Chương 66: 50. Kẻ gây rối ở sân tập (3)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~42 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Bị giam trong phòng giam đơn, Emma không sao chép nổi giấc ngủ dẫu đêm đã về khuya.
Chính xác là cô ta không thể ngủ được.
Tất cả là vì chuyện ban chiều.
-Dạo gần đây trong gia tộc Công tước có tin đồn về vụ tham ô phải không?
-Vô lý thật đấy. Lại có chuyện râm ran rằng tiền của gia tộc Công tước bị tham ô ngay trong lãnh địa á. Nhưng mà đúng vào lúc đó lại có kẻ kiếm được một khoản tiền lớn ư?
-Sao chứ. Ta nghe nói dạo này Emma cũng sắm sửa toàn đồ đạc đắt tiền cơ mà. Đáng ngờ lắm chứ bộ?
Karsein đột ngột xuất hiện và ném thẳng ra những lời liên quan đến chuyện tham ô.
Hiển nhiên là, làm gì có chuyện đó.
Rốt cuộc làm sao mà Karsein biết được chứ?
Đến cửa phòng còn chẳng bước nổi, suốt ngày chỉ thu mình lại ăn uống mấy thứ đồ ăn như rác rưởi, loại bần tiện đó đời nào lọt được vào tai những chuyện này.
Thế nên cô ta mới hoảng.
Rốt cuộc Karsein đang nắm thóp được những gì, và gã thu thập thông tin đó bằng cách nào.
Emma hoàn toàn không tài nào đoán nổi.
Chìm trong hoảng loạn, Emma ôm lấy cái đầu đang nhức bưng bưng.
'Nếu biết tiền của mình bị thất thoát, chắc chắn hắn đã tâu với Công tước phu nhân từ lâu rồi. Hắn cũng phải nghe ngóng được chuyện phía tài vụ nhúng tay vào chứ.'
Nhưng chuyện đó đã không xảy ra.
Điều đó chứng tỏ ít nhất là Karsein vẫn chưa truyền đạt sự thật này...
-Thế à? Ta nghe nói trong số các hiệp sĩ của gia tộc Công tước, có những kẻ bỗng nhiên thay mới toàn bộ trang bị một cách chớp nhoáng đấy. Chuyện này cũng chỉ là trùng hợp thôi sao?
-Mẹ kiếp. Đừng tưởng tao không biết số tiền đáng lẽ phải phân bổ cho tao trong gia tộc Công tước lại bị mày giữ lại để cộng thêm vào tiền lương của bọn chúng nhé?
-Việc quản lý tài chính chắc là phần của Arina. Nhưng, quyền quản lý sổ sách và phân bổ định mức lại thuộc về hạ nữ trưởng. Việc biến đổi sổ sách ghi chép chắc là chuyện dễ như trở bàn tay đúng không?
Hắn nắm rõ một cách chính xác đến đáng sợ.
Rằng số tiền được phân bổ cho Karsein Vagrant đang chảy từ đâu đến đâu.
'Khốn kiếp...! Rốt cuộc bằng cách nào...!'
Câu nói cuối cùng của Karsein khiến cơ thể Emma run lên bần bật.
-Tháng trước đã phải vội vàng huy động cả quỹ lãnh địa. Quả nhiên là đã khoét một lỗ thủng to đùng trên sổ sách nhỉ?
Vì có việc gấp nên cô ta đã lén rút tiền ra.
Vậy mà lại để lại tì vết trên cuốn sổ đáng lẽ phải hoàn hảo tuyệt đối này. Dù đối phương có là Karsein đi chăng nữa, thì đây cũng không thể đơn thuần xem là sơ suất của hạ nữ trưởng mà cho qua được.
Tình hình này chứng tỏ hắn đang nắm trong tay đầu mối trực tiếp dẫn đến vụ tham ô của gia tộc Công tước.
Phải mau chóng thoát khỏi phòng giam đơn này thôi.
Nhưng nếu đợi đến lúc đó thì đã muộn rồi.
'Hết cách rồi...!'
Cốc cốc.
"Này. Tên lính canh kia, có thể nói chuyện một chút được không?"
"Hả?"
Thấy Emma đập đập vào khung sắt, tên lính canh xuất hiện.
Đúng như dự đoán, đây là một tên trong đội cận vệ và hắn nhận ra cô ta.
"Anh có thể gọi những người tôi đọc tên sau đây đến Điện số 1 được không."
"Gọi người cái nỗi gì. Cô đang bị giam giữ đấy. Quên mất là chỉ được gặp riêng trong lúc thẩm vấn thôi à?"
"Chuyện đó thì tôi biết chứ. Nhưng mà, biết đâu quê nhà tôi có việc gấp xảy ra thì sao."
Emma cười nhếch mép, rút ra đồng tiền vàng giấu kín trong túi.
"Tôi nhờ với tư cách là hạ nữ trưởng đấy. Nhận lấy đi rồi châm chước cho tôi một chút."
" Ơ, ơ? Không, thì... chuyện này..."
"Đừng lo. Tôi chỉ định nhờ chuyển một bức thư thôi. Những việc thế này tốt nhất là nên nhờ mấy cậu hiệp sĩ quen biết vẫn hơn. Thế nên tôi mới bảo gọi họ đến mà."
"Ừm hừm... Nếu chỉ thế thì..."
Nhìn đồng tiền vàng nuốt nước bọt ừng ực, tên lính canh liếc qua lại giữa hạ nữ trưởng và đồng tiền vàng, cuối cùng hắn cũng nhận lấy rồi đi gọi người.
Tên lính canh rời đi, và chẳng mấy chốc một hiệp sĩ xuất hiện.
"Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Giờ này còn gọi tôi ra."
"Xung quanh không có ai chứ?"
"Có chứ. Đương nhiên rồi. Đâu phải đi quảng cáo là chúng ta hẹn hò lén lút với nhau đâu."
Nghe vậy, Emma nuốt khan một bọt nước bọt rồi đi thẳng vào vấn đề chính.
"Karsein, tên khốn đó dạo này thế nào rồi?"
Sau khi đi ra ngoài trở về, mọi chuyện cứ mang lại cảm giác bất ổn thế nào ấy.
Từ việc phát hiện ra những bức thư gửi cho vị hôn thê bấy lâu nay bỗng dưng biến mất, cô ta buộc phải tìm hiểu xem tên đó đang sống ra sao.
"À. Tôi vừa định nói chuyện đó với cô đây."
"Hả?"
"Cái tên Karsein đó, hắn vừa đến sân tập rồi. Chẳng hiểu trong đầu hắn đang mưu tính cái quái gì nữa."
Câu nói đó khiến tim Emma rớt phịch xuống đáy vực.
"Ka, Karsein đến sân tập á?!"
"Giật cả mình. Tự nhiên cô hống hách lên làm gì thế?"
"..."
Emma siết chặt lấy các thanh sắt, run lẩy bẩy.
'Không đời nào... Không lẽ hắn thực sự biết gì đó sao?'
Cô ta từng nghĩ chắc chắn là không có chuyện đó.
Rằng mình đã che giấu hoàn hảo lắm rồi. Rằng tuyệt đối sẽ không bị phát hiện.
Vụ tham ô cũng thế. Hắn còn nhắc đến cả mối liên hệ với các hiệp sĩ. Thậm chí còn làm một vố đau hơn là trực tiếp đến thẳng sân tập nữa ư?
Bất chợt, một cảm giác bất an dâng lên cuồn cuộn trong đầu Emma.
Bây giờ thì không còn thời gian nữa rồi.
"... Đuổi cổ nó đi."
"Hả?"
"Dùng cách gì đi nữa cũng phải tống cổ nó đi. Dù có bịa ra tội danh gì đi nữa, chỉ cần tôi ra khỏi phòng giam đơn này, tôi sẽ chống lưng cho! Hằng ngày nó làm những trò gì, các người phải đến báo cáo lại cho tôi tường tận!"
Nghe vậy, tên hiệp sĩ cười hì hì, dùng ngón cái và ngón trỏ tạo thành một vòng tròn.
"Chống lưng thì nói thật là chúng tôi cần cái này hơn đấy, hạ nữ trưởng ạ."
"Mày...!"
"Mấy chuyện bắt nạt hay gây khó dễ giữa các hiệp sĩ với nhau thì chỉ cần khéo léo định hướng dư luận là xong thôi, nhưng mà cái vụ báo cáo mà cô vừa đòi hỏi ấy là tốn thêm nhiều công sức lắm đấy. Hiểu ý tôi chứ?"
Gã đàn ông vừa nhận tiền xong mà lòng tham vẫn không đáy. Nhìn gã hiệp sĩ mê tiền đến bẩn thỉu đó, Emma nghiến chặt hàm răng.
Nhưng vì tình thế cấp bách nên đành chịu.
"Được rồi! Gấp đôi định mức ban đầu chứ gì!"
"Gấp ba thì chốt đơn, chứ gấp đôi thì hơi ít đấy."
Trước tên hiệp sĩ đang thản nhiên ráy tai với vẻ mặt nhởn nhơ, Emma quát toáng lên.
"Biết rồi! Biết rồi đấy! Muốn bao nhiêu tôi cũng cho, nên chắc chắn phải đuổi được tên đó ra khỏi sân tập cho tôi. Hiểu chưa?!"
"Rõ rồi thưa cô. Đến lúc đó mà cô lại nuốt lời thì rắc rối to đấy nhé~."
Gã đàn ông huýt sáo với vẻ mặt như vừa vớ được mối hời.
'Sao cũng được. Miễn là đuổi được cái tên nắm giữ chân tướng sự thật đó đi là được.'
Một khi đã bị túm đuôi thì phải nhổ cỏ tận gốc.
Dù cho trong quá trình loại bỏ có gây ra hậu quả dữ dội đến mức nào đi nữa.
Karsein Vagrant.
Đối với Emma, hắn đã trở thành một nhân vật không thể tiếp tục dung tha ở gia tộc Công tước này được nữa.
Đang là giữa mùa đông.
Chỉ một đợt gió lạnh lướt qua cũng khiến cơ thể tê tái, một mùa đông buốt giá chỉ muốn cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp và chẳng muốn đặt chân ra ngoài chút nào.
Dẫu là mùa đông giá rét thế nhưng toàn thân thiếu niên lại đang bốc hừng hực hơi nóng.
Bởi vì ngay giữa khu trung tâm, cậu đang dùng hai chân để chạy hết tốc lực, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm toàn thân và kiên trì sải bước quanh sân tập.
"Mới bắt đầu tưởng không theo kịp ai dè vẫn chạy tiếp cơ à? Ai biết còn mấy vòng nữa không đấy?"
"Năm vòng thì phải. Chạy xong vòng này là còn bốn vòng nữa."
"Với tốc độ đó... hừm. Chắc còn phải lết thế này mấy phút nữa đấy."
Các hiệp sĩ vừa nhìn Karsein vừa xì xào bàn tán đủ điều.
"..."
Phó đoàn trưởng Mark, người vừa hoàn thành bài chạy đầu tiên, vẫn lặng lẽ dõi theo Karsein.
Về cơ bản, đây là một việc bất khả thi.
Đối với các hiệp sĩ chính thức hay thậm chí là các hiệp sĩ tập sự thì đây là chuyện thường ngày ở huyện. Cùng lắm thì với các hiệp sĩ dự bị, cường độ này có thể hơi quá sức một chút, nhưng bọn họ cũng là những kẻ đã được rèn luyện thể chất từ thảm thời thơ ấu.
Chính vì lý do đó mà họ mới có thể hoàn thành thời gian gia nhập để chuyển từ học viên lên thành hiệp sĩ dự bị.
Nhưng với một vị thiếu gia quý tộc thì đây là cường độ vượt quá sức chịu đựng rất nhiều.
Đặc biệt là với những quý tộc chưa từng nhúng tay vào việc nặng hay có khoảng thời gian dài không vận động khiến cơ thể gần như tê liệt, thì lại càng khắc nghiệt hơn nữa.
'Lẽ ra nguyên tắc là phải giảm mạnh cường độ để không gây quá nhiều áp lực lên cơ thể...'
Thế nhưng Karsein vẫn không chịu bỏ cuộc.
Dù cậu đang bị tụt lại phía sau rất xa do cơ thể không được tôi luyện như các hiệp sĩ.
Dù cậu đang phải gồng mình thực hiện những bài tập có cường độ vượt ngưỡng chịu đựng của thể xác.
'... Chắc chắn không chỉ dừng lại ở đó đâu.'
Mark liếc nhẹ sang bên trái.
Khi Karsein dừng lại một nhịp ở vạch xuất phát để lấy lại nhịp thở khi chỉ còn bốn vòng nữa là kết thúc, một nhóm người bắt đầu cất lời cười cợt chế nhạo dáng vẻ bơ phờ của cậu.
"Khà khà. Đáng đời lắm. Cho chừa cái thói thích chịu khổ đi chứ!"
"Thấy bảo ngày trước từng bò lê lết dưới đất nên giờ sức bền cũng dai phết nhỉ?"
"Cố được mấy hồi? Coi thường thời gian biểu hằng ngày của hiệp sĩ mà dám đâm đầu vào lao lực thế đấy. Hồi trước lúc đến đây có thấy bao giờ hắn tập cùng bọn mình đâu."
"Chuẩn luôn. Thảo nào sáng nay thấy hai chân cứ run lẩy bẩy cả lên. Mới có hai ngày mà đã thế này thì chắc chuồn sớm thôi."
Nếu chỉ đơn thuần là cường độ huấn luyện vượt quá khả năng thích nghi của cơ thể thì có lẽ cậu đã có thể cắn răng chịu đựng, đằng này bọn họ còn giở trò tiểu nhân ngầm hãm hại Karsein trong suốt quá trình tập luyện.
Cố tình va vào vai khi chạy ngang qua.
Cố ý vung tay thật rộng để đánh vào mạng sườn.
Lấy cớ vướng víu rồi cố tình xô đẩy để vượt lên trước.
Không chỉ chịu đựng cường độ huấn luyện vượt quá giới hạn bản thân, cậu còn phải chịu thêm cả áp lực về mặt thể chất lẫn tinh thần. Đã sang ngày thứ ba, vượt qua mốc một hai ngày trước đó.
"Này Mark, cậu đặt cửa bên nào đấy?"
Một đồng nghiệp hiệp sĩ chạy lại tìm Mark và hỏi.
Trên tay hắn ta đang cầm một bảng cá cược xem Karsein trụ lại được bao lâu.
"Cậu lại đi làm mấy trò này à."
"Ơ hay, cho vui mà. Dù sao thì mấy tên mới vào gia nhập chẳng phải ai cũng phải trải qua màn chào sân khắc nghiệt này sao."
Chính xác hơn là cá xem Karsein có thể trụ hết một tuần thời gian gia nhập hay không.
Bọn họ rủ nhau đặt cược xem đến ngày mấy thì cậu sẽ bỏ cuộc để làm mồi nhậu cho buổi liên hoan tới.
Dẫu biết đây là một hủ tục tồi tệ, nhưng ngay cả phó đoàn trưởng như Mark cũng không thể ngăn cản được.
'Không. Hoặc là, cứ mặc kệ không chừng lại là lựa chọn tốt hơn.'
Nếu vị thiếu gia kia có thể kiên cường cắn răng chống chọi trọn vẹn một tuần trước ánh mắt đầy thành kiến và sự phản đối của bọn họ.
Nếu cậu có thể biến điều không thể thành có thể.
Ít nhất thì cậu cũng có thể rũ bỏ được phần nào bóng đen nghi kỵ đó.
Tỷ lệ cược áp đảo thuộc về bên phỏng đoán thất bại. Khả năng thành công trong thời gian nhập môn gần như bằng không nên câu chuyện chủ yếu xoay vòng quanh việc chia nhỏ mốc thời gian để đặt cược, và thực tế thì mốc thời gian được đặt nhiều nhất chính là ngày mai.
Nhìn tỷ lệ cược thảm hại đó, Mark quay đầu nhìn về phía Karsein.
-Hộc, hộc... hộc!
Đập vào mắt hắn chỉ là hình ảnh một thiếu niên gầy gò, yếu ớt đang cố gắng lê bước thở hổn hển để chạy tiếp dù bản thân muốn lả đi. Thế nhưng.
- Vút.
-Ơ? Mày chơi lớn thế thật à?
-Không ngờ Mark lại đi ngược dòng số đông đấy...
-Dù thế thì cũng không hợp lý chút nào đâu ông tướng!
Dù trở thành trò cười cho các đồng nghiệp xung quanh, cậu chưa từng thốt ra một lời oán thán nào. Chính điều đó đã dẫn dắt bàn tay Mark đặt cược vào cửa ngược lại (Cửa sống sót qua một tuần).
"Đây là tiền cược cho buổi liên hoan đấy nhé. Cậu chắc chắn chứ?"
"Bảo là chơi vui mà."
"Ừ thì, cũng đúng là vậy. Đến lúc thua sạch trơ trọi một mình thì đừng có mà hối hận đấy nhé? Hì hì."
Cứ như thể chắc mẩm Mark vừa làm một vố ngu ngốc, tên đồng nghiệp cười toe toét với vẻ mặt chắc thắng.
"Bộ cậu định nói với chúng tôi là bản thân chỉ mệt mỏi có chút xíu thế này thôi nên mới đòi tập luyện theo phương pháp của bọn tôi đấy à—!"
"Á chà, Mark, chơi khăm thế cơ à."
"Khà khà. Mặc kệ nó đi. Tiền cược đặt cả vào đấy rồi còn gì."
Còn lại ba vòng. Khi tiếng hô giục giã mau tiếp tục chạy vang dội khắp sân tập, Karsein – người vừa khựng lại thở dốc – bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Dù mang gương mặt tái mét biểu lộ sự mệt mỏi tột cùng nhưng cậu vẫn đưa tay lau mồ hôi nhễ nhại rồi bắt đầu nhấc đôi chân lên chạy tiếp.
Và cứ thế, Karsein đã hoàn thành chặng đua.
"Cha mẹ ơi, dai như đỉa đót ấy chứ lị. Cuối cùng cũng hoàn thành sạch sẽ rồi kìa."
"Chuẩn luôn. Hôm nay tha hồ dùng tiền của mấy đứa đặt cửa thua để làm bữa liên hoan linh đình rồi đây?"
"Tui cũng tính cược lùi lại phía sau một chút cơ mà... chậc. Sao cái tên này lại lắm nghị lực thế không biết."
"Đúng là chẳng được việc gì nên hồn."
Cuối cùng thì cậu cũng cắn răng hoàn thành buổi tập ngày thứ ba.
Vừa thở hổn hển, cậu vừa ngã ngửa ra nền sân tập dạng chân dạng tay nằm bẹp dí.
'Đúng vậy. Phải thể hiện được mức độ đó chứ.'
Có thế thì mới đáng để người ta cất công thắc mắc.
Phải có cái thứ nghị lực cỡ đó thì mới có tư cách mở miệng hỏi tại sao lại làm vậy.
Rốt cuộc tại sao Radiel lại muốn che chở cho cậu đến thế.
Và rốt cuộc ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì.
"Hộc, hộc."
Vừa hoàn thành mười vòng cuối cùng, tôi thở hổn hển rồi ngã ngửa ra nền sân tập, chân tay dang rộng nằm bẹp dí lúc nào không hay.
Cằm mỏi nhừ không tài nào ngậm lại nổi. Có thứ gì đó cứ rỉ ra từ khóe miệng, loãng đến mức chẳng phân biệt được đó là nước bọt hay nước nữa.
'Mệt muốn chết đi được!'
Dù đã lường trước được phần nào cuộc sống khắc nghiệt nơi đây, nhưng ai mà ngờ được phương pháp huấn luyện của các hiệp sĩ lại bị áp dụng nguyên si lên người một học viên cơ chứ.
Thật sự, cảm giác toàn thân đau nhức ê ẩm từng thớ thịt qua mỗi ngày thế này khiến tôi bắt đầu lo lắng không biết ngày mai sẽ lại phải hứng chịu đợt hậu quả kinh hoàng nào nữa đây.
'Mà, dẫu sao thì... thế này mới đúng.'
[Karsein Vagrant] - 18 tuổi Cấp độ. 7 (SP hiện có: 0. 15) ▶ Sức mạnh: 2. 59 ▶ Sự nhanh nhẹn: 3. 35 ▶ Sức bền: 4. 01 ▶ Thể lực: 2. 00 ▶ Khả năng miễn dịch: 1. 03 ▶???: 0. 20 Dù danh sách trạng thái bất lợi có thêm vào mấy trạng thái như thở dốc hay kiệt sức, nhưng chúng không phải là mối đe dọa quá lớn, điểm số các chỉ số đang tăng lên rõ rệt mới là điều đáng chú ý.
Cơ thể yếu ớt này của Karsein đang phát triển từng ngày. Tránh xa khỏi cái kết cục tồi tệ do suy giảm sức khỏe mới là ưu tiên hàng đầu.
Đương nhiên, đó chưa phải là tất cả.
▶Bạn đã hoàn thành xuất sắc ngày huấn luyện thứ 3! ◀ ▶Độ thân mật của Mark Redeltain tăng lên! ◀ [Chỉ số hiện tại: -6%] Khoảnh khắc Karsein không thể trụ nổi qua một nửa thời gian của 7 ngày nhập môn, độ thân mật của Mark Redeltain sẽ vĩnh viễn không thể hồi phục từ con số âm.
Hiện tại, người duy nhất có thiện cảm với Karsein nhiều nhất cũng chỉ ở mức này, nếu ngay cả mối quan hệ đó mà không giữ được thì việc ra vào sân tập sẽ mặc nhiên trở thành bất khả thi.
Thế nên, nếu vượt qua được mốc ngày thứ ba như hôm nay thì coi như có thể thở phào nhẹ nhõm phần nào rồi, nhưng mà...
▶Phần thưởng sẽ tăng lên tương ứng với số ngày duy trì việc huấn luyện! ◀ Phần thưởng sẽ càng hậu hĩnh hơn dựa theo số ngày kiên trì bám trụ. Cái này thì tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Nhiều người sẽ nghĩ rằng nếu mệt quá thì bỏ qua có sao đâu, nhưng phần thưởng ở sân tập thì không thể xem nhẹ được.
Bởi vì nó liên quan trực tiếp đến các kích hoạt tử vong (death trigger).
Chỉ riêng lý do đó thôi cũng đủ để bắt buộc phải hoàn thành trọn vẹn chuỗi ngày huấn luyện rồi.
Nhưng ngay từ lúc đặt chân vào sân tập, rắc rối mà tôi hằng lo lắng đã thực sự xảy ra.
'Mẹ kiếp. Thảo nào ở nguyên tác game, mỗi lần tên nhóc Karsein này trúng một đòn trong mini-game là thanh HP lại tụt thê thảm như thế.'
Vết thương ở mạn sườn do vẫn chưa né tránh kịp thời vẫn đang âm ỉ nhức nhối.
Karsein trong game chỉ cần phân tích là có thể né tránh tùy thích, nhưng khi chuyển vào cái cơ thể thật bằng xương bằng thịt này rồi thì tôi chẳng thể di chuyển mượt mà như thế được.
Được sự giật dây của Emma, tôi vốn đã đoán trước sẽ có những kẻ gây áp lực với mình. Nhưng khi tận mắt chứng kiến cả những hiệp sĩ công khai ghét Karsein cũng hùa vào theo làn sóng đó, cảm giác thực tế mang lại thực sự quá mức tồi tệ.
Thảo nào thanh HP của Karsein trong game lại cứ thế vơi đi vù vù mỗi lần bị đòn, giờ thì tôi đã hiểu thấu lý do rồi.
Đương nhiên là cứ tiếp tục thế này thì không thể trụ nổi.
Nếu đây chỉ là huấn luyện bình thường, tôi có thể cắn răng chịu đựng giống như hồi vừa đi làm thêm vừa đi học để tiếp tục kiên trì, nhưng nếu tiếp tục chịu đựng thêm những màn hành hạ thể xác thế này nữa thì quá nguy hiểm.
Cả cơ thể chìm trong đau đớn, dù có cố gắng dùng tinh thần lực để chống đỡ đi chăng nữa thì e rằng tôi sẽ gục ngã trước khi trụ hết 4 ngày còn lại mất.
Đến lúc đó thì game over là cái chắc.
Tôi sẽ chết dưới cái kết cục tồi tệ mang tên bad ending và chấm hết.
Nhưng mà, sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu.
"Ơ? Lại có ai tới kìa?"
"Khoan đã, người đó chẳng lẽ..."
"Hộc...!"
Đám hiệp sĩ đang cười cợt bỗng phát hiện ra bóng dáng ai đó đang bước tới từ cổng chính, bọn họ vã mồ hôi hột và vội vàng đứng nghiêm chỉnh vào vị trí.
"T... Tất cả nghiêm!"
Đừng nói đến các hiệp sĩ tập sự hay dự bị, ngay cả các hiệp sĩ chính thức cũng không ngoại lệ.
Bởi vì tất cả bọn họ, ít nhất là vào khoảnh khắc này, đều phải là những hiệp sĩ phụng sự cho gia tộc Công tước Vagrant.
"Chào kính!"
Theo hiệu lệnh của phó đoàn trưởng Mark, các hiệp sĩ xếp thành một hàng dọc.
-Ting!
▶Isabella đã đến sân tập!
...
...
'Đến rồi đây.'
Vì đã nâng mức độ thân mật lên đầy đủ, những trò quấy rối trù dập lẽ ra phải tiếp diễn sau buổi huấn luyện này sẽ không còn xảy ra nữa.
Nhưng mọi chuyện chỉ nên dừng lại ở mức này thôi.
Tôi vừa điều hòa lại nhịp thở đứt quãng của mình, vừa gượng tấm thân đang nằm bẹp dí vùng dậy.
Giữa lúc đó, người phụ nữ vừa bước qua hàng hiệp sĩ liền bước nhanh hơn khi trông thấy hình bóng tôi.
Isabella bước đến sát nút, khuôn mặt đanh lại vì bàng hoàng.
Đương nhiên là phải thế rồi.
Cái gọi là đại thiếu gia của gia tộc Công tước lại tự trầy da tróc vẩy, tập luyện đến mức thê thảm thế này cơ mà.
"Các người đã bắt Karsein tập luyện đến mức nông nỗi này sao?"
Với khuôn mặt méo mó vì giận dữ, Isabella tạo ra một bầu không khí áp lực đè nặng lên vai các hiệp sĩ.
Các hiệp sĩ thầm nhắm nghiền mắt lại vì linh cảm rằng Công tước phu nhân sắp nổi trận lôi đình đến nơi rồi.
Chắc chắn họ sẽ phải hứng chịu những lời chỉ trích nặng nề cùng hình phạt nghiêm khắc.
Thế nên, chính khoảnh khắc này đây chính là cơ hội nghìn năm có một dành cho tôi.
"Những kẻ mang danh hiệp sĩ mà lại dám bắt chủ nhân tập luyện với cường độ không phù hợp—"
"Là con tự nguyện đấy ạ."
"... Cái gì cơ?"
"Bài huấn luyện này, là do con tự chỉ định và tự nguyện đón nhận."
[4. Là con tự nguyện mà, thưa mẹ.] Ngay khi chọn câu trả lời, gương mặt đang chìm trong bàng hoàng của Isabella liền biến đổi thành sự khó hiểu.
▶Độ thân mật của Mark tăng lên! ◀ [Chỉ số hiện tại: 0%] Bảng trạng thái cuối cùng cũng thông báo rằng độ thân mật của Mark đã quay trở lại mốc ô màu trắng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn