Chương 358: Chương 356
Tôi Trở Thành Hung Thần Trong Trò Chơi Thủ Thành · Nagisa Yuki · 854 chương · ~16 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Stage 15 - Stage 19 Hàng trăm năm trước.
Tại một viện nghiên cứu ma pháp của Vương Quốc Nhân Loại phía Tây.
Một cặp vợ chồng pháp sư điều hành viện nghiên cứu đó đã phát hiện ra một con goblin đang hấp hối gần đó.
Con goblin ấy đang mang thai, và ngay cả trong cơn hấp hối, nó vẫn sinh con, nhưng phần lớn đều chết non.
Chỉ có một sinh linh cuối cùng sống sót và chào đời.
Khóc yếu ớt trong vòng tay của người mẹ đã chết, đứa bé sinh non đó, nếu bị bỏ lại một mình, chắc chắn sẽ bị thú hoang ăn thịt hoặc chết kiệt sức vì khóc.
Là lòng trắc ẩn chăng?
Hai vợ chồng đã cứu đứa trẻ goblin ấy và đặt nó vào thiết bị nuôi dưỡng ma pháp trong viện.
Không rõ là do đột biến tự nhiên, hay do lượng ma lực dồi dào trong thiết bị đã kích hoạt điều gì đó đặc biệt.
Khi đứa bé goblin bước ra khỏi thiết bị với cơ thể khỏe mạnh và trưởng thành, nó rõ ràng lớn hơn và thông minh hơn đồng loại.
Và nó đi theo hai vợ chồng như thể họ là cha mẹ ruột của mình.
Hai vợ chồng quyết định tự tay nuôi dưỡng nó.
Vương Quốc Nhân Loại phía Tây vốn thường xuyên bị các chủng tộc greenskin tấn công.
Họ hy vọng rằng, bằng cách thuần hóa đứa trẻ goblin này, họ có thể tìm ra biện pháp đối phó với các cuộc xâm lược đó.
Hoặc có lẽ… là vì họ đã hiếm muộn quá lâu.
Trái tim họ đã bị lay động trước hình ảnh đứa trẻ này lớn lên và quấn quýt bên họ như con ruột.
Dù lý do là gì, họ vẫn quyết định nuôi dưỡng nó.
Và đặt tên cho nó.
Alexander.
Cái tên của một vị vua nhân loại vĩ đại từng thống trị lục địa phía Tây.
Alexander rất thông minh.
Chính xác hơn là… thông minh quá mức.
Nó học nhanh hơn cả trẻ con loài người cùng tuổi. Có lẽ vì goblin trưởng thành khi mới năm tuổi, nên não bộ của nó cũng phát triển nhanh hơn.
Lên ba, Alexander đã có thể trò chuyện như một người trưởng thành, và lên bốn, nó đã có thể giúp đỡ công việc trong viện.
Đến năm tuổi, nó có thể đọc trôi chảy tất cả sách trong viện.
Từ khi bốn tuổi, hai vợ chồng đã cho Alexander làm trợ lý trong viện.
Đối với hai pháp sư già vốn phải tự xoay xở vì thiếu kinh phí, Alexander vừa thông minh vừa khỏe mạnh, giống như một món quà từ thần linh.
Vấn đề xảy ra chỉ sau một tháng.
Họ mang về vài con gà con từ một ngôi làng gần đó để làm thí nghiệm, và chuyện xảy ra vào sáng hôm sau, khi hai người đã đi ngủ.
"Con… con xin lỗi… Con chỉ không chịu nổi tiếng khóc của chúng…"
Chỉ trong một đêm, Alexander đã giết sạch đàn gà con; xé chúng ra từng mảnh và ăn chúng.
Đứng đờ người, toàn thân dính đầy lông và máu, Alexander lẩm bẩm.
"Nhưng… tại sao lại sai khi giết chúng?"
"…"
Lúc đó, hai vợ chồng nhận ra.
Dù thông minh đến đâu, nói tiếng người trôi chảy đến đâu, đứa trẻ trước mặt họ vẫn là một goblin.
Một con quái vật có bản năng tàn bạo, sẵn sàng xé xác bất cứ thứ gì yếu hơn mình.
Hai người đã tranh luận rất lâu.
Có nên giết nó không? Hay vứt bỏ nó?
Nhưng…
Họ đã quá gắn bó.
Thay vì giết hay vứt bỏ, họ quyết định dạy dỗ nó.
"Alexander, từ hôm nay chúng ta đọc cái này nhé."
Họ mang về rất nhiều sách dành cho trẻ em từ ngôi làng gần đó.
Truyện tranh, tiểu thuyết, lịch sử, thơ ca…
Họ tin rằng— Dù bản năng có tàn bạo đến đâu, nếu được tiếp xúc với văn hóa và được nuôi dưỡng bằng tình yêu, đứa trẻ goblin này cũng có thể hòa nhập với xã hội loài người.
Alexander chăm chỉ đọc hết tất cả những cuốn sách họ mang về.
Nó luôn yêu sách, nhưng đặc biệt yêu thích thơ ca.
Nhiều lần, nó xúc động đến rơi nước mắt trước những cảm xúc được khắc họa như những chòm sao bởi các thi nhân.
Dưới sự giáo dục kiên trì của cha mẹ, Alexander dần rời xa bản năng tàn bạo của mình.
Thậm chí đã có thể được giao nhiệm vụ nuôi gà con.
Và rồi, năm Alexander lên năm tuổi.
Một lễ hội được tổ chức tại ngôi làng gần đó, và cha mẹ muốn đưa nó đi xem.
"Đi nào, Alexander! Cùng đi xem kịch nhé!"
Để che giấu làn da xanh, Alexander mặc áo dài tay, đeo găng tay và đeo mặt nạ.
Nắm tay cha mẹ, nó bước vào làng loài người—giữa lễ hội.
Trẻ con đeo mặt nạ vui chơi khắp nơi.
Alexander bước vào nhà hát của đoàn kịch mà không bị nghi ngờ.
Và tại đó, nó đã thấy một thế giới mới.
Một vở kịch lịch sử.
Diễn viên trên sân khấu diễn xuất, ca hát, đọc thơ.
Tất cả những gì Alexander từng đọc trong sách, đều sống dậy ngay trước mắt.
Trong suốt hai giờ đồng hồ, nó khóc không ngừng.
Đó có lẽ là ký ức mãnh liệt nhất cuộc đời nó.
Một ký ức sẽ không bao giờ phai mờ, dù hàng trăm năm trôi qua.
Nhưng hạnh phúc không kéo dài.
Việc viện nghiên cứu nuôi goblin dần lan truyền.
Cuối cùng, trưởng làng đến phản đối.
"Nuôi goblin gần một ngôi làng luôn bị greenskin đe dọa… Các người điên rồi à?! Nếu nó gọi đồng loại thì sao?!"
"Alexander của chúng tôi không như vậy…"
"Các người còn đặt tên cho nó?! Các người điên thật rồi!"
Dân làng yêu cầu hoặc giết goblin ngay lập tức, hoặc rời khỏi làng.
Hai vợ chồng không do dự lâu.
Họ quyết định chuyển đi.
"Con là bằng chứng rằng goblin có thể sống chung với con người, Alexander."
Họ an ủi Alexander đang khóc vì nghĩ mình là nguyên nhân.
"Và con cũng là con của chúng ta."
"Dù đi đâu, chúng ta vẫn sẽ sống hạnh phúc."
Gia đình ba người lên xe.
Vì xe nhỏ, Alexander phải bỏ lại tất cả những cuốn sách yêu quý.
Cha mẹ hứa sẽ mua sách mới khi đến nơi.
Alexander vui vẻ gật đầu.
Hành trình mất ba ngày.
Họ tận hưởng như một chuyến du lịch.
Ban ngày ngắm cảnh, ban đêm hát bên lửa trại.
Và cuộc tập kích xảy ra… chỉ một ngày trước khi tới nơi.
Mọi thứ kết thúc trong chớp mắt.
Kỵ binh orc cưỡi sói tấn công xe.
Ngựa bị giết.
Người chồng bị chém chết.
Người vợ bị giẫm gãy cổ.
Hai tên orc cười ha hả.
Những con Goblin đi hai tên Orc theo bắt đầu lục soát.
Alexander tỉnh lại trong chiếc xe lật.
Trước mắt là xác cha mẹ… và hai tên orc.
Rắc.
Có thứ gì đó trong đầu nó vỡ vụn.
Nhân tính bị thiêu rụi.
Khi tỉnh lại— Hai con sói chết.
Hai tên orc, một tên đã chết vì bii chặt đầu.
Một tên bị nghiền nát nửa thân dưới.
Alexander cầm kiếm, tiến về phía tên Orc đang hấp hối.
"Goblin… chỉ là nô lệ…"
"Dám… chống lại orc…"
Trước khi tên Orc kịp nói hết.
Xoẹt!
Đầu nó rơi xuống.
Máu bắn tung tóe.
Những con goblin đi theo hai tên Orc run rẩy quỳ xuống.
"Tha mạng!"
"Chúng tôi sẽ phục vụ ngài!"
Alexander bỏ mặc chúng.
Chôn cha mẹ bằng tay trần.
Rồi hỏi—
"Căn cứ của bọn orc ở đâu?"
"Không xa… một pháo đài…"
"Ta sẽ giết sạch chúng."
Và đó là đội quân đầu tiên của hắn.
Mười năm sau.
Alexander giết sạch orc.
Lật đổ toàn bộ thủ lĩnh Greenskin.
Goblin trở thành chủ.
Hắn trở thành vua.
"Tiếp theo chinh phục nơi nào?!"
"Không đánh nữa."
"Gì cơ?!"
"Từ giờ, goblin sẽ không tấn công nữa."
Hòa bình đến.
Con người cử sứ giả.
Alexander tiếp đón họ.
Hòa nhã. Thông minh. Lịch thiệp.
Sứ giả tin tưởng.
Nhưng— Họ bị những con goblin khác giết.
Alexander đứng trước xác của tên sứ giả loài người.
"Vì sao giết họ?!"
Các tên Goblin khác đứng vây quanh, run rẩy.
"Chỉ là… muốn giết…"
"Không chịu nổi nữa…"
Alexander chém giết điên loạn toàn bộ những con Goblin xung quanh hắn.
Rồi nhận ra— Hắn đang cười.
Giết chóc… thật vui.
"À…"
Đó là bản chất goblin.
Không thể thay đổi.
Nếu đã sinh ra như vậy— Thì cứ sống như vậy.
"Những người anh em đáng yêu và đáng ghét của ta…"
"…Hãy giết và đốt."
"…Theo đúng bản chất của chúng ta."
Và hắn chấp nhận— Rằng bản thân… cũng chỉ là một con goblin.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn