Chương 612: Chương 610 - Cậu là...con gái hả?
Tôi Trở Thành Hung Thần Trong Trò Chơi Thủ Thành · Nagisa Yuki · 854 chương · ~35 phút đọc · Tạo 29/07/2026
.. con gái hả?
Stage 40 - Stage 44
"Nhưng Hecate, cậu là..."
Lucas ngập ngừng trả lời.
"Một người đàn ông... mà..."
"…?"
Sự im lặng bao trùm.
Không chỉ Hecate mà tất cả các học viên đang chứng kiến cuộc đối thoại đều chớp mắt ngơ ngác, hoàn toàn bị ngắt mạch cảm xúc. Hàm của Ash suýt rớt xuống đất dù trong miệng vẫn đang nhai kẹo.
Sau một khoảnh khắc đứng hình để load thông tin, Hecate lắp bắp hỏi lại.
"…Cái gì? Cậu vừa nói cái gì cơ?"
"Thì là..."
Lucas cảm thấy không khí có chút gượng gạo, bèn đưa tay gãi gãi gáy.
"Tôi luôn coi cậu là một người bạn tốt và một kiếm sĩ xuất sắc, nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể chấp nhận lời tỏ tình của một người đàn ông được..."
"Không, không! Khoan đã. Chờ một chút!"
Hecate run rẩy, tự chỉ tay vào mình.
"Ai-ai bảo tôi là đàn ông hả?"
"…Cậu không phải sao…?"
"Nhìn chỗ nào mà bảo tôi giống đàn ông hả, cái tên khốn điên rồ này-!"
Những từ ngữ thô tục cuối cùng cũng phải thốt ra từ bờ môi thanh lịch của Hecate.
Lucas nghiêng đầu đầy hoang mang.
"Không phải đàn ông á?"
"Tất nhiên tôi là phụ nữ rồi, đồ cái tên khốn điên, điên, điên rồ này!"
"Ý cậu là cậu tự nhận định giới tính của mình là nữ... Tất nhiên, với tư cách là bạn bè thì tôi tôn trọng điều đó, nhưng..."
"Không, là phụ nữ về mặt sinh học, đồ tâm thần này!"
Hecate tức giận, giật tung một bên áo khoác học viện ra, để lộ phần áo sơ mi trắng và chỉ tay vào ngực mình.
"Đàn ông nào lại có thứ này hả, tên khốn?"
Hecate, với vóc dáng săn chắc, những múi cơ khỏe khoắn và mái tóc cắt ngắn để thuận tiện cho việc luyện kiếm, quả thực đã tỏa ra một sức hút trung tính bẩm sinh. Nhưng nó lại vô tình lừa tèo cả Lucas — người đã ở bên cạnh cô suốt sáu năm trời.
Khiến cậu ta đinh ninh rằng cô là đàn ông.
"Không, chỉ là do thằng nhóc Lucas đó sở hữu cái sự khờ khạo, mù tịt ở cấp độ huyền thoại thôi..."
Ash đứng bên cạnh thản nhiên lầm bầm.
Chẳng mấy chốc, mấy viên kẹo trên tay anh đã bị các học viên xung quanh lén thò tay bốc từng viên một bỏ vào miệng. Họ không thể dừng lại được vì cái "vở kịch" trước mắt này quá mức cuốn hút.
"Hecate, cậu là con gái... Không thể nào..."
Lucas lắp bắp như không thể tin vào tai mình, cậu há hốc mồm khi hồi tưởng lại quá khứ.
"Thế chuyện mỗi lần đi vệ sinh cậu đều đi riêng thì sao?"
"Cậu không thấy thế là kỳ lạ à?!"
"Rồi những lúc ba chúng ta ra sông hay ra biển chơi, việc cậu chưa bao giờ chịu cởi áo ngoài ra...?"
"Thử chú ý một lần xem nào! Đáng lẽ cậu phải nhận ra từ lúc đó rồi chứ!"
"Còn chuyện mỗi tháng cậu lại đổ bệnh một lần, chẳng lẽ đó là...?"
"Cậu bắt tôi phải nói huỵch toẹt cái chuyện đó ra thành tiếng thì mới vừa lòng hả, cái đồ...!"
Hecate run lên vì tức giận, nước mắt đã bắt đầu chực trào nơi khoé mắt, cô nhìn chằm chằm vào Lucas.
Lucas, sau khi muộn màng nhận ra bản chất của vấn đề, liền vỗ tay một cái Bốp! rồi thốt lên:
"Trời đất thiên địa ơi, cái thế giới này điên đảo thật rồi. Hecate!"
"Cái gì?!"
"Cậu thực sự là con gái à?!"
Và với câu nói đó của Lucas — kẻ chưa từng một lần coi cô là đối tượng hẹn hò, chứ đừng nói đến việc xem cô là một người phụ nữ.
"Ta phải giết chết ngươươươii-!"
Hecate hoàn toàn mất đi lý trí.
"Gahhhhhh, chết đi, chết đi, chết đi, chết đi, gahhhh, aaaaaaaa!!!!"
Cô bắt đầu dùng bao kiếm nện liên tiếp vào người Lucas một cách không thương tiếc.
Lucas cố gắng dùng bao kiếm của mình để chống đỡ, nhưng cậu hoàn toàn không có cửa trước một Hecate vốn có kỹ năng nhỉnh hơn, lại đang được buff thêm 200% công lực từ cơn thịnh nộ tột cùng.
Cuối cùng, ngày lễ tốt nghiệp mà sau này được hậu thế đặt cho cái tên "Thảm họa tỏ tình khóa 369" đã kết thúc bằng việc Lucas bị đánh cho bầm dập toàn thân và phải cáng vào phòng y tế...
"Đáng đời lắm."
Nhìn theo bóng Lucas bị khiêng đi, Ash lầm bầm một câu rồi nhét nốt những viên kẹo còn lại vào miệng.
Sau đó, nhìn quanh Hecate đang ngồi bệt dưới đất khóc thút thít và các học viên đang xúm lại an ủi cô, anh khẽ nở một nụ cười nhẹ.
"Mình chắc chắn sẽ nhớ những điều này lắm đây. Những ngày đi học cuối cùng của mình..."
Anh chậm rãi hít một hơi thật sâu dưới ánh nắng ban mai đang chiếu rọi qua hàng mi khép hờ.
Thứ tình cảm ngây ngô thuần khiết của những cô cậu học trò, tiếng cười đùa của chúng bạn, và cả tiếng la hét hốt hoảng của các thầy cô giáo đang chạy sầm sập tới...
Cái bầu không khí mệt mỏi, phiền phức nhưng chắc chắn sẽ khiến anh vô cùng nhớ nhung trong tương lai.
Thứ mùi vị xưa cũ của học viện mà anh sẽ không bao giờ được ngửi lại một lần nào nữa.
"Ta sẽ nhớ nó lắm."
Hiện tại.
Lucas, sau khi hồi tưởng lại buổi lễ tốt nghiệp năm đó, liền thở dài một tiếng thườn thượt.
"Làm sao thần có thể bình tĩnh chấp nhận lời tỏ tình từ một người bạn mà thần vẫn đinh ninh là cùng giới tính cho đến tận ngày hôm đó cơ chứ..."
"Người không bình thường ở đây rõ ràng là cậu đấy, nhầm lẫn giới tính của bạn mình suốt 6 năm trời..."
Cái tên này, đôi khi tôi cứ nghi ngờ cậu ta có một mạch não cực kỳ dị thường, theo một nghĩa rất đáng kinh ngạc! Tôi chỉ có thể ngả mũ bái phục!
"Lúc đó thần chỉ tập trung vào việc bảo vệ Chúa công và nâng cao kỹ năng kiếm thuật của mình thôi. Dù sao thì Hecate cũng là một người bạn tốt."
"Nên là cậu chưa từng nhìn nhận cô ấy như một người phụ nữ đúng không."
"Đúng vậy ạ. Dù sao thì lúc đó thần cũng không ở vị trí có thể hẹn hò với bất kỳ ai..."
"Cái tên ngốc này, ôi..."
Mù tịt đến mức này thì sau này làm sao mà yêu đương nổi hả? Cậu định làm độc thân cẩu cả đời luôn đấy à?
'Không, không phải vậy. Ngược lại mới đúng. Chính vì cậu ta là nhân vật chính nên mới hay có cái kiểu EQ âm vô cực trong chuyện tình cảm như thế này...'
Nếu sự thiếu nhạy cảm trước các tuyến tình cảm là một đặc điểm kinh điển của các nam chính, thì Lucas chỉ đang hoàn thành xuất sắc vai trò đó mà thôi. Đúng là tố chất của nhân vật chính có khác...
Dù sao thì, sau khi nghe xong một quá khứ chấn động như vậy, Evangeline liền bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình.
"Em không ngờ là anh Lucas lại có một thời thanh xuân 'rực rỡ' đến thế đấy. Trông anh cứ như kiểu cả đời cách ly hoàn toàn với hai chữ lãng mạn... Với một khuôn mặt chán ngắt như vậy."
Lucas lập tức dựng tóc gáy.
"Cô vừa bảo khuôn mặt của tôi chán ngắt đấy à...?"
"Thì nó cứ nghiêm túc, đoan trang quá mức ấy, giống như một chiếc mặt nạ sáng bóng chưa từng bị vấy bẩn. Chán ngắt."
Các thành viên còn lại cũng gật đầu đồng ý với lời nhận xét của Evangeline. Junior và Damien lần lượt lên tiếng.
"Đúng là như vậy thật... Chỉ nhìn mặt thôi thì cứ ngỡ anh đã có một cuộc sống hoàn hảo không một vết xước. Nhưng hóa ra anh cũng có kha khá trải nghiệm 'phong phú' đấy chứ?"
"Không hiểu sao tôi lại đột nhiên cảm thấy gần gũi với Đội trưởng Lucas hơn hẳn rồi đấy! Hihi."
Có vẻ như cái định kiến về một Lucas luôn hành xử như một kỵ sĩ hoàn hảo, không tì vết đã bị phá bỏ phần lớn. Junior và Damien mỉm cười một cách ấm áp.
"..."
Dù vô tình để lộ ra lịch sử đen tối của mình, khuôn mặt của Lucas lại càng trở nên ỉu xìu hơn. Mà, đó là nguyên tội do chính cậu gây ra, biết trách ai bây giờ.
'Nhưng mà, đây tuy là lịch sử đen tối của Lucas, nhưng đối với Hecate thì nó còn đen tối và tổn thương hơn gấp vạn lần...'
Tự dưng đi tỏ tình công khai trước toàn trường để rồi bị từ chối bằng một lý do trời ơi đất hỡi, chưa kể còn bị người ta coi là đàn ông suốt bấy lâu nay... Đúng là một câu chuyện chấn thương tâm lý tuổi trẻ kinh hoàng.
"Khụ, chuyện quá khứ ngu ngốc đến đây là đủ rồi."
Khụ khụ ho nhẹ một cái, Lucas lạnh lùng nhìn về hướng Hecate vừa rời đi.
"Tài năng và thực lực của Hecate là hàng thật giá thật. Thần chưa từng thắng cô ấy một lần nào suốt những năm tháng ở học viện."
Đối với một thiên tài chiến đấu cấp SSR lừng danh như Lucas mà còn bị áp đảo hoàn toàn trong suốt thời đi học, thì tài năng của Hecate quả thực phải thuộc hàng quái vật.
Hơn nữa, cô ấy còn được chọn vào Kỵ sĩ đoàn Vinh Quang ngay sau khi tốt nghiệp, và giờ đã leo lên đến chức vị chỉ huy...
"Nhưng."
Lucas tiếp tục nói với một giọng điệu tràn đầy ý chí chiến đấu.
"Bây giờ đã khác rồi."
"Ồ?"
"Thần đã được mài giũa qua vô số trận chiến thực tế kể từ đó. Thần đã sống sót sau những cuộc chiến chống lại vô số quái thú huyền thoại. Dù Hecate có trải qua cuộc huấn luyện thế nào đi chăng nữa, thần tự tin mình sẽ không thua."
Lucas quả quyết gật đầu.
"Trận quyết đấu tiếp theo sẽ rất khác so với ngày lễ tốt nghiệp năm đó."
"..."
"Thần sẽ không thua đâu, thưa Chúa công!"
Lucas hô lớn với tinh thần sục sôi.
Ý tôi là, người ta đã từng tỏ tình với cậu đấy. Cậu không thể nghĩ ra một kiểu thoại nào khác ngoài việc đòi phân thắng bại bằng kiếm thuật được à...?
'Thôi kệ đi. Chuyện tình cảm của tôi với Serenade còn còn đang lo chưa xong, hơi đâu mà đi làm cố vấn tình yêu cho người khác.'
Quay người lại, Lucas thấy Evangeline đang nhìn mình với một biểu cảm khá phức tạp.
"Hửm."
"Có chuyện gì thế?"
"Em cũng sẽ không thua đâu. Kể cả là Hecate đó."
"Hể?"
"Em là thủ khoa khóa 375 đấy nhé. Chưa kể em còn tốt nghiệp sớm, điều mà chị ta không làm được!"
À, so bì theo kiểu đó hả...? Làm tôi cứ tưởng con bé cũng có ý với Lucas chứ...
Có vẻ như cái đám kỵ sĩ đầu óc toàn cơ bắp này đều có chung một lối suy nghĩ. Dù sao thì, Evangeline cũng đã thể hiện ý chí chiến đấu của mình bằng cách nắm chặt nắm đấm.
"Cho dù cô ấy có là tiền bối đi chăng nữa, em cũng sẽ không thua...!"
"Ồ."
Các kỵ sĩ của chúng tôi đang hừng hực khí thế. Tôi, Junior và Damien lặng lẽ vỗ tay cổ vũ từ phía sau.
"Chúa công, chúng ta sẽ thực hiện cuộc huấn luyện gì để chuẩn bị cho giải đấu võ thuật đây ạ?!"
"Nhanh nói cho tụi em biết đi! Bất kể đối thủ là ai, tụi em cũng sẽ đánh bại họ và giành chiến thắng!"
Nghe vậy, tôi mỉm cười vỗ tay, rồi quay sang hét lớn với các thành viên tổ đội chính:
"Được rồi, hãy cho tất cả những kẻ từ Thủ đô Hoàng gia kéo đến đây thấy rằng, chúng ta mới là tổ đội mạnh nhất trên toàn chiến tuyến!"
Tối hôm đó.
Sau một buổi huấn luyện đặc biệt với Ash, Junior lảo đảo bước trở về phòng trọ của mình.
"Uầy, mệt chết mất thôi..."
Vốn đã yếu trong các hoạt động thể chất với tư cách là một pháp sư, chưa kể lượng thể lực cơ bản của cô lại còn cực kỳ thấp.
Bài huấn luyện mà Ash dẫn dắt là để chuẩn bị cho một cuộc đối đầu trực tiếp với Hắc Long, đòi hỏi phải vận động cơ thể ngay lập tức. Chạy, lăn lộn và bứt tốc đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cô.
'Huấn luyện để khắc chế các đòn tấn công diện rộng của Hắc Long sao...'
Mặc dù cô không chắc chắn lắm việc tập luyện như thế này sẽ giúp ích gì cho việc né tránh các đòn tấn công của Hắc Long.
Nhưng dù sao thì, các đòn tấn công của Hắc Long cũng đâu có phân biệt cô là pháp sư mà đánh nhẹ tay hơn đâu.
Cô cũng không thể dùng ma pháp để chống đỡ tất cả các đòn tấn công từ các chủng tộc rồng khác nhau. Nếu có thể né tránh chúng bằng thể chất, việc luyện tập này hoàn toàn có lý.
'Nhưng mà... mệt thì vẫn cứ là mệt thôi...'
Trong số năm người của tổ đội chính, Junior là người có thể lực thấp nhất, tiếp theo sau đó là Ash.
Damien, người đã chăm chỉ rèn luyện thể lực của mình, dù có vẻ ngoài mảnh khảnh nhưng vẫn chịu đựng rất tốt, còn hai vị kỵ sĩ kia thì... thôi, nói về họ chỉ thêm tốn nước bọt.
Cả Junior và Ash hôm nay đều đã kiệt sức. Ash có lẽ mệt đến mức vừa về đến dinh thự là sẽ gục luôn xuống giường mất.
Nơi ở của Junior vẫn là tại nhà trọ "Mật Ong của Etty".
Toàn bộ nhân viên của quán trọ đã chuyển sang Khách sạn Crossroad, và Ash cũng đã đề nghị chuyển phòng của Junior sang bên đó, nhưng cô đã từ chối.
Chỉ cần nhìn thấy cái gì đó quá lấp lánh và xa hoa là cô đã thấy chóng mặt rồi, một nơi hào nhoáng như vậy khiến cô khó có thể nghỉ ngơi thư giãn được.
"Mật Ong của Etty" vẫn tiếp tục mở cửa để phục vụ cho những vị khách cảm thấy khách sạn quá ngột ngạt như Junior.
Junior bước lên cầu thang với những bước chân mệt mỏi, cô chỉ muốn nhanh chóng tắm rửa bằng nước nóng rồi thả mình xuống giường.
'Hửm?'
Khi đi đến trước cửa phòng mình, Junior muộn màng nhận ra.
Có ai đó đang dọn đồ đạc vào căn phòng đối diện, căn phòng vốn dĩ vẫn luôn để trống bấy lâu nay.
Cô không hề có ý định nhòm ngó, nhưng cánh cửa phòng đó lại đang mở hờ một nửa. Junior, trong lúc đang tra chìa khóa vào ổ, vô tình liếc mắt nhìn sang hướng đó và- Ánh mắt của cả hai chạm nhau qua khe cửa mở hờ.
"Ôi trời."
Một người phụ nữ trong bộ trang phục rộng rãi, thoải mái với mái tóc màu be.
Trang phục của người phụ nữ này khác hẳn so với lúc ban ngày, điều này khiến Junior có chút bối rối, nhưng cô vẫn kịp nhận ra và ngượng ngùng lên tiếng chào trước.
"Xin chào... ừm, cô Hecate phải không?"
Chỉ huy của Kỵ sĩ đoàn Vinh Quang, Hecate, có vẻ hơi giật mình một chút nhưng ngay sau đó đã nở một nụ cười xã giao.
"Vâng, xin chào. Lúc nãy tôi đã nhìn thấy cô đi cùng hoàng tử, nhưng tên của cô là..."
"Jupiter Junior. Cứ gọi tôi là Junior hoặc Juju là được."
"Ah. Xin chào, Junior."
Một sự im lặng ngượng ngùng kéo dài sau đó.
Junior ngập ngừng hỏi:
"Mà, sao cô lại ở đây...?"
"Haiz. Thì... doanh trại đã chật kín chỗ, còn khách sạn của hoàng gia thì cũng không còn phòng trống. Vì vậy, Kỵ sĩ đoàn Vinh Quang tạm thời sẽ lưu trú tại đây."
Những bước chân nặng nề vang lên từ dưới lầu. Có vẻ như các kỵ sĩ khác cũng đang dọn đồ vào các phòng ở tầng một.
"Ờ..."
"Ừm..."
Cả hai người phụ nữ đều phát ra những âm thanh đầy gượng gạo.
Mối quan hệ giữa bọn họ là... nói thế nào nhỉ? Bạn của bạn của bạn, có lẽ vậy.
Không phải là người xa lạ, nhưng cũng chưa thân thiết đến mức có thể coi là bạn bè... một mối quan hệ có chút khó xử.
Do dự một chút, Junior cuối cùng cũng nuốt một tiếng thở dài và chủ động đưa tay ra trước.
"À, cho đến khi cô chuyển sang nơi ở khác! Chúng ta hãy hòa thuận với nhau nhé. Dù sao thì chúng ta cũng ở đối diện nhau mà!"
"..."
"Và... vì chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu chống lại lũ quái vật."
Hecate chớp chớp mắt một cách lặng lẽ, rồi lấy tay che miệng khẽ cười khúc khích.
Sau đó, cô đưa bàn tay đang quấn băng gạc của mình ra, bắt tay với Junior.
"Vâng. Tôi cũng rất mong được làm việc cùng cô."
Cái bắt tay ngượng ngùng nhanh chóng kết thúc.
Hecate khẽ cúi đầu với một câu "Vậy thì-" rồi quay trở lại phòng mình, đóng cửa lại.
"…Phù…"
Junior nhanh chóng bước vào phòng mình và xua tan đi cảm giác khó chịu lồng ngực.
Đây không phải là lần đầu tiên cô chào hỏi một người mới quen, nhưng không hiểu sao lần này lại mang đến cảm giác bứt rứt và khó xử đến vậy.
'Tại sao nhỉ? Vì cô ấy là một người có địa vị cao sao? Hay vì cô ấy quá xinh đẹp?'
Trầm ngâm suy nghĩ một hồi, Junior bỗng nhiên nghiêng đầu đầy thắc mắc ngay sau đó.
'Hử?'
Chính vào lúc đó, cô mới chợt nhận ra...
'... Băng gạc sao?'
Bàn tay của Hecate đã bị quấn kín trong những lớp băng gạc.
Đó không phải là loại băng gạc thông thường, mà là loại băng chuyên dụng được khắc từng dòng chữ cổ tự ma pháp tinh xảo.
Hồi tưởng lại khoảnh khắc đó, những lớp băng gạc đó dường như không chỉ quấn quanh bàn tay, mà nó còn quấn dọc lên cổ tay và... thậm chí là sâu hơn vào bên trong cơ thể.
Và bây giờ nghĩ lại, dường như lúc đó còn thoang thoảng một mùi máu tanh rất nhạt...
'…?'
Trực giác của một pháp sư đang mách bảo cô về một điều gì đó bất thường, nhưng cô lại không thể chỉ ra chính xác nó là cái gì.
'Liệu mình có đang lo lắng thái quá không nhỉ?'
Đủ loại nhân vật kỳ dị đều tập trung về nơi tiền tuyến này. Một người quấn băng gạc khắp người thì có gì là lạ ở cái chốn này đâu chứ. Dưới trướng của vị Hoàng Tử cô đang trung thành còn có một mục sư với khả năng thiện xạ cực kỳ vô lý cơ mà.
Gạt bỏ sự lo lắng của mình sang một bên, Junior quyết định không bận tâm về chuyện đó nữa và tiến vào phòng tắm.
Và rồi, trong một cái chớp mắt, thời gian trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng...
Buổi sáng của ngày lễ hội mùa thu cuối cùng cũng đã chính thức bắt đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn