Chương 5: Trong số này có kẻ phản bội
Cả Gia Đình Tôi Xuyên Vào Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo · Cybertronlk1234 · 187 chương · ~29 phút đọc · Tạo 24/07/2026
WN (1-2)
"Hừm…"
Có một người đàn ông đang bước đi dọc hành lang dinh thự Bá tước, tay đặt lên cằm, đôi mắt nheo lại đầy toan tính.
Bộ trang phục được may từ loại lụa đắt tiền đến mức có thể phản chiếu ánh sáng thay cho gương, nhưng vì cái bụng phệ mỡ màng mà nó bị căng ra hết mức, phẳng lì không một nếp nhăn, tưởng chừng như sắp bục chỉ đến nơi.
Giữa những lớp vải thêu dệt cầu kỳ bằng chỉ vàng chỉ bạc, vẻ ngoài của gã toát lên khí chất của một quý tộc giàu sang, kẻ luôn được hưởng thụ những món cao lương mỹ vị.
Tên gã là Common.
Gã là người làm chịu trách nhiệm quản lý tài chính và giữ kho cho gia tộc Bá tước Evergarden.
Sau khi Gia chủ của gia tộc Evergarden thay đổi, nhiều quý tộc đã nhận ra những hành vi sai trái của họ. Những thành viên thuộc gia đình Tử tước, Nam tước vốn đảm nhận công việc giấy tờ trước đây lần lượt nghỉ việc, khiến Common – vốn chỉ là con trai thứ tư của một chủ thương đoàn, một thường dân bình thường – được tuyển dụng vào vị trí này.
Dáng vẻ và trang phục của gã hoàn toàn không giống một người có thể sống bằng đồng lương của người làm trong gia đình quý tộc, nhưng gã luôn có cách của riêng mình.
Đó là bởi vì Gia chủ của gia tộc Evergarden thực sự là một tên quý tộc ngu ngốc, lười biếng và chỉ giỏi khoe khoang.
Trong quá khứ, Gia chủ đời đầu của nhà Evergarden vốn là một tay thương thủ trẻ tuổi trên chiến trường khi Đế quốc Obina bắt đầu tuyên chiến chinh phục đại lục rộng lớn này. Nhờ lập được vô số chiến công hiển hách, từ một thường dân, ông đã trở thành một kỵ sĩ thực thụ khi cuộc chiến dần kết thúc. Và khi Đế quốc tuyên bố chinh phục hoàn toàn đại lục, ông đã được ban tặng tước vị Bá tước cùng lãnh địa để ghi nhận công lao.
Tiếp nối vị Gia chủ đời đầu ấy, nhà Evergarden đã từng là một danh gia vọng tộc sản sinh ra nhiều danh tướng. Thế nhưng giờ đây, danh tiếng đó đã phai nhạt, và Gia chủ hiện tại chỉ là một kẻ hợm hĩnh, thích lên mặt với các quý tộc khác, một kẻ vô cùng thảm hại.
Vốn dĩ, người con trai thứ ba như Gia chủ hiện tại sẽ không bao giờ có cơ hội ngồi vào vị trí đó. Tuy nhiên, hai người anh trai của gã đều qua đời vì tai nạn bất ngờ, khiến gã đột ngột trở thành người thừa kế. Đó chính là nhát dao đầu tiên báo hiệu sự suy tàn của gia tộc Evergarden.
Darian, một kẻ vốn chẳng phải người thừa kế và cũng chẳng mặn mà gì với việc học hành, bỗng một ngày ngồi vào ghế Gia chủ, liệu gia tộc có thể vận hành bình thường được không?
Dĩ nhiên là không.
Sau khi cha gã qua đời vì lâm bệnh nặng do thương nhớ những người con đã khuất, Darian hoàn toàn chiếm lấy gia tộc Evergarden. Gã phung phí khối tài sản danh giá của gia tộc theo ý thích. Về việc quản lý lãnh địa, gã thốt ra những lời nhảm nhí như: "Ngươi thấy quý tộc lại đi nghịch mấy tờ giấy lộn đó sao?", rồi vứt hết công việc giấy tờ cho người làm, hằng ngày chỉ tập trung vào việc ăn chơi trác táng.
Và nhờ đó, Common – kẻ giữ kho – bỗng nhiên trở thành đại diện Gia chủ, nắm giữ quyền xử lý vô số công việc.
Nhưng nghĩ ngược lại, điều này cũng có nghĩa là dù Common có làm bất cứ chuyện gì, các thành viên của gia tộc Evergarden cũng chẳng có cách nào phát hiện ra.
Vì vậy, ban đầu Common chỉ run rẩy lén lấy vài đồng vàng trong kho và làm giả giấy tờ để bước chân vào con đường phạm tội. Nhưng giờ đây, gã đã to gan đến mức ngang nhiên tham ô tài sản của nhà Evergarden theo ý mình.
Cứ thế, vóc dáng của Common từ một kẻ gầy gò khi mới đến dinh thự Bá tước đã dần biến thành một khối thịt nặng nề.
Thế nhưng.
"Đám đầu đá đó đột nhiên bị làm sao vậy nhỉ…?"
Common lẩm bẩm khi nhớ lại cảnh những quý tộc nhà Evergarden bất ngờ ập vào phòng làm việc ngày hôm qua.
Ngay cả những tờ giấy tờ giả mạo được đưa ra theo hình thức họ cũng chẳng buồn xem, vậy mà bỗng dưng lại đòi làm những công việc đã vứt bỏ bấy lâu, khiến Common không khỏi thắc mắc.
"Con mụ đó… có gì đó hơi lạ…"
Hồi tưởng lại chuyện ngày hôm qua, Common nhớ đến một nhân vật ấn tượng nhất.
Freya Evergarden.
Dù đã sinh hai con, cô ta vẫn hành xử như một tiểu thư quý tộc chưa hiểu sự đời.
Cụm từ "chưa hiểu sự đời" ở đây có nhiều nghĩa, nhưng nói đơn giản là một tiểu thư quý tộc ngây thơ, chẳng biết gì về thế sự.
Với tư cách là phu nhân của một gia tộc, người lẽ ra phải quán xuyến việc trong nhà, Freya Evergarden cũng giống như chồng mình, hoàn toàn không quan tâm đến tình hình gia đình. Cô ta chỉ mải mê tổ chức các buổi tiệc trà, khoe khoang những bộ váy hay trang sức mới mua.
Đáng lẽ cô ta phải thoát khỏi cái bóng của một tiểu thư trẻ tuổi từ trước khi ra mắt giới thượng lưu (debutante), nhưng đáng tiếc là Freya đã không làm được điều đó.
Một người phụ nữ ngốc nghếch, chẳng bao giờ chịu nghe ai nói gì, mà có nói thì cũng chẳng hiểu.
Đó chính là Freya của vài ngày trước.
"À, anh có thể trả lại con dấu mà chồng tôi đã giao cho anh không?"
Hôm qua, trước khi rời khỏi phòng làm việc, Freya đã gọi gã lại và nở một nụ cười mỉm. Đó không phải là nụ cười lả lơi thường thấy, mà là một cảm giác toát ra uy quyền của quý tộc, một hào quang không thể xâm phạm.
"…Chắc là bây giờ mới muốn ra vẻ làm cha làm mẹ tử tế đây mà."
Dù trong lòng có chút lo lắng về hành động đột ngột của hai vợ chồng, nhưng Common sớm gạt đi.
Vì họ nói là để giáo dục người thừa kế, nên chắc hẳn muốn dạy cho con cái dáng vẻ của quý tộc.
Dù có cố gắng thế nào, gã dự đoán rằng cuối cùng họ cũng sẽ không thể sắp xếp nổi một tờ giấy tờ và lại phải gọi đến gã thôi.
"Lúc đó mình cứ ngụy tạo sơ sơ rồi lấp liếm vào là hoàn hảo—"
"Ơ kìa, chẳng phải là Common đó sao?"
"Oái?! Giật cả mình!"
Trong khi đang mỉm cười đắc ý lập kế hoạch cho tương lai, Common giật bắn mình hét lên vì tiếng động đột ngột vang lên từ phía sau.
"Hóa ra là Quản gia trưởng Gordon. Có chuyện gì mà ông lại ở đây…"
Common quay lại nhìn nơi phát ra âm thanh, thấy một vị quản gia già đang nhìn mình với nụ cười nhân hậu trên khuôn mặt.
Quản gia trưởng Gordon.
Ông là người đã gắn bó lâu nhất với gia tộc Evergarden, có lời đồn rằng ông đã làm việc từ thời Gia chủ đời trước của đời trước nữa.
Dù phải chứng kiến cặp vợ chồng bỏ mặc việc gia đình để vui chơi, cùng hai anh em nhà nọ chuyên bắt nạt người làm, nụ cười vẫn chưa bao giờ tắt trên gương mặt ông.
Common cảm thấy Gordon rất khó chịu.
Bởi vì ông ta luôn mỉm cười nhưng lại xuất quỷ nhập thần, là một nhân vật hoàn toàn không thể đoán định được tâm tư.
"Không có gì đâu, ta đi ngang qua thấy cậu nên chào hỏi một câu thôi."
"…Khà, chuyện đó thì. Tôi vẫn bận rộn với công việc như mọi khi thôi."
"Ồ… vậy sao?"
"…."
Ánh mắt đó.
Cái nhìn vừa cười vừa quan sát gã khiến Common cảm thấy lạnh sống lưng, biến Gordon thành một người càng thêm bí ẩn.
"À, dù sao thì! Tôi còn đống giấy tờ tồn đọng nên phải đi ngay đây. Vậy nhé—" Vì quá khó chịu trước Gordon, Common định rời đi ngay lập tức.
Đúng lúc đó.
"À, nhắc mới nhớ, hình như Phu nhân đang làm một việc khá thú vị đấy."
"…Phu nhân sao?"
Nghe nhắc đến Freya, Common khựng lại, quay đầu hỏi.
"Cậu tò mò sao? Vậy thì hãy xuống sảnh chính tầng một đi, cậu sẽ biết ngay thôi."
"Vậy… sao? Tôi hiểu rồi. Chào ông."
"Hố hố hố. Chúc một ngày tốt lành."
"…Đúng là lão già lẩm cẩm."
Dù hỏi lại nhưng chỉ nhận được những lời lấp lửng từ Gordon, Common lẩm bẩm rồi bước đi.
"Sảnh tầng một có cái gì cơ chứ?"
Dẫu vậy, lời nói của Gordon cứ ám ảnh khiến Common không kìm được mà bước chân về phía sảnh chính tầng một.
*
"Cái… cái gì thế này…?"
Khi đến sảnh chính tầng một theo lời Gordon, Common sững sờ trước cảnh tượng bày ra trước mắt, không thốt nên lời.
"Thưa Phu nhân, cái này chuyển đi đâu ạ?"
"Cái đó hãy để vào khu vực đồ nội thất nhé."
"Phu nhân?"
"À, cái đó có vẻ có giá trị nghệ thuật, hãy để vào khu vực tác phẩm nghệ thuật."
"Này—"
"Cái đó thì để vào khu vực đồ quý giá—" Vô số hầu gái và quản gia đang cùng nhau di chuyển những món đồ nội thất đắt tiền và đồ quý giá, và đứng giữa trung tâm chỉ đạo chính là Freya.
"Không, cái gì… ơ? Ái chà!"
"Xin tránh đường một chút!"
Giữa tình cảnh nực cười như thể đang chuyển nhà quy mô lớn, Common còn đang đứng ngây người thì những hầu gái đang khiêng một bức tranh lớn dát vàng lấp lánh không kịp tránh đã đẩy gã ngã nhào xuống đất.
"Chờ, chờ chút…! Phu nhân! Chuyện này là sao ạ?!"
Nhưng thay vì xoa cái mông đau, Common bật dậy nhanh đến mức không ai nghĩ cái thân hình đồ sộ kia có thể làm được. Gã vội vã lách qua đám đông người làm đang chuyển đồ để đứng trước mặt Freya và hét lên.
"À, xem nào… chắc chắn là Common, người giữ kho Common. Đúng không?"
"Vâng! À, không! Chuyện đó không quan trọng—"
"Anh muốn hỏi tôi đang làm gì sao?"
"Vâng?... À, vâng! Đúng vậy! Rốt cuộc đây là tình huống gì…"
Nhìn khuôn mặt Common đang tiến sát lại gần, Freya nhớ lại người mình đã gặp hôm qua và lục tìm cái tên đã thấy trong giấy tờ.
"Không có gì to tát đâu, tôi thấy trong nhà có quá nhiều đồ nội thất và đồ quý giá không cần thiết. Thế nên tôi định giữ lại một phần và thanh lý số còn lại. Trước khi tìm được nơi bán thích hợp, tôi sẽ tạm thời lưu kho."
"Không cần thiết? Cô vừa nói là không cần thiết sao?"
"Vâng, có vấn đề gì không?"
"À, không phải vậy… nhưng cô đã vất vả thu thập chúng, sao lại bán hết đi chứ…?"
Nghe những lời tiếp theo của Freya, Common thoáng chốc không tin vào tai mình.
Một Freya vốn coi việc thu thập đồ quý giá để khoe khoang với các quý tộc khác là niềm vui sống, vậy mà giờ đây lại nói sẽ bán hết những món đồ và trang sức đã dày công sưu tầm. Thật không thể tin nổi.
"Bỏ bê quản lý lãnh địa một thời gian, tình hình tệ hơn tôi tưởng. Nợ nần cũng không ít…"
"Nợ, nợ sao…"
"Anh không biết à? Một người quản lý kho của dinh thự Bá tước như anh lẽ nào lại không biết?"
"Biết chứ! Tất nhiên là tôi biết! Tôi cũng đang chạy đôn chạy đáo để nghiên cứu phương án trả nợ đây!"
"Hừm. Nghe thật đáng tin cậy làm sao."
'Không… sao cô ta biết được? Có ai giúp đỡ à?'
Khi Freya nhắc đến tình trạng lãnh địa và cả khoản nợ của gia tộc, Common dù giả vờ như không có gì nhưng mồ hôi hột đã bắt đầu rịn ra trên trán.
Dù gã có thể làm giả chứng từ nhưng những hợp đồng vay nợ gốc thì không thể xóa bỏ hoàn toàn. Gã cứ ngỡ Freya, một người vốn ghét xem giấy tờ, sẽ không bao giờ biết được.
'Gordon, là lão già đó sao? Từ khi nào chứ?'
Common hoàn toàn không nghĩ đến khả năng Freya tự mình xem giấy tờ và nắm bắt tình hình. Gã lập tức đổ lỗi cho những lời nói đầy ẩn ý của Gordon lúc nãy.
"Tốt thôi, mối quan hệ của chúng ta suy cho cùng cũng chỉ là quan hệ kinh doanh giữa người thuê và người được thuê. Nhưng tôi không ngờ Common lại vì gia tộc chúng tôi mà chạy đôn chạy đáo như vậy."
"Dạ…?"
"Vậy thì sau khi việc này xong xuôi, chúng ta hãy dành thời gian để thảo luận kỹ lưỡng về vấn đề đó nhé?"
"À… vâng! Tất nhiên rồi ạ…"
"Hì hì, tôi mong chờ lắm đấy. Nhất là về những 'giấy tờ' anh đưa hôm qua, tôi có rất nhiều chuyện muốn nói."
"À… ha ha…! Vậy sao ạ…! Thế thì tôi còn nhiều việc phải xử lý nên xin phép…"
"Ôi chao, tôi lại giữ một người bận rộn lâu quá rồi, thật xin lỗi. Vậy tôi sẽ gọi anh sau nhé."
"Vâng, vậy tôi xin phép… cáo lui."
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Freya, Common quay lưng bước đi nhanh chóng. Ngay khi rẽ qua góc hành lang, bước chân gã chuyển thành chạy thục mạng.
"Hỏng rồi… hỏng thật rồi…!"
Cái bụng mỡ rung rinh theo từng bước chạy, khi về đến căn phòng dành riêng cho mình, toàn thân Common đã ướt đẫm mồ hôi chua loét như vừa mới tắm dưới nước lên.
"Cô ta nhấn mạnh vào chữ 'giấy tờ'…! Không biết bằng cách nào nhưng mình đã bị lộ rồi…!"
Common đóng sầm cửa phòng lại, vội vàng vơ vét túi xách, nhét đầy những món đồ quý giá đã lén lút trộm bấy lâu cùng những giấy tờ gốc trước khi bị làm giả vào trong.
Thường dân trộm đồ của quý tộc, tham ô công quỹ, lại còn làm giả tài liệu.
Nếu bị bắt, không chỉ là ngồi tù, gã chắc chắn sẽ bị xử tử ngay lập tức, đầu lìa khỏi cổ trên máy chém, xác còn bị đem bêu giữa chợ cho người đời ném đá.
Kẻ đã từng to gan làm những việc tày đình ấy, giờ đây khi đối mặt với hậu quả kinh khủng đang cận kề, đôi chân gã run rẩy như cầy sấy.
Thực tế, Common là một kẻ khá thông minh.
Vốn dĩ, để đảm nhận vị trí giữ kho cho một gia tộc Bá tước có địa vị cao, nếu không có cái đầu nhạy bén thì ngay cả việc gõ cửa cổng chính cũng là điều không tưởng.
Thậm chí Common còn không phải là quý tộc!
Nhưng khi tìm thấy cách làm giàu quá dễ dàng, sự thông minh nhạy bén ấy đã bị rỉ sét. Giờ đây chỉ còn lại một con lợn tham lam đang run rẩy vì hậu quả của những việc mình đã gây ra.
"…Phải rồi! Bjorn! Nếu là Tử tước Bjorn, có lẽ mình vẫn còn đường sống!"
Trong khi thu dọn đồ đạc để bỏ trốn, Common mở toang cánh cửa tủ quần áo, kích hoạt không gian bí mật bên trong và lấy ra một quả cầu pha lê ma lực đang nằm im lìm.
"Cách, cách dùng là cho đá ma lực vào… nhanh lên… làm ơn!!"
Đôi tay run rẩy của Common vội vã thao tác, nhét viên đá ma lực đóng vai trò như pin vào lỗ cắm. Quả cầu pha lê vốn đang tĩnh lặng bỗng phát ra ánh sáng rực rỡ.
Và rồi.
[Có chuyện gì vậy?] Ánh sáng từ quả cầu giảm bớt, và giọng nói của một người đàn ông bắt đầu vang lên từ bên trong.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn