Chương 80: 64. Cánh gãy (9)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~42 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Chiếc túi đựng đồ dùng cá nhân rách tươm. Bên trong là hai hộp thuốc mỡ.
Chắc chắn đó là chiếc túi của Karsein.
Ánh mắt Flora dán chặt vào đó, không tài nào rời đi nổi. Sự khó chịu phình to lên như một quả bóng bay, đồng thời những câu hỏi sắc bén dội ngược lại tâm trí cô.
Tại sao?
Karsein chẳng có gì trong tay, cũng chưa từng có ý định vươn lấy thứ gì. Nếu ở công tước gia thì còn có thể khác, nhưng tại bãi luyện tập này, cậu chẳng khác nào một kẻ trắng tay chính hiệu.
Thế mà, ngay lúc này, chiếc túi đó đã bị xé rách và đó chính là của Karsein. Nhìn thấy rõ hộp thuốc mỡ bên trong, chắc chắn không thể có chuyện nhầm lẫn với đồ của kẻ khác được. Rốt cuộc tại sao những chuyện thế này lại cứ đổ chiền chiện lên đầu Karsein chứ?
Ôm lấy lồng ngực đang ngột ngạt dần, Flora bước nhanh đến chỗ tên hiệp sĩ vừa xé rách túi của Karsein và quát lớn: – Này anh kia! Lúc nãy anh vừa lầm bầm cái gì mà "chỉ vì một tên tiện dân nào đó" đúng không, đứng lại đó mau!
Tên hiệp sĩ giật mình quay lại khi trông thấy Flora.
– Anh nhận được lệnh từ ai mà lại đi làm mấy chuyện thế này hả?
–...
– Tôi đang hỏi anh đấy! Không mau trả lời à?!
Dù cô có quát mắng thế nào, tên hiệp sĩ vẫn ngậm chặt miệng không nói một lời.
Đúng lúc đó, từ phía sau, một giọng nói vang lên trả lời cho câu hỏi ấy.
– Hỏi vì sao bọn họ lại làm thế à? Chẳng phải vì cô muốn chơi khăm tôi nên họ mới làm vậy sao.
– K... Karsein?
Nghe thấy giọng nói của Karsein, Flora giật mình quay phắt lại đầy hoảng hốt. Cô vô thức lùi lại phía sau vài bước.
– T... Tôi muốn chơi khăm cậu á! Tôi không hề làm chuyện đó!
– Không á? Lại nói dối nữa à?
– Gì cơ?
– Mọi lời thốt ra từ miệng cô lúc nào cũng là dối trá. Những gì tôi kêu oan mới là sự thật.
Lộp cộp.
Cùng với tiếng bước chân nặng nề, Karsein tiến về phía này một bước.
– Vào bữa ăn, lúc nào phần của tôi cũng là một món khác, rồi chẳng biết từ bao giờ, bữa ăn của tôi lại biến thành một thực đơn đặc biệt mà không ai nuốt nổi?
Lộp cộp.
– Áo thì thủng lỗ chỗ, hoặc bị nhét những cây kim nhỏ xíu vào tay áo để chọc cho rách da. Áo mùa đông thì bị rút bớt bông bên trong cho rét cóng, còn áo mùa hè thì bị cắt khoét những lỗ lố lăng?
Lộp cộp.
– Tin đồn tôi hành hung kẻ dưới lan ra như rạ, kể từ đó tôi chẳng còn được giao cho bất kỳ công việc tử tế nào nữa. Lúc nào tôi cũng phải là kẻ xấu xa, phải là kẻ bị nghi ngờ, một tên chuyên nghề dối trá và chỉ biết gây chuyện. Tất cả những thứ này là tại ai hả?
Bịch!
Cậu ấy đối diện trực tiếp với cô, nở một nuv cười rợn tóc gáy.
– Thế mà giờ đi hỏi cái thằng vừa xé túi của tôi xem ai xúi giục nó làm chuyện này à?
Á ha ha ha!
Tiếng cười lớn vang dội khắp bốn phía. Cười rồi lại cười, tiếng cười lớn đến mức dù có lan rộng ra xung quanh và lọt vào tai ai đi nữa thì cũng chẳng có gì lạ.
Và rồi, biểu cảm đang cười cợt ấy lập tức thay đổi xoảng một cái, hết sức lạnh lẽo và vô tình.
– Là tại cô đấy thôi. Tại cô biến tôi thành đối tượng bị tất cả mọi người ở công tước gia khinh miệt nên mới thành ra thế này. Nhưng mà, cô tưởng ở bãi luyện tập này tôi sẽ không bị coi thường chắc?
– C... Cậu đang nói nhảm gì thế. Đừng có nói như thể tất cả là do tôi chứ!
– Một tên bị khinh miệt ở công tước gia thì đời nào lại được đối xử bình thường ở bãi luyện tập. Cô thừa rõ điều đó cơ mà, sao còn giả vờ ngơ ngác?
Tách.
Một giọt máu rỉ ra từ bên má Karsein. Đó là vết thương do bị Claire đánh mấy hôm trước.
– Cô là người gây ra tình cảnh này, sao cứ mãi chối bỏ? Lúc nào cô cũng khiến tôi phải chịu tiếng oan cơ mà.
– K... Không phải. Tôi...!
Tách.
Huyết dịch rỉ ra từ khóe môi. Đó là vết thương bên trong vòm miệng do bị Karina đánh.
– Ngay từ đầu, chính cô là kẻ chủ mưu mọi chuyện còn gì. Khiến tôi bị nghi ngờ đủ điều, chẳng thể nhận được bất cứ thứ gì. Thế nên bây giờ mới ra nông nỗi này đây.
– Không phải thế đâu!!
Ở công tước gia, đúng là cô căm ghét cậu ta đến phát cuồng. Nhưng hiện tại, ở nơi này, chuyện đó không phải do cô sai khiến.
– Tôi ở bãi luyện tập này, tuyệt đối...!
– Thật sự nghĩ vậy sao?
–... Gì cơ?
– Ý tôi là, những gì đã làm ở bãi luyện tập ấy.
Tí tách. Tí tách.
– Đã cướp đi thanh kiếm của tôi. Cướp đi niềm vui duy nhất trong đời tôi. Chỉ vì một ý thích đơn thuần là ghét tôi của cô, mà toàn bộ thế giới của tôi đã sụp đổ.
Lách cách. Tí tách.
Máu hòa lẫn với nước mắt tuôn rơi. Toàn thân đẫm máu. Những vết bầm tím hằn lên khắp những nơi từng bị đánh đập, cơ thể dần biến dạng thành một bộ dạng không nỡ nhìn.
– T... Tất cả là tại cô. Tôi ra nông nỗi này là vì cô.
– K... Không phải! Không phải thế cơ mà!!!
Cô hét lên một tiếng, nhắm nghiền mắt, dùng hai tay bịt chặt tai và nguây nguẩy lắc đầu. Thế nhưng, câu nói
"Tất cả là tại cô" vẫn cứ văng vẳng bên tai.
Cô buộc phải phớt lờ, hết lần này đến lần khác phớt lờ, tuyệt vọng lùi lại phía sau. Mọi chuyện xảy ra vì cô... nhất định không được phép là sự thật.
– Tránh raaaa!!!
Bịch!
Khi cô dùng cả hai tay đẩy Karsein – kẻ đang tiến lại gần – ngã nhào, cậu ta ngã xuống một cách dễ dàng đến kỳ lạ.
– Ơ...?
Cậu ta nhẹ thế này sao? Yếu ớt đến mức không thể chống cự nổi sao?
Cảm thấy có gì đó không ổn, cô hé mắt nhìn thử. Và rồi, Flora hoảng hốt đưa tay bịt chặt miệng lại.
Karsein mình đầy thương tích ngã gập xuống đất, không nói nổi một lời. Toàn thân đẫm máu thấm đẫm qua lớp áo, những vết bầm tím hằn rõ trên da thịt, cậu ta nằm bất động hoàn toàn, không một phản ứng, không một cử động.
– Áaaaaaa hoaaaakk!!!
Ầm!
– Có chuyện gì vậy thưa tiểu thư?! Nghe thấy tiếng thét phát ra từ phòng của ngài...!
Mấy người hầu ở bên ngoài hộc tốc chạy xộc vào.
– Hộc... hộc...!
– Tiểu thư. Ngài bị làm sao vậy? Sao lại đổ nhiều mồ hôi thế này?
– Chắc ngài gặp ác mộng gì xấu rồi. Sắc mặt tái mét thế kia...
Ác mộng? Hóa ra chỉ là mơ thôi sao?
Flora lơ đễnh đảo mắt nhìn xung quanh. Người hầu, giường ngủ, phòng của chính cô. Đây không phải là bãi luyện tập.
'Chỉ là... một giấc mơ thôi sao...'
Mấy người hầu miệng cứ gọi "tiểu thư, tiểu thư", nắm chặt lấy tay Flora rồi vội vã đun một cốc nước mật ong ấm mang tới. Để xua tan nỗi sợ hãi từ cơn ác mộng, họ bật hết đèn trong phòng, lập tức mở chiếc ổr-gôn phát ra những giai điệu vui tươi và dùng khăn cẩn thận lau sạch lớp mồ hôi lạnh cho cô.
Thế nhưng, cô vẫn chẳng thể dễ dàng bình tâm lại. Dù đã chấp nhận rằng đó chỉ là một giấc mơ và đây mới là hiện thực, tay chân cô vẫn cứ run lẩy bẩy vì cảm giác rợn ngợp.
– Đã bảo là tại cô mà.
Giọng nói của Karsein cứ vang vọng mãi không dứt. Cảnh tượng trong mơ in hệt vào tâm trí, dù cố gắng cách mấy cũng không tài nào quên đi được.
Nếu tất cả những điều đó là sự thật thì sao?
Nếu cô hoàn toàn không ra bất kỳ mệnh lệnh nào mà những chuyện đó vẫn cứ xảy ra thì sao?
Liệu qua quãng đời cơ cực ấy, Karsein có quay sang trách cứ cô y hệt như những gì đã thấy trong giấc mơ không?
–... Bây giờ là mấy giờ rồi?
– Dạ thưa tiểu thư Flora, hiện tại là 6 giờ 25 phút sáng ạ.
– Vẫn còn sớm, ngài có thể ngủ thêm một lát nữa cũng được ạ.
– Không. Khỏi cần, chuẩn bị đồ ra ngoài cho tôi đi.
Trước câu hỏi rằng sao sáng sớm tinh mơ thế này mà đã muốn đi đâu, cô chỉ lạnh lùng đáp gọn lỏn một câu: – Bãi luyện tập.
Mọi chuyện chỉ có thể sáng tỏ khi cô trực tiếp gặp mặt cậu ta và hỏi cho ra lẽ. Hôm nay, Flora thức dậy sớm hơn hẳn mọi ngày.
▶ Episode V. Đôi cánh gãy (Hạ) đang diễn ra! ◀ ▶ Bạn phải hoàn thành nốt ngày thứ 6 của thời gian nhập ngũ! ◀ ▶ Hãy tiến đến bãi luyện tập và bắt đầu các bài tập cơ bản! ◀ Đây chính là ngày nguy hiểm nhất kể từ khi bước chân vào thời gian nhập ngũ.
Ở ngày thứ 1, 2 và 3, người chơi chỉ cần nghiến răng chịu đựng là qua được, còn ngày thứ 4 và 5 thì có thể lợi dụng các thành viên trong gia đình để mọi chuyện trôi qua suôn sẻ hơn một chút. Nhưng ngặt một nỗi, trò chơi này đời nào lại dễ dàng cho phép người chơi vượt qua một cách êm xuôi như vậy.
Ngày thứ 6 sẽ kéo theo những hình thức bạo hành tàn độc và ác ý hơn gấp bội so với 5 ngày trước đó. Nếu Karsein không được quản lý HP thật tốt ở giai đoạn này, cậu ta sẽ lập tức vướng phải cờ tử (dead flag).
Bọn đàn em của Theo thì đang hậm hực đến đỏ mắt. Lệnh chỉ của Emma thì ngày càng trở nên quá khích và cực đoan.
Chính vì hai yếu tố đó, nếu tiếp tục đối phó bằng thứ tư duy nửa vời kiểu "cứ làm như ngày hôm qua là được" thì chẳng mấy chốc đòn trả thù sẽ ập tới, và người chơi sẽ hoàn toàn bất lực trước những lá cờ tử có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.
Nếu ý thức được điều đó, chắc chắn bạn sẽ chú ý ngay đến tấm bảng hiện lên trước mắt này.
▶ Hiện tại bạn có thể yêu cầu sự giúp đỡ. ◀ ▶ Bạn muốn yêu cầu sự giúp đỡ từ ai?
[1. Yêu cầu sự giúp đỡ từ Alina.] [2. Yêu cầu sự giúp đỡ từ Isabella.] [3. Yêu cầu sự giúp đỡ từ Claire.] [4. Không yêu cầu sự giúp đỡ.] Một khung tiến trình xuất hiện ngay khi ngày thứ 6 bắt đầu. Thật khó lòng cưỡng lại sức cáM dỗ từ lời đề nghị tìm kiếm sự trợ giúp từ một ai đó.
"Biết chắc là một trong ba người bọn họ sẽ xách mé đi thẳng đến bãi luyện tập, hỏi sao mà nỡ từ chối cho đành."
Vào ngày thứ 6, người xuất hiện chính là Flora. Khác với các thành viên khác trong gia đình, Flora chẳng đời nào chịu giúp đỡ Karsein, trái lại, cô ta rất có khả năng sẽ nhúng tay vào gây ra những rắc rối to tát hơn.
Chẳng phải ở công tước gia cô ta cũng từng làm thế rồi sao?
Chính tay Alina đã viết giấy chứng nhận bãi bỏ lệnh cấm vào bãi luyện tập gửi cho Karsein, vậy mà Flora lại xé phắt nó đi để làm lớn chuyện rồi hòng đổ oan cho cậu. Thế nên, tốt nhất là đừng có ôm bất kỳ hy vọng viển vông nào.
Nếu tin tưởng mù quáng vào Flora – một người không ai khác ngoài cô ta – để trải qua ngày thứ 6, tương lai chắc chắn sẽ chìm ngập trong những lá cờ tử kết liễu cuộc đời.
Thế nhưng, giữa lúc dầu sôi lửa bỏng đó, cái bảng lựa chọn chết tiệt này lại hiện lên ngay đúng thời điểm vô cùng thích hợp để cầu cứu một trong ba người.
"Lộ liễu quá mức rồi đấy."
Y hệt như ngã ba đường của ngày hôm qua. Dù tình huống có khớp đến mấy đi nữa, nếu chọn phương án quá mức vừa vặn này, chắc chắn sẽ phải nhận lấy hình phạt cay đắng.
"Hơn nữa, dẹp chuyện đó sang một bên đi, tao thèm vào nhờ vả sự giúp đỡ của mấy kẻ đó."
Dù có vất vả thế nào thì tự mình giải quyết vẫn tốt hơn. Dù trước đó có từng lợi dụng họ, nhưng bắt bản thân phải mở miệng cầu xin sự giúp đỡ thì thà chết còn hơn. Chẳng khác nào cúi đầu xin ơn huệ từ những kẻ có ngoại hình giống hệt người thân cũ của mình cả.
Chẳng mấy chốc đã đến thời điểm rời khỏi ký túc xá. Khoảng thời gian kiểm tra cuối cùng.
"Hừm. Làm thế này thì tuyệt đối không thể có chuyện nhầm lẫn được nữa."
Cuối cùng thì thời cơ cũng đã đến. Thứ mà tôi đã phải nén chịu, cắn răng kìm nén để dành dụm riêng cho ngày hôm nay, cuối cùng cũng được đem ra sử dụng.
Mặc dù Mark và Radiel hết mực kinh hoàng và tìm cách từ chối, tôi vẫn kiên quyết mượn cho bằng được kim với chỉ. Sử dụng chính kim chỉ để khâu vá qua loa lại, nhét một món đồ cụ thể vào chiếc túi tả tơi đó, tôi chính thức bước vào ngày thứ 6.
"Mark có việc bận từ sáng sớm nên lịch huấn luyện buổi sáng hôm nay tôi sẽ tạm thời phụ trách."
Một tên hiệp sĩ chính thức bước lên thông báo rằng hắn sẽ là người thay thế vị trí phụ trách của Mark.
Cùng với thông báo đó, một khung cảnh cáo hiện rành rành trước mắt.
▶ Bạn không thể nhận được sự bảo hộ từ Mark. ◀ ▶ Bạn không thể nhận được sự bảo hộ từ Radiel. ◀ ▶ Ác ý của các hiệp sĩ bắt đầu bộc lộ! Mức độ quấy rối sẽ trở nên tồi tệ hơn! ◀ ▶ Hãy cẩn thận! Nếu thanh HP cạn kiệt, bạn sẽ phải đón nhận kết cục Bad Ending! ◀ Đi kèm với ánh đèn cảnh báo đỏ rực là vô số khung thông báo hiện lên liên tiếp. Giờ đây, khi không còn sự che chở từ ánh mắt của Mark và Radiel, bọn chúng chẳng còn phải kiêng dè bất cứ điều gì nữa.
Chính xác hơn thì đây là lúc tay chân của Emma và thuộc hạ của Theo lộng hành.
"Bắt đầu với bài chạy việt dã. Vì tôi thay thế phó đoàn Mark đứng lớp, đứa nào mà dám chạy lười biếng thì cứ chuẩn bị tinh thần đi."
Vừa dứt lời hiệu lệnh của tên hiệp sĩ chính thức, thời gian tra tấn tinh thần bắt đầu. Chắc do vừa mới bị quở trách nên bước chân của bọn hiệp sĩ hôm nay nhanh hơn hẳn thường ngày. Nếu lơ đễnh một chút thôi, rất có thể sẽ bị bỏ lại phía sau trong chớp mắt.
▶ Các hiệp sĩ đã tăng tốc độ di chuyển. ◀ ▶ Cứ tiếp tục chạy thế này, rất khó để bảo toàn lượng HP! ◀ Không được, mới đầu mà đã để tụt lại phía sau thì tiêu.
Nếu bị bỏ lại quá sớm, lập tức sẽ trở thành mục tiêu sống của bọn chúng. Tận dụng lợi thế của một tân binh để bám sát ở vị trí cuối cùng, vừa giữ được khoảng cách an toàn vừa nắm bắt được hành tung của lũ tiểu nhân chính là chiến thuật cốt lõi, tuyệt đối không được phép rớt lại từ lúc này.
Bám sát gót chân chúng, tôi cắn răng chạy bất chấp việc thanh HP đang hao hụt dần.
Hơi thở bắt đầu gấp gáp hơn, lồng ngực nặng trĩu. Thế nhưng, tôi vẫn cố gắng lết từng bước, ngoan cường chống cự.
–...
▶ Flora Vagrant đang quan sát bạn. ◀ [???: 71%] Tất cả là để triệt để tận dụng con nhóc đó.
Cứ chạy vòng quanh như thế mãi cho đến hết ba vòng, lũ kia bắt đầu cảm thấy sốt ruột và tăng tốc.
Các tân binh lúc chạy việt dã luôn phải nằm ở vị trí áp chót. Nếu bị kéo giãn khoảng cách ở đây sẽ bị nhắc nhở ngay, nhưng từ trước đến nay tôi chưa từng để mình bị tụt lại phía sau lần nào, dẫu cho HP có phải tiêu hao đi một lượng không nhỏ.
Tuy nhiên, đám cựu binh đã chạy vút lên phía trước khiến khoảng cách bị nới rộng ra đáng kể. Hành động tăng tốc lúc này chắc chắn là có chủ đích từ trước của chúng nhằm tước đoạt triệt để lợi thế của một tân binh.
Nhưng tôi đã sớm lường trước được điều đó.
Dù trong game suốt 5 ngày qua chỉ đơn thuần là những mini-game tẻ nhạt, nhưng khi phải đối mặt với thực tế này, tôi đã dần quen thuộc với mô típ hành động của chúng nên hoàn toàn không để lộ ra bất kỳ kẽ hở nào.
Tên nào cố tình lao thẳng chính diện vào tôi, tôi liền tặng cho một bãi cát ngập mặt. Tên nào định đánh úp từ bên sườn, tôi tận dụng lợi thế đang dẫn trước để đánh đòn phủ đầu. Kết quả là vài tên bị bào mòn thể lực ngã nhúi lụi và bị cựu binh mắng cho xối xả.
Bọn chúng đã quá coi thường tình hình, cứ nghĩ đối phương không còn chỗ dựa thì mình muốn làm gì cũng được, nhưng chúng quên mất rằng tình thế hiện tại hoàn toàn tương đương.
– Mẹ kiếp, thằng chó này...!
– Này, mày cao hơn cơ mà, nghĩ cách làm gì đi chứ!
– Ngoài việc lủi thủi đi qua thì làm được cái gì nữa bây giờ? Nó cứ chạy đàng hoàng thế này thì có muốn mách lẻo với lính tập hay hiệp sĩ chính thức cũng chẳng tìm được cớ...!
Ngược lại với ý đồ ban đầu là hành hạ Karsein, đám người định giở trò lại rơi vào thế gậy ông đập lưng ông và lùi về phía sau lầm bầm phàn nàn. Trông bộ dạng của chúng có vẻ như đang ấp ủ một chiêu trò mới.
– Này mấy đứa kia, chạy xong xuôi cả rồi mà còn lăng xăng ở đây làm gì nữa?
Cố tình tăng tốc vượt qua mặt bọn chúng khiến vòng chạy bị lệch pha, sự sốn sang và nôn nóng đã khiến cơ hội tống cổ tôi đi tan thành mây khói trong vô vọng.
– Không, chuyện là...
– Này! Đằng trước! Nhìn đằng trước kìa!
– Ơ, ơ kìa...?!
Tranh thủ khoảng thời gian đó, tôi hít sâu một hơi rồi lần đầu tiên đứng khựng lại. Nhờ vậy mà ba tên mải chạy cắm đầu cắm cổ không thèm nhìn đường đằng trước đã đâm sầm vào nhau ngã lăn quay.
Ban đầu vị trí đó đáng lẽ phải dành cho tôi, nhưng sự việc lại diễn ra theo một kịch bản bất ngờ như thế này đây, vậy thì nhân tiện bồi thêm một câu cho trọn vẹn nhỉ.
– Ơ, xin lỗi nhé?
Thốt ra một câu tỉnh bơ khiến mấy tên đang ôm mặt dính đầy cát vàng phải nghiến răng ken két.
Ting!
Dòng thông báo sự ác ý bộc lộ hiện lên, vô tình hòa quyện hoàn hảo vào một phần trong kế hoạch từ lúc nào không hay.
–... Thôi, đi thôi.
– Không, mày nhìn thằng đó xem...!
– Kệ bố nó đi, đi mau lên, hả?
Sau vài câu thì thầm to nhỏ, đám người đó lũ lượt kéo nhau hướng về phía khu vực vòi nước.
Đến đây là việc chuẩn bị đã hòm hòm. Phần còn lại chỉ cần phóng khoáng cho bọn chúng chút thời gian thong thả là đủ.
▶ Đã tạo bộ đếm thời gian! ◀ Thời gian đó dài hay ngắn sẽ mang lại những kết quả hoàn toàn khác nhau.
Chẳng mấy chốc sau, khi đã hoàn thành số vòng còn lại một cách thong thả, tôi thong thả ngồi lên gốc cây uống trọn một gáo nước, xác định thời gian đếm ngược đã kết thúc rồi mới đứng dậy di chuyển.
▶ Đã bước vào khu vực vòi nước! ◀ [Khu vực này là khu vực nguy hiểm!] Nguy hiểm hay không đối với tôi chẳng thành vấn đề, điều quan trọng là ai đang có mặt ở đó lúc này.
Một mái tóc vàng óng ả đang run lẩy bẩy. Dù chỉ nhìn từ phía sau, nhưng cái dáng vẻ run rẩy đó lại hiện lên vô cùng rõ rệt.
─ Cha chả, cháy khét lẹt thế này cơ à!
─ Ơ hay, cái này là của tao cơ mà thằng này.
─ Chia chác ra một chút đi chứ đồ keo kiệt này.
Đám người vừa vấp ngã do bị ngáng đường đang lục lọi đồ đạc của người khác, cái nào thích thì đem đốt, cái nào chướng mắt thì cố tình phá hoại cho bõ tức, thậm chí có món còn bị cướp đoạt trắng trợn.
Và ở giữa trung tâm đám đông đó, Theo Ramsteer đang đứng thảnh thơi giám sát và lựa chọn những món có giá trị để bỏ túi riêng.
– Hừm, hai món này tao giữ nhé. Còn cái đống giẻ rách rưới này thì cứ để đấy, đợi chủ nhân của nó quay lại thì đem đốt ngay trước mặt cho hắn xem. Phải thế mới làm hắn sôi máu lên được chứ, đúng không nào?
Chứng kiến trọn vẹn cảnh tượng đó từ đằng sau, Flora run bắn lên. Thậm chí còn run rẩy dữ dội và rõ rệt hơn cả lúc nãy.
Nhìn tấm lưng chừng của cô nhóc ngốc nghếch ấy, tôi thầm đáp lại trong lòng:
'Cảnh tượng ngày hôm qua trông lại có thấy hoài niệm lắm không hả, Flora?'
Nhưng mà này, toàn bộ những chuyện này suy cho cùng cũng chỉ là quả cầu tuyết do chính tay cô lăn ra mà thôi.
Chỉ vì đối phương không phải người một nhà, chỉ vì bản thân ghét cay ghét đắng người ta mà cô đã đẩy người ấy xuống tận cùng của vũng bùn nhơ nhớp. Để rồi hệ quả là những chuyện thế này biến thành cơm bữa, một cuộc sống ngập tràn ác ý chứ chẳng có lấy một chút thiện tâm nào.
Và bãi luyện tập này cũng chẳng hề ngoại lệ.
Cô thực sự nghĩ rằng những trò ngược đãi chỉ diễn ra gói gọn trong công tước gia mà không hề để lại chút ảnh hưởng nào bên ngoài sao?
Nằm mơ đi.
Chắc chắn là còn tàn nhẫn hơn gấp vạn lần. Khốc liệt hơn bất cứ thứ gì ở công tước gia rất nhiều.
Bởi vì chính tay cô – chứ không phải ai khác – là người đã tự tay bẻ gãy đôi cánh của Karsein.
Thời gian thưởng thức màn kịch này đến đây là đủ rồi.
[???: 78%] Chắc giờ này Flora đang hoài niệm lại khoảng thời gian tôi từng phải sống chung với hoàn cảnh đó rồi nhỉ.
Đã đến lúc tôi nên ra mặt để dọn dẹp sạch sẽ cái thứ rác rưởi gai mắt đó rồi.
Thế nhưng, một sự việc nằm ngoài dự tính đã xảy ra.
– Bốp!
– T... Theo!
– Găng tay? Thứa đứa nào dám ném thứ này vào mặt Theo hả...?!
–... Ơ?
– K... Không lẽ...
Bọn chúng rơi vào trạng thái hoang mang tột độ.
– Đang làm cái trò gì thế hảaaaa!!!
Người vừa ném chiếc găng tay đó đi không ai khác chính là Flora.
▶ Đã thành công kích hoạt kết quả vượt xa giới hạn lựa chọn! ◀ ▶ Thỏa mãn điều kiện, hộp độ hảo cảm của Flora đã được mở khóa! ◀ [Flora Vagrant] [Mức độ tội lỗi: 100%]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn