Chương 357: Chương 355
Tôi Trở Thành Hung Thần Trong Trò Chơi Thủ Thành · Nagisa Yuki · 854 chương · ~13 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Stage 15 - Stage 19 Trong game, các anh hùng có thể tương tác với nhau, từ đó gia tăng độ thân thiết.
Mối quan hệ này phản ánh rõ đặc thù nghề nghiệp — healer là những người dễ được yêu mến nhất.
Dĩ nhiên rồi.
Họ là người chữa lành vết thương cho đồng đội.
Tiếp theo là tanker.
Những người đứng mũi chịu sào, lấy thân mình đỡ đòn, hy sinh vì đồng đội — việc họ được quý mến là điều tất yếu.
Vì vậy, trong game, sau healer thì tanker là lớp nhân vật được yêu thích thứ hai.
Thông thường, họ duy trì quan hệ khá tốt với các hero khác.
Nhưng Đội Tiêu Diệt Bệnh Hủi thì khác.
Trait tiêu cực 'Leprosy' không chỉ ảnh hưởng đến chiến đấu, mà còn tác động nghiêm trọng đến quan hệ xã hội.
Dù họ có đứng tuyến đầu, che chắn cho đồng đội đến đâu, việc xây dựng mối quan hệ thân thiện gần như là không thể.
Nhưng với tư cách là người chơi, tôi chẳng quan tâm.
Hiệu suất mới là ưu tiên, nên tôi vẫn dùng họ như thường.
Nhưng giờ đây, khi game trở thành hiện thực…
Tôi mới nhận ra nhược điểm chí mạng của 'Leprosy'.
Suốt mười ngày qua, họ luôn xung phong, chiến đấu dũng cảm.
Vậy mà ngay cả khi đến đền chữa trị… họ vẫn bị xa lánh.
Ngay cả bởi chính những người mà họ đã bảo vệ.
"Cảm ơn điện hạ… vì đã quan tâm đến những kẻ như tôi."
Torkel lẩm bẩm, vẫn cố chấp đứng cuối hàng.
"Nhưng xin đừng lại gần… lời nguyền này có thể lây."
"Lời nguyền…"
"Vâng. Một lời nguyền. Hẳn là tôi đã xúc phạm nữ thần rất nặng… nên mới sống thế này."
Tôi nuốt lại những lời an ủi.
Một người đã chịu đựng nỗi đau này cả đời…
Lời an ủi vụng về của tôi chỉ khiến vết thương cũ rách ra.
"Chưa chuộc hết tội mà đã tái sinh… nên bị trừng phạt là đúng."
Máu vẫn chảy, Torkel lẩm bẩm vô cảm.
"Chúng tôi… sinh ra đã mang tội…"
Đúng lúc đó—
"Xin phép xen ngang."
Một chiếc xe y tế lăn tới.
Người kéo nó là một healer với vẻ mặt mệt mỏi.
Thánh nữ Margarita.
Cô cau có nói.
"Nữ thần không nhỏ nhen đến vậy đâu."
"…"
Torkel khựng lại.
"Giáo lý có nói vậy không?"
Margarita nghiến răng, đầy vẻ tức giận.
"Không có một chữ nào. Ngươi nghĩ thần linh rảnh đến mức mang thù rồi gieo bệnh à?"
Margarita vừa lấy băng gạc vừa chỉ tay vào Torkel.
"Và! Ta đã nói rồi, ai bị nặng thì chữa trước! Sao ngươi lúc nào cũng trốn cuối hàng? Làm vết thương nặng thêm thì lại càng thêm việc cho ta!"
Torkel lúng túng.
"…Không phải vết thương nặng."
"Không nặng? Người khác mà như ngươi thì ngất lâu rồi! Còn vũng máu kia ai lau?!"
"…"
"Lần sau đến sớm hơn. Rõ chưa?"
Torkel không trả lời.
Margarita xử lý vết thương dứt khoát, chuẩn xác.
"Sau khi ta băng bó và trị thương xong thì ngươi tự đi lau cái đống máu trên sàn đi đấy!"
Sau khi xong, cô ấy nhìn 1 lượt cơ thể Torkel.
"Cởi mũ ra. Bên trong cũng bị thương."
"…Không được…"
"CỞI RA!"
Dusk Bringar và tôi ôm nhau run rẩy khi thấy Margarita hét vào mặt Torkel.
Thánh nữ… đáng sợ quá…
Torkel chậm rãi tháo mũ.
Phần da sau đầu… sưng tấy, biến dạng.
Margarita vẫn bình tĩnh xử lý.
Xong xuôi, Torkel hỏi nhỏ:
"Ghê lắm, đúng không?"
"Đúng."
"…"
"Lúc nào chữa bệnh cũng ghê cả."
Cô lau tay, liếc mắt đến Torkel.
"Ta chỉ thấy hai loại người: người bị thương và người được chữa."
"…"
"Ta không quan tâm da ngươi thế nào. Cái đống đó chả là gì so với đống nội tạng vỡ nát của thương binh cả."
Nhìn thẳng vào mắt Torkel, cô nói:
"Nên lần sau bị nặng thì đến trước. Đừng khiến công việc khốn khổ của ta còn tệ hơn."
Cô đẩy xe đi.
Chợt nhìn thấy tôi.
Margarita tỏ vẻ khó chịu.
"Điện hạ bị bệnh sao?"
"Không…ta chỉ... đi kiểm tra thôi…"
"…"
"Có vẻ cô đang bận… ta xin phép."
Tôi huých Dusk Bringar.
'Chúng ta cản đường rồi!'
'Ta đâu biết!'
Margarita nói thêm:
"Nếu không có triệu chứng gì nặng thì đừng có phiền tôi, nhờ Damien ấy!"
"X-xin lỗi…"
Margarita rời đi tiếp tục trị thương cho những người khác.
"…"
"…"
Tôi vẫn huých Dusk Bringar.
Cô khẽ xin lỗi.
Trong khi đó, Torkel đội lại mũ.
"Nếu sinh ra không phải là tội…"
Giọng anh trầm hơn trước.
"Thì tại sao tôi phải chịu bệnh này?"
"…"
"Tôi xin phép."
Anh cúi đầu rồi rời đi.
Trong ngôi đền trống, tôi và Dusk Bringar cùng thở dài.
"Ha…"
"Khó thật."
"Ừ."
Thế giới vốn vậy.
Sẽ luôn có những người… thiệt thòi hơn.
Nếu tất cả — kẻ thù, người bệnh — đều bị coi là sai lầm ngay từ khi sinh ra…
Thì mọi thứ sẽ đơn giản.
Nhưng thế giới không đơn giản.
Chính vì thế… con người phải suy nghĩ.
Dù không có đáp án.
Đó là điều khiến chúng ta vẫn là con người.
'Thật xa xỉ…'
Trong khi 50. 000 quái vật sắp đến…
Tôi bật cười chua chát.
Cùng lúc đó.
Sâu trong Lake Kingdom — Zone 8 Warzone.
Một đấu trường khổng lồ.
Hiện tại là căn cứ của Goblin Legion.
Nhưng hôm nay…
Nó trống rỗng.
Toàn bộ quân đã di chuyển.
Chỉ còn lại— Goblin God-King Kali-Alexander.
"50. 000."
Hắn lẩm bẩm.
"Cũng không tệ."
Thời kỳ đỉnh cao, hắn từng chỉ huy gần một triệu goblin.
50. 000… vẫn còn ít.
"Chỉ giao cho ta từng này mà gọi là 'chưa từng có'… đúng là xem thường."
Với Demon King, goblin vẫn chỉ là goblin.
"Khi hắn gọi ta mà không có 'Kali'… hắn đã xem nhẹ ta."
Kali-Alexander thở dài.
'Ta sẽ dùng 50. 000 mạng này như thế nào…?'
Goblin Legion không phải tinh nhuệ.
Chúng mạnh ở số lượng.
Mạng sống của chúng… là đạn.
Nhưng—
'Chỉ vậy thì chưa đủ để chinh phục thế giới.'
Mục tiêu của hắn lớn hơn.
Không chỉ phá phòng tuyến.
'Sau khi đột phá… ta sẽ tiến về phía bắc.'
Tập hợp toàn bộ Greenskin.
Khôi phục sức mạnh cũ.
Một cuộc xâm lược thực sự.
Đúng lúc đó— BOOM!
Cổng đấu trường nổ tung.
Một sinh vật khổng lồ bước vào.
Orc Emperor — 'Wrathmonger' Daimark.
Trong tay hắn là đầu của lính goblin.
Crack!
Đầu bị bóp nát.
Hắn cười.
Kali-Alexander bình thản hỏi:
"Đến đây làm gì?"
"Không thấy sao?"
Ầm ầm— Orc Legion tràn vào.
Bao vây toàn bộ.
"Đây là phản loạn!"
"…Ta được King of Kings giao quyền."
"Hắn không quan tâm chúng ta giết nhau đâu!"
RẦM!
Daimark đập vũ khí xuống.
"Ta sẽ giết ngươi! Trở thành vua Greenskin!"
"…"
"Goblin là rác! Không văn hóa! Không danh dự!"
Đúng.
Goblin… chẳng có gì.
Nếu không có God-King, chúng chỉ là đám mọi rợ.
"Hôm nay ta sẽ sửa lại trật tự!"
Daimark lao tới.
"Sự tồn tại của các ngươi chỉ là rác rưởi. Ngoan ngoãn làm nô lệ cho orc đi!"
"Lại là câu đó…"
Kali-Alexander đứng dậy, rút kiếm.
"…Ta chưa từng muốn được sinh ra."
Thanh kiếm của Goblin God-King va chạm với vũ khí của Orc Emperor.
Chiến tranh nội bộ Greenskin— Chính thức bắt đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn