Chương 343: Chương 341 - Trận Chiến Dưới Lake Kingdom (2)
Tôi Trở Thành Hung Thần Trong Trò Chơi Thủ Thành · Nagisa Yuki · 854 chương · ~15 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Stage 10 - Stage 14 Cuộc đời là chuỗi những hối hận.
Ít nhất, với Lucas là như vậy.
Phản bội Hoàng Tử Ash.
Gián tiếp giết Hoàng Hậu Dustia.
Những tháng ngày tuổi trẻ đẹp đẽ tan vỡ như cánh hoa mong manh—chỉ vì sai lầm của chính cậu.
Đêm này qua đêm khác, cậu nghiền ngẫm về những lựa chọn không thể đảo ngược và những sai lầm không thể sửa chữa, chìm đắm trong hối hận.
'Giá như lúc đó mình không làm…'
'Giá như lúc đó mình không làm…'
'Giá như lúc đó mình không làm…'
Cuộc đời Lucas đầy rẫy những hối hận.
Cậu luôn là kẻ ngoái nhìn bóng tối phía sau lưng mình.
Choang! Choang! Keng-!
Thanh kiếm ánh sáng của Lucas vạch nên những quỹ đạo rực rỡ khi tung ra hàng loạt nhát chém.
"Khụ—!"
Mason nghiến răng, hét lên, đồng thời phản công bằng đại kiếm.
Với thanh kiếm mới, sức chiến đấu của Lucas tăng vọt. Những đòn đánh nhẹ hơn—nhưng uy lực lại mạnh hơn.
Mỗi lần hai lưỡi kiếm va chạm, đại kiếm của Mason dần hao mòn, độ bền giảm xuống, trong khi thanh kiếm ánh sáng của Lucas vẫn không hề suy suyển.
Chát—!
Không… không phải vậy.
Không chỉ là không suy suyển— Nó còn đang mạnh lên.
Ánh sáng và nhiệt lượng tỏa ra từ thanh kiếm của Lucas ngày càng tăng. Mason vừa chặn được một nhát chém ngang thì đã bị đẩy lùi.
'Sao hắn lại mạnh lên như vậy? Chỉ vì đổi kiếm thôi sao?'
Hay là…
Hắn đã đạt được thứ gì đó?
Nghiến răng, Mason rút một lọ huyết thanh Biến Thú.
Hắn biết rõ cảnh báo—dùng hai lần trong một ngày là tự sát.
Nhưng giờ hắn không còn lựa chọn.
"Dừng lại đi."
Lucas khẽ nói khi Mason đưa kim tiêm lên cổ.
"Ta cũng đã dùng Biến Thú nhiều lần rồi, Mason. Ta đã từng chạm sát 'giới hạn'."
"…"
"Và ta đảm bảo, vượt qua 'giới hạn' đó… sẽ không có kết cục tốt cho ông đâu."
"Ha. Giờ ngươi lại lo cho ta à?"
Cười khẩy, Mason đâm kim tiêm vào cổ.
"Dù sao cũng là tình huống một mất một còn—!"
Huyết thanh thấm vào.
Thình… thịch…!
Cơ thể Mason phình to.
Đôi mắt đỏ rực. Móng tay dài ra. Răng nanh sắc nhọn như thú săn mồi.
Xương và cơ bắp phồng lên.
"Haaaa…!"
Hắn không còn giống người nữa— Mà là một con quái vật.
"…Ra là vậy. Tôi đã hiểu vì sao ngài Ash lại cảnh báo việc dùng sức mạnh của quái thú."
Lucas đứng bình tĩnh, khẽ lẩm bẩm.
"Ngươi trông như một con chó hoang dại vậy, Mason."
"Ta lại thích thế này cơ?"
Biến hình hoàn toàn, Mason lao tới với tốc độ kinh hoàng.
"Vì đây mới là bản chất của chúng ta—!"
Rầm!
Đại kiếm ép Lucas lùi lại.
"Không Mason. Không còn là 'chúng ta' nữa."
Lucas bình thản đáp.
"Ta đã dừng việc trở thành một con chó điên rồi."
"Vớ vẩn! Sinh ra là chó, sống như một con chó, thì đến chết ngươi cũng chỉ là chó thôi, Lucas!"
Ầm! Đoàng! Rầm!
Mason gầm lên, vung cây đại kiếm nặng nề như thể nó chỉ nhẹ ngang 1 cành cây ven đường.
"Giết người theo lệnh cấp trên—đó chính là điều một con chó sẽ làm!"
"Ta đã không làm như vậy nữa."
"Cái gì?"
"Ta sẽ không mù quáng làm theo lệnh."
Choang!
Kiếm ánh sáng của Lucas chém nát phần đỉnh thanh đại kiếm trên tay Mason.
Nhìn Mason, cậu chậm rãi nói:
"Ta sẽ tự suy nghĩ, tự phán đoán, và tự quyết định—rằng ta sẽ theo ai."
Lucas nhớ lại khoảnh khắc vừa cứu một đứa trẻ trong con hẻm.
Giết quái vật. Cứu con người.
'Có lẽ… giờ mình đã hiểu một chút rồi.'
"Ta không phải chó. Ta là con người. Và ta sẽ vung kiếm theo ý chí của mình."
"Heh, ngươi cứ tự cho rằng bản thân cao thượng lắm."
Mason cười nhạt.
"Không hợp với ngươi chút nào đâu, thiếu gia!"
Cuộc chiến tiếp diễn.
Lucas với thanh kiếm mới.
Mason với liều thuốc Biến Thú thứ hai.
Cân bằng.
Nhưng— Kết thúc đến đột ngột.
Trong một chuyển động quen thuộc— Lucas đâm kiếm tới.
"Hahaha! Vẫn chưa học được à, thiếu gia?!"
Mason bật cười, như đã chờ sẵn.
Giống như lúc chiến đấu trong con hẻm.
Đại kiếm của hắn có một cạnh răng cưa.
Hắn dùng cạnh đó gạt kiếm Lucas, kẹp lưỡi kiếm— Rồi xoay tròn bằng ma lực.
Kỹ năng phá vũ khí tối thượng— [Weapon Break]!
Két—!
Thanh kiếm ánh sáng vỡ vụn.
Ánh sáng và nhiệt tắt lịm.
Chỉ còn những mảnh vỡ vô dụng.
Mason cười khinh bỉ.
"Hahaha! Lặp lại sai lầm! Đúng là ngu xuẩn—!"
"Không sao."
"…Cái gì?"
"Ta nói—không sao."
Lucas… đang mỉm cười.
"Dù ta thất bại, sai lầm, hay phá hỏng mọi thứ… cũng không sao."
"…?"
"Dù ta lạc lối ở đâu, chỉ cần quay về—là được. Điện hạ đã dạy ta điều đó."
'Dù gãy bao nhiêu lần… ta vẫn sẽ rèn lại thanh kiếm.'
Những mảnh vỡ… bay lên.
Trong khoảng không— Một lưỡi kiếm mới hình thành.
Ánh sáng mạnh hơn, rực cháy hơn.
"Cái… gì…?"
Mason chết lặng.
Lucas cười nhẹ.
"Sao giờ ta mới nhận ra nhỉ?"
Nếu gãy— Thì ghép lại.
Dù không thể như trước.
Dù có thứ mãi mãi không thể sửa.
Nhưng nếu cố gắng— Dù là kẻ thất bại, vẫn có thể đứng dậy.
'Tại sao trước đây mình lại từ bỏ… chỉ đứng nhìn mọi thứ vỡ vụn?'
"…Không. Hối hận để sau."
Lucas nắm chặt kiếm.
Tiến lên.
"Ta sẽ vượt qua ngươi—quá khứ mang tên Mason."
Cuộc đời là chuỗi hối hận.
"Ta sẽ rèn lại kiếm, bao nhiêu lần cũng được. Và dù đi đâu—ta vẫn sẽ quay về bên ngài ấy."
Nhưng— Cuộc đời cũng là vượt qua hối hận.
"Bởi vì ta đã chọn như vậy."
Lần đầu tiên— Ánh mắt xanh của Lucas rời khỏi bóng tối quá khứ.
Mason nhận ra.
Lucas không nhìn hắn.
Mà nhìn… phía sau hắn.
"Ngươi đang nhìn cái gì…?"
Nghiến răng, Mason lao tới.
"Ta không phải quá khứ của ngươi—!"
Với toàn lực—
"Ta là tương lai! Là cái chết của ngươi!"
Lucas cười.
"Thật vậy sao?"
Cậu vung kiếm lên— Một đòn phản hoàn hảo.
Xoẹt—!
Đại kiếm của Mason vỡ vụ hoàn toàn.
Và cơ thể Mason— Cũng bị chém đôi.
Tôi tỉnh lại… nhanh hơn dự kiến.
Tôi tưởng mình sẽ kiệt ma lực, nhưng không.
Các mạch máu ấm lên, như đang được sưởi.
'Dragon Heart…?'
Có lẽ là sức mạnh từ thứ No-name đã đưa tôi.
Ấm áp… dễ chịu.
Tôi đứng dậy.
Trận chiến đã kết thúc.
Không có thương vong bên ta.
Địch—chết hoặc bị bắt.
"Điện hạ tỉnh rồi."
Godhand báo cáo, gương mặt đầy vẻ xuống sắc sau khi quá sức trong trận chiến.
"Hạ gục 7, bắt 3. Tổng cộng—16 chết, 4 bị bắt."
"Vất vả rồi."
"Chúng tôi đang thẩm vấn những kẻ bị bắt. Sẽ sớm có kết quả."
Godhand mỉm cười.
"Chiêu đó của điện hạ… thật xuất sắc."
"Tôi xin lỗi vì kéo mọi người vào nguy hiểm."
"Không sao. Kết quả tốt mà. Lucas cũng an toàn."
Lúc đó— Cổng sáng lên.
Lilly xuất hiện trên xe lăn.
"Godhand!"
Cô lao tới.
"Ai làm anh bị thương?!"
"À thì…"
"Em sẽ thiêu sống kẻ đó!"
…Lily đưa tay lên tạo ra một đám lửa.
Godhand lúng túng.
Đôi chim cu chết tiệt.
Tôi tranh thủ lẻn đi.
Tôi đi cảm ơn mọi người.
Bodybag, Burnout ngồi tựa vào nhau, mỉm cười với tôi nhưng trông họ khá kiệt sức.
Verdandi và Holy Grail Seekers thì vẫn khá sung sức. Họ muốn được tôi thưởng hạt hướng dương.
Margarita đang chữa thương cho Godhand trong khi Godhand thì ra sức giải thích cho Lily.
Elize—
"…Cái này dùng được."
Cô đang nhặt chiến lợi phẩm và bỏ chúng vào chiếc quan tài sau lưng.
'Ê, đống đó cô phải nộp lại cho tiền tuyến để tái sử dụng chứ...'
…Thôi kệ.
Cuối cùng— Lucas.
Tôi đang tìm Lucas thì thấy Kellibey gọi.
"Lại đây, điện hạ."
Ông chỉ một góc.
"Tác phẩm của ta đấy. Xem thử đi."
Tôi nhìn— Lucas đang đứng đó.
Một mình.
Trước xác Mason— Giữa biển máu.
Im lặng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn