Chương 380: Phù thủy dưới hầm
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Tầng hầm rộng hơn tôi tưởng.
Đến mức tôi phải tự hỏi liệu nó có rộng hơn cả dinh thự bên trên không." Không khí ở nơi này thật bẩn thỉu. Thật khó chịu."
"Chẳng phải đây là nơi thích hợp cho lũ giẻ rách và sâu bọ sinh sống sao. Vốn dĩ đây là không gian bí mật của Isabella mà."
Người phụ nữ đó dường như rất thích những cái hang rộng lớn, âm u, ẩm ướt và bốc mùi giống như cái khe giữa hai chân mụ ta vậy.
Chắc Claire cũng thích thôi. Cô ta chắc cũng đã sống với một cái hang rộng như hồ nước giữa hai chân mình suốt bấy lâu nay.
Dù Ophelia đã dùng phẫu thuật ma pháp để phục hồi lại nguyên trạng rồi." Sống ở một nơi như thế này, cái con nhóc sà thuật sư đó cũng thật là có cái bụng tốt đấy."
Dù bụng có tốt đến đâu thì chắc cũng chẳng bằng ngươi đâu.
Ngươi từng ăn thịt người ở nơi nồng nặc mùi nội tạng mà chẳng thèm buồn nôn lấy một lần còn gì.
Khác với hành lang, phòng nghiên cứu của Ophelia lại khá thoáng đãng.
Chắc cô ta đã thanh tẩy riêng không gian mình thường xuyên lui tới chăng.
Cảm giác ẩm thấp đặc trưng của tầng hầm đã hoàn toàn biến mất, có vẻ như không khí bên ngoài đang được lưu thông tốt.
"Ta về rồi đây."
"Ơ kìa. Về sớm hơn tôi tưởng đấy. Chắc là có chuyện gì đó xảy ra ở bình nguyên phía Đông rồi nhỉ?"
Ophelia dường như đã đoán được đại khái tình hình chỉ qua việc tôi trở về sớm.
"Nghe bảo ở bản quốc Kahar đang loạn cào cào. Có sà thuật sư tà ác xuất hiện hay gì đó. Mà sà thuật sư tà ác thì chẳng phải đang ở ngay đây sao."
Nhìn kìa, nhìn kìa.
Lại còn bày ra cái lớp học giải phẫu dành cho trẻ em với một con Isabella mini nữa chứ.
"Nói năng nặng lời thế. Nếu nói vậy thì chẳng phải cái người thu nạp một thuộc hạ như thế còn tà ác hơn sao?"
"Nói gì vậy, ta là một Thánh hiệp sĩ danh dự đã cảm hóa được cả sà thuật sư tà ác đấy nhé."
"Nhắc mới nhớ, hình như là Thánh hiệp sĩ danh dự nhỉ… Một minh chứng sống cho việc Giáo hội cuối cùng cũng đã phát điên là đây chứ đâu. Cầu nguyện với thần linh mà không khéo lại lòi ra ma khí thay vì thần lực ấy chứ?"
Ophelia cười khẩy, đặt đống dụng cụ giải phẫu xuống và tháo găng tay ra.
Ngay sau đó, những ngón tay trắng nõn thon dài thọc vào khe ngực và lôi ra một điếu thuốc ma lực dài.
…Sao nó lại chui ra từ đó được nhỉ?
Pháp sư đúng là những kẻ mà ta chẳng bao giờ hiểu nổi mà.
Tôi cùng Ophelia vừa hút thuốc vừa ngắm nhìn con Isabella mới được tái sinh.
"Hi ê ê ếch… hi ê ê ếch…."
Con Isabella bị đóng đinh trên bàn, thật kinh ngạc là nó cũng có bộ dạng thảm hại y hệt tên tù binh Kahar mà tôi đã ra tay.
Chắc là đã cắt bỏ hết nội tạng ngoại trừ tim và phổi, nên bên trong lớp da bụng đang mở toang gần như trống rỗng.
Hoặc có lẽ ngay từ đầu đã chẳng có những thứ đó rồi cũng nên.
Thêm vào đó, trên những dây thần kinh kết nối với cột sống có cắm những cây kim sắt cực nhỏ.
Dù nhìn thế nào thì đó cũng là những vật trang trí dùng để kích thích điện.
…Cô nàng này cũng biết cách thẩm vấn đấy chứ.
Không ngờ một pháp sư thuần túy không phải người hiện đại lại có thể đạt đến cảnh giới này.
Phải chăng lời nói rằng ma pháp khi phát triển đến cực hạn sẽ không khác gì khoa học là sự thật.
"Thế, cô định tìm hiểu cái gì mà lại mổ bụng Isabella ra thế kia?"
"Hửm? À. Không phải tôi định thẩm vấn đâu, chỉ là đang kiểm tra độ nhạy của dây thần kinh thông qua phản xạ đau thôi. Hiện tại giới hạn mới chỉ là khoảng 30 đến 50 lần, nhưng mục tiêu cuối cùng của tôi là muốn nâng độ nhạy lên gấp 3000 lần cơ."
Độ nhạy gấp 3000 lần thì chỉ cần chọc nhẹ một cái là chết vì sốc luôn rồi còn gì…?
Dù sao thì, việc giao Isabella cho Ophelia xử lý quả là một lựa chọn sáng suốt.
Vì cô ta thực sự là một thiên tài trong việc tra tấn mà.
"Nhưng mà cũng hơi tiếc nhỉ. Ta cũng muốn nghe thử xem mụ ta sẽ lảm nhảm cái gì, thế mà lần nào đến cũng thấy mụ ta trong cái bộ dạng không thể đối thoại được thế này."
"Đối thoại thì vẫn được mà? Cái vật thí nghiệm này chỉ là thấy ngươi đến nên mới ngậm miệng lại thôi, chứ trung khu ngôn ngữ vẫn còn nguyên vẹn đấy. Mới nãy thôi mụ ta còn đang van xin tôi làm ơn hãy dừng lại đi cơ."
À thế à?
Nghe tin này vui đấy chứ.
Tôi lập tức ghé sát mặt vào Isabella và nhếch môi cười khẩy.
"Ái chà chà, mụ phù thủy của chúng ta. Chắc là thấy xấu hổ khi để lộ bộ dạng khóc lóc van xin nên mới giả vờ làm người câm đấy à? Suýt chút nữa là ta bị lừa rồi."
"……."
Isabella không đáp lại lời nào. Như thể mụ ta chẳng thèm nói chuyện với tôi vậy.
Nhưng mà biết sao giờ. Tội nhân thì không có quyền giữ im lặng đâu nhé? Cũng chẳng có quyền thuê luật sư luôn.
Đó là nguyên tắc ở thế giới cũ của tôi, nhưng chắc ở thế giới này cũng chẳng khác gì mấy đâu.
"Sao mặt mày lại nghiêm trọng thế hả mụ phù thủy. Cười lên đi chứ. Chẳng phải mụ đã đạt được sự bất tử mà dù có ngủ với tám ngàn thằng đàn ông cũng không làm được đó sao? Thế nên phải cười chứ. Như thế này này."
Tôi nhếch mép cười hết cỡ, rồi dùng hai ngón tay nặn ra một nụ cười gượng ép trên mặt Isabella.
"Nhìn xem. Cười lên trông xinh hơn hẳn đấy. Mụ phù thủy ngu ngốc nên chắc không biết, chứ vốn dĩ nụ cười có tác dụng giảm đau đấy. Nghĩ đến những nỗi đau mà mụ sắp phải gánh chịu, thì đây chẳng phải là một lời khuyên đáng để khắc cốt ghi tâm sao?"
Isabella tuy nhíu mày nhưng vẫn không nói lời nào.
Chỉ cần dùng kim châm một cái là sẽ hét lên như lợn bị chọc tiết ngay thôi mà còn bày đặt cứng đầu.
"À, nhắc mới nhớ, mụ phù thủy từng nói gì với ta ấy nhỉ…. Bảo là sẽ khiến ta phải liếm kẽ chân mụ đúng không? Với cái thân hình đó thì chắc là không làm được rồi. Hay là gì, thay vào đó mụ có muốn liếm của ta không? Giống như một con chó ấy."
Vừa cười khúc khích vừa dùng ngón tay chỉ vào giữa hai chân, sắc mặt Isabella lập tức biến đổi dữ dội." Đừng có nói mấy lời điên rồ đó…! Nếu ngươi dám dùng cơ thể của ta để làm cái trò đó, ta nhất định sẽ…!"
Hersella thốt ra lời đe dọa với giọng điệu kinh hãi.
Đó là tông giọng giống như một cô thiếu nữ vừa phát hiện ra con sâu róm chui vào trong đồ lót vậy. Cô ta cũng biết phát ra cái giọng đó cơ à.
"Không, dĩ nhiên là ta đùa thôi. Ta điên sao mà làm thật chứ. Bẩn chết đi được."
Đó chỉ là lời nói để sỉ nhục Isabella thôi mà.
"Chắc là bị khâu mồm lại rồi hay sao mà chẳng thấy trả lời nhỉ. Hay là ta gọi Leonor đến nhé? Cô nàng đó chắc cũng sẽ rất vui mừng khi được tái ngộ với mụ phù thủy đấy."
Không chỉ vui mừng đâu, chắc cô nàng sẽ reo hò phấn khích rồi chuẩn bị sẵn bột chiên xù luôn ấy chứ.
"Dạo này ở thủ đô món Phù thủy chiên đang là thực phẩm được ưa chuộng đấy. À, chắc mụ không biết Phù thủy chiên là gì đâu nhỉ. Đó là món do Leonor sáng tạo ra, bằng cách đem thân xác phù thủy đi chiên trong dầu…."
"……Đừng có mà đắc ý. Cái con nhóc dã man hôi hám và hạ đẳng kia…!"
Cuối cùng, Isabella cũng đã mở miệng. Dù chỉ là lời chửi bới.
"Dã man thì đúng rồi… nhưng hôi hám và hạ đẳng thì chẳng phải là mụ phù thủy sao? Ta vẫn thấy mùi thối rữa bốc lên nồng nặc đây này."
"……Ngươi nghĩ là ngươi đã thắng sao? Cứ tận hưởng cái cảm giác đó đi. Vì rồi sẽ có lúc ngươi phải gào thét trong đau đớn thôi…!"
Cái bộ dạng như con ếch bị cắm điện mà còn bày đặt mạnh miệng.
"Gào thét trong đau đớn sao? Cái đó cũng là dành cho mụ phù thủy thôi. Nghe bảo mụ vừa mới khóc lóc van xin Ophelia xong mà. Tiếc là Ernst không được chứng kiến cảnh đó nhỉ."
Tôi đưa điếu thuốc trên đầu ngón tay lại gần bụng của Isabella.
Chắc là hơi nóng từ đầu thuốc đã truyền đến những dây thần kinh bị cắm điện, khiến Isabella khựng lại.
"Con khốn kia, ngươi dám…!"
Dù cố tỏ ra thản nhiên, nhưng có vẻ như ngay cả Isabella cũng khó lòng chịu đựng được cơn đau thần kinh gấp 30 lần, nên đồng tử mụ ta cứ run rẩy bần bật.
"Mụ phù thủy của chúng ta, sợ rồi kìa. Ôi chao? Giờ thì biết sợ đau rồi à? Mất đi ma khí rồi thì mụ cũng chẳng khác gì một đứa trẻ con cả."
"……."
Isabella lại ngậm miệng lại. Không muốn nói nữa à.
Thế thì phải khiến mụ mở miệng thôi.
Tôi dí ngón tay sâu hơn nữa.
- Xèo xèo!
Tiếng thịt cháy. Những dây thần kinh lộ ra ngoài bị đầu thuốc lá đốt cháy và co quắp lại.
"Đê gia à à à à ác-!"
Isabella gào lên một tiếng quái dị rồi vặn vẹo toàn thân.
Mắt trợn ngược và đầu lắc điên cuồng, khiến tôi liên tưởng đến một ca sĩ nhạc metal vừa nạp quá liều heroin.
"A ha ha ha! Đê gia ác sao. Cái tiếng hét gì mà buồn cười thế! Buồn cười chết mất thôi!"
Tôi cười sặc sụa rồi rút mẩu thuốc lá đã tắt ngóm ra vứt đi.
Isabella sau khi đầu thuốc rời đi vẫn còn co giật như lợn bị điện giật một hồi lâu rồi mới lịm đi.
Chết rồi à.
"…Hashal. Tôi vẫn còn đang thí nghiệm với cái đó mà."
"À xin lỗi. Ta lỡ tay chút thôi. Làm cái mới mà dùng."
Tôi nhún vai rồi rút một điếu thuốc mới ra châm lửa.
Sau khi ném con Isabella đã biến thành cái gạt tàn vào dung dịch hòa tan, tôi trò chuyện với Ophelia một lúc.
"Claire thế nào rồi? Vẫn còn trong tình trạng đó à?"
"Thì vẫn vậy thôi. Tôi sợ nếu đụng chạm bừa bãi vào tinh thần hay não bộ thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với chị ấy, nên mới đang dùng Isabella để thí nghiệm đây…."
Ophelia thở dài thườn thượt.
Này, ai nhìn vào chắc cũng tưởng cô là một người em gái hiếu thảo đang lo lắng cho người chị bị bệnh nằm liệt giường đấy.
Thực tế thì cô là một đứa em gái tồi tệ nhất thế gian, đã dùng đủ mọi loại tra tấn bao gồm cả tra tấn tình dục để khiến chị mình bị thoái hóa tâm trí mà vẫn không chịu dừng tay.
Cả chị lẫn em, quả thực là một cặp chị em mà từ "tự làm tự chịu" vận vào không thể hợp hơn.
Câu chuyện không chỉ dừng lại ở Claire.
"Cô biết công xưởng của Asha ở đâu rồi đúng không? Ta đã gửi gắm bộ da của Rurik cho con bé đó rồi, nên cô cũng qua đó mà đặt một bộ đồ đi."
Bộ giáp da Thú nhân vương có khả năng tự phục hồi. Đó là trang bị cao cấp nhất mà có tìm khắp nơi cũng chẳng ra đâu.
Có thể gọi đây là dịch vụ phúc lợi dành riêng cho thành viên Épée de Ciel chăng.
"Rurik? À, là cái gã Lang vương đó sao. Tôi không thích đồ da lắm… chắc bảo con bé làm cho đôi ủng với cái áo choàng là được nhỉ."
"Dùng tốt lắm đấy chứ? Đao kiếm vô tình còn chẳng đâm thủng được, mà nghe bảo dù có bị rách thì nó cũng tự phục hồi lại được cơ."
"Thế thì tuyệt thật đấy."
Ophelia khẽ huýt sáo tỏ vẻ hơi ngạc nhiên.
Sau khi cho cô ta biết về Zahan, chúng tôi cùng nhau đi lên mặt đất.
Vì giờ đã sống chung một nhà nên ít nhất cũng phải biết mặt nhau chứ.
Vừa hay Damian và Milia cũng đã thu dọn xong xuôi và đang đứng ở hành lang.
Tôi cùng họ đi về phía phòng khách.
"À, đúng rồi. Damian. Lời này ta nhất định phải nói trước."
"Lời gì cơ?"
Tôi ghé sát tai Damian đang nghiêng đầu thắc mắc và thì thầm.
"Chuyện chúng ta chạm mặt nhau ở suối nước nóng phía Bắc. Tuyệt đối không được hé răng nửa lời. Nếu dám nói ra dù chỉ một chữ, ngươi chết chắc."
Zahan mà nổi điên lên chắc anh ta sẽ đập ngươi ra bã đấy.
"…Mình sẽ ghi nhớ."
Damian gật đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn