Chương 26: Bắt đầu luyện tập
Cả Gia Đình Tôi Xuyên Vào Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo · Cybertronlk1234 · 187 chương · ~29 phút đọc · Tạo 24/07/2026
WN (1-2) Lạch cạch— Lạch cạch— Tiếng giáp sắt và xà cạp va chạm vào nhau theo mỗi bước chân nghe có vẻ khá dũng mãnh và quyết đoán.
Bộ giáp ngực được chế tác hơi rộng để phù hợp với kích thước vòng một, được mạ vàng tinh xảo theo hình dáng những chiếc răng nanh sắc nhọn, tạo nên một vẻ ngoài vừa sang trọng vừa đậm chất lãng mạn của những hiệp sĩ trong truyền thuyết.
Đó chính là Fenrir, đang hiên ngang bước đi trong dáng vẻ của một nữ hiệp sĩ.
Tuy nhiên, trái ngược với khuôn mặt nghiêm nghị và trang trọng, cái đuôi của cô nàng lại đang vẫy tít mù như muốn bay lên đến nơi.
'Hiệp sĩ, mình là hiệp sĩ sao...!'
Vốn là một trẻ mồ côi bị cha mẹ bỏ rơi, Fenrir từng sống một cuộc đời dấn thân vào con đường tội phạm, nhưng sâu trong thâm tâm, cô luôn mơ ước về hình ảnh này.
Một hiệp sĩ hào hoa, dũng cảm, tung hoành trên chiến trường.
Thuở nhỏ, khi đứng trong những con hẻm tối tăm nhìn các đoàn hiệp sĩ diễu hành qua phố, cô đã luôn nuôi dưỡng mộng tưởng đó. Nhưng khi trở thành thủ lĩnh của tổ chức Red Fang, cô buộc phải chôn giấu nó vào một góc khuất của trái tim và giả vờ như không quan tâm.
Dù đã trải qua nhiều biến cố, nhưng giờ đây cô đã chính thức trở thành một hiệp sĩ.
Bên ngoài, cô thuyết phục các thành viên Red Fang rằng đây là cơ hội không thể bỏ lỡ để rửa tay gác kiếm và bước ra ánh sáng, nhưng bên trong, cô lại run rẩy vì xúc động.
Và lúc này, đây là lần đầu tiên cô được chủ nhân của mình, Freya, triệu tập sau khi thụ phong hiệp sĩ.
'Bây giờ đã có ngân sách, ngài ấy nói sẽ lập tức dọn dẹp khu ổ chuột... Mình vốn đã bám trụ ở đó rất lâu, nếu tận dụng điều này, có lẽ mình sẽ ghi được điểm lớn.'
Fenrir dự đoán lý do mình được gọi đến là để tham gia vào chiến dịch quét sạch khu ổ chuột sắp bắt đầu.
'Tốt, kế hoạch đã được lập hoàn hảo. Giờ chỉ còn chờ xuất quân thôi...!'
'Nếu lập công trong lần này, vị thế của mình sẽ càng vững chắc, và theo đó, tầm ảnh hưởng của mình đối với chủ nhân cũng sẽ lớn hơn nhiều.'
Sau cuộc gặp gỡ với Freya, dù bị "xoay" như chong chóng và nếm mùi thất bại cay đắng, Fenrir lại cảm thấy khâm phục hơn là tức giận.
Mưu kế của người phụ nữ luôn giữ nụ cười nhân từ ấy không đơn thuần là những lời đe dọa hay dùng địa vị quý tộc để chèn ép.
Đó là một người có tầm nhìn xa trông rộng hơn bất cứ ai.
Một nhà lãnh đạo xuất chúng, không hề phân biệt giai cấp hay chủng tộc nếu đó là người có tài.
Là một Thú nhân sống trong xã hội loài người và phải chịu đựng nhiều sự phân biệt đối xử, việc Fenrir bị cảm hóa bởi Freya – người đầu tiên chủ động đưa ra lời đề nghị với cô – là một lẽ dĩ nhiên.
"Phù... Thưa Gia chủ, Fenrir tôi đã có mặt theo lệnh triệu tập của ngài."
Mải mê với những suy nghĩ, Fenrir đã đứng trước phòng làm việc từ lúc nào không hay. Cô hít một hơi thật sâu, vận dụng những từ ngữ cổ điển mà cô từng thấy trong các vở kịch hay truyện cổ tích về hiệp sĩ hồi nhỏ, rồi gõ cửa.
[À, mời vào!]
"Vậy, tôi xin phép thất lễ."
Nghe thấy tiếng trả lời từ sau cánh cửa dày, Fenrir đẩy cửa bước vào với những bước chân dứt khoát.
"Nhận lệnh của Gia chủ, tôi đã đến—" Fenrir trang trọng cúi đầu, nhưng khi ngẩng lên để nhìn vị chủ nhân đã gọi mình, cô bỗng nghẹn lời.
Khác hẳn với khung cảnh phòng làm việc cô ghé thăm vào đêm tối vài ngày trước, giờ đây chào đón cô là những chồng tài liệu cao như núi Thái Sơn.
"À, cô đến rồi!"
"Gia... Gia chủ...! Những thứ này rốt cuộc là gì vậy ạ...?"
"Hì hì, danh xưng Gia chủ nghe vẫn chưa quen lắm nhưng tôi khá thích đấy. Có vẻ nó rất có sức nặng đúng không?"
"... Dạ?"
Trong khi cô còn đang bàng hoàng trước những núi giấy tờ hùng vĩ kia, Freya – người nãy giờ bị che khuất bởi độ cao của chúng – lộ diện và mỉm cười nhẹ nhàng.
"Ồ, ồ...! Người mới đấy à?"
"Vâng, Common. Đây là Ngài Fenrir, người sẽ giúp đỡ chúng ta trong thời gian tới."
"À... à...! Ngài Fenrir...! Rất vui được gặp cô! Tôi là Common."
"Ơ? Hả? À, vâng... rất vui được gặp...?"
Từ chiếc bàn bên cạnh cũng chất đầy tài liệu như núi, một bóng người lảo đảo bước tới nắm lấy tay cô.
Quầng thâm mắt kéo dài xuống tận má, đôi gò má hóp lại.
Người đàn ông gầy gò như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ đổ gục ấy nắm chặt tay Fenrir, nước mắt giàn giụa như thể vừa gặp được vị cứu tinh.
"Nào, trước tiên nhờ cô xử lý đống này nhé."
"Ơ... Gia chủ? Cái này là...?"
"Vì ngân sách vừa được bổ sung, nên đây là những công việc hành chính mà bấy lâu nay chúng ta phải gác lại vì thiếu kinh phí."
"Tất... tất cả chỗ này sao ạ?"
"À, dĩ nhiên là không phải tất cả rồi. Tài liệu vẫn đang tiếp tục được gửi lên, nên cô hãy làm nhanh tay nhé."
"... Chẳng lẽ ngài gọi tôi đến không phải để thảo luận về chiến dịch quét sạch khu ổ chuột sao...?"
"Đúng vậy. Trăm sự nhờ cô nhé?"
"....."
"À, Ngài Fenrir. Chỗ ngồi của cô ở đây."
"À... vâng."
"Trước tiên là các công việc bảo trì cần xử lý trong quý này và lập dự toán dựa trên ngân sách đã chuẩn bị, tài liệu tham khảo ở phía này—" Cộp. Cộp.
Trong lúc Fenrir còn đang ngơ ngác vì thực tế quá khác xa với tưởng tượng, cô đã được dẫn đến chỗ ngồi, và trên bàn của cô, những chồng tài liệu cũng bắt đầu chất cao như hai người kia.
"Thời gian rất gấp rút nên nếu cô làm nhanh cho thì tôi cảm kích lắm. Nhờ có Ngài Fenrir đến giúp mà hôm nay chắc tôi có thể ngủ được tận ba tiếng đấy, thật vui quá! Vậy nhé, tôi đi làm tiếp đây."
"..........."
...
...
Sột soạt. Sột soạt.
...
...
Sột soạt. Sột soạt.
Lạch cạch. Lạch cạch.
...
Lạch cạch. Lạch—
"Ngài Fenrir? Xin lỗi nhưng cô có thể cởi bộ giáp ra được không?"
"À, vâng."
...
...
Sột soạt. Sột soạt.
'Không phải thế này. Rõ ràng, hình ảnh hiệp sĩ mà mình nghĩ đến không phải như thế này...'
Cứ thế, Fenrir bị đẩy vào vị trí làm việc một cách chóng vánh. Cô đành phải cởi bỏ bộ giáp ngực và bao tay sắt mà cô đã mất cả đêm đánh bóng để ra oai, rồi cầm bút thay vì cầm kiếm để bắt đầu xử lý đống giấy tờ.
Đối với những người khác thì không biết, nhưng với tôi lúc này, cây bút này chính là thanh kiếm, là vũ khí.
'Hóa ra lời đồn đó là thật sao... chết tiệt.'
Trong lúc đó, nhớ lại buổi lễ thụ phong hiệp sĩ tạm bợ diễn ra trong cuộc mật hội vài ngày trước, một giọt nước mắt khẽ rơi xuống từ khóe mắt Fenrir.
Và thế là, hôm nay trong phòng làm việc của dinh thự Evergarden, chỉ còn tiếng bút mài trên giấy sột soạt, sột soạt vang lên đều đặn.
*
"... Hừ, cái đồ cún con hống hách đó, cho nếm mùi khổ cực một chút đi."
"Hử? Ông vừa nói gì cơ?"
"Không có gì ạ. Tôi chỉ đang xem liệu con thú đó có được thuần hóa tốt không thôi..."
"...??"
Lúc bấy giờ, tại sân tập trống trải, Gordon đang lẩm bẩm gì đó rồi ho khan để lấp liếm.
"Mà này... tôi biết Ngài muốn học kiếm thuật, nhưng không ngờ ngay cả Tiểu thư cũng đến đây."
"Không, tại sao con lại phải làm cái này chứ, thật là... Con đang ngủ ngon mà..."
"Này cái thằng nhóc này! Suốt ngày nằm ườn trong phòng, không thấy chán à?"
"Ơ...! Không, thưa Gia. chủ! Con vừa mới thoát khỏi kiếp làm lính (1) chưa được bao lâu, cho con nghỉ ngơi chút không được sao?!"
"Với lại sao tự nhiên lại học kiếm? Rõ ràng anh bảo có trò gì vui nên em mới đi theo mà!? Em chưa nghe thấy chữ 'kiếm' nào luôn đấy?!"
(1) Chỗ này Rosaria dùng từ "짬" (jjam) - tiếng lóng trong quân đội Hàn Quốc chỉ thâm niên hoặc thời gian phục vụ, ám chỉ việc cô vừa thoát khỏi cuộc sống khổ cực trước đây.
Ngay ngày hôm sau khi Darian nói với Gordon rằng mình muốn học Sword Aura.
Khi họ tập trung tại sân tập đúng giờ hẹn, Rosaria cũng xuất hiện – người vốn chẳng hề được nhắc tới khi giao kèo.
Đúng là sáng nay khi thức dậy, Rosaria cảm thấy chán nản vì không biết làm gì để giết thời gian.
Và cũng đúng là Darian đã rủ rê cô bằng cách nói rằng có trò gì đó thú vị lắm.
Nhưng việc đột ngột phải thay đồ và bị lôi ra sân tập là điều chưa từng được thỏa thuận giữa hai người.
"Này, xem xong cô cũng sẽ đổi ý thôi. Gordon? Cái đó... cái đó ấy. Cho cô ấy xem lại cái đó đi."
"Vâng, tôi hiểu rồi."
Vù—
"... Ồ..! Khoan đã, cái đó. Sword Aura? Chính là cái ông cho tôi xem lúc trước đúng không?!"
Vẻ mặt thờ ơ như người lính bị lôi đi lao động vào ngày nghỉ của Rosaria biến mất trong tích tắc. Đôi mắt cô sáng rực lên khi nhìn thấy luồng hào quang màu xanh tỏa ra từ tay Gordon.
"Oa... đỉnh thật sự."
"Thấy sao? Tuyệt đúng không? Không muốn học cái này à?"
"Có có có có... nhất định em phải học."
Dù Rosaria vốn chẳng mấy quan tâm đến truyện tranh hay anime, nhưng khi nhìn thấy Gordon tỏa ra khí thế ngút trời, cô cảm thấy bản năng của một "đấng nam nhi" (trong thân xác nữ nhi) đang trỗi dậy mạnh mẽ.
"... Vậy, chúng ta bắt đầu nhé?"
"Bắt đầu ngay đi ạ!"
Cứ thế, buổi dạy Sword Aura của Gordon được tiến hành với sự ủng hộ nhiệt liệt của cả hai người.
*
"Hộc... hộc... hộc...!"
Mồ hôi túa ra từ trán, chảy dọc theo đường xương quai hàm sắc lẹm rồi rơi xuống sân tập khô cằn, tạo thành những vệt sẫm màu nhỏ xíu.
"A, không thể nào...! Điên mất...! Hộc...! Hộc...!"
Cứ ngỡ sẽ được học Sword Aura ngay, nhưng theo lệnh của Gordon, Rosaria phải bắt đầu chạy bộ quanh sân tập. Đôi chân cô run rẩy như sắp đổ sụp sau mỗi bước đi.
"Còn mười ba vòng nữa, thưa Tiểu thư."
"Tôi chết mất thôi!!!"
Không biết là Gordon vô tình hay cố ý, nhưng việc ông ta cứ thản nhiên thông báo số vòng còn lại khiến Rosaria ghét cay ghét đắng.
"Tại sao... hộc...! Tại sao chỉ có mình tôi...! Hộc...! Phải chạy chứ... hự...!"
"Ừ nhỉ, sao ta không phải chạy?"
"Về cơ bản, cơ thể của Gia chủ đã rất săn chắc và ổn định, hiện tại không cần thiết phải làm vậy. Chẳng phải ngài cũng đã rèn luyện thể lực vào sáng sớm rồi sao."
"Nhưng Tiểu thư thì ngay cả thể lực để cầm và vung kiếm cũng không đủ, chứ đừng nói đến việc dẫn dắt Aura. Tạm thời, Tiểu thư cần tập trung vào việc rèn luyện thể lực."
"Này! Nghe thấy chưa?! Bảo là phải chạy vòng quanh một thời gian đấy."
"Không làm đâu! Tôi điên rồi mới... hự...! Áaaa!!!"
Khác với Darian vốn yêu thích vận động và vẫn tự rèn luyện thân thể mỗi ngày kể cả khi đã đổi sang cơ thể nam giới, Rosaria vốn là một tiểu thư quý tộc, thể lực yếu kém đến mức chưa bao giờ biết đến hai chữ "vận động".
"Vậy ta phải làm gì?"
"Hừm... Trường hợp của Gia chủ, ngài chưa từng học kiếm thuật đúng không? Ngay cả khi còn là Thiếu gia, ngài cũng luôn xa lánh kiếm... Tôi cũng hơi bất ngờ khi ngài đột nhiên muốn học đấy."
"À, ha ha...? Vậy sao? Thì... cũng tại không có việc gì làm, việc hành chính thì Freya lo hết rồi nên ta thấy hơi buồn chán ấy mà."
"Dù vậy, Gordon tôi đây! Thấy Gia chủ của gia tộc Evergarden – một gia tộc danh tiếng về kiếm thuật từ xưa đến nay – đích thân yêu cầu học kiếm, tôi đã hạ quyết tâm sẽ dốc hết sức bình sinh để dẫn dắt ngài, dù tài hèn sức mọn!"
"... Ờ. Thế, điều đó thì liên quan gì đến việc sắp tới ta phải làm?"
"Mời ngài đi lối này một lát."
Sau bài diễn văn đột ngột, Gordon dẫn Darian đến một góc sân tập, nơi đặt rất nhiều trang thiết bị huấn luyện.
"Mời ngài chọn một thứ mà ngài cảm thấy thoải mái nhất."
"Hử? Chọn bất cứ cái gì ở đây á? Không phải chỉ được dùng kiếm thôi sao?"
Darian hỏi lại khi thấy ở đó không chỉ có kiếm mà còn có thương, cung, rìu, búa và nhiều loại vũ khí khác.
"Kiếm là loại vũ khí có tính ứng dụng cao nên hầu hết mọi người đều bắt đầu với nó. Tuy nhiên, tôi quan niệm rằng vũ khí cơ bản là một công cụ, và việc chọn loại vũ khí phù hợp với cơ thể của mỗi người mới là điều hợp lý."
"Hồ... ra là vậy sao?"
Nghe Gordon giải thích, Darian gật đầu đầy hứng thú, rồi bắt đầu quan sát kỹ lưỡng tất cả các loại vũ khí đang có.
"Vậy, ta chọn cái này."
Thứ anh chọn chính là một cây rìu.
Một cây rìu một lưỡi, loại thường dùng để bổ củi.
"Cái này cầm chắc tay nhất này."
Lựa chọn của Darian rất dứt khoát, bởi khi còn làm lính cứu hỏa, anh đã rất thành thạo việc sử dụng rìu cứu hỏa để phá cửa.
"Rìu sao... Ngài chọn một loại vũ khí khá là hung bạo đấy."
"Chắc tại ta vốn là kẻ đơn giản, thô lỗ nên thích mấy thứ này. Không ổn sao? Ta chọn cái khác nhé?"
"Dạ không, không sao ạ."
"Vậy, giờ ta phải làm gì với cái này?"
"Ngài có biết cách nào hiệu quả nhất để kiểm tra thực lực của đối phương không?"
"... Chịu thôi."
Darian vừa nắm chặt rồi lại nới lỏng cây rìu trong tay vừa nhìn Gordon hỏi, lúc này ông lão mới đưa bàn tay nãy giờ vẫn giấu sau lưng ra.
"Đó chính là trực tiếp đối đầu."
"Ngay lập tức á? Lại còn bằng tay không?"
"Gordon tôi đây dạo này khớp xương có hơi nhức mỏi một chút nhưng vẫn không vấn đề gì."
"Nhưng bên này có vũ khí mà? Thế thì bất công quá."
"Cho dù Gia chủ có vung một thanh đại kiếm làm từ Mithril (2) đi chăng nữa thì tôi vẫn sẽ bình an vô sự, nên xin ngài cứ yên tâm."
(2) Mithril: Một loại kim loại quý hiếm, cực kỳ bền và nhẹ thường xuất hiện trong các tác phẩm giả tưởng.
"... Hừ, tự tin gớm nhỉ?"
Darian thoáng hiện vẻ bối rối trước lời đề nghị đấu tay đôi ngay lập tức của Gordon, nhưng rồi...
"Cũng đúng. Thay vì cứ nói đi nói lại, cứ va chạm trực tiếp là thoải mái nhất."
Vút— Darian vung nhẹ cây rìu trong tay xé toạc không khí, rồi nở một nụ cười rạng rỡ.
"Cẩn thận đấy. Ông cũng nên nghĩ đến lúc nghỉ hưu đi chứ?"
"Gordon tôi thấy mình vẫn còn sung sức lắm, chưa đến lúc phải nhường chỗ đâu."
"...."
"...."
"Vậy, ta lên đây!"
"Hộc... hộc... hộc...! Tim mình sắp nổ tung rồi...!"
Cứ thế, trong khi một người đang thở không ra hơi chạy quanh sân tập, thì ở một góc khác, một cuộc đối đầu nảy lửa đã âm thầm bắt đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn