Chương 1170: Naga
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương
"Rất vinh hạnh được nghênh đón ngài, hỡi bán thần của nhân loại."
Naga, một trong những dị tộc cổ xưa đã bị lãng quên từ lâu trên mặt đất.
Những kẻ mà tôi chạm mặt sau khi đi theo sự dẫn đường của Ophelia tỏ ra vô cùng thân thiện và lịch thiệp với chúng tôi.
Dù vậy, việc họ đứng cao hơn tôi một cái đầu và liên tục phát ra tiếng xì xì bằng khuôn mặt giống hệt loài rắn cũng chẳng giúp tôi nảy sinh chút cảm giác thân thiết nào.
"Đúng là rắn thật."
Tôi cứ ngỡ mình đã khá quen thuộc với các dị tộc mang đầu thú nhờ tiếp xúc với thú nhân hay long nhân có cánh, nhưng đầu rắn lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Không biết có phải vì thuộc giai cấp chiến binh hay không, nhưng khuôn mặt giống hệt rắn độc lại chằng chịt vết sẹo khiến họ trông còn hung tợn và tàn bạo hơn cả đại đa số thú nhân.
Đúng như lời miêu tả đại khái của Ophelia, chủng tộc Naga này có hình dáng của một con rắn khổng lồ mọc thêm hai cánh tay.
Chiều dài toàn thân của họ có lẽ khoảng ba đến bốn mét.
Khác với loài rắn thường bò sát đất, họ dùng đuôi để nâng đỡ cơ thể và dựng thẳng phần thân trên, nên chiều cao thực tế khi nhìn vào rơi vào khoảng hai mét.
Chiếc cổ dài, dày nhưng vô cùng linh hoạt, hai cánh tay mọc bên hông cũng dài và thô đến mức có thể buông thõng xuống tận bàn chân tôi.
Ngoại hình của họ trông giống quái vật hơn là á nhân.
Thế nhưng, như để chứng minh bản thân là một chủng tộc có trí tuệ thực sự, họ khoác lên thân thể rắn rỏi kia những bộ y phục chỉnh tề, chính xác hơn là những bộ giáp trụ.
Có lẽ vì phải dùng sức mạnh của đuôi để trườn bò trên mặt đất nên phần giáp chỉ che phủ từ thân trên cho đến ngang hông. Phần thân dưới hoàn toàn để trần, không mặc gì cả.
Điều thú vị là chất liệu của bộ giáp đó hoàn toàn trùng khớp với chất liệu vũ khí của lũ nhân ngư, thậm chí vũ khí của họ không chỉ giống về chất liệu mà đến cả hình dáng cũng y hệt.
Điều đó có nghĩa là...
"Hóa ra đống này vốn là vũ khí của tộc Naga."
Việc họ chế tạo cả giáp trụ bằng cùng một loại chất liệu đã chứng minh họ mới là chủ nhân thực sự của chúng. Lũ nhân ngư chỉ ăn trộm hoặc cướp đoạt về để làm vũ khí cho riêng mình mà thôi.
"Bị cướp nhiều thế này cơ à. Từ trước đến nay họ chỉ toàn thua thôi sao?"
Dù phía đối phương sở hữu một quân bài gian lận là cổ long, nhưng nhìn gã Leviathan kia là biết gã không phải loại thích tích cực tham chiến trong mọi trận đấu.
Chủng tộc Naga này tuy ngoại hình trông vô cùng hung tợn, nhưng thực chất... có khi lại là một tộc yếu ớt còn chẳng bằng cả lũ nhân ngư.
"Thần là chiến trưởng của Nastaria, Hyalbayer."
Dù vậy, ít nhất thì gã đực rựa, à không, nam nhân Naga tự xưng là chiến trưởng này có vẻ là một cường giả có thực lực khá ổn.
Đại khái là mạnh hơn Nigel nhưng vẫn dưới cơ Damian chăng?
Nếu chỉ xét về thực lực thì gã cũng thuộc hàng cường giả có số má trên mặt đất, nhưng có lẽ vì tôi vừa mới đối đầu với cổ long xong nên khi so sánh, trông gã yếu ớt đến thảm hại.
"Ta là Hashal. Hashal của Hestella."
Tôi khẽ gật đầu, chỉ xưng danh ngắn gọn. Tên đầy đủ của tôi dạo này đã dài đến mức đọc lên thấy vô cùng phiền phức.
Hashal Austica de Median von Landenburg le Hestella Aishangior... thì phải? Đây có thực sự là tên người không thế. Đến giờ chính tôi cũng bắt đầu lẫn lộn thứ tự của nó rồi.
"Hơi muộn màng, nhưng ta vẫn muốn bày tỏ lòng cảm kích trước lòng tốt của các ngươi khi đã hỗ trợ và bảo vệ các kỵ sĩ của ta."
Hỏi tôi lần đầu gặp mặt mà giọng điệu có quá kiêu ngạo không ư?
Ngây thơ quá. Kẻ mạnh vốn dĩ phải có chút kiêu ngạo. À không, thay vì nói là kiêu ngạo, thì phải gọi là cần thể hiện uy nghiêm tương xứng với địa vị của mình mới đúng.
Bởi vì nếu cứ tỏ ra lễ phép, dùng kính ngữ với những kẻ có địa vị và võ lực thấp hơn mình, họ sẽ chỉ cảm thấy lúng túng, khó xử, hoặc tệ hơn là coi thường rồi trèo lên đầu lên cổ mình mà thôi.
Thậm chí, xét về mặt thế tục, tôi là nữ vương của một nước; xét về mặt tôn giáo, tôi là người kế thừa của nhân loại thần, đồng thời là một vị thần mới. Việc tôi dùng kính ngữ với người khác mới là điều kỳ quặc ở vị thế này.
Chắc chắn gã chiến trưởng trước mắt này cũng chẳng dám hy vọng được nghe tôi nói lời cung kính đâu.
"Ngài quá lời rồi. Tiêu diệt con hải long đáng hận kia vốn là tâm nguyện bấy lâu nay của chúng thần, ngược lại, phía chúng thần mới là bên phải dâng lên lòng biết ơn và sự kính ngưỡng vô hạn."
Thấy chưa.
Hyalbayer không hề tỏ ra khó chịu trước giọng điệu của tôi, ngược lại gã còn cúi đầu cực kỳ cung kính, như thể việc được tôi cảm ơn là một hành vi bất kính vậy.
Thực ra gã cung kính đến mức hơi quá đà. Trông chẳng khác nào mấy tín đồ cuồng nhiệt của giáo hội Aušrinė hay giáo hội Astraea.
Tất nhiên, vì họ không đời nào thực sự thờ phụng nhân loại thần, nên lý do của sự cung kính thái quá này... có lẽ là vì họ đang có điều gì đó muốn cầu xin tôi, đại khái thế.
Vậy nên rốt cuộc họ muốn gì thì cứ từ từ tìm hiểu sau.
"À, nhắc đến sự kính ngưỡng... Ta nghe pháp sư của ta nói rằng các ngươi muốn mời chúng ta đến làm khách quý. Liệu ta có nghe nhầm không?"
"Đúng vậy. Nagaraja của chúng thần đã bày tỏ mong muốn được đón tiếp ngài như một vị thượng khách, nên chúng thần mới mạo muội thỉnh cầu ngài hạ cố đồng hành."
"Nagaraja?"
"Là tế ty của họ đấy. Nghe nói đó là vị thế cai trị toàn bộ tộc Naga, nên theo cách hiểu của chúng ta thì gọi là vua cũng được."
Ophelia, người đang phì phèo điếu ma lực thảo ở phía sau, giải thích bằng giọng điệu lười biếng.
Có lẽ vì đang ở trước mặt chủng tộc khác nên để giữ thể diện cho tôi, cô ấy đã dùng giọng điệu cung kính, lịch sự khác hẳn ngày thường.
"Ra vậy, tế ty của tộc Naga sao..."
Tôi khẽ bỏ lửng câu nói, liếc nhìn Nigel và Jahan đang nằm trên cáng cứu thương tạm thời.
Nhờ có sự trị liệu của Lana, hầu hết các vết thương ngoài da của họ đã khép miệng, nhưng để bình phục hoàn toàn và lấy lại sức lực thì ít nhất cũng phải mất vài ngày.
Bản thân tôi cũng vậy.
Vết thương ở tay thì nhờ có Lana túc trực chữa trị nhiệt tình nên sẽ sớm lành thôi, nhưng để hồi phục hoàn toàn sức mạnh đã tiêu hao sau trận chiến với Leviathan thì ít nhất cũng phải mất mười ngày.
Người tương đối lành lặn lúc này có lẽ chỉ có Ophelia và Leonor, những người có tốc độ hồi phục ma lực nhanh chóng.
Thế nhưng chỉ với sức mạnh của hai người họ thì không thể sinh tồn nổi dưới lòng đất này, nên ít nhất trong vài ngày tới, chúng tôi phải ẩn nấp thật kỹ để tránh đụng độ với những kẻ thù mạnh mẽ.
Theo nghĩa đó, lời mời của tộc Naga quả thực là một vận may lớn. Chỉ cần đồng ý, chúng tôi sẽ có một nơi trú ẩn an toàn để nghỉ ngơi và hồi phục sức mạnh.
... Tất nhiên là với điều kiện chúng tôi có thể tin tưởng họ.
Hỏi rằng chỉ cần nhìn vào việc họ bảo vệ Lana, Leonor, Nigel và Jahan là đủ để tin tưởng rồi sao?
Chậc, thế vẫn chưa đủ. Làm sao tôi biết được đó thực sự là lòng tốt hay chỉ là mồi nhử để bắt một con cá lớn hơn chứ.
Lúc nãy tôi bảo sẽ tin vào phán đoán của Ophelia, nhưng khi thực sự đối mặt thế này, không hiểu sao lòng tin của tôi lại sụt giảm nghiêm trọng.
Chắc là do cái bản mặt rắn của họ chăng, cứ có cảm giác họ đang dùng những lời lẽ ngon ngọt để dụ dỗ chúng tôi mất cảnh giác, rồi sau đó sẽ đâm lén một nhát từ phía sau.
"Ngươi nghĩ sao? Có thể tin tưởng lũ người rắn này không?"
[...] Tôi gửi câu hỏi cho người bạn cùng phòng trong tâm trí. Thế nhưng Hersella chẳng hề đáp lại.
À, phải rồi. Cô nàng đang ngủ. Đúng là lúc cần thì chẳng thấy tăm hơi đâu. Dù sao thì cũng là do tôi đã tiêu tán sạch lực lượng sát nghiệp lúc nãy.
... Cuối cùng vẫn phải tự mình suy nghĩ và quyết định thôi. Nếu đã vậy, thử dùng chính đạo xem sao.
"Ta có một câu hỏi muốn nhận được câu trả lời chắc chắn, liệu có phiền không? Có thể hơi thất lễ, nhưng đây là vấn đề ta bắt buộc phải làm rõ."
"Chỉ cần là chuyện thần có thể trả lời, bất cứ điều gì cũng được. Xin ngài cứ thẳng thắn chỉ giáo."
Là ngươi tự bảo ta cứ hỏi đấy nhé?
"Chỉ vì có chung kẻ thù mà đã vội tin tưởng nhau là đồng minh thì thật quá khinh suất. Các ngươi có thể đưa ra bằng chứng nào để chứng minh các ngươi là đồng minh chứ không phải một kẻ thù khác không?"
Tôi ném ra một câu hỏi cực kỳ trực diện: Làm sao chúng tôi có thể tin tưởng mà đi theo các ngươi đây.
"Vì sự an toàn của các kỵ sĩ của ta, nếu không có bằng chứng xác thực như vậy, ta khó lòng vui vẻ nhận lời mời của các ngươi."
Tôi bồi thêm một câu để chứng tỏ mình không phải vì sợ hãi mà do dự, mà là vì lo lắng cho sự an toàn của các kỵ sĩ dưới trướng.
"... Thần nghĩ đây là mối lo ngại hoàn toàn dễ hiểu."
Hyalbayer chậm rãi gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu rồi đáp lời.
"Nhưng xin ngài đừng lo lắng. Thần xin lấy danh nghĩa của Nagaraja để thề rằng sẽ bảo đảm an toàn tuyệt đối và tiếp đón ngài một cách nồng hậu nhất."
Gã lấy danh nghĩa của vua mình, Nagaraja, để bảo đảm an toàn cho chúng tôi.
"Ta không am hiểu văn hóa của các ngươi nên mới hỏi... Lời thề đó rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ?"
Tôi còn chẳng biết tên gã đó là gì nữa là.
Vốn dĩ lời thề chỉ là trò khua môi múa mép không có uy tín hay sức ràng buộc nào. Đó chẳng qua là một lời hứa suông có thể lật lọng bất cứ lúc nào tùy theo hoàn cảnh.
"Ta không có ý xem thường vị Nagaraja kia. Chỉ là ta thấy bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ thuyết phục."
Lời thề của các tư tế nhân danh thần linh thì còn có chút hiệu lực, chứ nhân danh vua... Chậc, liệu có đáng tin không đây?
Ngay cả tôi đây, số lần lấy danh nghĩa của Leopold ra để nói dối nhằm lừa gạt kẻ thù chắc cũng phải đếm không xuể rồi.
"Ta không biết các ngươi thế nào, chứ loài người chúng ta, để lừa gạt kẻ thù thì sẵn sàng lôi danh nghĩa của nhà vua ra thề thốt rồi vứt bỏ bất cứ lúc nào."
Dù Leonor và Ophelia đang nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu "chỉ có mình ngươi mới thế thôi", nhưng tóm lại, đối với tôi, lời thề nhân danh nhà vua chẳng có chút giá trị tin cậy nào.
"Thần cũng không am hiểu văn hóa của nhân loại, thế nhưng..."
Hyalbayer hơi ngập ngừng một chút, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt rực cháy như muốn chứng minh họ khác biệt, tiếp tục nói.
"Nagaraja là người dẫn đường, là chủ nhân và là đấng tôn quý nhất của chúng thần. Lời thề nhân danh Ngài, nói cách khác, chính là lời thề đánh cược bằng sinh mạng của toàn bộ tộc Naga."
Lời thề nhân danh Nagaraja tương đương với lời thề bằng sinh mạng của toàn bộ tộc Naga.
Bản thân Hyalbayer nói ra điều này chắc là muốn tôi tin tưởng... nhưng không hiểu sao nghe xong tôi lại càng thấy nghi ngờ hơn. Chỉ mình tôi thấy thế thôi sao?
"Vậy sao...? Nếu đã là một lời thề nặng nề như thế... được rồi, ta sẽ tin các ngươi một lần. Ta chấp nhận lời mời của vua các ngươi, Nagaraja."
Tuy nhiên, vì trên đống đổ nát hoang tàn này quả thực rất khó tìm được một nơi thích hợp để ẩn náu, nên cuối cùng tôi đành phải chấp nhận lời mời của họ với tâm trạng miễn cưỡng không còn cách nào khác.
Bản thân tôi thì chui bừa vào cái hang nào đó cũng sống tốt, nhưng Nigel và Jahan thì không được dẻo dai đến thế, nếu cứ dầm mưa dãi nắng ở đây chắc chắn họ sẽ đổ bệnh mất.
Hyalbayer trông có vẻ vô cùng vui mừng.
Mà cũng phải, gã có lý do để vui mừng mà. Bất kể đây có phải là bẫy hay không, nếu gã thất bại trong việc thực hiện mệnh lệnh trực tiếp của vua chỉ vì kém ăn kém nói, thì khi trở về vị thế của gã sẽ cực kỳ khốn đốn.
Thế nên dưới góc nhìn của gã, việc tôi dễ dàng đồng ý chỉ sau lời thề đó quả thực là một ân huệ lớn. Tôi hiểu mà.
Vì tôi hiểu nên làm ơn, đừng để tôi phải chuyển chức từ kẻ săn thú nhân sang kẻ săn Naga nhé. Xin đấy. Nhìn các ngươi là biết vị dở tệ rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn