Chương 837: Đêm không ngủ
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~23 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Hai ngày sau, chiếc Phi Không Thuyền hạ cánh xuống Landenburg đã hoàn thành việc nạp ma lực và một lần nữa cất cánh bay lên bầu trời. Cùng với mười cao thủ được quyết định là lực lượng tập kích Ordos.
Tôi, Damian, Milia, Joshua, Lacy.
Jahan, Nigel, Leonor, Friede, Adamante.
Con số tuy chỉ có mười người, nhưng ngay cả thành viên yếu nhất cũng là tinh anh trong số tinh anh, những người có thực lực thuộc hàng top ngay cả trong số các Đạt nhân.
Ban đầu tôi cũng định đưa cả Ophelia vào đội đột kích... nhưng đáng tiếc là có vẻ cô ấy cần thêm thời gian mới tới được Landenburg nên tôi đành phải từ bỏ.
Mà, chuyện đó cũng là bất khả kháng thôi. Khác với Damian hay Milia chỉ cần xách người không mà đi, Ophelia là một ma pháp sư nên đồ đạc cần mang theo khi chuyển nhà thực sự là quá nhiều.
Đủ loại dụng cụ thí nghiệm và trang bị được bố trí trong xưởng ma pháp. Đủ loại dược liệu và chất xúc tác. Thêm vào đó là cả chị gái, em gái kiêm tấm thảm lót chân của cô ấy, Claire von Sigmillus nữa.
Vì phải tay xách nách mang tất cả những thứ đó tìm đến đây nên việc cô ấy đến muộn là điều đương nhiên.
Nếu cô ấy chất đống hành lý lên Phi Không Thuyền rồi bay đến như Damian hay Milia thì đã nhàn, nhưng vì có Lacy đi cùng nên chuyện đó là bất khả thi.
Nếu thân phận của Claire bị Lacy phát hiện, hoặc dù không phải Claire nhưng nếu bị bắt quả tang đống tài liệu nghiên cứu liên quan đến phản hồn thuật, cô ấy có thể sẽ bị quấn đầy thánh hỏa rồi bị ném thẳng ra ngoài Phi Không Thuyền.
Ophelia tuy không sử dụng những linh hồn vô tội làm vật tiêu hao như các phản hồn thuật sĩ khác... nhưng làm gì có thánh chức giả nào chịu châm chước cho chuyện đó chứ.
Ngay cả tôi, người biết rõ nguyên tác, còn nghĩ rằng nếu Ophelia vượt quá giới hạn thì tôi cũng buộc phải tự tay tiêu diệt cô ấy nữa là.
Nếu là Lacy, cô ấy sẽ lập tức bùng phát thánh hỏa mà không thèm nghe bất kỳ lời giải thích nào.
Vì vậy, Ophelia không có lựa chọn nào khác ngoài việc đi xe ngựa.
Heinrich, Jan, Hayden và Michel được để lại Hestella để đề phòng những tình huống bất ngờ có thể xảy ra.
Nếu mọi chuyện diễn ra theo đúng kế hoạch, chuyến viễn chinh lần này có thể kết thúc trong vòng một tuần, nhưng thực tế sẽ mất bao nhiêu ngày thì không ai biết trước được cho đến khi nó thực sự kết thúc.
Để bảo vệ sự an nguy của Hestella trước những mối đe dọa có thể phát sinh trong thời gian đó, chúng tôi phải để lại ít nhất một Anh hùng và ba Đạt nhân làm bảo hiểm.
Bởi vì những con ma vật xuất hiện gần đây, khác với hai năm trước, toàn là những con quái vật cực kỳ khó nhằn đối với các kỵ sĩ thông thường.
Thậm chí, yếu tố nguy hiểm không chỉ có ma vật.
Nếu đem toàn bộ lực lượng cốt lõi đi tập kích Ordos, đủ loại tạp nham có thể sẽ giở trò nhắm vào một Landenburg đang trống rỗng.
Những kẻ Kahar không liên quan đến Ordos hiện tại như Targien có thể sẽ tấn công bức tường thành, hoặc những kẻ nội gián đáng ngờ như Eleonora, Belnesia hay Imara có thể sẽ lộ ra bộ mặt thật vì nghĩ rằng cơ hội cuối cùng đã đến.
Vì những lý do đó, dù có chút đáng tiếc nhưng chúng tôi vẫn phải để lại lực lượng phòng thủ tối thiểu.
Chuyến hành trình lướt đi giữa những tầng mây, lấy những đàn chim làm bạn đồng hành. Nghe qua thì có vẻ là một chuyến đi đầy lãng mạn và thú vị, nhưng thực tế lại là khoảng thời gian vô cùng tẻ nhạt.
Việc tựa vào lan can boong tàu nhìn xuống phong cảnh thiên nhiên hùng vĩ cũng chỉ thú vị trong một hai tiếng đầu, chứ đi mãi đi hoài cũng chỉ thấy một màu cỏ xanh rì thì có gì mà vui.
Nếu có thể đấu tập thì còn đỡ, nhưng việc các cao thủ từ cấp Đạt nhân trở lên đấu tập trên một chiếc thuyền đang bay chẳng khác nào đang thèm khát được rơi tự do cùng chiếc Phi Không Thuyền, nên chuyện đó là hoàn toàn bất khả thi.
Sau này khi Phi Không Thuyền được phổ biến rộng rãi như một phương tiện giao thông công cộng, tôi có nên khuyên họ thiết kế thêm một sòng bạc bên trong không nhỉ.
Ngay cả Friede và Adamante, những người không giấu nổi sự phấn khích trong lần đầu tiên được bay trong đời, cũng mất đi hứng thú chỉ sau hai tiếng và quay trở lại cabin nằm lăn lộn.
Cũng may là Damian và Milia trông không có vẻ gì là tẻ nhạt.
Khi tôi chọn cho họ một căn phòng nằm xa phòng của những người khác nhất sau khi Milia đỏ mặt bảo rằng một phòng là đủ rồi, Milia liền nắm lấy tay áo của Damian kéo tuột vào trong phòng, và ngoại trừ giờ ăn ra thì tuyệt đối không thèm bước chân ra ngoài.
Có phải cô ấy nói rằng vì phản ứng xấu hổ "một cách chân thành" của Damian khác hẳn ngày xưa nên cô ấy không thể kiềm chế nổi không nhỉ.
"Ưm... Nói thế nào nhỉ... Vợ chồng hòa thuận là chuyện đáng chúc mừng, nhưng mà..."
Sự thể hiện tình cảm của hai người họ, chính xác là thái độ của Milia, lộ liễu đến mức ngay cả Nigel cũng phải nhìn họ với ánh mắt như thể hỏi rằng liệu họ có định tạo ra cả một quân đoàn con cái với tốc độ này không.
"Ta thấy cũng hơi quá đà đúng không? Ta không có ý định can thiệp vào chuyện yêu đương của bạn bè, nhưng nếu nó gây ra vấn đề thì có lẽ ta phải ra lệnh cho họ kiềm chế bớt một thời gian. Ngươi thấy sao?"
"À, không phải. Chỉ là, không biết nên nói là quá đà hay là đáng kinh ngạc nữa, nên..."
Một thái độ có chút ngập ngừng không giống với phong cách thường ngày của cô ấy. Ánh mắt lảng tránh cái nhìn của tôi, dao động rồi lướt qua tấm lưng của người đàn ông đang xem xét lưỡi kiếm Xích Lân Đao ở phía xa.
Đôi lông mày khẽ nhíu lại. Khóe mắt run rẩy nhẹ cùng đôi gò má ửng hồng. Bờ môi khẽ cắn và phần cổ chuyển động như thể đang nuốt nước bọt. Đôi vai khẽ run và những ngón tay ngọ nguậy không biết đặt vào đâu.
Những phản ứng vô thức mà Nigel thể hiện bằng cả cơ thể đang phơi bày cảm xúc của cô ấy một cách sống động.
Sự khát khao và do dự, cảm giác tự ti và xấu hổ, sự tiếc nuối cùng một chút oán hận mơ hồ.
"Hửm..."
Chẳng cần phải mời đến chuyên gia tâm lý, chỉ cần nhìn qua là có thể biết ngay cô ấy đang nghĩ gì trong đầu, một phản ứng quá đỗi lộ liễu.
Xem ra ngươi tích tụ nhiều quá rồi nhỉ.
Mà cũng phải, người ta thường nói chưa từng làm thì có chứ không ai chỉ làm một lần, một khi đã xé chiếc vé lên tàu Cascador thì việc dục vọng tích tụ dần dần cũng chẳng có gì là lạ.
Nghĩ lại thì, ở cái tuổi đôi mươi tràn đầy sức sống thế này mà lại hoàn toàn đoạn tuyệt với chuyện đó thì mới là người bất bình thường.
Trừ khi là một thánh chức giả thành kính, chứ người bình thường làm sao có thể chịu đựng nổi.
Chỉ vì họ đã trải qua đêm đầu tiên giống như một tai nạn nên mới cư xử ngượng ngùng với nhau, chứ nhìn ánh mắt không rời khỏi lưng Jahan của Nigel là đủ biết cô ấy không hề có cảm giác khó chịu về chuyện ngày hôm đó.
Chính vì thế, tôi chỉ ngón tay cái về phía Jahan, khẽ thì thầm với một nụ cười ranh mãnh.
"Nigel của ta, xem ra ngươi cũng ghen tị với Milia nhỉ... Hay là ta xếp cho ngươi chung phòng với Jahan nhé?"
"Hả?! À, hơ, ơ, cái, không, không phải! Hiểu lầ- à không, không phải hiểu lầm- ơ, tức là, không phải thế, cái đó, không cần? Thần sẽ tự mình giải qu- à không, tự mình xử lý!"
Á, Nigel hỏng luôn rồi.
Trước phản ứng muốn nhảy dựng lên như mèo thấy dưa chuột với khuôn mặt đỏ bừng của Nigel, tôi đã cười lớn đến mức điếu thuốc đang ngậm suýt chút nữa thì bay ra ngoài.
Cũng may là những người khác đều đã về phòng, chứ nếu họ tò mò chạy ra xem có chuyện gì, có khi boong tàu đã bị thiêu rụi bởi Nigel đang biến thành một cái lò sưởi di động rồi.
Và đêm hôm đó, bốn chai rượu mạnh được cất trong phòng ăn của khoang tàu đã biến mất.
Theo lời của người hầu phụ trách nấu ăn, một nữ kỵ sĩ tóc ngắn màu xanh lam đã gọi và mang đi cả bốn chai rượu mạnh vào giữa đêm.
Sáng hôm sau khi tôi ghé qua, phòng của Nigel trống không. Còn phòng của Jahan thì lại được khóa chặt bằng một ổ khóa lớn, khác hẳn ngày thường.
Chuyện gì đã xảy ra trong đêm, chỉ có ông trời mới biết—
"... Tiểu thư, ta xin ngài đấy, ngài có thể ban một mệnh lệnh được không? Mệnh lệnh cấm các hành vi không lành mạnh trên Phi Không Thuyền ấy."
"Oáp... Ồn ào quá làm tôi chẳng ngủ được tí nào. Đổi phòng cho tôi đi, sang cạnh phòng cô ấy. Tôi không thể ngủ nổi ở bên đó đâu."
"Hỡi Elpinel toàn năng, xin dùng ánh sáng vĩnh hằng bảo vệ tai con, hỡi Elpinel toàn năng, xin dùng ánh sáng vĩnh hằng bảo vệ tai con, hỡi Elpinel toàn năng, xin dùng ánh sáng vĩnh hằng bảo vệ tai con..."
"Khụ, ngài Nigel tìm được người để dựa dẫm quả là chuyện đáng mừng... Dù không ngờ ngài ấy lại chọn một người Kahar... Nhưng xem ra anh ta cũng không phải kẻ xấu..."
"... Thưa ngài Astika. Từ hôm nay ngài cho phép tôi dã ngoại trên boong tàu được không...? Dường như Nữ thần Astraea đang thử thách tôi..."
... Thực ra lộ hết rồi.
Ừm, phòng của Jahan có vẻ không cách âm tốt lắm. Giọng của Nigel lại vốn dĩ rất to nữa.
Cứ thế, chúng tôi bay liên tục suốt ba ngày.
Ngoại trừ việc Nigel sau khi tỉnh rượu đã định nhảy xuống khỏi boong tàu vì cú sốc khi biết cả đoàn đều đã rõ hành vi của mình, thì đây là một chuyến bay tương đối yên bình.
Thỉnh thoảng chúng tôi có chạm trán với các nhóm kỵ binh trông giống như đội tuần tra, nhưng những mũi tên họ bắn lên thường mất lực và rơi xuống trước khi chạm tới phần dưới của Phi Không Thuyền.
Ngay từ đầu, họ cũng chẳng phải vì nhận ra thân phận của chúng tôi mà bắn tên. Họ là những người hoàn toàn không có khái niệm về Phi Không Thuyền, vả lại độ cao quá lớn nên từ mặt đất nhìn lên, chúng tôi chắc chỉ giống như một chú chim nhỏ.
Có lẽ họ tưởng đó là một con đại bàng khổng lồ nên mới bắn thử vài phát tên thôi.
Vì lãng phí Ma Lực Pháo cho vài tên chiến binh là chuyện không đáng, nên chúng tôi cũng phớt lờ họ và tiếp tục bay thẳng về phía Ordos.
Nếu có khoảng vài trăm tên tụ tập lại thì dùng pháo bắn nát cũng không sao, chứ chỉ để diệt mười mấy tên chiến binh mà tiêu tốn đạn Ma Lực Pháo thì nghĩ thế nào cũng thấy không kinh tế.
Chưa kể việc tạm dừng để hạ cánh rồi đi săn từng tên một cũng chỉ tổ lãng phí thời gian.
Thế rồi vào khoảng giữa trưa ngày thứ ba, cuối cùng chúng tôi cũng tiếp cận được ranh giới của thành phố khổng lồ nằm tựa lưng vào sông Barun.
Thủ đô của tộc Aishan, Ordos.
Quê hương của Hersella.
Đối mặt với cảnh quan thành phố không hề thay đổi sau hai năm, những ký ức của thời khắc đó lại hiện về mồn một trong tâm trí tôi.
Khi rời khỏi nơi này, tôi vẫn còn là một tên nhóc miệng còn hôi sữa, thậm chí chưa thức tỉnh nổi sức mạnh Nghiệp, vậy mà giờ đây tôi đã trở thành kẻ mạnh nhất của nhân loại ở thời điểm hiện tại, đang đứng từ trên cao nhìn xuống toàn bộ thành phố.
Đây chắc hẳn là cái gọi là vinh quy bái tổ nhỉ.
Mặc dù đối với bọn họ, sự trở lại của tôi chẳng khác nào sự quy lai của một đứa con phản nghịch.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn