Chương 841: Tìm thấy rồi.
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~29 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Tôi chẳng cần phải đến tận Kim Hoa Cung, nơi từng là chỗ ở của Aimela và Hersella. Chỉ cần nhìn từ xa cũng đủ thấy khu vực đó đã biến thành một bãi đất trống hoang tàn.
Không biết đây là tác phẩm của Mayharin, Sahalyan, hay là của Biasiren, kẻ nghe nói đã biệt tăm biệt tích. Chúng đã phá hủy nơi này triệt để đến mức tôi thấy thật kỳ lạ khi mộ của Aimela vẫn còn nguyên vẹn.
[... Hừm. Phải rồi, chuyện này cũng là lẽ đương nhiên thôi.] Hersella chỉ hừ lạnh một tiếng như thể đã dự đoán được điều này, nhưng trái ngược với giọng điệu tỏ ra thản nhiên, trong tiếng nói truyền đến lại chứa đựng sát ý sục sôi ngùn ngụt.
Cũng may Kim Hoa Cung nằm sâu trong Hoàng cung nên chúng không thể biến nơi này thành những cơ sở kinh tởm, chứ nếu là một tòa nhà bên ngoài cung điện thì chắc chắn đã có chuyện lớn xảy ra rồi.
Nếu ngôi nhà chứa đựng những kỷ niệm thời thơ ấu cùng mẫu thân bị biến thành kỹ viện, chuồng gia súc hay hố phân, chắc chắn cô nàng hiếu thảo này sẽ phát điên như một kẻ tâm thần lên cơn nghiện mà đại sát tứ phương cho xem.
Tẩm cung của Khan và Biasiren đã bị thiêu rụi, còn cung của Aimela và Dahamei thì đã bị dỡ bỏ từ trước nên chẳng còn gì để động tay vào.
Tòa nhà duy nhất còn sót lại là Bạch Tiên Cung, tẩm cung của Mayharin.
Đó là điện các cuối cùng tôi để lại vì nghĩ rằng một kẻ muốn ẩn mình chắc chẳng ngu đến mức trốn ngay trong phòng của chính mình.
Và khi tôi xông vào Bạch Tiên Cung....
"... Chẳng có lấy một hơi người."
Nơi này trống rỗng, không một bóng người. Không có kẻ thù nào ngăn cản, thậm chí đến cả thái giám hay cung nữ cũng chẳng thấy đâu. Chẳng cần phải tiến vào bên trong lục soát, chỉ cần đứng trước cổng lớn lắng tai nghe cũng đủ để nhận ra bên trong không có ai.
Vì chưa trực tiếp kiểm tra nên khả năng có kẻ đang ẩn nấp mà tôi chưa nhận ra không phải là bằng không, nhưng....
Nói thẳng ra, nếu là kẻ có thể trốn kỹ đến mức giác quan của tôi không bắt được, thì đó đâu phải là người bình thường. Hẳn phải là sát thủ chuyên tu luyện ẩn thân thuật hoặc kẻ dùng thuật chú để che giấu khí tức.
Vì vậy, tẩm cung trống rỗng này....
[Nhìn qua là biết bẫy rồi.]
"Chắc vậy nhỉ?"
Hẳn là chúng để trống nơi này với ý định dụ tôi vào để giở trò gì đó.
Có thể là khi tôi vào, cả tòa nhà sẽ sụp đổ hoặc phát nổ. Thậm chí có khi chúng đã giăng sẵn một loại phong ấn thuật nào đó khiến tôi một khi đã vào là không thể thoát ra.
Tôi không nghĩ mình sẽ sập bẫy, nhưng... ai mà biết được.
Một thợ săn muốn bắt hổ thì sẽ đào hố sâu chứ chẳng ai lại đặt cái bẫy chuột bé tí làm bẫy cả.
Lũ thuật sĩ chắc cũng vậy thôi.
Chẳng biết cái bẫy gì đang chờ đợi, nhưng hẳn là chúng tự tin rằng nó sẽ có tác dụng với tôi nên mới tốn công chuẩn bị như vậy.
Tất nhiên, theo góc nhìn của tôi, đây quả là một hành động vô nghĩa tột cùng.
[Ngươi định làm gì?]
"Còn làm gì được nữa."
Tôi khẽ cười, đặt bàn tay trái lên cột trụ của cổng chính Bạch Tiên Cung.
Nếu muốn dụ mãnh thú vào bẫy thì phải chuẩn bị mồi ngon chứ, nếu đã để trống cả tòa nhà thế này thì....
"Phá hủy là xong."
... Cần gì phải vào trong cho mệt.
[ᚻ]
"Hagalaz."
Dấu ấn Rune khắc trên cổ tay tôi mạch động. Ma lực khổng lồ phun trào từ dấu ấn len lỏi vào trong cột trụ, lan tỏa như rễ cây, rồi nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ điện các như một tấm lưới. Giống như rễ của loài cây ký sinh quấn chặt lấy bức tường.
Và rồi.
- Rắc rắc rắc rắc!
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tất cả những sợi tơ ma lực đồng loạt lóe sáng, phát ra sức mạnh hủy diệt.
- Ầm ầm ầm!
Bất kể là cột trụ, bức tường, mái nhà hay sàn nhà, tất cả đồng loạt nứt toác và sụp đổ.
Rune của sự sụp đổ. Đối với con người thì hiệu quả của nó hơi mơ hồ, nhưng để phá hủy những kiến trúc khổng lồ thì không có phương tiện nào hiệu quả hơn nó.
Chỉ mất chưa đầy hai mươi giây để một tòa điện các biến thành một đống đổ nát tan tành.
Giữa trung tâm của Bạch Tiên Cung đã sụp đổ hoàn toàn, một lối đi nhỏ dẫn xuống hầm hiện ra trơ trọi.
"Hóa ra cũng có cái gì đó ở dưới thật."
[Phải nói là "đã từng" có mới đúng.] Nhìn qua thì có vẻ như đây là lối dẫn đến nơi cử hành nghi lễ thuật chú mà Imara đã nói, nhưng đáng tiếc là tôi không thể xuống đó được.
[Cứ đà này thì bất kể bên dưới có thứ gì, chắc chắn cũng đã bị đè bẹp dí từ lâu rồi.] Cả tòa điện các trên mặt đất đã sụp đổ thì làm sao cái hầm có thể nguyên vẹn được. Không chỉ lối đi hầm, mà ngay cả không gian phía sau đó chắc chắn cũng đã bị vùi lấp bởi đất đá và gạch vụn.
Nói cách khác, bên dưới này sẽ chẳng còn sinh vật nào sống sót nổi.
Nếu chẳng may Mayharin cùng lũ thuật sĩ trốn dưới này, chắc chắn chúng đã phải cố gắng kháng cự bằng mọi giá vì không muốn bị chôn sống rồi.
"Đây là tẩm cung cuối cùng rồi. Nếu ở đây cũng không có thì..."
Hoặc là mụ ta đã sớm rời khỏi Ordos chạy trốn thật xa, hoặc là mục tiêu của mụ không phải tôi mà là phía Damian.
- Đùng!
Câu trả lời vang lên từ phía sau lưng tôi.
Từ tòa điện các khổng lồ ở trung tâm Hoàng cung, cùng với tiếng nổ lớn, bóng dáng một tên nhảy nhót cầm đại kiếm tóc vàng xuyên thủng mái nhà bay ra ngoài.
"Hả, trốn ở đó sao?"
Không, nếu ở đó thì đâu gọi là trốn. Nơi đó là trung tâm của Hoàng cung, không gian giống như sảnh điện kiến diện, nơi Khan tập hợp các đại thần để xử lý chính sự.
Nói cách khác, kẻ thù không hề trốn tránh mà đang mở toang cửa lớn chờ chúng tôi xông vào.
Chắc lũ chúng nó cũng hoang mang lắm nhỉ.
Nhìn cái điệu bộ này, chắc hẳn chúng đang tập trung tại sảnh điện kiến diện, tỏa ra khí thế của những kẻ đứng sau giật dây đại bình nguyên để chờ đợi chúng tôi...
Nhưng chúng tôi, thay vì xông vào sảnh điện, lại đi phá nát hết thảy những tòa nhà chẳng liên quan gì khác.
Chà, đúng là tốn công vô ích mà.
À không, nhờ vậy mà tôi mới có thể sơ tán được các cung nữ trong tẩm cung, nên cũng không hẳn là tốn công vô ích nhỉ...?
Dù sao thì, giờ đã biết vị trí của chúng rồi, không cần phải lãng phí thêm thời gian nữa.
- Đùng!
Tôi đạp mạnh xuống đất, vọt lên như một mũi tên, rồi lao xuống sảnh điện lớn ở trung tâm Hoàng cung như một thiên thạch rơi.
"Kééééét!"
Với chân phải duỗi thẳng, tôi xuyên thủng mái nhà sảnh điện như một ngôi sao chổi.
- Rắc rắc rắc!!
Ngói lợp bắn tung tóe như suối phun, ngọn lửa và tro bụi quấn lấy tôi như một tấm áo choàng. Những mảnh vụn của mái nhà, xà ngang, xà dọc và bức tường lướt qua bộ giáp của tôi, bốc cháy ngùn ngụt.
Mất vài giây để tôi hạ xuống, nghiền nát mọi thứ dưới chân.
- Uỳnh!
Cuối cùng, tôi đáp xuống trước ngai vàng ở trung tâm sảnh điện—
"—Đã lâu không gặp. Con ranh lai tạp mang cái tên quá sức với mình."
Bên cạnh ngai vàng nơi có ai đó đang ngồi, một người phụ nữ đang tựa mình vào, nhìn tôi với khuôn mặt đầy căm hận và khó chịu.
Mái tóc đen dài xõa tung, khuôn mặt trông trẻ hơn tuổi thật đến mười mấy tuổi.
Giữa mùi xạ hương nồng nặc tỏa ra xa vài mét, mùi tử khí thối rữa do thường xuyên chạm vào xác chết lén lút rò rỉ ra.
Đôi mắt hẹp như mắt cáo lóe lên tia nhìn như rắn độc, bộ cung trang bằng lụa trên người mụ phấp phới, mang theo ma lực đậm đặc và kinh tởm.
Móng tay nhọn hoắt được nhuộm đen như để phơi bày bản tính của mụ, trên cổ, cổ tay và cổ chân lộ ra những món trang sức xâu chuỗi từ răng nanh thú dữ, ngọc trai và phỉ thúy.
[Mayharin...!] Hersella nhận ra mụ ta, thốt lên sát ý đã kìm nén bấy lâu.
Nhị Hoàng hậu Mayharin.
Chủ nhân của Hoàng cung đang ở ngay trước mắt.
"Đã hèn nhát vứt bỏ cả những kẻ theo hầu mình để trốn chạy về phía Tây, vậy mà giờ đây còn mặt dày quay lại đây định nhặt nhạnh thứ gì sao? Ngươi thèm khát ngai vàng của Khan đến thế à? Đúng là đồ tiện tì tham lam vô độ."
Một lời thóa mạ đầy khinh bỉ. Rõ ràng mụ ta không thực sự nghĩ như vậy, mà chỉ là một lời khiêu khích lộ liễu.
"Chà..."
Tôi khẽ phủi lớp tro bụi trên vai, bật cười chế nhạo.
"Người cha mà chính tay tôi đã chôn cất hiện về trong giấc mơ nói với tôi thế này. Ông ấy bảo ở dưới đó một mình buồn quá, nên muốn tôi tiễn bà xuống đó tuẫn táng cùng ông ấy cho có bạn? Thế nên, tôi mới quay lại đây để làm tròn chữ hiếu đây."
Cùng với lời khiêu khích nhẹ nhàng, lưỡi kiếm tôi rút ra tỏa ra ánh sáng xanh biếc. Tôi khẽ xoay xoay thanh Durandal, tiếp tục lời mỉa mai trắng trợn.
"Hửm? Cảm ơn sao? Ôi dào, có gì đâu. Đó là việc con cái nên làm mà. Cứ coi như đây là một chuyến du lịch hoàng hôn sớm đi. Chẳng phải đó cũng là chuyện tốt cho bà sao?"
[Ngươi đang nói cái quái gì vậy? Nếu có thời gian khua môi múa mép thì mau giao cơ thể cho ta đi. Con mụ đó để ta...!]
"Chờ một chút đã."
Tôi lẩm bẩm như để ngăn cản Hersella đang nôn nóng muốn lao vào Mayharin.
Đối phương đã cất công khiêu khích thì mình cũng phải đáp lễ chứ. Nguyên tắc khi đối phó với lũ dùng phép là phải chọc ngoáy cho tâm trí chúng loạn lên đã.
"Ngửi thấy mùi xạ hương nồng nặc thế này, chắc bà cũng đang cô đơn đến phát điên vào ban đêm nhỉ, nhân cơ hội này đi theo chồng mà tha hồ được ôm ấp. À, mà chắc cũng chẳng cô đơn lắm đâu nhỉ? Vì lúc nào cũng có một gã đàn ông khôi ngô tuấn tú bên cạnh mà."
Kiểu như thế này này.
Tôi chỉ tay vào gã đàn ông âm trầm đang ngồi chễm chệ trên ngai vàng như thể đôi chân chỉ để làm cảnh—Sahalyan, rồi khẽ nhún vai.
"Ngươi vừa nói... cái gì...?"
Lông mày của Mayharin khẽ giật giật.
Đó là một phản ứng rất nhỏ, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để tôi biết chắc chắn rằng tâm trí mụ ta đã bắt đầu bị cơn giận làm cho rối loạn.
Thì đúng rồi, vị Hoàng hậu cao quý làm sao đã bao giờ phải nghe những lời nhục mạ như thế này. Nhục mạ rằng mụ ta đang lăng loàn với chính con trai mình thay cho người chồng đã khuất.
"Hà...! Khả năng ăn nói của ngươi tiến bộ khá đấy chứ...!"
"Làm sao bằng khả năng uốn éo thắt lưng của bà được. Đến cả con trai cũng phải đổ đứ đừ, rốt cuộc là nó tuyệt vời đến mức nào nhỉ... Ở cái tuổi đó mà làm được vậy cũng không dễ đâu."
Nếu là Isabella, mụ ta chắc chắn sẽ thản nhiên thừa nhận "Ừ, đúng rồi đấy", nhưng Mayharin mới bị khiêu khích bấy nhiêu đã để lộ cảm xúc, xem ra mụ vẫn chưa đạt đến cảnh giới của Isabella.
Bởi vậy bà cũng nên thử lăn lộn với khoảng tám ngàn người xem sao.
"Hừ hừ... Không gặp một thời gian mà ngươi đã trở nên đê tiện thế này sao! Chẳng tìm thấy chút khí chất cao quý nào cả. Mà cũng phải thôi, sinh ra từ cái bụng của một con nô tì thì còn mong đợi gì hơn!"
[Con mụ đáng chết kia dám...!] Ài, im lặng chút đi. Tôi vẫn chưa nói xong mà.
"Imara khóc lóc thảm thiết lắm đấy. Nó bảo mẫu thân và ca ca chỉ quấn quýt lấy nhau mà bỏ rơi nó nên nó cô đơn lắm. Này, đừng chỉ ôm ấp mỗi con trai, thỉnh thoảng cũng nên cho con gái tham gia cùng chứ. Giường trong Hoàng cung chắc cũng đủ rộng cho ba người nằm mà."
[Không, tại sao ngươi lại lôi Imara vô tội vào chuyện này?!] Tại sao lại lôi vào á, vì nó là con gái mụ ta mà.
"Con ranh này...!"
Khuôn mặt Mayharin méo xệch vì giận dữ. Có lẽ không thể kìm nén cơn giận thêm được nữa, những nếp nhăn nơi khóe mắt vốn được che đậy kỹ lưỡng bằng lớp trang điểm giờ đây hiện rõ mồn một.
- Nghiến răng!
Dường như không muốn đôi co thêm nữa, Mayharin nghiến răng trần trật rồi giơ tay phải lên quá đầu.
Đó là tín hiệu chuẩn bị tấn công sao? Lũ thuật sĩ đang bao vây tôi bắt đầu vận chuyển ma lực và lẩm bẩm những câu chú khó hiểu.
Bản thân Mayharin và Sahalyan cũng lộ rõ địch ý mãnh liệt và bắt đầu vận sức.
"À, hay là chỗ đó vốn dành cho Targien? Vậy thì cũng đành chịu thôi. Chắc hẳn Hoàng hậu của chúng ta thích hai người đàn ông hơn là hai người phụ nữ mà."
"Giết nó cho ta!"
Mayharin vung tay ra lệnh tấn công. Ngay khi tay mụ chỉ về phía tôi, một cơn mưa thuật chú như dội bom lao thẳng về phía tôi.
Bóng đen trên sàn nhà trỗi dậy, hóa thành hình dạng loài sói lao tới, một con hổ bán trong suốt hiện ra giữa hư không, vung vuốt vồ lấy tôi.
Những sợi xích sắt bắn ra như đạn lạc biến thành rắn độc nhe nanh, cơn gió lốc gào thét như tiếng quỷ khóc, tuôn ra những bóng ma trắng xóa như sóng triều.
Và rồi.
- Đùng!
Damian, kẻ vừa bị hất văng lên không trung, xuyên thủng mái nhà lao xuống và đáp cạnh tôi.
"Đến muộn thế."
Tôi đã khua môi múa mép để chờ xem khi nào cậu ta mới quay lại, không ngờ lại lâu đến vậy.
Mau mau đến có phải tốt không. Nếu cậu đến sớm ba mươi giây thì tôi đã có thể dừng việc khiêu khích lại rồi, tại cậu mà bà mẹ kế của tôi nổi điên như chó dại rồi kìa.
"Ừm..."
Damian liếc nhìn cơn mưa thuật chú đang đổ xuống, khẽ rên rỉ một tiếng, rồi đưa tay vào không gian ảo, rút mạnh thanh thánh kiếm ra.
Và rồi.
"Hà á á á!"
Damian cầm ngược thanh đại kiếm, cắm mạnh xuống đất. Dấu ấn thần thánh khắc trên thánh kiếm hấp dẫn nghiệp của Damian, tỏa ra thánh quang và triển khai phép màu của Thần Thánh Diệt Tẫn.
- Vù vù vù!
Bức tường trắng tinh khiết tỏa sáng rực rỡ như mái tóc của Leopold.
- Xèo xèo xèo...!
Những thuật chú đủ loại do các thuật sĩ cao cấp triệu hồi ra đều tan biến thành tro bụi. Ân sủng của Elpinel thanh tẩy tà ác.
Dù không đạt đến cấp độ Thần Thánh Diệt Tẫn của Lacy, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để ngăn chặn những thuật chú tung ra để thăm dò rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn