Chương 17: Củng cố nền tảng (5)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
"Cô, lúc gọi đầu bếp sao không bước ra?"
"T... tôi sao?"
"Đúng, là cô. Chloe phải không?"
"Vâng..."
"Từ giờ cô sẽ nấu ăn."
[Danh sách đề cử Đầu bếp!] ['Chloe(★)'] [Có bổ nhiệm 'Chloe(★)' làm đầu bếp của Nhà ăn không? Đầu bếp hiện tại sẽ bị miễn nhiệm.] [Yes(Chọn)/No] Được lắm, Iselle.
Làm tốt lắm.
"Đ... đợi đã! Tôi sẽ làm lại ngay!"
"Không biết nấu mà còn nói dối?"
Ít ra cũng biết nhìn tình hình, nhưng đã là lời nói dối sớm muộn cũng bị lộ thì thà đừng nói còn hơn.
Ánh mắt của mọi người, kể cả Jenna, lập tức trở nên lạnh nhạt.
Đến khi Chloe mang các món ăn từ khoai tây lên, ánh mắt ấy càng thêm lạnh lùng.
Salad khoai tây với nước sốt thanh mát, khoai tây nướng bơ, khoai tây chiên giòn và món hầm nóng hổi...
Chloe đã chế biến đủ loại món ăn khác nhau chỉ từ khoai tây.
"Ngon quá! Không ngờ khoai tây lại có nhiều hương vị như vậy."
"Vì... vì có nhiều loại gia vị..."
Nghe Jenna khen, Chloe ngượng ngùng cúi đầu.
Dolph ngồi co ro ở một góc, không dám nói gì.
Tôi lên tiếng.
"Vừa ăn vừa nghe đi. Tôi sẽ không nói lần thứ hai đâu. Hôm nay mấy người nghe được những gì thì sau này khi có người mới đến, cứ nói lại y như vậy. Nếu không muốn nhìn họ chết một cách ngơ ngác."
Tôi giải thích cho mọi người trong Nhà ăn những quy tắc cơ bản của thế giới này.
Sự tồn tại của Master.
Muốn sống sót thì phải hoàn thành nhiệm vụ.
Sau mỗi nhiệm vụ, số tầng sẽ tăng lên, và chỉ cần đến được tầng 100 thì sẽ được giải thoát.
Tôi suy nghĩ một chút rồi quyết định nói luôn cả chuyện Tổng hợp.
Đằng nào sau này họ cũng sẽ biết.
"Chuyện đó... là thật sao?"
"Tin hay không là quyền của mấy người. Nhưng hậu quả thì tự mình gánh."
Mọi người vẫn còn run rẩy bất an, nhưng có vẻ cũng miễn cưỡng chấp nhận.
Ít nhất không còn ai phát điên hay nổi loạn.
"Chỉ cần chuẩn bị thật tốt thì chắc chắn sẽ sống sót. Trước khi đến đây, em cũng chưa từng chiến đấu lần nào. Vì vậy mọi người hãy cố lên."
Jenna nói bằng giọng đầy sức sống.
"Vậy bọn tôi sẽ làm công việc khác sao?"
Chàng trai thợ mộc giơ tay.
"Anh và Chloe lần lượt phụ trách nghề mộc và nấu ăn. Hãy giúp chúng tôi theo cách của mình."
"T... tôi cũng có thể làm nghề mộc..."
"Lần này mà còn bị phát hiện nói dối nữa thì để ta đề cử ngươi làm vật hiến tế đầu tiên cho Phòng Tổng hợp nhé? Chắc sẽ là tấm gương rất tốt đấy."
Dolph lập tức im bặt.
Đúng là Hero không chiến đấu có khả năng sống sót cao hơn Hero chiến đấu.
Nhưng điều đó không có nghĩa là họ được an toàn.
Số vị trí luôn có hạn.
Không ai dám đảm bảo sau này sẽ không có Hero có tay nghề giỏi hơn được triệu hồi.
Nếu bị thay thế...
Thứ chờ đợi họ chỉ có một.
Vì vậy, ngay cả Hero không chiến đấu cũng phải không ngừng rèn luyện kỹ năng của mình.
[Master, bạn có muốn đăng xuất không?] [Yes(Chọn)/No] [Vậy nhé, tạm biệt!] Có vẻ đã khá hài lòng, Anytng cũng rời khỏi phòng chờ.
Sau bữa tối, chúng tôi phân chia phòng trong Ký túc xá.
Lần này tôi cũng quyết định ở lại đây thay vì căn phòng cũ.
Có vẻ thời gian đăng nhập của Anytng đang dần tăng lên.
Tôi không biết hắn có nhìn thấy căn phòng đó hay không.
Nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Tôi không muốn gây chú ý theo cách kỳ quái.
"Nhân tiện, em không ngờ anh cũng biết quan tâm người khác."
"Mới quen được bao lâu mà đã kết luận về người khác rồi?"
"Đừng xem thường em. Em nhìn người chuẩn lắm. Chỉ cần nhìn là biết."
"Đằng nào đây cũng là lần cuối."
Theo hệ thống của Pick Me Up, không thể chỉ dựa vào một nhóm nhỏ mà chinh phục toàn bộ các tầng.
Tôi chỉ làm những gì tối thiểu cần làm.
Miễn là bọn họ không chết sạch, thì những người mới đến sau này sẽ được chính họ truyền đạt những điều cần biết.
Từ ngày hôm sau, cuộc sống đơn điệu bắt đầu thay đổi từng chút một.
Sáng sớm thức dậy, tôi thấy Chloe đang gọt khoai tây trong Nhà ăn.
Có lẽ đêm qua cô ấy đã khóc rất nhiều nên hai mắt vẫn còn đỏ hoe.
Không lâu sau, Jenna cũng bước ra.
Ngoài ba chúng tôi, vẫn chưa có ai có mặt ở đại sảnh.
Ăn lót dạ xong, chúng tôi đi đến Khu Huấn luyện.
Khu Huấn luyện sau khi lên Lv. 2 đã rộng hơn hẳn.
Nếu trước kia chỉ cỡ một hội trường, thì giờ trông chẳng khác gì một sân vận động nhỏ.
Những hình nộm bằng rơm được thay bằng hình nộm gỗ.
Ngoài ra còn có trường bắn dành cho cung thủ, bãi cát và cả đường vượt chướng ngại vật.
Khi đến nơi, Aaron đã có mặt từ trước.
Hắn vừa hô lớn vừa liên tục đâm ngọn thương vào khoảng không.
Tôi và Jenna cũng nhập vào buổi luyện tập.
Bữa trưa, cả ba giải quyết bằng khoai tây nướng ngay tại Khu Huấn luyện rồi tiếp tục tập luyện đến tận tối.
Cũng có vài người đến Khu Huấn luyện.
Nhưng vẫn chưa ai thật sự tham gia tập luyện.
Có lẽ họ đã hiểu lời tôi nói, nhưng vẫn chưa cảm nhận được tính thực tế của nó.
Đến tối, Master đăng nhập.
Lần này khoảng cách giữa hai lần đăng nhập chỉ là một ngày.
So với trước đây, khi ít nhất cũng phải ba ngày mới đăng nhập một lần, khoảng cách đã rút ngắn đáng kể.
Xét việc thời gian giữa phòng chờ và Trái Đất không giống nhau, có lẽ hắn tranh thủ đăng nhập vào lúc rảnh như buổi sáng hoặc buổi trưa.
Mục tiêu của Anytng lần này không phải chúng tôi, mà là những người mới.
Hôm nay ngay cả Aaron cũng không được vào đội.
Có một người đã không thể trở về.
Đúng như dự đoán, sang ngày hôm sau, Khu Huấn luyện bắt đầu đông người hơn.
"Xin hãy dạy chúng tôi cách chiến đấu!"
Một cậu thiếu niên vóc người nhỏ bé cúi đầu thật sâu.
Hình như vài ngày trước cũng từng có chuyện tương tự xảy ra.
Tôi đưa mắt quan sát ba người mới trong Khu Huấn luyện.
Cả ba đều là những thiếu niên trạc tuổi nhau.
'Hôm qua chết một người, còn lại bảy. Trừ đầu bếp và thợ mộc thì còn năm. Vậy mà chỉ có ba người đến.'
Không biết hai người còn lại đang ở đâu.
"Đánh với Aaron mãi cũng chán rồi. Thay đổi không khí chút vậy."
Tôi ném cho mỗi người một thanh kiếm gỗ.
"Trước tiên, cả ba cùng xông lên."
Đối đầu với người mới thì không thể dùng kiếm thật.
Tôi cũng tiện tay cầm lấy một thanh kiếm gỗ.
Hiện tại, phương pháp rèn luyện kiếm thuật của tôi khá đơn giản.
Trước tiên luyện các kỹ thuật với hình nộm, sau đó đem áp dụng vào những trận đấu tập với Aaron.
Không chỉ luyện những động tác cơ bản như đỡ bằng khiên hay chém bằng kiếm, tôi còn xen cả những kỹ thuật khó hơn như gạt hướng lưỡi kiếm hoặc đánh bật đòn tấn công.
Giờ cũng đến lúc phải luyện cả đấu một chọi nhiều.
Dù sao thì trong phần lớn tình huống, tôi đều phải đối đầu với nhiều kẻ địch cùng lúc.
Trước đây vì thiếu người nên không làm được.
Giờ cuối cùng cũng có cơ hội.
Ba người bị tôi đánh cho một trận tơi tả.
Giữa chừng thấy quá chán, tôi kéo cả Aaron vào.
Kết quả vẫn vậy.
['Kiếm Khiên thuật Hạ cấp' của 'Han(★)' đã tăng lên Lv. 4!] Nhờ thế kỹ năng lại tăng thêm một cấp.
Cảm giác như có ai đó trực tiếp nhét kiến thức vào đầu.
Tôi bắt đầu cảm nhận rõ hơn dòng chảy của kiếm thuật.
Đó cũng là một đặc điểm của thế giới này.
Vài ngày nữa lại trôi qua.
"Xin thất lễ!"
Cậu thiếu niên đầu húi cua đâm kiếm gỗ về phía tôi.
Tôi nhẹ nhàng né sang một bên.
Ngay lập tức, hai thiếu niên còn lại từ hai phía vung kiếm chém tới.
Tôi vung kiếm thành một vòng rộng, đồng thời hất văng cả hai thanh kiếm gỗ.
Kiếm của bọn họ chậm đến mức khiến tôi muốn ngáp.
Nhưng cách đây không lâu, tôi cũng chẳng khác gì họ.
Vậy mà khoảng cách giờ đã lớn đến thế.
Mỗi lần kiếm tôi chuyển động là lại có một người ngã lăn ra đất.
"Quả nhiên đại ca vẫn mạnh thật."
Zeeth, một trong ba thiếu niên, lên tiếng.
"Bộ ba thiếu niên" là cách gọi ba người ở đây.
Lần lượt là Zeeth, Hanson và Dica.
Cả ba đều chưa đến hai mươi tuổi.
Không biết có phải bị Aaron đầu độc hay không mà cả ba đều gọi tôi là đại ca.
"Là vì cấp của tôi cao hơn, nhóc."
"Cấp sao?"
"Rồi cậu sẽ sớm hiểu."
Cả ba hiện đều là Lv. 2.
Chênh lệch chỉ số giữa họ và tôi ít nhất cũng từ bảy đến tám điểm.
Khoảng cách chẳng khác gì trẻ con với người lớn.
Nhưng nếu chỉ mạnh hơn về sức thì cũng không đến mức áp đảo thế này.
Ngay cả thị lực động và tốc độ phản xạ, tôi cũng vượt xa họ.
Chắc là nhờ chỉ số Nhanh nhẹn.
Quan trọng hơn cả...
Là kỹ năng.
Có một sức mạnh vô hình đang hiệu chỉnh kiếm thuật của tôi.
Đương nhiên nguyên nhân là Kiếm Khiên thuật Hạ cấp.
Tôi có thể cảm nhận theo bản năng phải di chuyển kiếm, khiên, chân và tay thế nào mới đúng.
'Đúng là khó tin.'
Nếu còn ở Trái Đất thì dù luyện trong thời gian ngắn cũng tuyệt đối không thể đạt được thành quả như vậy.
Ở phía bên kia Khu Huấn luyện, Jenna đang vừa chạy vừa bắn cung.
Mỗi lần dây cung bật lên là bia hình người cách ba mươi mét lại xuất hiện thêm một lỗ thủng.
Cô đã đạt Cung thuật Hạ cấp Lv. 5.
Ngay cả Dao găm thuật Hạ cấp cũng đã lên Lv. 2.
Trái lại, Aaron tiến bộ khá chậm.
Cách đây không lâu hắn mới đạt Thương thuật Hạ cấp Lv. 2, sau đó thì gần như không tiến triển thêm.
Hắn luôn là người đến Khu Huấn luyện sớm nhất và về Ký túc xá muộn nhất.
Nhưng điều đó cũng không thể khiến những kỹ năng vốn không có tự nhiên xuất hiện.
Ba người trước mặt tôi thì mỗi người đều đã học được Kiếm thuật Hạ cấp Lv. 1.
Lúc mới đến, bọn họ trông như mấy cọng giá héo.
Giờ thì đã tung tăng khắp nơi như đang ở nhà mình.
Có lẽ vì cùng tuổi nên nhanh chóng xưng anh gọi em rồi thân thiết với nhau.
Dù sao cũng còn hơn hai kẻ còn lại chỉ biết co rúm một chỗ.
Đã mấy ngày trôi qua mà họ vẫn chưa từng đến Khu Huấn luyện.
Có lẽ vẫn đang tìm lối ra.
Nhưng tôi đã nói rồi.
Đó chỉ là công cốc.
Giờ thì tôi cũng chẳng buồn quan tâm nữa.
Muốn làm gì thì làm.
Vài ngày sau, đợt Triệu Hồi 10 miễn phí lại diễn ra.
Lần này không cần tôi ra mặt nữa.
Aaron cùng bộ ba thiếu niên đã tự xử lý mọi việc.
Đặc biệt, Aaron chủ động xin tham gia, giúp giảm đáng kể thương vong trong trận chiến đầu tiên.
Ở giai đoạn "sàng lọc", chỉ có một người thiệt mạng.
"Người càng lúc càng đông nhỉ."
Jenna vừa ngậm kẹo mút vừa nói.
Đó là cây kẹo được Chloe làm bằng cách cô đặc nước đường, dành riêng cho Jenna vì cô ấy muốn có đồ ăn vặt.
"Sau này còn đông hơn nữa."
Tôi dựa lưng lên chiếc sofa trong đại sảnh.
Giờ thì tôi cũng đã quen với việc ở lại Ký túc xá.
Chỉ cần không nghĩ đến căn phòng của mình thì dù tôi mở cửa, nơi đó cũng sẽ không xuất hiện.
Jenna cắn vỡ phần kẹo còn lại rồi nuốt xuống.
"Nhưng mà... sao Master vẫn chưa lên tầng 5? Hình như cũng khá lâu rồi kể từ lúc vượt tầng 4."
Biết ngay cô ấy sẽ hỏi.
Đã khá lâu kể từ khi vượt qua tầng 4, nơi có Harpy và Goblin.
Trong thời gian đó, đội chủ lực gồm tôi, Jenna và Aaron chỉ liên tục cày tầng 4.
Còn các đội phụ vẫn loanh quanh ở tầng 1 hoặc tầng 2.
'Đương nhiên là chưa lên rồi.'
Cứ mỗi tầng là bội số của năm, độ khó sẽ tăng vọt.
Có thể xem đó là các màn Boss.
Nếu Anytng đã đọc hướng dẫn, hẳn hắn biết việc ném chúng tôi lên tầng 5 ngay lúc này là cực kỳ nguy hiểm.
Bỏ qua chuyện cấp độ và trang bị...
Chúng tôi vẫn còn thiếu người.
'Cần thêm hai người nữa.'
Một tổ đội tối đa có năm người.
Hai trong số bộ ba thiếu niên có lẽ sẽ là ứng viên gia nhập đội của chúng tôi.
Có lẽ vì còn trẻ nên họ thích nghi rất nhanh.
Họ cũng có ý chí và nhiệt huyết.
Zeeth thậm chí còn cười nói rằng, thay vì cày ruộng kiếm sống thì cuộc sống thế này còn tốt hơn.
Cứ chờ xem suy nghĩ đó sẽ kéo dài được bao lâu.
Phần hướng dẫn của Pick Me Up đã kết thúc.
Nhưng phần hướng dẫn thật sự...
... vẫn còn chưa bắt đầu.
Với những người mới đến hôm nay, Aaron nói rằng chỉ cần giữ vững tinh thần thì chẳng có gì đáng ngại, chắc chắn sẽ sống sót.
Ít nhất thì đến tầng 4 đúng là như vậy.
Nhưng tôi biết.
Tôi biết độ khó sau đó sẽ trở nên tàn khốc đến mức nào.
Dù đã trải qua giai đoạn "sàng lọc", dù đã liên tục khổ luyện trong Khu Huấn luyện...
... thì trong những trận chiến sau này vẫn sẽ có biết bao người ngã xuống.
Ngay cả tôi cũng không dám khẳng định mình có thể sống sót một trăm phần trăm.
Ngay dưới tầng 10 đã có vô số nhiệm vụ kiểu bẫy, như nhiệm vụ sinh tồn, nơi tỷ lệ thành công thấp đến tuyệt vọng.
Tôi không nói những điều đó với Jenna.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn