Chương 61: Huấn luyện đặc biệt
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Lúc Kotori về đến nơi, Tanboku Baku cũng vừa khéo trở về. Anh cởi áo gió ra rồi treo sang một bên.
"Anh Tanboku mới về ạ?"
Nhìn thấy vết bùn đất bám trên áo gió của Tanboku Baku, Kotori chợt hỏi.
"Đi theo dõi bắt gian theo yêu cầu của khách thôi." Tanboku Baku qua quýt đáp lời.
Thực chất là sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh lại mò ra khu vực giao chiến của Ma Pháp Thiếu Nữ, tiện tay nhặt nhạnh hai tấm thẻ năng lượng của lũ Quái Nhân cho vào túi mình.
Giấu nhẹm đi phần vế sau, Tanboku Baku ngồi tựa lưng vào ghế, lấy bản đồ đánh dấu vị trí của đám Quái Nhân ra xem xét, thầm lặng phác họa thêm vài nét bút lên đó.
Nghe tông giọng phớt lờ của Tanboku Baku, Kotori cụp mắt xuống, tâm trạng tự dưng chùng xuống: "Dạo này ra đường anh phải cẩn thận đấy, anh Tanboku. Lỡ như bị Quái Nhân tấn công thì..."
"Thay vì lo cho anh, em nên tự lo cho bản thân mình trước đi."
Gạt phắt lời nhắc nhở của Kotori, Tanboku Baku bật bản tin thời sự lên rồi nói.
Giọng điệu của người dẫn chương trình vẫn đều đều vang lên. Tanboku Baku vắt chéo chân, thái độ chẳng có mảy may xê dịch.
"Dẫu không muốn nhắc lại chuyện cũ, nhưng con quái vật chui ra từ bụng phu nhân Katsuragi kia, đẳng cấp hiện tại của các em chắc chắn chẳng đụng nổi một cọng lông của nó đâu." Anh nâng ly lên nhấp một ngụm: "Trên bản tin nói, nó chỉ đấm một cú đã san bằng cả ngọn núi thành dòng bùn lầy rồi. Dẫu có yếu tố thời tiết đi chăng nữa thì cũng không thể coi thường được."
Anh xoay sang hỏi Kotori: "Trừ phi em thực sự có thể sử dụng cạn kiệt tiềm năng sức mạnh như em từng nói. Bây giờ em có làm được không?"
"Không được... Sau lần đó em đã thử lại nhiều lần, nhưng vẫn chẳng ăn thua." Kotori cố gắng hồi tưởng lại cảm giác lúc đó, nhưng dù vắt óc thế nào, cô cũng không thể kích hoạt lại đôi cánh ánh sáng như trong trận chiến ấy.
"Không làm được à." Nghe vậy, vẻ mặt Tanboku Baku thoắt lộ nét tiếc nuối. Xem ra lần này khó lòng giáng thêm đòn nặng ký nào lên đầu Dokuman rồi.
Trong trận chiến ấy, Rối Ma thành trẻ sinh non, Kotori vĩnh viễn mất đi phu nhân Katsuragi, Yuuhi thì tự kỷ. Kẻ duy nhất bảo toàn được lực lượng là Tanboku Baku, dù mang danh người chiến thắng cuối cùng, nhưng anh vẫn chẳng lấy gì làm hài lòng.
Nước vẫn chưa đủ đục. Hai Ma Pháp Thiếu Nữ này căn bản chưa đủ trình độ khiến Dokuman phải chịu tổn thất nặng nề.
"Em định hỏi chị Ha Yeon xem làm cách nào để đạt được trạng thái đó, nhưng dạo này chị ấy chẳng thèm nói chuyện với em nữa."
Với tư cách là một người đi trước, dạn dày kinh nghiệm hơn, Kotori tin rằng Ha Yeon chắc chắn sẽ có cách kích hoạt trạng thái đó hiệu quả hơn.
Tanboku Baku xoa xoa cằm, đầu nảy số toan tính bước tiếp theo.
Tình cảnh của Ha Yeon, Tanboku Baku đương nhiên thu trọn vào tầm mắt. Trạng thái tinh thần của cô ta quả thực chẳng tốt đẹp gì. Nếu cứ duy trì được thứ sức mạnh chiến đấu điên cuồng đó thì anh cũng chẳng phàn nàn gì đâu.
Nhưng lúc này, Tanboku Baku cảm thấy cần thiết phải tìm hiểu sâu hơn về cô ả.
Mặc dù Dokuman đã thu vòi lại, không còn bất kỳ động thái rõ ràng nào, nhưng Tanboku Baku thừa biết tỏng dã tâm của ả. E là giờ phút này, ả đang ủ mưu để khôi phục lại Rối Ma.
Vậy thì phe Ma Pháp Thiếu Nữ cũng không thể há miệng chờ sung được. Thực lực của Koyoku cần phải được bồi dưỡng cấp tốc... Nếu đụng độ Dokuman lúc này, cô chắc chắn sẽ bị lép vế hoàn toàn.
Hay là tìm đại người nào thân thiết với cô bé rồi giết thêm mạng nữa nhỉ? Tanboku Baku nửa đùa nửa thật nghĩ thầm.
"Nếu đã không thể trông chờ vào những cú bùng nổ sức mạnh, vậy chỉ còn cách cày cuốc kỹ năng chiến đấu cơ bản thôi." Trầm tư chốc lát, Tanboku Baku cuối cùng cũng chốt hạ được mục tiêu. Một kế hoạch huấn luyện điên rồ nhanh chóng thành hình trong đầu anh.
"Hả? Nhưng chẳng phải chị Ha Yeon đã..."
"Anh sẽ đích thân huấn luyện đặc biệt cho em."
Dưới ánh mắt nghi hoặc của Kotori, Tanboku Baku lấy ra đôi găng tay lái xe mô tô thường dùng. Hình như nhớ ra chuyện gì đó thú vị, khóe môi anh điểm một nụ cười cực kỳ khó hiểu.
Chẳng vì lý do gì, Kotori chợt rùng mình một cái.
...
Trên đỉnh núi cao của thành phố Kamishiro, chính là nơi Koyoku và Yuuhi từng tập luyện. Đỉnh núi bằng phẳng này từng là địa điểm ngắm bình minh khá có tiếng. Nhưng do đường sá đi lại bị Quái Nhân tàn phá nghiêm trọng, tiềm ẩn nguy cơ sạt lở nên lâu dần nơi này cũng bị bỏ hoang.
Một khu vực rộng thênh thang chẳng một bóng người. Sau khi biến hình, Koyoku kéo giãn khoảng cách với Tanboku Baku. Dù mang trong mình nguồn sức mạnh dồi dào, nhưng cô vẫn không giấu nổi vẻ sợ hãi, lo lắng nuốt ực một ngụm nước bọt.
"Dạ... anh Tanboku, em có thể xác nhận lại một lần nữa không, phương pháp huấn luyện của chúng ta thực sự ổn chứ ạ?"
"Anh đã nói rồi, thứ em cần mài giũa bây giờ là năng lực chiến đấu cơ bản. Sở trường của em là tốc độ và khả năng phản xạ, chúng liên kết trực tiếp với sức mạnh của em." Tanboku Baku đeo găng tay vào, kéo kính chắn gió xuống, vững vàng ngồi trên chiếc mô tô.
Đuôi xe mô tô gắn một chiếc đèn pin cực sáng, chiếu ra luồng ánh sáng chói lòa ngay cả giữa ban ngày. Ánh đèn chếch xuống mặt đất, quét rõ bán kính nửa mét trước đầu xe.
"Thế nên, yêu cầu của anh là: chỉ khi xe mô tô áp sát trong phạm vi nửa mét, em mới được phép né tránh. Trong quá trình đó, anh sẽ kéo ga lên tốc độ hơn ba trăm km/h. Em tuyệt đối không được dùng ma pháp, phải sử dụng phản xạ cơ thể thuần túy để tránh né!"
Đương nhiên, nếu ép Hắc Kỵ cuồng dã chạy hết công suất thì tốc độ chắc chắn không dừng lại ở con số này. Nhưng bấy nhiêu thôi cũng đã là giới hạn tối đa của người thường rồi.
"Nhưng mà..."
Mặc dù lớp vỏ bọc Ma Pháp Thiếu Nữ đã tiếp thêm dũng khí cho cô, nhưng đối mặt với chiếc xe máy gầm rú như dã thú kia, Koyoku vẫn không tránh khỏi nỗi hoảng sợ tột độ.
Không chỉ lo cho mạng sống của mình, cô còn lo ngay ngáy chuyện lỡ như mình đâm phải xe, thì Tanboku Baku ngồi trên xe sẽ ra sao.
Vù—— Không để Koyoku có cơ hội từ chối, Tanboku Baku rú ga kích hoạt động cơ. Với khoảng cách giữa hai người, từ lúc khởi động cho đến khi áp sát, xe thừa sức đạt được vận tốc lý tưởng.
"Cấm em được né sớm đấy, Koyoku."
Quăng lại một câu nhẹ tựa lông hồng, Tanboku Baku rạp người xuống, chiếc mô tô lao đi vun vút.
Bùm!
Kèm theo tiếng nổ đinh tai, Koyoku nhìn chiếc mô tô đang lao thẳng về phía mình với tốc độ bàn thờ, nỗi hoảng loạn rốt cuộc cũng vỡ òa.
Nếu mang tâm lý xông lên chặn đứng hay đập nát chiếc xe này thì đối với cô cũng chẳng có gì to tát. Ác một nỗi, cô bị bắt buộc phải né đòn trong khoảng cách sát nút cực hạn, lại còn phải đảm bảo không làm Tanboku Baku bị thương.
Dưới vô vàn áp lực tâm lý bủa vây, Koyoku theo bản năng lách mình tránh đi, kéo giãn khoảng cách với xe của Tanboku Baku từ sớm.
Chiếc mô tô sượt qua người cô ở cự ly gần gang tấc. Tiếng gió gầm rít bên tai khiến Koyoku toát mồ hôi hột.
Tanboku Baku lao đi một đoạn nữa rồi phanh gấp, cày xuống mặt đường hai vệt bánh xe đen sì.
Anh khó chịu quát:
"Em làm cái trò gì thế? Koyoku, lao thẳng về phía chiếc xe cho anh!"
"Nhưng, nhưng lỡ đâm trúng thì anh Tanboku sẽ..."
"Chuyện đó em khỏi lo. Chỉ cần em né kịp, với trình độ lái xe của anh thì dư sức xử lý."
"Nhưng lỡ như tông phải..."
"Không có 'nhưng nhị' gì hết!"
Tanboku Baku bất chấp lý lẽ khởi động xe thêm lần nữa, nhắm thẳng Koyoku mà lao tới.
Thừa hiểu tính cố chấp của Tanboku Baku, cô chỉ còn cách cắn răng, lại một lần nữa né tránh...
Hết lần này đến lần khác lách mình né đòn, Koyoku dần dà cũng bắt được nhịp độ. Tư thế tránh né của cô cũng trở nên thanh thoát và nhẹ nhàng hơn.
Vút!
Tiếng gió thét gào rót vào tai, sắc mặt Koyoku không đổi. Cô chỉ khẽ nghiêng mình, chiếc mô tô tốc độ cao sượt qua sát rạt cơ thể cô.
"Khá lắm."
Phanh xe ở một khoảng cách xa phía sau Koyoku, Tanboku Baku đánh lái quay đầu, trên môi nở nụ cười tán thưởng.
Anh lại một lần nữa rồ ga. Nhưng lần này, ngay khoảnh khắc Koyoku chuẩn bị né đòn, cô bỗng nhận ra tốc độ chiếc xe đã được đẩy nhanh hơn.
Vẫn giữ thói quen né tránh với biên độ nhỏ, Koyoku không kịp phản ứng, va sầm vào chiếc xe mô tô.
"Á!"
Lực va chạm cỡ này đối với Ma Pháp Thiếu Nữ chẳng hề hấn gì, cùng lắm chỉ khiến cô lùi lại hai bước. Nhưng sau cú tông, khuôn mặt Koyoku lập tức hiện rõ vẻ kinh hoàng tột độ.
Tanboku Baku bị lực quán tính hất văng ra khỏi xe, lơ lửng giữa không trung chuẩn bị rơi bịch xuống đất.
Tốc độ rơi tự do cộng thêm lực va đập này, người thường đập mặt xuống nền đất chắc chắn sẽ thê thảm lắm.
Tia lửa điện phóng ra từ người theo bản năng. Koyoku chớp mắt biến mất tại chỗ. Lúc xuất hiện trở lại, cô đã có mặt ngay bên dưới Tanboku Baku.
Dang rộng đôi tay đón lấy cơ thể Tanboku Baku, Koyoku cũng nương theo quán tính ngã nhào xuống đất, dùng tấm lưng làm đệm thịt giảm thiểu chấn thương cho anh.
"Ư..."
Cảm nhận sức nặng đè lên người mình, Koyoku ngẩng đầu lên. Bắt gặp cảnh tượng trước mắt, tim cô bỗng hẫng lại một nhịp, sau đó liền đập liên hồi như trống bỏi. Máu nóng dồn hết lên mặt, nhuộm đỏ đôi gò má thiếu nữ.
Tanboku Baku chống tay xuống đất, chậm rãi nhấc mình dậy khỏi người cô. Hai cánh tay anh chặn hai bên đầu cô, bao trọn lấy thân hình cao lớn của cô, gần như chiếm cứ toàn bộ tầm nhìn của Koyoku.
Ngơ ngẩn nhìn Tanboku Baku, mùi hương đặc trưng trong văn phòng của anh, giờ đây nồng đậm hơn gấp ngàn lần, len lỏi vào từng tế bào qua mỗi nhịp thở của cô.
"Sao thế? Ngây người ra rồi à?"
Tanboku Baku giơ tay búng nhẹ lên trán cô, đánh thức cô dậy. Luống cuống, Koyoku lắp bắp:
"A, không, không có gì... Anh Tanboku, anh không sao là tốt rồi, vâng..."
"May mà có em đỡ cho anh." Tanboku Baku đứng dậy, khiến Koyoku lén lút thở phào nhẹ nhõm, nhưng sâu thẳm trong lòng lại nảy sinh một nỗi tiếc nuối khôn tả.
Phủi bụi bẩn trên quần áo, Tanboku Baku dựng chiếc xe mô tô lên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Dù phải chịu cú va đập chí mạng như vậy, nhưng trên thân xe lại chẳng có lấy một vết xước. Có điều, tâm trí Koyoku lúc này đang treo ngược cành cây, dĩ nhiên chẳng thèm để ý đến những tiểu tiết này.
Tanboku Baku nói tiếp: "... Cơ mà, mới tăng tốc lên một chút em đã chủ quan rồi, em vẫn chưa đạt yêu cầu đâu."
"Chuyện này..." Đầu óc vẫn còn lâng lâng, Koyoku ngồi dậy, khuôn mặt đỏ ửng dán chặt vào bóng lưng của Tanboku Baku. Nhất thời, cô không nặn nổi ra chữ nào.
Tanboku Baku cũng không làm khó thêm. Anh vỗ vỗ lớp bụi trên găng tay, giọng điệu thoải mái: "Nhưng vẫn có tiến bộ. Hôm nay tới đây thôi."
"Vâng..."
Hủy bỏ lớp hóa trang, Kotori lồm cồm bò dậy, cúi đầu bước ra đằng sau xe Tanboku Baku.
Rất nhanh, cả hai rời khỏi đó, bon bon xuống núi tiến về phía thành phố rực rỡ ánh đèn neon.
...
Xa xa, một bóng người đứng vắt vẻo trên điểm cao, lặng lẽ đưa mắt nhìn bóng lưng hai người dần khuất. Bầy chim sẻ tụ tập trên vai người đó, dường như khí tức của người này đã hoàn toàn hòa làm một với núi rừng.
Mái tóc dài màu bạc bay phấp phới trong gió. Nhoáng cái, luồng khí tức quanh người này bỗng thay đổi chóng mặt. Đám chim sẻ trên vai cũng giật mình bay tán loạn.
"... Tanboku Baku, một kẻ không thuộc về thế giới này, anh rốt cuộc là ai?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn