Chương 366: Giới thiệu
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Tôi quay lại căn hầm một lần nữa để đưa Jahan ra khỏi ngục.
Mặc dù Nigel vừa thấy Jahan đã giật mình và định rút kiếm ra.
"Kahar...?! Ngài Hashal, kẻ này rốt cuộc là...?"
"Thuộc hạ cũ của ta. Tên là Jahan, cũng giống như ta, hắn là một kẻ đào tẩu đã phản bội tộc Aishan. Ta không thể để hắn quay lại đại bình nguyên được, nên chuyện đã thành ra thế này, ta định sẽ thu nhận hắn làm tư binh của mình."
"Dạ...?!"
Nigel nhướn mày, lộ rõ vẻ bàng hoàng khi nghe tôi nói đã thu nhận một Đại chiến sĩ Kahar dưới trướng.
Cứ như thể cô ấy đang tự hỏi rốt cuộc đó là cái chuyện quái quỷ gì vậy.
Nhưng dù sao thì đây cũng là một phản ứng khá tích cực so với tôi tưởng.
Ít nhất cô ấy cũng không kịch liệt phản đối hay lộ rõ vẻ thù địch.
Có lẽ là vì cô ấy còn trẻ nên chưa có nhiều oán hận tích tụ với người Kahar chăng?
"Jahan. Đây là Nigel, Đạt nhân của Landenburg. Trong số các hiệp sĩ của Biên cảnh bá tước, cô ấy là người thân cận với ta nhất. Cô ấy từng là hộ vệ chuyên trách của ta đấy. Vì vậy đừng có vô lễ. Rõ chưa?"
"Thần xin tuân lệnh. Thưa Khan của thần."
Jahan cúi đầu hành lễ một cách đầy chuẩn mực.
Thấy cảnh đó, Nigel thở dài với vẻ mặt kiểu "có rất nhiều điều muốn nói nhưng thôi".
Thấy một chiến binh Kahar vốn nổi tiếng hung bạo và không bao giờ dung thứ cho kẻ phản bội lại tỏ ra cung kính với tôi như vậy, chắc hẳn cô ấy đã tin chắc rằng hắn ít nhất cũng không nguy hiểm.
Làm tốt lắm Jahan.
Ngươi đã giữ đúng lời hứa là sẽ đối xử với ta như Hashal trước mặt người khác đấy.
Lana thì trái lại, chẳng hề lộ vẻ bàng hoàng khi thấy Jahan.
Người không giấu nổi vẻ bàng hoàng lại chính là Jahan.
Thấy Lana ríu rít bám chặt lấy tôi và gọi là chị, Jahan nhìn Lana với ánh mắt như đang nhìn một con chó con đang làm nũng với hổ, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
"Ngài Hashal, đứa con gái này là ai vậy ạ?"
Chắc hắn đang tự hỏi cái con bé này là cái thớ gì mà dám bám dính lấy tôi như vậy.
"Lana, tư tế của giáo hội Shaulite. Nếu giải thích theo kiểu của chúng ta thì cô bé là một vu nữ phụng sự Nữ thần Mặt trời. Cô bé giống như em gái của ta vậy."
"Em gái... sao ạ?"
Vẻ mặt của Jahan càng trở nên quái dị hơn.
Gì vậy. Sao lại trưng ra cái bộ mặt như vừa nhai phải lá ngón thế kia....
À, nhắc mới nhớ, Hersella bảo cô ta có một đứa em gái cùng cha khác mẹ đúng không? Chắc là vì chuyện đó rồi.
"Hỏi cho chắc thôi. Ngươi và em gái ngươi có quan hệ như thế nào...?"
"Em gái sao...? À, ngươi đang nói đến Imara hả.... Ngày xưa nó cũng hay bám theo ta lắm. Nhưng kể từ sau khi ta xé xác thị nữ của nó ngay trước mặt nó thì nó nhìn ta với ánh mắt ghê tởm như nhìn một con thú vật vậy."
Hersella thản nhiên thốt ra những lời rợn người.
"Bị ghê tởm cũng đúng thôi. Sao ngươi lại làm cái chuyện đó chứ?"
"Con mụ thị nữ đó dám sỉ nhục mẹ ta là hạng nô lệ hèn hạ ngay trước mặt Imara, rồi còn khuyên nó đừng có lại gần ta. Chắc mụ ta không ngờ là ta đã nghe thấy hết. Ta lập tức lao tới túm lấy hai chân mụ ta rồi xé toạc ra."
... Đúng là có lý do để chết thật.
Dám nói những lời đó ngay gần Hersella mà còn mong được sống thì đúng là không có lương tâm.
"Kể từ đó nó cứ làm phiền ta mãi. Hơi một tí là lại phái sát thủ tới, khiến cung Kim Hoa chẳng bao giờ hết mùi máu. Ta đã đặc biệt tỏ lòng tử tế bằng cách không nghiền nát đầu lũ sát thủ mà đặt chúng ngay ngắn trước cửa phòng nó, vậy mà nó chẳng những không hết giận mà còn lồng lộn hơn. Chắc là đến tuổi dậy thì nên mới nổi loạn như vậy."
... Đó là khiêu khích chứ tử tế cái nỗi gì?
Vừa mở cửa phòng ra mà thấy đầu của thuộc hạ xếp thành hàng, thì là tôi tôi cũng sẽ lồng lộn lên tìm cách giết chết kẻ đã làm chuyện đó cho bằng được.
Khi tôi giới thiệu Jahan với Lana đang cười hớn hở và giải thích hắn là tâm phúc của mình, Lana bắt đầu gọi hắn là "chú Jahan" kể từ đó.
Dù nhìn thế nào thì cái bản mặt đó cũng không thể gọi là anh được.
Sau đó, tôi đã có một ngày khá bận rộn.
Tôi viết thư cho Lacy và Leonor để thông báo về lịch trình cũng như kế hoạch sắp tới của mình, đồng thời đưa thêm mười đồng vàng cho Minea và nhờ cô ấy đợi thêm một tháng nữa.
Mặc dù cô ấy đã trả lại năm đồng vàng vì bảo rằng không thể nhận nhiều tiền như vậy khi chưa làm được gì nhiều.
Thật là thành thật. Nếu là những mạo hiểm giả khác thì chắc đã vồ lấy ngay và coi đó là món hời rồi.
Hay là cô ấy đang cố gắng thể hiện dáng vẻ thành thật này để ghi điểm với tôi?
Nếu vậy thì chiến thuật đó đã thành công rồi đấy.
Vì tôi khá hài lòng với thái độ thành thật đó. Đến mức tôi còn định sẽ huấn luyện cô ấy một chút nếu cô ấy muốn.
"Ngươi có muốn làm hiệp sĩ không?"
"Hi, hi, hiệp sĩ ạ? Thần làm sao dám...!"
Tôi vỗ nhẹ vào vai Minea đang giật nảy mình để trấn an cô ấy.
"Mạo hiểm giả hạng C thì cũng tương đương với trình độ chuẩn hiệp sĩ rồi còn gì. Dù không đạt tới Đạt nhân, nhưng nếu được học hành bài bản thì ngươi cũng có thể đối đầu với hiệp sĩ đấy. Trong cái thời buổi này, muốn kiếm cơm bằng kiếm thì phải có căn bản chứ."
Vì cô ấy đã tích lũy được ít nhiều kinh nghiệm với tư cách là mạo hiểm giả, nên chắc chắn sẽ khá hơn lũ tân sinh viên học viện bị Kobold đánh chết.
Dù chắc chắn là không thắng nổi Troll đâu.
"Cái đó mà gọi là căn bản sao...."
Minea nở một nụ cười gượng gạo.
Cũng phải, vì xung quanh tôi toàn là những chiến lực cấp Đạt nhân, chứ thực tế thì những người có thực lực cấp hiệp sĩ đâu có nhan nhản khắp nơi.
Ở học viện cũng phải đến năm thứ ba mới được công nhận là hiệp sĩ tập sự cơ mà.
Mặc dù có tới ba người đã trở thành chiến lực cấp Đạt nhân ngay từ năm thứ nhất, nhưng đó là vì bọn họ là thiên tài.
"Nếu có ý định thì cứ nói với ta. Dù không muốn làm hiệp sĩ thì ta cũng sẽ dạy cho ngươi kiếm thuật Đế quốc. Chỉ cần học tốt cái đó thôi là ngươi sẽ mạnh hơn bây giờ nhiều đấy. Giữa người biết kiếm thuật bài bản và người không biết có một khoảng cách rất lớn."
"Cảm, cảm ơn ngài ạ!"
Minea cúi đầu thật sâu và hét lớn.
Xem chừng chắc đến ngày mai cô ấy sẽ tìm đến và nhờ vả tôi thôi.
Đối với tôi đó chỉ là một sự giúp đỡ nhỏ, nhưng đối với cô ấy thì đó là cơ hội ngàn năm có một.
Sau khi dặn cô ấy rằng nếu có việc gì cứ tìm tôi, tôi chia tay cô ấy và quay trở lại lâu đài Hầu tước.
"Ngài định thu nhận người phụ nữ đó dưới trướng sao ạ?"
Jahan, người đã giữ một khoảng cách nhỏ với Nigel và Lana, thận trọng thì thầm vào tai tôi.
"Sao, ngươi định phản đối à? Có vẻ như ngươi không mấy hài lòng nhỉ?"
"Thần làm sao dám nói những lời quá phận như vậy. Chỉ là, thần muốn hỏi về chân ý của ngài khi định thu nhận một kẻ yếu ớt như vậy...."
Thật ra ta cũng chẳng nghĩ gì nhiều đâu?
Nếu cô ấy muốn làm hiệp sĩ của ta thì ta sẽ đào tạo cô ấy thật tốt rồi nhét vào một vị trí nhỏ trong Kỵ sĩ đoàn Thập Tự Hoa Hồng, còn nếu cô ấy không quan tâm đến chức vị hiệp sĩ thì ta sẽ bảo thuộc hạ dạy cho cô ấy kiếm thuật rồi thôi.
"Chân ý gì chứ, nghe to tát quá. Chỉ là ta thấy cô ấy có vẻ khá đáng tin cậy và cũng đã quen biết nhau rồi, nên ta muốn giúp đỡ một chút để cô ấy không bị chết bờ chết bụi ở đâu đó thôi. Giống như một sự quan tâm nhẹ nhàng vậy."
Nếu dạy dỗ kiếm thuật Đế quốc một cách bài bản, thì trừ khi cô ấy làm chuyện gì ngu ngốc, nếu không cô ấy sẽ tự sống tốt thôi.
"À, ra là vậy ạ."
Jahan gật đầu như đã hiểu ý tôi.
Sau khi quay lại lâu đài Hầu tước, tôi được các hầu gái dẫn đến căn phòng mà tôi sẽ ở trong một tháng tới.
Đó không phải là căn phòng cũ mà là một căn phòng mới. Nghe bảo vì tôi đã được công nhận là người thừa kế của Landenburg nên họ đã chuẩn bị sẵn một nơi ở tương xứng.
Đúng với tính cách của Hầu tước Ludwig, căn phòng không quá xa hoa lộng lẫy, nhưng nó rộng gấp đôi căn phòng cũ và được trang bị đầy đủ mọi loại nội thất, cho thấy họ đã rất chăm chút, nên tôi khá hài lòng.
Vấn đề duy nhất là chỉ có một chiếc giường, nhưng việc ra lệnh cho người hầu mang thêm một chiếc giường nhỏ vào cũng không có gì khó khăn.
Lana có vẻ muốn ngủ chung giường với tôi, nhưng vì cô bé biết rõ thói quen ngủ của tôi nên không dám nài nỉ.
Vì chẳng có cái chết nào thảm khốc hơn việc bị nổ tung trong vòng tay của chị mình khi đang ngủ cả.
Không chỉ tôi mà cả Jahan cũng được cung cấp một phòng khách tử tế thay vì cái hầm tối tăm ẩm ướt, vì tôi đã bảo đảm sự an toàn cho hắn.
Những người trong lâu đài Hầu tước đã vô cùng kinh hãi khi thấy một người Kahar thản nhiên đi lại trong hành lang, nhưng sau khi tôi giải thích đó là thuộc hạ của mình, họ mới miễn cưỡng chấp nhận sự hiện diện của Jahan.
Có lẽ không phải nhờ lời giải thích của tôi, mà là nhờ lời cảnh báo của Shane rằng Hầu tước Ludwig đã cho phép chuyện này nên đừng có làm gì khiến Hầu tước phải phiền lòng.
Tất nhiên, dù có chấp nhận về mặt lý trí thì có vẻ như họ vẫn khó lòng chấp nhận về mặt tình cảm, khi họ luôn lộ rõ vẻ khó chịu mỗi khi Jahan đi ngang qua.
Chuyện đó thì tôi cũng chẳng thể nói gì được. Vì trong số họ chắc chắn có những người đã từng bị người Kahar làm hại.
Jahan dường như cũng hiểu rõ chuyện này nên hắn chẳng hề phản ứng gì trước những ánh mắt thù địch hướng về phía mình.
Ngược lại, không phải Jahan mà là Hersella mới là người định nổi giận.
"Phải móc hết mắt của lũ đó ra mới được...!"
"Chắc là vui lắm nhỉ. Vừa là kẻ phản bội của Kahar lại vừa trở thành kẻ thù của Đế quốc, thì ngươi và Jahan chắc sẽ sống hạnh phúc bên nhau lắm đấy nhỉ?"
Chỉ vì thuộc hạ bị lườm mà định móc mắt người ta sao. Lại còn là những người sau này sẽ trở thành thuộc hạ của tôi nữa chứ.
Làm chuyện điên rồ cũng phải có mức độ thôi, ngươi tưởng Ludwig sẽ để yên cho ngươi làm vậy sao?
Sau khi cởi bỏ giáp trụ và quần áo treo lên giá, tôi cùng Lana tắm rửa rồi nằm lên giường.
Từ giờ là một tháng sao... hy vọng là sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn