Chương 43: Sống chung
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~33 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Chuyện xảy ra bên dưới cống ngầm chẳng một ai hay biết. Dẫu cho Quái Nhân hùng mạnh có tập kích đi chăng nữa, thì con người ta vẫn cứ tuần tự nối tiếp nhau duy trì nhịp sống thường nhật.
Cùng cái ngày Tanboku Baku chạm mặt Dokuman, Kotori đã trở về nhà trong bộ dạng sức cùng lực kiệt.
Trời đã nhá nhem tối, Kotori sau cả một ngày ròng rã huấn luyện cùng Yuuhi chỉ muốn ngả lưng xuống giường để nghỉ ngơi cho tử tế. Vốn dĩ cô định bụng sẽ nương tay, nhưng đến cuối cùng lại hoàn toàn quên bẵng mất chuyện này. Hậu quả là đến khi Kotori nhận ra, cô đã dốc toàn lực để chiến đấu với Yuuhi.
Nhưng bởi lúc đó cô đã hoàn toàn vắt kiệt sức lực, trong khi Yuuhi vẫn còn dư dả thể lực. Vậy nên đến cuối cùng, dẫu cho phải đối diện với một Koyoku chơi tất tay, Yuuhi cũng chỉ khẽ thở dốc đôi chút mà thôi.
Thế nhưng, Kotori vẫn cảm nhận được sự tiến bộ của bản thân. Đến lần sau, tình hình chắc chắn sẽ chẳng đến mức thê thảm như vậy nữa.
Nghĩ vậy, ngay lúc cô định đưa tay mở cửa phòng, một tờ giấy thông báo dán trên cửa bỗng đập vào mắt.
Tờ thông báo ghi rõ việc cắt điện cắt nước. Đến lúc này Kotori mới sực nhận ra, trời đã khuya thế này rồi mà hành lang chung cư vẫn chẳng có lấy một ánh đèn.
"Sao lại thế này nữa rồi......"
Kotori không tin vào tà môn, thò tay bật tắt công tắc đèn trong phòng mấy bận, cuối cùng cũng đành từ bỏ trò thử nghiệm vô bổ này.
Căn phòng bên cạnh vẫn vọng ra tiếng khóc của trẻ sơ sinh như thường lệ. Ngay cả Kotori lúc này cũng cảm thấy có chút không vui. Cô tiến đến gõ cửa phòng bà chủ nhà, định bụng sẽ hỏi cho ra lẽ.
Cửa phòng hé mở, một người phụ nữ ôm đứa trẻ đang gào khóc ngặt nghẽo đứng bên trong, ném cho Kotori một cái nhìn đầy thiếu kiên nhẫn.
Chưa đợi Kotori cất lời, bà ta đã giành nói trước:
"Ây da, đây chẳng phải là Kotori sao. Gần đây mới có thông báo cắt điện cả khu vực, cháu chịu khó một chút đi, chắc đến ngày mai là có lại thôi."
"Lần trước cũng thế này......"
Nghe ra ý trách móc ẩn trong lời nói của Kotori, bà ta lập tức nhíu mày, bất mãn đáp: "Katsuragi Katsuragi Katsuragi——Cùng lắm thì cháu gọi cô ta về đi, nói chung chung cư này vốn có vấn đề như thế đấy. Nếu không chịu nổi thì cháu qua nhà bạn học ở nhờ một đêm đi."
Dứt lời, bà ta đóng sập cửa lại, mặc kệ những lời Kotori chưa kịp nói.
"Cháu......"
Nhìn cánh cửa đóng sầm một tiếng, kèm theo đó là tiếng khóc ré lên của đứa trẻ sơ sinh vọng ra từ bên trong, sự sảng khoái sau trận chiến với Yuuhi lúc nãy đã hoàn toàn tan biến. Cô mím chặt môi, xoay người bước vào phòng mình.
Bật điện thoại trong căn phòng khách tối om, màn hình phát sáng hắt lên gương mặt tràn ngập vẻ phức tạp của Kotori. Cuối cùng, cô gửi đi một tin nhắn:
"Anh Tanboku, anh có đó không?"
...... Ở văn phòng, Tanboku Baku vừa tắm xong bước ra, thân trên để trần. Anh vừa múc kem sundae ăn vừa liếc nhìn chiếc điện thoại sáng đèn trên bàn, trả lời:
"Anh đây, có chuyện gì thế?"
Chần chừ một lúc, Kotori nhắn lại: "Chuyện này hơi khó nói, nhưng em có thể sang nhà anh mượn phòng tắm một lát được không? Bên em bị cúp điện mất rồi."
"Được chứ, có cần anh qua đón không?"
Nhìn sắc trời đã ngả tối bên ngoài, Tanboku Baku hỏi lại, đồng thời nhặt chiếc áo thun vứt trên ghế sofa lên.
"Không cần đâu, em thu dọn đồ đạc một chút rồi qua ngay. Thật sự cảm ơn anh nhiều lắm, anh Tanboku."
"Chuyện đó đợi em qua đây rồi hẵng nói."
"Dạ vâng, lát nữa gặp lại anh."
Bỏ điện thoại xuống, Kotori thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu thu xếp quần áo thay.
Bước ra khỏi phòng, Kotori nhìn sang căn hộ bên cạnh, tiếng trẻ con khóc vẫn còn văng vẳng vọng ra từ bên trong.
Tâm trạng tuy có chút bực dọc, nhưng vừa nghĩ tới chuyện lát nữa sẽ được gặp Tanboku Baku, lòng cô bỗng chốc trở nên vui vẻ, trên môi nở một nụ cười nhẹ.
......
Chẳng bao lâu sau, cô đã có mặt trước cửa văn phòng của Tanboku Baku, gõ cửa gọi: "Anh Tanboku, là em, Kotori đây."
"Đâu cần lần nào đến cũng gõ cửa thế, vào đi."
Tiếng Tanboku Baku vọng ra từ bên trong, Kotori vâng một tiếng rồi đẩy cửa bước vào.
Vừa bước qua cửa, Kotori lập tức cảm nhận được hơi nước ẩm ướt lẩn khuất trong không khí. Kết hợp với mái tóc vẫn còn rỏ nước của Tanboku Baku, cô nhận ra anh cũng chỉ vừa tắm xong cách đây không lâu.
Tanboku Baku vẫn giữ nguyên cái tư thế gác chân lên bàn, đang nhàn nhã lật xem cuốn sách. Thấy cô đến, anh hơi nghiêng cuốn sách, chăm chú nhìn Kotori rồi nói: "Phòng tắm trống rồi đấy."
"Vậy, làm phiền anh rồi."
Mặc dù đã từng đến đây một lần, nhưng khi quay lại, Kotori vẫn cảm thấy khá ngại ngùng.
Một thân một mình đến nhà một người đàn ông trưởng thành để tắm rửa, dù quan hệ có tốt đến đâu đi chăng nữa thì chuyện này cũng quá mức khó nói.
Ngay cả một người với tính cách cởi mở như Keiko, nếu nghe được chuyện này thì chắc chắn cũng sẽ hét lên đầy kinh ngạc, rồi với đôi má đỏ ửng cùng nụ cười ranh mãnh, cô ấy sẽ truy hỏi Kotori đủ mọi chi tiết.
Đó là còn chưa thèm nhắc đến cặp bố mẹ nghiêm khắc của cô ở nhà......
Thầm xin lỗi bố mẹ trong lòng, Kotori đặt balo xuống, lấy quần áo cần thay ra.
Cô lặng lẽ xoay người lén liếc Tanboku Baku một cái. Khi thấy anh không hề nhìn chằm chằm vào đống đồ trên tay mình, cô mới lẳng lặng thở phào nhẹ nhõm, ôm đồ đi vào phòng tắm với khuôn mặt đỏ bừng.
Phòng tắm vẫn còn khá ẩm ướt, thoang thoảng mùi sữa tắm.
Dẫu thừa biết Tanboku Baku không phải loại người như vậy, nhưng Kotori vẫn đưa mắt nhìn quanh phòng tắm một vòng, đề phòng ngộ nhỡ có cái camera quay lén nào chĩa thẳng vào vòi hoa sen hay không.
Nhưng cũng may, phòng tắm này tuy không được rộng rãi cho lắm, nhưng lại được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ và ngăn nắp. Có đồ vật gì đặt ở đâu cũng đều nhìn rõ mồn một.
Có lẽ vì đang đứng trong một không gian chật hẹp, Kotori bất tri bất giác buông lỏng cảnh giác. Cô cũng bắt đầu có dư dả tâm trí để trêu đùa Tanboku Baku một chút:
"Anh Tanboku này."
"Hửm?"
Những lời nói chưa kịp qua màng lọc não bộ đã buột miệng thốt ra. Đến khi Kotori nhận ra thì mọi chuyện đã quá muộn:
"Anh đừng có nhìn lén đấy nhé......"
Dứt lời, Kotori lập tức lấy hai tay bưng kín mặt, che đi đôi má đang đỏ rực và cả những tiếng rên rỉ ngượng ngùng lọt ra ngoài.
Cô cũng chẳng ngờ bản thân lại thốt ra những lời như vậy. Có lẽ là do dạo trước vô tình nghe lỏm được trong mấy cuộc tán gẫu của Keiko với bạn bè.
Trong những màn bông đùa của con gái với nhau, nội dung được tuôn ra rất dễ khiến người ta phải đỏ mặt tía tai. Kotori cũng chẳng phải ngoại lệ, nhưng thông thường, khi nghe Keiko nói ra những lời như thế, cô đều giả vờ như chưa nghe thấy gì, chỉ vậy mà thôi.
Nhưng dẫu có giả bộ làm ngơ, nội dung của nó vẫn ngấm ngầm chui lọt vào trong đầu. Đến khi Kotori vô tình buột miệng nói ra, cô mới cảm nhận được một sự xấu hổ không sao tả xiết.
Bây giờ cô chỉ biết chắp tay cầu nguyện, mong sao khả năng cách âm của cái phòng tắm nhỏ hẹp này không được tốt cho lắm, để Tanboku Baku chẳng thể nghe rõ những gì cô vừa nói.
Vểnh tai lên, Kotori căng người lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Một mặt không muốn Tanboku Baku đáp lời, mặt khác lại mong mỏi nhận được câu "anh nghe không rõ" từ miệng anh. Hai luồng suy nghĩ trái ngược nhau cùng lúc xuất hiện trong đầu cô, khiến mỗi một giây trôi qua đều là một sự tra tấn.
Lại trải qua một khoảng im lặng khá lâu, cuối cùng từ phía Tanboku Baku mới truyền đến một tiếng đáp trả ngắn gọn: "Ồ."
Ồ.
Thanh âm trầm tĩnh và rõ ràng chui lọt vào màng nhĩ Kotori. Cô nấc lên một tiếng, ôm mặt ngồi thụp xuống phòng tắm, tấm lưng tựa hẳn vào vách tường lạnh lẽo.
Đôi khi những câu trả lời ngắn gọn nhất lại là những lời mang tính sát thương cao nhất. Trước lời nói vô cùng thẳng thắn ấy, Kotori đã hiểu ra rằng Tanboku Baku thừa sức nghe hiểu câu "đùa giỡn" của cô, và bày tỏ thái độ đồng ý một cách nhạt nhẽo.
"......"
Yên lặng một hồi lâu, rốt cuộc tiếng nước róc rách cũng lất phất vang lên trong phòng tắm. Sắc mặt Tanboku Baku vẫn tĩnh lặng như nước, anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tấm thẻ bài in hình bông hoa trắng muốt hiện ra trong tay, linh hoạt xoay chuyển giữa những ngón tay của Tanboku Baku.
Anh đang rất mong chờ lần gặp lại tiếp theo với Dokuman——Thứ sức mạnh này của anh chính là sức cám dỗ chí mạng mà Dokuman không tài nào cưỡng lại được. Nếu ả muốn có một thể xác hoàn mỹ, thì không thể nào bước qua được cửa ải này.
Nhưng đồng thời, Dokuman cũng là một đối thủ vô cùng rắc rối. Muốn giải quyết ả bằng những lá bài hiện có trong tay e là sẽ khá khó nhằn. Lúc này, anh cần thu thập thêm nhiều sức mạnh hơn nữa.
Nghĩ vậy, Tanboku Baku khẽ lật tay. Tấm thẻ in hình bông hoa liền đổi thành một tấm thẻ bài khác ngay trong lúc xoay tròn.
Đó là tấm thẻ Quái Nhân ma cà rồng phẩm chất xanh lam.
Nếu sử dụng đúng cách, nó cũng có thể trở thành một trong những nguồn lực của anh. Có điều, hiện tại trên tay anh cũng chẳng còn lại mấy tấm thẻ năng lượng. Để đề phòng cho những cuộc chiến tiếp theo, Tanboku Baku có thể đợi thêm một chút nữa.
Kotori tắm có vẻ khá lâu. Lát sau, tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm cũng chịu dừng lại, kế đến là những âm thanh sột soạt của việc mặc quần áo vang lên.
Cửa phòng tắm được đẩy ra. Màn sương mờ ảo mang theo mùi hương thoang thoảng tràn ngập khắp căn phòng. Kotori ló đầu ra với mái tóc vẫn còn ướt sũng, len lén liếc nhìn Tanboku Baku, hai gò má đỏ ửng thấy rõ.
Còn Tanboku Baku thì đã sớm nắm lấy tấm thẻ bài ngay trước khoảnh khắc đó, khiến nó tan biến khỏi tay mình. Anh thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Kotori.
"Em ăn gì chưa?"
Dưới câu hỏi của anh, Kotori chủ động dời mắt đi, chột dạ đáp lại:
"Chưa, em chưa ăn......"
"Thế để anh gọi hai phần cơm hộp nhé." Tiện tay mở điện thoại lên, Tanboku Baku nói.
"A...... Đợi đã, anh Tanboku."
Thấy vậy, Kotori lập tức đi ra khỏi phòng tắm, mang theo làn sương mù lãng mạn, ôm trước ngực nhìn về phía chiếc tủ lạnh:
"Anh Tanboku này, bình thường ở nhà anh có hay tự nấu ăn không?"
"Cũng biết làm chút đỉnh, nhưng em đừng mong chờ vào việc đồ anh nấu có thể ngon nghẻ gì." Bâng quơ đáp lời, anh nhấc cuốn sách trên bàn lên, tiếp tục lật giở đọc tiếp.
"Ưm......"
Mở tủ lạnh ra, Kotori nhận thấy bên trong có để sẵn vài loại nguyên liệu đơn giản. Lần trước tới đây, cô cũng phát hiện dưới gầm bàn có một chiếc bếp từ để nấu ăn.
Lén tưởng tượng lại cái dáng vẻ xách làn đi chợ mua thức ăn của Tanboku Baku, cô bỗng bất giác bật cười, sự bối rối vừa nãy cũng theo đó mà bị ném sạch ra sau đầu.
"——Nếu vậy, cứ để em nấu ăn cho anh nhé," Kotori mỉm cười.
"Vậy giao lại cho em đấy." Tanboku Baku gật đầu ừ một tiếng, sẵn lòng đón nhận.
Thế là, trong không gian tĩnh mịch của phòng làm việc, thiếu nữ bắt tay vào công việc bếp núc. Bầu không khí bỗng chốc trở nên bình yên đến lạ.
Không tốn quá nhiều thời gian, một mùi hương thơm lừng đã lan tỏa khắp gian phòng. Đến mức Tanboku Baku cũng phải đặt cuốn sách xuống để hít hà hương vị này.
Anh nhìn Kotori đang cặm cụi nấu nướng trước ghế sofa. Không gian dù có tồi tàn đến mấy cũng được cô sắp xếp đâu ra đấy, từng thao tác đều được thực hiện một cách cực kỳ bài bản.
Vớt mì ramen, pha chế nước dùng, thêm topping ăn kèm——Rất nhanh, hai bát mì đã được dọn lên bàn.
"Xong rồi, xin mời anh thưởng thức."
Hai người ngồi sóng vai nhau. Kotori vừa chắp hai tay lại nói câu "Em xin phép dùng bữa", đã thấy Tanboku Baku bê thẳng bát mì lên xì xụp ăn ngon lành.
"Ừm, ngon đấy."
Đang định nói gì đó, thì Kotori lại nghe thấy cái gật gù khen ngợi đầy mãn nguyện của Tanboku Baku. Hai gò má lại ửng hồng, cô bật cười:
"Thật sao...... Anh Tanboku còn thích món nào nữa không, để lần sau em lại nấu cho anh ăn nhé?"
"Khẩu vị của anh cũng không kén chọn lắm đâu, em nấu bừa món nào cũng được." Hút rột rột những sợi mì vào miệng, giọng điệu Tanboku Baku có chút tùy ý: "Với điều kiện thiếu thốn thế này mà vẫn nấu ra được hương vị như vậy, thường ngày tay nghề của em chắc chắn không tồi chút nào."
"He he he......"
Trò chuyện dăm ba câu, Kotori không nói gì thêm nữa, lặng lẽ thưởng thức phần thức ăn của mình. Đây là thói quen mà gia giáo đã rèn giũa cho cô.
Dẫu có thích hay ghét thì những lời giáo huấn này chung quy vẫn trở thành một phần máu thịt của Kotori.
Ăn no uống say, Tanboku Baku ngả lưng xuống ghế sofa, vừa nhâm nhi chén trà vừa lướt xem tin tức trên điện thoại, trong khi Kotori chủ động vào phòng tắm để rửa bát đĩa nồi niêu.
Cửa phòng tắm mở toang, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy ngay bóng lưng đang lúi húi cọ rửa bên bồn rửa mặt của Kotori. Dáng vẻ tuy vẫn còn ngây ngô nhưng lại thành thạo quán xuyến những công việc thế này. Rõ ràng, những chuyện như vậy đã sớm trở thành một phần cuộc sống thường nhật của cô rồi.
...... Đã có một khoảnh khắc, Tanboku Baku cảm thấy thế này cũng không tệ. Chẳng cần phải nhọc lòng bận tâm ba cái chuyện về Ma Pháp Thiếu Nữ, chỉ cần sống một cuộc đời như Kotori là đã quá đủ rồi. Những đứa trẻ như cô vốn chẳng cần phải tham gia vào cái trò chơi chém giết rợn người này.
Ngửi mùi thơm thoang thoảng của lá trà, vô vàn dòng suy nghĩ tuôn trào trong não bộ Tanboku Baku, anh ngẩng đầu lên nhìn trân trân lên trần nhà.
"Anh đang nghĩ gì thế?" Lát sau, Kotori bước ra từ phòng tắm, ngồi xuống bên cạnh Tanboku Baku, đôi mắt chăm chú nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên bàn.
"Chẳng có gì, vài chuyện lặt vặt thôi."
Tanboku Baku phớt lờ câu hỏi này, rót trà đã pha vào cốc của hai người, rồi cùng Kotori lướt xem tin tức trên điện thoại.
Tin tức hôm nay cũng chẳng có thông tin nào quá tồi tệ. Ngoại trừ những vụ Quái Nhân tấn công thường ngày ra thì toàn là dự báo thời tiết nhạt nhẽo hay kế hoạch xây dựng thành phố mà thôi.
Cả hai đều không lên tiếng, chỉ lẳng lặng thưởng thức hương vị trà ngon, đắm chìm vào khoảng thời gian yên bình này.
Ngay cả tiếng phát thanh tin tức cũng trở thành một chất xúc tác, là âm thanh duy nhất vang lên bên trong căn phòng làm việc. Giọng nói của người dẫn chương trình lấp liếm tiếng hít thở cùng nhịp tim đập thình thịch của đôi bên, trở thành một lớp màn mỏng manh ngăn cách hai người.
...... Bất chợt, Tanboku Baku cảm nhận được Kotori đang ngả người về phía mình. Cái đầu nhỏ nhắn nghiêng tựa hẳn lên vai anh.
Hơi quay đầu sang, Tanboku Baku đã nhìn thấy đôi mắt nhắm nghiền một cách tự nhiên cùng nét mệt nhọc hiện rõ trên mặt cô.
Màn huấn luyện với Yuuhi lúc sáng đã khiến cô kiệt sức. Và rồi, những nỗi mệt nhọc ấy lại một lần nữa ồ ạt kéo đến ngay khi cả cơ thể lẫn tâm trí cô được thả lỏng. Giọng điệu tẻ nhạt của người dẫn chương trình cũng đã trở thành một yếu tố thôi miên cô chìm vào giấc ngủ.
Dưới sự chồng chất của muôn vàn cảm giác, Kotori rốt cuộc chẳng thể gắng gượng thêm nữa, hoàn toàn chìm sâu vào giấc mộng.
"......"
Lặng lẽ tắt màn hình điện thoại, Tanboku Baku nhẹ nhàng bế bổng cô lên theo tư thế bế công chúa. Anh nhìn quanh một lượt, ánh mắt cuối cùng cũng dừng lại trên chiếc giường của mình.
Bất đắc dĩ thở dài một tiếng, anh đặt Kotori đang say giấc nồng lên đầu giường, cẩn thận đắp chăn cho cô.
Tay nắm tấm rèm che, Tanboku Baku ngắm nhìn gương mặt đang chìm vào giấc ngủ của Kotori, trầm tư suy nghĩ hồi lâu.
Thời gian từng chút từng chút một trôi đi, ánh mắt của Tanboku Baku rốt cuộc cũng trở nên vô cùng phức tạp. Anh thở dài, thì thầm:
"Hãy trân trọng thật tốt thực tại đi nhé, Aonari Kotori, hay nói cách khác——Ma Pháp Thiếu Nữ Koyoku à."
Kéo kín tấm rèm lại, tắt hết đèn điện trong phòng làm việc, Tanboku Baku nằm ườn lên ghế sofa, hai tay gối sau đầu nhắm nghiền mắt lại, tĩnh lặng chờ đợi ngày mới tới.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn