Chương 4: Tutorial (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Tôi loạng choạng đứng dậy.
Không thể lùi. Không thể sang ngang. Con đường duy nhất chỉ có thể tiến về phía trước.
Nói vậy tức là... bắt tôi chiến đấu với con quái vật kia sao?
['Han(★)' đã thoát khỏi trạng thái Hoảng loạn!] Được!
Ông đây sẽ đánh. Mà dù đây là mơ hay thứ quái quỷ gì đi nữa, tôi cũng sẽ đập nát mặt kẻ đã tống mình vào đây.
Tôi hít sâu. Hít sâu hết lần này đến lần khác. Nhưng lồng ngực vẫn không chịu dịu xuống, tôi bèn cắn mạnh đầu lưỡi. Vị máu chát đắng lan khắp khoang miệng.
Bình tĩnh đánh giá tình hình.
Phải hiểu.
Đây là đâu. Mình phải làm gì.
Còn lý do... để sau nghĩ cũng chưa muộn. Chờ tỉnh khỏi giấc mơ này rồi từ từ xem xét cũng được.
"Nếu vậy thì..."
Tôi đảo mắt nhìn quanh.
Những ngôi nhà đang bốc cháy. Nhà cửa sụp đổ. Dân làng hoảng loạn tháo chạy. Phía sau họ là lũ Goblin đang ráo riết truy đuổi.
Tôi từng thấy cảnh tượng này ở đâu đó.
Không chỉ là từng thấy.
Đến tận bây giờ, nó vẫn hiện lên rõ mồn một trong ký ức.
Pick Me Up.
Đây chính là màn chơi mở đầu của Pick Me Up.
Cánh đồng ngôi làng bốc cháy.
Dù chân thực và chi tiết hơn rất nhiều, nhưng tất cả chỉ là "phông nền". Giống như hậu cảnh trong một vở kịch.
Bên kia không thể can thiệp sang đây, còn bên này cũng không thể tác động tới bên kia.
Tại sao lại là tôi!
Tôi cố đè nén những suy nghĩ tiêu cực đang dâng lên.
Muốn trút giận thì đợi tỉnh lại rồi tính.
Tôi xoay thanh kiếm sắt trong tay phải một vòng.
Sức nặng của nó khiến vai phải nhức mỏi.
Kẻ địch chỉ có một.
Theo bối cảnh thì trong làng có đến hàng trăm con Goblin, nhưng trên "chiến trường" chỉ tồn tại duy nhất một con. Còn lại cứ xem như không tồn tại.
Dưới sườn đồi, một con Goblin đội mũ sắt đang trợn mắt nhìn tôi. Từng giọt máu nhỏ tong tỏng từ lưỡi kiếm của nó.
"Kheẹc!"
"Làm thì cũng vừa vừa thôi chứ..."
Không phải chỉ là đồ họa đẹp.
Pick Me Up là game di động.
Nó tuyệt đối không thể có đồ họa như thế này.
Cặp nanh nhọn thò ra nơi khóe miệng, đôi mắt đỏ rực, những u sần nổi khắp làn da.
Cùng với dòng máu đỏ tươi.
Sao lại chân thực đến mức này chứ?
['Han(★)' cảm thấy Sợ hãi! Tất cả chỉ số giảm 30%.] [Tips/Hero có chỉ số Kháng Sợ hãi thấp sẽ thường xuyên rơi vào trạng thái Sợ hãi. Hãy cẩn thận.] Cho dù có gan đến đâu, nếu bị ném thẳng vào một nơi như thế này, chỉ được phát cho một thanh kiếm rồi bắt đi đánh quái vật thì không thể nào không sợ.
Ít ra cũng phải đưa tôi khẩu K-2 chứ! Cho tôi cây súng để xả đạn cũng được!
Chỉ đứng yên thôi mà hai chân đã run lẩy bẩy.
Trước mắt tối sầm, hơi thở nghẹn lên tận cổ.
Hơi nóng phả ra khỏi miệng.
Nếu trúng nhát kiếm đó... sẽ đau chứ?
Nếu chết ở đây thì ngoài đời cũng chết luôn sao?
Hay sẽ tỉnh khỏi giấc mơ?
"Khốn kiếp..."
Tôi không định thử đâu.
Đằng nào cũng đau thấy mẹ.
Tôi nhổ bãi nước bọt lẫn máu xuống đất.
Con Goblin thấp hơn tôi. Cùng lắm chỉ cỡ học sinh cấp hai. Tay chân gầy guộc, mảnh khảnh. Xét về cơ bắp thì chắc chẳng khỏe đến vậy.
Dù là học sinh tiểu học hay cấp hai, bị đâm một nhát dao thì cũng chết ngay thôi.
Hơn nữa, tôi đang đứng ở phía trên sườn dốc, còn Goblin ở phía dưới.
Địa hình đang có lợi cho mình!
"Con chó chết!"
Tôi lao thẳng xuống sườn đồi, tung một cú đá.
Con Goblin đi đầu lãnh trọn cú đá vào ngực, lăn nhào xuống dưới.
Vừa lăn, nó vừa vung kiếm.
Đừng căng thẳng. Đừng chớp mắt. Nhìn cho tới cùng! Không nhìn rõ thì chết chắc!
Tôi lùi lại một bước.
Lưỡi kiếm sượt qua ngay trước chóp mũi.
Một luồng lạnh buốt như băng giá tràn xuống lồng ngực.
Chỉ chậm thêm một chút thôi là...
"Đồ chó chết!"
Tôi ném mạnh thanh kiếm sắt.
Chuôi kiếm đập trúng mũ sắt, phát ra tiếng "keng".
Con Goblin loạng choạng.
Tôi lập tức lao tới, vật ngã nó.
Cả hai lăn thành một đống.
"Chết đi, thằng khốn!"
Tôi cưỡi lên người nó, chiếm lấy tư thế áp chế.
Hai đầu gối ghì chặt hai vai nó, nắm đấm liên tục nện thẳng vào mặt.
Rắc!
Sống mũi Goblin gãy vụn, máu bắn tung tóe.
Đầu óc tôi như bốc cháy.
Cưỡi trên người Goblin, tôi điên cuồng vung nắm đấm.
Thanh kiếm sắt đã bị tôi quên sạch.
Mỗi cú đấm đều dốc hết toàn lực.
Đấm đến mức như muốn nát cả xương tay.
Không biết đã qua bao lâu.
"Hộc... hộc..."
Tôi lăn khỏi người Goblin, dang rộng tay chân nằm vật xuống đất.
Con Goblin bê bết máu khẽ co giật vài cái rồi hoàn toàn bất động.
[Hoàn thành màn chơi!] ['Han(★)' lên cấp!] [Phần thưởng đã được gửi. Vui lòng kiểm tra Hộp thư.] Tầm nhìn của tôi lại chợt xoay nghiêng một lần nữa.
Khi mở mắt ra, tôi đang ở trong căn phòng trắng.
Cảm giác mệt mỏi đã biến mất không còn dấu vết. Những vết thương nhỏ trên khắp cơ thể cũng đã lành hẳn. Tôi lồm cồm đứng dậy. Nhưng thay cho sự mệt mỏi là cảm giác trống rỗng.
[Master, trước khi tiến vào màn chơi tiếp theo, hãy thử triệu hồi đồng đội nhé? Chạm vào mục "Triệu hồi" trong menu! Dịch vụ đặc biệt dành cho người mới! Tặng 500 Gem để thực hiện 1 lần Triệu hồi Cao cấp.] [Cạch, lộc cộc cộc.] [Ầm!] [Iselle: Không... cảm giác này là?!] [!! Super!! Rare!!] [Master 'Anytng' đã nhận được Hero 'Shay(★★★★)'!] Lại là cái thông báo gì nữa đây?
Đừng nói là...
Tôi mở cửa bước ra quảng trường. Trong số những cánh cổng sắt vốn luôn đóng kín, cánh cửa của Trạm Triệu Hồi đã mở ra.
K-Không thể nào...
Thật sự triệu hồi được sao?
[Master thật may mắn! Hãy kiểm tra Hero vừa triệu hồi nhé. Chạm vào mục "Hero" trong menu.] Tôi bước từng bước run rẩy vào Trạm Triệu Hồi.
Giữa căn phòng rộng lớn là một ma pháp trận màu đen.
Trên đó, một nữ kỵ sĩ đang đứng.
Chẳng bao lâu sau, một góc tầm nhìn lóe sáng, cửa sổ trạng thái hiện lên.
[Shay Radasteri(★★★★) Lv. 1 (Exp 0/10)] [Nghề nghiệp: Kỵ sĩ] [Sức mạnh: 18/18] [Trí tuệ: 10/10] [Thể lực: 16/16] [Nhanh nhẹn: 20/20] [Kỹ năng: Tư duy chiến thuật (Lv. 1), Kiếm thuật mảnh Trung cấp (Lv. 1), Tâm thế Kỵ sĩ (Lv. 1)] Nữ kỵ sĩ mặc bộ giáp bản lấp lánh như chỉ có trong phim, mắt vẫn nhắm nghiền. Thanh kiếm mảnh màu bạc đeo bên hông phản chiếu ánh sáng, lóe lên sắc bén.
Cô mở mắt.
"Đã được triệu hồi rồi sao."
Lẩm bẩm bằng giọng trầm thấp, cô bước từng bước vững vàng xuống khỏi ma pháp trận, rồi nhìn sang tôi đang đứng ngây người.
"Ngươi là ai?"
"H-Han Seojin."
"Han Seojin? Cái tên thật kỳ lạ. Ta là Shay Radasteri. Một Kỵ sĩ."
Shay hờ hững đáp rồi lập tức rời khỏi Trạm Triệu Hồi.
Không phải lúc ngẩn người.
Tôi lắc mạnh đầu rồi vội đuổi theo cô.
Shay đang đứng giữa quảng trường, quan sát xung quanh.
"Hừm... Ra là nơi như thế này. Ta hiểu rồi."
Không biết cô đã hiểu điều gì mà khẽ gật đầu.
Mỗi bước chân đều phát ra tiếng kim loại va chạm leng keng từ các khớp giáp.
Còn tôi thì hoàn toàn không lọt nổi vào mắt cô.
[Hãy lập tổ đội với Hero vừa triệu hồi! Kéo thả Hero trong Hero Box vào ô lập đội để tạo nên tổ đội của riêng Master!] ['Han(★)' và 'Shay(★★★★)' đã trở thành một tổ đội!] Đầu óc tôi hoạt động hết tốc lực.
Tuy vẫn có quá nhiều chuyện không thể lý giải, nhưng có vài điều đã rất rõ ràng.
Cửa sổ cứ liên tục hiện ra trước mắt chính là những thông báo của Iselle, nàng tiên hướng dẫn trong phần Tutorial của Pick Me Up. Dù đã rất lâu, tôi vẫn còn nhớ điều đó.
Ngoài ra, người điều khiển phòng chờ lúc này không phải tôi. Con trỏ hologram tự ý di chuyển và lựa chọn các menu.
Và trận chiến với Goblin vừa rồi chính là trận chiến đầu tiên của phần Tutorial trong Pick Me Up.
Mỗi tầng của tòa tháp đều là màn chơi ngẫu nhiên, nhưng chỉ có duy nhất một màn cố định.
Đó là Tutorial.
Trong Tutorial, ngôi làng bốc cháy và lũ Goblin luôn xuất hiện.
Nếu vậy thì nơi này...
Khốn kiếp.
Đó là khả năng tồi tệ nhất.
[Đã lập tổ đội xong thì xuất kích thôi!] [Nhiệm vụ thứ hai, bắt đầu!] Tầm nhìn của tôi một lần nữa bị đảo lộn.
Khi mở mắt ra, khung cảnh quen thuộc lại hiện lên trước mắt.
Ngôi làng đang bốc cháy.
Người dân hoảng loạn tháo chạy.
Lũ Goblin ùn ùn kéo đến từ dưới chân đồi.
Tôi đưa tay ra sau, chạm phải một bức tường trong suốt.
Vẫn không thể rời khỏi nơi này.
Chỉ có duy nhất một điểm khác biệt.
"Lũ sâu bọ!"
Shay rút thanh kiếm mảnh bên hông.
Mũi kiếm sắc nhọn như mũi dùi lóe lên ánh sáng lạnh.
Lần này, Goblin không chỉ có một con.
"Kheẹc! Khe rừừừừ!"
Dưới chân đồi, có đến năm con Goblin đang tiến lại gần.
Đôi mắt đỏ như máu liên tục đảo qua lại giữa tôi và nữ kỵ sĩ.
Trên tay tôi vẫn là thanh kiếm sắt cùn mòn.
Hơn nữa, trong khi Shay mặc bộ giáp bản bọc da vừa vặn cùng thanh kiếm mảnh sáng loáng, tôi vẫn chỉ khoác chiếc áo sơ mi và quần cũ nhăn nhúm.
Tại sao cô ta thì giáp bản với kiếm mảnh, còn tôi chỉ có thanh kiếm sắt rách nát vậy chứ?!
"Đúng là lính mới. Tư thế chẳng ra làm sao."
"Thì đây là lần đầu của tôi mà!"
Không còn cách nào khác.
Shay hoàn toàn khác với tôi đang lóng ngóng đứng yên.
Tay trái đặt sau hông, tay phải cầm kiếm mảnh chĩa thẳng về phía lũ Goblin.
Phần thân dưới hơi hạ thấp, tích trữ sức bật mạnh mẽ.
Ngay cả một người ngoài nghề như tôi cũng nhìn ra đó là một tư thế hoàn hảo.
Lũ Goblin tản đội hình, vừa phân tán vừa áp sát.
Chỉ cần lọt vào tầm là chúng sẽ lập tức vung kiếm.
Nếu chỉ có một con thì tôi còn có thể dùng lại cách lần trước.
Nhưng năm con thì...
Phải làm sao đây?
Tôi không nghĩ ra nổi bất kỳ cách nào.
"Kyao!"
Con Goblin đi đầu lao thẳng tới. Cánh tay gầy guộc nhưng rắn chắc cuồn cuộn cơ bắp. Thanh kiếm nhuốm máu vung xuống.
Shay lao ra nhanh như chớp, gạt lệch lưỡi kiếm rồi đâm thanh kiếm mảnh xuyên thẳng vào yết hầu Goblin. Máu lập tức phun trào từ lỗ thủng.
Mùi máu nồng nặc ập vào mũi khiến đầu óc tôi choáng váng.
"Kya rừừừ!"
"Yếu thật!"
Shay vừa gạt đòn kiếm của Goblin, vừa dùng kiếm mảnh đâm xuyên yết hầu đối phương. Mỗi hiệp hạ một con. Không phải tay chân hay thân mình, mà là chính xác đâm vào khe hở chưa đến năm xen-ti-mét.
Kiếm thuật đáng sợ đến kinh người.
Khoan đã... mình còn đứng ngây ra thế này được sao?
Chẳng biết từ lúc nào, đã có ba con Goblin nằm gục trên mặt đất.
Từ đầu đến giờ, việc duy nhất tôi làm chỉ là đứng nhìn.
Nếu trận chiến này kết thúc...
Chết tiệt!
Tôi cầm thanh kiếm sắt lao lên. Shay vừa hạ gục con Goblin thứ tư thì nghiêng người tránh sang một bên.
"Con còn lại giao cho ngươi."
Giao cái gì mà giao!
Sau trận chiến này sẽ là bước cuối cùng của phần Tutorial.
Bước cuối cùng là gì ư?
Là Tổng hợp Hero.
Dùng một Hero làm nguyên liệu để tăng kinh nghiệm cho Hero khác.
Mà lúc này, trong phòng chờ chỉ còn lại tôi và Shay.
Hơi thở tôi trở nên dồn dập.
Từng thớ cơ trên cơ thể như đang gào thét.
Thứ còn đáng sợ hơn cả thanh kiếm Goblin đang chém về phía mặt tôi... chính là chuyện sẽ xảy ra ngay sau khi trận chiến kết thúc.
Mơ sao?
Làm gì có giấc mơ nào chân thực đến thế!
Tôi cúi thấp người, vài sợi tóc bị lưỡi kiếm chém đứt bay đi.
Nhân lúc áp sát Goblin, tôi đâm mạnh thanh kiếm sắt vào người nó.
Cảm giác cùn nặng khi lưỡi kiếm xuyên qua thịt truyền thẳng lên cánh tay.
Mùi tanh nồng xộc vào mũi.
Sức nóng xung quanh như thiêu rát cả làn da.
Nhịp đập của nội tạng truyền qua đầu mũi kiếm, hay cảm giác mình vừa cướp đi một sinh mạng... tất cả đều trở nên mơ hồ.
[Hoàn thành màn chơi!] ['Shay(★★★★)' lên cấp!] [Phần thưởng đã được gửi. Vui lòng kiểm tra Hộp thư.] [MVP - 'Shay(★★★★)'] Tôi trở về quảng trường.
[Master, các Hero đã hoàn thành trận chiến rất xuất sắc. Tutorial cuối cùng đang chờ phía trước. Hãy học cách cường hóa Hero bằng Tổng hợp! Mở khóa ngay!] [Chạm vào mục "Tổng hợp" trong menu.] Cạch.
Cánh cửa của Phòng Tổng hợp mở ra.
'Toang rồi.'
Bình tĩnh suy nghĩ nào.
Ngoại trừ việc đồ họa đã trở nên chân thực như thật, nơi này giống hệt bố cục ban đầu của phòng chờ trong Pick Me Up.
Không hiểu vì lý do gì, tôi lại tỉnh dậy ở một nơi như thế này.
Game đã được cài đặt.
Tutorial cũng đã bắt đầu.
[Này, ngươi kia!] Một giọng nói như đâm thẳng vào não vang lên.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Một cô bé chỉ lớn bằng cẳng tay đang bay lơ lửng trên không.
Cô mặc chiếc váy liền màu đen, sau lưng là hai cặp cánh mỏng như cánh chuồn chuồn đang không ngừng đập.
[Mau vào đi chứ! Master đang chờ kìa!] Cô bé chỉ thẳng vào tôi.
Mái tóc đen được tết thành hai bím.
Đôi mắt tròn xoe cùng gò má vẫn còn phúng phính.
Tôi đã từng nhìn thấy dáng vẻ này rồi.
"... Iselle?"
[Đúng vậy, ta là Iselle... Không, khoan! Sao ngươi lại biết tên ta?] Đương nhiên rồi.
Vì tôi đã từng chơi phần Tutorial này.
[Dù sao thì cũng mau vào Phòng Tổng hợp đi! Ta không thể chờ mãi được.]
"Nếu vào thì sẽ thế nào?"
[Sẽ tiến hành Tổng hợp.] Shay có lẽ đã vào Phòng Tổng hợp trước, không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Giữa quảng trường rộng lớn chỉ còn mình tôi đứng trơ trọi.
Tôi hét lớn:
"Đéo vào!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn