Chương 349: Phút nghỉ ngơi ngắn ngủi
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Tại công xưởng của Asha, Damian và Milia sau khi chào hỏi ngắn gọn đã lập tức tiến hành đo đạc kích thước và giải thích về kiểu giáp trụ mà mình mong muốn.
Damian đặt một bộ giáp có đính thêm một phần tấm thép đen trên lớp da đã được thuộc kỹ, giống như bộ giáp của Nigel.
Cậu ta bảo rằng nếu mặc giáp tấm toàn thân thì phòng ngự sẽ tăng lên thật, nhưng nó sẽ trở nên quá nặng khiến cậu ta khó di chuyển giữa không trung.
…Cái thằng nhóc cuồng nhảy nhót như con cào cào này.
Phải có lúc nào đó bị đập trúng như một con côn trùng bị vỉ ruồi quật ngã thì mới tỉnh ra được.
Milia thì chỉ yêu cầu một chiếc áo khoác da nhẹ mặc bên ngoài áo sơ mi, một miếng giáp vai bằng thép đen chỉ che chắn vai phải, thêm vào đó là quần da, găng tay và ủng.
Em ấy bảo với cách chiến đấu giữ khoảng cách của mình thì không cần thiết phải bao bọc kín mít bằng kim loại.
Dù sao thì, ngay cả khi không đính thêm kim loại, lớp da của Ryurik cũng đủ để ngăn chặn hoàn hảo những mũi tên lạc hay đao kiếm tầm thường rồi.
Dù vậy, giờ em ấy định công khai chỉ bắn cung thôi sao….
Dù tôi đã ngăn cản, nhưng Milia à, chẳng phải ban đầu em định hướng tới việc trở thành kiếm sĩ sao?
Thanh xà kiếm treo lủng lẳng bên hông em trông như đang khóc lóc vậy.
Mãi đến tối muộn chúng tôi mới trở về nhà công vụ.
Vì dinh thự của Isabella chỉ chính thức thuộc quyền sở hữu của tôi sau buổi lễ trao tặng, nên Damian và Milia, những người hiện không có chỗ ngủ, cũng đi theo tôi.
Dù sao thì việc cho hai đứa nó ngủ nhờ nhà tôi một đêm cũng chẳng có vấn đề gì.
"Đây là nhà mới của chị Hashal sao? Đây là lần đầu tiên em đến nhà của các giáo sư, nói sao nhỉ, cảm giác ấm cúng hơn em tưởng đấy."
Milia thốt lên đầy thán phục khi nhìn quanh. Mới thế này mà đã ngạc nhiên thì sau này đến dinh thự chắc em ấy xỉu luôn quá.
Nơi đó chắc chắn sẽ cực kỳ lộng lẫy. Dù chính tôi cũng chưa từng đến đó.
À, và tôi có chuyện cần nói trước.
"…Tuyệt đối không được làm chuyện đó ở đây. Vì có cả Lana nữa."
Tôi ghé sát tai Milia thì thầm nhỏ nhẹ.
Cho ngủ nhờ thì không vấn đề gì, nhưng biến nhà tôi thành khách sạn thì hơi phiền đấy.
Lỡ như đang ngủ mà bị đánh thức bởi tiếng rên rỉ thì tôi buộc phải cắt phăng cái thứ giữa hai chân của Damian mất.
Dù tôi không nghĩ chúng lại dám làm chuyện đó ở nhà người khác… nhưng ai biết được chứ.
Dạo gần đây nhìn Milia, tôi cảm giác em ấy đã quyết định không màng đến thời gian và địa điểm nữa rồi.
"Dạ? Không được làm chuyện gì cơ…… À."
Milia đang nghiêng đầu thắc mắc thì sắc mặt dần chuyển sang đỏ rực.
"Ơ, hơ, a, á…! Cái đó, chẳng lẽ chị đã nghe thấy hết sao…?"
"Dĩ nhiên là nghe thấy rồi. Ở trong xe ngựa cứ gọi là…."
Đúng là kẻ mới nếm mùi đời có khác, hăng hái đến mức không biết trời trăng mây đất gì luôn.
Dù nguyên tác vốn là một trò chơi người lớn, nhưng làm sao có thể một ngày làm hơn mười lần như thế được chứ? Lại còn quấn quýt lấy nhau đủ kiểu nữa.
"Hư á á á-! Thôi, thôi đi! Em biết rồi nên chị đừng nói nữa…!"
Milia, người đã đỏ bừng như một chiếc lò sưởi bị hỏng, vội vàng bịt miệng tôi lại.
Chẳng lẽ em ấy không biết là tôi đã nhận ra sao?
Cũng phải thôi, nếu biết bạn mình đang nghe thấy thì chắc em ấy đã không thốt ra những lời xấu hổ đến thế.
Cái gì nhỉ, "Thấy không? Em đang ngậm chặt lấy Damian này? Giờ em sẽ không buông ra đâu." thì phải? Thật là cạn lời mà.
Tôi dẫn Milia đang biến thành quả cà chua và Damian đang lảng tránh ánh mắt như thể mình không biết gì vào trong nhà.
"Chị đã về rồi sao!"
Lana vừa thấy tôi vào là đã lao đến ôm chầm lấy như thể đã chờ đợi từ lâu.
Con bé này sao lại dính người thế nhỉ…? Không phải là tôi ghét nhưng mà hơi bối rối.
Chẳng lẽ trong lúc không gặp em ấy lại mắc chứng thiếu thốn tình cảm sao?
"À, ừ, được rồi, không có chuyện gì xảy ra chứ?"
"Ngoại trừ việc ngài Leonor đã về thì không có gì ạ!"
Lana cười hì hì và đưa đầu ra.
Tôi vừa cười vừa xoa đầu em ấy, bỗng cảm nhận được một ánh mắt nên liếc sang bên cạnh, thấy Damian và Milia đang nhìn tôi với khuôn mặt như những thủy thủ vừa nhìn thấy một con nhân ngư khổng lồ qua cửa sổ vậy.
…Làm cái bộ mặt đó là ý gì hả.
Chẳng lẽ các người nghĩ tôi sẽ bẻ cổ Lana sao?
Tôi bẻ cổ Damian chứ mắc gì bẻ cổ Lana. Dù sao thì tôi cũng cảm thấy như mình vừa có thêm một đứa em gái đáng yêu vậy.
"Lana, em còn nhớ Milia và Damian chứ? Hai đứa nó đã nghỉ học ở Học viện và quyết định gia nhập đội kỵ sĩ của chị, nên giờ không có chỗ ngủ, cả hai sẽ ngủ lại đây một đêm. Chào hỏi đi."
"Lâu rồi không gặp ạ! Hai người vẫn khỏe chứ?"
Lúc đó Lana mới rời khỏi tôi và mỉm cười chào hai đứa nó.
"Ừ, lâu rồi không gặp Lana. Em cũng khỏe chứ?"
"Vâng! Em vẫn khỏe ạ. Dù trong thời gian xa chị Hashal em có hơi buồn chán một chút!"
Nhìn cái kiểu dính chặt lấy tôi thế này thì có vẻ không phải là buồn chán "một chút" đâu.
"Ờ… quan hệ giữa em và Hashal tốt thật đấy nhỉ. Đây là lần đầu tiên anh thấy Hashal cười như vậy đấy."
Chuyện đó thì chẳng phải vì ta không có lý do gì để cười dịu dàng với ngươi sao Damian?
Nếu muốn thấy nụ cười của ta thì hãy ngộ ra Anh hùng tự sự đi đã. Lúc đó ta sẽ cười cho mà xem.
Sau khi giới thiệu xong, tôi dẫn hai đứa nó đến phòng nghỉ.
Vì chỉ có bốn chiếc giường nên Damian sẽ phải ngủ ở ghế sofa trong phòng khách.
Cho Milia ngủ trên giường của Nigel thì không sao, nhưng để Damian nằm đó thì hơi kỳ đúng không?
Như thế là không có lễ độ.
Trong lúc hai đứa nó mượn phòng tắm để tắm rửa, tôi đã thảo luận một chút về công việc sắp tới với Leonor.
Nào là phương châm vận hành Kỵ sĩ đoàn Thập Tự Hoa Hồng sau này, hay chuyện về buổi lễ trao thưởng ngày mai.
Cả việc phân chia nhân sự mang theo vì tôi phải đến phía Đông theo thư của Hầu tước Ludwig nữa.
Lana đang nghiêng đầu lắng nghe bên cạnh, khi câu chuyện kéo dài, em ấy đã gối đầu lên đùi tôi ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Ngủ ngon lành ghê. Đùi tôi chắc cũng chẳng êm ái gì cho cam.
Tôi vừa nhẹ nhàng xoa đầu Lana vừa tiếp tục trò chuyện với Leonor.
"Với tư cách là chủ nhân của Kỵ sĩ đoàn Thập Tự Hoa Hồng, ta chỉ yêu cầu ở họ ba điều thôi. Phải trung thành với ta, phải có thực lực để nếu toàn bộ phối hợp có thể hạ gục được một Đạt nhân, và không được cố quá mà chết. Chỉ cần tuân thủ những điều này, ta sẽ không bận tâm đến các vấn đề khác."
Với thực lực hiện tại, nếu đi theo ta ra chiến trường thì bọn họ chỉ có nước chết sạch thôi.
Vì vậy, trước khi họ trở nên mạnh mẽ hơn, ta thậm chí còn không thể mang họ theo được.
Nếu những kẻ đã trở thành thuộc hạ của ta lại chết một cách vô ích thì cảm giác sẽ rất khó chịu.
"Vì vậy hãy ghi nhớ điều này, còn việc vận hành thì ngươi cứ tự quyết định với tư cách là đoàn trưởng đi Leonor. Đi tiêu diệt ma vật hay thảo phạt thổ phỉ cũng được, hay tập trung huấn luyện ở Rose Hall cũng không sao."
"Không được cố quá mà chết sao, đối với một kỵ sĩ thì điều kiện đó có hơi nan giải đấy… nhưng nếu tiểu thư mong muốn như vậy, tôi chỉ biết tuân lệnh với tư cách là một kỵ sĩ thôi."
Leonor cười hì hì.
Dù miệng bảo là nan giải nhưng rõ ràng là cô ấy đang rất vui mừng.
Vốn dĩ Kỵ sĩ đoàn Thập Tự Hoa Hồng là kỵ sĩ đoàn của cô ấy, nên chắc chắn Leonor rất trân trọng từng thành viên một.
Vì vậy cô ấy không thể không hài lòng với điều kiện của tôi được.
Cứ như vậy, tôi đã giao phó toàn bộ việc vận hành Rose Hall và Kỵ sĩ đoàn Thập Tự Hoa Hồng cho Leonor.
Nghe bảo cô ấy vốn dĩ cũng có khá nhiều quan văn dưới trướng nên chắc sẽ không làm hỏng việc vận hành đâu.
"À, còn nữa. Ta định thành lập một nhóm tinh nhuệ nhỏ gồm toàn những người từ cấp Đạt nhân trở lên, giống như thanh kiếm của Landenburg vậy, ngươi nghĩ sao? Hiện tại mới chỉ có ngươi, Damian và Milia thôi nhưng nhân sự thì cứ từ từ tăng lên là được. Nếu có thể, ta cũng định đưa cả Ophelia vào nữa."
"Ừm… vấn đề là tìm đâu ra thêm lực lượng cấp Đạt nhân nữa đây. Mối quan hệ của tiểu thư thì cũng chỉ có bấy nhiêu, ngài Nigel thuộc về Landenburg nên không được rồi… Công nữ Friede cũng không thể."
Đó đúng là một nỗi lo.
Dù là tinh nhuệ nhưng bốn người thì ít quá. Ít nhất cũng phải có bảy người chứ.
Không biết khi nào mới có thể tập hợp đủ ba người còn lại đây.
Ngoài ra, tôi cũng được nghe kể về tình hình của Học viện thông qua Leonor.
Nào là tin tức về việc các tân sinh viên mới tuyển lần này không hòa nhập tốt với các học sinh cũ, hay thông tin về việc tỷ lệ sống sót sau các nhiệm vụ phái đi đang ngày càng giảm sút.
Sau khi nhờ nhân viên giặt giũ bộ giáp của tôi, có vẻ như cô ấy đã đi loanh quanh khắp nơi cho đến khi tôi về nên biết được khá nhiều chuyện đấy.
"…Nhắc mới nhớ, tin đồn tiểu thư đã trở về đã lan truyền khắp Học viện rồi đấy. Mọi người đều đang thắc mắc không biết khi nào bài giảng mới được mở đấy? Thậm chí có người còn vui mừng vì cho rằng việc tiểu thư ghé thăm lần này chắc chắn là để giảng bài nữa."
"Giảng bài sao… chắc chắn là phải làm vào lúc nào đó rồi……."
Khi thực sự nghĩ đến việc phải giảng bài, tôi chẳng nảy ra ý tưởng nào cả.
Không, trước đó nữa. Rốt cuộc bọn họ mong đợi cái gì mà đã vui mừng như thế chứ?
Cách giết người hiệu quả sao?
"Phải dạy cái gì cho lũ chim non thậm chí còn chưa trở thành kỵ sĩ này đây…."
Tôi không nén nổi một tiếng thở dài.
"Sao cô không thử làm giống như lúc huấn luyện Damian ấy?"
"…Làm thế thì bọn chúng chết hết đấy."
Vì là Damian nên mới chịu đựng được thôi, chứ nếu rèn luyện một học viên kỵ sĩ bình thường theo kiểu đó thì trong vòng hai ngày là phải đi dọn xác rồi.
Ngay cả Damian đó, trước khi đạt đến cấp Đạt nhân, chỉ cần tôi thực sự tập trung sát ý một chút thôi là tim cậu ta đã ngừng đập ngay lập tức rồi.
"……Hóa ra cô cũng biết điều đó sao…?"
"Ý ngươi là sao?"
"Không, tôi cứ ngỡ vì tiểu thư quá mạnh nên hoàn toàn không biết đến tiêu chuẩn của người bình thường cơ."
…Làm sao mà không biết được chứ. Theo lẽ thường tình mà nói.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn