Chương 27: Quái Nhân Dơi
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Tan..."
Kotori giật mình trước sự liều lĩnh của anh, theo phản xạ định gọi tên anh ra, nhưng cuối cùng vẫn chuyển dời sự chú ý sang tên ma cà rồng, siết chặt thanh Tachi.
"Hừ, muốn giữ ta lại ư? Không dễ vậy đâu!"
Xung quanh tên ma cà rồng bắt đầu xuất hiện những con dơi vỗ cánh, hắn tóm lấy hai con, tạo thành hai chiếc phi tiêu lớn hơn cầm trong tay, cười ngạo nghễ.
"Vậy bây giờ ta sẽ chứng minh cho cô xem ——" Kotori đang định đáp lời hắn thì Yuuhi đã lao lên tấn công, không thừa một lời vô ích.
Thấy vậy, Koyoku cũng vội vã bám theo, giương cao Tachi sát cánh cùng cô.
Nắm đấm bọc giáp và lưỡi đao liên tiếp va chạm với phi tiêu trên tay ma cà rồng, sau đó nhanh chóng thu về, rồi lại tiếp tục giao phong.
Với quyết tâm cứu bạn học của mình, Koyoku đánh ra không chút nương tay. Đồng thời cũng vì muốn chứng minh thực lực của bản thân trước mặt Yuuhi, với tố chất cơ thể được cường hóa dưới dạng Ma Pháp Thiếu Nữ, trong khoảnh khắc giao tranh ngắn ngủi, cô đã để lại những tàn ảnh kèm theo tia lửa điện.
Koyoku đã mạnh lên rồi...
Cảm nhận được sự tê dại do tia sét sượt qua cơ thể, Yuuhi cau mày, cảm thấy có chút phiền phức.
Thực tế làm gì có thiết lập tắt sát thương lên đồng minh, vậy nên dưới đòn phóng điện của Koyoku, nó cũng gây ảnh hưởng đôi chút đến Yuuhi. Nhưng...
"Chỉ đến thế mà thôi!" Yuuhi hét lớn một tiếng, ngọn lửa từ động cơ đẩy sau lưng bùng nổ, cơ thể cô xuyên qua những tia chớp, một cú đấm ngàn cân nện thẳng vào người ma cà rồng.
"Phụt á——" Quái Nhân ma cà rồng lập tức văng ngược ra sau, đập mạnh cơ thể vào vách núi bên cạnh.
Thu nắm đấm lại, Yuuhi quay sang nhìn Koyoku, ánh mắt vẫn lạnh lùng như trước: "Cô của hiện tại vẫn chỉ là gánh nặng, chỉ làm vướng bận cuộc chiến của tôi thôi, rời khỏi đây đi."
"Ưm..." Đối mặt với lời chỉ trích không lưu tình của Yuuhi, Koyoku mím môi, nhưng vẫn không lùi bước: "Em cũng có việc phải làm."
Cơ thể bùng nổ tốc độ bằng mắt thường không thể nắm bắt, Koyoku dùng dịch chuyển chớp nhoáng lao về phía Quái Nhân ma cà rồng.
......
Ở một diễn biến khác, Tanboku Baku cưỡi chiếc mô tô chằng chịt vết xước, tăng tối đa mã lực dốc sức đuổi theo chiếc xe buýt phía trước.
Khoảng cách với bên Ma Pháp Thiếu Nữ ngày càng xa, âm thanh chiến đấu vọng lại từ phía đó nhỏ dần rồi mất hút.
Tanboku Baku liếc nhìn phía sau một cái, cũng không vội đoạt lấy thẻ bài từ tên Quái Nhân ma cà rồng kia. Dựa theo kinh nghiệm của anh, hai Ma Pháp Thiếu Nữ hợp sức lại muốn giết được tên Quái Nhân kia cũng không phải chuyện dễ dàng. Vì vậy lúc này, anh nhắm vào mục tiêu thú vị hơn trước mắt.
Chiếc xe buýt này rốt cuộc là thứ gì? Dưới hình dáng gần như chống lại cả tính năng khí động học mà nó lại có thể kéo giãn khoảng cách với chiếc mô tô của anh? Hơn nữa Tanboku Baku còn cảm nhận được, đây vẫn chưa phải là giới hạn của nó.
Chiếc xe buýt này, rốt cuộc là công nghệ mới của lũ Quái Nhân, hay là một thứ gì đó thâm sâu hơn thế?
Ngay lúc Tanboku Baku đang suy tính như vậy, chiếc xe buýt trước mặt bỗng xuất hiện một vài biến đổi.
Những thứ trông giống như gai nhọn hay lông bờm bắt đầu mọc ra từ thân xe buýt, đồng thời biến dạng với tốc độ chóng mặt.
Chưa kịp hiểu rốt cuộc tình hình là thế nào, nhưng nụ cười trên môi Tanboku Baku lại càng tươi hơn:
"Đến đây nào, để tao xem, mày rốt cuộc là thứ gì..."
"Gào rống!"
Lời thì thầm còn chưa dứt, Tanboku Baku đã nhìn thấy những thay đổi ấy hợp thành một cái bóng đen cao cỡ hai người. Nhưng chưa kịp nhìn rõ toàn bộ diện mạo của nó, nó đã tức tốc lao về phía anh, vung cặp vuốt sắc nhọn vồ lấy anh.
Trong tình trạng phóng mô tô với tốc độ cao, dù Tanboku Baku có làm gì đi chăng nữa cũng chẳng thể thay đổi kết cục lao thẳng vào chỗ chết. Nhìn cặp vuốt sắc nhọn lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, nụ cười trên mặt Tanboku Baku vẫn chưa tan biến.
Ngay khi cái bóng đen kia lao đến sát mặt, anh nhấc đầu mô tô lên. Chiếc xe đã đồng hành cùng anh bấy lâu nay, dưới đòn tấn công chưa rõ hình thù, chẳng hề có một nhịp khựng lại nào đã bị vuốt sắc cào ra vô số vết rách. Thậm chí cả động cơ xe cũng bị phá nát hoàn toàn dưới đòn đánh này.
Cặp vuốt sắc nhọn không hề giảm uy lực, cào rách mũ bảo hiểm của Tanboku Baku. Dưới sự xé toạc của vuốt sắc, để lộ ra ánh mắt chẳng mảy may hoảng hốt của anh.
Tiếng phanh xe chói tai vang lên, Tanboku Baku và chiếc mô tô của anh bị lực cào văng tít ra ngoài, rơi tõm vào khu rừng bên cạnh. Đồng thời, âm thanh cành cây ngọn cỏ bị gãy nát vang lên liên hồi, mãi hồi lâu mới tĩnh lặng lại.
Và lúc này, cái bóng đen đứng lặng tại chỗ cuối cùng cũng ngừng động tác tấn công, để lộ ra hình dáng thật của mình.
Một con sói khổng lồ màu đen, lớp lông bờm rậm rạp chẳng thể che giấu được những đường gân máu đỏ ngầu, đứng thẳng bằng hai chân như con người, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục, toát lên thứ khí thế man rợ tột cùng.
Đôi mắt nó dường như chỉ còn lại lòng trắng, con ngươi co rụt thành một chấm đen nhỏ xíu, chẳng còn lấy một tia lý trí nào, rõ ràng là một con hung thú hoang dại.
Nó nhìn về hướng Tanboku Baku biến mất, khịt khịt mũi, quay người định bỏ đi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng nó ——
"Luôn có những bậc cha mẹ nói với con cái rằng: 'Không ngoan là ma cà rồng hay người sói sẽ đến bắt con đấy!' —— Không lẽ các người đi bắt cóc người qua đường là vì lý do này à?"
"Gào!"
Thân hình người sói sững lại, lập tức quay ngoắt người, gầm gừ trừng mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Một tên Quái Nhân khoác chiếc áo choàng bằng vảy và có những vệt nước mắt màu máu xuất hiện cách đó không xa, đang ngồi vắt vẻo trên hàng rào ven đường.
Đối mặt với ánh mắt của người sói, Tanboku Baku trong hình thái Quái Nhân mỉm cười với nó, ném ra một cành cây: "Lại đây chơi nào cún con, ngậm lấy này~"
"Gào rống!"
Người sói gầm lên một tiếng trầm đục, lao bổ về phía Tanboku Baku.
Tanboku Baku thong thả giơ tay lên, một tấm thẻ in hình thanh kiếm hiện ra trong tay, ngưng tụ thành một thanh đại kiếm bằng hắc thiết.
Đại kiếm và vuốt sắc va chạm vào nhau, lực lượng hung hãn truyền qua thanh kiếm đến tay Tanboku Baku. Cơ thể anh văng khỏi hàng rào, bay ngược ra sau giữa không trung, cuối cùng dùng chân đạp thẳng đứng trên thân cây.
Anh ngẩng đầu nhìn về vị trí lúc nãy của người sói, nhưng nơi đó đã không còn bóng dáng ai. Tiếng thở nặng nhọc vang lên từ phía sau, người sói vậy mà lại xuất hiện trên cây nhanh hơn cả Tanboku Baku.
"Woa, tốc độ nhanh thật đấy, còn cả khả năng ký sinh lên vật chủ nữa..."
Lời Tanboku Baku còn chưa nói hết, anh đã giương đại kiếm đỡ lấy đòn tấn công tiếp theo của người sói, cơ thể ngã ầm xuống đất.
Đối mặt với sự truy kích gắt gao sau đó, cơ thể Tanboku Baku hòa vào cái bóng, khiến cú vồ cắn của người sói rơi vào khoảng không.
"—— Mày không phải là một Quái Nhân bình thường, đúng không?"
Giọng điệu cợt nhả vang lên sau lưng người sói. Ngay khi nó muốn xoay người, đòn tấn công của Tanboku Baku đã ập tới. Đại kiếm chém mạnh vào lưng nó, va chạm với lớp lông đen cứng cáp, cọ xát ra vô số tia lửa.
"Ây da..."
Tanboku Baku nhìn cảnh tượng trước mắt, trong đòn tấn công tiếp theo của người sói, bóng dáng anh lại lần nữa lặn mất tăm vào cái bóng trên mặt đất.
Hiện tại Tanboku Baku vẫn còn thẻ năng lượng dùng để biến thân, nhưng số lượng đã không còn nhiều nên anh đành phải xài tiết kiệm một chút. Trong khi đó, hình thái Quái Nhân của anh xét về mọi mặt đều thua kém hình thái Kamen Rider sau khi biến thân, thế nên hiện tại, Tanboku Baku vẫn chưa làm gì được con người sói này.
Lần nữa xuất hiện sau lưng người sói, vừa định vung kiếm chém tới, người sói đã cảm nhận được đòn tấn công này. Chiếc đuôi cứng như sắt quật mạnh một cái, đánh bay thanh đại kiếm trên tay Tanboku Baku, kéo theo đó, chính anh cũng bị đánh văng ra ngoài.
Ngay sau đó, người sói gầm lên một tiếng, lao về phía Tanboku Baku đang lơ lửng không có điểm tựa trên không trung, thế tất phải vồ chết anh giữa không trung.
"Đỉnh thật đấy, cún con."
Đang ở giữa không trung, đối mặt với cái miệng rộng hoác nhuốm máu của người sói, sắc mặt Tanboku Baku vẫn điềm tĩnh như không. Một tấm thẻ màu xanh lam xuất hiện trong tay anh, chỉ cần lật tay một cái, một khẩu súng lục đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
Đoàng, đoàng, đoàng...
Liên tục bóp cò, đạn nã thẳng vào mặt người sói đang chồm tới trước mắt, khiến nó không kịp trở tay phải ôm chặt lấy mũi.
Sau đó, Tanboku Baku đạp một cước lên người nó để mượn đà điều chỉnh tư thế, đáp xuống đất một cách đầy phong độ rồi chĩa súng về phía người sói.
Mãi đến lúc này, hình dáng của khẩu súng mới được nhìn rõ dưới ánh mặt trời: Thân súng thô to dài cỡ cẳng tay người thường, màu đen bạc điểm xuyết những đường viền đỏ sẫm. Bất luận là cách phối màu hay ngoại hình đều mang đến một cảm giác hoa mỹ không thuộc về những loại súng ống thông thường.
"Chỉ số thông minh cần cải thiện thêm đấy, cún con."
Anh cầm súng chĩa về phía người sói, chân móc ra sau một cú, đá văng thanh hắc thiết đại kiếm lúc nãy bị tuột tay cắm xuống đất.
Đại kiếm bị đá văng xoay hai vòng trên không, được Tanboku Baku chộp lấy, đeo ra sau lưng.
Rơi xuống đất một cách chật vật, người sói phẫn nộ đứng dậy, chồm tới định cắn xé Tanboku Baku.
Còn Tanboku Baku đã chuẩn bị từ trước, anh hơi nghiêng người, né tránh đòn tấn công của nó.
Đồng thời, ngón cái bàn tay cầm súng khẽ ấn một cái, chuyển đổi công tắc nhỏ xíu trên thân súng lục.
Ngay khoảnh khắc người sói quay người lại, thậm chí chẳng cần nhắm bắn, Tanboku Baku đã bóp cò.
Xịt —— Lần này thứ bắn ra khỏi nòng súng không còn là đạn, mà là một loại sương mù màu đen, mang theo tính ăn mòn nhẹ lan tỏa nhanh chóng, chỉ trong chớp mắt đã nuốt chửng cả Tanboku Baku lẫn người sói.
Ngay cả khu vực vốn được ánh mặt trời chiếu rọi trên đường cái nay cũng chìm trong bóng tối. Trong chiến trường bị sương mù bao phủ này, chính là lãnh địa để Tanboku Baku tùy ý di chuyển.
"Gào rống!"
Người sói gầm thét, đối diện với không gian đưa tay ra không thấy rõ năm ngón này, nó múa vuốt loạn xạ nhưng chẳng chạm vào được mục tiêu nào.
Không thể nhìn thấy vị trí của Tanboku Baku, dù có dùng mũi đánh hơi cũng chỉ hít phải khói ăn mòn. Sát thương tuy không lớn nhưng đủ để che giấu mùi hương của Tanboku Baku.
Chỉ có thính giác thỉnh thoảng mới bắt được tiếng bước chân của anh. Nhưng trong cái không gian tồi tệ này, những âm thanh thoắt ẩn thoắt hiện giống như tia sáng le lói chìm sâu dưới đáy biển áp ngột, rốt cuộc là nơi an toàn hay cạm bẫy chết người, căn bản không thể nào biết được.
"Sao thế? Tới đây nào, cún con."
Trong màn sương đen, Tanboku Baku nhàn nhã dạo bước. Những bước chân tưởng chừng vô định tạo thành một nhịp điệu hỗn loạn, can nhiễu thính giác của người sói.
Thi thoảng, anh vung thanh hắc thiết đại kiếm, chém một nhát lên người nó rồi thoắt cái chuồn mất, cứ lặp đi lặp lại trò đùa giỡn này với nó.
Cuối cùng, người sói không thể nhẫn nhịn kiểu chiến đấu bị động này thêm được nữa. Nó lại gầm lên một tiếng, chỉ là trong âm thanh ấy đã nhuốm chút thảm hại.
Nó bất chấp tất cả mà chạy thục mạng, dù có đụng phải hàng rào hay vách núi nào cũng mặc kệ, chỉ cần tránh xa cái nơi khiến nó cảm thấy uất ức này là được.
Lảo đảo chạy thoát khỏi phạm vi sương mù đen, người sói rên rỉ đầy may mắn. Chẳng dám chần chừ thêm chút nào, nó bùng nổ tốc độ tối đa chạy trốn khỏi nơi này.
Sương mù tan đi, Tanboku Baku cầm đại kiếm đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng rời đi của nó.
Anh dang hai tay ra, hét lớn đầy khó chịu: "Chúng ta còn chưa chơi đủ mà, sao mày đã chuồn rồi?"
Đồng thời, anh cũng ngẩng đầu lên, nhìn về hướng đằng xa.
Một tiếng nổ lớn truyền tới, e là âm thanh kết thúc trận chiến. Chẳng bao lâu sau, anh đã nhìn thấy một bóng đen dang rộng đôi cánh bay khỏi đó.
"Không tiêu diệt được sao... Dù sao cũng nằm trong dự liệu."
Thu súng khói đen lại, Tanboku Baku đi về phía khu rừng:
"Vậy thì hẹn lần sau tái chiến nhé, cún con."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn