Chương 37: Thí nghiệm gậy ma pháp mới (không hẳn vậy)
Cả Gia Đình Tôi Xuyên Vào Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo · Cybertronlk1234 · 187 chương · ~23 phút đọc · Tạo 24/07/2026
WN (1-2) Sau khi kết thúc buổi tham vấn với Rosaria, căn phòng của Felix suốt mấy ngày qua vô cùng náo động.
Ánh sáng lóe lên qua khe cửa, tiếng va chạm kịch liệt vang lên, thậm chí còn có cả tiếng nổ chấn động truyền ra ngoài.
Đến mức này thì ngay cả những người hầu đi ngang qua phòng Felix cũng nhận ra có điều gì đó không ổn đang xảy ra. Thế nhưng, vì không ai dám mạo hiểm mở cánh cửa đó ra, nên hễ có việc phải đi qua, họ đều cúi gầm mặt, bước chân vội vã, hoặc có kẻ tò mò thì lại áp tai vào cửa nghe ngóng.
Ma pháp vốn là một sự tồn tại cực kỳ hiếm có và vĩ đại, đối với những người bình thường, nó vừa là biểu tượng của nỗi sợ hãi, vừa là một môn học kích thích sự tò mò và hứng thú.
Và rồi, đúng ba ngày kể từ khi cánh cửa phòng Felix đóng chặt.
"Vậy nên… đây là thành phẩm cuối cùng đấy hả?"
Rosaria, người đang thong dong giết thời gian trong phòng mình, đột nhiên bị Felix mở cửa xông vào kéo xềnh xệch đến một góc sân tập võ. Cô thận trọng nhận lấy vật phẩm mà anh ta đưa tới.
"... Súng à?"
"Hình như là súng đấy ạ?"
Tene, người cũng đang rảnh rỗi không kém, lân la đi theo hai người và lên tiếng góp chuyện.
Đúng như lời cô bé nói, thứ mà Rosaria đang cầm trên tay là một vật trông giống như súng trường dài, kích thước vừa đủ để cầm bằng hai tay.
"Súng cái gì mà súng! Là gậy ma pháp đấy!"
"Cái này mà là gậy ma pháp thì súng RPG (Al-la-bong) chắc cũng là gậy phù thủy quá."
Hình dáng thô kệch của nó giống với súng hỏa mai (musket) hơn là súng trường hiện đại, nhưng trước sự khăng khăng của Felix rằng đó là gậy ma pháp, Rosaria đã tung ra một lời phê bình sắc sảo.
"Trước hết, món ma đạo cụ này là một cây gậy đã qua vô số lần cải tiến để ngay cả những người không thể sử dụng ma pháp cũng dùng được! Ưu điểm là nó làm bằng gỗ nên cực kỳ nhẹ! Thêm vào đó, nó sử dụng đá ma lực đã được khắc trực tiếp thuật thức ma pháp làm vật trung gian, nên chỉ cần có nó là có thể bắn ra ma pháp tùy thích. Đây là một ma đạo cụ tối tân không cần tiêu tốn ma lực của bản thân người dùng—"
"Thế tóm lại là cứ bóp cò là nó bắn ra chứ gì?"
"Ồ… thần kỳ thật đấy."
"Tôi đang giải thích thì nghe cho hết đi chứ!"
"Không, sau cái đoạn 'nó nhẹ' là tôi chẳng hiểu anh đang lảm nhảm cái gì nữa rồi."
Trong khi Felix thao thao bất tuyệt giới thiệu về cây gậy (nhìn kiểu gì cũng ra cây súng) do mình chế tạo, hai cô gái lại chỉ chú tâm vào ngoại hình của khẩu súng – thứ vốn luôn làm xao xuyến trái tim nam giới.
Vì được đẽo gọt từ gỗ với những đường nét chạm khắc vụng về, trông nó chẳng khác gì mấy khẩu súng đồ chơi làm từ đũa hay gỗ mà trẻ con hay chơi. Cả hai dường như đã tìm thấy một món đồ chơi thú vị.
"Dù sao thì, dùng thử cái này đi."
"Đây là đạn đúng không?"
Cuối cùng, Felix thở dài thườn thượt, đưa cho Rosaria một vật.
Thứ đó nhỏ nhắn, có đầu thuôn dài trông như một viên đạn, nhưng trên bề mặt lại khắc vô số thuật thức phức tạp đến mức khó lòng nhận diện.
"Trong cái vật trung gian nhỏ bé này chứa đựng tới ba loại thuật thức đấy! Phần đầu là thuật thức lõi chứa ma lực, phần đuôi là thuật thức hấp thụ phản lực, đồng thời khuếch đại nó lên gấp bội để tạo lực đẩy tiến về phía trước. Và cuối cùng là thuật thức ổn định để hai thuật thức kia phối hợp nhịp nhàng! Cô có biết việc khắc được những thuật thức này vào một vật trung gian nhỏ xíu thế này là vĩ đại đến mức nào không? Chỉ cần gửi luận văn về kỹ thuật này lên Hiệp hội thôi là sẽ có chuyện chấn động xảy ra đấy!"
"Thôi bỏ qua đi, nạp đạn thế nào?"
"... Đút vào cái lỗ phía sau cây gậy ấy."
"Hô… chỗ này phải không?"
Đúng như lời Felix, Rosaria xác nhận có một cái lỗ ở phần đuôi gậy, ngay vị trí khóa nòng.
"Vậy thì, tôi muốn bắn thử một phát. Có bia đỡ đạn không?"
"Bia á? Tôi chưa chuẩn bị bia. Cứ đặt đại cái cành cây nào đó lên rồi bắn không được à?"
"Thế thì mất cả hứng. Có cái bia nào hình người, an toàn, chắc chắn, chịu được va đập mạnh mà không hề hấn gì không nhỉ…?"
"........"
"........"
"...? Sao tự nhiên cả hai người lại nhìn em thế ạ?"
Rosaria, người đang mân mê cây gậy ma pháp (súng) trong tay đầy phấn khích, và Felix bỗng nhiên im bặt rồi cùng quay ngoắt sang một hướng. Tene, người đứng ở điểm cuối của những ánh nhìn đó, ngơ ngác gãi đầu hỏi lại.
"Không, thật sự là quá đáng lắm luôn đấy ạ! Giờ hai người còn coi em là bia tập bắn nữa sao!!!"
"Em có bị trúng trực diện đạn chống tăng cũng chẳng xước da đâu nên không sao hết!!!"
"Để thử uy lực thì em là chuẩn nhất rồi!!!"
"Nhưng cảm giác ấy! Cảm giác nó kỳ cục lắm ạ!!!"
Đứng giữa sân tập, Tene gào thét vọng về phía Rosaria và Felix đang đứng ở đằng xa, nhưng câu trả lời của hai người họ chẳng giải quyết được gì.
Hình người? Có.
Chắc chắn? Có.
Chịu được ma pháp tốt? Có.
= Một tấm bia không thể hoàn hảo hơn.
Dựa trên tam đoạn luận bất bại đó, Tene trở thành đối tượng phù hợp nhất để kiểm tra uy lực cây gậy của Felix.
Cảnh tượng dùng Rồng – sinh vật từ thời cổ đại đã không thèm được xếp chung hàng với các loài sinh vật khác, một tồn tại ngang hàng với thần linh – chỉ để làm bia thử nghiệm ma đạo cụ mới, nếu có ai nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức ngất xỉu. Nhưng họ thì chẳng bận tâm.
Bởi trong nhận thức của họ, Tene = cô em gái siêu khỏe, siêu mạnh và dễ sai bảo.
Tất nhiên, Tene dù gào thét phản đối như vậy, nhưng nếu cô thực sự ghét, cô thừa sức lật tung cả cái sân tập của gia tộc Evergarden này, thậm chí là cả lãnh địa này luôn. Chỉ là vì cô quá ngây thơ và tốt bụng nên lúc nào cũng bị xoay như chong chóng.
"Phù… Đã đến lúc cho thấy kỹ năng xạ thủ của một người đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự với cấp bậc Trung sĩ lục quân Hàn Quốc, từng đạt danh hiệu Xạ thủ cấp cao để giành được kỳ nghỉ 4 ngày 3 đêm rồi."
Rosaria tì cây gậy ma pháp (súng) nhận từ Felix lên vai, đứng vào tư thế bắn đứng rồi nở nụ cười đắc thắng, lẩm bẩm.
Cho đến trước khi xuyên không đến thế giới này, Rosaria vẫn còn đeo trên vai khẩu súng trường K2. Dù suốt thời gian tại ngũ cô không giành được nhiều kỳ nghỉ đặc biệt, nhưng riêng khoản bắn súng thì cô luôn đạt điểm tuyệt đối trong các buổi huấn luyện và kỳ thi thăng cấp, giành lấy danh hiệu Xạ thủ cấp cao.
Tất nhiên, đó là chỉ tính riêng bắn súng, còn các nội dung khác thì do cơ thể nặng nề vì áp lực của đồ ăn đông lạnh trong PX (căng tin quân đội) nên cô chẳng thể thăng tiến sớm, chỉ vừa đủ điểm qua môn. Nhưng riêng về bắn súng, cô chưa bao giờ chịu thua kém tiền bối, hậu bối hay đồng lứa.
"Vậy thì….."
Áp sát gậy ma pháp vào vai, Rosaria hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh tinh thần.
"Okay! Bắt đầu đi."
"..........."
"....? Làm gì mà đứng đực ra đấy?"
Felix thấy vậy liền ra hiệu cho cô thử nghiệm, nhưng thấy Rosaria vẫn giữ nguyên tư thế mà không bóp cò, anh liền thắc mắc hỏi.
"... Đúng là cái đồ chưa đi nghĩa vụ. Chậc."
"Gì? Cái gì cơ?"
"Haiz… Bộ điều chỉnh khí: Trung! Kiểm tra! Chốt bản lề phía trước! Kiểm tra! Khóa nòng lùi về sau cố định! Kiểm tra! Buồng đạn! Kiểm tra! Khóa nòng tiến về trước! Kiểm tra! Cần gạt chế độ bắn: Phát một! Kiểm tra!"
"Cái, cái gì cơ?"
Rosaria thở dài như thể đã lường trước được điều này, bắt đầu thực hiện các bước kiểm tra an toàn khi bắn súng mà cô đã nghe đến phát chán trong suốt 1 năm 6 tháng qua, vừa làm vừa hô to dõng dạc.
Tất nhiên, Felix – người chưa từng đi lính hay chạm vào súng thật bao giờ – chỉ biết nghiêng đầu ngơ ngác không hiểu cô đang lảm nhảm gì.
"Xạ thủ sẵn sàng, bắt đầu bắn!!"
Sau khi hoàn tất các bước kiểm tra cuối cùng, Rosaria đặt ngón tay vào cò súng, thở hết không khí trong phổi ra… và rồi dồn lực vào ngón tay đang đặt trên cò.
Và rồi.
ĐOÀNG—!!!!!!!!!!!
"Oa a a a a a!!!!!!!!!!!!!!!!!"
Lửa bùng lên dữ dội.
Viên đạn đá ma lực phản ứng với tín hiệu truyền ra từ gậy ma pháp, ngay lập tức nổ tung như một vụ nổ lớn, lao ra khỏi nòng súng dài với tốc độ cực nhanh mà mắt thường không thể bắt kịp, bay thẳng vào giữa trán Tene.
Ngay khi đầu đạn đá ma lực chạm vào trán Tene, phần đầu đạn bị móp méo, kéo theo thuật thức ma pháp khắc trên đó bị biến dạng. Ngay lập tức, lượng ma lực bên trong bùng phát dữ dội, gây ra một vụ nổ ma lực kinh thiên động địa, kèm theo tiếng vang chấn động cả đất trời.
Mọi chuyện diễn ra chỉ trong vòng 0, 74 giây sau khi Rosaria bóp cò.
"Wow. Uy lực kinh khủng hơn tôi tưởng đấy chứ? Quả nhiên thay vì xuyên thấu vật thể, việc cố tình làm phần đầu đạn yếu đi để tạo ra lỗi cấu trúc sẽ dễ gây nổ hơn nhỉ?"
"A, a a a a a… Không…! Cái gì thế này?!!! Thứ đó là cái quái gì vậy hả!!!"
Sau vụ nổ, bụi đất bay mù mịt che khuất bóng dáng Tene. Felix vừa nhìn dấu vết của vụ nổ ma lực vừa trầm trồ tán thưởng và vỗ tay, trong khi Rosaria – người đứng ngay sát hiện trường – thì há hốc mồm kinh hãi hét lên.
"Tao cứ tưởng nó chỉ là một khẩu súng bình thường thôi, ai ngờ mày lại chế ra cái đại bác cầm tay thế này hả?! Hix? Súng nổ tung rồi kìa!!"
"Ừm, đúng là gậy làm bằng gỗ thì dù có khắc thuật thức cường hóa độ bền cũng có giới hạn nhỉ? Vẫn còn chỗ để cải tiến."
"Cải tiến cái con khỉ!! Tao suýt chết rồi đấy biết không!!"
Chỉ mới bắn một phát mà phần nòng súng phía trước đã không chịu nổi xung lực và vỡ tan tành. Rosaria nhận ra nếu sơ sẩy một chút thì không chỉ cây gậy mà cả bản thân cô cũng đã tan xác, cô kinh hãi mắng xối xả.
"Mà này, Tene! Con bé có sao không? Trúng một phát như thế cơ mà?"
"Đã bảo là Rồng rồi mà. Thứ này có trúng cả trăm, cả ngàn phát cũng chẳng sao đâu."
"Khụ, khụ…! Ự khụ… Bụi quá…"
"Nhìn kìa. Vẫn bình an vô sự đấy thôi."
Trước sự lo lắng của Rosaria dành cho Tene – người vừa hứng trọn viên đạn đầy uy lực đó, Felix chỉ nhún vai thản nhiên. Đúng như lời anh nói, từ trong đám bụi mịt mù, bóng dáng Tene đang ho sặc sụa dần hiện ra.
"Tene! Em không sao chứ… hả…… ơ… tức là… ừm…"
Rosaria thở phào định chạy lại phía Tene, nhưng rồi cô khựng lại và khẽ quay mặt đi chỗ khác.
Bản thân Tene thì không sao, nhưng quần áo cô bé đang mặc thì đã bốc hơi hoàn toàn. Cô bé đang buồn bã cúi gầm mặt, hai tay cố gắng che đi những chỗ nhạy cảm.
".... Cho em xin quần áo trước đã."
"... Lúc nào cũng thế này à…?"
"Thì đại loại vậy đấy…"
"Cái đó... xin lỗi nhé. Là do tôi dạy dỗ em gái không nghiêm."
"... Thôi được rồi, đừng có vừa nói vừa nhìn lén nữa, đưa quần áo cho em mau lênnnnn!!!"
Và thế là, ba người họ đã gây ra một vụ tai nạn kinh hoàng, khiến mặt sân tập võ bị khoét thành một cái hố rộng tới 5 mét tính từ điểm va chạm, tất cả chỉ vì buổi thử nghiệm ma đạo cụ của Felix.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn