Chương 337: Chương 335 - Lucas vs Mason
Tôi Trở Thành Hung Thần Trong Trò Chơi Thủ Thành · Nagisa Yuki · 854 chương · ~22 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Stage 10 - Stage 14 Những bông tuyết trắng bị vấy lên những giọt máu đỏ.
"Ư… khụ…!"
Trong một con hẻm phía sau Crossroad.
Lucas thở dốc, siết chặt thanh kiếm trong tay.
Năm thành viên của Đặc Nhiệm đã bị đánh bại nằm la liệt trước mặt cậu. Chỉ còn Mason là còn gượng đứng, chống đại kiếm xuống đất.
Dù có lợi thế về số lượng và sức mạnh, tài năng và năng lực của Lucas vẫn vượt trội hơn tất cả.
"Khà khà, đúng là McGregor chính hiệu thì khác thật."
Mason lẩm bẩm, tay ấn lên vết chém dài trên ngực.
"Ngay cả khi chúng ta là đặc vụ tinh nhuệ được chọn từ Đội 1… vậy mà vẫn không thể hạ được một mình cậu…"
"Đầu hàng đi, Mason."
So với những tên Đặc Nhiệm bị thương chí mạng, Lucas gần như không hề hấn gì, chỉ có vài vết thương nhẹ.
Lucas lạnh lùng chĩa kiếm về phía trước.
"Tôi sẽ kết thúc chuyện này."
"Xin lỗi, nhưng chuyện đó không xảy ra đâu."
Mason nói, rồi rút ra thứ gì đó từ túi áo.
"Ngài Fernandez đã ban cho tôi sức mạnh."
"Cái gì?"
"Thứ sức mạnh mà kiếm thuật tầm thường của cậu không thể nào với tới… một sức mạnh hủy diệt thực sự!"
Trong tay Mason là một ống tiêm nhỏ chứa chất lỏng màu xanh.
"Đó là… Beastification Serum?"
"Cậu cũng từng dùng rồi, đúng không?"
Mason nhếch mép, đưa đầu kim chạm vào cổ mình.
"Đây là phiên bản tinh luyện hơn so với mấy mẫu thử rẻ tiền mà cậu từng dùng."
"Phiên bản tinh luyện à?"
"Phải. Một loại huyết thanh hoàn thiện bằng cách chiết xuất những đặc tính thuần túy nhất của thú nhân từ đủ mọi chủng loại…! Chỉ những đặc vụ được ngài Fernandez lựa chọn mới được cấp thứ này. Tác dụng hơi bất ổn, nhưng sức mạnh thì khỏi phải bàn."
Lucas nghiến răng, vai run lên.
"Các người đã hy sinh bao nhiêu thú nhân để tạo ra thứ đó…?"
"Ai mà biết được?"
Với nụ cười hiểm độc, Mason đâm ống tiêm vào cổ mình.
"Chỉ cần hiệu quả là được!"
Phập!
Huyết thanh bị tiêm thẳng vào cơ thể Mason.
"Haaa…"
Bắt đầu từ cổ, gân xanh nổi lên lan khắp cơ thể; cơ bắp phình to, hơi nước bốc lên từ những vết chém trên cơ thể hắn và chúng nhanh chóng hồi phục.
Mason cười nhếch mép, khuôn mặt méo mó như dã thú, lộ ra những chiếc nanh sắc nhọn.
"Ra đây là cảm giác khi vứt bỏ nhân tính."
"…"
"Càng vứt bỏ, càng mạnh lên. Nhân tính đúng là thứ nực cười, phải không?"
Rầm-!
Mason dậm chân lao tới Lucas với tốc độ hoàn toàn khác trước.
Choang!
Đại kiếm của Mason xé gió giáng xuống. Lucas kịp đỡ đòn, nhưng bị đẩy lùi, suýt ngã.
'Sức mạnh điên rồ gì thế này…!'
Lực từ cú chém mạnh hơn trước rất nhiều.
Mason, vốn đã to lớn, giờ trông như một con quái vật cỡ trung.
Hắn vung đại kiếm khổng lồ như thể chỉ là một con dao găm.
Lucas chật vật đỡ các đòn tấn công rồi lấy lại thế đứng.
'Mình thua cả sức mạnh lẫn tốc độ! Nếu cứ thế này…'
Lucas có một cách đơn giản để xoay chuyển tình thế, đó là sử dụng Beastification của chính cậu.
Chỉ cần vứt bỏ nhân tính và phó mặc cơ thể cho bản năng dã thú.
Chẳng phải trước đây cậu đã vượt qua vô số hiểm cảnh nhờ Beastification sao?
Chỉ cần buông thả trong chốc lát, cậu có thể dễ dàng giết tên phản bội này rồi đi cứu Ash…
— Ta đã bảo ngươi đừng dùng Beastification nữa mà?
Đột nhiên, giọng nói của Ash lướt qua bên tai.
"…!"
Lucas nghiến chặt răng.
Đúng vậy, mình đã hứa. Đã thề sẽ không bao giờ dùng Beastification nữa.
Mình không muốn phá vỡ niềm tin với điện hạ Ash. Dù phải trả giá bằng mạng sống, mình vẫn muốn giữ lời hứa này.
Vậy thì, cách duy nhất để đối đầu Mason lúc này là—
'Chỉ còn một.'
[Divine Descent].
Kỹ năng tối thượng của Lucas, giúp tăng mạnh chỉ số và tăng cường cả kỹ năng hiện có.
Hào quang vàng bùng lên phía sau lưng khi Lucas nhắm mắt.
Roaaar-!
Luồng ánh sáng vàng lan rộng rồi bao phủ toàn thân cậu.
Giữa màn tuyết rơi, Lucas tỏa sáng như một ngọn đèn.
"Phù."
Thở nhẹ, Lucas lao tới như một viên đạn.
Choang! Keng! Bốp-!
Với [Divine Descent], Lucas bắt đầu đấu ngang ngửa với Mason—không, cậu dần áp đảo.
Rầm! Xoẹt...!
Máu văng ra từ khắp cơ thể Mason khi bị kiếm của Lucas lướt qua.
"Khặc…?!"
Mason cau mày, gầm gừ như dã thú, rõ ràng bị bất ngờ.
'Mình có thể kết thúc!'
Ánh sáng tụ lại trên thanh kiếm của Lucas.
Một [Strike of Will] trong trạng thái [Divine Descent] đã biến thành đòn đánh diện rộng. Chỉ cần một nhát chém là có thể xé nát Mason.
Trong lúc giao chiến, phòng thủ của Mason thoáng chốc sơ hở. Mắt Lucas mở to.
'Bây giờ!'
Lucas vung kiếm từ dưới lên với toàn lực. Nhận ra không kịp phòng thủ, Mason nghiến răng.
Ngay lúc đó— Có thứ lọt vào tầm mắt Lucas.
"…!"
Dưới bức tường nơi Mason đang dựa, có một ô cửa sổ bán hầm nhỏ.
Qua ô cửa đó, một đứa trẻ đang nhìn ra.
Có lẽ là đứa trẻ sống trong con hẻm này.
Nếu tiếp tục vung kiếm, [Strike of Will] diện rộng chắc chắn sẽ phá nát bức tường, căn phòng bán hầm… và cả đứa trẻ đó.
Trong tích tắc, Lucas chần chừ.
"…Chết tiệt!"
Khoảnh khắc sau, cậu vội vã xoay hướng kiếm.
Vút-!
Thanh kiếm chém vào khoảng không.
Thấy vậy, khóe miệng Mason cong lên đầy ác ý.
"Ôi chà, Lucas đáng yêu của chúng ta…"
Đại kiếm của Mason vung ngang thô bạo.
"Đã mềm lòng thế này thì sao lại cầm kiếm làm gì?!"
Vút-!
"Khụ?!"
Một đòn trúng đích.
Đại kiếm chém thẳng vào giáp ngực của Lucas khi cậu mất phòng bị.
Nhờ hào quang vàng của [Divine Descent] giảm bớt sát thương nên chưa chí mạng, nhưng giáp ngực đã vỡ nát.
Hào quang cũng suy yếu, thời gian duy trì [Divine Descent] bị rút ngắn khi cậu bị thương.
Trong tuyệt vọng, Lucas liều lĩnh đâm tới.
"—Ta chờ khoảnh khắc này đấy."
Mason dùng tuyệt kỹ đã giấu kín.
Két-!
Một cạnh đại kiếm của Mason có răng cưa như lưỡi cưa.
Hắn bắt lấy cú đâm bằng cạnh đó, móc lấy lưỡi kiếm, rồi dồn ma lực xoay tròn đại kiếm.
Sức mạnh bẩm sinh của Mason, kỹ năng rèn luyện, trọng lượng lớn và cấu trúc đặc biệt của đại kiếm, kết hợp việc tận dụng lực đối phương— Đó là tuyệt kỹ của hắn, [Weapon Break].
Một chiêu chưa từng lộ ra trong gia tộc McGregor, và Lucas hoàn toàn trúng bẫy.
Rắc— Độ bền của [Karma Eater] giảm nhanh, phát ra âm thanh nguy hiểm rồi— Choang-!
Nó vỡ vụn.
Ngay khi bị móc trúng, Lucas chỉ có hai lựa chọn: buông kiếm hoặc giữ và để nó vỡ. Dù chọn cách nào, kết cục cũng không thay đổi.
Mason đã chờ khoảnh khắc Lucas đâm kiếm, và Lucas đã tự mình rơi vào bẫy.
"…"
Hào quang vàng biến mất khi [Divine Descent] kết thúc, Lucas nhìn xuống đôi tay trống rỗng.
Những mảnh vỡ của thanh kiếm rơi lả tả.
"Thấy chưa," Mason ghé sát tai Lucas, thì thầm bằng giọng gầm gừ.
"Cứ cố làm người thì sẽ ra sao, hả?"
"…"
"Chó thì phải sống như chó."
Ngay sau đó, đại kiếm đâm xuyên không chút do dự.
Phập-!
Máu phun như suối từ lồng ngực Lucas bị xuyên thủng.
"…Hả?"
Khi tôi mở mắt, không hiểu sao lại thấy lạnh.
Lạ thật. Trước khi ngủ tôi đã cho rất nhiều củi vào lò sưởi rồi mà. Hay là tôi ngủ lâu đến mức lửa tắt?
Tôi định đưa tay ra kiểm tra, nhưng hai tay như bị trói chặt, không nhúc nhích được.
Mặt tôi cũng bị thứ gì đó che lại. Tôi chớp mắt nhưng không thấy gì phía trước. Cái gì đây, bao tải à?
Dần tỉnh táo hơn, tôi nhận ra. Đầu bị trùm bao, tay bị trói sau lưng, đang ngồi trong một căn phòng lạnh. Chuyện quái gì vậy?
'Cảm giác này chân thật quá, không giống mơ.'
Tôi cắn vào má, cảm nhận cơn đau nhói. Không thể nào là mơ được, vậy đây là thực tế.
'Tỉnh dậy là thấy bị bắt cóc…'
Tôi tự thấy ngạc nhiên vì sự bình tĩnh của mình—hay là do ngủ quá say? Rốt cuộc tôi đã ngủ sâu đến mức nào?
"Này~ mấy tên bắt cóc, ta dậy rồi~?"
Chỉ giật mình một chút, mà cũng chẳng nhìn thấy gì, tôi lớn tiếng gọi.
"Bỏ cái bao ngột ngạt này ra được không? À mà lạnh quá, quấn cho ta cái chăn đi. Bật máy sưởi luôn được không? Với lại giải thích xem sao lại làm thế này? Alo? Nghe không?"
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh vì đoán rằng bọn bắt cóc không định giết tôi.
Nếu muốn giết, chúng đã không tốn công mang tôi đến đây rồi trói lại.
Cộp. Cộp.
Đúng như dự đoán, có người tiến lại gần, giọng nói trang trọng vang lên.
"Thái tử Ash, xin ngài kiên nhẫn một chút."
"Các ngươi là ai?"
"…Chúng tôi là Đặc Nhiệm Aegis."
Trong lòng tôi chửi thề. Lại là lũ phiền phức này?
Nhìn tình hình thì có vẻ chúng đã bắt cóc tôi khi toàn bộ lực lượng của ta đang dồn ra phòng thủ phía nam.
Do đau đầu nên tôi đã không tính đến chuyện này…
"Chúng tôi chỉ đang thực hiện nhiệm vụ được giao. Nếu ngài hợp tác, ngài sẽ không bị thương."
"Và sao ta phải tin?"
"…Đội trưởng của chúng tôi sắp quay lại và sẽ giải thích mọi chuyện."
Đội trưởng? Là Mason, kẻ tôi đã giam mấy ngày trước? Hắn sắp đến đây? Hắn vượt ngục rồi à?
Tôi tặc lưỡi. Linh cảm chẳng lành.
Tiếng bước chân lại rời đi. Tôi thở dài, tựa lưng vào ghế.
'Xem nào, tình trạng của mình…'
Không ổn chút nào. Đầu óc mơ hồ, uể oải. Tôi thậm chí không dùng được ma lực; chắc là bị thiết bị đặc biệt phong ấn?
'Có cách hay vật phẩm nào dùng được không?'
Tay bị trói nên kho đồ bị khóa. Ma lực bị phong hoàn toàn, không thể triệu hồi quái vật đã bắt.
Mà đây lại là đặc vụ được huấn luyện. Nếu hành động liều lĩnh, tôi sẽ bị khống chế ngay.
Tình hình cực kỳ bất lợi. Làm sao bây giờ…?
"…Điện hạ."
Một giọng thì thầm khe khẽ vang lên phía sau.
"Ngài vẫn ổn chứ?"
Giọng nói quen thuộc. Tôi giật mình, định quay đầu lại.
"…Godhand?"
"Suỵt. Ngài đừng nhìn về phía này."
Chết tiệt. Tôi lập tức nhìn thẳng lại phía trước.
Godhand nói nhỏ.
"Ngài sẽ không nhìn thấy phía trước, nên tôi sẽ báo cáo tình hình hiện tại."
"…"
"Chúng ta đang ở một căn chòi trong ngôi làng hoang phía bắc Crossroad. Điện hạ đang bị trói trong căn phòng ở cuối phía bắc tầng một. Tôi đang ẩn bên ngoài cửa sổ và nói chuyện qua khe hở."
Ba người của Đội Bóng Tối hiện đang hoạt động riêng lẻ trong Đội Trừng Phạt.
Vì vậy họ không tham gia trận phòng thủ này mà chờ sẵn để đối phó nếu Đặc Nhiệm Aegis có động thái tiếp theo.
Có vẻ vị trí chờ đó đã giúp họ kịp phản ứng với vụ bắt cóc tôi.
"Bọn chúng giả dạng thương nhân, dân thường, hoặc người tị nạn rồi bất ngờ tập hợp tấn công dinh thự. Sau đó bắt cóc ngài và đưa đến đây."
"…"
"Chúng quá đông, còn chúng tôi chỉ có ba người nên không thể trực tiếp áp chế. Chúng tôi đang quan sát tình hình. Xin ngài thứ lỗi."
"Không, ổn rồi. Các ngươi làm tốt lắm. Ta biết ơn vì ít nhất các ngươi cũng ở đây."
"Chúng tôi đã xác định vị trí và số lượng, nên sẽ gọi viện binh sớm. Xin ngài bình tĩnh chờ thêm một chút…"
Giọng Godhand đột nhiên dừng lại.
"Ư?!"
Rầm! Choang!
Cùng với tiếng kêu đau ngắn ngủi của Godhand, vang lên tiếng vũ khí va chạm, vật gì đó vỡ, và có người ngã xuống.
"…Godhand?"
Tôi khẽ gọi, nhưng không có hồi đáp.
"Này, Godhand. Ngươi ổn chứ?"
Vẫn không có trả lời.
"Godhand…?"
Ngươi vẫn ổn, đúng không…?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn