Chương 356: Hướng về phương Đông
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Sau khi trở về từ nơi ẩn náu của Ophelia, tôi cuối cùng cũng bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi về phương Đông.
Tôi trả hết nợ cho Asha và Lacy, bổ sung những vật tư cần thiết - như đoản kiếm, mũi tên, thuốc lá hay lương thực - rồi thuê một phu xe.
Nhờ số tiền thưởng mà Leopold đưa cho, tiền bạc đối với tôi giờ đã quá dư dả.
Thậm chí, Lacy còn chẳng thèm nhận tiền.
Cô ấy bảo đó là sự tận hiến đương nhiên sao? Nói thì hay lắm. Lúc đó rõ ràng bảo là sẽ ghi nợ mà.
Thôi thì, lúc đó tôi chỉ là một Đạt nhân ngoại quốc có vẻ nhận được phép màu khá tốt, còn giờ tôi đã là kỵ sĩ danh dự chính thức của giáo hội Elpinel rồi. Lại còn được gọi là "Huy Quang" nữa chứ.
Đã ngồi cùng một thuyền rồi nên chắc cô ấy coi đó là dịch vụ đi kèm thôi.
Một nửa số tiền thưởng còn lại tôi giao cho Leonor.
Để thuê người hầu trông nom dinh thự, trả lương xứng đáng cho các kỵ sĩ dưới trướng bao gồm cả Damian và Milia, số tiền còn lại thì dùng làm sinh hoạt phí.
Trường hợp của Damian và Milia, vì họ cũng đã nhận được tước hiệu Nam tước phương Bắc nên sau này có lẽ tôi phải chuyển sang cấp đất phong thay vì trả lương, nhưng ít nhất là trong thời gian tới, tôi định dùng vàng để thay thế cho đất đai.
Có vẻ hai người họ cũng thấy thế thì tiện hơn.
"À. Và đừng có tự mình quyết định số tiền, hãy giao cho các văn quan dưới trướng thực hiện. Tôi không tin tưởng lắm vào cảm quan tiền bạc của cô đâu."
Vì là cựu Hoàng nữ nên cô ấy có xu hướng tiêu xài hơi vung tay quá trán.
Chỉ riêng chi phí trốn trong công xưởng của Asha vài ngày mà cô ấy đã trả tới hàng trăm đồng vàng rồi còn gì.
"Nói thế thì hơi quá đáng đấy. Dù tôi không thể phủ nhận."
Leonor cười khổ rồi nhún vai.
Những người hướng về phương Đông chỉ có tôi và Lana.
À, nếu tính cả phu xe thì là ba.
Nếu chỉ có một mình, tôi có thể cưỡi ngựa đi cho nhanh, nhưng vì có Lana đi cùng nên không còn lựa chọn nào khác ngoài xe ngựa.
Dù sao thì, rút kinh nghiệm từ việc phu xe thường chết trước, tôi đã thuê một mạo hiểm giả thay vì một phu xe bình thường.
Tất nhiên là nữ. Mạo hiểm giả nam à, ai biết được lũ khốn đó sẽ bỏ cái gì vào thức ăn chứ.
Mạo hiểm giả hầu hết là những gã chỉ biết mỗi việc vung kiếm. Nếu không có hệ thống hiệp hội, chắc chắn lũ đó đã trở thành thổ phỉ hoặc du đãng hết rồi.
"Ô, ô ô, đã lâu không gặp ngài Median!"
Người mà hiệp hội mạo hiểm giả giới thiệu cho tôi là một cô gái trẻ đang run cầm cập.
Trông thế thôi chứ nghe nói cô ta là hạng C, tức là tương đương chuẩn kỵ sĩ... nhưng cái bộ dạng run rẩy như thỏ gặp sói thế kia trông chẳng đáng tin chút nào.
Không, quan trọng hơn là.
"Cô là ai thế."
Trông cũng hơi quen quen... nhưng tôi không nhớ rõ lắm.
"Tôi là Minea ạ.... Cái đó, ở hầm ngục có con Troll xuất hiện ấy...."
"À, cô dẫn đường lúc đó hả? Chà, mới không gặp mà đã lên hạng C rồi sao? Lúc đó hình như mới hạng D mà."
Tôi nhớ ra rồi.
Minea, nữ mạo hiểm giả hạng D từng làm người dẫn đường trong hầm ngục mà tôi và Nigel từng điều tra trước đây.
Nghĩ lại thì lúc đó cô ta cũng run rẩy như thế này.
"Vâng, vâng! Tôi đã nỗ lực rất nhiều ạ!"
Có lẽ vì vui khi thấy tôi nhớ ra mình, Minea cười rạng rỡ và gật đầu lia lịa.
Tốt thôi. Nếu là hạng C thì chắc sẽ không bị chết lãng xẹt bởi mấy vụ thổ phỉ tập kích đâu.
Cứ thế, ba chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình hướng về Landenburg.
Việc thiếu hụt binh lực của Đế quốc đương nhiên dẫn đến việc trị an suy giảm trên diện rộng.
Căn cứ của các lãnh chúa được bảo vệ bởi tư binh của họ, nhưng họ cũng không có dư dả binh lực để bố trí dọc theo các con đường bên ngoài thành phố.
Trên các trục đường chính thì còn đỡ, chứ đường hơi hẻo lánh một chút là y như rằng có một đám thổ phỉ nhảy ra.
Đối với tôi thì chẳng vấn đề gì. Chỉ hơi phiền phức thôi.
Giống như bây giờ.
"Chạy, chạy mau! Quái vật, là quái vật kìa!"
Cái đầu của gã đàn ông đang gào thét trong tuyệt vọng nổ tung như một quả dưa hấu bị ném đi.
Cơ thể gã đổ sụp xuống như một con rối đứt dây, co giật trong vũng nước tiểu.
Khu rừng khi trời bắt đầu tối đã biến thành địa ngục.
Những bụi cây rậm rạp nhuộm đỏ máu tươi chảy ròng ròng, trên các cành cây, nội tạng của đám thổ phỉ treo lủng lẳng như những trái cây.
Mùi máu tanh nồng và mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.
Đám thổ phỉ từng lao ra chặn xe ngựa của chúng tôi với vẻ mặt như vớ được món hời, giờ đây đang phô diễn những bộ lòng ngoài ý muốn với nụ cười vẫn còn nguyên trên mặt.
Lúc đầu tôi còn vung kiếm chém chết, hoặc tỏa sát khí làm tim chúng ngừng đập... nhưng mãi cũng chán.
Dần dần tôi thấy lười đối phó, nên lần này tôi chỉ việc vươn những lưỡi đao Sát nghiệp ra xung quanh và chém sạch tất cả chỉ trong một chiêu.
"... Kết thúc rồi hả chị?"
"Ừ. Cảnh tượng không đẹp mắt lắm đâu, nên đừng có ra khỏi xe."
"Vâng!"
Sau khi bảo Lana đợi trong xe, tôi đá văng những cái xác cản đường sang bên.
Những mảnh vụn từng là thổ phỉ văng ra, vương vãi não và ruột rồi găm chặt vào thân cây.
"Ư ư ư...."
Trong lúc tôi dọn dẹp đường đi, Minea mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nhổ những mũi tên cắm trên xe ngựa.
Nhìn cái mặt kìa. Chắc chỉ cần chạm nhẹ vào là cô ta khóc thét lên mất.
"Sao mà run dữ vậy? Nếu là mạo hiểm giả hạng C thì chắc phải thấy xác thổ phỉ thường xuyên chứ."
"Hì, hì hì hì...! Tôi xin lỗi! Tôi sẽ không run nữa đâu!"
Cô nàng này có đúng là hạng C không vậy...?
Mà thôi, nhìn việc cô ta đỡ được những mũi tên tập kích của đám thổ phỉ thì chắc là đúng rồi... nhưng nhát gan thế này thì thật là.
Mỗi lần tôi xử lý đám thổ phỉ, Minea lại càng trở nên nhát gan hơn, giờ đây cô ta sắp biến thành một con sóc thay vì một con người rồi.
Dù sao thì cứ thế, tôi tàn sát sạch sành sanh những kẻ ngáng đường và tiến về phương Đông.
Vừa đi vừa ghé qua các ngôi làng hoặc thị trấn nhỏ trên đường.
Mỗi lần như vậy tôi đều khoác áo choàng và kéo mũ trùm xuống thật sâu. Nếu không sẽ xảy ra náo loạn lớn mất.
Ngay cả những người không biết mặt tôi cũng biết rõ rằng kẻ si hỏa mùa đông là một phụ nữ lai có mái tóc đen và đôi mắt xanh.
Nói cách khác, chỉ cần che tóc đi là họ sẽ không nhận ra.
Miễn là tôi không lộ sát khí.
[Nói chuyện một lát đi.] Khi tôi đang ngồi trên giường trong quán trọ hút thuốc, Hersella, người đã im lặng suốt từ đầu chuyến đi, chợt lên tiếng.
"Nói chuyện? Chuyện gì. Nói đi."
Tôi phả khói thuốc về phía cửa sổ đang mở toang rồi hỏi lại.
Lana và Minea đang ăn ở tầng dưới nên trong phòng chỉ có mình tôi.
Đúng là một hoàn cảnh thích hợp để trò chuyện thong thả.
[Là chuyện về Đại chiến sĩ Jahan mà chúng ta sắp đi gặp đây. Có những điều ngươi cần biết, và cũng có những điều ta muốn hỏi ngươi.] Hersella khẽ thở dài rồi bắt đầu giải thích về Jahan.
Đại chiến sĩ Jahan.
Những gì tôi biết thực ra chỉ là việc ông ta xuất hiện với tư cách là Đại chiến sĩ mạnh nhất dưới trướng Hersella mà thôi.
Vì trong game ông ta là nhân vật chẳng có mấy lời thoại.
[Jahan, tên đó... từ khi ta còn là một con bé chín tuổi yếu ớt, hắn đã luôn cống hiến lòng trung thành cho ta. Hắn là thuộc hạ đầu tiên... và cũng là người đàn ông đáng tin cậy nhất của ta. Kẻ tuyệt đối sẽ không bao giờ phản bội ta.] Giọng nói của Hersella khi kể chuyện đó ẩn chứa một sự thân thiết kỳ lạ.
Sự thân thiết à. Nghĩ lại thì cũng khá ngạc nhiên đấy.
Hóa ra người phụ nữ này cũng có kẻ mà bà ta coi là con người ngoài mẹ mình sao.
[Dù ngươi đã vứt bỏ hắn mà đi.]
"Chẳng còn cách nào khác mà? Ở lại đó tôi chẳng có tương lai, mà tôi cũng không ở trong tình cảnh có thể đưa cả thuộc hạ sang Đế quốc được."
[Đừng có ngụy biện.] Hersella hừ lạnh một tiếng rồi dùng xúc tu Sát nghiệp gõ phập một cái vào sau gáy tôi.
Đầu tôi chúi về phía trước.
Này, cái này mà cũng làm được sao?
Dạo này tôi gần như giao quyền điều khiển Sát nghiệp cho bà ta, không ngờ bà ta lại có thể điều khiển tự do đến thế.
Nhưng mà....
"... Chẳng phải cảm giác được chia sẻ sao?"
Bà ta gõ vào đầu tôi thì người bị đau sau gáy đâu chỉ có mình tôi.
Đánh tôi chẳng phải là tự làm mình đau sao.
[... Chút đau đớn này thì thấm tháp gì.] Cũng đúng.
Hộp sọ cũng đâu có bị nứt.
[Dù sao thì, điều ta muốn nói là ta và Jahan hiểu rõ về nhau đến mức đó. Hiện tại có lẽ hắn chỉ mới có chút nghi ngờ nhẹ thôi, nhưng càng ở bên ngươi lâu, hắn sẽ càng cảm thấy sự khác biệt. Chẳng bao lâu nữa hắn sẽ nhận ra. Rằng người phụ nữ trước mắt không phải là chủ nhân của mình. Lúc đó ngươi định làm thế nào?]
"........"
Chắc chắn đó là một giả thuyết có khả năng cao.
Vì tư tưởng và chiến pháp của tôi và Hersella khác nhau một trời một vực.
Nếu là người hiểu rõ Hersella, chắc chắn sẽ nhận ra ngay sự thay đổi quá lớn này.
Dù không biết liệu ông ta có nhận ra việc linh hồn đã bị hoán đổi hay không.
[Không trả lời sao. Chắc là chưa nghĩ ra cách gì rồi chứ gì?] Thực ra chẳng có cách nào gọi là thỏa đáng cả.
Vốn dĩ vì chuyện đó nên tôi mới để ông ta lại, nhưng chính ông ta lại tự tìm đến đây.
Nếu chuyện Jahan muốn tị nạn sang Đế quốc là thật, tôi không thể từ chối điều đó.
Không, có thể từ từ chối nhưng không nên từ chối. Vì Hersella sẽ nổi điên mất.
Nhìn vào sự thân thiết mà bà ta vừa lộ ra, tôi đoán bà ta sẽ nổi điên gấp trăm lần so với tôi tưởng tượng.
Vậy thì phải làm sao đây....
Đóng giả Hersella một cách hoàn hảo trước mặt Jahan sao? Vô ích thôi.
Tôi không có tài cán đó, mà làm thế thì sớm muộn gì cũng bị lộ.
Hersella chắc cũng chẳng thích thú gì việc tôi lừa dối thuộc hạ trung thành của bà ta.
Vậy thì....
"Tôi muốn hỏi một câu."
[Nói đi.]
"Nếu tôi nói cho Jahan biết tình trạng hiện tại của bà, bà nghĩ ông ta sẽ phản ứng thế nào?"
Hay là cứ thành thật nói ra nhỉ.
Rằng vì một lý do nào đó mà tôi đã chiếm lấy cơ thể của Hersella, còn Hersella thì đang trú ngụ trong ý thức của tôi.
[Hừm... Đó không phải là chuyện dễ dàng tin được. Trừ khi ta có thể chứng minh được ý thức của mình vẫn còn sống, nếu không hắn sẽ coi đó là trò phù thủy của kẻ đang lừa dối mình. Hắn sẽ tìm cách tiêu diệt ngươi để lấy lại cơ thể cho ta.] Nghĩa là ông ta sẽ không rút kiếm ra ngay lập tức.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn