt lập tức cứng đờ.
Cánh cửa dẫn về quảng trường vẫn đóng kín.
Tấm gương bên trái phát sáng.
[Chọn tầng: Tầng 1. Có muốn thử lại không?] [Yes (Chọn) / No]
"Vẫn chưa kết thúc."
Jenna siết chặt cây cung với vẻ mặt nghiêm túc.
"Có lẽ định cho quay vòng đây."
Có vẻ Anytng đã nghe theo lời khuyên của Iselle.
Khi khiêu chiến lại tầng đã hoàn thành, điểm kinh nghiệm và phần thưởng sẽ giảm đi.
Nhưng có lẽ Anytng đánh giá việc đảm bảo an toàn quan trọng hơn là leo lên thêm một tầng.
[Tầng 1] [Loại nhiệm vụ - Thảo phạt] [Mục tiêu - Tiêu diệt toàn bộ kẻ địch!] [Goblin Lv. 2 × 3]
"Kerrrk!"
Vút!
"Khặc!"
Một con lập tức bị mũi tên xuyên đầu mà chết.
Jenna ngay lập tức bắn mũi tên thứ hai, rồi tiếp tục kéo dây cung.
Mũi tên cắm thẳng vào ngực con Goblin vẫn còn đang ngơ ngác nhìn xác đồng bọn.
Rồi Jenna kéo dây cung lần thứ ba.
[Hoàn thành màn chơi!] [Phần thưởng - 1. 000G] [MVP - 'Jenna(★)']
"..."
"Hehe."
Tấm gương lại một lần nữa phát sáng.
[Tầng 1] [Loại nhiệm vụ - Thảo phạt] [Mục tiêu - Tiêu diệt toàn bộ kẻ địch!] [Goblin Lv. 4 × 2] Ngay khi cảnh vật thay đổi, tôi lập tức lao lên.
Sau lưng vang lên tiếng mũi tên xé gió.
Tôi vung khiên hất văng mũi tên đang bay tới.
"Anh làm gì vậy!"
"Im đi!"
Định một mình hốt hết điểm kinh nghiệm à?
Tôi chẳng hề nương tay, nhanh chóng giết sạch hai con Goblin.
[Hoàn thành màn chơi!] [Phần thưởng - 1. 000G] [MVP - 'Han(★)'] Sau khi lặp lại thêm hai trận chiến nữa, cuối cùng chúng tôi cũng được trở về quảng trường.
"Xong rồi chứ?"
"Tôi cũng không biết."
Trước câu hỏi của những người còn lại, Jenna lập tức quay mặt đi.
Suốt năm trận chiến liên tiếp, bọn họ chẳng làm gì cả.
Thấy chúng tôi hoàn toàn áp đảo đám quái vật, họ thậm chí còn ung dung đứng phía sau tán gẫu.
Jenna bĩu môi.
"Thật phát bực. Đến bao giờ chúng ta mới phải chăm đám ăn bám này nữa?"
"Hôm nay là hết."
"Hết là sao? Em thấy bọn họ chẳng có vẻ gì là muốn thay đổi cả."
"Tôi không nghĩ Master dư dả đến mức nuôi không đám ăn hại đó."
[Master, bắt đầu Tổng hợp.] [Hãy kéo thả Hero sẽ trở thành vật hiến tế lên Hero muốn Tổng hợp! Hero hiến tế sẽ biến mất.] Cánh cửa Phòng Tổng hợp mở ra.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn