Chương 11: Khát khao sự tin tưởng
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Giữa cơn mê man mờ ảo, Kotori lờ mờ nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:
"Alo, bà Katsuragi đấy à? Tôi là Tanboku Baku đây. Kotori hiện tại đang ở chỗ tôi... À không có gì đâu, cô bé ghé qua ăn một ly kem Sundae thôi... Cho cô bé nghe điện thoại á? Con bé đang ngủ mất rồi —— Có lẽ do chương trình học nặng quá nên thiếu ngủ đấy, hình như bố mẹ cô bé gây cho con bé áp lực quá lớn thì phải, bà Katsuragi thấy tôi nói có đúng không... Vâng, vâng, ừm..."
Âm thanh ấy cứ văng vẳng bên tai. Kotori rốt cuộc cũng gắng gượng hé mở đôi mắt, phát ra một tiếng rên rỉ hàm hồ: "Ưm..."
Thứ đầu tiên cô cảm nhận được chính là sự mềm mại của chiếc giường lớn. Kotori nghiêng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, nhưng tấm rèm cửa đã che khuất tầm nhìn của cô.
Khẽ vén tấm rèm lên, khung cảnh bên trong văn phòng của Tanboku Baku đập ngay vào mắt cô. Lúc này, Tanboku Baku đang cầm chiếc điện thoại của cô và nói chuyện gì đó.
"Tiên sinh Tanboku..." Mang trong lòng sự bối rối và hoang mang, lúc Kotori vẫn còn đang nghệch mặt ra chưa hiểu đầu cua tai nheo gì, Tanboku Baku đã bắt gặp ánh mắt cô. Anh nhét thẳng điện thoại vào tay cô bé: "Vừa nhắc tào tháo thì tào tháo tỉnh, bà Katsuragi, Kotori mới dậy rồi đấy, bà nói chuyện với con bé vài câu nhé."
"Dạ..."
Vô thức áp điện thoại lên tai, giọng nói lo lắng của bà Katsuragi lập tức dội ra từ loa: "Kotori đó hả con? Con đang ở đâu vậy?"
"Dì Katsuragi, con không sao đâu ạ..." Não bộ vẫn còn đang lơ lửng trên mây, Kotori trả lời theo phản xạ.
"Vậy thì tốt quá —— Kotori à, con đã phải gánh chịu quá nhiều áp lực rồi, thi thoảng thả lỏng bản thân một chút cũng không sao đâu..." Trong điện thoại, những lời quan tâm của bà Katsuragi vang lên không ngớt. Có vẻ như bà ấy đã hoàn toàn tin sái cổ vào những lời bịa đặt của Tanboku Baku.
Trong lúc lắng nghe điện thoại, đầu óc Kotori cũng dần trở nên tỉnh táo, bắt đầu xâu chuỗi được chút manh mối về tình cảnh hiện tại.
Xem ra, cô đã ngất xỉu trên mặt đất, sau đó được tiên sinh Tanboku phát hiện rồi đưa về văn phòng.
"... Vâng ạ, dì Katsuragi, một lát nữa con sẽ về."
Chốc lát sau, Kotori cúp máy. Lúc này cô mới dám quay sang nhìn Tanboku Baku, ánh mắt ngập tràn sự tội lỗi.
"Em xin lỗi anh Tanboku Baku, em làm anh thất vọng rồi."
"Thất vọng chuyện gì cơ?"
Tanboku Baku không hề biến sắc, đẩy một ly kem Sundae vị socola về phía cô. Nhưng khi nhìn thấy ly kem ấy, Kotori lại thấy hổ thẹn không dám nhận lấy.
Kotori cúi gằm mặt, lí nhí đáp: "Em thất bại rồi. Mới đối phó với một tên Quái Nhân thôi mà đã ngất xỉu, em thực sự không xứng đáng để giúp anh giải quyết đám Quái Nhân trên bản đồ."
Bộ dạng lầm lỗi này của cô bé nom hệt như một đứa trẻ ngoan ngoãn tự giác nhận sai, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
"Thế à? Nhóc kể lại xem tình hình lúc đó thế nào đi."
Tanboku Baku kéo một chiếc ghế tới, ngồi phịch xuống đối diện cô bé rồi gặng hỏi.
Kotori gật đầu, nhẹ giọng tường thuật lại mọi chuyện cô chứng kiến trong khu vui chơi.
Sự chủ quan khi giao chiến với Hung Tê, cùng cả sự xuất hiện của tên Quái Nhân tự xưng là Nevil, Kotori phun ra sạch sành sanh không giữ lại chút gì. Dường như cô muốn trút hết toàn bộ sự tủi thân và thất bại mà mình đã phải gánh chịu dưới thân phận cô gái phép thuật ra ngoài.
Về phần Tanboku Baku, anh vừa vắt óc mường tượng xem hình tượng của mình trong mắt cô bé đang méo mó tới nhường nào, vừa hùa theo dỗ dành: "Nói vậy thì, thất bại của nhóc không phải chỉ do lỗi của nhóc, mà còn do sự phá đám của tên Quái Nhân Nevil kia nữa. Ừm... sự xuất hiện của gã quả thật là một biến số mà chúng ta không lường trước được. Nhóc không cần phải tự trách mình đâu."
Bất chấp những lời an ủi mượt mà của Tanboku Baku, tâm trạng Kotori vẫn vô cùng tồi tệ: "Nhưng em vẫn thua, đến cả chút chuyện nhỏ nhặt này mà cũng không có năng lực làm tốt..."
"Thì đó cũng chỉ là thiếu năng lực ở hiện tại thôi." Tanboku Baku xua tay như thể chẳng có gì to tát: "Chẳng phải cuối cùng nhóc vẫn tiễn được cái gã Quái Nhân to xác kia đi chầu ông bà rồi sao? Nghe nhóc kể là tôi biết, tiềm năng của nhóc có thừa, chỉ cần biết cách phát huy cho đúng là mọi chuyện sẽ êm xuôi."
"Nhưng mà..."
"——Không nhưng nhị gì hết."
Kotori định phản bác, nhưng Tanboku Baku đã phũ phàng chặn họng cô bé: "Bây giờ làm chưa tốt không có nghĩa là sau này sẽ mãi kém cỏi. Bất cứ ai trên đời này cũng phải bắt đầu chập chững từ lúc còn là một đứa trẻ sơ sinh cơ mà."
Tanboku Baku đẩy ly kem lại gần hơn, ân cần căn dặn: "Dù hiện tại nhóc còn rất yếu đuối, nhưng tôi luôn có niềm tin rằng mai này nhóc sẽ trưởng thành, trở thành một cô gái phép thuật hùng mạnh để tiêu diệt vô vàn Quái Nhân."
Trước những lời an ủi và khuyên bảo không biết mệt mỏi của Tanboku Baku, Kotori ngập ngừng vươn tay, đón lấy ly kem Sundae.
Múc một thìa nhỏ bỏ vào miệng, vị ngọt lịm của kem hòa lẫn với chút đăng đắng của socola, điểm xuyết thêm vài viên kẹo ngọt vụn vặt giòn tan, tạo nên một hương vị ngất ngây vương vấn mãi nơi đầu lưỡi.
Nuốt lớp kem tan chảy ngọt ngào xuống cổ họng, Kotori mím chặt đôi môi ươn ướt, dõng dạc nói: "Lần sau, nhất định em sẽ chiến thắng."
"Vậy tôi mòn mỏi ngóng chờ đây." Tanboku Baku gật đầu hài lòng, xoay người về lại bàn làm việc. Anh gác hai chân lên mép bàn, tiện tay rút một cuốn sách trên kệ phía sau xuống rồi ung dung lật giở.
...
Một lát sau, sau khi đã đánh chén sạch bách ly kem, Kotori cúi người cảm ơn:
"Tiên sinh Tanboku, cảm ơn anh rất nhiều."
Nói lời tạm biệt, Kotori nhận được cái gật đầu của Tanboku Baku liền bước ra ngoài, khép cánh cửa văn phòng lại. Thế nhưng, cô bé lại không cất bước rời đi.
Cô đứng nép ngay sau cánh cửa, dỏng tai nghe tiếng sột soạt lật sách vọng ra từ bên trong. Chẳng hiểu sao, nhịp tim của cô bỗng chốc đập dồn dập mãnh liệt.
Bàn tay áp chặt lên lồng ngực, Kotori nhắm mắt lại, thả hồn vào thứ cảm giác ban nãy.
Đây là lần đầu tiên cô được nằm trên giường của một người khác giới. Hơi thở đặc trưng của Tanboku Baku vẫn còn vấn vương quanh cô. Lạ lùng thay, cô không hề thấy bài xích, mà chỉ cảm nhận được một sự thư thái tột cùng, như thể bản thân vừa được bao bọc và đón nhận. Khi đối mặt với Tanboku Baku, Kotori cảm nhận được một sự tin tưởng vô tiền khoáng hậu.
Người đàn ông này thấu hiểu bí mật động trời của cô còn tường tận hơn cả ruột thịt, nhưng anh lại chẳng hề buông lời trách móc hay phán xét thất bại của cô giống như cách mà bố mẹ cô hay làm. Thay vào đó, anh công nhận năng lực của cô, vững tin rằng rồi sẽ có một ngày Kotori vượt qua muôn vàn trắc trở để chạm đến bến bờ thành công.
Thứ niềm tin thiêng liêng ấy khiến Kotori vô cùng cảm động. Sức mạnh được hun đúc từ nó sẽ hóa thành động lực kiên định hơn bất kỳ thứ cảm xúc nào khác trên đời, giúp Kotori vực dậy tinh thần từ tận đáy lòng.
"Thực sự cảm ơn anh nhiều lắm, tiên sinh Tanboku..."
Kotori thầm thì lời cảm ơn lần nữa, rồi mới quay gót rời đi.
Phải đến tận khi Kotori đi thật xa, Tanboku Baku mới chịu gập cuốn sách lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ranh mãnh.
Anh đứng dậy, bước tới bên chiếc giường mà Kotori vừa nằm ban nãy. Nơi đó dường như vẫn còn phảng phất hương thơm ngòn ngọt của thiếu nữ. Vẫn giữ nụ cười đầy bí ẩn trên môi, Tanboku Baku ngồi xổm xuống, lôi từ gầm giường ra một chiếc vali.
Mở tung chiếc vali ra, bày ra trước mắt Tanboku Baku là nguyên một đống tài liệu chất đống cùng vô vàn thỏi vàng chói lóa.
Toàn bộ số của cải này đều do Tanboku Baku tranh thủ lúc Kotori đang bất tỉnh nhân sự để cuỗm từ trong lãnh địa của Hung Tê, tức là khu vui chơi giải trí về đây.
Tiện tay gạt đống vàng sang một bên. Chuyện tiền bạc đối với Tanboku Baku mà nói dễ như trở bàn tay, thứ anh thực sự coi trọng lại là đống tài liệu lộn xộn kia.
Đống tài liệu này là bằng chứng chứng minh sự hợp tác giữa băng đảng Hung Tê và một số người bình thường. Hiện tại chúng đã nhăn nheo, rách nát. Có lẽ Hung Tê và đám lính lác kia chẳng màng đến sự quan trọng của giấy tờ. Đối với bọn chúng, có trong tay sức mạnh là quá đủ rồi. Cùng lắm thì lúc cần che đậy thân phận, mấy thứ văn kiện này mới có ích đôi chút.
Việc lạm dụng sức mạnh bừa bãi rất dễ bị các cô gái phép thuật tóm gáy. Muốn len lỏi vào thế giới loài người, bọn chúng tất nhiên phải cần đến những món đồ thiết yếu của người bình thường.
Dù sao thì chỗ bằng chứng này đối với Tanboku Baku đã là quá mức dư dả. Thông qua những thông tin được ghi chép trên đó, anh dễ dàng nắm bắt được sơ đồ phân bố Quái Nhân trên khắp thành phố, đồng thời lật tẩy luôn những địa điểm đang âm thầm bắt tay hợp tác với bọn chúng.
Hơn cả thế, anh lại càng hiểu thấu thân phận thực sự của đám Quái Nhân kia.
Đọc tới đọc lui dòng thông tin trên tài liệu, chẳng biết từ khi nào, ngón tay Tanboku Baku đã bắt đầu lật qua lật lại tấm thẻ bài Hung Tê như một trò tiêu khiển.
...
Về tới khu chung cư, Kotori rảo bước đến trước cửa phòng mình.
Vừa định tra chìa khóa, cánh cửa phòng bên cạnh đã bật mở. Bà Katsuragi bước ra, đảo mắt nhìn Kotori.
"Kotori về rồi đấy à cháu." Bà Katsuragi cười dịu dàng. Vẻ mặt bà thoáng nét u sầu, nhìn Kotori như muốn nói lại thôi.
"Vâng, thưa dì." Đoán chừng dì ấy có chuyện muốn trao đổi, Kotori ngoan ngoãn đứng lại, lễ phép cúi chào.
Nhìn thái độ ngoan hiền của Kotori, trong mắt bà Katsuragi xẹt qua một tia cảm xúc phức tạp. Cô cất lời, rồi khẽ thở dài: "Dì nghe anh Tanboku nói, cháu ngủ quên ở văn phòng của cậu ấy hả?"
"Dạ... vâng ạ. Tại dạo này đi học hơi mệt, mà cháu lại phải cố cày cuốc để theo kịp tiến độ học trên lớp." Việc phải buông lời nói dối với người đang quan tâm mình khiến thâm tâm Kotori vô cùng cắn rứt, nhưng cô bé chẳng thể nào oang oang khai thật với bà Katsuragi được, đành phải ngậm ngùi lấp liếm cho qua chuyện.
"Thế à..." Bà Katsuragi rũ mắt xuống, dường như vẫn còn lời gì đó giấu nhẹm trong lòng: "... Dì biết, bố mẹ cháu hay tạo áp lực cho cháu, nhưng cháu ngàn vạn lần đừng để nó đè bẹp, cũng đừng vì bế tắc mà làm mấy chuyện thiếu suy nghĩ nhé..."
"Dì Katsuragi nói sao cơ ạ?" Kotori nghiêng đầu thắc mắc. Cô bé toan gặng hỏi, thì bà Katsuragi đã cười gượng xua tay: "Thôi, không có gì đâu. Kotori à, cháu phải hiểu một điều, cháu giờ vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi. Hãy chấp nhận thân phận thực sự của mình, như vậy là đủ rồi..."
Bỏ lại câu nói lấp lửng, bà quay lại vào trong nhà, để mặc Kotori ngơ ngác đứng đó.
Kotori rất muốn gõ cửa hỏi cho ra nhẽ, nhưng lại sợ mình làm thế là quá phận, đành phải giấu nhẹm sự tò mò vào trong lòng, sau đó cũng lủi thủi về phòng.
Giải quyết xong đống bài tập về nhà, cô bé liền leo lên giường đi ngủ.
... Nửa đêm, có lẽ vì đã đánh một giấc no say trong lúc ngất xỉu ban ngày nên Kotori ngủ rất nông. Giữa màn đêm tĩnh mịch, cô lờ mờ nghe thấy tiếng cửa phòng bên cạnh bị đẩy mở. Cùng với đó là tiếng một người đàn ông thở dốc đầy yếu ớt, xen lẫn tiếng thở dài đầy bi thương của một người phụ nữ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn