Chương 325: Chương 323 - Quá Khứ Của Lucas (5)
Tôi Trở Thành Hung Thần Trong Trò Chơi Thủ Thành · Nagisa Yuki · 854 chương · ~11 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Stage 10 - Stage 14 Các thành viên áo choàng đen nhanh nhẹn xâm nhập vào bên trong Tinh Cung.
Lucas chậm rãi đi phía sau họ.
Bước qua những hành lang quen thuộc, Lucas thoáng chốc chìm vào ký ức.
Về những tháng ngày tươi đẹp mà cậu đã trải qua ở đây cùng Serenade, Alberto, và bao người khác.
Dustia—người đã dịu dàng chăm sóc cậu sau khi cậu mất cha mẹ.
Ash—người đã đỡ mũi tên thay cậu.
Những ngày tháng lấp lánh ấy— giờ đây đang bị những đôi giày sắt của những kẻ xâm nhập giẫm đạp.
"…"
Lucas dừng bước.
Cậu rút thanh kiếm mà Ash đã tặng mình ra.
Keng—!
Tiếng thép va chạm với bao kiếm vang lên.
Thủ lĩnh của đám áo đen quay lại nhìn cậu.
Nước mắt lăn xuống đôi mắt xanh của Lucas khi cậu trừng mắt nhìn hắn. Tên thủ lĩnh tặc lưỡi.
"Giờ định ngăn bọn ta à?"
"…"
"Chính cậu mở cửa cho bọn ta, giờ cậu muốn làm trò gì nữa?"
"Không phải."
Lucas nghiến răng.
"Tôi đã giúp các người. Tôi đã giữ lời với ngài Fernandez. Vậy nên ngài ấy phải tha cho gia tộc tôi… Còn tôi—tôi sẽ chết ở đây."
Nếu hôm nay Dustia và Ash phải chết— thì cậu cũng sẽ chết ở đây.
"Tác dụng phụ của thứ thuốc hoá thú này sẽ khiến tôi mất kiểm soát… và tấn công các người."
"Thôi đi nhóc—" Chưa kịp nói xong, Lucas đâm ống tiêm vào cổ mình.
Ngay lập tức— ma lực bùng lên trong cơ thể.
"Kh—Ahh…!"
Tóc của Lucas rối tung, mắt xanh cháy rực.
Nước mắt chảy ra hoá thành ngọn lửa.
"Tôi đã giữ lời rồi… nên… vì ngài Ash… hãy để tôi chết."
Tên thủ lĩnh tặc lưỡi, ra hiệu.
"Các ngươi xử lý Nhị hoàng hậu và hoàng tử. Ta sẽ xử lý thằng nhóc này."
Lucas hạ thấp người— rồi lao tới như dã thú.
Đại sảnh Tinh Cung.
"Mẹ! Tỉnh lại đi!"
Ash hét lên.
Dustia đang đứng trên ban công tầng ba— với sợi dây thòng lọng quanh cổ bà ấy được cột vào thành lan can.
"Mẹ! Nguy hiểm lắm! Xuống đi!"
Không có ai.
Alberto nghỉ phép.
Serenade cũng không có mặt.
Ash quỳ xuống.
"Mẹ đã hứa sẽ sống với con! Xin đừng…!"
"Ash."
Gương mặt Dustia bình thản như xưa.
"Nghe mẹ. Mẹ đã sống qua ngày này hàng ngàn lần. Mẹ biết chuyện gì sẽ xảy ra."
"Con hiểu! Nên xuống đi…!"
"Mẹ phải chết… để con nhận lời nguyền này và dùng nó để sống sót."
Nụ cười ấm áp.
"Xin lỗi, Ash… Đây là cách duy nhất…"
Một giọt nước mắt rơi.
"Mẹ sẽ luôn ở bên con."
"Không—!"
Dustia thả mình xuống.
"KHÔNG—!"
Thi thể bà treo lơ lửng.
Cổ gãy ngay lập tức.
Thi thể đung đưa.
Ma lực xám từ cơ thể bà chảy vào Ash.
"K-Khặc…!"
Ash ngã xuống, co giật dữ dội.
Rồi— Cậu đứng dậy.
"…Ah."
Giọng nói thay đổi.
"Chết tiệt… lần nào cũng vậy."
Không còn vẻ trẻ con.
Giọng nói già nua, mệt mỏi.
"Sao lúc nào cũng quay lại khoảnh khắc này…"
Ash nhìn xác mẹ.
Không còn đau đớn—chỉ còn trống rỗng.
"Lần nào cũng phải nhìn cảnh này… không thể chọn điểm khác sao?"
Cậu lau nước mắt.
Rồi quay lại.
"Và bọn mày… phiền thật đấy."
Khoảng hai mươi sát thủ đã bao vây.
Ash thở dài, giơ tay.
"Đến đi."
Nụ cười lạnh.
"Tâm trạng tao đang tệ. Để tao xả lên chúng mày."
Đám sát thủ lao tới.
Hai con dao găm cắm vào Lucas— vai và hông.
Thanh kiếm của cậu— đâm xuyên tim tên thủ lĩnh.
Lucas cố tình trúng đòn— để đổi lấy đòn kết liễu.
"Khụ… khá đấy…"
Tên thủ lĩnh đã chết.
Lucas lảo đảo tiến vào cung.
Máu chảy khắp người.
"Ít nhất… chết cùng họ…"
Cậu bước qua những nơi đầy ký ức.
"Tôi muốn quay lại…"
Những ngày tháng ấy…
Lucas bước vào đại sảnh.
"…?"
Tất cả sát thủ— đã chết.
Và trên đống xác—
"Muộn rồi."
Ash ngồi đó.
Như vua địa ngục.
"Đồ phản bội."
"Cái… gì…?"
"Lần nào quay lại cũng vậy. Nếu không giết được bọn này thì nhục quá rồi."
"Điện hạ…?"
Ash đã khác.
Hoàn toàn khác.
"Hoàng tử à? Ừ, đúng."
Ash đứng dậy.
"Đây, mục tiêu của mày. Giết đi."
Lucas lùi lại.
"Tôi không đến giết ngài…"
"Đừng nói chuyện kiểu đấy với tao."
Ash bước tới.
"Nếu mày không mở cửa… mẹ tao đã sống."
Lucas nhìn vào căn phòng bên cạnh.
Thi thể Dustia đang nằm đó.
Lucas chết lặng.
"Nếu mày không phản bội… mẹ tao đã sống lâu hơn…!"
Ash gầm lên.
"Tất cả là lỗi của mày."
Lucas run rẩy.
Ash kéo tay cậu— ép kiếm vào cổ mình.
Hét lên với sự căm hận.
"ĐÂM ĐI LUCAS, GIẾT TAO ĐI!"
Lucas cố ngưng thanh kiếm lại— Máu chảy ra từ phần tiếp xúc của thanh kiếm với cổ của Ash.
Lucas buông cơ thể, cậu ngã ra phía sau.
Keng— Thanh kiếm rơi xuống đất, lưỡi kiếm vỡ vụn.
Lucas quỳ xuống, khóc.
"Tôi sai rồi…"
"…"
"Xin ngài hãy giết tôi…"
Lucas bất tỉnh.
Ash thở dài.
"Vô dụng…"
Cậu băng bó cho Lucas.
Ash bước vào căn phòng bên cạnh, đi ngang xác của Dustia.
Mở chiếc tủ ở đầu chiếc giường và lấy ra 1 tẩu thuốc.
Ash tiến đến ban công, châm lửa cho tẩu thuốc. Cậu rít một hơi.
"Phù…"
Một giọng nói vang lên:
"Xong việc rồi nhỉ?"
Một pháp sư áo xám bước vào.
Ash nhếch mép.
"Đến trễ như thường lệ nhỉ, 'Nhà Tiên Tri'?"
"Ha ha, đừng gọi tôi như thế."
Hắn kéo mũ trùm xuống.
Tóc xám rối, kính dày.
Ash phun khói từ miệng.
"Lâu rồi không gặp… Đạo diễn."
Nhà Tiên Tri—Aider—nói chậm rãi:
"Kỳ nghỉ vui chứ? Giờ thì bắt đầu vòng chơi tiếp theo..."
Aider đột ngột ngừng lại và cười nhạt.
"…Không. Vòng chơi cuối cùng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn