Chương 345: Ngày càng rạng rỡ
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Thủ đô sau bao ngày quay lại vẫn chào đón chúng tôi bằng sự ồn ào náo nhiệt như cũ.
"Kẻ Diệt Mùa Đông, ngài Median đã trở về!"
"Cầu xin sự chúc phúc của nữ thần Elpinel cho vị cứu tinh của Đế quốc! Kỵ sĩ Quang Huy vạn tuế! Ngài Median vạn tuế ê ê ê!"
…Không, có vẻ như còn ồn ào hơn cả trước đây nữa.
Toàn bộ thủ đô xôn xao với những lời kinh ngạc và tán thưởng.
Cũng phải thôi, trong bối cảnh quân đội Đế quốc cũng bị tiêu diệt gần một nửa một cách bạc nhược, thì việc tôi là người duy nhất mang về bản tin thắng trận hào hùng như thế này là chuyện đương nhiên.
Leonor và các thành viên Kỵ sĩ đoàn Thập Tự Hoa Hồng, ngoại trừ những người đóng vai trò phu xe, đã dưới sự chỉ huy của Rene hướng về phía Rose Hall, còn Damian và Milia cũng chia tay tôi vì bảo rằng phải đến Học viện xem sao.
Học viện à… tôi cũng phải đến đó một chuyến mới được. Phòng trọ của tôi cũng ở đó mà.
Nhắc mới nhớ, không biết Lana đã về chưa nhỉ?
Tôi vẫn chưa kịp nói với em ấy chuyện phòng đã thay đổi. Dù tôi nghĩ nhân viên Học viện chắc đã nói rồi.
"Vậy thì, tôi cũng xin phép đi đây. Cầu mong sự từ ái của Thái Dương sẽ soi sáng con đường phía trước của ngài Median."
"Ừ, thời gian qua vất vả cho cô rồi."
Chẳng bao lâu sau, Florence cũng trân trọng chào tạm biệt và rời khỏi xe ngựa. Nghe bảo cô ấy định đi báo cáo lại mọi chuyện cho Lacy.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng vẫy tay tiễn cô ấy.
Nghĩ lại thì, dù chỉ là một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng tôi đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ theo nhiều cách khác nhau.
Cô ấy đã chữa trị cho một Damian suýt chút nữa thì hỏng bẻ vì đợt huấn luyện khắc nghiệt, và cũng đã chữa lành hoàn toàn những vết thương mà tôi phải chịu từ tên khốn Ryurik.
Dù sao thì, giờ đây những người hướng về Hoàng cung chỉ còn lại tôi và Leonor trong vai trò kỵ sĩ hộ vệ.
Nếu tính cả phu xe thì là ba người.
"Bá, Bá tước Median các hạ! Ngài đã ngự giá quang lâm rồi sao!"
Kỵ sĩ canh giữ cổng Hoàng cung vừa nhìn thấy tôi đã chào theo kiểu giật nảy mình.
…Cảm giác như cậu ta còn cung kính hơn cả khi Ludwig tiến vào vậy. Nhìn đôi đồng tử run rẩy đó, liệu có phải đây là kỵ sĩ từng chứng kiến cảnh tôi chiến đấu không nhỉ?
"Thấy chưa. Tiểu thư, lời tôi nói đúng mà? Tôn trọng đến từ sự kính sợ đấy."
Leonor mỉm cười hài lòng và gật đầu mạnh mẽ.
Nhìn mặt cô ấy, có vẻ như cô ấy còn vui mừng vì vị thế của tôi được nâng cao hơn cả chính bản thân tôi nữa.
Vì đã tự mình từ bỏ uy quyền, nên cô ấy định tìm kiếm sự thỏa mãn bằng cách nâng cao uy quyền cho chủ nhân của mình sao?
Dưới sự dẫn dắt của kỵ sĩ, tôi hướng về phía biệt cung.
Vì bản cung đã bị phá hủy không thể phục hồi trong một hai tháng, nên Leopold dù đã trở thành Hoàng đế của Đế quốc vẫn đang xử lý công việc tại biệt cung của mình.
Tôi thì có đủ loại nhà cửa từ nhà công vụ giáo sư đến đại dinh thự ở phương Bắc, rồi cả dinh thự ở thủ đô sắp được ban thưởng lần này nữa, nhà cửa cứ gọi là sinh sôi nảy nở, trong khi Leopold thì lại mất đi căn nhà vốn có.
Sau này ông ta sẽ tự xây lại thôi.
Sau khi chờ đợi một lúc tại phòng tiếp khách của biệt cung, cuối cùng tôi cũng được dẫn đến văn phòng của Leopold.
"Ngài Median, lâu rồi không gặp. Thời gian qua ngài vẫn khỏe chứ?"
Kỵ sĩ thân vệ Hoàng gia canh giữ trước văn phòng cất tiếng chào với nụ cười rạng rỡ.
Yug Perceval, hình như là kỵ sĩ cực kỳ thích bánh mì lúa mạch thì phải…? Vì đã quá lâu rồi nên tôi phải mất một lúc mới nhớ ra.
"Ừ, lâu rồi không gặp. Ngươi vẫn khỏe chứ? Có vẻ như ngươi đã thăng tiến một cách thực thụ rồi đấy."
Không ngờ sau khi Leopold trở thành Hoàng đế, cậu ta vẫn đảm nhận vai trò kỵ sĩ hộ vệ. Chuyện này có ổn không đây?
Kỵ sĩ hộ vệ của Hoàng đế mà thậm chí còn chưa đạt cấp Đạt nhân. Thật là bất an.
"Vì các tiền bối đa phần đã quy thiên, nên tôi vô tình cứ phải đảm nhận vị trí quá sức này. Đã như vậy, tôi phải tinh tấn hơn nữa để không làm phụ lòng Bệ hạ đã tin tưởng mình."
Suy nghĩ cũng chín chắn đấy chứ. Lúc mới gặp còn là một tên kiêu ngạo vô lễ.
Tất cả là nhờ liệu pháp vật lý của tôi cả đấy.
"Vì không có gì đảm bảo rằng chỉ với sức mình tôi có thể hộ vệ Bệ hạ một cách hoàn hảo, nên ngoài tôi ra, các kỵ sĩ do Công tước Vien gửi đến cũng đang đảm nhận việc hộ vệ Bệ hạ nữa."
"Công tước Vien sao?"
Nghe bảo ông ta đã chịu tổn thất lực lượng đáng kể trong cuộc nội chiến lần này mà.
"Vâng. Ban ngày thì tôi hầu hạ Bệ hạ… nhưng trường hợp Bệ hạ xuất cung, hoặc từ sau buổi tối, các kỵ sĩ cấp Đạt nhân do Công tước gửi đến sẽ toàn quyền đảm nhận việc hộ vệ Bệ hạ."
"Hừm… vậy sao?"
Ngay cả lực lượng cấp Đạt nhân cũng chẳng còn mấy mà vẫn cố quá nhỉ.
Ông ta đang cố gắng mở rộng tầm ảnh hưởng của mình lên Hoàng thất Đế quốc bằng mọi giá sao.
Cũng phải thôi, vì Leopold, người mà ông ta đã dốc lòng hỗ trợ bấy lâu nay, đã lên ngôi Hoàng đế, nên giờ là lúc ông ta muốn nhận lại thành quả đầu tư cũng là chuyện đương nhiên.
Chỉ cần không vượt quá giới hạn thì cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Chắc cũng không phải chuyện tôi cần bận tâm.
Tôi kết thúc cuộc trò chuyện với Perceval tại đó.
Khi Perceval gõ nhẹ vào cửa văn phòng để thông báo việc tôi đã đến, chẳng bao lâu sau, sự cho phép vào của Leopold đã truyền tới.
Có lẽ vì nghe qua cánh cửa nên giọng nói có vẻ khá thiếu sức sống.
"Mời vào. Trẫm không biết đã bao lâu rồi chúng ta mới gặp lại nhau như thế này."
…Trời đất ơi. Thứ ông ta mất đi không chỉ có cung điện.
Có lẽ vì đã chính thức lên ngôi nên cách xưng hô đã chuyển từ nửa kính ngữ sang hẳn bề trên, nhưng những thứ đó chẳng lọt vào tai tôi chút nào.
Bởi vì nhìn bộ dạng của Leopold trước mắt, tôi suýt chút nữa thì rơi nước mắt.
"Lâu rồi không gặp, Bệ hạ Leopold. Thời gian qua ngài vẫn… có vẻ như không được bình an cho lắm."
Dù có nói dối tôi cũng không thể hỏi ông ta thời gian qua sống tốt không được.
Tại sao ư?
Bởi vì, tóc của Leopold…!
[……Ta đã đoán trước là sẽ có ngày này… nhưng không ngờ lại nhanh đến thế. Thật đáng thương.] Ngay cả Hersella cũng không nén nổi sự đồng cảm.
Vầng trán của Leopold khi gặp lại đã rộng hơn trước khoảng hai đốt ngón tay. Về phía trên.
So với chân tóc đang bắt đầu thăng thiên một cách thực thụ, thì đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi hay quầng thâm đen kịt chẳng là cái tháp gì cả.
Có vẻ như công việc Hoàng đế gây ra không ít áp lực nhỉ.
Nếu là tôi thì tôi cũng thế thôi. Ai bảo lại lên ngôi vào đúng cái thời điểm này chứ.
Đó là thời điểm mà quốc lực của Đế quốc đã giảm sút mạnh mẽ sau cuộc nội chiến và cuộc đại xâm lăng, trong khi các quốc gia khác thì đang gây chiến hoặc chuẩn bị gây chiến, lại còn phải gánh vác cả sự xuất hiện ngày càng tăng của lũ ma vật nữa.
Chắc hẳn ông ta đang có cảm giác muốn vứt quách cái ghế Hoàng đế đi cho rồi?
Thực tế nếu làm vậy, một sự hỗn loạn không thể so sánh với hiện tại sẽ diễn ra.
"…Cảm ơn vì đã lo lắng. Chắc chắn rồi, thật khó để nói rằng trẫm đang bình an trong cái bộ dạng này. Trẫm chưa từng dự tính mình sẽ chết vì ngập đầu trong công việc thay vì chết dưới tay Isabella…."
Leopold thở dài, cầm lấy tách trà đặt trên bàn và dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện.
Ngồi ở đây làm tôi nhớ lại chuyện cũ quá.
Sau khi kết thúc sự cố Militsiya tấn công thủ đô, tôi đã dưỡng thương một thời gian rồi tìm đến tận đây để gặp Leopold.
Nghĩ lại thì đó chỉ là chuyện của vài tháng trước, vậy mà không hiểu sao cảm giác như chuyện từ đời thuở nào rồi.
Có lẽ vì thời gian qua tôi đã chạy đôn chạy đáo không ngừng nghỉ chăng?
"Dù sao thì, thấy khanh không bị thương tích gì lớn là trẫm an tâm rồi. Trẫm nghe nói Vua của Thú nhân cũng không phải là một đối thủ tầm thường."
"Hắn mạnh thật đấy chứ. Chỉ là tôi mạnh hơn thôi."
Một nụ cười đầy tự tin.
Thực tế thì dù cầm True Silver Sword tôi cũng đã phải vất vả cực kỳ, nhưng cuối cùng người thắng là tôi nên nói tôi mạnh hơn cũng chẳng sai chút nào.
Nếu là người khác, dù có là cấp Anh hùng đi chăng nữa thì cũng không dễ dàng gì đối phó với hắn.
Bởi vì năng lực cơ bản như thể lực hay sức mạnh vốn dĩ đã có sự chênh lệch quá lớn.
Nếu không sở hữu một Anh hùng tự sự chuyên dụng để đối phó với Thú nhân, thì bình thường chắc hẳn sẽ trở thành thức ăn cho hắn thôi.
"Đó quả là những lời đáng tin cậy."
Có vẻ như đã nhẹ lòng hơn trước lời đùa của tôi, Leopold tựa lưng vào ghế và nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Sau đó, tôi đã trò chuyện với Leopold một lúc lâu về những chuyện khác nhau.
Đó không phải là những câu chuyện nhẹ nhàng gì cho cam.
Bởi vì Leopold đã trở thành một người quá bận rộn để có thể tán gẫu những chuyện phiếm thường ngày.
Một cách tự nhiên, chủ đề của cuộc trò chuyện tràn ngập những nội dung khiến đầu óc nặng trĩu như tình hình nội bộ Đế quốc hay cục diện quốc tế.
Nào là sự than vãn về hỏa lực đáng kinh ngạc mà lũ Elf và Dwarf đã phô diễn, khiến các lãnh chúa gần biên giới phía Tây đang run rẩy lo sợ và liên tục yêu cầu chi viện.
Nào là lũ Panam không biết có phải bị điên rồi không mà lại gây áp lực thương mại với Đế quốc và đưa ra những yêu cầu vô lý, đại loại thế.
"Panam đã yêu cầu điều gì mà ngài lại nói vậy…?"
Đến mức Leopold phải công khai gọi bọn chúng là lũ điên, tôi thực sự không thể đoán ra được.
"Chúng yêu cầu một cuộc hôn nhân chính trị với một người phụ nữ mang huyết thống Hoàng thất Đế quốc, hoặc huyết thống tương đương. Thậm chí, xét đến việc Vương tử của Panam còn chưa đầy bốn tuổi… rõ ràng chúng không định lấy làm con dâu mà là định lấy làm tình nhân cho chính mình. Thật là một mưu đồ không tưởng."
"Đúng là những lời điên rồ thật. Một người phụ nữ chưa chồng mang huyết thống tương đương Hoàng thất sao, những người như thế thì có được mấy ai…."
[…Đúng là đồ đần độn.] Con nhỏ này tự nhiên nói cái gì vậy.
"Hửm…? Chẳng lẽ khanh không nhận ra sao? Những người phụ nữ như thế ở Đế quốc chỉ có ba người thôi. Công nữ Friede, con gái của Đại công tước Feilun. Leonor, người từng là Hoàng nữ của Đế quốc. Và chính là khanh đấy, ngài Median."
…Cái gì cơ?
Vậy thì, người phụ nữ mà Vua của Panam yêu cầu đó, Nói cách khác là….
Nhìn thấy biểu cảm thay đổi theo từng khoảnh khắc của tôi, Leopold gật đầu.
Như thể dự đoán tôi vừa nảy ra chính là sự thật.
"Giờ khanh đã hiểu chưa? Chúng yêu cầu khanh hoặc Leonor làm ái thiếp đấy."
"Diệt tộc chúng đi."
Loại vương gia đó biến mất cũng được nhỉ?
Dù là phía Tây hay phía Đông thì cứ dẹp sang một bên đã, đây là một yêu cầu khiến tôi muốn tiến quân sang Panam ngay lập tức vì quá sôi máu.
Trước phát ngôn đầy chân thành của tôi, Leopold chỉ biết nở một nụ cười nan giải.
Dù đã đoán trước tôi sẽ phản ứng như vậy, nhưng ở vị trí của mình, ông ta không thể chấp nhận yêu cầu tấn công Panam được.
Phải, tôi cũng hiểu mà.
Đế quốc, nơi tự xưng là người bảo vệ nhân loại, không thể tiên phong tấn công một quốc gia nhân loại mà không có danh nghĩa chính đáng.
Nếu làm vậy, dù có xảy ra chiến tranh thế giới cũng chẳng có gì lạ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn