Chương 6: Hãy cùng học về ma lực nào! (Chú ý khi sử dụng)
Cả Gia Đình Tôi Xuyên Vào Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo · Cybertronlk1234 · 187 chương · ~32 phút đọc · Tạo 24/07/2026
WN (1-2)
"... Hử? Gì thế nhỉ? Vừa rồi có cái gì đó cứ tê tê—! Nhưng mà..."
Vào lúc đó, Felix Evergarden, con trai trưởng của gia tộc Evergarden, đang nghiêng đầu thắc mắc khi cảm nhận được một luồng cảm giác lạ lùng vừa lướt qua đại não.
Cảm giác ấy giống như một tia lửa cực nhỏ vừa xoẹt qua, nổ lách tách trong đầu anh.
"Chẳng lẽ... mình đã bắt đầu thức tỉnh ma lực rồi sao?! Oa, đỉnh thật đấy!"
Felix, người vốn đang ngơ ngác trước cảm giác huyền diệu và kỳ lạ đó, bỗng như nhận ra điều gì, anh cầm viên đá ma lực đặt trên bàn lên và reo hò gần như hét phấn khích.
Felix Evergarden.
Tuy nhiên, linh hồn đang chiếm hữu cơ thể anh lúc này lại là Kim Han-hee, một nữ sinh viên đại học vừa mới thoát khỏi kiếp ôn thi đại học lớp 12 như địa ngục, và đang tràn đầy kỳ vọng vào cuộc sống sinh viên sắp tới.
Và cô cũng chính là kẻ đã "nhồi nhét" cuốn tiểu thuyết lãng mạn giả tưởng [Ánh sao bình minh] – thế giới mà cô đang xuyên không vào – cho cả gia đình mình.
"Nào... xem lại nào, cách để cảm nhận ma lực..."
Sau khi reo hò xong, Felix ngồi xuống trước bàn học, bắt đầu tập trung đọc từng dòng chữ trên trang sách đang mở sẵn.
[Cơ bản về Ma lực] Trong giai đoạn đầu của thế giới [Ánh sao bình minh], nhân vật Felix Evergarden vốn giữ vị trí Giáo sư danh dự của Học viện.
Dĩ nhiên, anh ta chẳng có kiếm thuật xuất chúng, học vấn uyên thâm, hay ma lực và năng lực ma pháp thượng thừa gì cho cam.
Thế nhưng, anh ta lại sở hữu một tài năng vượt trội hơn người khác, đó chính là khả năng nịnh hót thần sầu và kỹ năng "đút lót" vào tay áo cực kỳ điêu luyện.
Dựa hơi gia tộc Bá tước, Felix khi đối mặt với các nhân vật cấp cao của Học viện thường có những động tác vô cùng tao nhã khi nhét những túi tiền vàng kêu lanh lảnh – một đồng vàng có giá trị khoảng 1000 Dinar – vào tay áo họ. Đến mức những vị chức sắc đó sau này thường hồi tưởng lại rằng, khi họ sực tỉnh thì đã thấy tay áo mình nặng trĩu từ lúc nào không hay. Quả là một gã đàn ông nở rộ tài năng ở một khía cạnh thật kỳ lạ.
Nhờ vào các mối quan hệ, sự nịnh bợ và hối lộ mà chiếm được ghế Giáo sư danh dự, môn học mà anh ta đảm nhận chính là phần Cơ bản về Ma lực.
Thực ra, gọi là Cơ bản về Ma lực cho oai, chứ hầu hết những người vào khoa Ma pháp của Học viện đều là những kẻ có thiên phú, và phần lớn bọn trẻ tài năng đó đều đã nắm vững căn bản từ trước khi nhập học. Vì vậy, những gì Felix làm dưới danh nghĩa giảng dạy chỉ là những tiết học kỳ quặc khó hiểu như: mở sách ra cho học sinh tự học, cho nghỉ tiết, hoặc bắt chép lại các trang trong giáo trình chuyên ngành.
Điều đó cũng dễ hiểu thôi, vì ngay từ đầu Felix là kẻ chẳng biết một tí gì về ma pháp cả.
Không hẳn là không có tài năng, nhưng vì tính cách không bao giờ làm gì đến nơi đến chốn, Felix luôn xa lánh việc học ma pháp chán ngắt và thích dành thời gian đó để rèn luyện kỹ năng nịnh hót và đút lót hơn.
Dù vậy, cho đến giờ vẫn chưa có vấn đề gì xảy ra, và anh ta từng phán đoán rằng sau này cũng sẽ ổn thôi... Thế nhưng!
"Ngay đoạn đầu sẽ bị nhân vật chính vạch trần việc không có tài năng ma pháp rồi bị tống cổ đi mà..."
Nhân vật chính của chúng ta đã nhìn thấu bộ mặt xấu xa đó của Felix và công khai sự thật rằng anh ta chẳng biết một chữ bẻ đôi về ma pháp mà vẫn ngang nhiên dạy học, khiến tòa lâu đài cát mong manh của Felix sụp đổ hoàn toàn.
Và, trước khi sự việc đó diễn ra, Kim Han-hee trong thân xác Felix đang bắt đầu nghiên cứu về ma pháp để ngăn chặn thảm họa đó.
"Ma pháp, là ma pháp đấy...!"
Một phần là vì lý do đó, nhưng phần lớn là vì Felix vốn là một "fan cuồng" ma pháp. Cô từng bị cuốn hút vào [Ánh sao bình minh] chính nhờ những mô tả ma pháp hoa lệ và hệ thống thiết lập chặt chẽ. So với việc tránh né cuộc khủng hoảng, Felix thực sự đang đắm chìm vào ma pháp với niềm đam mê thuần túy.
Trong phòng của Felix, dù không biết dùng ma pháp nhưng để giữ thể diện cho cái ghế Giáo sư danh dự, anh ta vẫn trang bị sẵn những cuốn sách ghi chép về cơ bản của ma pháp. Một "otaku" ma pháp như Han-hee chắc chắn không đời nào bỏ lỡ cơ hội để học hỏi.
Về mặt thời gian, thời điểm gia đình họ xuyên không vào [Ánh sao bình minh] là khoảng 3 tháng trước khi tác phẩm chính thức bước vào chương về Học viện.
Đó là kỳ nghỉ của Học viện, giống như kỳ nghỉ hè ở kiếp trước của cô vậy.
Điều đó có nghĩa là, 3 tháng sau, Felix – người có công việc tại Học viện – sẽ phải quay trở lại đó.
Tranh thủ được 3 tháng quý báu này, Felix vừa để chuẩn bị cho tình huống không dùng được ma pháp như trong nguyên tác, vừa để thỏa mãn khao khát cá nhân, anh đã nhốt mình trong phòng và ôm khư khư cuốn sách ma pháp học.
"Dù sao thì hiện tại mình cũng chẳng có việc gì khác để làm..."
Các vấn đề của lãnh địa Evergarden đã có cha mẹ cô – Freya và Darian – hứa sẽ giải quyết, nên cô không cần bận tâm đến phía đó.
Đặc biệt, Felix biết rõ người từng là bố... và giờ là mẹ mình, Freya, là một người đáng nể đến mức nào, nên sau lời khẳng định của bà, cô không còn lo lắng gì nữa.
Dù sao thì nếu vấn đề mà Freya không giải quyết được, thì cô có ra mặt cũng vô dụng.
"Tập trung lại nào, trong ma pháp, điều quan trọng nhất trước tiên là cảm nhận được ma lực— Ma lực, là ma lực sao..."
Sau khi gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, Felix hướng mắt về phía tài liệu, nơi có ghi chép cách để cảm nhận ma lực.
"Xem nào... Trừ những người sở hữu ma lực bẩm sinh, hầu hết các ma pháp sư đều coi việc thức tỉnh ma lực là nhiệm vụ đầu tiên. Có hai cách để cảm nhận ma lực: thứ nhất là sinh hoạt trong không gian có nồng độ ma lực đậm đặc tự nhiên để thức tỉnh, và thứ hai chính là cái này sao...?"
Ánh mắt Felix vừa lẩm nhẩm đọc đoạn văn vừa tự nhiên hướng về viên đá ma lực đang cầm trên tay.
Đá ma lực.
Đó là loại đá quý được ban tặng ma lực. Trong tự nhiên, nó hình thành từ những tảng đá tiếp xúc với ma lực trong thời gian dài tại những vùng đất trù phú ma lực, hoặc có thể thu được từ tim của ma thú.
Nhờ việc phát hiện ra đá ma lực, người ta đã phát triển các ma đạo cụ hoạt động giống như việc sạc điện cho các thiết bị điện tử hiện đại. Nó đóng vai trò như một loại pin, giúp ngay cả những người bình thường không biết dùng ma pháp cũng có thể sử dụng được ma pháp.
Ở thời hiện đại, người ta có thể chế tạo đá ma lực nhân tạo bằng cách tinh chế ma lực rồi trực tiếp đưa vào các loại đá quý đã qua xử lý. So với đá ma lực tự nhiên vốn có kích thước và tổng lượng ma lực không đồng đều, đá nhân tạo cung cấp nguồn ma lực ổn định và dồi dào hơn, nhưng vì được làm từ đá quý hiếm nên giá thành của chúng đắt hơn rất nhiều so với đá tự nhiên.
Và tất nhiên, Felix đang sở hữu một viên đá ma lực nhân tạo đắt đỏ như vậy.
Theo kết quả tìm hiểu của Felix khi đọc sách, một trong những cách thức tỉnh ma lực là cảm nhận luồng ma lực phát ra từ viên đá này để đánh thức dòng ma lực đang chảy trong cơ thể mình.
Dĩ nhiên, không phải cứ có đá ma lực là ai cũng thức tỉnh được. Felix trước khi bị xuyên không cũng từng cằn nhằn rằng mình đã tốn bao nhiêu tiền mà chẳng làm được gì vì không thể tập trung, nhưng Felix của hiện tại thì khác.
"Nào, tập trung. Phải tập trung..."
Felix đóng cuốn sách vừa đọc lại, cẩn thận đặt viên đá ma lực lên bàn.
"Phù..."
Sau đó, anh cầm lấy chiếc búa nhỏ đặt bên cạnh bàn, rồi khẽ nhắm mắt lại.
Cấu trúc của đá ma lực được thiết kế để ma lực bên trong không bị thất thoát mà luôn giữ được sự nguyên vẹn.
Nếu vất vả lắm mới tìm được đá ma lực mà ma lực cứ thế rò rỉ ra ngoài thì các ma đạo cụ sử dụng đá ma lực như hiện nay đã không thể phát triển được.
Chính vì thế, lượng ma lực thoát ra từ đá ma lực là cực kỳ nhỏ và yếu, gần như không thể cảm nhận được nếu không có sự hỗ trợ của các ma đạo cụ.
Nó giống như việc bản thân một viên pin không thể tự phát ra điện năng mạnh mẽ trừ khi được lắp vào máy móc, dù thực tế nó vẫn luôn tỏa ra một lượng điện tích cực kỳ nhỏ xung quanh.
Vậy thì, chẳng lẽ phải cảm nhận được cái lượng ma lực yếu ớt đó mới thức tỉnh được sao?
Để làm được điều đó, có lẽ phải là Rồng – sinh vật huyền thoại đứng đầu chuỗi thức ăn, chứ còn ở cấp độ con người vốn chỉ tiến hóa hơn loài khỉ một chút thì có chết đi sống lại cũng khó lòng làm được. Ngay cả trong sách cũng khẳng định rằng điều đó chỉ khả thi về mặt lý thuyết, còn thực tế là bất khả thi.
"Nhẹ thôi, chỉ gõ nhẹ thôi..."
Nếu sách đã khẳng định là không thể, vậy thì mình cứ thử "đóng đinh" vào cái sự không thể đó xem sao. Felix, người đã chuẩn bị sẵn búa và đinh, tự lẩm bẩm như đang thúc giục chính mình.
Viên đá ma lực vốn được niêm phong kỹ càng để ma lực không thoát ra ngoài.
Nhưng nếu, nếu mình cố tình tạo ra vết thương trên viên đá đó để ma lực có thể rò rỉ ra qua vết nứt thì sao?
Với đá ma lực tự nhiên, vì ma lực vốn đã hòa quyện vào đá, nên nếu có vết nứt, ma lực sẽ chỉ từ từ thoát ra ngoài.
Nhưng đá ma lực nhân tạo thì khác, vì nó được tạo ra bằng cách nén một lượng ma lực cực lớn vào một viên đá quý thông thường, nên nếu có vết nứt, lượng ma lực đang bị nén đó sẽ ngay lập tức bùng nổ và phát nổ như một quả bóng bay bị châm thủng.
Chính vì vậy, đá ma lực nhân tạo không chỉ đắt đỏ mà còn bị hạn chế lưu thông vì nếu sử dụng sai cách sẽ gây ra tai nạn thảm khốc.
Và lúc này, Felix đang đặt chiếc đinh lên viên đá ma lực nhân tạo đó, và giơ búa lên.
Nếu là một cơn bão ma lực khổng lồ đủ để gây ra vụ nổ, chẳng phải sẽ dễ dàng thức tỉnh ma lực hơn sao?
Đó là kết luận mà Felix đưa ra sau một thời gian dài trăn trở tìm kiếm phương pháp thức tỉnh ma lực.
Felix nhớ lại trong chương 3 của [Ánh sao bình minh], trận công thành Crenatan, nhân vật chính Aileen đã sử dụng những viên đá ma lực nhân tạo này để làm bẫy chống lại đội tiên phong của Ma tộc.
Trong truyện mô tả rằng, vào khoảnh khắc lũ Ma tộc không biết có bẫy mà hăng máu tiến công rồi bị cuốn vào vụ nổ của đá ma lực nhân tạo, Aileen đã cảm nhận được vô số những làn sóng ma lực.
Đây quả thực là một hành động ngu ngốc và nguy hiểm đến mức ai thấy cũng phải thốt lên "Mày điên rồi à?". Nhưng đáng tiếc thay, lòng hiếu kỳ về ma pháp của Felix đã vượt xa lý trí. Và vì Darian cùng Freya không thể ngờ được niềm đam mê ma pháp của Felix lại lớn đến thế ngay cả sau khi trải qua chuyện xuyên không không tưởng, nên sự bỏ bê của họ đã khiến không một ai có mặt để ngăn cản thí nghiệm nguy hiểm được chuẩn bị âm thầm và bí mật này.
Giá như có ít nhất một người hầu cận ở bên cạnh, họ có lẽ sẽ nói: "Việc này hơi nguy hiểm thì phải?". Nhưng đáng tiếc, hầu hết những người hầu trong dinh thự Bá tước lúc này đều đang vã mồ hôi hột vận chuyển những món đồ quý giá theo chỉ thị của Freya, nên ngay cả một người can ngăn cũng không có.
Điểm may mắn duy nhất có lẽ là viên đá mà anh đang dùng có kích thước nhỏ hơn rấấấất nhiều so với viên đá được dùng trong trận công thành?
"Nào, nhẹ nhàng thôi... nhẹ... nhàng...?"
Cộc cộc— cộc cộc cộc— Felix gõ nhẹ búa vào đầu chiếc đinh đặt trên viên đá ma lực – bước chân đầu tiên trên con đường ma pháp của mình. Anh khẽ mở đôi mắt đang nhắm nghiền vì sợ nổ ra, nghiêng đầu đầy thắc mắc.
"Ơ kìa? Sao không vỡ nhỉ?"
Vì sợ nổ nên anh chỉ gõ nhẹ như nâng trứng hứng hoa, kết quả là dù gõ bằng đinh nhưng viên đá ma lực vẫn không hề có lấy một vết xước. Felix nhìn chằm chằm vào nó.
"À, chắc phải gõ mạnh hơn mới có phản ứng nhỉ?"
Tình cảnh này giống như một kẻ tập tành nấu ăn, cầm quả trứng lên định làm trứng ốp la nhưng vì lần đầu đập trứng sống nên không biết lực thế nào, cứ gõ cộc cộc mãi mà trứng không vỡ nên thấy làm lạ.
Và trong những tình huống như vậy, thường thì—
"Vậy thì, gõ mạnh hơn là được ch—" ĐOÀNG—!!!
Kết cục thường thấy là quả trứng sống nổ tung ngay trên tay vì lỡ dùng lực quá mạnh, để lại một khuôn mặt ngơ ngác.
Nếu lúc nãy gõ quá nhẹ, thì lần này anh đã giáng búa xuống quá mạnh. Ngay lập tức, trên bề mặt viên đá ma lực xuất hiện những vết nứt chằng chịt như bị sét đánh. Viên đá phát ra luồng ánh sáng chói lòa đến mức không thể mở mắt nổi như một quả pháo sáng, rồi vỡ tan tành. Cùng lúc đó, lượng ma lực nén bên trong bùng nổ, cuộn xoáy trong phòng Felix như một cơn bão.
Đồng thời, Felix, người còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, bắt đầu bay lơ lửng trên không trung với khuôn mặt đần thối.
Vào khoảnh khắc bị cuốn vào vụ nổ và chân rời khỏi mặt đất, Felix cảm thấy một cảm giác như thể mình không phải đang bị thổi bay mà là đang trôi nổi giữa hư không.
'À, cảm nhận được rồi.'
Trong khoảnh khắc đó, Felix lẩm bẩm trong lòng khi cảm thấy không gian này như thể đã mất đi trọng lực, giống như đang ở ngoài vũ trụ vậy.
Ngay khi viên đá ma lực nổ tung, một cơn bão ma lực kết tinh từ vô số những sợi chỉ quấn lấy anh.
Giống như có thứ gì đó làm từ những sợi dây mềm mại đang lướt qua, chạm vào và đập vào đầu ngón tay, đầu ngón chân và toàn bộ cơ thể anh.
Ma lực vừa mềm dẻo vừa cứng cỏi, vừa hiện hữu lại vừa như hư vô.
Ngay lúc này, Felix cảm thấy mình vừa bị vô số luồng ma lực vây hãm, vừa như bị chúng lướt qua, đồng thời lại bị chúng siết chặt như muốn làm anh nổ tung.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi bay lơ lửng do vụ nổ ma lực, Felix cảm nhận được sự lặp lại giữa vĩnh cửu và khoảnh khắc, và anh có thể cảm thấy rõ ràng một thứ gì đó đang được khắc sâu vào trái tim mình.
Dù Felix đang dần đạt được sự giác ngộ qua trải nghiệm huyền bí đó, nhưng khoảnh khắc ấy thực sự không kéo dài mãi mãi.
RẦM—!
Felix trở về với thực tại khi cảm nhận được lưng mình va đập mạnh vào một thứ gì đó cứng nhắc.
Bị cuốn vào vụ nổ, Felix lúc này mới nhận ra mình đã bị thổi bay từ bàn học đến tận giường – một khoảng cách phải đến hai mươi bước chân của một người đàn ông trưởng thành.
"Ha... ha ha...!"
Dù lưng va đập mạnh vào thành giường cứng ngắc, Felix thậm chí còn không biết rằng lưng mình đang đau nhói.
"Ma lực. Đây chính là ma lực sao."
Anh chỉ đơn giản là đang cười rạng rỡ như một đứa trẻ, cảm nhận sự chuyển động đậm đặc của ma lực, của mana mỗi khi trái tim mình đập nhịp.
"Có chuyện gì thế nà... Á á á!!!"
"A, đau quá... Chờ, chờ chút... Lưng tôi đau quá...?"
Chỉ đến khi những người hầu lao vào phòng vì tiếng nổ lớn, nhìn thấy cảnh tượng căn phòng như vừa có bão quét qua và khuôn mặt Felix đang tựa lưng vào giường cười hì hì như kẻ ngốc, thì Felix mới thực sự cảm nhận được cơn đau lưng đang nhức nhối điên cuồng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn