Chương 1123: Cho tôi xin chút nước
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Con sói khổng lồ đột nhiên xuất hiện trong giấc mơ của tôi - mà nói thật đến nước này tôi cũng chẳng biết đây có phải giấc mơ của mình không nữa, tóm lại là thực thể to lớn xuất hiện trong thứ giống như giấc mơ này đang cười khà khà chế nhạo tôi bằng giọng nói vang dội.
Nó luyên thuyên một hồi lâu về việc tôi không biết cách sử dụng những gì mình đang có, rồi thì cái bộ dạng bị trói buộc bởi những hạn chế nên không thể tiến xa hơn mà cứ dậm chân tại chỗ trông thật nực cười.
Vì đây là một cuộc đối mặt không ngờ tới nên lúc đầu tôi có hơi bàng hoàng, nhưng nghe mãi tôi chỉ thấy cạn lời.
Cái ngữ cũng đang bị xích xiềng quấn chặt như nó mà lại đi cười nhạo ai bị trói buộc trông nực cười cơ chứ.
[Ngươi҉ nghĩ҉ như҉ vậy҉ sao҉?] Gì đây, ngươi đọc được cả suy nghĩ của tôi à?
Vanargand đột ngột ngừng cười, nhấc cái chân trước khổng lồ tiến về phía tôi một bước.
Tiếng nổ kinh hoàng, sóng xung kích như bão tố.
Những ngọn núi đá và hẻm núi rung chuyển rồi sụp đổ, những đợt sóng dung nham cuộn trào như sóng thần.
[Vẫn҉ còn҉ chứ҉?] Nó cứ thế, chỉ bằng một bước chân đã gây ra thảm họa để phô trương sức mạnh của mình rồi gầm rống.
Những mảnh xích bị đứt gãy và vỡ vụn trút xuống như mưa theo tiếng gầm đó, những luồng sáng trắng tinh khôi tan vỡ rồi tán loạn như bụi bặm.
[Hãy҉ nhìn҉ xem҉! Những҉ sợi҉ xích҉ thiên҉ thượng҉ từng҉ trói҉ buộc҉ ta҉ đã҉ đạt҉ đến҉ giới҉ hạn҉, và҉ cái҉ dây҉ cương҉ hỗn҉ mang҉ kìm҉ giữ҉ ta҉ cũng҉ đang҉ chờ҉ đợi҉ khoảnh҉ khắc҉ được҉ tháo҉ cởi҉!] Dù không phải tất cả các xiềng xích đều bị phá hủy, nhưng số lượng xích còn lại nhìn qua cũng chưa bằng một nửa so với trước đây.
Thậm chí, chúng trông mỏng manh như thể sắp đứt đến nơi, và trên mỗi mắt xích đều đầy rẫy những vết nứt li ti.
[Thời҉ khắc҉ giải҉ phóng҉ đã҉ cận҉ kề҉ ngay҉ trước҉ mắt҉, nên҉ vào҉ ngày҉ mà҉ sự҉ thuần҉ khiết҉ bao҉ phủ҉ thiên҉ thượng҉ biến҉ mất҉, hung҉ tinh҉ sát҉ nghiệp҉ sẽ҉ nuốt҉ chửng҉ tất҉ cả҉ các҉ ngươi҉!] Tiếng hú hung bạo vang vọng như sấm rền.
Đó là tiếng gầm rú chứa đựng những lời đe dọa thô thiển được bao bọc trong lớp vỏ hào nhoáng, rằng vào ngày Thiên Thượng Chướng Bích bị phá hủy hoàn toàn, nó sẽ giáng thế và quậy phá như một con chó dại.
"... Đúng là cái ngữ mặt sao tâm vậy. Sủa hay đấy."
Tôi không có ý định chấp nhận những lời thô thiển đó nên khẽ cười nhạo, đưa bàn tay phải đang mở rộng sang bên cạnh và nắm lấy chuôi thanh Durandal vừa được triệu hồi giữa hư không.
[Ngươi҉ định҉ dùng҉ cái҉ răng҉ của҉ Elpinel҉ đó҉ để҉ đối҉ đầu҉ với҉ ta҉ sao҉? Trong҉ tình҉ cảnh҉ này҉?... Ngươi҉ có҉ còn҉ tỉnh҉ táo҉ không҉ đấy҉?] Vanargand cười phá lên.
Tiếng cười gầm gừ như thể thấy nực cười, thấy không thể tin nổi vang dội làm rung chuyển bầu không khí như sấm sét.
Luồng gió ngược như bão tố khiến vạt áo tôi bay loạn xạ, và sát khí nồng nặc đến mức nghẹt thở ẩn chứa trong đó khiến da thịt tôi tê rần.
"Với chó dại thì gậy gộc là thuốc tốt nhất. Không phải sao?"
Tất nhiên, tôi không phải loại người sẽ vì thế mà sợ hãi lùi bước.
Tôi giải phóng thần cách, nâng cao thập tự tinh và vòng hào quang, rồi chĩa lưỡi kiếm đang lóe lên ánh vàng rực rỡ về phía nó.
[Thật҉ là҉ ngu҉ xuẩn҉. Ngu҉ xuẩn҉, thảm҉ hại҉, và҉ liều҉ lĩnh҉ đến҉ mức҉ kinh҉ ngạc҉!]
"Cảm ơn vì lời khen quá lời nhé. Đồ chó to xác!"
Tôi mỉm cười hung tợn rồi lao về phía nó.
Như một ngôi sao chổi băng qua bầu trời đêm, như một thiên thạch đang rơi xuống với cái đuôi ánh vàng rực rỡ.
Thanh trường kiếm vung lên xé toạc không gian, để lại một quỹ đạo hình vòng cung khổng lồ, và màn sương đen đỏ cuộn trào như sóng thần che lấp bầu trời rồi ập đến.
Tiếng gầm của con sói bị xích xiềng trói buộc vang vọng, nghiền nát ánh sao.
Tôi bị đánh tơi tả.
Vanargand cái ngữ đó mạnh kinh khủng thật.
"Ư ư ư ư...."
Tôi khẽ rên rỉ rồi mở đôi mắt nặng trĩu ra, tầm nhìn mờ mịt hiện lên trần nhà của bệnh xá được căng bằng tấm bạt chống thấm bền chắc.
... Lần này là tỉnh dậy thật rồi sao.
Cảm nhận được sự êm ái của đệm giường trên khắp cơ thể, có vẻ ít nhất tôi cũng đã thoát khỏi cái địa ngục lúc nãy một cách an toàn.
"Chị! Chị tỉnh rồi ạ?!"
Ngay khi vừa mở mắt, một giọng nói quen thuộc vang lên ngay bên cạnh.
Tôi khó khăn xoay cái cổ không mấy linh hoạt sang bên cạnh, đập vào mắt là khuôn mặt của cô gái tóc hồng quen thuộc.
Khóe mắt rưng rưng lệ, đôi đồng tử tràn đầy niềm vui và sự ngạc nhiên.
Bàn tay dường như theo phản xạ đưa lên che miệng đang cầm một chiếc khăn ướt nồng nàn mùi đào ngọt lịm trộn lẫn mùi mồ hôi.
"Lana...?"
"Vâng, chị! Là Lana đây ạ!"
Lana, tư tế trị liệu của giáo hội Shaulite và cũng là em gái nuôi của tôi, hạ bàn tay đang che miệng xuống một cách tự nhiên rồi nở nụ cười rạng rỡ.
Có vẻ em ấy đã chăm sóc tôi suốt thời gian qua.
Trên khuôn mặt đối diện, dù có nụ cười rạng rỡ vì vui mừng nhưng vẫn không giấu nổi vẻ mệt mỏi, và từ bộ đồng phục nữ tu hơi xộc xệch tỏa ra mùi mồ hôi nhàn nhạt chưa kịp tẩy rửa.
Chắc là em ấy bận chăm sóc tôi đang ngủ say đến mức không có thời gian chăm lo cho bản thân mình rồi. Nên nói là em ấy ngoan ngoãn hay nên nói lời cảm ơn đây.
Dù sao thì nhờ sự chăm sóc đó, cơ thể tôi ngoại trừ đôi chân hơi mỏi ra thì chẳng có chỗ nào đau đớn, hoàn toàn khỏe mạnh.
Có lẽ vì khí lực đã cạn kiệt vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nên dù không đau đớn nhưng cả người cứ rã rời, tay chân chẳng chút sức lực.
"Em đã lo lắng lắm đấy ạ...! Rõ ràng người ta bảo chị chỉ đang ngủ thôi, nhưng bao nhiêu ngày trôi qua chị vẫn không chịu tỉnh lại...!"
"Ơ... bao nhiêu ngày...?"
"Nửa tháng rồi ạ. Chị đã ngủ li bì suốt nửa tháng trời. Ngay cả sau khi trở về Thánh đô, chị vẫn cứ tiếp tục...."
Nửa tháng sao. Một khoảng thời gian dài hơn tôi tưởng.
Tôi đoán là mình sẽ không thể tỉnh dậy ngay lập tức, nhưng tôi cứ nghĩ cùng lắm là ba ngày là có thể bật dậy được rồi chứ....
... Không ngờ tôi lại nằm dài ngủ như chết suốt nửa tháng trời.
Hèn gì từ nãy đến giờ tôi thấy cổ họng mình khô khốc như bị dính chặt lại. Suốt nửa tháng trời tôi đã cầm cự mà không uống, không ăn gì sao.
Vừa nhận thức được điều đó, cơn khát và cơn đói bắt đầu ập đến với khí thế đáng sợ.
"Lana... cái đó, cho chị xin chút nước...."
"Chị có biết em đã lo lắng thế nào không - à, vâng! Nước, nước đúng không ạ? Có đây ạ!"
Để có thể nói chuyện tử tế thì trước tiên phải làm ẩm cổ họng đã, nên tôi nhờ Lana cho xin một chai nước, Lana vội vàng chạy sang phía đối diện giường, thấm đẫm nước vào một chiếc khăn sạch rồi đưa lên miệng tôi.
"......?"
Cái gì đây. Tôi nhớ rõ ràng là mình xin nước chứ đâu có xin khăn?
Định bảo tôi mút cái này để uống nước à?
Tôi nhớ mang máng là có nghe ở đâu đó rằng đối với những bệnh nhân nặng không thể nuốt được nước thì người ta cung cấp độ ẩm theo cách đó... nhưng không chắc lắm.
Tôi có phải bác sĩ đâu mà nhớ chính xác mấy chuyện đó được.
Dù sao thì....
"Phì."
Tôi không ngần ngại nhổ chiếc khăn ướt trong miệng ra.
"Ơ, ơ...?"
"Nước... cho chị...."
Tôi nhờ Lana cho xin nước một lần nữa trước vẻ mặt ngàng ngàng của em ấy.
Cái thứ này thì biết đến bao giờ mới mút xong để giải khát được chứ. Đừng đưa khăn nữa, đưa nước đây, nước ấy.
Dù tay chân tôi không có sức lực thật nhưng tôi cũng không phải bệnh nhân nặng đến mức không nuốt nổi một ngụm nước đâu nhé?
"Ơ, à, vâng! Em lú lẫn quá, giờ thì không cần cái này nữa rồi!"
Lana cũng nhận ra việc đưa khăn ướt vào miệng tôi chỉ là thói quen do nhầm lẫn, em ấy lập tức dẹp chiếc khăn đi rồi mang chai nước đến đưa cho tôi.
"Đây, chị uống đi ạ!"
"Ưm...."
Phải, lần này em ấy đã mang đến một chai nước đầy ắp nước sạch đúng như tôi mong muốn....
"... Chắc là không cầm nổi rồi."
Lòng thì muốn đón lấy ngay lập tức rồi uống ực ực cho bõ ghét, nhưng đáng tiếc là cánh tay tôi chẳng chút sức lực.
Dù có thể cử động được phần nào nhưng tôi tin chắc rằng ngay khoảnh khắc đón lấy chai nước, tôi sẽ đánh rơi nó và làm ướt sũng cả hai chân mình.
... Chẳng còn cách nào khác. Dù hơi mất mặt một chút nhưng tôi đành phải nhờ Lana giúp thêm một chút nữa vậy.
"Chị Hashal?"
"...... Đút cho chị."
Tôi không nhận lấy chai nước mà khẽ đỏ mặt, lẩm bẩm lời nhờ vả với giọng nhỏ nhẹ như đang làm nũng.
Giờ đây mối quan hệ của chúng tôi đã gần như chị em ruột thịt, thậm chí suốt thời gian qua Lana đã thấy hết những bộ dạng thảm hại nhất của tôi rồi, nên tôi nghĩ chẳng việc gì phải xấu hổ vì lời nhờ vả thế này....
Nhưng mà, cảm xúc con người đâu có vận hành theo lý trí như vậy đâu đúng không?
Một khi đã nghĩ chuyện này hơi mất mặt thì trái tim sẽ thực sự cảm thấy xấu hổ. Tôi cũng không ngoại lệ.
"À, cái đó, ơ... vâng, em sẽ làm thế ạ!"
Có lẽ vì tâm tư đó của tôi hiện rõ mồn một ra bên ngoài nên Lana cũng tỏ ra khá lúng túng và bối rối.
"Cái đó, trước tiên phải chỉnh lại tư thế đã...."
Dù vậy, kinh nghiệm của một tư tế trị liệu không hề uổng phí, em ấy vẫn tự nhiên luồn tay xuống dưới lưng tôi và giúp tôi ngồi dậy một nửa.
- Sột soạt.
Khi tôi chỉ ngồi dậy phần thân trên và tựa lưng vào đầu giường như vậy, tấm chăn lụa tôi đang đắp trượt xuống, để lộ cơ thể bán khỏa thân săn chắc nhưng mịn màng.
"Ơ...."
Nhắc mới nhớ, theo tình hình thì tôi tỉnh dậy đúng lúc em ấy đang lau người cho tôi nhỉ...?
Không thể lau người khi đang mặc quần áo được, nên đương nhiên trước đó em ấy đã lột sạch đồ tôi đang mặc rồi. Ừm, ừm. Chuyện đương nhiên mà.
"......."
"......."
... Hèn gì tôi thấy trên dưới đều trống huếch trống hoác. Hóa ra tôi đang nằm trên giường trong tình trạng không mảnh vải che thân.
"Ơ, ưm... trước tiên là nước đã."
... Thôi, kệ đi. Dù sao cũng chẳng phải lần đầu thấy cơ thể nhau, chúng tôi còn tắm chung với nhau hàng ngày nữa mà.
Nếu là người khác - đặc biệt là người khác giới với tôi hiện tại - thì có lẽ tôi đã vô thức thiêu cháy đôi mắt đó rồi... nhưng ở đây chỉ có Lana thôi mà?
Nên quần áo thì lát nữa mặc cũng được.
Trước tiên là nước, uống nước cái đã.
"A―" Tôi theo phản xạ dời tầm mắt khỏi vùng ngực của mình, nhìn Lana rồi khẽ ngẩng đầu và há miệng ra.
"Cái đó... nếu uống gấp quá có thể bị sặc đấy ạ, nên chị hãy uống từ từ, thật từ từ thôi nhé...."
Lana tiến lại gần đến mức hơi thở chạm vào da thịt tôi, em ấy cẩn thận nghiêng chai nước đặt sát miệng tôi, để dòng nước nhỏ chảy vào.
Tôi đón lấy dòng nước đó một cách trân trọng, không để sót một giọt nào như một lữ khách tìm thấy ốc đảo giữa sa mạc.
"Phù...."
À, giờ mới thấy sống lại rồi đây.
Cảm giác ngọt ngào như thể nước đang thấm thía vào tận xương tủy trên khắp cơ thể, bắt đầu từ đầu lưỡi, giống như những giọt mưa thấm vào vùng đất khô cằn.
Cơn khát của tôi chỉ hoàn toàn biến mất sau khi đã uống cạn sạch năm chai nước mà em ấy mang đến.
"... Nhắc mới nhớ, chị Hashal. Rốt cuộc chị đã mơ thấy gì thế ạ?"
Sau khi đã uống hết nước và ăn xong bữa ăn dành cho một người mà Lana đã chuẩn bị cho mình để giải quyết cơn đói đại khái.
Lana, người đang giúp tôi mặc bộ đồ ngủ bằng lụa tử tế, bỗng nhiên nghiêng đầu hỏi như thể vừa nhớ ra điều gì đó.
"Hửm? Sao thế, chị có nói nhảm gì lúc ngủ à?"
"Vâng. Chị cứ nhăn mặt rên rỉ, đầu ngón tay thì máy động... thỉnh thoảng còn, ừm, chửi... thề nữa ạ. Lúc đầu em cứ tưởng chị bị đau ở đâu cơ."
Tôi đã nói nhảm lúc ngủ ra trò đấy nhỉ.
Mà, lý do thì tôi đại khái đoán được. Chắc chắn là nó rồi, nó ấy. Cái thằng Vanargand đó.
"... Chị có gặp ác mộng một chút."
"Đó là giấc mơ như thế nào ạ?"
Đó là giấc mơ như thế nào à. Để xem nào....
"... Giấc mơ về chó?"
Đó là cảm nhận thành thật của tôi.
Sói hay chó thì xét cho cùng cũng chẳng khác nhau là mấy đúng không? Sói mà đeo xích thì là chó chứ là gì nữa.
Nên ác mộng tôi gặp phải gọi là giấc mơ về chó cũng đúng thôi.
Dù con chó đó to lớn đến mức có thể giẫm chết cả Sa Long, và chỉ bằng một tiếng gầm đã làm sụp đổ cả một ngọn núi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn