Chương 21: Bạo Thực
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Bạo Thực!"
Đứng giữa đường, tên Quái Nhân chằng chịt miệng mồm nhe răng cười khoái trá trước đống hoang tàn do chính tay mình tạo ra. Toàn bộ vô số chiếc miệng trên cơ thể hắn đồng loạt nhếch mép, tạo thành một khung cảnh vặn vẹo tởm lợm đến buồn nôn.
Cùng lúc đó, một giọng nói bất chợt vang lên từ phía không xa. Kéo theo đường tơ nhện thả xuống từ nóc tòa nhà, lại thêm một tên Quái Nhân nữa đáp đất tại hiện trường.
Đó chính là Nhện Quỷ. Tám con mắt của nó hau háu dán chặt vào gã Quái Nhân vừa được gọi là Bạo Thực kia. Cặp răng nanh bọc giáp thay thế cho khuôn miệng đóng mở liên hồi:
"Mày thẳng tay giết sạch bọn họ như thế à? Thế còn thu thập thể xác thì tính sao!"
Bạo Thực "đưa mắt" nhìn Nhện Quỷ. Hai nhãn cầu trồi ra từ vòm họng của hắn khiến Nhện Quỷ rét run trong bụng.
Tuy giọng điệu của Nhện Quỷ khá lỗ mãng và cộc cằn, nhưng xét theo ánh mắt e dè mà nó dành cho Bạo Thực, dễ dàng nhận thấy địa vị của gã lắm mồm này bỏ xa Nhện Quỷ vạn dặm. Tên Quái Nhân mang danh Bạo Thực này e rằng chẳng phải hạng cò con đồng vai phải lứa với bọn Nhện Quỷ hay Hung Tê.
"——Yên tâm đi, tao vẫn giữ lại cho chúng cái mạng chó đấy~" Bạo Thực thong thả thốt ra từng chữ. Dẫu chất giọng lịch thiệp, êm tai, song lại chất chứa sự tàn bạo đến thấu xương: "Hơn nữa, thiếu gì cách để tìm kiếm thể xác phù hợp cơ chứ, mắc mớ gì cứ phải dùng đồ tươi sống? Biến bọn chúng thành bộ dạng nửa sống nửa chết thế này, chẳng phải sẽ đỡ mất công bọn nó giãy giụa chống cự sao?"
"Nhưng làm trò ầm ĩ thế này sẽ kinh động lớn đấy! Đám Ma Pháp Thiếu Nữ chắc chắn sẽ đánh hơi thấy và chạy tới đây ngay lập tức!"
"Thế thì đã sao?"
Bạo Thực nhoẻn một nụ cười khinh bỉ. Hắn vung tay lên, hàng loạt cái miệng há hốc dọc cánh tay từ từ xả ra làn sương độc màu vàng đục.
"Trong phạm vi quanh đây, kẻ đủ sức gây xước xát cho tao chỉ có mỗi con Ma Pháp Thiếu Nữ Yuuhi. Một khi ngọn lửa của nó bắt dính vào làn sương của tao, một vụ nổ kinh hoàng sẽ xảy ra... Đến lúc đó, bảo đảm đám dân đen qua đường này sẽ chết phơi thây không còn một mảnh vụn. Thử hỏi xem nó có gan làm thế không?"
Bạo Thực vừa dứt lời, làn sương độc lại tiếp tục vươn vòi bành trướng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, một tiếng gầm phẫn nộ từ xa xăm cuồn cuộn lao tới!
"Thế thì mở to mắt ra mà xem tao có dám hay không! Phá!"
Bạo Thực sững sờ. Gần như cùng lúc với tiếng quát, một luồng nhiệt độ thiêu đốt vạn vật bùng lên rực rỡ. Yuuhi lướt đến với tốc độ kinh hồn bạt vía. Bộ động cơ phản lực trên người cô phóng ra những cột lửa hừng hực, châm ngòi nổ tung toàn bộ lớp sương mù chết chóc trước khi chúng kịp lan tới chỗ những người đi đường.
Bản thân Yuuhi cũng cuộn trào một nguồn sức mạnh dũng mãnh. Một cước giáng thẳng vào giữa ngực Bạo Thực, tay kia tóm gọn lấy cái chân đầy lông lá của Nhện Quỷ. Chỉ một chớp mắt, cô đã đánh bay cả hai tên Quái Nhân văng tít ra khỏi khu phố ẩm thực.
Ngay tại con phố bên cạnh, đám đông hiếu kỳ từ sớm đã bỏ chạy toán loạn vì âm thanh vụ nổ ban nãy, hiện tại đã vắng tanh không một bóng người. Cứ thế, Bạo Thực bị Yuuhi đạp ghim chặt vào vách tường, còn Nhện Quỷ cũng bị vứt chỏng chơ ngay gần đó.
Rầm!
Tiếng động rúng động đất trời khuếch tán. Bạo Thực vừa hé miệng định sủa vài câu, đón chào hắn lập tức là cơn mưa đấm liên hoàn như vũ bão của Yuuhi, ép hắn đến cả cơ hội thở dốc cũng chẳng có.
Vừa mới nếm đòn từ Yuuhi, Bạo Thực đã lập tức thấu hiểu nỗi đau đớn đến ngạt thở. Ngọn lửa phẫn nộ trong cơ thể Yuuhi dường như chẳng bao giờ vơi cạn, cô điên cuồng trút đòn thù lên cơ thể gã Quái Nhân không ngừng nghỉ.
Qua vài nhịp thở, Bạo Thực đã bị Yuuhi phế luôn một cánh tay. Vô vàn cú đấm chí mạng in hằn chi chít trên da thịt. Cứ cái đà này, chẳng sớm thì muộn hắn sẽ bị Yuuhi đánh cho chết tươi tại trận.
Nhưng đúng lúc này, Yuuhi lại quyết định buông tha cho hắn. Cô kích hoạt bộ động cơ đẩy trên người, xông tới tóm gọn lấy Nhện Quỷ đang lấm lét tìm đường bỏ trốn, rồi tung một đòn vật ném nó văng ngược trở lại đấu trường.
Nhờ vậy, Bạo Thực mới nhặt được một tia cơ hội để ngáp thở. Hắn vội vã lùi xa khỏi Yuuhi, tay ôm lấy mỏm tay bị đánh gãy nát bét, ánh mắt ngập tràn sự bàng hoàng kinh hãi.
"... Yuuhi... Chẳng ngờ lại đáng gờm đến thế này."
Bạo Thực khom người nhặt cánh tay bị Yuuhi đánh rụng rơi vãi trên đất, áp sát vào vùng bụng, đôi mắt dán chặt vào Yuuhi đang đứng thở hổn hển cách đó không xa.
Chiếc mồm toang hoác nơi bụng hắn lập tức mở to cắn xé, ngoạm trọn vẹn đoạn tay cụt vào bụng. Cùng lúc đó, vết thương cụt lủn trên vai hắn bắt đầu nhúc nhích vặn vẹo. Rất nhanh, cánh tay bị đập nát đã mọc lại nguyên vẹn như lúc ban đầu.
Rũ bỏ vẻ ngỡ ngàng, Bạo Thực lại nhoẻn nụ cười tự mãn đắc ý: "Chuỗi đòn tấn công ban nãy quả thực thấm đòn lắm. Nếu mày có khả năng duy trì sức bật bạo chúa ấy từ đầu đến cuối, thì có khi tao đã bị mày băm vằm thành trăm mảnh thật rồi cũng nên."
Đôi mắt lươn lẹo của hắn xoáy sâu vào Yuuhi. Theo những gì hắn quan sát được, các họng xả của bộ đẩy trên người Yuuhi đã chuyển sang màu đỏ rực vì quá nhiệt, còn bản thân cô nàng cũng đang thở hồng hộc đầy mệt nhọc.
Khả năng bùng nổ sức mạnh tức thời vô cùng đáng nể, nhưng đổi lại sẽ bị vắt kiệt thể lực ngay sau đó —— Đó chính là điểm yếu chí mạng của Yuuhi, một sự thật hiển nhiên mà hầu như kẻ nào cũng nắm rõ.
Nhưng trên thực tế, đại đa số Quái Nhân chưa kịp cầm cự đến lúc cô đuối sức thì đã bị đánh cho hôi nách nhừ tử. Còn những tên Quái Nhân trâu bò dẫu vác thân qua được cơn bão nhưng lại chẳng đủ bản lĩnh để lật kèo lúc cô yếu đuối nhất, rốt cuộc đều bị Yuuhi kéo dài thời gian câu giờ chờ thể lực hồi phục rồi xử đẹp bằng một đòn kết liễu. Lũ kẻ địch đối đầu với cô dù biết thừa điểm yếu ấy nhưng vẫn phải chịu thảm bại dưới tay Yuuhi, đây cũng là một sự thật không thể chối cãi.
Còn hiện tại, Yuuhi vì phải tức tốc chạy tới ứng cứu nên đã vung vãi quá nhiều năng lượng. Phải đối đầu với một Yuuhi sức cùng lực kiệt ngay từ vạch xuất phát, Bạo Thực đã chẳng còn chút kiêng dè nào nữa.
"Tao bỗng nhiên nảy ra một ý kiến hay ho. Ma Pháp Thiếu Nữ Yuuhi đây hẳn phải là một cỗ thể xác chất lượng thượng hạng nhỉ." Bạo Thực bật cười khoái trá, lỗ mồm khắp cơ thể đồng loạt nhe răng, hắn dang rộng hai tay, phóng thích ra làn sương mù dày đặc.
"Thế thì nhào vô mà thử!"
Yuuhi dậm mạnh chân xuống đất. Những ngọn lửa bừng bừng bốc lên từ mặt đường, châm mồi thiêu rụi cả khu phố. Lớp sương mù chưa kịp tản mát xa đã phát nổ cái rầm ngay sát sườn Bạo Thực.
Đòn đáp trả bất ngờ này đã trực tiếp phá giải làn sương mù của Bạo Thực, khiến hắn thoáng chốc sượng mặt, nhưng rồi lại cười hềnh hệch: "He he, có thế mới vui chứ!"
Mặc dù vậy, hắn vẫn không thèm ngắt mạch phun sương, mà lại thu gom nén chặt chúng vào hai lòng bàn tay: "Có điều, năng lực của tao đâu chỉ xàng xàng mỗi vậy!"
Cánh tay hắn tiện đà vung móng cào vào vách tường, khiến bề mặt bê tông lập tức bị ăn mòn loét ra hàng loạt vết xước sâu hoắm.
Hắn hất mặt về phía Nhện Quỷ bên cạnh, liếm mép thèm thuồng: "Lên, cùng tao xé xác con nhãi này!"
"Khốn kiếp..." Nhện Quỷ lồm cồm vác thân đứng dậy. Nó trừng đôi mắt thù hận nhìn Yuuhi, những cái chân nhện gớm ghiếc mọc sau lưng bắt đầu dang rộng ra.
......
Quay trở lại bên này, Kotori tháo mũ bảo hiểm ra, ngước nhìn bóng dáng Yuuhi ở tít đằng xa, rồi xoay đầu nhìn sang Tanboku Baku đang loay hoay dựng chiếc mô tô dậy.
Khắp người cô vẫn còn chút ê ẩm, nhưng cô thừa biết khoảnh khắc bị hất văng ra khỏi xe, Tanboku Baku đã ôm chặt bảo vệ cô, thế nên ngoài việc cảm thấy hơi nhức mỏi, cơ thể cô chẳng hề chịu bất cứ tổn thương nghiêm trọng nào.
Còn về chuyện vì sao Tanboku Baku có thể nhạy bén phát hiện ra sự tồn tại của Quái Nhân chớp nhoáng như vậy, cô cũng tự huyễn hoặc bản thân bằng lý do "vì anh ấy ngồi đằng trước nên tầm nhìn bao quát hơn". Hiện tại tình thế đang vô cùng cấp bách, Kotori chẳng còn dư dả thời gian để vặn vẹo chất vấn mấy chuyện vặt vãnh này nữa. Cô nắm chặt lấy chiếc mặt dây chuyền trên ngực, dõng dạc nói:
"Anh Tanboku, em cũng phải tham chiến đây! Anh mau tránh xa chỗ này ra nhé."
Tanboku Baku lặng lẽ nhìn chăm chăm vào vết xước rách bươm trên thân mô tô. Đối diện với lời thúc giục của Kotori, anh chẳng thèm quay đầu lại, chỉ ủ rũ đáp:
"Anh biết rồi, em đi đi."
Dứt lời, anh hì hục dắt xe rời khỏi hiện trường, quay lưng lại với Kotori, thậm chí chẳng thèm ngó ngàng đến bộ dáng biến thân lấp lánh của cô lấy một cái.
Một luồng chớp tím xẹt qua phía sau lưng anh, Kotori trong bộ dạng Ma Pháp Thiếu Nữ lao vút về phía chiến trường. Mãi đến lúc này, sắc mặt Tanboku Baku mới triệt để tối sầm lại.
Anh tấp xe vào một con hẻm vắng tanh, ngồi xổm xuống vuốt ve chiếc xế cưng vừa mới lau chùi bóng loáng cách đây không lâu. Nhìn những vết xước thảm hại, anh chép miệng xót xa:
"Vợ bé của anh... vất vả cho em rồi."
Một sự việc vốn dĩ phải chọc tức điên người ta lên, nhưng ngữ điệu của Tanboku Baku lại bình tĩnh đến đáng sợ. Ngay khi anh vừa vươn vai đứng dậy, cuồng phong hắc ám đã tuôn trào cuồn cuộn bao bọc lấy toàn thân, biến anh trở lại hình hài Quái Nhân.
"... Nhện Quỷ và Bạo Thực chứ gì."
Tanboku Baku vặn vẹo bả vai, cả người anh lập tức chìm nghỉm vào khoảng bóng tối u ám.
......
Về phía Kotori, luồng điện chớp nháy liên hồi, cô nàng thoắt cái đã đáp cánh ngay bên cạnh Yuuhi.
"Tiền bối Yuuhi, em tới phụ chị một tay đây!" Koyoku hô vang dõng dạc, tay nắm chặt thanh Tachi sáng loáng.
"Là cô..." Yuuhi khá ngạc nhiên trước tốc độ chi viện thần tốc của Koyoku, nhưng lúc này cô vẫn phải dán mắt cảnh giác cao độ lũ Nhện Quỷ và Bạo Thực đang lăm le lao tới: "Tôi không cần cô nhúng tay vào, cút khỏi đây mau!"
"Em không về." Koyoku ưỡn ngực kiên quyết: "Ma Pháp Thiếu Nữ là phải kề vai sát cánh giúp đỡ lẫn nhau. Em sẽ không bao giờ thay đổi quan điểm đó đâu."
"... Tôi đã bảo rồi, cô hoàn toàn không có giác ngộ để chiến đấu dưới tư cách một Ma Pháp Thiếu Nữ."
"Dù cho có thế, em cũng chẳng định vứt bỏ cái danh phận Ma Pháp Thiếu Nữ này đâu. Em sẽ dùng nguồn sức mạnh này để hiện thực hóa những điều mà em cho là đúng đắn!" Koyoku hùng hồn tuyên bố, ánh chớp lách tách trên người cô minh chứng cho quyết tâm không chút lay chuyển.
"——Đây là lúc rảnh rỗi buôn dưa lê bán dưa chuột hả?"
Yuuhi còn định mắng mỏ thêm vài câu, nhưng Bạo Thực đã hết sạch kiên nhẫn. Hắn nhảy phốc tới trước mặt Koyoku, bàn tay bủa vây đầy những cái miệng gớm ghiếc vươn vuốt nhọn hoắt tát thẳng vào mặt cô.
Keng!
Đòn đánh tàn bạo này đã bị Yuuhi gạt phăng đi. Đổi lại, một cú đấm thét lửa đấm nát mặt Bạo Thực khiến hắn lảo đảo thụt lùi lại mấy bước. Yuuhi tiếp tục xông xáo bám sát không buông.
Bạo Thực đã có Yuuhi lo liệu, nghiễm nhiên kẻ thù của Koyoku sẽ là tên Nhện Quỷ kia. Koyoku vung Tachi chém sượt ngang người Nhện Quỷ.
Nhện Quỷ đâm mấy chiếc chân nhện sắc nhọn ra phòng ngự. Tiếng binh khí va chạm với lớp giáp cứng đinh tai nhức óc. Giao đấu dồn dập qua vài hiệp, Koyoku vô thức nhăn nhó mặt mày.
"Tên Nhện Quỷ này trâu bò quá..."
"Có vẻ như mày từng chạm trán với đồng loại của tao rồi nhỉ." Bộ hàm bọc giáp của Nhện Quỷ há to, bất thình lình phụt ra một bãi nọc độc, ép Koyoku phải cuống cuồng lùi lại né tránh, "Tiếc quá đi mất, nếu mày dám khinh suất tao thì mày sẽ phải hối hận đấy!"
"Ưm——" Tám cái chân nhện thi nhau quất loạn xạ. Koyoku dần cảm thấy đuối sức. Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, một quả cầu lửa khổng lồ bay xé gió giáng thẳng vào mặt Nhện Quỷ, tức thì thiêu rụi phân nửa khuôn mặt của nó.
Nhện Quỷ đờ đẫn người ra, nó gào thét ôm mặt lùi lại phía sau. Koyoku liếc mắt sang bên cạnh, bắt gặp Yuuhi vừa mới rụt tay đấm lại sau khi xuất sắc luồn lách qua luồng công kích của Bạo Thực.
"He he he... Ném uổng phí một chiêu chỉ để giải vây cho con ranh đó, đáng không hả?"
Bạo Thực xòe năm ngón tay vồ lấy Yuuhi. Khi Yuuhi lách mình né tránh, chiếc lưỡi nhọn hoắt từ cái mồm giấu trong lòng bàn tay hắn đột nhiên thò ra đâm lén. Bị đánh úp bất ngờ, Yuuhi chật vật xoay người né, song vẫn bị lưỡi dao thịt cào trúng cánh tay, để lại một vết cứa dài trên chiếc găng tay bọc thép cứng cáp.
Yuuhi cũng chẳng buồn rảnh hơi cãi cọ với hắn. Biết tỏng Bạo Thực còn giấu chiêu trò tấn công bẩn thỉu này, cô quyết không để dính chấu thêm lần nào nữa. Cô liên tục sử dụng những động tác di chuyển cực hẹp để tránh đòn, qua đó tranh thủ hồi phục thể lực.
Chứng kiến tình cảnh ấy, Koyoku cũng không dám lười biếng. Nhìn con Nhện Quỷ đang rống lên những tiếng rên rỉ đau đớn, cô vung kiếm dồn lực xông lên lần nữa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn