Chương 394: Chương 392 - Tổ Đội Bất Đắc Dĩ
Tôi Trở Thành Hung Thần Trong Trò Chơi Thủ Thành · Nagisa Yuki · 854 chương · ~25 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Stage 15 - Stage 19 Sau khi tiêu diệt toàn bộ Quân đoàn Frost Giant.
"Chết tiệt."
Sau khi moi móc trong đống đổ nát để lấy vài cái túi và quần áo còn dùng được, tôi không chút lưu luyến, quay lưng bước về phía bóng tối ở bên kia Lake Kingdom, còn Salome thì chết lặng đi theo phía sau.
"Khoan đã, chàng định đi đâu?!"
"Còn đi đâu nữa? Về nhà."
Đường về rất dài, nghĩa là tôi phải khởi hành sớm. Đám nhóc ở nhà chắc đang nóng lòng chờ lãnh chúa của chúng trở về.
Lúc đó Salome chỉ tay vào chính mình.
"Thế còn ta?!"
"Là sao nữa…"
Giờ thì mỗi người tự sống tốt phần mình đi. Tôi chúc cô có một kiếp sau hạnh phúc.
Tôi phẩy tay, nhưng khuôn mặt Salome lập tức méo xệch.
"Chàng nói sẽ liên minh với ta mà!"
"Cái đó kết thúc rồi."
Chúng tôi vừa mới xử lý xong kẻ thù chung.
Ta giữ mạng cho cô vì chút tình nghĩa của liên minh tạm thời thôi. Biết ơn đi.
Sau khi lại phẩy tay rồi quay người bước đi thật ngầu, Salome bất ngờ ôm lấy eo tôi rồi ngồi sụp xuống đất. Con nhỏ này đang làm cái quái gì vậy!
"Chàng dùng ta xong rồi định vứt bỏ luôn à?!"
"Đừng biến một người vô tội như ta thành kẻ tồi tệ chứ…"
"Ngày nào cũng đánh ta! Nói lời cay nghiệt! Làm ta khóc cả đêm! Nhưng dù vậy ta vẫn yêu chàng mà…!"
"Đừng có tự biến mọi thứ thành phim melodrama rẻ tiền! Buông ra, buông ra!"
Tôi mạnh tay gạt cánh tay Salome ra rồi tiếp tục bước đi.
Thấy khóc lóc van xin không hiệu quả, Salome đành lặng lẽ bám theo phía sau.
"Chàng định đi lang thang một mình ngoài đó sao? Ở tầng sâu nhất của Lake Kingdom? Giữa đống quái vật quanh đây?"
"Ta không thích phải nói ra, nhưng ta đâu có ngồi chơi không suốt thời gian qua… Cô không cần lo cho ta, ta tự xoay xở được."
Đúng là nơi này cực kỳ nguy hiểm, nhưng tôi đã đi qua chỗ này vô số lần trong game rồi.
Giờ đã xác nhận kỹ năng vẫn dùng được, tôi cũng có phương tiện để sinh tồn.
'Đi một mình sẽ dễ di chuyển hơn.'
Việc Salome đi cùng có khá nhiều vấn đề.
Đầu tiên, hiện giờ cô ta đang bị quân đoàn quái vật khác săn đuổi. Nếu chúng tấn công cô ta, tôi cũng sẽ bị kéo vào.
Thứ hai, cô ta quá nổi bật. Nhìn cái bóng màu hồng kia nhảy tưng tưng như chó con xem. Kiểu gì cũng thu hút chú ý theo đủ mọi nghĩa.
Phong cách của tôi là lặng lẽ vượt ngục… à nhầm, lặng lẽ thoát dungeon cơ.
Và vấn đề lớn nhất.
'Làm sao ta có thể tin quái vật được.'
Cô ta cứu tôi khỏi Oblivion's Beyond, lại còn lượn quanh nói thích tôi, nhưng ai biết lúc nào sẽ đâm sau lưng.
Bản chất của cô ta là quyến rũ rồi kéo người khác tới diệt vong. Không thể tin nổi, dù chỉ là lời nói.
"Ta, ta sẽ nghe lời chàng mà!"
Salome vội gom chút hành lý rồi vừa cầu xin vừa đi theo sau tôi.
"Vậy nên… không thể ở cùng nhau thêm chút nữa sao? Làm ơn?"
"…"
"Ta sẽ hợp tác hoàn toàn cho tới lúc chàng thoát khỏi dungeon! Chàng bảo gì ta cũng làm!"
"…"
"Biết đâu chúng ta hợp nhau thật đấy?! Vừa nãy chiến đấu cũng phối hợp tốt mà! Một cặp đôi điều khiển tinh thần có thể đánh bại mọi quân đoàn quái vật! Thế nào?"
Không phải cặp đôi, mà là tổ đội.
Tôi lười cãi tiếp nên chỉ thở dài rồi phẩy tay.
"Vậy thì chứng minh đi."
"Chứng minh?"
"Im lặng tiếp nhận điều khiển tinh thần của ta. Làm được thì ta cho cô đi cùng."
Nếu tôi biến Salome thành quái vật bị thu phục bằng [Become Mine!], thì tôi sẽ có cơ chế an toàn mang tên 'Absolute Command'.
Khi đó chẳng có lý do gì để không mang cô ta theo cả. Dù sao một chỉ huy Nightmare Legion cũng là chiến lực cực mạnh.
Nhưng một chỉ huy Nightmare Legion kiêu ngạo đời nào chịu tự nguyện trở thành nô lệ của con người…
"Được! Tuyệt quá, tuyệt quá, tuyệt siêu cấp luôn! Mau lên! Dùng nó lên ta đi!"
"…"
"Chỉ cần ta tháo bỏ phòng ngự tinh thần thôi đúng không? Ta làm rồi đấy! Chàng mau thu phục ta đi!"
…Con nhỏ này nghiêm túc à?
Tôi nhìn Salome bằng ánh mắt khó tin rồi thử dùng combo [Gaze of Command] và [Become Mine!]. Thử thì thử luôn.
"Become mine!"
"Vâng! Em sẽ thuộc về chàng!" (khúc này Salome bị dính skill của Ash rồi nên đổi xưng hô thành em nha) Cô ta vựa nhại lại câu lệnh của tôi đấy à?
Và Salome thực sự bị dính cả hai kỹ năng một cách ngoan ngoãn.
Với tư cách Succubus và chỉ huy quân đoàn, chỉ số ma lực của cô ta rất cao, bình thường gần như không thể bị bắt.
Nhưng cô ta tự mở toang điểm yếu ra… đúng kiểu tự nộp mạng.
Xoạt!
Cạch!
Một chiếc vòng cổ xuất hiện từ hư không rồi khóa chặt quanh cổ Salome. Cô ta kêu lên đầy thích thú rồi dùng đầu ngón tay chạm thử vào chiếc vòng.
"Vậy ra đây là gu của chàng! Trời ơi, sao không nói sớm! Em sẽ chiều theo hết mà!"
"Ngươi bị khỏi dâm à…?"
Hệ thống vẫn chưa phản hồi nên tôi không thể kiểm tra độ trung thành của cô ta.
Cứ mặc định là bằng 0 giống các chỉ huy Nightmare Legion khác cho chắc ăn. Dù có 'Absolute Command', tôi vẫn không thể lơ là.
"Hehehe. Giờ chúng ta đi cùng nhau được rồi chứ?"
Salome cười ngu ngơ rồi chạy đến đứng cạnh tôi.
"…"
Tôi quay mặt đi rồi tặc lưỡi.
Rời khỏi cung điện đổ nát của Succubus Queen, chúng tôi bước ra đường phố của Lake Kingdom.
Tầng sâu nhất của Zone 10 chính là trung tâm Lake Kingdom.
Những tòa nhà cao nhất và nhộn nhịp nhất đều tập trung tại đây.
'Khặc.'
Ngay khi vừa ra tới đường lớn, tôi đã nhìn thấy một ngọn tháp khổng lồ ở không xa.
Một tòa thành tối tăm đục ngầu, liên tục phun ra làn sương đen.
Lâu đài của Vua Lake Kingdom.
Ngày xưa, nơi đó hẳn từng là nơi hoàng tộc cai trị thành bang khổng lồ này.
Còn bây giờ, nó hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng, tỏa ra tà khí khiến người ta nghẹt thở.
Demon King — kẻ thống trị tối cao giữa bầy quái vật, đại địch của tôi, chắc chắn đang ở trong đó.
"…"
Tôi chợt nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy tòa thành này.
Là trước khi Stage 3 bắt đầu sao? Khi Evangeline vừa gia nhập đội, còn Jupiter vẫn còn sống.
Chúng tôi từng đứng trên tường thành Lake Kingdom nhìn xuống toàn bộ thành phố.
Khi ấy nó xa xôi đến mức tưởng như không thể chạm tới, vậy mà bằng cách nào đó, tôi đã đến gần nơi này như thế.
Sau khi nhìn chằm chằm tòa thành một lúc, cuối cùng tôi quay đầu đi. Hiện tại đây vẫn là nơi tôi chưa thể công phá.
Nhưng lần tới khi tới đây.
Tôi nhất định sẽ đánh sập nó. Đại địch của tôi.
"Chàng có muốn nhân tiện đi gặp vị thống trị tối cao luôn không?"
"Đừng nói nhảm!"
Tôi quát Salome — người đang hỏi bằng vẻ mặt ngây thơ vô số tội — rồi tăng nhanh bước chân.
Tới đó còn tệ hơn chết!
"Tiếc thật. Vị thống trị tối cao là người rất tốt mà…"
Salome lẩm bẩm khi ngoái nhìn lâu đài phía sau. Những lúc thế này tôi mới đau đớn nhớ ra cô ta vẫn là một con quái vật…
"Vì đã đi cùng nhau, chúng ta cần thêm thành viên."
Tôi vừa dẫn đường vừa nói.
Đã không còn đi một mình, lại còn có thêm một thành viên tổ đội, vậy thì tốt hơn nên tăng quân số luôn.
"Tốt nhất là một tên cứng cáp có thể đứng tuyến đầu."
"Ưm… Nhưng em thích chỉ có hai chúng ta hơn."
"Đội hình mất cân bằng, mất cân bằng."
"Không đâu! Độ tương thích tình yêu của chúng ta chắc chắn hoàn hảo!"
"Ta không nói cái đó… Ta nói trong chiến đấu."
Độ tương thích tình yêu thì tệ hại, mà cân bằng chiến đấu cũng chẳng khá hơn.
Với cả đừng có 'tình yêu' với tôi, tôi đã có Serenade rồi.
Cả hai chúng tôi đều là pháp sư tuyến sau chuyên gây hiệu ứng khống chế tinh thần. Vai trò hoàn toàn chồng chéo.
Thành viên tiếp theo tốt hơn nên là kiểu cân bằng được đội hình.
"Nếu thấy tên tanker nào dùng được thì cô lập tức mê hoặc hắ—" Bẹp.
Hả?
Tôi vừa giẫm phải cái gì à?
Ngắt lời chính mình, tôi cúi đầu nhìn xuống rồi lập tức hít mạnh.
Ở trung tâm Zone 10 có một quảng trường đài phun nước khổng lồ, nối với một cầu thang dài dẫn lên lâu đài.
Và ngay dưới chân cầu thang đó… là một con quái thú dị dạng.
Nó là một sinh vật lai, gần giống chimera, với đủ loại đặc điểm động vật pha trộn lẫn nhau.
Con quái vật đầy thương tích và máu me đang co quắp dưới chân cầu thang, thoi thóp thở. Tôi giật mình lùi lại.
"Cái quái gì vậy! Sao thứ này lại nằm ở đây?!"
Không phải bình thường sao? Đây là tầng sâu nhất của dungeon mà, quái vật chết nằm la liệt cũng đâu lạ.
Nhưng ngay cả Salome cũng nghiêng đầu khó hiểu.
"Kỳ lạ thật. Khu vực này nằm dưới quyền quản lý của lâu đài. Tức là lãnh địa của Demon King. Bình thường lính canh quỷ sẽ luôn dọn dẹp sạch sẽ…"
Salome vừa nói vừa nhìn quanh, rồi mắt cô ta mở lớn.
"Trời ạ, chuyện gì nữa đây?"
Tôi cũng nhìn theo hướng đó. Và rồi tôi thấy.
Trên cầu thang dẫn lên lâu đài, xác những lính canh quỷ và binh sĩ ác ma nằm rải rác, bị xé nát kinh khủng.
Từ đống xác đó cho tới con thú lai này là một vệt máu dài.
"Con thú này bị còng cả tay lẫn chân."
Salome vừa kiểm tra con quái vật vừa nhìn tôi.
"Nhìn kiểu này thì chắc nó bị lính quỷ bắt giữ rồi áp giải đi đâu đó… sau đó nó phản kháng rồi giết lính để trốn thoát."
"Nhưng vì thương tích quá nặng sau khi chiến đấu với lính canh nên không chạy nổi nữa, gục ở đây?"
"Ừ. Có vẻ vậy."
Tôi ngồi xổm xuống cạnh Salome rồi nhìn kỹ con quái vật.
"…Hửm?"
Tôi chớp mắt.
Khuôn mặt của con thú này… trông quen quen.
Chắc chắn tôi từng thấy ở đâu đó…
"…Mason?"
Bất giác, cái tên đó bật ra khỏi miệng tôi.
Mason.
Đội trưởng Aegis Special Forces Team 1 ở Stage 14, kẻ từng tấn công Crossroad và bắt cóc tôi.
Gia chủ cũ của Lucas, kẻ đáng lẽ đã chết dưới kiếm Lucas nhưng sống sót nhờ thú hóa rồi lẻn vào dungeon…
— Chúng tôi là phái đoàn con người do Điện hạ Fernandez, vị hoàng đế tương lai của Đế Quốc, cử tới gặp 'Demon King', kẻ thống trị quái vật.
Tên khốn đã một mình tiến vào bóng tối để gặp Demon King.
Lúc đầu tôi còn tưởng nhìn nhầm, nhưng không thể sai được. Gương mặt con quái vật dị dạng kia vẫn còn thấp thoáng nét người, và quan trọng hơn.
"Hoàng tử Ash…?"
Khi tôi gọi tên Mason, hắn khẽ mở mắt rồi gọi tên tôi.
"Làm sao ngươi lại ở đây…?"
"Câu đó phải để ta hỏi ngươi mới đúng, tên khốn."
Tên này chắc hẳn đã lẻn vào dungeon từ căn cứ tiền tuyến.
Rốt cuộc hắn đã làm thế nào để xuống tận tầng sâu nhất của Zone 10?
Mason — giờ đã mang gương mặt giống gấu — nở nụ cười đầy tiếng cười khàn đục.
"Đã lâu không gặp…"
"…?"
Đã lâu? Có sao?
Mà đúng là từ vụ Special Forces tập kích cũng qua kha khá thời gian rồi.
"Thế này tốt hơn. Chết dưới tay ngài còn hơn bị quái vật giết."
Mason chậm rãi nhắm mắt.
"Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ… Giờ không còn gì hối tiếc nữa… Xin hãy giết tôi."
"Ngươi đừng hòng chết thoải mái như vậy, đồ khốn."
Nghiến răng, tôi ra hiệu bằng mắt cho Salome.
"Salome."
"Vâng!"
"Mê hoặc tên này đi. Chúng ta mang hắn theo."
"Đã rõ!
'Sleep'!"
Salome đưa tay ra phía trước, phóng một dòng điện màu hồng, và Mason lập tức bị mê hoặc dễ dàng.
Ánh mắt mơ màng, Mason chậm rãi đứng dậy. Máu vẫn nhỏ tong tong từ cơ thể tan nát của hắn.
"Tốt. Đi thôi. Chỗ này quá dễ bị chú ý."
"Ưm… Có ổn không? Tên gấu này bị thương nặng lắm. Không sơ cứu thì sắp chết rồi."
"Vẫn còn thở. Thế là đủ."
Tên này bị Lucas chém đôi còn chưa chết, lại còn mò được tới tận đây. Với đống thương tích này hắn vẫn sống nổi thôi.
'Ta sẽ moi hết thông tin hắn có, dùng hắn làm bia thịt tới tận cùng rồi vứt bỏ.'
Nghĩ vậy, ba chúng tôi lặng lẽ đi xuyên qua những con phố nhuốm bóng tối, tìm kiếm một nơi ẩn náu thích hợp.
Tôi vừa dẫn đường vừa ngoái lại nhìn, rồi bất giác tặc lưỡi.
'…Tổ đội này nhìn đúng là kỳ dị.'
Một con người.
Một quái vật.
Và một con thú chẳng phải người cũng chẳng phải quái.
Ba kẻ hoàn toàn không ăn nhập đang co cụm với nhau, lang thang trong bóng tối.
'Đúng là con đường của những linh hồn lạc lối…'
Bất chợt, tôi nhớ Crossroad đến phát điên.
Tôi muốn nhanh chóng trở về gặp đám nhóc đó…

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn