Chương 731: Chị em thân thiết
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương
"Chỗ này may mà vẫn còn nguyên vẹn nhỉ. Phải nói là thiên vận phù hộ mới đúng."
[Cũng may thật đấy, ít ra thì ngươi cũng không phải để đám thuộc hạ của mình ngủ ở quán trọ.] Dù một nửa thủ đô đã bị phá hủy bởi sự náo loạn của Nidhogg, nhưng dinh thự của Épée de Ciel - Thiên Kiếm Đội vẫn vẹn nguyên không một vết nứt trên cửa kính.
Không biết là do may mắn, hay là vì vốn dĩ đây là dinh thự của Isabella nên con Trùng Long đã chú ý để không làm hư hại nơi này. Dù lớp vôi trắng trên tường có bị dính tro bụi và đất cát nên hơi nhem nhuốc một chút, nhưng chuyện đó thì sau này bảo đám người hầu lau dọn là xong.
"Vất vả cho ngươi vì đã đánh xe rồi. Hôm nay ta sẽ ở lại đây, nên Minea, ngươi có thể quay về Rose Cross được rồi đấy."
"Ơ… tôi cũng có thể nghỉ lại đây được không ạ…? Ngày mai chắc ngài cũng cần người đánh xe mà…."
Minea ngập ngừng hỏi.
Muốn nghỉ lại đây một ngày sao? Với cái thâm niên của ngươi á?
"Được không nhỉ?"
Tôi mỉm cười hỏi ngược lại.
Phải, tôi hiểu tâm trạng đó. Chắc chắn là không muốn kết thúc công việc đánh xe chỉ sau một ngày rồi quay về đơn vị cũ đâu. Vì làm người đánh xe cho tôi chẳng khác nào lái xe cho sư đoàn trưởng, một vị trí vừa nhàn hạ vừa an toàn, nên chắc chắn là muốn tiếp tục hưởng cái sự sung sướng đó rồi.
Nhưng lính mới mà đã chỉ muốn hưởng thụ thế này thì sao được?
"À… quả nhiên là không được đúng không ạ…?"
Tất nhiên là không được rồi. Phải quay về mà rèn luyện, đối luyện hay đi phái biệt phái, làm cái gì đó mà làm việc đi chứ định hưởng thụ ở đâu.
"Ta đã nói rồi đúng không? Nếu không muốn chết trẻ thì hãy rèn luyện chăm chỉ đi. Hãy sống với suy nghĩ rằng mỗi ngày nghỉ ngơi là thọ mệnh bị giảm đi một năm đấy."
"Vâng…."
Minea có chút buồn bã đánh xe lững thững quay về.
Tôi chẳng hiểu tại sao con bé đó lại ghét những việc nguy hiểm hay vất vả đến thế mà vẫn đi làm nghề dẫn đường nữa. Cái nghề đó, nếu gặp phải mạo hiểm giả yếu đuối hay mạo hiểm giả lưu manh thì cả mạng sống lẫn thân xác đều bị tước đoạt sạch bách, là một nghề cực kỳ nguy hiểm.
So với cái đó thì việc làm kỵ sĩ cho quý tộc an toàn biết bao nhiêu.
Vì không thuộc Kỵ sĩ đoàn Đế quốc nên không bị kéo đi khắp các chiến trường, lúc đi tiêu diệt ma vật cũng đi theo đoàn mười mấy người nên hiếm khi có chuyện mất mạng, hơn nữa những cường địch không thể đối phó nổi thì đã có các kỵ sĩ cấp Đạt nhân ra mặt thay rồi.
Nếu chỉ tính trong các nghề sống bằng đao kiếm, trên đời này làm gì có nghề nào nhàn hạ và an toàn hơn thế nữa chứ.
"Ta về rồi đây."
Sau khi tiễn Minea đi, tôi mở toang cửa chính của dinh thự và bước vào trong.
"Ngài đã về rồi sao, Hashal."
"Tưởng là sẽ mất nhiều thời gian hơn chứ. Chắc Leopold lại làm phiền ngài rồi hả?"
Nigel và Leonor đang mải mê đối luyện ở sân vườn quay lại chào tôi.
"Cũng không hẳn là làm phiền đâu… những người khác đâu rồi?"
"Damian và Milia đang nghỉ ngơi bên trong. Jahan bảo phải tăng cường thêm sức mạnh cơ bắp nên không chịu rời khỏi phòng rèn luyện, còn Ophelia thì đang nhốt mình dưới hầm. Hush thì đang cùng Lana chăm sóc Ferne đang say khướt nằm bẹp dí một chỗ."
Bên ngoài dinh thự thì loạn cào cào lên mà đám này làm việc chẳng có gì thay đổi cả.
"Ta đi gặp Ophelia một lát, nên Leonor, hãy gọi bọn Damian và Jahan ra phòng khách đi. Ta có chuyện cần nói với mọi người."
"Còn Hush và Ferne thì sao?"
"Ừm… phải rồi, cũng nên nói cho bọn họ biết. Bảo họ đánh thức con sâu rượu đó dậy rồi lôi cổ đến đây."
"Rõ rồi."
Sau khi nhờ Leonor tập hợp mọi người lại, tôi lập tức đi xuống tầng hầm của dinh thự, nơi Ophelia đang ẩn náu.
"Chỗ này lúc nào cũng âm u nhỉ."
Tầng hầm ẩm ướt và tối tăm như phản chiếu bản tính đen tối, ẩm ướt, sâu thẳm và kín đáo của Ophelia. Có lẽ vì cô ta vẫn nhớ lời khuyên bảo phải thông gió mà sống, nên ít ra cũng không còn mùi hôi thối ngọt lịm như trước nữa.
[Hang ổ của bọn tà thuật sĩ thì còn mong chờ gì nữa chứ? Nếu không phải là bạn của ngươi, ta đã sớm đánh chết ả rồi.] Hersella khịt mũi và buông lời độc địa đúng phong cách của mình. Dù đã biết tổ tiên mình cũng là một chủ tế, nhưng sự căm ghét chủ tế của cô ta dường như chẳng hề thuyên giảm chút nào.
"Chúng ta tính ra cũng là chủ tế còn gì? Tay thì bắn ra lửa mà cứ mở miệng ra là bảo chủ tế là ác này nọ…."
[Chúng ta cái gì mà chúng ta, đừng có lôi ta vào cùng với ngươi. Ngươi thì không nói, chứ ta chưa từng chạm một đầu ngón tay vào tà thuật nhé.] …Thì, cũng đúng.
Không biết là không dùng hay không dùng được, nhưng Hersella chưa bao giờ sử dụng sức mạnh của Rune ngay cả khi chiếm quyền chủ động của cơ thể.
Tất nhiên vì Hersella và tôi dùng chung một cơ thể, nên dù cô ta có cố chấp đến đâu thì trong mắt người khác, Hashal Aishangior đã sớm trở thành một ma pháp kỵ sĩ có thể thi triển ma pháp cường đại vượt xa cả các ma pháp sư cao cấp từ lâu rồi.
"Ta đến rồi đây. Có bên trong không?"
Sau khi đi qua hành lang hầm tối tăm và đến trước phòng nghiên cứu của Ophelia, tôi khẽ gõ cửa để thông báo sự hiện diện của mình. Vì nghe thấy tiếng rên rỉ phát ra từ bên trong, tôi sợ nếu cứ thế mở toang cửa ra thì sẽ nảy sinh tình huống khá ngượng ngùng.
Cả nhóm Milia lẫn Ophelia, không biết bọn họ có coi dinh thự của tôi là khách sạn tình yêu cao cấp không nữa.
"Ơ, Hashal? À, chờ chút. Chờ một lát nhé. Tôi ra mở cửa ngay đây."
Ophelia trả lời một cách vội vã với giọng điệu đầy kinh ngạc. Có vẻ như vì mải mê với công việc duy trì nòi giống không mang lại năng suất mà cô ta thậm chí còn không nhận ra tôi đã đến.
…Làm tốt lắm đấy.
Tình cảm chị em đúng là tràn trề quá nhỉ. À không, phải nói là dịch tiết tràn trề mới đúng chứ? Mẹ chồng cũng là mẹ đẻ thì đúng là tiện thật đấy.
"Chị ơi… làm thêm chút nữa đi ạ… cái cảm giác sướng đó…."
Tiếng của Claire cũng vang lên. Một giọng nói mỏng manh và hổn hển như thể đã kiệt sức. Giọng điệu mơ màng như đang trong giấc mộng, có vẻ như đang chìm đắm trong cơn cực lạc.
Nghe cô ấy gọi Ophelia là chị thì có vẻ như chứng thoái hóa về thời thơ ấu vẫn chưa được chữa khỏi.
"Chờ một chút thôi, Claire. Một lát nữa em sẽ làm thêm cho chị, nên giờ cứ đắp chăn nằm đó đã nhé. Rõ chưa?"
"Ưm…."
Tiếng sột soạt của Ophelia đang dỗ dành Claire vang lên. Nghe tiếng vải cọ xát thì có vẻ như cô ta đang dùng chăn che tạm cơ thể của Claire lại, còn bản thân thì đang tìm cái gì đó để khoác lên người.
"Hầy…."
Lúc nào nhìn thấy cảnh này tôi cũng thấy cạn lời, nên chỉ biết thở dài thườn thượt và dùng khói thuốc để tẩy rửa não bộ của mình.
Ngay sau đó, cánh cửa mở toang và Ophelia hiện ra với bộ dạng khỏa thân chỉ khoác mỗi chiếc áo choàng tắm.
Khuôn mặt đỏ bừng như quả hồng chín, hơi thở dồn dập, và khóe miệng thì bóng loáng nước bọt.
Không biết chơi đùa mãnh liệt đến mức nào mà trên làn da lộ ra qua khe hở của áo choàng tắm đầy rẫy những vết bầm đỏ và vết răng, thậm chí giữa hai đùi còn có thứ gì đó đang chảy xuống… thôi, đừng nói nữa thì hơn.
"Xin lỗi vì đã để ngài phải chờ. Tôi không ngờ ngài lại đột ngột đến đây như vậy. Giờ vào được rồi đấy."
"……Thôi, cứ đứng đây nói chuyện đi."
Tôi vào đó làm gì chứ.
Nơi mà mới ba mươi giây trước, cô em gái đã trở thành chị đang ban tặng niềm vui đầy tội lỗi cho cô chị đã trở thành em gái.
"Nếu ngài muốn vậy. Vậy, ngài định nói chuyện gì thế?"
"Có một câu hỏi, và hai điều cần thông báo."
"Chuyện dài lắm không?"
Ophelia rút một điếu thảo dược ma lực dài giắt trong túi áo choàng tắm ra hỏi.
"Chà, cái đó thì tùy thuộc vào câu trả lời của cô thôi, trước tiên cứ hỏi đã."
Tôi nhìn Ophelia đang búng tay châm lửa cho điếu thảo dược ma lực và hỏi. Một thắc mắc mà tôi đã ấp ủ suốt từ khi nghe toàn bộ sự tình về vụ Nidhogg từ Leopold.
"Tôi nghe nói sau khi né được hơi thở của rồng, cô bảo có thứ cần lấy nên đã chạy về dinh thự, sau đó cô đã làm gì? Chẳng lẽ chỉ trốn ở đây thôi sao?"
Theo lời giải thích của Leopold, Ophelia sau khi quay về dinh thự đã hoàn toàn không xuất hiện cho đến tận khi Nidhogg bỏ chạy.
Lacy thì vì đã chặn hơi thở của rồng nên bị trọng thương và phải rời khỏi chiến trường, nhưng Ophelia lúc đó chắc chắn vẫn còn đủ sức để chiến đấu tiếp mà. Rốt cuộc cô ta đã làm cái quái gì mà không thấy tăm hơi đâu vậy.
Dù nghĩ thế nào thì đây cũng chỉ có thể coi là hành vi đào ngũ trước quân thù hoặc lơ là nhiệm vụ mà thôi.
"Hiểu lầm rồi. Tôi không trốn đâu, mà là đang bận rộn theo cách của riêng mình đấy chứ. Chỉ là đó là việc không thể giải thích cho người khác thôi."
Ophelia lắc đầu và khẽ cười.
"Giải thích đi."
"Được thôi. Trước tiên cho tôi hỏi một câu nhé. Một nửa thủ đô đã bị phá hủy, nửa còn lại cũng chẳng lành lặn gì… vậy tại sao riêng dinh thự này lại vẹn nguyên không một vết xước thế kia?"
Tôi nghe nói kẻ trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi khác thì nên đánh chết đi.
Nhưng dù sao… cũng là người phe mình nên cứ tạm bỏ qua một lần vậy.
"Vì thiên vận phù hộ? Chắc cô không định nói cái lý do ngớ ngẩn như vậy chứ."
…Tôi đã nghĩ như vậy đấy.
[Chúc mừng nhé, ngươi đã trở thành kẻ ngớ ngẩn rồi đấy?] Hersella cười khẩy châm chọc. Bản thân cô ta cũng chẳng phản bác gì lời tôi nói mà giờ lại còn cười nhạo cái gì không biết.
Dù sao thì, nghe lời Ophelia nói thì có vẻ như dinh thự không bị sụp đổ là nhờ công của cô ta.
"Ý cô là cô đã phòng thủ nơi này?"
"Tất nhiên rồi. Nếu nơi này mà sụp đổ thì cả ngài lẫn tôi đều sẽ rất rắc rối mà, phải không? Tôi đã dốc toàn lực để bảo vệ nơi này, bất kể con Trùng Long đó có làm gì đi chăng nữa."
Ophelia ưỡn ngực tự hào và mỉm cười.
Nghĩa là trong tình huống quốc gia lâm nguy, một trong những lực lượng tinh nhuệ nhất của Đế quốc, thay vì tích cực ra mặt, lại đang dốc toàn lực để bảo vệ tài sản của tôi sao.
Chuyện này nên trách mắng hay nên khen ngợi là đã làm tốt đây. Thật là khó để phán xét.
Nếu Ophelia tích cực tham gia thảo phạt Trùng Long thì có lẽ thiệt hại của thủ đô đã giảm đi được một chút… nhưng vì cô ta không thuộc ma tháp mà là ma pháp sư chuyên thuộc của tôi, nên xét cho cùng, việc bảo vệ tài sản và sự an toàn của chủ nhân mới là nghĩa vụ ưu tiên hàng đầu của cô ta.
"…Vậy nên cô mới cứ đóng đô ở dinh thự này?"
"Không chỉ có vậy đâu. Dù có bảo vệ nghiêm ngặt đến đâu đi chăng nữa, nếu con Trùng Long không biến mất thì sớm muộn gì nơi này cũng sụp đổ thôi, phải không? Nên tất nhiên là tôi cũng đã chuẩn bị phương án đối phó rồi."
"Phương án đối phó?"
"Phải. Để dù không thắng được Trùng Long, thì ít nhất cũng có thể đuổi nó ra khỏi thủ đô. Chờ chút, tôi cho ngài xem cái này."
Ophelia quay người đi vào bên trong phòng nghiên cứu, rồi ngay sau đó quay lại với một viên đá quý to bằng nắm tay.
"Cái đó là…."
Một viên đá quý quen thuộc.
"Phải, là linh hồn thạch. Ngài còn nhớ việc tôi đã chứa linh hồn của Isabella vào đây để chơi đùa chứ? Bản thân linh hồn thì đã hết giá trị sử dụng nên tôi đã tiêu biến nó rồi, nhưng bên trong linh hồn thạch vẫn còn sót lại chút tàn dư."
"Tàn dư? Cô định làm gì với cái đó?"
"Con Trùng Long đó, nhìn qua là biết ngay nó là thứ mà Isabella định tạo ra rồi, phải không? Vậy nên, nếu dùng tàn dư còn sót lại trong linh hồn thạch để phát ra dao động ma lực tương tự như linh hồn của Isabella… thì đối với nó, nó sẽ lầm tưởng rằng mẹ nó đang gọi mình. Đại loại là một công cụ dẫn dụ ấy mà. Tiếc là trước khi hoàn thành thì con Trùng Long đã bỏ chạy mất rồi nên chưa kịp dùng đến."
Ophelia vừa phả khói thảo dược ma lực vừa tiếp tục giải thích.
"Nếu hoàn thành được, nó chắc chắn sẽ cảm nhận được dao động ma lực chứa trong linh hồn thạch này và đuổi theo. Khi đó, việc còn lại chỉ là đưa linh hồn thạch này cho một kẻ nhanh chân, bảo hắn dốc hết sức chạy ra khỏi thủ đô rồi ném nó vào nơi không có người ở là xong. Tuy không ngăn được việc Nidhogg lồng lộn, nhưng ít nhất cũng khiến nó không thể phá hủy thủ đô thêm được nữa."
"Ơ… chuyện đó khả thi sao?"
"Vì chưa thử nghiệm nên tôi không dám khẳng định chắc chắn."
Ophelia nhún vai mỉm cười.
Nghe qua thì thấy cô ta không phải lơ là nhiệm vụ mà là đang nỗ lực hết mình theo cách của riêng mình để tìm ra phương án xoa dịu thảm họa Trùng Long, nên tôi không thể trách mắng cô ta thêm được nữa.
Nói thẳng ra thì, so với việc bắn vài phát ma pháp cao cấp, một mồi nhử để dẫn dụ Trùng Long chắc chắn là món đồ hữu dụng gấp trăm lần.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn