Chương 740: Thực Trạng Ma Tháp
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~23 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Zahan và Nigel sau một hồi tranh cãi nảy lửa vì lòng tự tôn của Đông - Tây, cuối cùng quyết định vào trong cabin để phân định thắng thua bằng trận đấu chưa dứt lần trước.
Chắc lại định đọ vật tay đây mà... Nhưng dù sao họ cũng từng có tiền án làm sập một chiếc bàn, lần này chắc sẽ tự biết điểm dừng thôi.
Tôi dời sự chú ý khỏi họ, vừa đi dạo trên boong tàu vừa phả ra những làn khói thuốc.
Lana, Milia và Asha cũng vì lạnh và mệt nên đã đi vào cabin từ lúc nào, boong tàu lúc này chỉ còn lại tiếng động cơ ù ù vang lên đều đều trong không gian tĩnh mịch.
Còn Ophelia? Cô ta ngay từ đầu đã chẳng thèm ở lại trên boong lâu.
Có vẻ như cô ta rất hứng thú với kỹ nghệ ma đạo được áp dụng trên Phi Không Thuyền, nên ngay khi thuyền đạt độ cao ổn định, cô ta đã xông thẳng vào phòng động cơ rồi.
Mặc dù các thành viên thủy thủ đoàn tỏ ra khá ái ngại, nhưng chẳng có ai đủ gan dạ để ngăn cản một gia thần của gia tộc Hầu tước Median, đồng thời là pháp sư cấp cao duy nhất trên con thuyền này.
Mà cũng phải, nếu có lá gan lớn đến thế thì họ đã chọn làm chiến binh chứ chẳng đi làm nghiên cứu viên ở Ma Tháp.
Nhờ vậy, Ophelia thoải mái đẩy cửa bước vào phòng động cơ mà không gặp phải bất kỳ sự ngăn cản nào, và suốt một thời gian dài sau đó vẫn chưa thấy trở ra.
Có lẽ cô ta đang túm lấy mấy pháp sư trông có vẻ rảnh rỗi ở đó để thảo luận về những thuật ngữ chuyên môn phức tạp mà ngay cả tôi cũng không thể hiểu nổi. Đúng là phong cách của lũ dùng phép.
Nói cách khác, người duy nhất còn lại trên boong tàu lúc này là tôi... không, tính cả Damian nữa là hai người.
Tôi gạt tàn thuốc vào gạt tàn rồi quay đầu nhìn về phía Damian.
Damian đang đứng thẫn thờ gần mũi tàu, nhắm nghiền mắt. Cậu ta cắm ngược thanh Chân Ngân Kiếm xuống boong, hai tay đặt lên chuôi kiếm.
Gió ngược thổi mạnh khiến vạt áo choàng và phần giáp hông của cậu ta bay phần phật như đôi cánh.
Bày đặt làm màu gớm.
Nhìn qua cứ tưởng kỵ sĩ vương nào không bằng.
"Làm gì mà ủ rũ thế kia? Có chuyện gì lo lắng à?"
Tôi tiến lại gần Damian, khẽ cười hỏi chuyện. Định bụng sẽ tán gẫu vài câu cho đến khi hút xong điếu thuốc này.
"Dạ? À. Không có gì đâu, đệ chỉ đang suy nghĩ chút việc."
Damian mở mắt ra nhìn tôi rồi lắc đầu nguầy nguậy.
Suy nghĩ sao...
Phải rồi, dù là một thiếu niên vô cảm, thiếu tinh tế và ít suy nghĩ, nhưng dù sao cậu ta cũng là anh hùng của Đế quốc, là dũng sĩ trong tương lai, nên việc lo lắng cho chặng đường sắp tới cũng là điều dễ hiểu.
Dù thân thể đã bị chém làm đôi, nhưng Nidhogg chắc chắn không phải là một đối thủ dễ xơi, chưa kể sắp tới còn phải đối đầu với cả tộc yêu tinh và long nhân nữa.
Nghĩ đến việc lực lượng có thể đơn độc đối phó với Hộ vệ tinh linh chỉ có tôi, Damian và Milia, việc đôi vai cậu ta trĩu nặng âu lo cũng là lẽ thường.
Tuy là một kẻ ít biểu lộ cảm xúc hỷ nộ ái ố, nhưng bù lại, tinh thần trách nhiệm của Damian lại cực kỳ cao, có thể nói là ngang ngửa với tôi.
Có lẽ tôi nên tư vấn tâm lý cho cậu ta một chút chăng.
Tôi vỗ vỗ vai Damian, nở một nụ cười hiền hậu của người đi trước.
"Nghĩ ngợi gì thế? Nói nghe xem. Giáo sư Hashal đây sẽ chỉ lối dẫn đường cho."
"Chuyện là, về Bước Chân Bầu Trời của đệ..."
Damian mở lời với tông giọng vô cùng nghiêm trọng.
Bước Chân Bầu Trời... Cậu ta đang trăn trở về Anh hùng tự sự của mình sao?
Cũng phải, cậu ta mới chỉ thức tỉnh Anh hùng tự sự chưa được bao lâu, nên chắc chắn sẽ có rất nhiều điều thắc mắc và lo lắng.
"Bước Chân Bầu Trời làm sao? Có chỗ nào thắc mắc à?"
Nếu vậy thì cậu ta đã tìm đúng người rồi đấy. Trên đời này không có ai hiểu rõ về Anh hùng tự sự của Damian hơn tôi đâu.
"Nếu đệ đua với con thuyền này thì ai sẽ thắng nhỉ? Tốc độ của đệ có vẻ nhanh hơn, nhưng xét về thời gian bay liên tục thì có lẽ Phi Không Thuyền chiếm ưu thế..."
...... Cái gì cơ hả thằng ranh này?
Tôi vội vàng dùng ngực đỡ lấy điếu thuốc suýt chút nữa rơi ra khỏi đôi môi đang há hốc vì kinh ngạc, rồi bật cười thành tiếng.
Cái thằng dở hơi này. Tôi cứ tưởng nó lo lắng chuyện gì đại sự, hóa ra lại nghĩ vớ vẩn thế à? Cạn lời thật sự.
Đua với thuyền thì ai thắng? Tại sao cậu ta lại tò mò về cái chuyện nhảm nhí đó chứ.
"Muốn biết thì chắc chỉ có cách thử chạy đua một trận... Nhưng sắp tới có trận chiến lớn, lãng phí thể lực vô ích thì không hay lắm, nên đệ đang phân vân có nên thử hay không."
"... Đệ tốn công suy nghĩ chỉ vì chuyện đó thôi á?"
Tôi ngậm điếu thuốc vừa nhặt được từ khe ngực lên miệng, thở dài một tiếng thườn thượt.
Nhìn Damian bằng ánh mắt nửa khinh bỉ nửa cạn lời.
... Thằng ranh này kiếp trước là chim hay sao thế nhỉ?
Hết chấp niệm với bầu trời lại đến việc mọc cánh, giờ lại thêm cái đầu óc rỗng tuếch chẳng khác nào một con chim sẻ thế này.
"Đáng lẽ trước khi nó mọc cánh, mình phải bẻ gãy chân nó luôn mới phải."
["Nếu thế thì chẳng phải nó sẽ nhảy càng cao, bay càng xa sao? Trừ khi ngươi chém đầu cắt đứt hơi thở của nó, chứ dăm ba nghịch cảnh vụn vặt chỉ càng rèn giũa chiến sĩ thêm mạnh mẽ mà thôi."] Vì lời của Hersella rất có thể là sự thật, nên tôi không tranh cãi với cô ta nữa mà thẳng tay cốc vào đầu Damian một cái.
Tất nhiên, nếu đánh hết sức thì cậu ta sẽ chấn thương sọ não mất, nên tôi chỉ dùng một lực rất nhẹ để cảnh cáo thôi.
- Bốp!
Thế nhưng điều đáng kinh ngạc là, Damian đã phản xạ cực nhanh, xoay người vung đại kiếm lên đỡ lấy lòng bàn tay của tôi. Một tốc độ phản ứng đáng kinh ngạc.
... Nhưng mà, vì không thể vượt qua được sự chênh lệch về sức mạnh, kết quả là thay vì bị tôi cốc đầu, cậu ta lại tự lấy mặt kiếm đập thẳng vào mặt mình.
"Hộc...!"
Damian có một màn khóa môi nồng cháy với thanh đại kiếm rồi ngã ngửa ra boong tàu, rên rỉ đau đớn.
"Hửm. Nhanh hơn trước rồi đấy. Nhờ trận chiến với Nidhogg sao?"
"Không, sao tự dưng tỷ lại đánh đệ?"
Damian ngồi bệt trên boong tàu, một tay ôm lấy khuôn mặt vừa bị kiếm đập trúng, ấm ức than vãn.
Làm sai rành rành ra đó mà còn bày đặt làm cái vẻ mặt đó hả thằng ranh kia.
"Vì thấy đệ ngớ ngẩn quá chứ sao. Ta cứ tưởng có chuyện gì nghiêm trọng nên mới nghiêm túc lắng nghe, ai ngờ lại là mấy trò nhảm nhí này. Đúng là phí hoài lòng tốt."
Nếu là bình thường, tôi đã đá cậu ta một phát bay khỏi boong tàu rồi.
Rơi tự do từ độ cao mười mấy cây số chắc chắn sẽ giúp đầu óc cậu ta tỉnh táo ra đôi chút.
Nhưng chắc là không có tác dụng đâu.
Trừ khi cú đá của tôi làm nát bét xương cốt và nội tạng của cậu ta, nếu không cậu ta sẽ lập tức dang rộng đôi cánh, thong dong bay ngược trở lại boong tàu ngay lập tức.
... Hoặc là nhân cơ hội đó để bắt đầu cuộc đua với Phi Không Thuyền như cậu ta vừa nói.
"Đừng có nghĩ vớ vẩn nữa, vào ngủ đi. Nếu nửa đêm đệ dám lén lút trốn ra ngoài chạy đua hay làm trò điên rồ gì, ta sẽ trói đệ treo sau đuôi thuyền suốt bốn ngày liền, cứ liệu thần hồn."
Tôi nói kháy Damian một câu rồi dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, bước vào trong cabin.
Damian chắc cũng sẽ sớm đi vào thôi. Tôi đã nói bằng tất cả sự chân thành của mình, đến mức một kẻ vô cảm cũng phải cảm nhận được cơ mà.
Lời đe dọa treo bốn ngày tuy chỉ là dọa dẫm, nhưng nếu tôi đã cảnh cáo đến mức này mà cậu ta vẫn dám làm trò ngu ngốc đó... thì dù Milia có cầu xin, tôi cũng sẽ treo cậu ta ở đó khoảng hai ngày cho biết mặt.
Dù dây thừng có đứt thì cậu ta cũng chẳng chết được, nên cũng chẳng có gì nguy hiểm cả.
Két.
Mỗi bước chân tôi đi đều phát ra tiếng cọt kẹt của gỗ.
Khác với lớp giáp kim loại bọc bên ngoài, bên trong cabin được lắp ghép bằng những tấm ván gỗ giống như những con thuyền buồm thông thường.
Cấu trúc hai tầng của cabin gồm có bảy phòng ngủ, một phòng ăn và một phòng tắm chung ở tầng trên, còn tầng dưới là phòng động cơ và phòng ngủ của các pháp sư thủy thủ đoàn.
Khác với chúng tôi, những người được phân chia phòng riêng, tầng dưới vì phòng động cơ chiếm quá nhiều diện tích nên năm người phải chen chúc trong một phòng ngủ nhỏ.
Tôi cứ nghĩ với thể diện của các pháp sư, họ sẽ khó lòng chấp nhận sự đối xử như vậy... nhưng họ lại bảo rằng việc được đảm bảo giấc ngủ thế này đã tốt hơn ở Ma Tháp gấp mười lần rồi.
Ở đó, việc trải áo choàng ngủ tạm bắp đùi trên nền đất lạnh lẽo của phòng nghiên cứu là chuyện cơm bữa.
Đến mức này thì tôi thực sự nghi ngờ không biết Ma Tháp có phải là thánh đường tập hợp những nhà nghiên cứu ma pháp xuất sắc nhất Đế quốc hay không nữa.
Cái danh tiếng trung tâm nghiên cứu ma đạo học kia chắc chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài, còn thực chất đây là một trại giam giữ những nô lệ bị lừa bán cả cuộc đời vào một cú lừa mang tầm cỡ quốc gia thì có.
"... Khổ sở thế thì sao các người không nghỉ việc rồi đi tìm việc làm gia thần cho các quý tộc có phải hơn không?"
"Chuyện đó... chúng tôi không thể làm thế được..."
Pháp sư đang trực ca để điều khiển Phi Không Thuyền rơm rớm nước mắt kể khổ với tôi.
Chuyện này vừa đáng thương mà cũng vừa đáng đời bọn họ.
Vốn dĩ, trước khi Floheta lên nắm quyền Ma Tháp Chủ, cuộc sống của các nghiên cứu viên ở Ma Tháp không đến nỗi tồi tệ như thế này. Ngược lại, họ còn có một cuộc sống khá thoải mái và xa hoa.
Thế nhưng, sau khi sự thật về việc ban lãnh đạo Ma Tháp thông đồng với Giáo hội Grimnir bị phơi bày, số phận của họ đã rơi thẳng từ thiên đường xuống địa ngục.
Những pháp sư cấp cao bị bắt giữ vì tội thông đồng đều là thủ lĩnh của các học phái trong Ma Tháp, đồng thời là sư phụ và tiền bối của các pháp sư nghiên cứu này.
Khi những kẻ đó đều bị tống giam, số phận của những kẻ dưới trướng họ sẽ ra sao chứ.
Họ chỉ có hai lựa chọn.
Một là đi theo các pháp sư cấp cao vào ngục tối chờ ngày ra pháp trường, hai là ký vào bản khế ước trọn đời, cam kết sẽ cống hiến cả đời làm nghiên cứu viên cho Ma Tháp mà không được phép có bất kỳ lời phàn nàn nào.
Hầu hết các pháp sư đều chọn phương án thứ hai, và Floheta, người đã có được danh nghĩa và sự đồng ý của họ, đang bóc lột họ 20 tiếng mỗi ngày để vắt kiệt các thành quả nghiên cứu.
Bản thân Floheta cũng không ngủ mà lao vào nghiên cứu tương tự, nên các pháp sư cũng chẳng thể oán trách cô ta được, chỉ biết ngậm đắng nuốt cay chịu đựng.
"Thật là đáng thương."
Tôi khẽ nhún vai, buông một lời an ủi lấy lệ.
Tiếc thật. Phải chi Ophelia nghe được chuyện này, để cô ta biết tôi là một người chủ rộng lượng đến nhường nào.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn