Chương 70: 54. Thời gian gia nhập (4)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~31 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Bruce – kẻ đang cảm thấy vô cùng đắc ý vì vừa vươn tay cướp được món đồ của một tên "gà mờ" – khéo léo trấn an Karsein vài câu rồi định quay lưng bỏ đi.
Thế nhưng, tiếng cười phát ra từ phía sau lưng chợt vang lên.
Nghe tiếng cười mang đầy vẻ khó chịu ấy, Bruce ngay lập tức quay phắt lại, trừng mắt quát vào mặt Karsein:
"Gì thế hả? Thằng ranh con này cười cái khỉ gì? Bộ lời khuyên chân thành của tiền bối buồn cười lắm à?"
Gã thầm nghĩ không lẽ thằng nhóc này điên rồi sao.
Vì thấy hiếm có tên nào kỳ cục như vậy nên gã vốn định phạt chống đẩy huấn luyện luôn cho một trận.
Nhưng Karsein thậm chí còn chẳng thèm chớp mắt, ngược lại còn đanh thép phản công.
"Tiền bối? Lời khuyên chân thành? Mày nói nhảm cái quái gì thế."
"Mày vừa bảo gì hả thằng chó? Mày điên rồi à?"
"Chính mày mới là kẻ gian lận kỳ thi nhập môn đấy chứ. Lên mặt dạy đời ai cơ chứ? Không chừng mày phải bò xuống dưới chân tao thì có."
"Cái, cái gì cơ?!"
"Mày ấy. Đáng lẽ ra phải vượt qua đám người tụi nó bằng thực lực trong kỳ nhập môn, thế mà mày lại chuốc thuốc vào đồ uống của người ta để được đặc cách thắng trắng mà lên đây. Loại người leo lên bằng cái trò bỉ ổi đó mà cũng dám mở miệng ra nói hai chữ kiểm tra công bằng cơ à?"
Mắt Bruce trợn tròn như thể vừa bị sét đánh ngang tai.
Bởi vì vào thời điểm này, ngoài gã ra thì chẳng có ai biết chuyện đó cả.
"Cái, cái đồ khốn nạn! Mày ngậm mút cái gì đấy hả? Tao đàng hoàng cạnh tranh sòng phẳng để trúng tuyển vào Đệ nhất Kị sĩ đoàn này đấy nhé!"
"Sao nào? Muốn tao kể tường tận hơn không? Hai thằng bạn thân từng rủ mày cùng thi lên thì bị mày lén lút bỏ thuốc cảm vào rượu để thi đấu thiện chí cơ mà. Còn hai đứa còn lại thì bị mày thách đấu đại chiến rồi tiện tay đổ thuốc tiêu chảy vào bình nước trước khi tụi nó bị đánh cho tơi bời. Không phải sao?"
"Mày, cái thằng khốn này bịa đặt cái quái gì thế hả! Mày tận mắt chứng kiến chắc? Vào thời điểm đó mày còn chẳng có mặt ở đây cơ mà!"
Dù đang kịch liệt chối đây đẩy nhưng những gì bị vạch trần hoàn toàn là sự thật.
Chẳng ai biết vì sao cậu lại nắm rõ điều đó.
Không, thậm chí chẳng ai nghĩ trên đời này lại có kẻ nắm thóp tường tận đến mức này.
Nhưng Karsein lại nói ra vanh vách cứ như thể cậu thực sự có mặt ở hiện trường, hệt như đang trực tiếp chứng kiến toàn bộ sự việc lúc bấy giờ.
Nghĩ rằng không thể để bản thân tiếp tục bị cuốn vào cái nhịp độ này được nữa, Bruce – kẻ đang tự tay đào hố chôn mình – không kiềm chế nổi cơn giận, chậm rãi bước tới gần Karsein.
"Được lắm. Dám hỗn xược sỉ nhục tiền bối à? Dù sao mày cũng đang được đại tiểu thư chống lưng nên chắc chắn sẽ trúng tuyển nhỉ. Hôm nay tao sẽ dạy cho mày một bài học nhớ đời về kỷ luật trước đã."
Chắc chắn gã sẽ vung cái nắm đấm đang kêu răng rắc kia lên cho mà xem.
"Dám thốt ra mấy lời hỗn hào với bậc tiền bối bề trên cao ngất ngưởng này à? Tao tuyệt đối không bỏ qua cho mày đâu, thằng ranh."
Đó là một hành động bạo lực đơn phương lấy danh nghĩa thể phạt.
-Ting!
▶ Bruce đang tiến đến gần để dùng bạo lực với Karsein! ◀ ▶ Nếu bị tóm lấy, bạn sẽ gục ngã và chịu trận đòn đơn phương! Hãy cẩn thận! ◀ Những tựa game làm theo phong cách RPG Maker thường là các trò chơi cốt truyện chủ yếu dựa trên các lựa chọn và tương tác vật thể.
Nếu cố tình nhồi nhét thể loại game đối kháng vào những nơi như vậy, chắc chắn sẽ cực kỳ khó khăn.
Thế nên, tựa game này chỉ thiết lập các mẫu hành động (pattern) đơn giản và áp dụng hình thức mini-game để người chơi có thể vượt qua.
Giao diện thay đổi thành phiên bản pixel thu nhỏ của Karsein, có nhiệm vụ né tránh các đòn quyền cước của Bruce sao cho chuẩn xác.
Thế nhưng.
Tôi đã sớm biết rõ một điều.
Cái bảng mini-game đó sẽ chẳng thèm xuất hiện ở đây đâu.
Bảng trạng thái khởi nguồn từ trò chơi thực chất không cung cấp trọn vẹn các hệ thống của game.
Ví dụ điển hình đã từng xảy ra ở Lễ hội Hoa Tuyết.
Trò chơi nhỏ đó buộc tôi phải tự tay né tránh hoàn toàn bằng thực lực mà không hề có sự hỗ trợ điều khiển thanh đo (gauge) nào cả. Dù rằng cách đó đôi khi lại tốt hơn.
Dù sao đi nữa, trải nghiệm lần đó đã mang lại cho tôi một thông tin cực kỳ quan trọng: các hệ thống mang tính chất trò chơi hoàn toàn không áp dụng được ở thế giới thực này.
Điều đó đồng nghĩa với việc ngay cả trong tình huống chuẩn bị giao tranh với Bruce ngay trước mắt đây, Tôi sẽ chẳng thể nhận được bất kỳ sự trợ giúp nào từ hệ thống cả.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là tôi hoàn toàn bó tay chịu trói.
'Bruce chính là kẻ yếu nhất trong số các hiệp sĩ tập sự. Nếu là bây giờ, chắc chắn mình có thể thắng gã hệt như những gì từng làm trong game.'
Xét về mặt chỉ số, Bruce chính là một tên phế vật chính hiệu. Thảo nào mà hồi nãy tôi lại có thể tạm thời bắt kịp gã dễ dàng đến vậy.
Dù Karsein vốn dĩ đã yếu sẵn, nhưng nếu phải kể tên đối thủ mà cậu có thể vượt qua khoảng cách chỉ số để quật ngã, thì gã này chính là ứng cử viên sáng giá nhất, hoàn toàn là một đối thủ vừa tầm.
Thêm vào đó, tuy cả hai đều mệt mỏi như nhau sau buổi chạy bộ, nhưng ngặt một nỗi là tên đó lại đang coi thường tôi ra mặt.
Tóm lại, đây là một đối thủ hoàn toàn có thể chiến đấu sòng phẳng.
Ngay cả với cơ thể này.
Vừa quan sát Bruce chậm rãi tiến đến, tôi vừa giữ vững khoảng cách.
Trong khoảng thời gian đó, đôi mắt tôi láo liên quan sát nhanh hơn bất kỳ lúc nào hết.
'Thuận tay trái à?'
Không chỉ riêng tay trái, mà toàn bộ tư thế cơ thể của gã đều bị nghiêng hẳn sang bên trái.
Trọng tâm cũng dồn vào chân trái, sải bước đi của chân trái cũng rộng hơn chân phải.
Thậm chí ngay cả cái tư thế vươn vai khởi động cũng lệch hẳn sang một bên trái.
Thông tin này quả thực rất hữu dụng.
Đợi đến khi Bruce hoàn toàn bước hẳn vào khu vực vòi nước, ngay trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi lại hoài niệm về một ký ức cũ xa xôi nào đó.
-Ực!
-Cứ giữ cái thói quen này thì mọi động thái của em đều bị nhìn thấu hết đấy, Minh Hy.
-Ơ, sao chị lại biết hay vậy ạ?
-Phải bắt đầu từ những cử động nhỏ nhất chứ. Dù không nhìn ra cử động của tay hay chân đi chăng nữa, thì những thói quen kỳ lạ kiểu gì cũng sẽ bộc lộ ra ngoài khi giao đấu thôi.
Động thái lệch hẳn về một phía.
Đó thực sự là một manh mối vô cùng quan trọng.
Bởi vì nhờ thế mà tôi có thể dự đoán trước được cú vung tay từ trái sang phải của gã.
-Ha! Thằng nhóc này, chạy trốn như một con chuột nhắt cơ à? Tránh thử chiêu này xem nào. Cả cái này nữa, cái này, và cả cái này nữa!
Hàng loạt cú đấm vung lên kêu vù vù xé gió.
Bởi vì tôi đã sớm nhận thức được điều đó. Bởi vì tôi biết rõ cơ thể của tên Bruce này bị dồn lực lệch sang bên trái.
Thế nên tôi mới có thể né sạch tất cả mọi thứ từ trước.
Dĩ nhiên, cứ giữ nguyên trạng thái né tránh thế này mãi thì không ổn.
-Minh Hy này. Nếu rơi vào tình huống không có vũ khí trong tay, em sẽ phải làm thế nào?
-Đương nhiên là phải tránh để không rơi vào hoàn cảnh đấy chứ ạ.
-Không. Sẽ có lúc tình huống đó xảy ra đấy. Câu hỏi là lúc đó em sẽ tính sao hả?
-Ừm...
Lúc đó chắc tôi chẳng biết phải trả lời thế nào.
Nhưng bây giờ thì có lẽ tôi đã hiểu rõ câu trả lời.
-Việc không cầm vũ khí trên tay sẽ bị đối thủ coi là điểm yếu. Đối phương càng coi thường mình bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu. Để có thể tung ra một đòn chí mạng bất ngờ, chẳng có gì hoàn hảo hơn sự lơ là chủ quan của kẻ địch cả.
Giọng nói của cô ấy văng vẳng trong头 tôi suốt dọc đường.
Không hiểu vì sao, vào lúc này nó lại được mang ra áp dụng thực tế.
-Ồ ho, né được à? Né được cơ à?
Thấy các động tác của tôi dần chuyển từ né tránh thuần túy sang lách người phản đòn, Bruce tưởng bấy giờ gã đã nắm chắc phần thắng nên càng dồn dập tấn công dữ dội hơn.
Hiển nhiên là gã khác hoàn toàn với đám tiểu thư công tử quý tộc từng xuất hiện tại sảnh yết kiến hoàng gia.
Tiếng gió vù vù phát ra từ những cú đấm đó đủ thấy nếu dính đòn thì sát thương thực sự rất lớn. Vì gã dẫu sao cũng tự mình vượt qua kỳ thi tuyển nên chắc chắn không phải loại non tay mờ nhạt như đám nhóc tì kia. Phương án tối ưu nhất vẫn là né tránh hoặc lách người rồi từng bước lùi về phía sau.
Nhưng chính điều đó lại tạo nên hồi kết.
Đinh ninh rằng đối phương đã bị dồn vào góc chết không còn đường trốn, gã dồn hết sức lực tung ra một cú đấm uy lực.
Thế nhưng, thay vì tung ra tay trái sở trường như gã hằng tự tin, cú đấm giáng xuống lại là tay phải ngập tràn sự khinh suất và tự mãn.
Quá chậm.
Yếu ớt và hời hợt.
Tôi không hề bỏ lỡ khoảng trống sơ hở chết người đó mà lao thẳng vào.
Cú đấm của Bruce lẽ ra phải giáng thẳng một cú trời giáng vào người tôi nay chỉ sượt qua tà áo.
Quán tính từ cú vung tay với biên độ lớn khiến cơ thể gã khựng lại một nhịp đột ngột.
Chính điều đó đã định đoạt kết cục.
Cơ thể đã mệt lả tạo ra một khoảng hở chí mạng.
Nhắm thẳng vào khoảng trống sơ hở ấy, tôi lao tới như một mũi tên xé gió.
Lực lao tới mất đà chúi nhũi thẳng về phía trước.
Bởi vì đối phương đã lao sâu vào trong nên việc phản ứng lại lúc này đã quá muộn màng.
Thực hiện một động tác nhỏ.
Lực lao về phía trước làm phá vỡ hoàn toàn thăng bằng của cơ thể.
Chỉ với một cú gạt chân nhẹ nhàng, cơ thể gã liền mất thăng bằng và ngả nghiêng một cách dễ dàng.
"Ơ, ơ kìa...?"
Khoảnh khắc ấy, cơ thể Bruce bỗng bổng bềnh lơ lửng giữa không trung.
Tôi thay đổi tư thế.
Quay lưng lại, hạ thấp phần thân trên hệt như đang cõng một người để làm thành một chiếc bệ đỡ vòng cung.
Thân hình đang lao đi giữa không trung hoàn toàn mất phương hướng bỗng bị tóm chặt lấy một bên tay.
Cơ thể đã hoàn toàn mất kiểm soát ấy trượt qua lưng và vai tôi, lao thẳng xuống theo phương thẳng đứng.
Ầm!
Một khối cơ thể nặng nề giáng mạnh xuống nền đất.
"Ực...!"
Bruce – kẻ vừa nãy còn hiên ngang hùng hổ lao vào tôi – giờ đây chẳng thèm phát ra lấy một câu lớn giọng ngạo mạn nào nữa mà ôm mặt rên rỉ gục ngã, trườn bò lết bết dưới đất.
Gã ôm lấy những chỗ vừa bị đánh rồi rên rỉ đau đớn.
-Ting!
▶ Bạn đã đánh gục Bruce! ◀ ▶ Không dính lấy một đòn tấn công nào! ◀ ▶ Ý chí chiến đấu của Bruce đã hoàn toàn suy sụp, không thể gượng dậy tấn công tiếp! ◀ [1. Ai biểu mày thích thể hiện làm trò con bò làm gì.] [2. Mày là đứa lao vào trước đấy nhé?] [3. Mày tính làm tiền bối cái nỗi gì. Cái thể loại kém hơn người ta mấy tháng tuổi.] Bảng lựa chọn hiện lên ngay sau khi vượt qua màn mini-game.
Chọn bất kỳ câu nào trong ba câu này cũng chẳng có gì là lạ cả.
Nhưng vào lúc này, câu này có lẽ là câu chọc tức đối phương hiệu quả nhất.
"Ai biểu mày thích thể hiện làm trò con bò làm gì."
"Mày, cái thằng khốn này...!"
Bruce trừng mắt nhìn tôi – kẻ đang thản nhiên phủi phui phụi đôi bàn tay.
Chắc gã có vô số lời muốn nói. Nhưng sự thật rành rành là Bruce đã thua cuộc hoàn toàn. Một thất bại nhục nhã ê chề dù bản thân có lợi thế hoàn toàn về mặt thể hình cân nặng.
Đúng như những gì bảng lựa chọn đã báo trước, Bruce hoàn toàn chẳng thể mở miệng cũng chẳng thể nhúc nhích cơ thể để nhào vào ăn thua đủ với tôi được nữa.
'Cứ dừng ở mức này thôi vậy.'
Nền móng đã được dọn dẹp đầy đủ.
Trạng thái hỗn loạn và những cơn đau đớn tạm thời áp lên người Bruce sẽ không kéo dài lâu. Dù có muốn khiêu khích thêm hoặc tiếp tục trả đũa ngay lúc này thì cũng không phải là một lựa chọn hay.
Bởi vì nếu thế thì tôi sẽ bỏ lỡ cơ hội cho kẻ khác nếm mùi cay đắng.
Phủi nhẹ tay áo, tôi quay lưng rời khỏi nơi đó để chặn đứng mọi lời lải nhải sắp tuôn ra từ miệng gã.
Đúng lúc bước ra khỏi khu vực vòi nước, tôi bỗng liếc thấy chiếc khăn cao cấp mà Arina từng đưa lúc nãy vẫn nằm gọn trong chiếc túi vải của gã.
"..."
Ngay cả ở hiện thực, cuối cùng tôi cũng chẳng thèm nhận lại món đồ mà người chị cả từng đưa.
Besides, bây giờ cũng vậy. Tôi chẳng thấy có lý do gì để phải quay lại nhặt nó về cả.
Chỉ là, những ký ức thuở trước lại ùa về tràn ngập trong tâm trí.
Võ đường tôi từng theo học để rèn luyện kỹ năng tự vệ. Những kỹ thuật được truyền dạy ở đó.
Quá khứ từng tự tay quật ngã một tên côn đồ có ngoại hình giống hệt gã này đến ngỡ ngàng.
Và cả bóng dáng một người đứng lặng lẽ quan sát từ phía sau trong góc khuất vào thời điểm ấy.
Nghĩ lại mới thấy, mọi thứ chẳng khác nhau là bao.
'Hồi đó không nói được, nhưng lần này tôi sẽ nói cho chị biết rõ.'
Rằng chính vì chị mà tôi mới trở thành ra thế này đấy.
Cùng lúc đó.
Vừa rời khỏi sân tập và chuẩn bị quay trở về dinh thự công tước, Arina đột ngột khựng lại bước chân.
Cô vốn đã lường trước việc cậu sẽ phải trải qua những bài tập quá sức khắc nghiệt.
Đó là lý do vì sao cô khuyên cậu nên dừng lại giữa chừng, nhưng Karsein thậm chí còn chẳng thèm đếm xỉa đến.
Nghĩ rằng tính cướng đầu bướng bỉnh của cậu vốn dĩ là thế nên cô đành tặc lưỡi bỏ qua.
Dù vậy, cứ để cậu tiếp tục kiểu huấn luyện này mãi thì không ổn chút nào. Cô định sẽ ra tay can thiệp một chút cho vừa phải.
Thế nhưng, cậu lại bất ngờ buông lời gọi cô là đại tiểu thư rồi dùng kính ngữ đàng hoàng, thế mà khi cô vừa ngỏ ý ngăn cản thì lại bị phũ phàng ném vào mặt câu nói rằng chính vì cô mà mọi chuyện càng tồi tệ hơn.
Rõ ràng cô có ý tốt muốn quan tâm cơ mà.
Rõ ràng cô chỉ muốn dâng tận tay những thứ cậu đang cần.
Nghe xong những lời đó, bảo sao mà tâm trạng không nổi giận cho được.
... Đúng thế. Cô đang rất bực mình.
Bực đến mức chỉ muốn mặc kệ để cậu cứ thế lăn lộn khốn khổ trong sân tập này rồi đứng nhìn với nuc cười chế giễu.
Thế nhưng.
-Arina này. Nếu hôm nay con có gặp Karsein, dù có nghe được những lời làm tổn thương tình cảm đi chăng nữa thì cũng đừng nổi giận với em nhé.
-Thằng bé chắc chắn cũng có những uất ức riêng nên mới bùng nổ như vậy. Bây giờ cứ để em ấy làm những gì mình muốn mới là điều đúng đắn nhất con ạ. Con hiểu ý mẹ chứ, con gái cưng của mẹ?
Văng vẳng bên tai là giọng nói đượm buồn của người mẹ, khiến bước chân cô cứ thế chậm dần lại.
"Hự... Đúng vậy. Lời mẹ nói hoàn toàn đúng. Mục đích của mình đến đây là để xoa dịu tâm trạng của Karsein cơ mà."
Arina quay phắt người lại, sải bước trở về hướng sân tập.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn